CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 1 của 3 123 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 24

Chủ đề: Biên giới Tây Nam (Phần 2)

  1. #1
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,231
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết

  2. #2
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    *
    Tuấn râu trinh sát, Hùng lé DK.82, Chương kều đại đội 3 được rút lên đội văn nghệ trung đoàn chuẩn bị đợt hội diễn văn nghệ chào mừng ngày 22/12. Thằng Chương nói với tôi đáng lẽ mày cũng được rút nhưng anh Tuấn ra ban chính trị, bảo anh Hoạt (cùng đoàn Quảng Ninh, là trợ lý) rằng rút nó lên làm gì? Thằng này dưới tiểu đoàn toàn hát nhạc vàng, đừng cho nó lên. Tôi biết trình đàn khi đó anh Tuấn cũng bình thường, thua đứt tôi về nhạc lý cơ bản. Thằng Chương kều được lên cũng là may mắn. Một lần nó với Sơn con B trưởng trinh sát chửi nhau, đến mức khùng điên gióng nòng AK nẻ vào bụng Sơn con một phát. May viên đạn thối, chỉ nghe kim hỏa đập đánh cách một phát nên Sơn con thoát chết. Chuyện đến tai, anh Sơn D trưởng gọi Sơn con lên hỏi. Để bảo vệ đồng hương Thanh Hóa, hơn nữa 2 thằng cũng đã dàn hòa nên Sơn con nói không có gì. Sơn lớn trợn mắt bảo Sơn con là thằng em bao che phải không? Nhưng sau đó tiểu đoàn nể Sơn con đen trũi, suốt đời lỳ lợm, lủi thủi bám địch nên cũng bỏ qua chuyện này.

    Tụi nó ra trung đoàn thì có tin đồn về là đơn vị chuẩn bị lên biên giới Thái lan, tải gạo cho sư đoàn 339 nằm chốt ở đó. Những cái gì lính đồn thường hay đúng. Nhân có thằng Bình cáo tiểu đoàn 6 sắp về phép, tôi gửi nó lá thư về nhà. Phải nói thằng này quá giỏi! Đến cán bộ đại đội nhiều ông cũng còn chưa được giải quyết phép, mà bằng cách nào đó, thằng lính trơn như nó lại được đi phép. Trong thư, tôi xin mẹ gửi cho cái màn, vì màn mới lĩnh hồi tháng 8 đã đem đổi chó mất rồi. Lá thư ấy đây:



    Ngày lên đường, trừ một bộ phận ở lại trông cứ, đơn vị chuẩn bị hành quân. Trang bị mang theo vũ khí nhẹ. Máy điện thoại, máy 2W, hoả lực cối, 12.8mm, DK.82 để nhà. Tất cả chỉ mang AK như bộ binh, ba người một khẩu. Sau bữa cơm trưa ăn sớm, toàn tiểu đoàn lên đường ra ga Bâmnak. Đến ga mới biết không chỉ đơn vị mình mà lên biên giới Thái còn rất đông các đơn vị khác trong sư đoàn. Trung đoàn 1, trung đoàn 2, trung đoàn 3, các đơn vị trực thuộc sư đoàn…Thậm chí các các sỹ quan trợ lý trong Ban Tác chiến, Ban Chính trị trung đoàn cũng phải đi thồ.

    Đang ngồi chờ tàu thì thấy một đám lếch thếch đi bộ vào ban chính trị. Trông ra thì thấy đội văn nghệ đi hội diễn về đến nơi. Không biết có ăn giải gì không nhưng mặt mũi thằng nào thằng nấy đen xám, đàn địch cái vỡ thùng, cái gẫy cần. Thằng Chương kể xe chở đội văn nghệ về bị dính mìn tăng cách trung đoàn có 5 km. Chúng nó bị hất bổng lên không, đàn địch bay tung tóe…May không đứa nào bị mảnh vì dưới sàn xe lót đầy các bao gạo chở từ sư đoàn về cho ban Hậu cần.

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     12:43, 27th Jun 2013 #21094 

    bác thuylinh đá xoáy câu này làm Nhất tức thọt lên cổ

    Thuylinh's Avatar

    Thuylinh

     16:03, 26th Jun 2013 #21077 

    Con trai Xuân Tùng chữ đẹp phết nhể :D

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     15:25, 26th Jun 2013 #21072 

    " Cái màn đang nằm ko thể tồn tại đến mùa mưa" Sao không nói con đổi chó mất rồi!


    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  3. Có 3 người thích bài viết này


  4. #3
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    *

    Khoảng 15h, đoàn tàu chuyển bánh trực chỉ ga Pursat. Cung đường sắt này dài trên 30 km quanh co giữa toàn rừng và núi thấp. Tàu chạy chậm 15, 20km/h. Lính sư đoàn leo lên ngồi đặc cả trên nóc toa hút thuốc rê. Hết địa phận chốt của tiểu đoàn 5, qua chỗ địch phục kích đánh tàu mấy tháng trước, chợt dội lên cảm giác chờn chợn. Ven đường vẫn còn thấy những bao xác rắn rách te tua mắc trên cây, mưa rừng đã tuốt cho rã rời trắng tướp. Đoạn đường bò cắt ngang, cỏ đã im lìm ngả vàng.

    Qua ga Kamrenh, con tàu cũ kỹ hú lên một hồi còi chào cái ga hoang. Hẳn người lái tàu kéo còi theo thói quen, bởi ga xép này là một nhà ga không người. Bỗng nhớ tiếng còi trong chuyến tàu đêm hồi tháng ba, lúc tôi còn ở nhà. Lần đó, tôi với thằng Tuấn Anh đạp xe lên Vĩnh Yên thăm bà ngoại nó. Vào trêu đùa mấy em trong tổ thêu của bà, ra cái hiệu sách bụi mốc góc đường khu Liên Bảo mua cuốn truyện thì trời đã chiều. Hai thằng đạp xe ra ga Vĩnh Yên, gửi xe đạp dưới toa đen rồi lên tàu về Hà Nội. Tàu đông kín, tôi ngồi phệt trên sàn tàu cạnh một cô gái khá già dặn nhưng cứ xưng em rất ngọt. Bộ đội không tán gái nó phí mồm ra. Tán không phải để mong được cái gì, để hẹn hò hay chiếm hữu. Tán theo thói quen, để chứng tỏ mình là bộ đội, mình cũng biết tán, thế thôi. Lạ là với gái lạ thì thao thao bất tuyệt, nhưng với tình thì tôi ngậm hột thị cả tiếng là chuyện bình thường.

    Em tên là Tuyết, làm công nhân ở trại cá giống, về thủ đô thăm chị gái mới sinh cháu. Anh là Hùng, lính chiến trường Campuchia mới được về phép, đang chuẩn bị trở lại đơn vị. Nhân thân rõ ràng, chuyện trò thủ thỉ… Dần có cảm giác bờ vai tôi trĩu nặng. Cô ấy buồn ngủ, đầu cô ấy tựa vào tôi, những sợi tóc mai lòa xòa buồn buồn. Ngoài cửa sổ sẫm tối, thấy trôi vụt qua rặng bạch đàn ga Thạch Lỗi sáng nhánh lên trong ánh điện, rồi sập tối trở lại. Cô gái với tay lấy chiếc nón úp lên ngực rồi tựa hẳn vào tôi ngủ. Tôi mơ màng cao thượng, như chàng chăn cừu của Daudet, gồng mình chịu đựng lực chống xiên. Bỗng giật mình, vì thấy tay ai nắm nhẹ tay mình, rồi nắm chặt hơn nữa. Rồi bàn tay ấy đưa tay tôi đến bầu ngực mềm đang phập phồng nhè nhẹ. Tất cả sự kiện ấy diễn ra dưới chiếc nón che, lại được thêm bóng tối đồng lõa. Nhưng có vẻ hành khách xung quanh họ biết cả, vì đang chuyện như pháo rang, họ gần như đồng loạt im lặng. Đời trẻ trai của tôi bị đông cứng trong phút giây ấy. Người run vã mồ hôi. Bỏ thì tiếc, mà để yên thì thấy ngượng với mấy ông bà quan tòa đen sì đang ngồi trên ghế soi xuống, mắt long trong bóng tối. Trái với sự mất bình tĩnh của tôi, cô gái vẫn thản nhiên giữ chặt tay tôi như thách thức thiên hạ.

    Đúng lúc đó, tiếng thét vang dội của con tàu làm tất cả mọi người giật mình, đưa tất cả trở về vị trí ban đầu. Còi tàu hú lên lần nữa trước khi vào ga Yên Viên. Cô gái đã tỉnh hẳn ngủ, sửa lại thế ngồi. Và chúng tôi lại nói những câu chuyện vô thưởng vô phạt nhạt phèo. Đến ga Long Biên, hai thằng xuống tàu về cho gần, còn cô đi tiếp vào ga Hàng Cỏ. Chúng tôi chào nhau như những người xa lạ. Thấy tôi vẫn thần mặt ra, thằng Tuấn Anh bảo thôi tiếc gì mày, nó là gái điếm đấy! Điếm hay không thì tôi không biết, chỉ biết đó là một câu chuyện đường đời không thể quên được. Kể cả trên chuyến tàu trận lên vùng biên giới Thái lan này, tiếng còi tàu vẫn nhắc tôi nhớ đến cô ấy.

    Năm giờ chiều, tàu vào ga Pursat. Các đơn vị nghỉ đêm tại thị xã chờ xe D29 vận tải sư đoàn bốc vũ khí và gạo. Tiểu đoàn bộ nằm luôn tại nhà ga và các phố quanh ga.

    Ga Pursat bây giờ


    Thuylinh's Avatar

    Thuylinh

     18:50, 27th Jun 2013 #21101 

    Hư cấu là một yếu tố không thể thiếu của sáng tác Văn học nghệ thuật. Bác Bom soi kỹ quá!

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     12:49, 27th Jun 2013 #21095 

    cái nón úp lên trên, trong lòng nón là tay cô ả nắm bàn tay của Nhất , hai bàn tay ấy chúng dắt nhau đi "công tác" . Chỉ có 2 người là biết, bố bảo lão Nhất dám khai thật ! Hehehe


    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  5. Có 3 người thích bài viết này


  6. #4
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    740
    Thích
    845
    Đã được thích 186 lần trong 115 bài viết
    "Năm giờ chiều, tàu vào ga Pursat. Các đơn vị nghỉ đêm tại thị xã chờ xe D29 vận tải sư đoàn bốc vũ khí và gạo. Tiểu đoàn bộ nằm luôn tại nhà ga và các phố quanh ga".



    Vâng! trong cái đoàn xe D29 vận tải đạn và gạo ấy có tôi.
    Tôi và thằng lái xe phòng kỹ thuật (quên mất tên rồi) chở đầy một xe téc giải phóng 4000 lít xăng đi lên Pursat tiếp xăng cho các xe D29. Lính hậu cần lại ở bên cạnh phòng kỹ thuật nên chúng nó dạy tôi lái xe. Đi công tác với chúng nó, tôi toàn lái để chúng ngồi bên cạnh và... bán xăng.
    Chạy đến Pursat, trời đã về chiều. Nó bảo tôi chạy loang quanh tìm chỗ... bán xăng. Xong xuôi mới về nơi tập kết của D29 đậu sát bờ sông, ven cầu sắt. Cơm no ấm... bụng xong, mấy thằng D29 trổ đi tìm... gái. Tôi và nó xung phong ở lại trông đám xe và mắc võng nghỉ. Đêm Pursat nóng nực và nhiều muỗi.
    Sáng ra, hai thằng đi thăm chợ mua bán mấy cục xà bông, vài cân bột ngọt...
    Xe D29 cứ chạy vào ra liên tục... Hết xăng lại đến gặp chúng tôi để nhận. Trong chiến dịch vận tải ấy, D29 cũng dính mất mấy xe. Cũng may mà chiếc xe chở xăng của bọn tôi không phải vào sâu trong Lếch.

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     12:51, 27th Jun 2013 #21096 

    nhiệt liệt phê bình bác Khốt tự dưng đi khai thành tích của đám Hậu Cần !


    Dĩ hòa vi quý!

  7. #5
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    Ga Pursat



    Ảnh sưu tầm

  8. #6
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    Cầu Pursat



    Cầu xe lửa (ảnh sưu tầm)


  9. #7
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    *
    Trung đội thông tin kiếm một cái nhà hoang trên con đường ven bờ sông, gần cầu đường sắt ngủ tạm. Ăn cơm chiều xong, tìm mãi không có chỗ nào lấy nước, tôi đành mò ra bờ sông dốc đứng múc đại một bình tông 5l. Nước sông Pursat mùa khô, cả dân lẫn lính ra tắm quần cho ngầu đục nhưng có hề gì? Thằng Sơn ba tai xách đâu về nửa cái lốp xe con. Chúng tôi đốt trước cửa nhà thay đèn. Tụi khác khác cũng bắt chước kiếm lốp thải đốt. Hôm nay ngày lễ Noel_25 tháng 12 năm 1980. Cả dãy phố vắng um tùm bóng cây, nhập nhoạng trong những đống lửa khói mù, như những ngọn nến Giáng sinh đêm chiến tranh. Ánh lửa hắt lên những tàn cây phượng tây đen thẫm, tô bóng lá thành những khối hình kỳ dị. Nhớ hồi còn cái tuổi chọi con ở nhà, cứ đêm Noel, tụi trẻ con hàng phố kéo một đám chạy ra hông nhà thờ Lớn rình xem người ta ôm nhau. Tụi lỏi con chui cả vào trong nhà thờ, chen nhau xem lễ nghẹt thở. Nửa đêm Thánh lễ, đèn dần tắt bớt, thấy nhiều cô la chí chóe vì không biết bị thằng nào cấu mông. Sau này, vệ sĩ Thánh đoàn trấn cổng, hỏi tên thánh từng thằng. Ú ớ không trả lời được là ăn cái bợp tai rồi bị tống cổ ra ngoài. Đêm Noel thường rơi vào tiết khô lạnh hanh hao, mờ sương và giá buốt. Nỗi nhớ mùa đông heo hắt, chìm dần trong tiếng muỗi nhiệt đới vo vo đang tràn về từ các bờ bụi ven sông Pursat.

    Tàn ấm trà cuối, trung đội đi ngủ sớm. Đêm mùa khô dần sâu và chuyển lạnh. Hơi lạnh từ cái nền đá hoa nhớp nháp, qua lần nilon trải mỏng thấm lên lưng. Chẳng biết cái hang đá Chúa Hài Đồng sinh ra có lạnh như cái nhà hoang không cửa sổ chúng tôi nằm không? Tịch mịch, nghe rõ cả tiếng lá reo từng đợt trên vòm cây cổ thụ bên ngoài. Một thằng say trong cái hội nhậu khuya nào đó bên kia sông rống lên, giọng khê nồng: “... Xin em đừng qua vùng cỏ hoang! Xin em đừng đến những nơi chim xanh vang ca…!”. Sơn ba tai chưa ngủ, không biết nghĩ cái gì, đứng thử kéo ra kéo vào mãi cái cửa sắt gỉ, đột nhiên gào với sang, lạc cả giọng: “Xin cái đ…gì! Nó ở nhà lấy chồng mẹ nó rồi…! Ha ha…”. Tiếng hát bờ sông im bặt. Phút sau, ba phát AK nã thẳng vào căn nhà chúng tôi nằm “Toác! Toác! Toác!”. Có tiếng cửa kính đâu đó vỡ xoang xoảng đằng xa phía sau. Sơn ba tai lăn ra cười hô hố…

    Mãi rất lâu sau vẫn không ngủ được vì cái mùi cá thối tanh khẳn, mùi ẩm mốc của ngôi nhà hoang, trộn lẫn mùi lốp cao su cháy…

    Bờ sông Pursat





    Thị xã Pursat trong đêm của thời bây giờ (3/2011)

    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  10. #8
    Ngày tham gia
    14-03-2012
    Bài viết
    10
    Thích
    0
    Đã được thích 9 lần trong 5 bài viết
    Anh Tùng ơi. Anh đã lên đường vào F339 với chúng tôi rồi. Đi nhanh nhanh anh nhé,không lo "mìn" đâu. Chúc mừng Anh.~o)

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     15:45, 29th Jun 2013 #21161 

    Vâng! Chào người bạn sư đoàn 339 :D



  11. #9
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    *
    26/12/1980

    Buổi sáng, lấy cơm anh nuôi ăn xong, lĩnh thêm cơm vắt là chúng tôi lên xe. Trên xe thấy đầy các bao gạo. Tôi, anh Ky, anh Hoạch, Sơn ba tai, thằng Quan bảo kê một xe. Buổi sáng mát lạnh. Tôi nằm rúc giữa những bao gạo sạch tinh nửa mơ nửa tỉnh vì đêm trước thao thức mãi. Từ thị xã Pursat vào đến thị trấn Leach khoảng 30km. Đường đi tốt và an toàn nên xe chạy khá nhanh. Đoàn xe chạy thưa, cứ 40m một xe. Mỗi chiếc xe làm quẩn lên một đám mây bụi đỏ trên đường. Khoảng hơn 9h xe chạy đến Leach, một thị trấn buồn tẻ. Những quy hoạch nhà cửa cho biết đây là một khu dân cư mới được xây dựng thời Kh’mer đỏ. Những ngôi nhà sàn nhỏ vách gỗ dầu, mái ngói cùng kiểu, giống nhau như đúc nằm xếp hàng bên tay trái đường. Hầu như không thấy người ở trong các ngôi nhà đó. Sau hàng cọc rào gỗ ngăn gia súc, những cây điều, cây dừa lưa thưa trông rất chán mắt. Đây là cứ của trung đoàn 8, sư đoàn 339.

    Đường vào Lếch bây giờ



    Cầu sắt trên đường:



    Cầu mới vượt sông Pursat tại Lếch.



    Ngầm Lếch trong chiến tranh giờ chỉ còn vết tích trên bờ lở trong hình



    Đoàn xe rẽ phải, vượt sông Pursat qua một chiếc ngầm ngay rìa thị trấn. Bên bờ sông thành dựng đứng do nước lũ xói, người ta xẻ vách ta luy để lấy lối xuống ngầm. Ngầm trải đá khá sâu, ngập quá nửa bánh xe. Chúng tôi lội xuống sông vã nước rửa bụi, rấp nước vào khăn mặt trùm đầu chống nắng cho mát. Bắt đầu đường 56, con đường đất xuyên sâu vào rừng già đến biên giới Thailand. Đường này không biết được làm từ bao giờ. Nghe nói hồi đầu là con đường chuyên chở gỗ, chuyên chở hồng ngọc từ Tà sanh, Pai lin về biển Hồ của bọn buôn lậu.

    Rừng khộp lúc thưa lúc dày. Thỉnh thoảng đã gặp những tổ chốt đường của đơn vị bạn. Lính chốt đường mỗi tổ năm sáu người ôm súng ngồi tản từng gốc cây. Khoảng bảy tám trăm mét lại gặp một tổ như thế. Đoàn xe chạy qua, anh em vẫy tay ra hiệu chào, rồi lại chăm chú làm nhiệm vụ của mình. Bắt đầu thấy những xác xe tải hoen gỉ bên vệ, những hố mìn chống tăng lấp vội, quả mìn đĩa công binh mới rà còn lẳng trên rệ đường chưa kịp mang đi. Chúng tôi biết là đã đến những cung đường nguy hiểm. Giữa cái mênh mông hoang vu, ẩn chứa rất nhiều bất trắc của rừng hoang, trông mấy tổ chốt đường thật mỏng manh và bé nhỏ. Nhiều thằng nói không ngoa, khẩu B.41 phải dài gần bằng người nó. Lâu lâu không gặp tổ chốt nào, lòng lại thấy bồn chồn. Những câu chuyện bá láp đang mặn trên thùng xe tự nhiên nhạt dần rồi im bặt. Ai cũng rờ rờ tay vào khẩu súng. Khi nhìn thấy bóng họ từ xa, tất cả lại thở phào như trút đi được gánh nặng. Lắc lư, gầm gừ 15km/h trên con đường bụi nghẹt mũi từ sáng đến chiều tà mới đi được gần trăm cây số. Nghĩa là mới được nửa đường. Lính ăn trên xe, uống trên xe và đi tè thì vịn tay vào thành tưới luôn xuống đường.

    Đoàn xe chở khẳm nhíp, đường xấu, phải chạy chậm nhiều nên máy nóng. Thỉnh thoảng đến chỗ có suối, có chốt của lính ta lại dừng lại đổ két nước. Một lần dừng lại như thế, tôi nhảy xuống rửa mặt mũi dưới suối cho tỉnh táo rồi vào lán chốt uống nước. Ở đây nhà lán lính 339 họ cũng làm nửa nổi nửa chìm. Bên ngoài còn đắp một vách lũy dày chống đạn. Rừng thấp lấn vào sát sân. Tôi ra sau cái lũy, định lội thêm vào rừng chục bước để giải thoát bàng quang thì bị quát giật lại. Chú em lính khu 9 chắc mới bổ sung, mặt tái xanh sốt rét, cầm tay gí mắt tôi chỉ vào mấy cái gốc cây xung quanh. Toàn mìn! Dây mìn xanh lét cái nọ nhằng vào cái kia như mạng nhện. Đấy là toàn mìn địch chúng nó gỡ được mang về cài lại quanh khu ở chống đột nhập. Chúng nó cài chằng dây như thế để chống gỡ. Mới biết rừng ven đường toàn mìn. Ta với địch cài nhau lẫn lộn. Một cuộc đấu trí chết chóc mà kẻ thua không bao giờ còn cơ hội ngồi rút kinh nghiệm.

    Trời tối hẳn, đoàn xe bật pha sáng quắc, tăng tốc chạy cố rồi lần lượt dừng lại trên một cái trảng rộng. Qua làn bụi phản quang trước các vệt ánh đèn pha, thấy dày đặc các cành ngang đầy gai của một rừng cây săng kỳ dị, như trong phim quay ở Phi châu. Đây là vị trí trung đoàn bộ trung đoàn 9 của sư đoàn 339. Lán trại mái tranh, trắng nhờ chìm trong màn tối. Mấy chấm đỏ ngọn đèn dầu leo lét làm yên lòng đoàn khách đường trường. Anh nuôi tiểu đoàn rối rít hỏi giếng xin nước nấu cơm. Tôi đi theo lấy nước rửa mặt mũi. Cái giếng không có thành, bắc ngang qua miệng bởi mấy dầm gỗ vuông làm tôi suýt lộn cổ. Chúng tôi đứng trên đó, thả cả mấy chục sải dây mà vẫn chưa thấy gầu chạm mặt nước.

    Tiểu đoàn 4 ăn cơm nóng với thịt hộp rồi nghỉ đêm tại đó.

    Chuyến xe đêm trên đường 56 (hình sưu tầm)

    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  12. Có 3 người thích bài viết này


  13. #10
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    Ngày 27/12/1980

    Mãi 9h sáng mới khởi hành vì còn chờ các tổ đi thông đường và gỡ mìn. Mỗi càng lúc càng khó đi. Cả đoàn xe lắc lư trầy trật mãi trên con đường heo hút. Lên một cái sườn cua dốc chữ S, bánh xe nặng nhọc lăn qua những tảng đá đầu sư. Một tiếng nổ lớn khá gần, tiếp sau có tiếng đạn nhọn rộ lên phía trước. Cột khói đen bung dần ra phía bên kia cái trảng dầu thưa. Bị phục rồi! Xe dừng. Năm giây sau thì tất cả đã nhảy khỏi cái xe vẫn còn đang nổ máy xuống đường. Hai thằng lái xe và tụi tôi lúp xúp chạy khom ra phía sau, cố tránh cái xe ra một đoạn. Anh Ky giằng khẩu AK tôi đang cầm. Tình thế tay không khi đang có biến làm tôi hoang mang tột độ. Lúc này có 7 người cả lái xe mà chỉ có 4 khẩu AK, mỗi khẩu có mỗi băng đạn. Đang nhớn nhác nhìn trước ngó sau thì hai thằng lính sư 339 chạy xồng xộc ngược đường đón chúng tôi. Chúng nó thông báo đường an toàn, nhắc chúng tôi không được chạy sâu vào hai bên đường và giục tất cả lên xe.

    Đường đã thông, tiếng súng đã dứt. không gian khét nồng mùi thuốc phóng. Đi qua một đám lính láo nháo, hỏi vọng xuống được biết là đám Pốt địch đi phục xe bị dính quả DH gài trên cây phía sâu mé trong kia. Tụi nó đang dò lối vào kiểm tra hiện trường. Có thể trái mìn đã mìn kích nổ luôn giá B.40 thằng địch đeo trên lưng nên mới dày khói đen và khét như thế. Đám địch đó nếu hành quân dày đội hình là chắc chắn đi hết.

    Mấy thằng chốt đường sư 339 này là chuyên gia về mìn. Chúng nó có những con đường riêng để chui rừng, được đánh dấu bằng những ký hiệu riêng chỉ mình chúng nó biết. Nhìn chúng nó luồn đi luồn lại giữa cánh rừng bên vệ đường hẳn là đặc những mìn mà thấy ghê.

    Ven Đường 56 bây giờ vẫn còn đặc mìn (hình sưu tầm)



    Con đường đau khổ trong quá khứ bây giờ vẫn bí hiểm như ngày nào



    Tại những vị trí cầu hay có chốt của línhE8 & E9_F339 để chống địch đánh cắt



    Tối hôm ấy, chúng tôi đến khu “Hai Mươi Nhà” – Sư bộ Sư đoàn 339. Chỉ còn cách biên giới gần 30 km nữa theo đường chim bay. Các tiểu đoàn trực thuộc đóng quanh căn cứ này. Gọi là khu Hai Mươi Nhà vì cái doanh trại sư bộ này lúc đầu chỉ vỏn vẹn có đúng hai mươi căn nhà. Nay đã đông hơn, nhiều nhà hơn nhưng cái tên ban đầu vẫn được dùng. Dẫu chỉ có hai mươi nhà nhưng lúc đó, nó là điểm đến, là thủ đô của đại ngàn biên giới này. Ở đó, có nhà cửa thực sự, có vườn rau, có sân bóng chuyền…Ban đêm, thậm chí có thể đốt đèn măng sông che sáng những khi cần thiết mà không sợ bị ăn cối.

    Chúng tôi nhảy xuống suối tắm sau hai ngày hành quân ròng rã. Mới chiều tà nhưng nước suối rất lạnh. Đang vốc nước hò hét té nhau lộn bậy thì tất cả ngẩn người ra nhìn. Từ trong cái nhà nhỏ gần đấy, một cô gái bé nhỏ trong bộ quân phục gọn gàng xách đôi thùng ra suối lấy nước. Những thằng đực rựa đang nồng nỗng, ngồi kỳ cọ trên mấy hòn đá mồ côi giữa dòng nhảy xuống nước đùng đùng. Cô gái không thể gọi là xinh, nhưng lời chào và nụ cười còn mát hơn nước suối nữa. “Dạ! Các anh anh mới vô”. Tiếng con gái đồng bằng sông Cửu Long nghe dễ thương quá chừng! Toàn những thằng mấy năm trời chưa gặp, chưa được nghe tiếng con gái Việt. Cả bọn như há mồm ra đớp lấy từng lời. Thằng Quan mau mắn xí nhận đồng hương con cá gô, rồi hẹn tối sang chơi… Cô lính nhỏ cũng quái! Mỉm cười bảo thằng Quan đứng lên xách hộ thùng nước về thì mới nhận đồng hương được. Cả bọn cười ồ! Thằng này cứng họng, chắc cũng cứng… cả người nữa nên đỏ hết mặt.

    Sau này, khi về dự Hội diễn nghệ thuật quân đoàn 4 năm 1981, tôi đã gặp lại cô lính nhỏ này trong đội văn nghệ của F 339. Tên cô là Xin.

    Tìm trên panoramio trong google earth tại vị trí suối “khu 20 nhà” thì có hình chiếc cầu này. Đây hẳn là con suối có cái ngầm xe qua mà tụi tôi từng tắm chiều hôm đó


    No Avatar

    VOTMUOI

     13:59, 1st Jul 2013 #21182 

    Cho xin chụp lại vùng này chỉ rõ đị đểm trên google nhé !

    No Avatar

    huuthanh

     10:35, 1st Jul 2013 #21181 

    Sao, đã thử google "xin 339" chưa?


    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  14. Có 2 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •