CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 41 đến 50 của 50

Chủ đề: Đời " bộ đội "

  1. #41
    Ngày tham gia
    01-06-2013
    Bài viết
    1
    Thích
    1
    Đã được thích 0 lần trong 0 bài viết
    Em thế hệ sau chưa biết đời bộ đội như nào

  2. #42
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Báo cáo với các bác là dạo này bạn Chém gió bận công việc ( hình như bận trực CB ) cho nên nhờ em pots hộ tiếp câu chuyện Đời " bộ đôi" đang dở dang của bạn í . Chỗ bạn bè em cũng sẵn lòng thôi, nhưng trước tiên em đề nghị nếu có thể Admin và Mod giúp em chuyển toppic này xuống Box Căng tin hay Nhà văn hóa cho phù hợp vì để ở Chuyện mục này mọi người lại hiểu lầm em đi bãi vàng mất, em xin cám ơn trước ạ !

    chemgionhiettinh's Avatar

    chemgionhiettinh

     07:30, 3rd Jun 2013 #19687 

    Ô cám ơn bạn LQY nhé , đúng là anh em tốt, giống như bác Nhất với bác Bú dù, bác Bom với bác Bét .


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  3. #43
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Năm 1990...

    Vào thời điểm này gia đình tôi gặp cực nhiều khó khăn. Bố tôi vừa trải qua một trận đi viện vì tai nạn. Lúc này tôi đang năm cuối cấp III, em gái tôi cũng sắp hết cấp II và em trai thì hết cấp I. Gia sản nhà tôi gần như không còn gì sau biến cố như vậy . Để giúp đỡ gia đình hàng ngày sau buổi học anh em tôi nhận giấy, mã về quấn vàng mã thủ công và các hộp bánh kẹo, mứt Tết cho các cơ sở sản xuất thủ công trong thị xã hay đi trèo lấy lá cây báng súng về để em tôi đi chợ bán cho các bà hàng tôm, cá gói hàng...

    Sau khi suy nghĩ rất nhiều. Tôi nói với mẹ tôi là tôi quyết định nghỉ học đi làm, sau khi kinh tế gia đình ổn định và các em tôi lớn tôi sẽ quay lại học lấy nốt bằng Cấp III. Mẹ tôi không chịu nhưng ý tôi đã quyết .

    Sau nhiều lần mang các thứ linh tinh đi mọi chợ phiên bán, lúc được lúc không ,có lúc người ta mua còn chẳng chịu trả tiền, vả lại tôi cũng không là người khéo mồm cho nên bán không chạy, tôi bỏ nghề buôn bán vặt .

    Nhà tôi vốn có nghề thợ mộc, tuy không lâu đời nhưng cũng để người ta biết chút ít, nhưng hồi đó vốn không có nên chuyển sang làm nghề thợ xẻ gỗ. Chắc có bác cũng từng xem bộ phim " Những người thợ xẻ " thấy họ vất vả thế nào, ráo mực là hết tiền. bù lại việc nhiều và công xá các chủ xưởng gỗ thanh toán rất sòng phẳng. Tôi tuy sức còn non nhưng cũng lao vào thử nghề này .

    Năm 1991 ...

    Đôi thợ xẻ tại nhà tôi gồm tôi, chú tôi, bố tôi và một người bạn của bố tôi . Bố tôi khỏe lại một các thần kỳ, sau một năm đã làm lại được. Chú tôi là người lính BGPB tôi hay kể với các bác Hà giang, năm 1989 do hoàn cảnh gia đình khó khăn cho lên khi từ chốt chuyển về Tỉnh đội công tác chú xin nghỉ giúp gia đình, cũng đủ kiểu xoay sở nhưng không đâu vào đâu. Gia đình tôi toàn CBCNV thuần túy nên những chuyện buôn bán rất khó thành công .

    Người bạn của bố tôi cũng là một cựu sĩ quan ( tham mưu đoàn pháo binh Hồng Lĩnh ) xuất ngũ. do thời cuộc nên chú ấy cũng loay hoay suốt. Được cái sức vóc tốt lên đi làm mọi việc nặng nhọc như đỡ gỗ, kê cầu chú ấy làm băng băng, giúp bố con tôi rất nhiều .

    Một hôm ông bác họ tôi ( con của bác bố tôi ) đến chơi. Bác khoe dạo này đang làm vàng bên Lục Yên - Yên Bái trúng quả lắm. Chỗ bác làm hầm sâu nên tuyển những vài trăm người làm việc, chẳng khác một khu mỏ. Bác quy tập được một số bộ đội ra quân làm và cả...bộ đội đang công tác thỉnh thoảng đến giúp việc đánh phá đá ( ở dưới hầm sau đánh mìn cần kỹ thuật cao hơn đánh mìn lấy đá trên núi ). Sau khi kể xong bác vào thẳng vấn đề là cần tốp thợ xẻ, mộc nhà tôi sang giúp làm lán trại , bác muốn làm lán theo hình thức nhà sàn để cho lính đỡ ốm vì chỗ bác đang làm nằm trong một thung lũng quanh là rừng sâu.

    Bác cũng nói luôn làm lán xong nếu thích bố và chú tôi có thể lập một đội khai thác, bác cử người giúp . Nếu không thì cho đánh dậm vài hôm kiếm chút rồi về ...

    Nghĩ đến làm vàng tôi ớn đến tận cổ rồi, quanh nhà tôi khối ông làm trúng đậm những năm trước nhưng nay thấy cuộc sống của họ chẳng đâu vào đâu. Tuy nhiên đây không phải là làm vàng và nghe bác tôi nói vậy có vẻ an toàn nên mọi người sau khi bàn bạc kỹ đã nhất trí lên đường.

    Cũng vào một buổi sáng sớm, một chiếc xe Ca đến đón chúng đôi đi. Tôi lên xe với tinh thần ...bình thản vì lần này không những bác tôi làm trưởng bãi mà còn có cả phụ huynh đi cùng. Với lại cũng chỉ làm trong vòng hai tháng, xong việc xin bác " đánh dậm " kiếm vài chỉ lận lưng rồi chuồn .

    Không ngờ sau này tôi ( không theo mọi người về ) lại bị cuốn hút vào bãi vàng này những gần hai năm, nếm đủ chua cay mặn ngọt, bị cướp đánh, bị tai nại tưởng vùi luôn xác bên đó. Tôi cũng chứng kiến tận mắt một người thân tử nạn vì sự phản trắc của đàn em mình...


    Xe đi đến ngã ba Đoan Hùng, chúng tôi cùng mọi người xuống chờ tại ngã ba để xe đi đón " quân " tiếp !
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  4. #44
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Chuyến xe khi từ xuôi lên đón chúng tôi đầy ắp người. Cánh thanh niên cứ nhấm nháy nhau khi nhìn thấy trong xe có đến một tá chị em . Thôi kệ ! tôi bỏ mặc phụ huynh chui vào ngồi cùng em tre trẻ nhất cho mấy bác kia đứng hót ngoài cửa sổ chán thì thôi.

    Xe ngược đường Yên bái, vòng vèo qua các khúc cua chóng mặt. Ngày đó đường xá bên Yên bái vẫn chưa như bây giờ , đi nhìn nguy hiểm khủng khiếp . Cô gái ngồi cạnh tôi bắt đầu có triệu chứng say xe . Bỏ đời rồi ! nó mà oạc ra người mình thì chết. Rất may đến thật cuối hành trình không có vấn đề gì xảy ra, chỉ hơi ê vai chút do em tì vào nhiều quá !

    Đến Km13 - Yên Bình thì xe rẽ vào bến tàu . Mọi người lục tục xuống xe. Tôi trèo lên dỡ đồ xuống thì ôi thôi, do để chiếc cưa không che phủ nắng quá làm cây chống nổ tung ra mất rồi. Kiếm được cây chống cưa tốt cũng khó , may mà đôi tay cưa vẫn còn bám lủng lẳng do lưỡi cưa giằng lại. Loại gỗ ngõa mật lâu năm tìm không phải dễ. Cứ cuốn vào mang đi đã, tính sau vậy.

    Chúng tôi lên tàu, con tàu nhìn thoáng thấy nho nhỏ nhưng gần năm chục con người chui vào nó nuốt gọn . Cảnh chiều trên bến thật đẹp. Nắng đầu mùa hè như rót ánh vàng , bầu trời xanh trong vắt vớii vài cụm mây trắng bồng bềnh in soi bóng nước . Hồ này có từ khi xây dựng thủy điện Thác Bà , do nước dâng lên nên chỉ còn những ngọn đồi nhô lên như những chiếc bát úp liên tục nằm kế nhau. tuy nhiên nước và cảnh vật có màu đùng đục, nhờ đỏ chứ không xanh mát như bên quê tôi . Hóa ra tôi đã đặt chân vào vùng cuối của miền Tây Bắc !

    Hình minh họa !



    Con tàu từ từ lướt sóng ( tôi nói lướt sóng không ngoa, hồ rất rộng lên có gió là có sóng lăn tăn, không như sóng biển nhưng lần đầu tiên tôi thấy sóng cũng rất thích ) . Mọi người thiu thiu ngủ. thấy tôi cứ ngồi trên thành tàu, một người chắc là cai ra nhắc cẩn thận rơi xuống nước đấy em, ở đây rơi xuống là chú mày đi luôn đấy, không vớt nổi đâu... . Bỏ lời nhắc qua một bên tôi cứ đứng ngắm say sưa phong cảnh vùng hồ cũng từng được nghe đến rất nhiều lần này.

    Hình minh họa !



    Tàu đi lâu lắm, trời đã xẩm tối, lúc đó tôi nhìn thấy một đảo như có nhà ở, mà là nhà xây đàng hoàng. Tôi xuống hỏi người lái tàu thì biết đây là một nhà tù mới xây cũng vài năm, những tù phạm nguy hiểm họ cho ra đây . Nhất là ông nào thích trốn trại thì cho thoải mái trốn nếu có đủ sức...bơi được vài chục cây về đến bến. Cũng có một vài lần tù trốn nhưng loanh quanh mãi trong lòng hồ không thoát ra ngoài được vì bơi đến đâu cũng thấy toàn đảo là đảo. Thôi em lại quay về xin các bác cho cải tạo tiếp !

    Trời tối dần, mọi người đã chìm hết vào giấc ngủ . chỉ còn tiếng máy tàu đều đều và tiếng sóng vỗ vào mạn tàu. tôi cũng buồn ngủ nhưng tụt xuống thì...hết chỗ . Lại người lúc nãy đi nhắc câu y như cũ. Tôi nói em không biết ở ngủ đâu " Mày nhảy bừa vào chỗ bọn con gái ấy. tối như này biết ai với ai " . Hic ! nhỡ mai tỉnh dậy họ thấy thì ngượng chết được. Thôi em vào phụ lái tàu cho máu !

    Khỏang 11h đêm . Tôi sực tỉnh vì thấy tiếng máy đã tắt, tàu cập bến. Trong màn đêm tôi nhìn thấy lờ mờ vài ngọn núi rất cao và tiếng thác nước chảy đâu đó.....

    muctau's Avatar

    muctau

     20:05, 3rd Jun 2013 #19726 

    Đàn bà đi làm vàng thì khổ hơn chết !


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  5. #45
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Chúng tôi ì ạch leo theo người cẫn đường, do trời tối quá mà đèn pin chỉ có một cái cho nên tôi ngã dúi dụi, không riêng tôi mà nhiều người cũng vậy. Nhất là chi em đi cùng cứ thỉnh thoảng thấy kếu ré lên rồi trôi tuồn tuột mặc dù đựợc ưu tiên đèn. Họ là những người vùng xuôi chắc chưa bao giờ leo núi lên chậm như rùa làm chúng tôi phải vừa kèm vừa chờ . Được khoảng hai mươi phút có nhiều ánh đèn le lói trước mặt. Mấy người cũ trong bãi đã ra đón chúng tôi.

    Không biết trên này vừa mưa xong hay do sương đêm làm ướt các cành lá mà tôi thấy ướt hết người, vừa ngứa vừa rặm vì mồ hôi trộn lẫn nước từ cây cối quyệt vào. Những tảng đá tai mèo trơn nhẫy, nhọn hoắt khiến tôi cứ bỏ dép ra một lúc lại đeo vào vì sợ toạc chân.

    Đến chỗ nghỉ giải lao. Tôi không thấy mấy người nhà tôi đâu cả vội đi tìm thì thấy mấy người phụ nữ trông thật thê thảm, họ nằm vật xuống như chết rồi, quần áo bê bết bùn và nước. Em gái ngồi xe cạnh tôi lúc chiều trông còn thảm hại hơn vì xiêm y toạc lung tung cả ( có lẽ em này ngã nhiều nhât ) nhìn lờ mờ đen đen trắng trắng vừa buồn cười vừa thương. Tôi định đến động viên chút nhưng thấy thế cũng ngại và cũng mệt nên chui ngay vào gốc cây nằm chờ mọi người.

    Khoảng hơn tiếng đồng hồ leo trèo thì tự dưng mở ra trước mặt một khoảng không gian bao la ( Nói thế là do cảm giác vừa từ trong rừng ra chứ ban ngày thì cũng không rộng lắm ) toàn là nương sắn ( mì ), con đường bằng phẳng toàn đất dễ đi. Một chiếc lều nương nằn chơ vơ bên cạnh đang bập bùng lửa , không biết người bên trong thức hay chỉ thắp lửa lên thế cho đỡ muỗi, tôi định vào xin nước uống nhưng gọi mấy câu chẳng ai thưa lại thôi, nhảy xuống đi tiếp theo đoàn .

    Khi vào lán nghỉ ngơi, ăn cơm nước do những người cũ nấu chờ sẵn. Tôi mới kinh hoàng khi lôi ra trong ống tay áo, quần cổ áo một đống vắt, con nào con nấy no căng . Mọi người thấy vậy cũng lục tục giũ quần áo bắt những con vật chết tiệt này ném vào đống lửa nghe lách tách . Tất cả ồn ào một lúc rồi mạnh ai người đó tìm chỗ trong các lán mới dựng sơ sài lăn ra ngủ, đàn ông đàn bà đan xéo vào nhau chẳng cần ý tứ gì hết, chúng tôi đã quá mệt .

    Tôi cũng chìm vào giấc ngủ sau một ngày đầu tiên.....
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  6. #46
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Mãi đến gần trưa hôm sau tôi mới tỉnh giấc được, khi bước ra cửa làn một cảnh tượng làm tôi ...choáng .

    Trước mặt tôi là một cái hố to, không ! phải gọi là một cái ao khổng lồ thì đúng hơn, sâu độ trên mười mét, chu vi phải vài trăm mét, giữa đáy ao là một rốn nước đục ngàu, xung quanh là những lỗ đen ngòm ( Sau này tôi mới biết là hang ), thỉnh thoảng có vài người chui từ một trong những chiếc lỗ đó ra chuyền cho nhau những bao tải đầy bùn đất, sau khi chất bao xong họ lại biến mất vào lòng những chiếc hang như vậy . Hèn chi tối hôm qua được phổ biến không ai được ra ngoài đi lung tung. Chắc họ sợ trời tối không biết rơi xuống cái ao này.

    Trên bờ nhìn cũng ngổn ngang, các lều lán dựng tạm bợ ở những chỗ có đất hay vài tảng đá to người ta kê mấy khúc cây lên đặt sạp, chăng một cái bạt lên, thế là thành lán. Đúng là hôm qua có mưa to thật, bằng chứng là mọi thứ đều ướt át và con đường mòn lầy lội nhoe nhoét bùn đât ...

    Bãi vàng này là một thung lũng nằm gần đỉnh hai ngọn núi . Xung quanh toàn các vách đá lởm chởm và cây cối um tùm, đa số là một loại cây ở đây người ta gọi là Ô rô, thân thẳng , lá tròn và rất cứng, ngoài ra tôi chỉ nhìn thấy rặt một loại cây móc ( nhìn giống dưà lai cọ ) mọc chênh vênh trên các mỏm đá . Loại này về sau chúng tôi hạ xuống lấy ngọn của nó bổ ra lấy nõn bên trong xào ăn với cơm hay uống rượu tuyệt vời.

    Nói sơ qua một chút về lịch sử bãi vàng này : Mấy ông bác tôi cùng vài anh em ban đầu đi sang mảnh đất này với mục đích là tìm đá đỏ, sau khi làm đủ các bãi, chuyển khắp nơi nhưng không tìm nổi một viên đá đỏ dù chỉ bằng hạt ngô. Khi đến nơi cuối cùng gọi là hang Mây ( nằm trên đỉnh núi, quanh năm mây phủ ) cũng vậy , cả ngày đào đào bới bới xong nhìn nhau lắc đầu. Đang nản chí thì tự dưng có một người dân bản làm cùng nói nghe đồn khu vực trong này có vàng. Vốn là dân sừng sỏ trong nghề làm vàng họ cử ngay vài người vào, lúc đó thung lũng gần như không có đường qua lại, phải mở đường mòn mà đi . Kết quả vài bao đất đào lên từ cái ao ( nó có sẵn ) có dấu hiệu của vàng thật, vàng ở đây rất nhỏ, phải gọi là bụi vàng chứ không thể nói là vẩy vàng được . Mọi người liền bỏ công cuộc tìm những viên đá màu tiết dê có giá trị lớn kia sắm đồ vào đây tuyển người làm vàng.

    Chỗ chúng tôi xuống tàu, không phải là bến mà mọi người tự đánh một cái bến để đi lại cho tiện, bến tàu tận ngoài bản hơi xa. có một cái thác mà tất cả ai từng đi qua đó đều nhìn thấy, tên thác là Đát Dân. vì vậy bãi vàng cũng có tên là Đát dân hay người quanh vùng gọi bằng tên bác tôi, vì bác tôi là người khai phá.

    Nhưng họ đã nhầm, chúng tôi cũng nhầm, khu này đã được người Pháp khai thác gần 100 năm trước, sau này đào sâu chúng tôi tìm thấy rất nhiều di vật chúng minh điều ấy ....

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     07:47, 5th Jun 2013 #19871 

    Vâng, em chỉ nhớ mỗi thủy ngân, còn một chất nữa nghĩ mãi không ra , cám ơn bác MT nhé ! :D

    muctau's Avatar

    muctau

     00:31, 5th Jun 2013 #19868 

    Để thu vàng sa khoáng ( vảy, phấn ) thì phải dùng thủy ngân với a - sen chứ ?


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  7. #47
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Tôi viết một chút về những người chủ của bãi vàng này.

    Đầu tiên là bốn người bác họ của tôi. Tôi đặt tên cho họ theo thứ tự ( Cứ bác bác cháu cháu nghe như là tôi đi thăm người nhà ấy ) để các bác tiện theo dõi .

    Người đầu tiên là ông anh Cả . Vốn là một lái xe Trường sơn trong KCCM chuyển ngành nay đã về hưu. Ông này được đào tạo tại Trung quốc nên rất giỏi chữ Hán, ông có thể ngồi đọc cho tôi từng tên một trong bộ túlơkhơ có in hình các nhân vật của bộ Phim Hồng Lâu Mộng. Tính ông hiền lành, ngại va chạm nên ông chỉ là cái bóng của mấy ông kia. Ông cũng rất cẩn thận, chính vì sự cẩn thận quá của ông mà một lần gây bất lợi cho chúng tôi, khi bị tấn công tìm vũ khí nóng thì ông ...cất trong mấy lần khóa hòm .

    Ông Hai, là linh hồn của bãi vàng, người mà đưa bố con chú cháu tôi sang đây. Ông là người giỏi, tháo vát nhất trong gia đình. Tướng ông rất dữ tợn trong bộ râu quai nón như Che Gevara nhưng lại ...rất hiền, trong công việc ông chỉ đạo làm đâu ra đấy , rất chăm lo đến đời sống mọi người. chính tôi ông giữ lại làm với mong muốn cho tôi một khu nho nhỏ để tự lập kiếm sống. Nhiều người cũng không hài lòng với ông vì phong cách thoáng đãng khi ông cho hết người này đến người kia đến xin xỏ, đánh dậm đủ thứ. Chỉ tiếc là ông vắn số.

    Ông Ba . Một người lính, cựu sĩ quan của F314 đóng tại BGPB trong những năm chiến tranh. Người bạn và người anh tâm đầu ý hợp của chú tôi khi hai người cùng đóng quân gần nhau trên một địa bàn. Ông từng cắt rừng cả chục cây số thăm chú tôi khi đóng chốt, đôi khi chỉ vì mang cho chú tôi mấy điếu thuốc lá. Ông này đẹp trai nhất nhà, tính cực kỳ nghiêm khắc, rèn quân theo kỷ luật bộ đội làm ai cũng xanh mắt. Ông bắn súng K54 rất giỏi, có khẩu súng của bãi ông cất làm của riêng, thỉnh thoảng mang ra bắn xong lau chùi cẩn thận, chính vì thế cũng có lần gây phiền phức cho ông và bất lợi cho cả chúng tôi như chuyện ông Cả.

    Ông Tư. Ông này là em út, thông minh lanh lợi nhưng ....dính đủ kiểu. Làm cũng được mà chơi cũng ác, chẳng có gì trên đời mà ông không sa vào. Từng bị ông Hai trói hai chân treo ngược lên cây vì tội nghiện ngập. Thế nhưng tôi lại gắn bó với ông này lâu nhất trong cả thời gian làm vàng và cũng chịu đòn vì ông oan ức cũng nhiều do chính ông đánh tôi trong những cơn mê sảng vì công dụng của thuốc cai nghiện hoặc bị ông Ba phát hiện nện cho tôi vài lần khi đi mua Mocphine cho ông ấy.

    Ngoài ra còn một số người bạn của tôi, trong đó có hai thằng cùng học, lớn hơn tôi ba tuổi nhưng làm sếp của tôi. Một số cai bưởng có quyền lực ngang ngủa với các ông kia và một số chẳng ra quân , chẳng ra tướng , tử tế có , tiền án ngang với tiền mặt cũng có...Sẽ dần dần hiện lên qua các câu chuyện về sau.
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  8. #48
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Những ngày sau đó ông Hai cho chúng tôi thêm vài người đi lấy gỗ. Đây là rừng cho nên gỗ không thiếu, Ngay tại những nơi làm lán có những cây to mấy người ôm nhưng chúng tôi chưa hạ vội. Bố tôi tính toán nên lấy cây ở xa trước vì sau này ổn định vào khai thác sẽ không có người giúp chặt cây, vận chuyển từ trên núi xuống ...

    Hàng ngày tôi cùng mọi người trèo lên đỉnh núi tìm cây, đánh dấu sau đó gọi người lên đốn. Những chỗ nào bằng phẳng thì mang cưa lên cắt xẻ tại chỗ, còn đâu dòng dây kéo về. Núi đá nên các loại cây mọc có chất lượng gỗ rất tốt và cứng, gần ba chục con người ngày đêm liên tục ầm ầm cả một khu rừng. Chỉ sau nửa tháng chúng tôi đã có đủ số gỗ cần thiết để làm.



    Rừng ở đây khi trèo lên cao cũng thật đẹp. Nếu bác nào đã từng đọc chuyện tiểu thuyết đâu đó về núi rừng Tây Bắc chắc thấy nhà văn tả không ngoa tí nào. Nhất là leo lên ngọn núi phóng mắt về phía lòng hồ



    Nhưng sau vẻ đẹp đó là một sự nguy hiểm rình rập nếu đi rừng không phòng bị cẩn thận :

    Thứ nhất ở đây rắn xanh rất nhiều, loài bò sát này cực kỳ nguy hiểm, nếu để nó mổ mà không cấp cứu kịp thời thì chỉ có nước chết . chúng bò khắp nơi trong các bụi rậm, tán cây, mái lán, gậm sàn . thậm chí có lần rơi độp từ trên cây xuống trước mặt làm mấy chi em đang gánh đất chạy tóe khói .

    Loại thứ hai là những con rết độc. Rết bên này to lắm, phải cỡ ngón tay chứ không ít, màu sắc óng ánh với những đám chân vàng rực cứ mỗi khi tanh mưa nắng lên lấy que lật đám lá mục hay những tấm phên nứa dưới đất sẽ có một vài chú ngo ngoe bò ra. Mọi người bắt thả vào chai rượu nhìn rõ từng đám nọc nhả ra trong chốc lát xanh lè chai rượu. Vô tình để nó cắn thì nằm cả chục ngày không cựa nổi cho đến khi nọc tan.

    Loài thứ ba tuy không gây chết người nhưng cũng rất khó chịu khi bị chúng làm " bạn " đó là vắt. Loại vắt xanh này không biết từ đâu nhưng cứ đi một lúc là thấy trong người, bắp tay bắp chân rồi. Tuy nhiên bọn này mà cứ bôi dầu cao con Hổ hay thuốc Dep vào là chúng sợ ngay .

    Thỉnh thoảng có những đám khỉ không mời mà đến. Chúng tợn lắm, khi chúng tôi đi rừng chúng chuyền cành ngay trên đầu khẹc khẹc điếc cả tai. Dựng ba lô gốc cây cứ phải trông cẩn thận vì mấy ông bạn này lao xuống khoác mất một cái vút lên cây thì phiền. Bạo gan hơn chúng còn mò vào tận bếp nghịch làm nồi niêu xoong chảo rơi loảng xoảng. Ném chúng thì nhe răng cười xong lao vào rừng.

    Khi lán trại hoàn thành, chỗ ăn ở cao ráo và cây cối bị đốn sạch sẽ quanh khu bãi, những con vật đó cũng dần biến mất....
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  9. #49
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Sau hơn hai tháng làm cật lực, chúng tôi đã làm xong mọi thứ theo ý của ông Hai đã đề ra.

    Một chiếc lán như ngôi nhà hai tầng bằng gỗ hiện ra, riêng tầng một cách mặt đất khỏang một mét. Tất cả sàn đều lát ván gỗ, cột bằng cây ô rô. Thứ cây này mọc trên đá thẳng tắp, cứng ngang nghiến , trong có dầu nên dù có tươi đốt vẫn cháy ầm ầm. Toàn bộ những hộc đánh đất cũng xẻ và đóng bằng loại gỗ này, " hộc " tức là một cái máng to, rất to . Do đất lấy từ trong hang ra cho nên người ta phải đổ vào hộc xả nước dùng cào, xẻng đánh cho đến khi nào chỉ còn cát sỏi thì mới mang ra đãi cầu.

    Trong mấy tháng làm chỉ có một tai nạn duy nhất xảy ra. Khi chúng tôi đang đốn cây vạng trứng ( loại gỗ mềm, thớ vàng trong lòng ) gần lán thì đúng lúc cây đổ tự dưng có ông như ma xui chạy luôn về hướng đó, may mà chỉ bị phần ngọn đè lên. chỉ cần chút rượu rết bóp vài ngày là những vết sưng bầm đã gần tan hết. Tý nữa thì mạng người đầu tiên ra đi vì công việc của chúng tôi .

    Còn một số lán nữa họ cũng yêu cầu làm cho nhưng do lúc ấy chú bạn của bố tôi muốn về, chú tôi cũng vậy. Hai người con nhỏ cho nên không muốn đi xa nhà lâu, người nhà thấy ở bãi vàng nên cũng sốt ruột nhắn về liên tục. Ông Hai hỏi muốn đánh dậm ục nào để ông cho người làm hộ nhưng thấy thời gian này không biết các kiểu bạn bè, người nhà ở đâu kéo đến xin, ông cho liên tục cho nên mấy phụ huynh của tôi cũng ngại, chỉ xin được xóc cầu lại sỉ mấy ngày, được tý nào thì được .

    Xóc sỉ ở đây tức là những cát khi đãi chảy xuống chân cầu, họ xúc lên thành đống bên cạnh chờ chị em gánh đem đi đổ. Do vàng ở đây rất nhỏ, li ti như hát bụi khi xóc đãi cũng bị cuốn ra khỏi cầu một số. Lúc đang rực ( có máng cả chỉ ) chẳng ai nghĩ đến gạn lại số vàng rơi rớt này nữa. Khi nghe đề xuất vậy ông Hai ngạc nhiên nói " chúng mày dại thế " xong đồng ý .

    Kể ra thì gạn lại số vàng đó sẽ chẳng có bao nhiêu nếu không có một anh chàng ma mãnh do ông Hai bảo giúp chúng tôi . Anh ta biết thế cho nên những lúc làm cho bãi kê lêch cầu nghiêng hẳn về một bên. Số vàng bị nhảy ra khỏi cầu do thế cũng nhiều hơn. Trong vòng gần một tuần chỉ tranh thủ mỗi sáng một cầu chúng tôi cũng thu được khoảng trên dưới một cây. Kèm theo tiền công cũng kha khá, mọi người thấy hể hả chuẩn bị tư trang ra về. Tôi thì thấy không bằng lòng chút nào với cách làm của bố tôi và các chú nhưng không nói được. Cho nên khi ông Hai bảo tôi ở laị với ông tôi đồng ý ngay.

    Bãi vàng được tổ chức rất quy củ, phải nói là nếu đem so với một doanh trại bộ đội thời đấy không kém cũng chẳng hề sai tý nào. Ông Hai đúng là người có đầu óc tổ chức . Được mọi người tín nhiệm cử làm trưởng bãi cho nên ông sắp xếp công việc và lán trại không chê vào đâu được.

    Lán chính, ngôi nhà sàn chúng tôi làm đó là nhóm của ông, những người không phải dân máu mặt ông nhận vào nhóm hết, gồm ông, hai thằng bạn học của tôi cùng một người nữa . Lán này kiêm luôn chức năng nơi họp " giao ban " của các đầu lĩnh, tức là hàng tuần mỗi lán phải cử một cai đến họp, ăn uống ông lo. Ai cần giúp đỡ hoặc khúc mắc gì ông yêu cầu giải quyết dứt điểm . Mọi tệ nạn xã hội hay xảy ra như ở các bãi vàng ông dẹp không còn một mống. Gần như trong thời gian làm việc dưới quyền ông tôi chưa hề thấy một vụ lộn xộn lớn nào xảy ra. Một lần người của hai lán đánh nhau, đầu têu là ông chú họ của tôi, cũng là bộ đội ra quân nhưng ông này rất cà chớn . Nhiều khi bắt nạt anh em lính tráng vô lý , họ sợ nên im lặng . Lần đó lính của lán khác sang nói chuyện, chú này ở nhà bị người yêu bỏ thất tình đi bãi vàng, nghe xong ông quát mấy thằng đàn em râu ria hay ăn theo ông " Chúng mày ! tụt quần nó ra xoc l...cho tao, đảm bảo đỡ ngay ấy mà ", thế là mấy ông hè nhau vật ông kia ra làm đúng lệnh. Vừa xấu hổ vừa tức người này kéo quần xong lao vào ông đấm đá bị ông nện cho cú bất tỉnh nhân sự. Không ngờ lại là em họ của một cai bưởng khác, thế là bên kia kéo một đàn sang đòi xử. Tôi kinh hãi chạy xuống hang gọi ông Hai, ông nói " Kệ chúng nó, mày cứ về đi, không thằng nào dám làm gì nhau đâu " Đúng vậy. Bác cai kia hầm hè nhưng không dám vào lán, ông chú họ tôi cũng đứng trong chửi lại nhưng cũng không ra , Thế là hòa , mấy hôm sau ông Hai đuổi thẳng cổ ông em họ mình về, mặc mọi người can ngăn .

    Các lán còn lại đóng theo hình tam giác xung quanh cái ao khổng lồ . Mọi người tuy không làm sàn gỗ nhưng cũng rộng rãi và sàn cao ráo, thóang mát . Nơi vệ sinh cũng có quy định riêng, nếu bắt gặp chú nào bừa bãi thì theo luật chú ấy phải dùng chính tay của mình bốc đem bỏ nơi quy định . Mấy chị em tuy làm chung ( việc gánh đất và khâu bao, bao tải đựng đất luôn luôn bị rách ) nhưng ông cho làm một lán riêng, cấm chú nào lớ rớ . Nghĩ buồn cười nhất chuyện bị sai làm buống tắm cho họ, mấy ông tướng tức quá nghĩ ra cái trò làm phên xung quanh thật kín nhưng hơi thấp, nền đổ đầy loại cát thô, nếu đứng thì hở vai ra, nếu ngồi dội nước thì cát lại bắn lên.... luật là luật nhưng nhiều người vẫn phá luật. tôi là thằng phạm luật nhiều thứ nhì sau một anh vì hay mò sang lán nữ nhờ khâu áo lúc ban tối. Sau này không ngờ cặp đôi kia lại có một kết thức thật có hậu, họ ra về với đầy đủ tiền công, thưởng và hai người lấy nhau hiện nay có ba mặt con cùng một ngôi nhà nhỏ bé xinh xinh tại ngoại thành thành phố Tuyên quang.

    Ông Hai phân chia cụ thể từng lán được khai thác miếng bánh chung trong cái ao đó, ai vào hang nào mà thấy ít thì ông cho thêm một cái giếng. Xung quanh bãi có một số cái giếng ( tôi tý bị chôn trong một cái giếng đó về sau ) mọi người đều thấy yên tâm về sự công bằng của ông.

    Ông hứa với tôi ông đã dành cho tôi một chỗ nho nhỏ. tôi cứ yên tâm mà làm việc. Thời gian nữa có thêm vài anh em sang sẽ lập một đội vì tôi một mình không làm nổi. Nhưng tiếc rằng ông sớm bị sát hại bởi tay một đàn em thân tín. Ông ra đi khi mới hơn 30 tuôi, để lại một vợ và hai con nhỏ . Cái chết của ông làm tôi và nhiều người nữa rất thiệt thòi.....
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  10. #50
    Ngày tham gia
    29-07-2013
    Bài viết
    41
    Thích
    93
    Đã được thích 49 lần trong 27 bài viết
    Báo cáo với các bác em đã hoàn thành xong bản thảo Đời " bộ đội " phần 5. Xin trích một số đoạn lên đây cho các bác coi thử. Phần 5 này dài tương tương với bốn phần kia. Khi nào em in sách các bác mua ủng hộ em nhé, tất nhiên là nếu thấy hay !


    Bản Khuổi vẫn như chưa tỉnh dậy sau một đêm dài...

    Ánh nắng le lói từ sau dãy núi Phiềng Mai chiếu xuống qua làn mây dày đặc bao phủ xung quanh bản thành vài tia le lói. Cảnh vật vẫn im lìm . Dòng suối Cuôn cũng im lặng chảy rì rầm, không giống như mùa hạ, có lúc hung dữ dâng cao quét sạch những gì mà trên đường đi nó gặp...

    - Tới rồi ! dừng thử ở đây đi !

    Khả "méo" nói xong tụt ba lô xuống. Hai người kia cũng lặng lẽ đặt đồ đạc xuống đất, tháo dỡ dụng cụ ra.

    Ba người hì hục đào, được một lúc nóng quá Cường " Cọp " cởi phắt chiếc áo ra, để lộ một thân mình lực lưỡng, chắc nịch như cục sắt nguội, trên ngực hắn có xăm hình con hổ chạy vắt dài từ trái qua phải, nó cử động như đang vờn vờn khi các thớ thịt chuyển động. Khả " méo " cười nhếch mép khi thấy tay lính mới Trường " tám hoánh " thở phì phò, lúc nào điệu cười của gã cũng thế, do một vết sẹo từ thái dương kéo xuống tận mép phải, dấu tích của một nhát chém chí mạng : " Mệt hả chú em ! mày còn phải rèn luyện nhiều, làm nghề này cực lắm ! không nhẹ nhàng như trò hai ngón của chú mày đâu ! "

    Đào được một lúc, tới lớp đất sét màu vàng vàng, họ xúc một ít thả vào túi nilon rồi mang ra suối Cuôn...

    ---------

    ...Tôi tỉnh dậy trong cơn đau đầu dữ dội, đây là đâu nhỉ ? à, nhớ ra rồi ! Mình đang nằm trong nhà con mẹ Thìn " bánh tráng ". Tối qua vừa có trận giao đãi rượu nảy lửa giữa hai tàu vàng với nhau. Uống nhiều quá, gục lúc nào không biết !

    Trong căn nhà sàn ọp ẹp vẫn tối mờ mờ, chắc mới khoảng ba bốn giờ sáng. Cái bếp lửa đã tắt, chỉ còn lại một nhúm than hồng hồng, bạc bạc. Ngoài kia tiếng gió lùa qua các tán cây và vào cái liếp nghe rin rít. Lạnh quá ! chúng nó cho mình nằm tênh hênh thế này, chẳng có chiếc chăn nào đắp, may tỉnh không cứ nằm như này khéo cảm chết mẹ lúc nào không biết !

    Đột nhiên trong góc nhà có tiếng rúc rích, rồi một tràng cười sặc vang lên, nghe qua đoán ngay là tiếng cười của thằng đang phê rượu, chưa tỉnh hẳn, chắc đang đú đởn với cô gái nào đó. Đây là nơi mệnh danh " thiên đường của xó núi " mà . Mấy ông " bộ đội " cứ có tiền lại lao vào đây, ngập ngụa trong các món ăn và dòng thác rượu chảy ra từ dãy chum sành, ngập ngụa trong vòng tay mấy cô ca ve miền xuôi giả trang sơn nữ...

    Có tiếng chân bước nhè nhẹ tới, một mùi nước hoa thoang thoảng cuốn theo, bay vào tận đầu cánh mũi. Bóng một người con gái với chiếc áo có đường chỉ thêu đặc trưng ở ngực của người Thái hiện ra :

    - Tỉnh dậy rồi hả anh ? - một giọng cũng tương dối nhè nhẹ cất lên. Tiếp theo một cái khăn ướt úp ngay vào mặt tôi. Hơi rượu bay hết hẳn khi rùng mình vì cái lạnh từ chiếc khăn truyền sang.

    Anh khỏe chưa ? em được các anh giao cho chăm sóc anh tối nay, khiếp uống nhiều rượu thế, ngủ lăn lóc, em lay mãi chả biết gì ! - rồi đột ngột cô ta ngồi xuống cạnh tôi : Mình " đi " anh nhé !

    -------

    ...Mọi người giật mình khi nghe tiếng thét như lạc giọng của Cường " hổ " :

    - Bọn thổ phỉ , chặt dây mau !

    Từ trên sườn đồi, một nhóm người, trông thái độ cực kỳ hung dữ đang lao xuống, trên tay chúng những con dao quắm đang hơ lên lấp loáng, có vài tiếng nổ đọp đọp của súng kíp tự chế . Tiếng gào thét man dại vang lên rùng rợn...

    Kiên vội nhảy xuống, cầm con dao bập đứt luôn dây thừng neo tàu ở gốc cây. Tiếng máy nổ gầm lên, con tàu láng ra một tý rồi như bị giật lại thì ra còn một sợi sắt phi sáu nữa đang gìm nó vào gốc cây khác bên kia suối. Do tính cẩn thận, sợ lũ lên bất ngờ sợi dây thứng không chịu nổi, người nào đó quàng thêm đoạn dây sắt này cho yên tâm, nào ngờ sự cẩn trọng bây giờ đang hại họ. Không kịp lội sang nữa, Khải cầm kìm cộng lực nhảy xuống, đang kê vào bấm thì đúng lúc đó con tàu lại giật một cái, khiến chiếc dây căng lên, làm văng chiếc kìm ra khỏi tay Khải, rơi xuống suối.

    Tiếng la hét và lũ người kia ngày càng gần hơn, bắt đầu có vài thứ rơi rào rào lên mái thuyền, không rõ đạn ria súng kíp hay đất đá.

    Tất cả bắt đầu hoảng loạn. Mai Lan, cô ca ve đi nấu cơm theo rú lên từng chặp. Cường " hổ" quát : Im mẹ mày mồm đi ! Nhảy xuống, men theo bìa suối tìm chỗ nấp, đừng để rơi vào tay bọn nó thì không còn đến cái quần lót đâu con ạ! - Rồi gã vớ con dao, mở thùng lấy mấy thỏi mìn đã nhồi kíp sẵn, lao lên bờ, vừa làm vừa nói : Mọi người cũng đi hết đi, cố gắng chạy nhanh ra tàu ngoài kia báo cho họ vào ứng cứu. Để tôi ở lại chặn bọn này cho !

    ....

    Dòng suối Cuôn hôm nay chảy sùng sục, màu nước đang vàng vàng chợt như pha thêm chút sắc đỏ. Con suối hiền hòa chảy từ Lào sang như chợt tỉnh giấc khi chứng kiến một trận chiến dữ dội của những con người đang khai thác thứ kim loại óng ánh trong mình nó...

    No Avatar

    nguoitrennui

     21:06, 8th Jan 2014 #23564 

    Hi hi, cám ơn bác Li, ngày càng phải lên tay chứ bác !

    No Avatar

    lixeta

     20:47, 8th Jan 2014 #23563 

    He... He...! Cứ như vừa mới qua Trường Viét văn Nguyễn Du về ấy.



Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •