CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 1 của 19 12311 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 183

Chủ đề: Hành trình đến dinh Độc Lập- Truyện ký của Nguyễn Khắc Nguyệt

  1. #1
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết

    Hành trình đến dinh Độc Lập- Truyện ký của Nguyễn Khắc Nguyệt


    Thân yêu tặng những người đồng đội của tôi,

    cả những người đang sống và những người đã chết.






    Lời tựa

    Cho đến giờ- hầu như mọi người dân Việt Nam đều biết về câu chuyện những chiếc xe tăng 843 và 390 của Đại đội 4 thuộc Lữ đoàn xe tăng 203 đã húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập và đại đội trưởng Bùi Quang Thận đã kéo lá cờ bách chiến bách thắng của dân tộc Việt Nam lên nóc Dinh trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nhưng mấy ai biết được hành trình mà đại đội 4 ấy đã đi qua từ lúc rời khỏi hậu phương miền Bắc vào Nam chiến đấu để đến được cái đích cuối cùng đầy vinh quang ấy. Hành trình đến ngày chiến thắng đó chẳng hề dễ dàng như có người đã từng suy nghĩ: về không gian nó trải dài hàng nghìn cây số, về thời gian là nghìn ngày có lẻ cùng với bao mất mát, hy sinh, anh hùng và hèn nhát, cao thượng và thấp hèn, vinh quang và cay đắng… Cuốn sách này của một chiến sĩ trong đại đội viết ra xin kể về hành trình đó, như một nén tâm nhang thắp cho những người đã khuất và cũng là món quà tặng cho những người đồng đội đã rời quân ngũ đang ngày đêm bươn chải với đời thường.

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     07:13, 9th Apr 2013 #16977 

    hehe, bác Lixeta đã tính tỷ lệ ăn chia với tác giả Nguyễn Khắc Nguyệt chưa đấy


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  2. Có 6 người thích bài viết này


  3. #2
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết
    1. Chiến trường vẫy gọi
    Giữa đêm một ngày cuối tháng 12 năm 1971, Tiểu đoàn 512 của trung đoàn xe tăng 203 đã có mặt tại ga Vĩnh Yên để chờ tàu vào Vinh. Hơn hai chục chiếc xe tăng nằm rải rác xung quanh đồi Ga, cái thì chui vào vườn nhà dân, cái thì nép mình bên hàng cây xà cừ như những chú voi đang lim dim ngủ.
    Trời vừa sáng, cái lạnh của mùa Thu se sắt sau lớp áo mỏng. Lũ trẻ con xóm Ga dạy sớm đang túm tụm bàn tán bên những chiếc xe tăng rất đỗi hiền hoà cùng những người lính trẻ cũng rất đỗi hiền lành. Trong căn lán được dựng tạm bằng bạt xe tăng, Ban chỉ huy đại đội 4 đang ngồi trao đổi công việc. Đại đội trưởng Lê Văn Nghĩa thông báo: - Theo Ban chỉ huy tiểu đoàn cho biết bên đường sắt vẫn chưa có tàu, vì vậy không loại trừ việc chúng ta phải nằm đây chờ đợi thêm vài ngày nữa. Tôi đề nghị chúng ta phải quan tâm đến mấy việc sau: thứ nhất, phải quản lý tốt quân số, tuyệt đối tránh tình trạng đào bỏ ngũ. Thứ hai, mặc dù thời gian này không quân Mỹ ít hoạt động hơn nhưng chúng ta vẫn phải cảnh giác, những xe đã đưa được vào vườn của dân thì thôi nhưng những xe còn nằm ngoài đồi thì phải chú ý thay lá nguỵ trang hàng ngày và phải tổ chức canh gác cho tốt. Thứ ba, tuy là xe còn mới song công tác kỹ thuật không được lơ là, vẫn cần phải kiểm tra điều chỉnh cho đúng tiêu chuẩn. Thứ tư, phải tổ chức tốt việc ăn ở, ngủ nghỉ của bộ đội, suốt tuần qua anh em đã vất vả nhiều rồi, giờ mà “nó” lăn ra ốm một lượt là gay đấy.
    Vẫn bộ quần áo công tác quanh năm bê bết dầu mỡ đại đội phó kỹ thuật Nguyễn Văn Đề thủng thẳng:
    - Về mặt kỹ thuật xin các anh không phải lo. Xe chúng ta vừa nhận đều là xe mới tinh, được nhận xe mới anh em trong đơn vị ai cũng phấn khởi và tích cực chăm chút lắm.
    Ngồi chân co chân duỗi trên cái hòm đạn, tay vẫn không rời cái điếu cày chính trị viên Quản Đức Đán cất cái giọng rè rè vì khói thuốc lâu năm:
    - Theo tôi, cái đáng lo nhất và phải quan tâm nhiều nhất là công tác quản lý bộ đội. Cho đến giờ ai cũng biết chúng ta sang nhận xe đợt này là để đi chiến trường mà anh em lại không ai được về phép. Vì vậy rất dễ nảy sinh những tư tưởng xấu, nhất là số chiến sĩ mới nhiều khi anh em người ta nghĩ rất đơn giản là về thăm nhà một vài ngày lại lên thì có sao đâu.
    Chính trị viên phó Vũ Đăng Toàn vẫn điềm đạm như mọi ngày, chờ cho mọi người ngồi im một lát anh mới phát biểu:
    - Tôi cho rằng tuyệt đại đa số anh em cán bộ, chiến sĩ trong đại đội ta là tốt; chúng ta cũng đã tổ chức tốt việc quán triệt nhiệm vụ. Tuy nhiên, trong điều kiện ăn ở phân tán như hiện nay, lại ở địa bàn thị xã nên rất cần phải siết chặt lại công tác quản lý. Theo tôi ta phải giao trách nhiệm cụ thể cho cán bộ trung đội và các trưởng xe phải tự quản lý lấy trung đội mình, xe mình, đi đâu cũng phải có từ ba người trở lên, đi về phải đúng giờ, phải duy trì nghiêm chế độ điểm danh hàng ngày…
    Đại đội trưởng Nghĩa kết luận:
    - Tôi sẽ giao nhiệm vụ cho các trung đội trưởng ngay bây giờ. Riêng số anh em “xê bộ” và công tác hậu cần đề nghị anh Toàn trực tiếp quản lý giúp.
    Toàn nhỏ nhẹ: - Nhất trí thôi!.
    Ba người chui ra khỏi cái nhà bạt, Đán vẫn yên vị nạp một điếu thuốc lào to vào nõ điếu, bật lửa kéo một hơi dài.
    Phóng tầm mắt nhìn quanh một lượt Nghĩa thở dài:
    - Lúc nào cũng gấp… gấp rồi nằm đây mà chờ!

    Cách đây gần một tháng cả tiểu đoàn còn huấn luyện bên Xuân Mai; đùng một cái lệnh tức tốc sang Vĩnh Phú nhận xe đi chiến trường gấp. Đâm sấp dập ngửa chưa kịp thu dọn gì đã thấy ô tô đến chở đi. Sang đến tổng kho lại ào ào giao giao, nhận nhận, mở niêm, kiểm tra, hiệu chỉnh, bổ sung dầu, mỡ, nước, bảo dưỡng đạn, lắp đạn, đưa đạn vào xe… rối rít tít mù cả lên. Tưởng được đi ngay ai cũng háo hức, nào ngờ còn nằm vạ, nằm vật ở chân Núi Đinh gần nửa tháng, đến hôm nay ra đây lại bảo chưa có tàu. Không hiểu công tác hiệp đồng của các “bố” bên tác chiến với ngành đường sắt ra làm sao nữa; biết thế này thì cứ nằm trong Núi Đinh có phải hơn không ? Được cái anh em đều phấn khởi vì tiểu đoàn được nhận một lúc hơn hai mươi cái T54B mới tinh còn “thơm mùi chính phủ”. Đây là loại xe hiện đại nhất của ta hiện nay, có cả hệ thống ổn định pháo và hệ thống dẫn đường. Đại đội trưởng Nghĩa đã nhẩm tính trong đầu một kế hoạch huấn luyện bổ sung cho cán bộ, chiến sĩ trong đại đội có đủ khả năng làm chủ và khai thác tốt loại vũ khí này.
    Xuống trung đội Một, Nghĩa cảm thấy rất ưng ý với cách bố trí vị trí trú quân của trung đội trưởng Đậu Minh Tiến. Trong khu vườn rộng sát chân đồi Ga bốn cái xe nằm nép mình bên hàng rào tre rất gọn gàng, kín đáo. Thấy đại đội trưởng đến, Tiến chạy lại đứng nghiêm báo cáo:
    - Báo cáo “đại trưởng”- (không hiểu từ bao giờ ở “xê 4” này anh em khi gọi cán bộ đại đội cứ “ngắt” đi từ đội, nghe cũng hay hay)- Trung đội đang cho anh em tìm hiểu thêm về xe, pháo và bảo dưỡng kỹ thuật.
    Nghĩa hỏi lại: - Tìm hiểu thế nào?.
    Tiến cười khoe chiếc răng khểnh:
    - Thì từ trước đến nay mình toàn huấn luyện bằng xe cũ; bây giờ được nhận xe mới mà lại hiện đại thế này cũng phải cho anh em tìm hiểu ngay chứ.
    - Thế ai hướng dẫn?- Nghĩa vẫn tiếp tục quay.
    - Thì anh em tự nghiên cứu là chính, có gì không hiểu sẽ trao đổi với nhau. Cũng may bên tôi có mấy cậu sinh viên đại học và trung cấp cơ khí nên có thể đọc được tiếng Nga lấy làm “trợ giáo”.
    - Thế thì tốt!- Nghĩa hạ giọng- nhưng còn tình hình tư tưởng và chấp hành kỷ luật của anh em thế nào?.
    - Báo cáo “đại trưởng”, nói chung anh em rất yên tâm, phấn khởi lên đường. Tuy nhiên tôi với anh Tự đã thống nhất là không được chủ quan mà phải quản lý chặt chẽ hơn. Đại trưởng xem tôi bố trí thế này là cũng có ý ấy đấy!-
    Tiến chỉ một vòng, ba xe kia nằm ba góc, xe anh án ngữ ngay cổng vườn, Nghĩa gật gù:
    - Được đấy! Thôi, tớ sang trung đội Hai đây.
    Vừa đi Nghĩa vừa thầm so sánh về hai trung đội trưởng: Đậu Minh Tiến quê ở Vinh, thông minh, cao ráo, học xong trường “Cơ khí 1” thì nhập ngũ, vào thiết giáp được đi học trưởng xe rồi đào tạo cán bộ. Còn trung đội trưởng trung đội 2 là Trương Quang Quý quê Thanh Hoá, thấp đậm như một lực sĩ cử tạ, đang học năm thứ hai Đại học Lâm nghiệp thì đi bộ đội, cũng đã được đào tạo qua trường của binh chủng. Cả hai đều là lính “xe tăng nòi”, có văn hoá, hiểu biết khá sâu về kỹ thuật binh chủng nhưng về kinh nghiệm chiến đấu cũng như quản lý đơn vị còn “non”. Được cái may là đội ngũ thành viên kíp xe của đại đội này rất vững: quá nửa số trưởng xe, lái xe, pháo thủ là sinh viên đại học và trung cấp. Tất cả được huấn luyện rất cơ bản ở trường của binh chủng từ đầu và được huấn luyện nâng cao gần một năm qua, chỉ có mấy pháo hai là do đơn vị tự đào tạo.
    Bốn cái xe của trung đội Hai nằm nối đuôi nhau nép mình vào rặng tre dưới chân đồi. Thấy đại đội trưởng đến gần, pháo hai Thành ôm khẩu AK đang đứng gác chào rõ to:
    - Chào “đại trưởng” ạ!
    Nghĩa gật đầu và hỏi:
    - Anh Quý đâu?
    Từ dưới cái bạt xe kéo ra làm thành một “bán mái” trung đội trưởng Trương Quang Quý chạy lại, đứng nghiêm:
    - Báo cáo đại trưởng, trung đội Hai quân số đủ, bộ đội đang bảo dưỡng kỹ thuật!.
    Nghĩa gật đầu kéo Quý cùng đi dọc đội hình, anh hài lòng thấy xe nào xe nấy anh em đang rất bận rộn với công việc. Nghĩa hỏi Quý:
    - Tình hình tư tưởng của bộ đội trong trung đội thế nào?.
    Trung đội trưởng Quý nghiêm trang:
    - Báo cáo đại trưởng anh em trong trung đội đều rất phấn khởi, có quyết tâm cao và chấp hành nghiêm kỷ luật.
    Nghĩa hạ giọng:
    - Đại đội ta có thể còn phải nằm đây chờ tàu một vài ngày, các cậu phải hết sức chú ý công tác quản lý bộ đội đấy nhé. Tuyệt đối không để xảy ra đào, bỏ ngũ hoặc vi phạm kỷ luật đấy.
    Quý đứng nghiêm lại:
    - Rõ!.
    - Ngoài ra, trong quá trình làm công tác kỹ thuật cũng cần tổ chức cho anh em nghiên cứu thêm về xe máy, vũ khí để khai thác, sử dụng đúng quy tắc hơn- Quý chưa kịp trả lời Nghĩa đã hỏi tiếp- Bên cậu có những tay nào đã học đại học và trung cấp rồi nhỉ?.
    Nhăn trán một thoáng Quý liệt kê:
    - Đại học có Bùi Định, Nguyễn Bá Tùng, Lê Tiến Hùng; còn trung cấp có Tập, Lược, Tráng và…tôi cũng chưa nhớ hết.
    Nghĩa phấn khởi hẳn lên:
    - Thế là tốt rồi, phải biết tận dụng trình độ của số anh em này, cho nó nghiên cứu tài liệu rồi phổ biến cho bộ đội, trước mắt là những nội dung liên quan đến sử dụng xe đã, còn phần vũ khí tính sau.
    - Vâng ạ! Nghĩa siết chặt tay Quý rồi rảo bước về phía nhà chỉ huy.
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  4. #3
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết
    Thị xã Vĩnh Yên vốn đã nhỏ bé và tĩnh lặng lại càng như nhỏ bé, tĩnh lặng hơn trong thời chiến. Số đông dân cư đã sơ tán về các vùng đồi núi xung quanh nên ban ngày thị xã khá là thưa thớt, chỉ có hai chỗ thấy tập trung đông người là cửa hàng bách hoá tổng hợp ngay trước cửa ga và cửa hàng ăn uống cách đó vài trăm mét. Vài năm nay người dân Vĩnh Yên cũng không còn lạ khi thỉnh thoảng lại thấy một đoàn xe tăng chờ tàu ở ga để “đi Nam”. Người quan tâm đến thì chỉ chép miệng: “chắc lại sắp đánh nhau to” và thở dài kín đáo. Chỉ có lũ trẻ con là vẫn không thôi háo hức, mỗi khi xe tăng đến chúng lại túm năm, tụm ba ra quây lấy mấy anh lính trẻ đòi lên xe xem cho bằng được.
    Đối với nhiều anh em trong đại đội Bốn này thì thị xã Vĩnh Yên cũng không có gì xa lạ, những ngày học ở trường Cơ khí hay huấn luyện ở đoàn Mười thỉnh thoảng họ vẫn ra đấy chơi trong những ngày nghỉ. Gọi là đi chơi nhưng rốt cục cũng chỉ là đi để thay đổi không khí thôi chứ cuốc bộ mấy cây số ra đến Vĩnh Yên, đi dọc đi ngang một lát, vào cửa hàng bách hoá mua vài thứ lặt vặt (có tem phiếu đâu mà mua), vào cửa hàng ăn làm bát phở hay cái bánh bao, ra hiệu ảnh chụp một vài “pô” rồi về. Vì vậy khi nằm chờ tàu kề ngay bên thị xã họ cũng không háo hức gì lắm đối với chuyện đi chơi.
    Nhưng với Bình “trắng” thì không thế. Quê Hà Nội, trắng trẻo, đẹp trai lại “tán” giỏi- ngày học ở trường cơ khí Bình đã nổi tiếng là một tay “sát gái”, khi vào bộ đội còn để lại không ít vấn vương nơi trường cũ nên cuối giờ chiều, sau khi liếc thấy trung đội trưởng Tiến đi về phía nhà chỉ huy hắn đã kéo Lữ Văn Hoả- lái xe trung đội trưởng:
    - Sang trung đội Hai chơi tý đi.
    Vốn hiền lành, dễ tính, lại đã xong việc Hoả gật liền. Cả hai rảo bước về phía trung đội Hai. Đi đường Bình bảo Hoả:
    - Tôi định rủ ông với ông Tập về thăm trường cũ một tý.
    Hoả cười:
    - Khoá mình nó cũng ra trường và đi hết cả rồi, còn ai nữa mà thăm!.
    Bình nhăn nhở:
    - Tôi nói là về thăm trường chứ có nói là về thăm ai đâu. Mà đây về đấy có bao xa, cuốc bộ tiếng đồng hồ là đến thôi mà.
    Hoả ngần ngừ:
    - Thôi được rồi! Cứ sang chỗ lão Tập đã.
    Cùng học cơ khí ở đại đội này thì khá nhiều nhưng vào bộ đội rồi cùng đi học lái xe thì chỉ có Bình, Hoả, Tập. Đã tốt nghiệp trung cấp cơ khí nên khi học lái tăng họ đều tiếp thu rất nhanh và có tay nghề thuộc loại vững. Khi về đại đội này thì Bình được chọn lái xe cho đại đội trưởng, Tập làm lái xe cho chính trị viên, Hoả lái cho trung đội trưởng trung đội Một và bộ ba này vẫn được coi là “cây đa, cây đề” của số anh em lái xe trong đại đội. Đến cạnh xe của chính trị viên, thấy Tập vẫn đang lúi húi ở buồng truyền động Bình “kích”:
    - Này ông Tập, xe còn mới tinh có gì mà phải “tích cực” thế?.
    Nguyễn Văn Tập quê Gia Lộc, Hải Hưng, nông dân chính hiệu, chịu khó nhưng hơi cục mịch, biết thằng bạn đồng nghiệp khiêu khích anh thủng thẳng:
    - Ừ! Giỏi như các ông thì cần gì phải làm, còn “dốt” như tôi mới phải “cày” nhiều thế này chứ!
    Thấy Tập nổi máu tự ái Bình vội dàn hoà:
    - Nói đùa đấy! Tôi với Hoả định rủ ông về trường chơi một lúc. Từ ngày đi đến nay cũng hơn năm rồi còn gì.
    Tay vẫn làm nhoay nhoáy Tập đáp:
    - Chơi với bời gì! Khoá mình chúng nó đi hết rồi còn ai nữa mà thăm.
    Hoả cũng lên tiếng:
    - Tôi cũng bảo thế rồi mà hắn vẫn muốn đi.
    Đến lúc này thì Bình phải bộc lộ thâm ý:
    - Công nhận là khoá mình ra trường rồi nhưng còn các khoá sau. Mà nghe nói nam giới cũng đi vãn cả rồi còn toàn các “em” thôi, tôi cũng còn mấy “em” đang học ở đấy.
    Tập phản công:
    - Thế là ông rủ bọn tôi đi làm quân xanh cho ông thăm các “em” chứ trường với sở gì? Phải không ông Hoả?
    Hoả cười:
    - Tôi cũng chẳng có ý định đi, sang đây chơi một tý rồi về “ngơi” thôi.
    Bình bị “bóc mẽ” chẳng biết nói thế nào, hắn lẩm bẩm:
    - Thì cũng đi một tý cho nó đỡ buồn chứ nằm đây tù cẳng bỏ mẹ.
    Ngồi trong ghế trưởng xe vẫn dỏng tai nghe chuyện của bộ ba Bình, Hoả, Tập- pháo thủ Tráng thấy trong người rạo rực hẳn lên khi nghe thấy Bình nhắc đến các “em”. Vốn có sức khoẻ từ bé, lại được rèn luyện bài bản ngày còn học trung cấp thể thao Thanh Hoá, cơ thể Tráng lúc nào cũng như dư thừa sinh lực. Vì thế đóng quân ở đâu dù chỉ vài ngày hắn cũng kịp gieo rắc một mối tình với chị em quanh đơn vị và nổi tiếng là “máu gái”. Thấy Tập không chịu đi với Bình hắn nhô đầu ra góp chuyện:
    - Thế đây vào trường có xa không Bình?.
    - Xa xôi gì! Có năm, sáu cây số, cuốc bộ thì hơn tiếng còn nếu ra quốc lộ Hai đi nhờ được xe thì chỉ nhoáy một cái là đến.
    Tráng hấp háy đôi mắt vốn lúc nào cũng hum húp của hắn:
    - Ông định bao giờ thì đi?
    Bình thấy có đồng minh nên phấn khởi hẳn lên:
    - Tối nay nhé!.
    - Được, tối nay ông sang đây rồi tôi đi với ông- Tráng nhoài hẳn ra bắt tay Bình.

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     14:49, 8th Apr 2013 #16964 

    Nhắc đến núi Đinh - Vĩnh Yên Thì hầu như ai học HSQ của QK 2 đều nhớ đến cái nắng của nó !

    baoleo's Avatar

    baoleo

     10:50, 8th Apr 2013 #16960 

    Em lạc mất bản này ở đâu đó rồi. Cảm ơn bác Lixeta cho đăng ở đây.


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  5. Có 2 người thích bài viết này


  6. #4
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết
    Cuộc “xé rào” đi chơi của Bình và Tráng không thực hiện được vì chập tối ga Vĩnh Yên thông báo sắp có tàu. Toàn tiểu đoàn tíu tít làm công tác chuẩn bị: gấp bạt, cố định dụng cụ cấp dưỡng, chuẩn bị dây chằng, chèn gỗ…
    Là nơi xuất phát chủ yếu của các đơn vị xe tăng đi Nam- ga Vĩnh Yên dược thiết kế riêng một đường “ke” để đưa xe tăng lên tàu. Đường “ke” dành riêng ấy có một cái bệ được xây cao đúng bằng độ cao của mặt toa tàu và có độ dài khoảng mười toa. Khi cho xe lên tàu chỉ việc lái xe lên bệ, căn chỉnh cho chính xác rồi từ từ bò từ toa này sang toa khác cho đến khi lên hết cả đoàn đầu máy sẽ kéo ra để đưa đoàn khác vào. Vấn đề quan trọng là phải căn hướng cho chính xác và giữ cho chân dầu êm, tuyệt đối không chuyển hướng gấp trên tàu. Quá nửa đêm cả tiểu đoàn đã được đưa hết lên tàu. Bên đường sắt đang cho dồn nối toa. Cánh lính tăng thì cấp tập chằng néo cố định, chèn xích rồi trùm bạt kín. Mỗi xe chỉ để một lái xe ở lại canh còn tất cả dồn vào hai toa hành khách phía cuối đoàn tàu, đại đội Bốn và đại đội Năm ở một toa, toa kia dành cho đại đội Sáu và tiểu đoàn bộ. Hai giờ sáng, đoàn tàu kéo một hồi còi dài rồi nhằm hướng Nam thẳng tiến.
    Trên hai toa hành khách quang cảnh nhộn nhạo như trên một chuyến tàu chợ cuối năm. Đại đội trưởng Nghĩa kéo hai cán bộ trung đội ra đầu toa nói nhỏ:
    - Từ giờ trở đi các cậu vẫn phải hết sức chú ý công tác quản lý bộ đội đấy. Tôi sẽ ở đầu toa, anh Đán ở giữa toa, các cậu phân công mỗi người cảnh giới một bên, có vấn đề gì phải báo cáo ngay. Nghĩa quay trở lại hướng vào trong toa cao giọng: - Các đồng chí chú ý! Trường hợp bị máy bay địch chặn đánh phải hết sức bình tĩnh, khi tàu dừng thì nhanh chóng chạy xa đường tàu tìm chỗ ẩn nấp; khi báo yên có còi tập hợp phải nhanh chóng về tàu. Còn bây giờ thì tranh thủ ngủ đi, anh nào ngủ ngồi được thì ngủ, không thì rải chiếu ra sàn hay mắc võng lên thành toa mà ngủ.
    Một lát sau trật tự đã được vãn hồi; theo nhịp lắc lư của con tàu những con mắt dần dần díp lại. Lúc chạy, lúc dừng chờ khắc phục cầu đường và tránh máy bay- mất thêm ba đêm nữa tàu mới đến Vinh. Từ đây họ sẽ xuống Bến Thuỷ để đi tàu thuỷ vào Quảng Bình. Xe chiến đấu, trọng lượng nặng, số giờ bảo hiểm chẳng được bao nhiêu cần phải hết sức tiết kiệm hành trình. Theo thông báo của Hải quân mỗi chuyến họ sẽ chở được tám chiếc nên tiểu đoàn ưu tiên cho “xê 4” đi trước, ngay sau khi xuống tàu sẽ hành quân ra Bến Thuỷ, còn “xê 5” và “xê 6” thì vào giấu quân ở mấy làng gần đó chờ chuyến sau.
    Tàu vừa dừng tất cả đã nháo nhào xúm vào gấp bạt, tháo dây thép cố định, bỏ chèn chống… Đưa xe xuống xếp thành đội hình trời đã gần sáng, Nghĩa hối hả lệnh cho toàn đại đội nhanh chóng cơ động về phía Bến Thuỷ. Bình chạy đầu đại đội, cậu ta ngơ ngác nhìn: thành phố mà thế này ư? Chả thấy gì ngoài những đống đổ nát, đường phố thì vắng tanh vắng ngắt. Bình lờ mờ cảm thấy sự tàn khốc của chiến tranh và tăng ga chạy miết. Chẳng mấy chốc đoàn tăng đã ra đến ngoại thành, gần đến phà Bến Thuỷ thì Nghĩa cho đại đội rẽ vào bên trái và dừng lại tổ chức trú quân đợi tàu. Tám chiếc xe tăng náu mình dưới hàng cây phi lao ven đê đang vi vút đùa với gió từ sông Lam thổi lên. Trông cũng thấy khá lộ liễu nhưng cũng chẳng có chỗ nào hơn, Nghĩa hò hét bắt quân lính nguỵ trang thật kỹ nhưng trong lòng vẫn lo ngay ngáy.
    Cơm trưa xong trung đội trưởng Tiến xin phép ghé thăm nhà, Nghĩa đồng ý. Tiến đi rồi Nghĩa gọi Quý và Tự- trung đội phó trung đội Một đi hiệp đồng với bên hải quân về kế hoạch chạy tàu. Cả ba thày trò cùng ngao ngán khi nhận được thông báo: chưa có tàu, cứ về đợi, khi nào có sẽ thông báo sau. Thất thểu ra về, từ xa đã nhìn thấy tám cái xe tăng lù lù ven bờ đê Nghĩa thấy không ổn. Về đến nơi anh cho pháo hai Đạt đi mời các cán bộ đại đội lên hội ý. Mọi người vừa ổn định chỗ ngồi, Nghĩa nói ngay:
    - Vừa nãy tôi với anh Quý, anh Tự đây đi làm việc với bên hải quân, theo thông báo của họ hiện nay vẫn chưa có tàu nên toàn tiểu đoàn ta phải nằm lại đây tiếp tục chờ, thời gian chưa biết đến bao giờ. Sáng nay tưởng có tàu ngay nên tôi mới cho đại đội cơ động ra đây, nhưng bây giờ tình hình như vậy nên theo tôi ta phải cơ động tìm chỗ trú quân khác chứ ở đây điều kiện trú quân không đảm bảo.
    Đán tán thưởng:
    - Đúng đấy! Chỗ này chỉ có thể ở tạm thời gian ngắn, bốn bề thì trống trơn, có mỗi rặng cây phi lao che chẳng kín xe nhỡ có máy bay thì chết.
    Nghĩa hỏi Đán:
    - Cậu Tiến vẫn chưa về hả ông?.
    Đán nhìn đồng hồ:
    - Mới có hơn 3 giờ, nó xin đi đến 5 giờ cơ mà.
    Đúng lúc đó Tiến được cô em đèo xe đạp ra, anh chạy lại xe đại đội trưởng:
    - Báo cáo đại trưởng tôi có mặt!
    Nghĩa cười cười:
    - Đã hết giờ đâu mà vội thế?.
    Tiến cũng cười:
    - Thời chiến mà, ghé qua nhà được một lúc thế là quý lắm rồi.
    Đán chêm vào:
    - Nói thế chứ ông ấy mong cậu lắm đấy!.
    Tiến ngạc nhiên:
    - Có vấn đề gì thế ạ!
    Nghĩa vỗ vai Tiến:
    - Cứ ngồi xuống đây đã- Anh nhắc lại tình hình phải đợi tàu và tiếp- Cậu là “thổ công” ở đây nên đề xuất xem có địa điểm nào phù hợp, chiều tối nay ta tranh thủ liên hệ với địa phương và bà con để sáng sớm mai đưa xe vào. Các anh thấy thế có được không?
    Tiến gật đầu:
    - Tôi hoàn toàn nhất trí! Các anh yên tâm, có thể nói quanh đây bà con đều rất tốt, quý bộ đội như con ấy, nhất là bộ đội xe tăng chúng ta.
    Chính trị viên phó Toàn nháy mắt:
    - Này Tiến, tranh thủ đợt này cưới vợ luôn cho ông bà phấn khởi.
    Tiến cười xoà:
    - Còn phải hỏi xem người ta có đồng ý không đã chứ.

    baoleo's Avatar

    baoleo

     11:13, 9th Apr 2013 #16981 

    Ở đường Tầu bay (giờ gọi là Trường Chinh), gần cổng Bộ tư lệnh PKKQ, hồi xưa, cũng có 1 đường 'ke' cho xe tăng và các xe chiến đấu lên tầu. Để bảo mật, công an chặn 2 đầu chỗ Bạch Mai và Ngã


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  7. #5
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết
    Thật không ngờ vị trí trú quân đợi tàu của “xê 4” lại nằm ngay cạnh nơi Trường trung cấp y Nghệ Tĩnh sơ tán về. Xe mới dừng được một lát đã thấy lố nhố bóng mấy cô con gái thấp thoáng ven rặng cây chỉ chỉ trỏ trỏ rồi xì xào gì đó với nhau. Mấy tay có nhóm máu “D” mắt cứ sáng rực cả lên nhưng đành chịu vì có lệnh tuyệt đối không được rời xe đề phòng máy bay đánh còn cơ động. Mãi đến chiều hôm sau, khi đại đội trưởng, đại đội phó và chính trị viên nhận lời ghé thăm nhà trung đội trưởng Đậu Minh Tiến, còn chính trị viên phó Toàn đang mải chỉ huy đám nuôi quân nấu nướng bữa chiều Tráng với Bình mới mò được vào xóm. Chẳng biết các chàng khua môi múa mép thế nào mà một lúc sau đã thấy hai anh dẫn một đoàn hàng chục em ra xem xe tăng (!). Nghe nói Nghệ Tĩnh này nhiều nắng, lại có gió Lào mà sao con gái lại xinh thế kia, nước da em nào em ấy cứ trắng hồng cả lên, lại bạo dạn nữa chứ. Mấy em cứ xúm lại xe hỏi hết cái này đến cái khác, tiếng thì toàn “mô, tê, răng, rứa” nhưng nghe cũng thấy dễ thương đáo để. Cánh lính trẻ chắc là cũng thích nhưng ngượng nên chỉ trả lời gióng một. Bọn Nguyên, Đạt, Khoa, Hùng… thì nhận được đồng hương cứ tíu tít cả lên. Chỉ có anh Tráng, anh Bình và anh Phong trở thành những hướng dẫn viên nhiệt tình nhất cho các em. Tráng dẫn ba cô về xe mình, hắn ba hoa:
    - Đấy các em xem, vỏ thép dày như thế này cơ mà, bọn anh ngồi trong xe là yên tâm, “nỏ có đạn mô bắn thủng được”-
    Tráng người Thanh Hoá nên bắt chước giọng Nghệ An thì quá dễ. Nghe vậy mấy em cùng cười ré lên, tíu tít hỏi:
    - Rứa các anh “mần răng” mà đánh nhau được?
    Tráng chỉ vào khẩu pháo 100 ly và khẩu đại liên, giọng càng hùng hồn hơn:
    - Bọn anh có một khẩu pháo, ba khẩu đại liên cơ mà, “pháo ni mà đã bắn nỏ có thằng mô sống được”- Hắn lại nhại giọng Nghệ Tĩnh, các em càng khoái tợn.
    - Nhưng “mần răng các anh bắn được tề” ?- Một cô gặng.
    Tay chỉ vào cửa kính ngắm Tê- Sa hắn giải thích:
    - Bọn anh ngắm qua cái lỗ kính này này, khi nào ngắm trúng một cái là chỉ việc bóp cò thôi.
    Một cô có vẻ bạo dạn nhất với tay lên sờ vào nòng pháo, đẩy qua đẩy lại không thấy nhúc nhích gì lại hỏi:
    - Pháo to thế ni mần răng các anh quay được?.
    Mắt Tráng sáng hẳn lên:
    - Muốn xem mần răng mà quay được thì phải vào trong xe cơ chứ đứng ngoài này thì khó giải thích lắm.
    Được lời như cởi tấm lòng, cả mấy cô vui hẳn lên:
    - Cho bọn em lên xem đi.
    Tráng làm ra bộ quan trọng:
    - Trong xe là bí mật quân sự, đáng lẽ người ngoài không được vào đâu nhưng anh ưu tiên các o đấy. Nhưng nhớ là phải trật tự nhé!
    Cả ba cô lặng lẽ theo Tráng ra chỗ thành xe bên phải để leo lên nhưng hì hụi mãi vẫn không lên được. Lúc ấy Tráng mới ra tay, hắn bế bổng từng em một đưa lên thành xe. Mặc hai tay các em đã bám được vào tay vịn bộ binh rồi hắn vẫn cứ ôm chặt lấy hai đùi người ta, mũi thì cứ giúi vào sườn các em mà hít lấy hít để. Đưa được ba cô lên xe Tráng mới trèo lên mở cửa trưởng xe chỉ vào bên trong:
    - Đây là chỗ của anh- Hắn chỉ vào ghế pháo thủ- Anh ngồi đấy, mắt đặt vào ống kính Tê- Sa này, hai tay cầm tay tầm, tay hướng quay là pháo quay theo ngay.
    Cô bạo dạn nhất đề nghị:
    - Cho em quay thử đi anh!
    Tráng nhìn quanh không thấy ai để ý, hắn đồng ý và hướng dẫn cô gái vào xe. Khi cô gái đã ngồi vào ghế pháo thủ hắn chui vào ghế trưởng xe và hạ cửa xuống. Không biết Tráng giới thiệu những gì, chỉ biết khi ra khỏi xe hai má cô y sỹ tương lai cứ rực lên như hai trái bồ quân, tóc tai thì rối bù nhưng hai mắt thì sáng rực. Bên xe mình Bình cũng đang nhiệt tình giới thiệu với bốn, năm cô nhưng đến khi các cô đòi lên xe thì hắn không dám. Hắn vốn “nhát như cáy ngày” mà. Còn Phong đúng là thằng “dại gái”, mới tíu tít một hồi đã thấy Phong mang ra hộp sữa bột tiêu chuẩn đi B để các em giải khát. Ở chỗ nhận đồng hương Khoa, Nguyên, Hùng, Đạt đã lấy sổ ghi địa chỉ các em. Chẳng biết chúng nói chuyện gì với nhau mà mắt các em đều rơm rớm. Cuộc hội ngộ bất ngờ chỉ kết thúc lúc còi ăn cơm chiều vang lên, các cô gái bịn rịn mãi rồi mới lục tục kéo nhau ra về.

    muctau's Avatar

    muctau

     01:54, 11th Apr 2013 #17059 

    Hi ! Hi ! Em nhầm .

    muctau's Avatar

    muctau

     01:49, 11th Apr 2013 #17058 

    ''Trường trung cấp y Nghệ Tĩnh..'' Có lẽ cụ LIXETA nhầm ( ? ) Trường y Tuệ Tĩnh


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  8. #6
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết
    Tưởng chỉ phải chờ đợi vài ngày, nào ngờ phải gần nửa tháng mới có tàu. Bà con ở đây tốt thật nhưng phải cái nghèo, mặc dù vậy có củ khoai luộc, nồi nước chè xanh cũng để phần cho bộ đội. Những người lính xe tăng ăn tiêu chuẩn tương đối cao nên mấy cậu lính trẻ cứ ăn gần xong lại đơm một bát cơm đầy mang về nhà bảo để lúc đói thì ăn nhưng thực ra là đem cho lũ trẻ. Mọi người thì ngao ngán nhưng có lẽ phấn khởi nhất là cánh nhóm máu “D”. Cứ rảnh lúc nào là chuồn lúc ấy, đến mức hiền như chính trị viên Đán cũng phải vỗ vai Tráng mà bảo:
    - Liều liệu đấy nhé! Đừng để người ta đến bắt đền hay để lại đây cái “xe tăng con” thì khổ cho người ta.
    Tráng chỉ cười rồi chống chế:
    - Chính trị viên cứ yên tâm, bọn em chỉ qua chơi một chút cho đỡ buồn chứ có làm gì đâu.
    Mấy đứa quê Diễn Châu, Nghi Lộc xin về không được nhưng đã nhắn được người nhà lên chơi. Dẫn bố mẹ và các anh em đi xem xe tăng bọn hắn có vẻ tự hào lắm.
    Đợi mãi rồi tàu cũng đến. Nghe thông báo có tàu cả đại đội lại tíu tít làm công tác chuẩn bị. Cuộc chia tay với bà con nơi trú quân cũng thật bịn rịn, mới đó mà đã thân thuộc như người nhà. Các em y sĩ tương lai thì còn phải nói, có cô khóc như mưa như gió.
    Chiều tối cả đại đội hành quân lên đê sông Lam. Tối được một lúc thì tàu hải quân đến, cả đại đội ngao ngán “tưởng tàu to chở một chuyến tám cái xe tăng, nào ngờ bé tin hin- mỗi tàu chỉ chở được một cái”. Ngao ngán thì ngao ngán vậy, có tàu mà đi còn hơn nằm vạ vật ở đây, thích ở lại chắc chỉ có Tráng, Bình, Phong. Đại đội trưởng Nghĩa tập hợp toàn đại đội rồi phổ biến:
    - Thứ tự xuống tàu vẫn như khi hành quân bộ, xe tôi xuống đầu tiên, sau đó là trung đội Một, trung đội Hai, cuối cùng là xe anh Đán. Khi xe xuống tàu tất cả phải xuống xe, chỉ mình lái xe ở lại điều khiển xe. Đồng chí Đề đại đội phó kỹ thuật sẽ trực tiếp chỉ huy từng xe xuống tàu. Các đồng chí lái xe chú ý thao tác cẩn thận, căn hướng cho thật cân, chân dầu phải ổn định. Sau khi xe đã dừng hẳn các thành viên mới xuống tàu để chằng buộc, cố định và đậy bạt. Trong quá trình hành quân tất cả mọi người phải mặc áo phao và tuyệt đối phục tùng sự chỉ huy của thuyền trưởng. Bộ phận “xê bộ” chia ra đi với các xe.
    Chưa hình dung ra đi biển thế nào, thấy cánh lính trẻ im ro có vẻ căng thẳng, Nghĩa trấn an:
    - Đây là loại tàu chuyên chở xe tăng, tên của nó là “tăng- kít”. Vì vậy các đồng chí cứ yên tâm, sẽ không có vấn đề gì xảy ra đâu.
    Nói thì nói vậy chứ bản thân Nghĩa cũng chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì. Chiếc tàu đầu tiên đã cập bến, cánh cửa phía sau của nó hạ xuống như một cái cầu. Có vẻ hiểu biết, Nguyễn Bá Tùng thì thầm:
    - À! Đây là tàu “há mồm” đấy mà. Xem phim màu chiến đấu Liên Xô thấy nó chạy ghê lắm, lao hẳn lên bãi biển rồi há mồm ra cho xe tăng xuống.
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  9. #7
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết
    Trên cầu tàu đại đội phó Đề đã sẵn sàng, anh cúi người nhìn chăm chăm vào băng xích bên trái, tay cầm cái đèn pin lúc vẩy lên, lúc vẩy xuống, lúc sang phải, lúc sang trái. Bình ngồi thoải mái trong ghế lái, cậu biết rằng lúc này không được quá căng thẳng. Theo tín hiệu của Đề cậu ta nhẹ nhàng tăng chân dầu cho xe tiến lên, hai băng xích đã bám vào cầu tàu, chiếc xe tiếp tục trườn lên, mũi tàu dìm hẳn xuống và chỉ trở lại cân bằng khi xe đã vào hẳn trong lòng tàu. Nghĩa bắt tay Đề rồi giục các thành viên lên tàu, cửa tầu đóng lại. Được sự giúp đỡ của các chiến sĩ hải quân mấy anh em nhanh chóng chằng buộc cố định xe rồi phủ bạt lên. Mấy phút sau tiếng máy tàu rộ lên, con tàu từ từ lùi ra rồi quay mũi về hướng Đông.
    Phải mất hơn hai tiếng đồng hồ mới đưa hết toàn đại đội xuống tàu và chằng buộc xong, Đề là người cuối cùng bước lên con tàu thứ tám trước khi nó kéo cửa lên. Đoàn tàu xuôi sông Lam hướng về phía biển. Tàu chạy êm, tiếng máy nổ nghe cũng đằm đằm chứ không gay gắt như tiếng động cơ xe tăng nên chỉ lên tàu một lúc lính ta đã gà gà ngủ gần hết.
    Trong ca- bin tàu chỉ huy, trên chiếc giường sau buồng lái Bình, Tình, Đạt đã ngủ nhưng đại đội trưởng Nghĩa vẫn ngồi hút thuốc vặt. Người thuyền trưởng còn rất trẻ ngó vào niềm nở:
    - Chắc anh mới đi biển lần đầu phải không?
    Chìa bao thuốc Tam Đảo ra mời người thuyền trưởng Nghĩa gật đầu:
    - Vâng! Đây là lần đầu tiên tôi đi bằng loại phương tiện này.
    Rút điếu thuốc, châm lửa, rít một hơi dài người thuyền trưởng cười:
    - Trông cái là biết ngay mà. Tôi cũng đã chở vài chuyến như thế này rồi, các bố chỉ mạnh trên bộ thôi chứ xuống đây bố nào bố ấy cứ lo ngay ngáy.
    Nghĩa thú nhận:
    - Quả thật từ giờ trở đi trăm sự nhờ các anh thôi!
    Thuyền trưởng lại cười:
    - Anh cứ yên tâm! Thời tiết dạo này đang tốt, máy bay cũng ít hoạt động ta đi cả ban ngày, anh em trong đoàn của tôi cũng đã có khá nhiều kinh nghiệm nên chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Có chăng là sợ các anh bị say sóng thôi, những người mới đi biển lần đầu ít ai tránh khỏi. Anh cố gắng ngủ đi một lúc lấy sức mà chống chọi.
    Người thuyền trưởng bắt tay Nghĩa rồi mở cửa quay về buồng lái, đã yên tâm hơn anh ngả lưng xuống giường và giấc ngủ đến lúc nào không biết.
    Chắc rằng cánh lính xe tăng sẽ còn ngủ mê mệt nếu không xuất hiện một cảm giác hơi lạ trong người họ. Nó nôn nao, nó khó tả mà họ chưa cảm nhận thấy bao giờ. Cái nôn nao trong bụng dần trở thành nỗi khó chịu và khi không chịu được nữa thì đành ôm lấy cái xô mà tháo hết những gì còn trong bụng ra ngoài. Đại đội trưởng Nghĩa cũng không phải là một ngoại lệ. Là lính “xe tăng nòi”, đã lăn lộn bao nhiêu năm trên những chiếc xe tăng đến nỗi nó có chạy ầm ầm, đập xóc khủng khiếp anh vẫn có thể ngủ vô tư nhưng hôm nay thì chịu. Cái xóc ở đây đúng là êm dịu hơn những cú va đập nảy người của xe tăng khi qua chướng ngại vật nhưng là một kiểu xóc rất lạ lùng, nó dồi lên, giật xuống, lắc bên này rồi lại lắc bên kia không theo một quy luật nào cả và cực kỳ khó chịu. Cố gượng mãi đến lúc Bình, Tình, Đạt thi nhau nôn thì Nghĩa cũng không chịu được nữa, chỉ kịp với tay giật vội cái thùng mười lít từ tay Tình rồi úp mặt vào đó.
    Tình cảnh của chính trị viên Đán còn thảm hại hơn. Vốn người không được khoẻ, lại nghiện thuốc lào nặng nên lúc nào cũng “lử khử lừ khừ”, nay gặp sóng biển cầm cự chẳng được bao nhiêu đã nôn thốc, nôn tháo. Quê tận miền trung du Vĩnh Phú, đây là lần đầu tiên được nhìn thấy biển, Đán cũng háo hức lắm nhưng đành nằm như dán vào chiếc giường trong ca bin.
    Khi đã tháo hết mọi thứ trong bụng ra người cũng đỡ khó chịu hơn đại đội trưởng Nghĩa cố gằng trèo lên buồng lái. Người thuyền trưởng niềm nở hỏi:
    - Thế nào anh?. Có bị làm sao không?.
    Nghĩa cười méo xẹo:
    - Khiếp thật! Tôi “nổ ngược” chẳng còn cái gì trong bụng nữa rồi.
    Anh thuyền trưởng ngơ ngác:
    - Sao lại nổ ngược?
    Nghĩa vui vẻ:
    - Quên mất! Đấy là thuật ngữ của xe tăng để chỉ hiện tượng động cơ bị đổi chiều quay, cửa hút biến thành cửa xả ấy mà. Tàu của các ông thì chắc không bị nổ ngược bao giờ?
    Anh thuyền trưởng cười ha hả:
    - Hay, hay thật! Bọn tôi không bị nổ ngược bao giờ thật.
    Phóng tầm mắt ra xa, phía trước, phía sau, bên trái là vô cùng, vô tận, chỉ có ở bên tay phải thấy mờ mờ xanh một dải, Nghĩa như thấy choáng ngợp trước sự mênh mông của biển cả, anh hỏi người thuyền trưởng:
    - Ta đi thế này thì cách bờ bao nhiêu?. Người thuyền trưởng chỉ tay vào phía dải xanh mờ mờ phía tay phải:
    - Anh có nhìn thấy cái dải xanh xanh, mờ mờ kia không? Đó là đất liền đấy. Chúng ta hiện cách đât liền chừng mười cây số, đi như thế này cho đỡ sóng chứ đi sát bờ thì sóng to hơn.
    - Thế khi gặp máy bay thì làm thế nào?- Nghĩa muốn tìm hiểu thêm.
    - Trước hết là phải tránh, không tránh được thì đánh, không đánh được thì chạy cho nhanh.
    - Thế gặp bão lốc, sóng to gió lớn thì làm sao?
    - Thì trước hết cũng phải tìm chỗ an toàn neo đậu để trú, tránh; bất đắc dĩ mà phải đi thì phải rất khôn khéo lựa chiều sóng gió mà đi.
    Nghĩa gật gù vẻ thán phục:
    - Chịu các ông thật, mênh mông trời nước thế này… bọn tôi mới chỉ nhìn đã thấy khiếp.
    Vẫn một nụ cười rất tươi và khiêm tốn:
    - Thì chúng tôi ở trên con tàu này cũng như các anh ở trên cái xe tăng của mình thôi mà.
    Bữa trưa cũng vẫn có cơm canh, cá kho do bên hải quân bảo đảm nhưng chẳng ai dám động đũa, cánh lính hải quân trên tàu vừa ăn vừa trêu mấy ông “tàu bò” trông rõ to mà “yếu máy”.
    Cho đến chiều tối thì tàu đến Đồng Hới. Tuy nhiên theo chỉ đạo của cấp trên đại đội Bốn sẽ không xuống ở Đồng Hới mà tàu “há mồm” sẽ đưa các anh theo sông Đại lên thẳng bến phà Long Đại. Thông báo cho Nghĩa tin này xong anh thuyền trưởng hỏi lại:
    - Trên quyết như vậy các anh có ý kiến gì không?.
    Nghĩa cười như mếu:
    - Thôi thì các ông đưa chúng tôi đến đâu thì chúng tôi đến đấy. Đã bảo xuống đây là trăm sự nhờ các ông mà.
    Người thuyền trưởng lại cười:
    - Hỏi vậy thôi chứ trên bảo đi là phải đi phải không anh. Nhưng anh yên tâm, từ đây trở đi là vào đường sông rồi, các anh sẽ khoẻ lại nhanh thôi.
    Nghĩa phấn khởi ra mặt:
    - Ôi! Thế thì may quá, cứ thế này kéo vài ngày nữa chắc anh em tôi quỵ hẳn.
    Vào trong sông Đại tàu chạy êm hẳn. Sau một ngày bụng dạ trống rỗng giờ là lúc cánh lính tăng nạp lại năng lượng. Có điều lạ nôn mửa như thế nhưng giờ lại ăn được ngay mà ngon miệng là đằng khác, hết suất cơm nhà tàu đưa ra mà vẫn thòm thèm.
    Dưới ánh đèn hạn chế ánh sáng của con tàu, sông Đại trông như rộng ra và đầy vẻ huyền bí. Vẻ huyền bí càng tăng thêm khi tàu đi sâu vào vùng rừng núi Tây Quảng Bình, nhìn sang hai bên bờ chỉ thấy đen kịt một màu thăm thẳm. Gần sáng đoàn tàu mới đến phà Long Đại, đây là một con phà nằm trên con đường chiến lược 15 và cũng là một trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Cũng may dạo này không quân địch ít hoạt động nên bến phà khá yên tĩnh, gần sáng cũng là lúc các hoạt động qua lại trên sông cũng giảm hẳn. Đoàn tàu “há mồm” lợi dụng bến lên phía Nam của phà để xe tăng lên bờ. Trung uý Bầu trợ lý tác chiến trung đoàn đã có mặt tại đó để đón họ. Lái lên tàu đương nhiên là dễ hơn lái xuống tàu nên chỉ hơn ba mươi phút cả đại đội xe tăng tám cái đã lên bờ an toàn. Nghĩa ôm lấy người thuyền trưởng trẻ tuổi, muốn nói thật nhiều nhưng rồi cũng chỉ thốt ra được mấy từ:
    - Cảm ơn! Cảm ơn nhiều lắm!
    Người thuyền trưởng vỗ vỗ vào vai anh:
    - Tạm biệt! Hẹn gặp lại!

    No Avatar

    lixeta

     08:16, 10th Apr 2013 #17014 

    Sách thì chịu rùi, đồng đội ạ!

    Ha si Gia's Avatar

    Ha si Gia

     11:50, 9th Apr 2013 #16983 

    Tác giả ơi có còn sót quyển ký này không cho đồng hương SQCHKTOTO xin một quyển nhé.

    baoleo's Avatar

    baoleo

     11:14, 9th Apr 2013 #16982 

    Hải quân và xe tăng, cũng hay gập nhau phết, bác Lixeta nhờ. hi hi


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  10. Có 1 người thích bài viết này


  11. #8
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết
    Anh rảo bước xuống tàu. Trên bờ gần như cả đại đội xe tăng đứng thành hàng, không ai bảo ai đều đưa tay vẫy đầy lưu luyến. Đại đội trưởng Nghĩa cũng đứng nhìn theo mãi cho đến lúc trung uý Bầu tới cạnh vỗ vai:
    - Trời sắp sáng rồi đấy! Ông phải nhanh chóng cho xe chạy lên phía trước mà tìm chỗ giấu xe, ở đây ban ngày không có lợi.
    Nghĩa giật mình choàng tỉnh chạy lại xe mình và hô lớn:
    - Tất cả về xe, theo tôi!
    Vừa lên xe Nghĩa đã giục Bình nổ máy và cho đại đội chạy cách bến phà chừng hơn cây số thì dừng lại tìm chỗ giấu xe. Nguỵ trang xong trời cũng vừa sáng rõ. Vốn đã quen biết nhau từ trước, giọng thân mật Bầu bảo Nghĩa:
    - Các ông đi chuyến này thế là may mắn đấy. Tôi cứ tưởng phải đợi ở đây vài ngày nữa mới đón được các ông.
    Nghĩa cười:
    - Thì “số” tôi vẫn đỏ mà! Nhưng từ đây về trung đoàn còn xa không ông?.
    Bầu mở xắc cốt lấy ra một tấm bản đồ trải xuống đầu xe rồi chỉ vào một điểm:
    - Hiện tại các ông đang ở đây- nhích cây bút xuống phía dưới một chút Bầu tiếp- Còn trung đoàn đang ở chỗ này, từ đây vào đấy chỉ còn hơn hai chục cây số, đi vài tiếng là tới. Bây giờ ông cứ cho bộ đội ngủ đi, tối tôi sẽ dẫn đường.
    Nơi đóng quân của trung đoàn 203 ở xung quanh khu vực hồ Cẩm Ly. Đây là công trình đại thuỷ nông lớn nhất miền Tây Quảng Bình. Xung quanh hồ là trùng điệp đồi núi và một nông trường cao su, cây cao su trồng đã được mấy năm giờ dã bắt đầu khép tán. Đại đội trưởng Nghĩa dẫn hai trung đội trưởng đi xác định vị trí các xe. Theo quy định của trung đoàn tất cả các xe đều phải được đào hầm, người cũng phải sinh hoạt trong hầm nên việc đầu tiên đại đội cần ưu tiên là đào hầm. Trước hết là đào hầm người, sau đó mới đào hầm xe. Cũng may khu vực này toàn đồi đất đỏ ba- dan nên việc đào hầm cũng đỡ vất vả, cây cối cũng sẵn chỉ đi vài bước chân là có. Chỉ chưa đầy một tuần cơ ngơi của đại đội đã hoàn chỉnh; riêng xe đại đội trưởng có cái hầm thùng to làm nơi hội ý cán bộ.
    Nằm xa trục đường giao thông nên khu vực đóng quân của trung đoàn tương đối yên tĩnh, những dấu tích chiến tranh cũng không có gì đậm nét, có chăng chỉ là những đợt máy bay bay qua đầu đi đánh phá đâu đó trên trục đường 15 hay bến phà Long Đại. Cuộc sống đi dần vào nề nếp, đại đội lại tổ chức huấn luyện bổ sung cho đội ngũ thành viên kíp xe, chỉ có điều ở đây phải giữ bí mật, lại không có thao trường nên huấn luyện tại chỗ là chính. Tuy nhiên cái khó khăn nhất ở đây không phải là huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu mà chính là cái ăn. Gạo, thịt hộp, cá hộp thì đầy đủ theo tiêu chuẩn nhưng đặc biệt là không có rau. Chỉ sau mấy ngày không có cái chất xanh ấy lính tráng xót ruột như bào, đến bữa ngồi gảy gảy từng hạt cơm trông đến tội.
    Ban chỉ huy đại đội triệu tập hội nghị cán bộ bàn biện pháp cải thiện đời sống. Nghĩa nêu vấn đề:
    - Như các đồng chí đều biết, cái khó khăn nhất đối với chúng ta hiện nay là vấn đề rau xanh cho bộ đội ăn, cứ như thế này mà kéo thì chỉ vài hôm nữa là lăn ra ốm hết. Vì vậy đề nghị các đồng chí phát huy dân chủ, hiến kế cho đại đội xem có biện pháp gì giải quyết được vấn đề này.
    Chính trị viên Đán thêm vào:
    - Đây là vấn đề hết sức quan trọng. Các cụ ta vẫn nói “có thực mới vực được đạo” mà quân ta thế này thì gay to nên đề nghị các đồng chí hết sức lưu tâm.
    Đại đội phó Đề thủng thẳng:
    - Khó thì phải trồng lấy rau mà ăn thôi. Hồi ở Xuân Mai ta đã làm mãi rồi.
    Mọi người đều trầm ngâm, chợt trung đội trưởng trung đội Hai có ý kiến:
    - Chúng ta đóng quân ở đây có mấy cái bất lợi cho việc tăng gia: một là, đây là vùng đất đỏ ba- dan, lại đang là mùa khô nên trồng trọt rất khó khăn. Hai là giống má, phân bón đều không có. Ba là đóng quân tạm thời chưa biết lúc nào đi cho nên phát động tăng gia cũng rất khó. Vì vậy tôi đề nghị ta tiến hành hai biện pháp: thứ nhất, tổ chức một bộ phận đi kiếm rau rừng, rau dại về để cải thiện. Thứ hai là đẩy mạnh hơn công tác dân vận, hoặc chúng ta có thể bớt một số thực phẩm để đổi cho dân lấy rau. Hết ý kiến!
    Vốn là dân trồng màu ở Gia Lộc, Hải Hưng chính trị viên phó Vũ Đăng Toàn rất am hiểu về trồng rau, anh tán đồng ý kiến của Quý:
    - Tôi nhất trí với ý kiến đồng chí Quý, đất này mùa này không cây rau nào cắm xuống đây mà sống được, nếu có sống được cũng bị kiến mối ăn hết nên chúng ta không nên phát động tăng gia mà nên làm như đồng chí Quý vừa nói là hơn cả.
    Quý giơ tay xin phát biểu thêm:
    - Bên trung đội tôi có đồng chí Định dân Chợ Rã, Bắc Cạn ở rừng từ bé lại học Đại học Lâm nghiệp nên rất thạo về rừng. Nếu đại đội đồng ý phương án của tôi thì để cho đồng chí ấy phụ trách tổ cải thiện là tốt nhất.
    Thấy mọi người không có ý kiến gì thêm Nghĩa kết luận:
    - Nhất trí theo phương án đồng chí Quý đề xuất. Cụ thể như sau: thành lập tổ cải thiện gồm bốn đồng chí pháo hai, mỗi trung đội hai đồng chí do đồng chí Định phụ trách, hàng ngày có nhiệm vụ bảo đảm rau ăn cho đại đội. Còn việc đổi chác với dân giao cho đồng chí Minh quản lý đại đội tính toán thực hiện- ông nhìn Vũ Đăng Toàn- việc này nhờ anh Toàn theo dõi hộ.
    Tất cả mọi người đồng ý. Cuộc họp giải tán.
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  12. #9
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết
    Quê ở Chợ Rã, Bắc Cạn- Bùi Văn Định chẳng xa lạ gì với rừng. Có gì đâu- rừng ngay trước cửa, rừng ngay sau nhà, bước ra khỏi nhà đã là rừng. Ngay từ khi mới lẫm chẫm bước đi Định đã tha thẩn ra rừng lúc thì nhặt mớ củi, lúc thì hái mớ rau giúp mẹ; lớn lên một chút thì theo bố vào sâu hơn lấy mật ong, trảy quả trám, quả vả về bán phiên chợ huyện. Lớn lên với rừng nên anh rất gắn bó với rừng và khi tốt nghiệp phổ thông anh chỉ ghi một nguyện vọng duy nhất là vào Đại học Lâm nghiệp. Vào đại học được hơn một năm thì nhập ngũ, học xong khoá đào tạo trưởng xe tăng là về “xê 4” này ngay. Những tháng ngày sống với rừng đã cho Định những kỹ năng khá đặc biệt- nhất là kỹ năng tự tồn tại. Được giao nhiệm vụ phụ trách tổ “cải thiện” đúng với sở trường của mình Định có vẻ khoái lắm. Ngày đầu tiên thực hiện nhiệm vụ, anh vẫy tay cho bốn pháo hai ngồi gần lại rồi cười cười:
    - Đừng có coi thường việc này nhé! “Không có thực đố vực được đạo”, thực là gì các cậu có biết không? Là ăn đấy. Vì vậy chúng ta đang được đảm nhiệm một công việc rất là quan trọng.- anh dừng lại một chút rồi hỏi- các cậu thử nhìn xem quanh đây có rau gì ăn được không ?
    Thành- pháo hai xe 387 giơ tay:
    - Báo cáo “bê phó”, quanh đây có rau tàu bay, rau giền cơm là ăn được.- Thành quê Tuyên Quang nên nó cũng biết chút ít về rừng.
    - Còn gì nữa không ?- Định gặng.
    - Hết rồi ạ!- Thành khẳng định chắc nịch.
    - Thế mà còn đấy!- Vừa nói Định vừa bước vài bước rồi cúi xuống bươi bươi đám cỏ nhổ lên một nhúm cây nhỏ ly ty- Đây là cây gì hả?. Cây chua me đất đấy, nấu canh ngon lắm mà ăn sống cũng được.- Nhổ một cái cây lá xanh biếc bằng nửa bàn tay giơ lên anh tiếp- Còn đây là cây bông mã đề cũng có thể nấu canh, nó còn là cây thuốc lợi tiểu nữa đấy. Lưu ý một điều là ven sông suối, ao hồ bao giờ cũng có nhiều rau rừng ăn được như rau dớn, môn thục; nếu thấy đâu có bụi tre là có thể kiếm được măng. Trong rừng thì cây bứa cũng sẵn, lá non nấu canh chua ăn rất mát ruột. Thôi, dần dần tôi sẽ hướng dẫn thêm cho các đồng chí. Còn bây giờ ta sẽ vào rừng để thực hành.
    Năm anh em mỗi người một cái bao tải, một con dao tông, Thành mang thêm cái xẻng con thành một hàng dọc đi vào rừng; thỉnh thoảng Định cho dừng lại chỉ trỏ, giới thiệu về một loại cây ăn được. Vừa đi, vừa học, vừa hái rau, đến gần trưa thu hoạch của tổ cũng kha khá, giá trị nhất là một bao tải măng tre gần hai chục cân. Cả tổ hành quân về vui vẻ lắm.
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  13. #10
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết
    Từ hôm vào đến nơi trú quân một mặt bận đào hầm hào, một mặt lạ nước lạ cái nên Tráng chưa đi đến đâu được cả. Được biết đây thuộc địa bàn Lệ Thuỷ hắn đã mò sang “bê một” nhấm nháy với Bình:
    - Ông có biết đây là đâu không?.
    Bình cười:
    - Đây là Quảng Bình chứ còn đâu nữa.
    Tráng cáu:
    - Thế mà cứ bảo là “thông minh, sáng dạ”, đây là Lệ Thuỷ.
    Bình tức:
    - Lệ Thuỷ thì không là Quảng Bình à?.
    Tráng hấp háy đôi mắt hùm hụp nhìn quanh không thấy ai mới ghé tai Bình nói nhỏ:
    - Thế ông không biết câu “Nón Ba Đồn…” à? Phải tranh thủ đi chứ!
    Đến lúc này Bình mới ngớ ra, phục Tráng sát đất. Vì vậy, khi nghe chính trị viên Đán nói sơ sơ về việc “cải thiện” Tráng mừng rơn, hắn gợi ý ngay:
    - Ôi! Việc dân vận chính trị viên cứ giao cho em, đảm bảo là sẽ có đủ rau ăn cho bộ đội.
    Đán đi guốc vào bụng hắn rồi nên cười:
    - Cậu thì có mà dân vận cái l. ấy! -Nói thế thôi nhưng anh cũng phải thầm công nhận thằng này có cái mồm dẻo quẹo, dẻo đến mức nó mà nói thì “kiến trong lỗ cũng phải bò ra”. Nghĩ bụng chẳng mất gì mà bộ đội có rau ăn nên Đán hứa: - Được rồi! Tớ sẽ bảo thằng Minh quản lý, khi nào đi nó sẽ gọi.
    Từ hôm ấy, cứ một vài ngày Minh, Tráng- có hôm có cả Bình- lại vác bao tải đựng mấy hộp thịt, hộp cá đi vào dân. Tuy nhiên kết quả dân vận không mấy khả quan. Nhân dân quanh vùng cũng đang rất thiếu rau ăn, mọi người vẫn phải nhặt nhạnh quanh vườn mớ rau tập tàng cho qua bữa nên chẳng có gì mà đổi hay cho bộ đội. Kết quả mỹ mãn nhất là Tráng mang về xe được một con chó vàng mới bỏ vú mẹ. Hắn bảo đây là của “bạn” kỷ niệm, đặt cho nó cái tên là “Ních” và chăm chút lắm.

    No Avatar

    lixeta

     08:56, 10th Apr 2013 #17017 

    Đây là bản gốc nên có nhiều chỗ khác với sách đã xuất bản.


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  14. Có 4 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •