CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 3 của 5 Đầu tiênĐầu tiên 12345 CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 50

Chủ đề: Đời " bộ đội "

  1. #21
    Ngày tham gia
    23-03-2013
    Bài viết
    45
    Thích
    13
    Đã được thích 37 lần trong 25 bài viết
    Làm việc một thời gian tại bãi mới tự dưng tôi bị mất cảm giác là tôi đang ở đâu, Hà giang, Tuyên quang hay Cao bằng, Bắc Cạn, chỉ có hơn tháng trước tôi rời xa gia đình mà cứ như lâu lắm rồi, cứ như ký ức năm nảo năm nào. Tôi không có thời gian để ngẫm nghĩ , nhớ nhung gia đình hay những chuyện linh tinh gì cả. Đơn giản vì tôi bị cuốn vào vòng xuáy công việc một cách thụ động, bảo vào là vào, ra là ra, quay là quay, xúc là xúc . Thỉnh thoảng tôi và vài người bị cho mượn để đi " đánh " ục ( Đánh là một từ lóng của dân làm vàng ám chỉ một công việc cụ thể, chứ không phải bị đánh ). Đến đó chúng tôi cắm mặt làm cho đến tối, nếu gặp người thoáng họ cho bao thuốc thơm hay vài cái gì đó động viên, có lúc họ mua gà lợn nấu cho ăn thoải mái . Riêng rượu với thuốc thì tôi xin đổi thứ khác mặc dù các bạn cùng tuổi tôi hút thuốc phì phèo hay tập nốc rượu bắt trước người lớn đến nôn mửa ra rất nhiều..

    Chú tôi bị chứng đau mắt hành hạ không thể nhúng tay vào nước được nên ông suốt ngày nằm trong lán hay vào bản tìm thày lang đắp thuốc. Những lúc chú tôi đi thì tôi mới bị vất vả quá sức còn nếu ở nhà thì cho dù thiếu người thế nào họ ( những người làm cùng ) cũng ngại không dám quăng quật tôi như vậy.

    Tôi dần dần hòa nhập với lối sống láo nháo như thường ngày tôi vẫn thế, tôi đã quen với những tiếng văng tục, chửi thề quá quắt và thậm chí nhiều lúc tôi cũng...chửi như ai nếu có điều gì làm tôi tức . Những người lớn thấy thế lại thích thú động viên tôi làm tôi càng hăng tợn. Một lần được sự động viên của mấy anh lớn tuổi, tôi cầm cả cái xẻng chém thẳng vào lưng một thằng bé ở bè khác vì nó dám chửi láo với tôi. Khi nhìn thấy dòng máy chảy ra từ lưng con người đồng cảnh nọ và từ mũi xẻng tôi chợt rùng mình ôm mặt do vừa sợ hãi vừa chợt hiểu tôi đã làm một việc không phải vì điều gì tốt đẹp mà vì tính ngông cuồng đã ngấm vào tôi từ lúc nào do tôi bắt chước người lớn, đó không phải là điều bố mẹ tôi dạy tôi.

    Chú tôi sau khi biết chuyện đến xin lỗi những người cai của cậu bé kia và đem cậu ta đi thuốc thang cẩn thận. Cũng vì chuyện này chú tôi cương quyết với những người còn lại, thà có ít khi được ăn chia còn hơn là đưa tôi ra làm ngoài sông nữa. Nhưng đã là bãi vàng thì lấy đâu ra chuyện nhàn, trừ sếp còn đâu nếu thằng trẻ con sơ sinh mà làm được thì cũng bắt ra làm tất. Họ cũng chấp nhận nhưng tôi vẫn phải làm khi thiếu người và nhận nhiệm vụ ...nấu cơm. Đi mua hàng hóa cho lán của mình và các lán xung quanh ( tôi đi hộ họ thì họ sẽ cho người sang hộ lán tôi ). Có thể đây là cái điều may vì tôi lại được tung tăng nhưng...lại chữ nhưng . Đúng vậy ! có thể thành điều rủi , tôi suýt thành thằng ăn cắp và dính vào thuốc phiện nếu ông chú tôi không phát hiện và cho tôi một trận đòn nhớ đời.....
    Chân đi tất, chân không đi tất !

  2. Có 2 người thích bài viết này


  3. #22
    Ngày tham gia
    23-03-2013
    Bài viết
    45
    Thích
    13
    Đã được thích 37 lần trong 25 bài viết
    Như đã nói. Khi tôi bắt đầu hòa nhập với một thế giới mới này thì tôi cũng bắt đầu cuộc tìm hiểu về cuộc sống và những con người nơi tôi đang ...công tác sâu hơn. Tôi cần phải biết để xem những đối tượng nào mình phải kính nể, đối tượng nào phải sợ hãi và đối tượng nào cần phải ...coi thường.

    Đọc đến đây các bác chắc hơi nghi ngại vì tôi viết tại sao cần phải coi thường người khác. Ô ! Bãi vàng là vậy. Đối với cỡ làng nhàng như tôi thì không có ai kính trọng mình cả, may chăng người ta nể người khác thì cũng thi thoảng xoa đầu tôi khen ngoan là hết đất . Chỗ này thì chỉ có sự sòng phẳng, không nhất thiết phải quân tử, cái đó dành cho lớp máu mặt anh chị giang hồ. Phải sòng phẳng mới sống được, có vay có trả, đôi khi cũng chẳng cần thiết trả nhưng sẽ phải trả bằng một giá khác, đắt hay không đắt tùy người cho vay đòi . Cu li hạng nhất như tôi phải biết tận dụng chút bảo trợ của mình để luồn lách , đạp lên đầu những thằng cu li hạng 2,3 hay hạng bét cho nhàn thân, không biết cách kính nể hay coi thường thì ...cứ xẻng mà vác .

    Nếu đem cái nhân văn, nhân bản như các " nhà " áp vào đây thì chắc buồn cười chết đi được ấy. Cuộc sống hỗn độn , tranh giành nhau này mà hở ra hai câu ấy thì ..xin lỗi ông ! về quê mà vạch ti mẹ ra bú đi. Có vẻ như ý trước và ý sau của tôi đá nhau thì phải, trên thì sòng phẳng, dưới thì lại tranh cướp. Thế mới hay ! Sòng phẳng là khi ta trao đổi hay vay mượn người khác cái gì công khai , còn cái gì không công khai thì ta...ăn cắp hay ăn cướp, thế mới là chuyện bãi vàng.

    Tuy vậy, một thằng bé con như tôi cũng chưa hiểu điều ấy đâu. có chăng bây giờ ngồi viết mới tự ngẫm ra và phun trào một chút cho văn vở thôi. Thế giới quan của tôi vẫn hạn hẹp lắm , qua lăng kính của một cậu bé thì tôi chỉ lờ mờ một chút gì đó tốt hay có vẻ không tốt lắm khi mọi chuyện xảy ra trước mắt nhưng không định nghĩa được nó là gì cho chuẩn xác. Tôi chỉ hơi hiểu hiểu là tôi sẽ bắt nạt được ai và ai sẽ bắt nạt được tôi ( sợ hãi và coi thường ).

    Tôi xin phép lan man chút về đời tư của mình :

    Năm xưa khi mẹ tôi mang thai tôi. Nghe kể lại lúc bà nghén thèm ăn, thèm gì không thèm lại thèm ăn...gạch non, giá mà bà thèm ăn thịt gà thì có phải tốt cho tôi không. Nói đùa vui vậy chứ hồi đó nghén đất đá , gạch ngói còn dễ chú gà vịt thì chắc lấy đâu ra. Tôi sinh ra thể trạng cũng không được khỏe lắm ( cũng không đến nỗi còi cọc ) vì dưỡng chất mẹ tôi bổ sung cho ...toàn đất nung. Với cái dáng thư sinh đi làm gì ai cũng chê, mỗi khi nhìn các bạn cùng chà kéo tời, vác đất ầm ầm, tôi cũng muốn thể hiện với các cai bưởng là tôi cũng biết lao động ra trò nhưng khổ nỗi cứ ì ạch , làm không đâu vào đâu.

    Thêm chuyện nữa là lúc mẹ tôi xuất ngũ khỏi lực lượng TNXP đi xây dựng kinh tế mới lấy bố tôi . Hai người cùng làm một tổng đội công trình, bố tôi là dân kỹ thuật còn mẹ tôi do không có bằng cấp trình độ gì nên phải làm phụ hồ. Lúc mang thai tôi đến 6,7 tháng vẫn phải tung gạch ngói cho người ta xây, lợp nhà. có lẽ vì vậy từ trong bụng mẹ tôi đã cảm nhận sự rung rinh khi mẹ đang làm việc. Nó cũng tạo nên tính cách của tôi thì phải, lúc nào đầu óc tôi cũng hơi bay bổng như viên gạch mẹ tôi tung hứng khi đang có tôi. Đáng lẽ đi làm những việc thế này phải chú tâm ngó xuống đất xem chỗ dưới chân mình có thể kiếm được nhiều hay ít thì tôi lại cứ mơ màng lên những ngọn cây. Điều này gây cho tôi phiền hà không ít ...
    Chân đi tất, chân không đi tất !

  4. Có 3 người thích bài viết này


  5. #23
    Ngày tham gia
    23-03-2013
    Bài viết
    45
    Thích
    13
    Đã được thích 37 lần trong 25 bài viết
    Bãi vàng chia làm nhiều thành phần, kiểu người, hạng người lắm. Nếu bác nào từng đi làm vàng mà làm cai rồi thì có lẽ trong mắt chỉ có mình - người làm cùng mình- người làm thuê - một số thành phần lìu tìu khác không quan tâm. Vì mục đích chính của bác là xem dưới lòng sông hay trong hầm lò mỗi xẻng, mỗi bao đất sẽ ra bao nhiêu " vẩy " được tính bằng phân hay bằng chỉ thôi. Đôi khi sự phúc tạp của những " bộ đội " đối xử với nhau các bác cũng không thể nắm và lường hết được. Nhiều bác khi bị đâm sau lưng với ngã ngửa ra À ! Đúng là mình đã nuôi ong tay áo ....Ông chú tôi cũng dính vào trường hợp này và tôi là kẻ đã vô tình tiếp tay cho con ong nằm trong tay áo đó. Nhưng đó cũng là...chuyện về sau.

    Các thành phần gọi là " ô hợp " trên các bãi vàng thì nhiều lắm. Nhưng cũng không hẳn tất cả . Nhiều nơi họ tổ chức rât quy củ, có nếp sống đàng hoàng chẳng kém gì bộ đội xịn . Vì những người cai bưởng và người làm thuê đều xuất phát từ lính ra cả. Tôi đã từng ở và từng làm việc gần hai năm chỗ đó. Đó cũng là ...chuyện về sau nốt. Rất dài , bây giờ tôi chỉ xin kể những thành phần mà tôi biết ở bãi vàng tôi đang làm này ( đúng ra nơi tôi đang làm cửu vạn này ) :

    Thành phần thứ nhất là những ông cai, bưởng. Rõ rồi, họ là linh hồn của bãi vàng, không có họ thì làm sao có bãi vàng được, những người này quân số ít nhất nhưng quyền lực cao nhất. Họ có thể một mình một bè hay nhiều bè ( Sau này đi lính mỗi lần chơi bài tiến lên quỳ thằng nào bị thua quỳ mãi còn mấy thằng khác ngồi hay đem câu nói ra ví với nhau là mình mày cai mấy bè ). Có thể một nhóm cùng cai cùng chia. Họ có thể tốt nhưng cũng có thể xấu, đa số là hơi ...ác .

    Thành phần thứ hai là nhóm những người tự thành lập đi làm, họ không có cai và cũng chẳng có quân. tự làm tự hưởng, xấu nhờ tốt chịu. Khi về cùng mua xe hay cùng bán nhà như nhau giống mấy ông cai trên.

    Thành phần thứ ba là gia đình ( ít lắm ) tương tự như thành phần thứ hai nhưng có một điều khác chút là họ sẽ bị ràng buộc bởi với những người thân với nhau. Khi bị cạnh tranh họ có thể vùng lên chống trả dữ dội bảo vệ nhau vì ai nằm xuống cũng xót, hoặc có thể im lặng bỏ đi tránh người thân của mình bị tàn sát, phương án này tôi cho là khôn ngoan nhất vì có được vàng tấn cũng chẳng làm gì khi bố mẹ, hay con cháu mình phải chôn xác nơi rừng xanh. Không như hai thành phần trước lúc thì hăng máu nhưng sẵn sàng bỏ đồng đội chạy bán sống bán chết khi yếu thế.

    Thành phần thứ tư là những kẻ " đánh dậm " tức là là những người thỉnh thoảng từ đâu đến ghé bè xin vài cầu khi thấy chỗ nào rực. Những người này thường có máu mặt, khéo léo và biết điều. Máu mặt vì không phải kẻ nào cũng dám cả gan đi vào chỗ không phải đất của mình ( mặc dù chẳng ai cấp sổ đỏ cho ai cả ) ngang nhiên xúc của người khác, khéo léo vì nếu không đầu gấu mặt rô thì cũng phải dẻo mồm kẻo đang làm ăn mấy cái gậy xuống sông tập bơi hết , cuối cùng biết điều là ké xong vài gầu ...biến. Cố đấm ăn xôi sẽ mang lại điều không hay ho lắm !

    Thành phần chính cuối cùng là " cửu vạn ". Những người này chiếm số đông nhất nhưng lại .....thiếu ngôn ngữ nhất, tức là họ chẳng có tiếng nói gì cả. Bảo sao làm vậy , chuyện của họ quá dài, tôi cũng xin để sau.

    Sẽ thiếu sót nếu không kể đến vài thành phần " lìu tìu " nhưng góp phần làm bãi vàng có cuộc sống đa dạng, phong phú thêm. Đó là những người bán hàng, hàng của họ từ chút thực phẩm, đồ nhu yếu phẩm hay " thuốc " , tất cả đều đắt lòi mắt . Trong bãi nếu mua thứ gì đắt quá thì vật ngang giá chung có thể bằng vàng , đó mới là điều họ muốn mua và bán vì ăn chênh lêch cả hai đầu.

    Đó là những cô...ca ve. Ăn chơi thì trời phù hộ, không có chuyện các sếp làm mãi mà chẳng hưởng thụ, lính cũng hưởng thụ nếu có tiền. Thường thì lính tráng có câu " chúng tao và mày chỉ có ba chữ xóc làm đầu. Đó là : Xóc cầu - xóc đĩa và xóc l...." . Phần này thì nói thực là lúc đó tôi cũng không hiểu vì chưa đủ tuổi, tuy nhiên sẽ có dịp tôi tâm sự về cảnh đời ** le của một người con gái, tôi cũng coi như một người bạn giống anh Thao, người CCB tôi coi như anh trai của mình .....
    Chân đi tất, chân không đi tất !

  6. Có 1 người thích bài viết này


  7. #24
    Ngày tham gia
    23-03-2013
    Bài viết
    45
    Thích
    13
    Đã được thích 37 lần trong 25 bài viết
    Những hình ảnh minh họa cảnh đào,đãi vàng từ thủ công, thô sơ...


    Cảnh đãi vàng trên một dòng sông


    Một thợ đào vàng,đang sử dụng chiếc máng tay-Dụng cụ,đãi lọc vàng sa khoáng


    Máng cầu-răng cầu nơi những vẩy vàng lắng đọng lại
    Chân đi tất, chân không đi tất !

  8. Có 2 người thích bài viết này


  9. #25
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Thân chào chemgionhiettinh;
    Bấy lâu nay tôi có thói quen là chỉ đọc kỹ tác phẩm của những vị đã thành danh ở KQH. Nay có thời giờ đọc bài của bạn, tôi thật sự ngạc nhiên. Khen nhau trong viết văn là điều không nên, nhưng tôi dám chắc, với chất lượng như đã có thì bạn hoàn toàn có thể tiến xa hơn nữa. Trân trọng.

    chemgionhiettinh's Avatar

    chemgionhiettinh

     21:42, 28th May 2013 #19390 

    Chết ! Bác bom lại sợ " lổ " làm lu mờ gì đó ạ, không có đâu bác ! )

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     20:35, 28th May 2013 #19385 

    bác 5 để cho chú nó "chau zồi" thêm tý nữa, chứ thế lày thì bố cháu "nại lổ " thì gay to


    NAMQUANLUC

  10. Có 1 người thích bài viết này


  11. #26
    Ngày tham gia
    23-03-2013
    Bài viết
    45
    Thích
    13
    Đã được thích 37 lần trong 25 bài viết
    Em xin cám ơn bác NamQL ! Em cũng chỉ mới tập viết thôi ạ . em rất mong các bác có thể bớt chút thời gian đọc bài của em và cho em những nhận xét, dù hay, dở cũng là những đóng góp chân tình để em có sự tìm tòi và hứng khởi trong việc viết ( công việc của em trái ngược hoàn toàn việc viết văn ) . và có nhiều chuyện cùng giao lưu cùng vui với các bác, những người CCB cùng các anh chị, bạn bè trên diễn đàn.

    Trong các câu chuyện của em, có thể vì do tính cách sẽ áp đặt một số tình tiết theo suy nghĩ của mình ( đôi khi chủ quan ), có thể những trích đoạn hay đoạn nào đó hơi " nhạy cắn" mong các bác hiểu là lúc đó em viết theo hứng khởi của mình, một người tay ngang và trẻ tuổi sẽ khác một người chuyên nghiệp, có nhiều kinh nghiệm cuộc sống và trái tim nhân hậu, từng trải.

    Rất cám ơn các bác đã theo dõi và có sự động viên em . Kể ra em được thêm bác Trung sĩ 1, một nhà văn CCB thực thụ chiếu cố góp ý, nhận xét cho những bài viết non trẻ , hồ đồ của em thì hay biết mấy ! :D

    chemgionhiettinh's Avatar

    chemgionhiettinh

     21:40, 28th May 2013 #19389 

    Từ trước đến giờ chém gió làm sao hả bác Bom ơi ! :D

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     21:38, 28th May 2013 #19388 

    ái chà chà, chém gió biết cầu thị thì yêu cầu TS1 hỗ trợ 50-50 nhé


    Chân đi tất, chân không đi tất !

  12. #27
    Ngày tham gia
    23-03-2013
    Bài viết
    45
    Thích
    13
    Đã được thích 37 lần trong 25 bài viết
    Một buổi trưa tôi đang lúi húi đầu lán để buộc ít củi thì bỗng dưng bị hai bàn tay của ai đó xốc vào nách nhâng bổng lên, một tràng cười giòn tan nghe quen quen vang bên tai . Khi được thả xuống quay lại tôi mừng rỡ :

    - Ôi ! anh Thao
    - Ừ anh đây, dạo này thấy em cứng cáp lên nhiều nhỉ, ăn cơm chưa ?
    - Em chuẩn bị, anh vào lán ăn cơm luôn cùng mọi người đi, chú em thấy anh chắc mừng lắm.
    - Thôi, để lúc khác, bây giờ em bỏ cơm đấy, đi cùng anh đi !

    Một thời gian không gặp , tôi cũng quên bẵng mất anh Thao, chỉ biết là khi anh chia tay chúng tôi về làm với người kia ít lâu thì ông chủ của anh suốt ngày nằm còng queo bên bàn đèn không thiết tha công việc và rồi cũng bỏ bãi đi đâu mất, anh cũng mất tăm từ đó.

    Anh dắt tôi đi về hướng vào bản. Thấy tôi đi chân không anh hỏi dép đâu tôi trả lời bị mất, anh đưa tôi vào một cái lán gần đấy nhặt mấy đôi dép ra bảo tôi đeo thử xem vừa đôi nào lấy đôi đó. một người thấy vậy nhò ra nói :

    - Ê ! Mấy thằng mày ăn cắp dép của tao hả, bỏ xuống không đánh bỏ mẹ bây giờ !
    - Kệ mẹ nó - anh Thao bảo tôi : Em cứ đi đi. nói rồi anh rút trong túi ra mấy tờ tiền ném lên sạp :
    - Mày chịu khó hôm nào ra thị trấn mà mua, chỗ này được hai đôi dép mới đấy . Anh nói với người kia.

    Đến quán ăn đầu bãi vàng của người Hà Nam Ninh, anh gọi cho tôi một bát mì tôm nấu với thịt và nói chủ quán cho thêm hai quả trứng vào nữa. Trong lúc tôi ăn anh ngồi vừa hút thuốc vừa uống chai bia. Hai anh em vừa ăn uống vừa nói chuyện . Thì ra anh không đi đâu cả, anh vẫn thường xuyên có mặt ở bãi vàng này nhưng anh không làm cho ai cả mà đi buôn :

    - Anh buôn gì ? Tôi vừa húp mì vừa hỏi khi anh kể đến đó .
    - Ừ..thì anh buôn linh tinh ấy mà .
    - Em biết rồi, anh mang thuốc phiện vào bãi bán phải không ?
    - Thôi ăn đi em. Mày lắm chuyện vừa thôi .

    Tôi ngờ ngợ chuyện đi buôn của anh Thao vì tôi biết, thi thoảng vẫn có người từ đâu đến , ngoài người lạ còn có vài cán bộ xx. Họ nói đi kiểm tra nhưng thực chất họ đi buôn hàng. Hàng ở bãi vàng thì chỉ có vàng, còn hàng của họ là những gói nho nhỏ trong cặp táp được trao đổi thì thụt với mấy ông cai. Tôi biết đi buôn những thứ này rất nguy hiểm vì ngoài công an bắt được đi tù còn gặp bọn cướp hàng ( Sau này tôi mới hiểu cướp thuốc phiện ít xảy ra, vì sao không rõ, chính tôi cũng vài lần đi mua cho mấy ông lính, tất nhiên phải giấu không cho chú tôi biết ).

    Khi tôi ăn xong, anh Thao lại đưa tôi về lán, trước khi chia tay anh dúi cho tôi ít tiền nhưng tôi không lấy vì tôi không có nhu cầu gì tiêu tiền và cũng không biết cất vào đâu cho khỏi bị mất cắp. Tôi một lần nữa bảo anh vào chơi với chú tôi nhưng anh lại từ chối, chắc anh ngại gặp chú tôi mặc dù anh rất quý chú. Hai người lính từng tham gia chiến trận hai nơi khác nhau nhưng rất tâm đầu ý hợp trong cuộc sống cũng như công việc hàng ngày. Có lẽ chú tôi đã biết công việc anh đang làm cho nên anh ngại là phải .

    - Hay....anh lại về làm cùng chú em đi !
    - Anh không thể em ạ. Với lại anh cũng chán cảnh làm thuê lắm rồi. Thôi em vào đi kẻo mọi người mong . Khi nào ghé qua anh lại đưa em đi chơi.

    Tôi không ngờ lần tới tôi gặp anh sẽ trong một hoàn cảnh hết sức thương tâm. Đây cũng là lần cuối cùng tôi nói chuyện với anh.
    Chân đi tất, chân không đi tất !

  13. #28
    Ngày tham gia
    23-03-2013
    Bài viết
    45
    Thích
    13
    Đã được thích 37 lần trong 25 bài viết
    Mọi người cho tôi đi cùng ra thị trấn để mua một số dụng cụ và nhu yếu phẩm thiết yếu. Tôi rất háo hức vì lại được đi chơi vì cũng khá lâu cứ chôn chân trong cái bãi vàng chết tiệt này. Tôi dự tính mua rất nhiều thứ vì đồ đạc mang theo số bị mất, số đem ra dùng chung đã tả tơi hết rồi. Nhìn tôi bây giờ không khác gì thằng ăn mày, áo quần thì rách rưới, dép hai bên hai chiếc khác kiểu nhau, đầu thì đôi chiếc mũ lá ( cói ) xơ tướp hết cả vành lẫn chóp ( mốt mũ của bãi vàng đấy ).

    Sáng sớm hôm đó xuất phát, chúng tôi men theo triền sông đi. Nói thêm là lúc vào bọn tôi đi bên kia, theo các sườn núi, lán trong rừng trước đó nằm cùng hướng, bãi mới này bên kia cho nên chúng tôi tránh phải leo núi rất nhiều đoạn, đỡ vất vả chút ít

    Cảnh vật thật là đẹp, những khe núi chúng tôi băng qua um tùm cây cối có một cái lạnh đến rợn người, từng đàn chim bay xáo xác khi thấy người đến, vài chú khỉ đang chuyền cành cứ khẹc khẹc khi thấy chúng tôi. Mấy người đi cùng cứ tiếc rẻ " Sao không mang theo khẩu súng hoa cải đi nhỉ, bắn lấy vài con về cải thiện hoặc nấu cao " Có lẽ bây giờ ai có đi vào những nơi này chắc không bao giờ thấy cảnh đó nữa.

    Ảnh minh họa .


    Những ngôi nhà sàn hay nhà trình tường đất dọc bờ sông xuất hiện thỉnh thoảng, lác đác. im lìm trong sương sớm, không hiểu chủ nhà đã đi lên nương hay còn ngủ. Người ở đây tôi thấy họ cũng chăm chỉ chứ không như nhiều người hay miêu tả họ chỉ biết đến rượu chè chẳng chịu làm ăn lúc nào cũng đói nghèo. Vài cây cọ quanh nhà hay những búi tre họ trồng dọc đường làm tôi nhớ đến quê tôi, cũng có nơi tương tự như vậy.


    Ảnh minh họa .



    Ra càng gần ngoài thị trấn thì những dải cát ven bờ sông cũng thấy bớt dần đi lớp sỏi đen hai bên mép, cát cứ đoan trắng đoạn lại vàng vàng xen nhau như mình của một con rắn. Tôi vốn đầu óc mơ màng thơ thẩn nên cứ một lúc tụt hậu lại ngắm cảnh. Cảnh vật hoang sơ cứ gìm giữ chân tôi khi đi qua mỗi khúc sông, con đường , mỗi thung lũng đến nỗi anh em cáu quá thấy khi nào mất hút tôi lại quay lại réo chửi ầm ầm vì sợ tôi lạc .


    Ảnh minh họa



    Thị trấn Bắc Mê tuy nghèo nàn nhưng với người trong rừng ra thì lại là chốn vui chơi thỏa thích cho những ngày vạ vật trên bến dưới bè, trong lán, tôi cứ lang thang, đi đi lại lại khắp dãy phố cho đến khi mỏi nhừ chân thì thôi. Tối hôm đó mọi người sau khi rượu tây tây rủ tôi đi...tán gái .

    Ngày đó thị trấn có một trường, không nhớ là trường sư phạm hay trường nội trú cấp III nhưng học sinh rất lớn. Các cô gái cứ ríu ra ríu rít như chim, nghe không hiểu nhưng thấy rất vui tai. Loanh quanh thế nào mà trong khoảng nửa tiếng tôi cũng...tán được một em ( đấy là nói cho vui, thật ra là tôi làm quen với một cô bạn ...cao hơn tôi một cái đầu ) tiếng kinh nói chưa sõi lắm, được cái phát thanh liên mồm làm tôi nhức cả đầu.

    Con gái Bắc Mê cũng nổi tiếng là xinh và trắng. Ấy là tôi nghe các anh lớn nói thế chứ hồi đó tôi chỉ cảm nhận sơ sơ chứ đâu có suy nghĩ gì sâu xa đâu, chỉ biết là bắp chân các chị ...rất to và rất trắng thôi. Nói chuyện môt lúc thấy tôi ...ngủ gật cô bạn cũng chán nên lảng ra mất !

    Hôm sau khi tạm biệt thị trấn vào trong bãi , tôi bịn rịn mãi không muốn vào vì tôi quá chán. Nhưng việc làm thì vẫn phải làm. tôi lại khác ba lô lặc lè theo mọi người về cái chỗ khủng khiếp đó !
    Chân đi tất, chân không đi tất !

  14. #29
    Ngày tham gia
    23-03-2013
    Bài viết
    45
    Thích
    13
    Đã được thích 37 lần trong 25 bài viết
    Bãi vàng đang bị một trận dịch đau mắt đỏ lan tràn nhanh chóng với tốc độ khủng khiếp. Có người tối nay đang bình thường, mắt mũi vẫn sáng như đèn pha chỉ qua một đêm ngủ sáng hôm sau dậy thấy hơi tèm nhèm, hết ngày hôm sau là thấy đỏ quạch, sưng cộm lên rồi. Tôi may mắn là không bị vì hàng sáng thức dậy tôi đều lấy nước muối rửa mắt theo lời mẹ dặn. Mẹ tôi rất cẩn thận, cứ tôi đi đâu làm hay chơi xa thì bà chuẩn bị cho một cái hộp sắt tây nho nhỏ trong đó đầy đủ từ kim chỉ cho đến mấy viên thuốc đau bụng, lọ cao Sao Vàng với câu dặn " Hãy tự lo cho mình là chính " .

    Gần như tất cả, từ già đến trẻ mắt mũi cứ toét nhèm hết. Nhìn cảnh thật vừa thương vừa buồn cười, thức giấc nhìn ai cũng ngồi chăm sóc đôi mắt cho bớt đau rồi lại đi làm. Ban ngày lò dò ra bè nhìn cứ như ông bị thong manh đang quờ quạng tìm đường. Thôi thì đủ các loại thuốc tự chế rỏ vào những đôi mắt khốn khổ kia, hết muối gói vào khăn mặt chấm vào rồi lá cây, bạ ai bảo gì hái thứ đó vò ra đắp vào mắt. Tôi ra bản tìm trạm xá theo lời các sếp nhưng cũng không mua nhiều được vì họ cũng không tích trữ. số thuốc ít ỏi chỉ dành cho các ông cai còn đâu thì ...có thân tự lo, " bộ đội " quèn cứ tìm thuốc dân gian mà chữa.

    Chưa hết ! nếu ai đi bãi vàng mà nói chưa từng gặp hay bị ghẻ và nước ăn chân chắc chưa từng đặt chân đến. Do lúc nào quần áo cũng ẩm ướt vì ngấm nước , chân tay lúc nào cũng dính cát bám vào. Nhất là mùa này liên tục có những cơn lũ từ thượng nguồn chảy về đỏ quạch thay màu xanh ngọc của dòng sông, rất bẩn. Thêm nữa những con suối chảy từ trong núi ra đáng lẽ phải để lấy nước sinh hoạt thì họ lại đi lên trên dòng ..xả chất thải và các thứ phục vụ lấy vàng đầy ra đó ( hôm đầu đến tôi thấy nước suối trong vắt liền múc ngay nấu cơm ăn không suy nghĩ. hôm sau đi xem muốn nôn ra không được nữa, từ hôm đó trở đi nước sông dù trong hay đục cũng đem dùng hết ). Mấy cái bệnh này ai mắc rất khó chịu, nó ăn tận vào những lớp da mỏng nhất ở chỗ kín của con người . Đi làm thì thôi chứ lúc về nghỉ khô ráo tí thì cơn ngứa bắt đầu nổi lên. Người nào người nấy gãi sột soạt cứ như...nghệ sĩ gẩy đàn. Đàn ông thì như vậy không biết phụ nữ còn khổ thế nào nữa.

    Số phèn chua mang theo dự trữ đem cấp phát liên tục, loại này nấu lên bôi vào chỗ nước ăn hay chỗ ghẻ tác dụng lắm, nhất là nước ăn chân, tối trước bôi sáng hôm sau liền những vết loét ngay, xong đến chiều lại đâu vào đấy. Một số người đi hái lá cây Cơi về giã ra nấu hoặc để nguyên cốt bôi. Sau này khỏi để lại trên da những vết lâm thâm chi chít, gọi là bọn...người Việt gốc Hoa.

    Bệnh phù thũng cũng lác đác xuất hiện, thường thì ít ai để ý vì ...hơi đâu. Mà phù, đau mắt hay lở loét cũng chẳng chết được, nhìn những đôi chân trần nước ăn đỏ lòm và thân thể nhiều chỗ mọng nước xanh bủng đang cố gắng làm việc các cai chẳng mấy ai động lòng, vẫn cứ quát tháo đ...mẹ...đ...cha luôn mồm, vẫn bắt những con người khốn khổ này phải oằn mình gắng sức trong công việc nặng nhọc này không lúc nào ngơi tay.

    Một căn bệnh gây nhức nhối không kém hàng ngày vẫn diễn ra. Nó không phải do một thứ vi trùng , vi rút nào gây lên mà do ý thức con người, đó là bệnh ăn cắp. Cái gì cũng có thể biến mất sau vài cái nháy mắt. quần áo giặt xong phơi đầu lán một lúc mất, nồi niêu xoong chảo đẻ ngoài, mất ! đôi dép trèo lên sạp để dưới đất, mất ! đến bó củi tôi è cổ đi lấy về để vài hôm chưa dùng tới cũng bị bê mất. Hai chiếc thuyền máy cole đầu ngoài bờ sông đã giằng xích vào với nhau, nửa đêm chúng nó làm thế nào mà bê đi cả hai cái máy khiến các ông lớn tức điên đầu.

    Mất nhiều quá đến nỗi mọi người nghi kỵ lẫn nhau, lán nọ thấy người lán kia đến rất cảnh giác không ngộ nhỡ mắt trước mắt sau ông bạn khuân mất thứ gì thì khỏi dùng. Tối đi đái bảo nhau tốt nhất là cứ đứng đầu lán mình mà phun, đừng đi xa kẻo loanh quanh gần lán thằng khác đêm đó nó mất cái gì mình lại là đối tượng nghi vấn. Tôi chứng kiến một vụ xử ăn trộm ( cũng chỉ trong diện nghi phạm chứ chưa bắt tận tay ) có hai ông lạ hoắc lò dò từ đâu qua lúc chập tối, vài phút sau có lán kêu ầm lên mất trộm thế là người ta đuổi theo tóm cổ hai người đó về dần cho một trận nhừ tử, đánh từ trên bờ lăn xuống sông, từ sông bật lên bờ không khai, cũng chẳng có chứng cớ gì ngoài cái ngãu nhiên trời ơi đất hỡi đó nhưng vì mãi không tìm ra thủ phạm, những ông mất đồ vốn cay cú nay có thằng cho mình xả trét thì còn gì bằng. Người ta đóng cái gông vảo cổ hai tù nhân xong đem ra bè ngâm xuống nước cả đêm, cho hở mỗi đầu lên. Sáng hôm sau thấy im lìm tưởng chết vội tháo ra thì các ông bạn lại cựa quậy. Cuối cùng thì cũng phải thả vì hết cách. Hai con người không may kia nếu sống đến già mỗi lần nghĩ lại trận đòn mình từng nếm chắc phải rùng mình, sởn da gà.....
    Chân đi tất, chân không đi tất !

  15. #30
    Ngày tham gia
    23-03-2013
    Bài viết
    45
    Thích
    13
    Đã được thích 37 lần trong 25 bài viết
    Thằng Đực ! Đó là cái tên tôi đặt cho một người bạn nhỏ của tôi. Cố vắt óc nghĩ mãi mà không nhớ nổi chính xác cái tên của nó, chỉ biết chữ cái đầu là Đ và nghe rất buồn cười. Chắc bỗ mẹ nó sợ khó nuôi nên mới đặt tên cho nó xấu như vậy.

    Tôi quen nó rất tình cờ . Những lần đi mua các thứ tôi hay đi theo con đường xuống dưới khu bãi của người Hà Nam Ninh rồi men theo con suối vào bản. Chỗ chúng tôi cũng có thể đi được nhưng phải trèo lên vách đá sau đó băng qua một khu rừng mới ra tới đường cho nên tôi hay đi theo con đường kia vì gần và dễ hơn. Thỉnh thoảng tôi có một bạn đồng hành đi cùng, một thằng nhóc chắc cũng chạc tuổi tôi hoặc nhỉnh hơn chút. Hai thằng cùng ra chỗ bán tạp hóa chuyên cung cấp cho bãi vàng mua đủ thứ linh tinh nhét ba lô mang về, có lúc tôi về trước, có lúc nó về trước, lâu lâu rồi cũng quen mặt, đôi khi cũng cười với nhau một cái xong đường ai nấy đi.

    Một lần tôi đi mua hàng về vừa bước chân vào khu bãi của họ thì thấy nó chạy ra gọi :

    - Này, thằng kia tao nhờ tý !
    - Có việc gì thế ! tôi dừng lại hỏi .
    - Mấy hôm nay tao không ra mua thức ăn được, mày có bột canh để lại cho tao vài gói .
    - Có đây ! Nhưng mày phải trả tao công tao đi mua đấy nhé ! ( Tôi bắt đầu có kiểu nghĩ không làm không công cho ai từ lúc nào không biết ).

    " M...mày " Nó lẩm bẩm trong mồm rồi chạy vào lán lấy tiền trả tôi. Số tiền không là bao, chỉ chênh vài đồng bạc lẻ nhưng tôi hí hửng ra mặt khi nhận tiền của nó, nhìn cái mặt biết nó đang điên tiết lắm nhưng tôi kệ, có phải tiền của mày** đâu mà xót kinh thế ! Tôi nói với nó như vậy rồi xách ba lô về .

    Loanh quanh thế nào tôi với nó chơi với nhau. Không phải tôi không có bạn, tôi đã kể từ đầu là ở đây tôi có mấy thằng học cũng cấp I nhưng tôi ít chơi với chúng nó lắm. Một phần vì chúng nó bận, phần nữa là mỗi lần sang lán tôi chơi chúng nó toàn tranh thủ đánh dậm, tức là xin xỏ muối mắm, mì chính đủ kiểu. Cho được vài lần tôi không cho nữa vì sợ các sếp chửi. Chúng nó cũng chán chả chơi với tôi nữa.

    Thằng bạn mới này nhìn trông tướng mạo ...hơi chán . Nó sở hữu một hàm rằng vâu hết cỡ và mái đầu bù xù như tổ quạ, chắc phải đến cả năm không cắt tóc hay gội đầu bằng xà phòng. Đôi mắt nó dài và gần nhau đâm ra lúc nào thấy nó cũng đăm đăm. Tuy bằng nhau nhưng tôi thấy nó khôn hơn tôi nhiều , trẻ em miền xuôi so với miền núi lúc nào cũng ranh ma hơn một bậc thì phải !

    Không biết nó có là con cháu gì của ai không nhưng thấy nó có vẻ nhàn. Cũng thấy chỉ nấu cơm và đi chợ suốt, lúc rảnh rỗi nó hay lên tìm tôi rủ nhau hai thằng đi vào rừng tìm hoa quả hay lên nương hái trộm bầu bí của người ta, nó ăn trộm nhanh lắm, trong lúc tôi loay hoay gỡ , hái thì nó đã làm đựợc mấy quả cho vào bao chạy biến, để lại tôi một mình với mớ bùng nhùng và nỗi sợ người ta đến bắt gặp. Có lúc tức quá tôi vứt luôn mấy quả bầu đang hái đuổi theo nó về tận lán đòi nó...chia cho số nó có. Vẫn câu lầm bầm chửi trong miệng xong lại tháo miệng bao ra cho tôi một hai quả...be bé !

    Kể ra nếu tôi khôn hơn thì có thể moi ối thông tin từ cái miệng lắm lời của nó. Chuyện gì nó cũng kể, cứ ở bãi chúng nó xảy ra cái gì gặp tôi nó kể tuốt, tôi không quan tâm chỉ ừ hữ cho qua chuyện, chực chờ nó ăn trộm cái gì chén được mang ra ăn thôi.

    Người HNN họ chọn khúc sông rất tốt. Chỗ đó có nhiều vàng đọng lại cho nên thôi thấy họ ăn chơi xõa lắm. Căn cứ vào những gì thằng Đực đi mua, toàn đồ ngon và nhiều, có lúc tôi hơi tò mò hỏi nó nó bảo cũng không biết nhiều vàng hay ít vì mọi người xóc cầu xong đổ cát vào cái xô đi sau trong con suối đầu bãi đấm máng. Chỗ này thì tôi biết, một lần tôi đi không để ý đến chỗ rẽ tôi lại đi thẳng, tự dưng thấy dưới tán cây cứ cùng cục, vạch ra xem thì đến gần hai chục người đang đấm máng, nhớ lại vụ tra tấn nhỏ nilon vào hậu môn anh chàng ngày trước trong rừng tôi sợ quá quay ra luôn không họ tóm được tưởng tôi đi dò la thì ốm đòn.

    Có một buổi tối, không biết hai bãi xảy ra xung đột vì lý do gi, những người hàng xóm cạnh nhau kiểu này đôi khi các cai cũng tới giao hữu với nhau vài chầu thuốc phiện nhưng thi thoảng cũng vác dao búa hỏi thăm nhau vì những chuyện đâu đâu. Hai bên giàn trận ở bãi đất trống giữa hai bãi. Đèn đuốc sáng rực, dao, mã tâu, xẻng cùng các loại hung khí khác loang loáng. Tôi thấy vậy trèo lên vách đá cao xem , lúc sau cũng thấy nó lọ mọ trèo tới. Phía dưới tiếng hò hét mỗi lúc một hăng, họ đang đánh nhau bằng mồm và bằng củ đậu bay, một lúc lại có người bên nào đó trúng đá ngã vật ra giãy giụa. Họ hò hét " Đánh bỏ mẹ chúng nó đi, chém chết mẹ hết đi..." Trên này tôi và nó phấn khích quá cũng hò la y như lời mấy người dưới kia, được một lúc chúng tôi nhận ra không biết mình đang cổ động cho " đội " nào. Và nếu xảy ra hai bên đánh nhau xáp lá cà liệu tôi với nó có vác đá ghè vào đầu nhau không.....



    Một lần Đực nó hỏi tôi :

    - Mày muốn có nhiều nhiều tiền tý không ?
    - Ơ ! sao mày hỏi thế, nhiều tiền để làm gì !
    - Đúng là thằng ngu, nhiều tiền mang về cho bố mẹ còn để làm gì nữa.

    Tôi ngớ người ra, đúng thật, nhiều tiền thì tôi sẽ mang về giúp bố mẹ thế mà không biết. Không phải tôi không thích tiền, mà là tôi ...không biết tiêu tiền. Cái quán nước tôi bán ở cổng nhà cũng do bố mẹ tôi mở ra cho tôi, những đồng tiền các kiểu tôi nhận được khách hàng đều xếp cẩn thận cuối ngày đưa cho bố mẹ, từ những đồng tiền lẻ của mấy anh lính, những đồng tiền to của các khách sộp làm tôi chạy đi đổi hết hơi hay những đồng tiền thoang thoảng mùi mắm muối dưa cà của các bà nội trợ tôi đều nâng niu cả. Khi nào đi xem phim bố mẹ có cho tiền nếu tôi...chui rào, trèo tường hoặc xin mấy chú công an soát vé cho vào thì tôi mới đi mua kẹo mang vào bãi chiếu phim ngồi nhai công cốc lấy le với mấy thằng bên cạnh.

    - Thế này nhé ! nó thì thầm vào tai tôi.
    Chân đi tất, chân không đi tất !

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •