CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 1 của 35 12311 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 342

Chủ đề: Tâm tình người lính Tây Nguyên!

  1. #1
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Tâm tình người lính Tây Nguyên!

    Viết ở đền Bến Dược

    “Bến Dược miết rồi nghe cũng thành quen“


    Giời ơi vui quá thể
    Nghe em gọi bến Vượt giống thủa nào
    anh chợt nhớ đêm theo cô du kích
    Qua sông soi thủy triều lóng lánh sao

    Lính nghe tên bến cần chi sai đúng
    Chỉ nương theo giọng thiếu nữ vùng ven
    Phía Sài gòn đèn đêm như trời ửng
    Bến Dược miết rồi nghe cũng thành quen

    Quân nườm nượp đêm này qua đêm khác
    Bến từng in vạn dấu dép bết bùn
    Em lén soi gương trong lùm đậu đũa
    Sót vết bùn trên bến vượt nhà em

    Đêm tiến về Đô thành trong tầm pháo nổ
    dép còn in bùn nước bến ban chiều
    Ngày Giải phóng em về xóm cũ
    Bao Nấm mồ chưa mọc cỏ liêu xiêu

    Những binh đoàn chỉ một đêm qua bến
    Hương cỏ cứ đằm trong hương tóc hương bùn
    Củ chi ươm anh một đời nỗi nhớ
    Mấy chục ngàn người nằm ủ đất để mầm lên

    Những linh hồn hai đầu bến sao quên ?
    Vong bến Vượt xin gọi là "Bến Dược"
    Chẳng thể mất tiếng của hồn dân nước
    Như giữ máu xương mồ mả tổ tiên mình

    Nay ghé ngôi đền trầm mặc uy linh
    Sóng và gió tựa với sông với nước
    Anh ngả mũ ban trưa nhớ một đêm bến Vượt
    Em cũng hoa râm trước Bến “Dược“ quê mình

    Củ chi ơi, ngan ngát mộ chiến binh
    Một thế kỉ Củ chi hoang mạc
    Nay trở lại xanh ngẩn ngơ sóng nước
    Trưa nay sông tím thế Lục bình ?

    Củ Chi 2012 LITANGU (ăn theo bác LIXETA)

    No Avatar

    linh7983

     19:28, 2nd Apr 2013 #16807 

    Đọc bài thơ em đã ngờ ngợ ( vì thấy vần thơ rất quen ) . Bây giờ thì rõ rồi.Rất mong được đọc những bài viết của Bác NTL .


    Sửa lần cuối bởi dongdoi_f2; 03-05-2013 lúc 12:03 PM.

  2. Có 6 người thích bài viết này


  3. #2
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    hoa râm bụt

    Hoa râm bụt



    Tôi đi bộ đội về thấy làng quê sau mấy năm hầu như không thay đổi. Chỉ duy thấy ngỡ ngàng là gặp những đứa con gái phổng phao mười bẩy mười tám mà lúc mình ra đi nó còn loe hoe tóc đuôi gà sém nắng.
    Đi trên đường, các bà làm dưới ruộng gọi ơi ới. Mày về đấy hả cu? mày về đấy hả cháu? rồi mày khỏe không con, có bị thương không? mình đi dọc cánh đồng mà trả lời cứ oang oang như gọi đò.
    Mới về nhà hôm trước, hôm sau phải đi chào họ hàng trong làng ngoài xã. Cái tin anh Luân con ông Dụng trong B về cả làng ai cũng biết từ sáng tinh mơ. Mấy đứa bạn gái chăn trâu cắt cỏ cùng thì cứ ơ ớ: thế đằng ấy không có quần áo bộ đội à? chả là tôi về tới nhà là mặc ngay quần áo cũ của mình. Rõ dại, ngượng quá nên đánh trống lảng bảo tớ bán hết rồi. Chúng nó cười phá lên. Có một cô không cười bẽn lẽn quay đi. Con nhà ai thế nhỉ? mà mặt nó giống cái Thụ bạn mình xưa quá. Hỏi một đứa, nó bảo đúng đấy nó em cái Thụ đấy.
    Em tên gì? nó bảo em là Thanh. rồi cầm cái nón quạt phây phẩy. Hồi anh chơi với chị thụ em em bé nhưng biết anh rồi, anh đi đại học chị Thụ hay viết thư cho anh em toàn mang bỏ thùng thư hộ chị ấy. Lúc chị ấy mất anh cũng viết thư về em cũng nhớ. Nó cúi mặt buồn rười rượi. Tôi chợt nhoi nhói buồn, nhớ năm 72 đang ở đơn vị trên Thái Nguyên nghe tin Thụ mất vì chó dại cắn. Chúng tôi thân nhau từ bé mày tao chí tớ cho tới lúc đi học ĐH vẫn thế. Lũ bạn đi xa rồi còn cô em của Thụ vẫn đứng lại dưới dặng râm bụt. Mùa đông, hoa râm bụt lưa thưa đỏ rừng rực. Cái màu đỏ của hoa râm bụt tươi hơn hớn. Người sành hoa bảo loài hoa này không thuộc loại hoa quân tử. Tôi chịu chả hiểu và cũng chả cần hiểu bởi từ bé con đường làng tôi dăng dăng hoa này và dẫu đi xa tôi vẫn yêu vẫn nhớ. Thanh ngắt một bông hoa đỏ cài lên nón rồi đội lên đầu: Thôi em đi làm đây rỗi anh xuống chơi với bố bầm em. Cô chạy ào đi theo chúng bạn, cái nón trắng có bông hoa râm bụt phấp phới.
    Mấy ngày ở nhà trước khi trở về trường cũ tôi sửa lại hàng rào vườn nhà... Ở quê tôi, người ta hay cắm cây ô rô hoặc râm bụt làm hàng rào. Cái giống cây rất dễ sống và đan ken vào nhau xanh mươn mướt. Vừa cắm những cành cây phất cụt ngọn xuống đất vừa nghĩ cái bông hoa trên nón cái Thanh. Đứng cạnh mình mà cô ấy cài bông hoa lên nón mà cặp má thì cũng ửng lên. Gái quê mình hay thế nhỉ.

    Rồi hàng rào râm bụt vườn nhà tôi ngun ngút xanh. Những kì nghỉ hè về quê nhìn cả một hàng dài hoa phấp phối đỏ. Cái dặng rào thật thích mắt. Lá râm bụt thì xang ngắt còn hoa thì đỏ chói. Thứ hoa rất nhiều mật nên đầy kiến và ong đậu trong cái loa kèn đỏ rực ấy. Nhìn ra vườn, ngắm bông hoa đung đưa lại nhớ đến cái cô Thanh ngày nào. Em gái tôi bảo nó lấy chồng tận Vĩnh yên lâu rồi anh ạ. Vài chục năm sau Tôi gặp Thanh ở Hà nội. Cô ấy đưa con xuống nhập trường đại học Tài chính. Nói chuyện ngày xửa ngày xưa, chuyện chị Thụ, chuyện quê cũ với nhau tôi cứ thấy hiện ra bông hoa râm bụt khiêm nhường giản dị như gái quê. Nó đỏ rực và má gái quê tôi rất hay ửng đỏ.

    NTL

    No Avatar

    litangu

     23:54, 15th Apr 2013 #17257 

    Cám ơn các bác đọc bài LITANGU . đúng là tôi ở chỗ " cho em xin tí xà phòng " đó

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     12:28, 12th Apr 2013 #17102 

    hình như bác ấy quê ở chỗ "cho tớ mượn cục xà phòng" thì phải ?

    Ha si Gia's Avatar

    Ha si Gia

     12:01, 12th Apr 2013 #17100 

    Đọc thơ đọc văn của bác Li Ta Ngu này miềng cũng thấy quen quen , Hình như miềng cũng đc hầu Rượu nghe bác ý đọc thơ mấy lần rồi thì phải.

    No Avatar

    linh7983

     10:22, 12th Apr 2013 #17096 

    Em còn nhớ là sau chiến thắng ( 1975 ) các Bác bộ đội là "có giá " lắm . hì hì

    No Avatar

    huuthanh

     07:35, 12th Apr 2013 #17094 

    Bác mải đi học lại, chuyện nó mới ra thế


    Sửa lần cuối bởi dongdoi_f2; 03-05-2013 lúc 12:08 PM.

  4. Có 5 người thích bài viết này


  5. #3
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Một con đường đi không trở lại

    Trích dẫn Gửi bởi litangu Xem bài viết
    Hoa râm bụt



    Tôi đi bộ đội về thấy làng quê sau mấy năm hầu như không thay đổi . Chỉ duy thấy ngỡ ngàng là gặp những đứa con gái phổng phao mười bẩy mười tám mà lúc mình ra đi nó còn loe hoe tóc đuôi gà sém nắng .
    Đi trên đường , các bà làm dưới ruộng gọi ơi ới . Mày về đấy hả cu ? mày về đấy hả cháu ? rồi mày khỏe không con, có bị thương không ? mình đi dọc cánh đồng mà trả lời cứ oang oang như gọi đò .
    Mới về nhà hôm trước , hôm sau phải đi chào họ hàng trong làng ngoài xã . Cai tin anh Luân con ông Dụng trong B về cả làng ai cũng biết từ sáng tinh mơ . Mấy đứa bạn gái chăn trâu cắt cỏ cùng thì cứ ơ ớ : thế đằng ấy không có quần áo bộ đội à ? chả là tôi về tới nhà là mặc ngay quần áo cũ của mình . Rõ dại , ngượng quá nên đánh trống lảng bảo tớ bán hết rồi . Chúng nó cười phá lên . Có một cô không cười bẽn lẽn quay đi . Con nhà ai thế nhỉ ? mà mặt nó giống cái Thụ bạn mình xưa quá . Hỏi một đứa , nó bảo đúng đấy nó em cái Thụ đấy .
    Em tên gì ? nó bảo em là Thanh . rồi cầm cái nón quạt phây phẩy . Hồi anh chơi với chị thụ em em bé nhưng biết anh rồi , anh đi đại học chị Thụ hay viết thư cho anh em toàn mang bỏ thùng thư hộ chị ấy . Lúc chị ấy mất anh cũng viết thư về em cũng nhớ . Nó cúi mặt buồn rười rượi . Tôi chợt nhoi nhói buồn , nhớ năm 72 đang ở đơn vị trên Thái Nguyên nghe tin Thụ mất vì chó dại cắn . Chúng tôi thân nhau từ bé mày tao chí tớ cho tới lúc đi học ĐH vẫn thế . Lũ bạn đi xa rồi còn cô em của Thụ vẫn đứng lại dưới dặng râm bụt . Mùa đông , hoa râm bụt lưa thưa đỏ rừng rực . Cái màu đỏ của hoa râm bụt tươi hơn hớn . Người sành hoa bảo loài hoa này không thuộc loại hoa quân tử . Tôi chịu chả hiểu và cũng chả cần hiểu bởi từ bé con đường làng tôi dăng dăng hoa này và dẫu đi xa tôi vẫn yêu vẫn nhớ . Thanh ngắt một bông hoa đỏ cài lên nón rồi đội lên đầu : Thôi em đi làm đây rỗi anh xuống chơi với bố bầm em . Cô chạy ào đi theo chúng bạn , cái nón trắng có bông hoa râm bụt phấp phới .
    Mấy ngày ở nhà trước khi trở về trường cũ tôi sửa lại hàng rào vườn nhà . . Ở quê tôi , người ta hay cắm cây ô rô hoặc râm bụt làm hàng rào . Cái giống cây rất dễ sống và đan ken vào nhau xanh mươn mướt . Vừa cắm những cành cây phất cụt ngọn xuống đất vừa nghĩ cái bông hoa trên nón cái Thanh . Đứng cạnh mình mà cô ấy cài bông hoa lên nón mà cặp má thì cũng ửng lên . Gái quê mình hay thế nhỉ .

    Rồi hàng rào râm bụt vườn nhà tôi ngun ngút xanh . Những kì nghỉ hè về quê nhìn cả một hàng dài hoa phấp phối đỏ . Cái dặng rào thật thích mắt . Lá râm bụt thì xang ngắt còn hoa thì đỏ chói . Thứ hoa rất nhiều mật nên đầy kiến và ong đậu trong cái loa kèn đỏ rực ấy . Nhìn ra vườn , ngắm bông hoa đung đưa lại nhớ đến cái cô Thanh ngày nào . Em gái tôi bảo nó lấy chồng tận vĩnh yên lâu rồi anh ạ . Vài chục năm sau Tôi gặp Thanh ở Hà nội . Cô ấy đưa con xuống nhập trường đại học Tài chính . Nói chuyện ngày xửa ngày xưa , chuyện chị Thụ , chuyện quê cũ với nhau tôi cứ thấy hiện ra bông hoa râm bụt khiêm nhường giản dị như gái quê . Nó đỏ rực và má gái quê tôi rất hay ửng đỏ

    NTL
    Một con đường đi không trở lại
    Nguyễn Trọng Luân -


    Con đường chúng ta hành quân
    Chỉ một lần rồi chẳng bao giờ trở lại
    Suốt Trường Sơn có bao nhiêu đồng đội
    Vùi xác mình vào con đường lãng quên

    Nơi con suối khô khói thở rát đá lèn
    Nơi cánh rừng muỗi bu thân sốt rét
    Nơi trở giấc trong hầm khuya pháo kích
    Chạm má mình nước mắt bạn sang tôi

    Một con đường cơn đói quặn như sôi
    Thèm đến khóc bát canh chua của mẹ
    Một con đường âm u thư không tem gửi vội
    Người vào người ra ôm nhau giữa cổng trời

    Một con đường đi chỉ một lần thôi
    Người về cứ bâng khuâng đêm nhớ
    Người nằm xuống nát hồn mơ quê cũ
    Con đường xưa thăm thẳm nhói tim mình

    Có một thời con đường ấy lung linh
    Mắt trong mắt, những bài ca ra trận
    Anh gặp em tóc xanh trùm súng đạn
    Áo ngực em dăng hôi hổi cả cánh rừng

    Một con đường leo núi vượt sông
    Cột mốc là những nấm mồ chết trẻ
    Tên những cánh rừng mang tên người không về nữa
    Một con đường nước mắt tưới rưng rưng

    Thôi kể làm chi những tên đất tên sông
    Bởi ứa máu nhớ mà không trở lại
    Truờng Sơn ơi, xin hương hồn đồng đội
    Trở dậy dựng bia cho một con đường

    Trở dậy đặt tên cho ngọn núi dòng sông
    Hoa rừng trắng tận đời sau vẫn trắng
    Cánh rừng cũ lá khô buông tĩnh lặng
    Lá rơi buồn tiếng nấc thả vào đêm


    Chẳng thể trở về nên buốt nhói trong tim
    Nối tim bạn với tim mình bằng đường hành quân trong trí nhớ
    Lá vàng rơi chiều nao bên suối nhỏ
    Chiều nay...
    ...lại rơi trên tóc bạc chúng mình

    Sáng 27/7/2011

  6. Có 5 người thích bài viết này


  7. #4
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Nỗi nhớ hoa cỏ may

    Ở bờ sông Sài gòn trên phần đất Củ chi. Cuối tháng 4/75 chúng tôi có mười ngày từ 19/4 đến đêm 28/4 náu quân, làm mọi chuẩn bị cho trận đánh cuối cùng. Mười ngày ấy mà thật nhiều nỗi nhớ ,thật nhiều háo hức bồi hồi, thật nhiều kỉ niệm để đến bây giờ nghĩ về Củ chi lại vẫn cứ bồi hồi.
    Bài thơ Nỗi nhớ hoa Cỏ may là thế. Đầu đề bài thơ nghe nhàm chán quen quen. Nhưng tôi không biết đặt tên nào khác bởi vì tôi nhớ thật.




    Nỗi nhớ hoa Cỏ May

    Tặng một người con gái Củ Chi


    Biết bao giờ về lại với dòng sông
    Để anh lặn ngụp vào tuổi trẻ
    Lục bình xanh mê mải
    Hoa tím chiều Củ chi

    Bao giờ về để có ngày xưa
    Nhặt hoa cỏ may trên gấu quần con gái
    Ngày mai vào trận mới
    Bồi hồi nắm phải tay em

    Hoa cỏ may bịn rịn đêm
    Bìm bịp kêu nhuộm màu sông tím ướt
    Em bảo đưa anh về Nhuận Đức
    Má khêu đèn chờ... em ngồi gỡ cỏ may


    Sông thổn thức, lục bình trôi thổn thức
    Hương cỏ đêm như cất thành men
    Mai đánh Đồng Dù rồi trở lại tìm em
    Hoa cỏ phía bờ sông em ủ kĩ

    Anh biền biệt mấy chục năm lúc quên lúc nhớ
    Chỉ cỏ may bờ sông chẳng vô tình
    Hoa găm ngược vào tiếng sóng
    Đêm Bến Đình em gỡ nhớ ngày xưa


    NTL

    No Avatar

    songchau

     14:38, 31st May 2014 #24213 

    tiếp commemt bác nhé. Lính Tây Nguyên vốn đa tình/ Đa sầu đa cảm lại thông minh/ Cỏ hoa cây lá miền quê ấy/ Đừng buồn và cũng đừng tự rối lên/ Lính Tây Nguyên thường! Họ hay đùa vui.

    No Avatar

    songchau

     14:27, 31st May 2014 #24212 

    Nhân đọc bài hoa cỏ May và Comment của bác. songchau thành viên mới tặng bác câu .

    No Avatar

    litangu

     15:22, 16th Apr 2013 #17284 

    hi hi , không gỡ được mà nó còn rối tinh lên

    No Avatar

    linh7983

     03:05, 16th Apr 2013 #17259 

    Thế năm ngoái Bác litangu vào Củ chi có gặp Hoa cỏ may để gỡ không ạ.


    Sửa lần cuối bởi dongdoi_f2; 03-05-2013 lúc 12:10 PM.

  8. Có 4 người thích bài viết này


  9. #5
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Chuyện về bông hoa Pơ Lang


    Chuyện về bông hoa Pơ lang


    Chuyện thì buồn. Nhưng chuyện buồn đâu phải không nên kể. Có khi kể ra rồi lòng thấy thảnh thơi hoá vui hơn. Chuyện tôi kể về hoa Pơ lang này như thế.
    Bà bác sĩ ấy về hưu rồi. Cùng tổ dân phố lại sinh hoạt hội CCB phường với tôi. Mấy đứa con công tác và cư ngụ tít trời nam. Bà bảo hai vợ chồng son ngủ ít nên đi bộ ngoài hồ Hoàng cầu thì nhiều. Mấy ngày nay nắng nóng quá. Mấy gốc phượng vĩ ngoài hồ chật người ngồi trà đá, râm ran chuyện hội nghị Campuchia không ra được thông cáo. Bà nói với tôi anh cũng là lính B3 nên tôi kể, chuyện một thời của lính của tuổi trẻ của B3 mà thôi. Nhìn bà, mái tóc bạc nhuộm lại và rất nét na. Hiểu ra người bác sĩ ở trong rừng thời xưa xinh phải biết.
    ..... “Đánh Kon tum ác liệt quá, tháng tư ta thắng, tháng 5 thấy chững lại rồi cuối tháng... mình yếu... rồi rút. Chúng tôi đón thương binh về toàn là anh em bị thương mấy ngày rồi. Mùa mưa Tây nguyên lại bắt đầu... các vết thương có ròi đến nhanh. Thương binh chết trên tay chúng tôi, thương binh đưa đến đội điều trị đã chết, thương binh nằm chờ đến lượt phẫu của mình thì chết. Con gái chân yếu tay mềm chúng tôi chỉ biết khóc, chỉ biết vuốt ve nắm chân tay các anh muốn truyền hơi ấm yêu thương của đồng đội tới nhau để thêm chút hi vọng sống. Các anh cũng biết, có người tắt thở rồi vẫn nhìn chúng tôi như muốn chào tạm biệt, muốn nhắn gửi một nhời gì đó về quê với mẹ với người thân.
    Đầu mùa mưa, cuối mùa khô hoa Pơ lang xót lại lốm đốm đỏ. Đội điều trị ở một cánh rừng có mấy cây gạo to. Nó cao vượt lên hẳn những ngọn lồ ô xanh mướt mát. Lá thì ít mà hoa thì nhiều. Sao cái loài cây này nó không sống cho nó, nó cứ sống cho thiên nhiên nhiều hơn. Ngay cả vào mùa mưa lá nó cũng ít, dường như nó hút tinh tuý cao nguyên chỉ để vắt kiệt máu mình vào màu đỏ của hoa, vào những cánh hoa mỡ màng dầy dạn như những cánh diều hồng như máu? Còn chính thân nó thì khẳng khiu khô khốc những gai mốc thếch giữa nắng và gió.
    Đội điều trị có một thương binh ở đoàn Đồng Bằng. Anh ấy quê xứ Đoài. Trung đội trưởng bắn DKZ. Mấy ngày đầu anh ấy nặng tai lắm. Cái vết thương thì xoàng thôi nên rất nhanh bình phục. Anh ấy nhao xuống giúp y tá chúng tôi đủ việc, mà việc nào anh ấy cũng tỏ vẻ như rất biết nghề. Anh cười hì hì, rằng bố anh là y tá ở trạm xá quê nhà. Mấy việc đun nước, tiêm chọc anh ấy biết cả, anh ấy còn khuyên chúng tôi nên trồng thuốc nam nữa.
    Anh ấy đi cải thiện thức ăn cho thương binh, chui vào các lán bón cơm đút cháo cho đồng đội. Tối anh ấy dậy bọn tôi hát. Mà anh ấy hát hay lăm cơ. Con trai xứ Đoài tốt nghiệp cấp 3, không nhận giấy đi học nước ngoài mà nhận giấy nhập ngũ. Đã bốn năm theo đơn vị từ Quảng Trị, đường chín Nam Lào nay lại vào Tây nguyên... Tôi không thể nhớ hết chúng tôi đã nói chuyện gì với nhau ngày ấy. Nhưng mỗi chiều anh ấy đợi tôi xuống tiêm, thay băng cho thương binh để tặng tôi một cái cố giã gạo làm bằng ống lồ ô xinh xắn, anh ấy làm cái tượng cô gái TN đeo gùi bằng gốc nứa sao mà đẹp thế...
    Một chiều, tôi đến sau lưng anh mà anh không biết. Anh nhặt ở đâu về rất nhiều bông Pơ lang. Anh lấy từng cánh hoa đỏ như máu xếp thành một cái tên, không! mà là hai cái tên Hà - Hồng. Tôi sững lại, anh xếp tên anh và tên tôi với nhau. Anh cười, anh có vẻ vui lắm và bỗng giật mình khi thấy có người đến gần anh xoá vội dòng chữ đỏ hồng đi nhưng chỉ mất chữ Hà còn lại nguyên chữ Hồng. Anh như đứa trẻ biết lỗi, tôi cũng đứng bên anh im lặng như mình có lỗi. Mùa mưa Tây Nguyên năm 1972 thật nhiều bom đạn, nhiều mất mát và cũng thật nhiều kỉ niệm với tôi.
    Anh về đơn vị chiến đấu. Tôi và anh nhìn nhau chia tay tận ngoài bờ suối. Anh đi như chạy , anh nói xin lỗi tôi. Mà anh làm gì có lỗi. Hoa Pơ lang cứ đỏ, cứ là cái màu máu vốn có của nó. Chúng tôi rất trẻ và chúng tôi khao khát yêu, khao khát thịt da như cuộc sống vốn có của nó. Chúng tôi nuốt nước mắt vào lòng mà ao ước yêu.
    .... Chua xót lắm anh ạ. Năm 1974 tôi lại gặp anh nhưng anh chả nhận ra tôi nữa. Anh bị thương sọ não ở đường 19 gần đoạn Thánh Giáo. Sau gần hai tháng mổ điều trị anh tỉnh và không nhận ra mình nữa. Anh cười ngô nghê, bắt tay đồng chí. Đồng chí có chồng chưa? đồng chí có hay về Sơn tây không? rồi à à... ờ ờ quê tôi ở gần sông Hồng đồng chí ạ.

    Chiều, tôi xuống lán anh. Nhiều ngày nay tôi nhìn anh từ xa, tôi nhìn người bạn tôi hai năm trước bừng bừng khí thế. Bây giờ anh là một Đại đội trưởng nhưng không còn nhận ra tôi. Thật bất ngờ anh ấy ngồi bên một đống hoa Pơ lang xé từng cánh hoa xếp chữ HỒNG ngay ngắn. Thấy tôi anh cười nhỏn nhoẻn, chào đồng chí đồng chí thấy tôi sếp chữ đẹp không? tôi sếp chữ Đờ rát s vui che đấy. Chào đồng chí!
    Tôi vụt chạy, tới gốc cây Pơ Lang tôi ôm mặt khóc, khóc như ngày tôi đi tòng quân nhớ mẹ. Một bông pơ lang rơi ngay dưới chân tôi. Tôi nhặt lên giữ chặt nó trong tay, tôi giữ mãi... giữ mãi...”
    .... Bà bác sĩ ngồi nhìn ra hồ Hoàng Cầu. Mấy cái trụ đường sắt trên cao xây dở đứng chòi lòi giữa mặt hồ. Mấy ngọn sắt nhô lên trên trụ cầu có mấy con chim sẻ đậu im lìm như mấy nốt mụn ruồi... Bà kể tiếp
    ...... ”Rồi vài ngày sau anh ấy đi, người ta đưa anh ấy về hậu phương. Anh ấy lại chào các đồng chí. Trong cóc ba lô của anh ấy có vài bông hoa đỏ chói lói lấp ló. Anh ấy ngoái lại vừa cười thật hiền với tôi và những người ở đội điều trị. Tây nguyên lùi lại sau với anh. Còn tôi từ lúc ấy Tây nguyên nặng nề và day dứt.

    Cách nay vài năm, một lần đoàn cán bộ sở Y tế thành phố về chống dịch một xã ven sông Hồng sau trận lụt. Chợt nhớ ra cái tên xã rất quen. Tôi mò mẫm vào làng. Bãi sông sau đận lũ, nước và phù sa ong óng vàng trên cây trên cỏ trên vườn. Gặp lũ trẻ chăn trâu tôi hỏi: Cháu biết nhà bác Hà thương binh không?
    Lũ nhóc nhao nhao có có. Tôi mừng quá. Thở dồn dập. Ở đâu hả cháu?
    Chúng nó chững lại, bác ơi ông “Hà Hồng” ấy chết rồi, chết hơn năm rồi. Thế bác biết ông Hà Hồng à? ông ấy hay lấy hoa gạo ngoài bờ sông về ngồi xếp chữ Hồng rồi khóc rồi lại cười ngộ lắm bác ạ. Tôi cứ im lặng, tôi quên mất lũ trẻ đang bu quanh tôi, tôi khóc, tôi không nhận ra, không lí giải được thế nào là tình yêu nữa. Tôi không nhận ra tôi một chiến sĩ Tây nguyên nữa... tôi cố hình dung ra anh, ngồi trên bãi sông Hồng nhặt từng cánh hoa Pơ lang (hoa gạo) lặng lẽ kết hình tên tôi. Có phải tên tôi không?

    Bà bác sĩ quay sang tôi:
    - Không biết anh có nghĩ như tôi không? Tôi lúc nào cũng thấy hoa Pơ lang là lửa. Còn những cánh hoa Pơ lang màu máu.

    16/7/2012 Hoàng Cầu NTL

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     15:04, 21st Apr 2013 #17536 

    Rất xúc động!

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     13:31, 16th Apr 2013 #17280 

    mùa hè đỏ lửa Tây Nguyên 1972 , cả f320A và f2 cùng mừng vui chiến thắng lúc đầu và cùng nhau rút lui "chiến thuật" vào đầu tháng 6-1972. Thiệt hại của 2 f này vô cùng lớn

    baoleo's Avatar

    baoleo

     08:57, 16th Apr 2013 #17265 

    Bác Litangu-chờ đọc bài của bác.


    Sửa lần cuối bởi dongdoi_f2; 03-05-2013 lúc 12:23 PM.

  10. Có 4 người thích bài viết này


  11. #6
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Trung úy Thúng

    Trung úy Thúng




    Một hôm, bạn tôi làm biên tập ở một tờ báo thủ đô rủ tôi đi uống bia. Lạ là cái tay này gọi tôi đi uống bia vào buổi trưa. Hắn bảo, tao kể cho mày nghe chuyện sáng nay, sáng nay tao gặp lão Thúng. Tôi hỏi Thúng nào? bạn tôi xoe tròn mắt nhìn tôi. Thằng này mày quên nhanh thế? Cái lão trợ lí chính sách hồi xưa đã suýt cho tao với mày ăn đòn kỉ luật về tội tán tỉnh con gái Tây nguyên để xin thuốc rê đó. À, Thúng trung úy. Ông ấy gặp có chuyện gì vậy? hay ngày xưa ở trong rừng mày còn gì khuất tất. Hắn cãi ngay. Khuất lấp cái con khỉ. Ông ấy muốn đăng thơ, thơ trào phúng B3. Tốt quá, bây giờ sân khấu hài đang ăn khách. Hắn gãi đầu khổ lắm ông ấy nói liên hồi tù tì không để tao nói chen vào câu nào. Tai đeo cái nút nghe máy khiếm thính nhùng nhằng chả bù ngày xưa lão ấy oách thế. Tôi bảo ngày ấy oách bất thường, hình như ông ấy leng keng từ hồi trong rừng. Ai thì còn có thể chóng quên chứ ông Thúng thì bọn tôi nhớ đến cả những bài thơ của ông ấy đến bây giờ vẫn nhớ.
    Hồi mới vào đơn vị. Có hôm nằm dưới hầm nghe mấy lính cũ ngâm thơ: Đế quốc Mĩ vô cùng chối tỉ / đem đạn bom dội giữa đường đi. Nhìn mấy cựu binh quần thủng đít ngồi bệt trong hầm lau súng đạn mặt lạnh tanh ngâm thơ mà thấy lạ. Tôi khen thơ hay thế? anh lính cũ ngẩng lên, chưa ăn thua còn nhiều bài hay hơn. Này nhé anh ta cất giọng: trông lên có ảnh có cờ/ hai ông tây với bác Hồ ngồi bên. Tôi bảo thơ trìu tượng. Anh lính cũ gườm: mày học hành mà chán quá, đấy là quang cảnh đại hội đấy ảnh Mác Lê nin bên cạnh bác Hồ hiểu chưa. Trung úy Thúng làm thơ tả thực, ông ấy cứ hồn nhiên thả vào thơ thậm chí cả chuyện tiêu hóa bài tiết. Ấy thế mà thơ của ông Thúng ai cũng nhớ và rất nhớ lâu. Trước khi đi bộ đội anh Thúng đã làm chủ nhiệm Hợp tác xã. Vào lính sẵn có thâm niên công tác anh Thúng tiến bộ rồi làm trợ lí chính sách trung đoàn. Một hồi lên làm lính tăng gia với E bộ thấy anh có cuốn sổ ghi toàn những kí hiệu tên tuổi cấp bậc mộ chí. Một hôm anh ngó vào mặt tôi rồi bảo đừng bao giờ có cái tên mày trong quyển sổ này nhé. Tôi lạnh toát cả người. Cũng dịp ấy chúng tôi ở gần bản đồng bào Tây nguyên tôi và anh bạn Biên tập bây giờ vào bản xin thuốc rê của đồng bào. Mấy cô thanh nữ mồm ngậm thuốc mà cứ: ”bồ đồi thông cảm mình không có thuốc. Nhìn cái gấu váy to như quả ổi tôi biết ngay là cục thuốc cô gái vẳn vào đấy tôi túm lấy vặn ngược ra cục thuốc rê rơi ra thì cái váy cũng tuột xuống. Cô gái túm được váy kéo lên thì hai thằng chúng tôi tóm ngay lấy cục thuốc đồng bào rồi rút thật nhanh. Chuyện ấy đồng bào vào tận sở chỉ huy để kiện. Cô gái nọ bị ông Thúng hỏi: Bộ đội có ngửi mồm đồng bào không? cô ta trả lời: Không chứ. Ông Thúng lại hỏi: Không ai đổ nác chứ? đồng bào lại trả lời nó lấy hót (thuốc lá) rồi nó đi luôn chứ, mình không kịp đổ nác chứ. Ông Thúng thở hắt ra. May quá. Đồng bào về đi, cán bộ sẽ quán triệt cái bộ đội. Cô gái về rồi ông gọi hai thằng tôi lên ông nói rất lâu về quan hệ quân dân cá nước về đạo đức cách mạng. Rồi ông véo cho tôi nhúm thuốc lào Vĩnh bảo quí hơn vàng. Lúc tôi ra về ông Thúng nói với theo mày nghiện ngập quá đấy!
    Giải phóng Sài gòn, lại một lần nữa trung úy Thúng đì tôi. Sáng 1/5/75 tiểu đội tôi chạy xe đi gom xăng lại vô tình gặp ông Thúng. Ông ấy hỏi: Lệnh ai? Mấy thằng lính mới nói luôn anh Luân bảo đi gom xăng về để hành quân. Trung úy Thúng lại có dịp để quán triệt tôi lần nữa. Nhưng trong lúc cờ hoa rợp trời ông ấy nói rất văn vẻ nào là niềm vui chiến thắng sẽ không trọn vẹn nếu các đồng chí vi phạm kỉ luật khi vào thành phố. Tôi nhận lỗi rối rít trong khi ngoài đường người dân hô vang khẩu hiệu chào mừng quân giải phóng.
    Vài tháng sau về đóng quân trên Củ Chi. Căn cứ sư đoàn 25 Tia chớp nhiệt đới to như một khu công nghiệp. Nhà cửa kho tàng san sát lính tráng nhìn hoa mắt chả hiểu đâu là điện ba pha đâu là một pha... v.v. Do bất cẩn và cũng lại còn đang ngây thơ với thành phố với cuộc sống hiện đại lính ta gây cháy nhà. Sự hỏa hoạn rồi cũng bị kỉ luật khiển trách tới cấp tiểu đoàn. Người ta có thể quên chuyện cháy nhà nhưng thơ của ông Thúng thì nhớ tới bây giờ:
    Thơ rằng:
    Trời vừa tang tảng rạng đông
    Khói lên nghi ngút Hưng công cháy nhà
    Cối, Đác hốt hoảng chạy ra
    Tuýt còi báo động tưởng là chiến tranh …
    Hai ông Cối (trung đoàn trưởng) và ông Đác (chính ủy) cười mà méo cả miệng, chép mồm... cái lão Thúng chỉ xiên tạc.
    Ông Thúng vẫn làm trợ lí chính sách. Cuốn sổ của ông dày cộp nay rất nhiều việc. Hậu chiến bao nỗi buồn nỗi thương nó nặng chình chịch trong cái túi mìn cờ lê mo ông đeo. Ông thì làm chính sách ở đơn vị còn ở quê cán bộ xa lo làm chính sách cho ông. Ông về phép đợt đầu, hai mươi ngày sau ông vào mặt héo như dưa. Vợ ông có con hai tuổi với thằng cha thủy lợi huyện và đã đi theo nó. Ông đóng cửa nhà rào vườn vặng chu đáo rồi quay vào đơn vị. Sài gòn cuối năm 75 biết bao việc cuốn hút người lính nó chộn rộn khiến đơn vị như nhà có đám cưới. Họ vừa vui vừa buồn vừa hi vọng đợi chờ sau chiến tranh đằng đẵng. Hòa bình rồi nhưng trung đoàn vẫn lập một trại tăng gia rau cỏ gà lợn ngoài Tân Phú Trung. Sự việc bắt đầu từ đây. Một buổi chiều chuẩn úy Chanh phụ trách tăng gia D8 cuốc vào quả phóng lựu. Chanh chết ngay còn hai thằng khác bị thương. Tội nghiệp quá, anh Chanh chưa về phép lần nào vợ ở quê đã có đứa con đẻ năm 72 đang hi vọng bố Chanh về. Trung đoàn cử trung úy Thúng đưa di vật về quê anh Chanh làm lễ truy điệu. Ông Thúng lại trở ra bắc lần nữa. Ông tìm đến nhà chị Một vợ anh Chanh. Ông thương chị Một quá. Xong việc ông vào đơn vị như người mất hồn. Năm sau trước khi đơn vị đi chiến đấu ở BGTN ông về Hà bắc cưới chị Một.

    Anh Bạn tôi bảo mày biết vì sao tao gặp ông Thúng không? tôi bảo mày làm to nên người ta biết. Nó bảo không đâu, không phải thế. Một lần tao đi Hải Phòng nghe mấy tay cán bộ sở Văn hóa nói ở Vĩnh Bảo có nhà thơ lính tên là Một Thúng Chanh, thơ vui lắm mà lại là lính 320. Nghe tới 320 tao mò về liền trời ơi ra là ông Thúng. Tao hỏi sao lại là Một Thúng Chanh? Ông Thúng bảo vợ tao tên là Một, lại là vợ Chanh, tao là Thúng nên lấy luôn tên ba người cho nó có kiềng. Rồi cười cười ông ấy bảo giá mà là Một Thúng Gạo thì hay hơn Một Thúng Chanh. Ông ấy điếc lòi tói. Ông khoe điếc là sản phẩm hồi đánh Miên. Nói rồi ông ấy đọc thơ cho tao nghe, nói sẽ lên Tạp chí đưa bài. Tao toát mồ hôi với tập thơ của ông ấy, ai mà in được ra tạp chí… nhưng… mày ạ có bài thơ này hôm nay tao gọi mày ra cùng đọc.

    Kính gửi anh Chanh


    Tôi xin gửi tới anh Chanh
    Tôi về tôi lấy vợ anh năm nào
    Tuổi vợ anh cũng cao cao
    Còn tôi lúc ấy xắp vào ba ba
    Con tôi cộng con chúng ta
    Bây giờ cả thảy đã là bốn tên
    Phục viên đầu xuống đít lên
    Bây giờ khấm khá tôi bèn lên ông
    Vợ tôi giỗ bố giỗ chồng
    Tai tôi tuy điếc tôi gồng tôi lo
    Nhớ anh hồi ở làng Bò
    Hay ăn mít luộc tôi kho một nồi
    Anh Chanh là anh Chanh ơi
    Anh về chứng giám vợ tôi lên bà
    Con anh là con chúng ta
    Nghĩa tình đồng chí cả nhà cùng vui
    Năm nay hơn bẩy mươi rồi
    Làm thơ tôi gửi tới người chồng vợ tôi …

    Hai đứa tôi để nguyên cốc bia dở nhìn ra đường. Nắng thì vàng người Hà nội thì đẹp. Tôi thấy hiện về anh Chanh mặt rỗ huê cao lộc ngộc một thời làm trung đội trưởng rất dũng cảm, thấy ông Thúng khắc khổ mà tốt tính tốt tình. Chiến tranh đi qua từ lâu mà chuyện về chiến tranh cứ hiện hữu hàng ngày ngay trên cả bia cả rượu nơi thị thành.

    Lại sắp đến 30/4
    NTL

    No Avatar

    linh7983

     05:49, 17th Apr 2013 #17293 

    Câu chuyện đơn giản nhưng thật cảm động.Giá mà Bác Litangu là phóng viên thì người đọc sẽ ít phải đọc những bài cướp, hiếp, giết ...trên mặt báo .


    Sửa lần cuối bởi dongdoi_f2; 03-05-2013 lúc 12:33 PM.

  12. Có 6 người thích bài viết này


  13. #7
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Kí ức tháng Tư

    Litangu tôi đang nhớ về tháng Tư 75. Vậy nên tôi gửi cái Kí này cho hợp với tâm tình người lính Tây nguyên các bác nhé.



    Kí ức tháng Tư


    Một hồi chuông điện thoại reo vang. Tôi vội cầm máy và lập tức nhận ra cái giọng khàn khàn của một người bạn đồng ngũ:
    - Luân đấy hả? có nhớ hôm nay là ngày gì không?
    Tôi vội nhìn vào cuốn lịch trên bàn làm việc
    - Ngày cá tháng tháng tư, phải không? Hôm nay ông không lừa được tôi nữa đâu
    - Khỉ khô? Ai nói chuyện cá mú với ông? Hôm nay là ngày Ôi cái đêm ta về với đồng bằng... ấy mà...
    Tưởng tôi quên, hắn đã vội đem câu “thần chú“ ra doạ. Tôi liền cười vang
    - Nhớ chứ sao lại không? Nhưng hôm nay ông là người gọi tôi sớm nhất đấy nhé. Dù sao cũng cám ơn ông đã nhắc nhở. Bố trí gặp nhau nhé.
    Chúng tôi nhanh chóng thoả thuận được một nơi hẹn để gặp nhau. Năm nào cũng vậy, chúng tôi không thể không gặp nhau vào những ngày tháng tư không thể nào quên...

    Mới đó mà đã gần ba chục năm, khoảng thời gian đủ để con người sinh ra rồi trưởng thành. Thời gian đã làm được nhiều điều kì diệu, trong đó có việc sàng lọc một cách nghiêm khắc cái kho kí ức của mỗi chúng ta. Có biết bao điều chúg ta đã quên đi, nhưng những gì còn được lưu giữ thì đã trở nên vô cùng bền vững.

    Lại xắp tới tháng tư... bạn bè đồng đội bây giờ mỗi đứa mỗi nơi, mỗi người mỗi công mỗi việc mỗi số phận. Nhưng đã thành thông lệ, cứ tới những ngày này là chúng tôi tự động tìm tới nhau. Chuông điện thoại của tôi reo thường xuyên hơn, và câu hỏi mà tôi thường xuyên nhận được là: ‘Này, chiến hữu... có nhớ hôm nay là ngày nào không ?
    ... Vâng... tôi nhớ chứ hôm nay là ngày 1-4. Ngày Sư đoàn chúng tôi từ cao nguyên tràn xuống đồng bằng Trung bộ, giải phóng tỉnh Phú yên.
    ... ôi cái đêm ta về tới đồng bằng
    Lồng ngực căng tràn hương lúa
    Trăng hiểu lòng ta nên trăng rất tỏ
    Gió hiểu lòng ta từng ngọn gió bồi hồi
    Lau khô dần từng giọt mồ hôi
    Mà nước mắt ta đã chảy dài trên má .
    ..
    Có một người đồng đội của chúng tôi đã viết được những câu thơ như vậy vào cái đêm chúng tôi ra kết thúc chặng đường truy kích địch từ cao nguyên xuống tới bờ biển Tuy Hoà. Lúc đó anh chỉ là một chiến sĩ, một người lính như mọi người lính của sư đoàn chúng tôi, chính vì thế mà những câu thơ của anh được chúng tôi truyền nhau đọc thuộc ngay lập tức và nhớ mãi tới hôm nay. Phải là những người đã từng sống và chiến đấu trong những ngày gian khổ, hiểm nguy, đói quay đói quắt trên những đỉnh núi cao vòi vọi, những cánh rừng tối tăm ẩm ướt của những mùa mưa Tây nguyên mới hiểu được nỗi vui sướng, hạnh phúc đến tột cùng của chúng tôi khi bất chợt thấy biển xanh ngời ngợi đã bày ra trước mặt. Sau những giây phút sững sờ, bỗng nhận ra đôi dép cao su dưới chân mình là đôi dép nhận lại từ đôi chân của người bạn chiến đấu đã hi sinh trong một trận ác chiến trên dãy điểm cao phía Tây sông Pô kô ngày nào.
    .... Lại một cú điện thoại. Và ở đầu dây bên kia vang lên tiếng một đồng đội mà đã hàng chục năm nay tôi chưa hề gặp lại.
    - A lô... Luân “đen“ đấy à... Đừng ngạc nhiên khi tớ tăm được số điện thoại của cậu nhé. Hôm nay là ngày nào
    , nhớ không?

    Hôm nay là ngày 3-4... sao tôi có thể quên? Đó là cái ngày mà sư đoàn chúng tôi được lệnh rời Tuy Hoà quay lại Tây nguyên để bắt đầu cuộc hành quân lớn vào một chiến dịch lớn mà sau này chúng tôi mới biết là chiến dịch mang tên Hồ Chí Minh! Chúng tôi lại hành quân ngược trở lại con đường 7 (bây giờ là QL25) hãi hùng và khủng khiếp, con đường chôn vùi vĩnh viễn số phận quân đoàn 2 nguỵ Sài gòn. Có lẽ đây là một cuộc truy kích vĩ đại nhất, triệt để nhất trong lịch sử chiến đấu của quân đội ta cho đến ngày hôm nay.
    Đi trở lại con đường này, chúng tôi không khỏi bàng hoàng vì sự điêu tàn, chết chóc của chiến tranh. Xác người thối rữa hai ven đường, cả trong rừng, bờ sông, bờ suối. Hàng vạn người di tản còn kẹt lại dọc con đường máu lửa. Xe tăng, xe ô tô cháy thui, đồ đạc ngổn ngang khắp bờ khắp bụi. Hàng trăm xe tăng, xe cơ giới, hàng chục khẩu pháo 155, 175 li vẫn còn ngổn ngang trên đường. Có lẽ việc thu dọn chiến trường, bao gồm cả việc thu chiến lợi phẩm phải kéo dài tới cả tháng trời. Khối lượng nặng nhọc nhưng vui vẻ ấy đã được giao lại cho các cấp chính quyền và lực lượng vũ trang địa phương vùng mới giải phóng. Còn cánh lính chủ lực chúng tôi phải khẩn trương cho một cuộc hành trình mới. Chỉ có 3 ngày để làm mọi thủ tục, họp hành, giải quyết thương binh tử sĩ và lấy gạo, đạn để tiếp tục hành quân vào chiến dịch mới. Chúng tôi nhẩy cẫng lên reo mừng khi biết tin lần này toàn sư đoàn được hành quân bằng toàn xe cơ giới. Chuyện này ngày hôm nay mà nhắc lại chắc cánh lính trẻ sẽ cười thầm mà bảo rằng “Trời ạ... tưởng kí ức của các cụ có những chuyện gì ghê gớm chứ cái chuyện được đi ô tô thì có gì mà phải đáng nhớ!“ Nhưng bởi chúng tôi là những người đã vượt Trường sơn bằng chính đôi chân của mình, đã hành quân băng rừng từng truy kích đội hình tháo chạy bằng xe cơ giới từ Tây nguyên xuống tận bờ biển Đông, đến nỗi chân người nào cũng đều sưng tấy lên, tơ tướp ra, nên chuyện được hành quân bằng ô tô, với đội hình toàn sư đoàn là chuyện ghê gớm lắm! Cho đến bây giờ tôi vẫn không biết bằng cáh nào mà bỗng chốc Bộ tư lệnh mặt trận kiếm được cả một rừng ô tô như vậy ?... Đêm xuống cả đoàn xe rùng rùng lên đường. Hình ảnh những đoàn xe phủ lá nguỵ trang rầm rập vượt qua những đỉnh núi lúc hoàng hôn mới hùng vĩ làm sao? Bỗng chúng tôi cùng cất tiếng hát. Hát hết bài này bài khác. Những bài hát nhiều khi chẳng ăn nhập gì với cuộc hành quân vĩ đại này cả, thậm chí có cả... bé bé bằng bông... bà còng đi đón cơn mưa... Kệ, cứ hát, chẳng quan trọng gì miễn là được hát vang giữa núi rừng và không nghe thấy cái khẩu lệnh quen thuộc vẫn phả vào tai nhau trong bao đêm tiếp cận “truyền xuống! lệnh của chỉ huy... tuyệt đối im lặng! Bây giờ thì ngược lại, hãy hét thật to lên các bạn!

    Khuya, xe vào thành phố Ban Mê Thuột. Điện sáng, hàng quán nhộn nhịp, lẫn trong đông đảo sắc màu là áo lính. Lạ quá, một thành phố vừa mới được giải phóng mà đã gần gũi thân thương với chúng tôi đến thế. Ngàn bàn tay vẫy theo đoàn xe. Chúng tôi cũng hò reo vẫy lại, như để chia tay người thân. Anh nào anh nấy nhao ra nhìn con gái. Sao mà họ ăn mặc đẹp thế. Lại cả váy ngắn áo pun, ai nấy cứ nao nao cả người. Tạm biệt các em nhé, em gái Ban Mê. Bọn anh tặng các em thành phố vừa được giải phóng. Thành phố cao nguyên đẹp làm sao. Tuy vậy những dấu tích của chiến trận vẫn còn nguyên đó. Xác xe tăng, xe cơ giới nằm ngổn ngang. Nhiều dẫy nhà đổ nát. Sân bay Hoà Bình vẫn còn cháy âm ỉ. Những người không còn nhà cửa cắm lều lán nằm nhung nhúc ngoài vườn hoa, công viên và những công sở cũ. Chúng tôi biết rằng còn quá nhiều điều phải làm đối với một thành phố vừa qua một cơn binh lửa. Nhưng cuộc sống rồi sẽ hồi sinh. Ban Mê Thuột sẽ lại trở thành một hòn ngọc của cao nguyên trong tương lai không xa.
    Chợt có tiếng ai đó thì thầm bên tai tôi
    - Cậu có biết không? Có một tiểu đội đặc công của ta đã hi sinh đến người cuối cùng khi đánh vào sân bay này năm 1972.
    Chúng tôi biết, hồi đó chúng tôi đang chiến đấu tại mặt trận Kon tum, những chiến sĩ đặc công đã đánh vào sân bay này để thu hút lực lượng địch, chia lửa với chúng tôi.
    Tôi nói lại điều ấy với người đồng dội vừa nhắc tôi nhớ tới chiến công của 5 chiến sĩ đặc công. Nhưng thật bất ngờ, khi tôi nghe tiếng anh thoảng bên tai:
    - Anh trai mình là một trong số năm chiến sĩ đặc công anh dũng đó!

    ... Khuya lắm, trên đường xuống Đức Lập xe ùn lại, chen nhau. Những đơn vị lính bắc mới vào dạt ra ưu tiên cho đoàn tôi tiến lên. Xa thành phố, trời vút lên cao đen thẫm. Gío lùa vào xe mát lạ thường. Tranh thủ ngủ mà không ngủ được. Nhìn lại phía sau, đèn pha vạch một đường đỏ quạch bụi đất. Đại bác vẫn nổ đì đùng xa xa. Chẳng hiểu đạn ta hay địch. Đêm nay là đêm thứ hai hành quân về phía nam. Tôi cứ có cảm giác những khu rừng già cứ lùi về phía sau, còn trước mặt cao nguyên dần thấp xuống. Bên cạnh tôi, anh Tuần ngủ rồi. Đầu ngoẹo vào vai tôi nặng trĩu. Trông lúc này anh ấy trẻ lại đúng với cái tuổi 26 của mình. Khuôn mặt thật hiền của chàng trai Kinh bắc chẳng giống như lúc nổ súng thoắt trở thành người tiểu đoàn trưởng già đanh lại. Chợt bật cười khi nhớ lại hình như tôi có đọc ở đâu đó một câu thơ nói rằng các anh đang trẻ lại cùng những chiến công. Bậy, người ta đang già đi qua mỗi chiến công thì có! Chỉ có những người bạn của chúng tôi đã ngã xuống trên cao nguyên này là trẻ mãi. Họ không bao giờ già thêm được nữa.

    Bây giờ đại đội tô vơi đi quá nửa. Nhớ chúng nó quá. Đánh bao nhiêu trận cùng nhau, rồi tôi phải chia tay đại đội về làm A trưởng trinh sát tiểu đoàn thay cho Mạnh Tiêu bị thương hôm 23/3 ở Củng sơn. Cái hôm nghe Tiêu bị thương lũ lính Sinh viên buồn thiu. Buổi chiều hôm ấy, mặt trời đỏ như lửa, ăn bữa cơm chia tay với trung đội trong vạt rừng ô rô gần Hòn Một. Bữa cơm có cả một con lợn con nướng. Tôi đã phải bò ra cánh đồng dưới tầm đạn 12,8 li từ trực thăng địch đang bắn khống chế để mang về hai rùa nước cho chúng nó mổ lợn. Chập tối thì chia tay. Vậy mà bây giờ thằng Độ Thường tín, thằng Đàm Thái bình đã hi sinh. C7 mất ở đèo Cả mười ba đứa. Nghĩ tới chúng nó lòng tôi lại nôn nao.
    Đêm ấy đêm đầu tiên dẫn tiểu đoàn vượt quốc lộ 1, bò dọc đường xe lửa qua cầu Giục Kinh vào chiếm lĩnh điểm cao chân đèo Cả. Đã mấy năm ở rừng, giờ mới thấy đồng lúa tít tắp. Và gió. Gió biển rười rượi như tưới vào da thịt khô nẻ bấy nay cái mát mẻ mằn mặn mùi biển. Lính căng lồng ngực mà hít. Cái mùi cỏ mùi bùn giống quê mình đến thế. Bất ngờ pháo địch ở cầu Bàn Thạch nã vào cánh đồng đội hình đang bò. May mà chả thằng nào chết, chỉ có thằng Thoa y tá c7 bỏ chạy tới sáng hôm sau cũng mò về được đại đội (sau này tôi biết nó ân hận lắm, tôi đã thấy nó khóc khi nhắc lại chuyện này). Đêm ấy nhiều muỗi thế, có thể bốc hàng nắm. Chỉ khổ mấy thằng lính thông tin ngồi cho muỗi thử máu. Hai ngày sau đánh dứt điểm Tuy Hoà. Thế là vùng duyên hải Phú yên hoàn toàn giải phóng... Nhưng chặng đường đuổi giặc từ Tây nguyên xuống ven biển cũng không ít hi sinh. Hôm chôn mấy đứa trong trận Tuy hoà, có thằng còn tếu táo nói “Nói gì thì nói những thằng này vẫn sướng hơn những đứa chết trên rừng Tây Nguyên cả ngàn lần! nằm đây coi như nghỉ mát muôn thuở rồi còn gì!”
    Có lẽ đêm nay tất cả những thằng nằm trong những cánh rừng khộp, rừng le, hay trên những đỉnh cao chótvót của vùng bắc Kon Tum, trên những cánh rừng đuổi giặc, và kể cả những thằng được nằm bên bờ biển... đều thao thức dõi theo bước hành quân của sư đoàn vào chiến dịch Hồ Chí Minh. Nếu có điều gì đáng tiếc nhất với họ thì có lẽ chính là họ đã không được cùng chúng tôi tham gia vào cuộc hành quân kì vĩ này. (còn tiếp)
    *
    «

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     10:27, 22nd Apr 2013 #17582 

    Một ký ức đã xa gần ...40 năm mà vẫn bỏng giãy mùi chiến trường!

    No Avatar

    litangu

     22:43, 18th Apr 2013 #17380 

    Tôi ở xa với E 271 bác HUUTHANH ạ , nên không biết bác ấy

    No Avatar

    linh7983

     14:42, 18th Apr 2013 #17355 

    Em đã đi theo đường này mấy lần, đọc cái kí của Bác litangu em hình dung ra được từng đoạn đường ngay ...

    No Avatar

    huuthanh

     12:31, 18th Apr 2013 #17352 

    Anh NTL có biết Hiển xoăn Lý TH khoá 1969, cũng đi đợt 71/72, cũng lính Tây Nguyên E271 độc lập vùng Nam Tây Nguyên (Gia Nghĩa, Đăk Nông).


    Sửa lần cuối bởi dongdoi_f2; 03-05-2013 lúc 12:46 PM.

  14. Có 3 người thích bài viết này


  15. #8
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Ki ức tháng tư

    Kí ức Tháng Tư ( tiếp theo)

    Hôm nay là ngày 10/4. Đã nửa đêm rồi mà chưa thấy ai gọi cho mình là thế nào nhỉ?
    ...
    Nửa đêm ngày 10/4 năm ấy chúng tôi hành quân tới Đức Lập, một huyện lị phía nam Đak Lak. Xe dừng ở một bãi gỗ. Đèn xe, đèn nhà dân, hàng quán đỏ quạch như một nhà ga thời chiến ngoài Bắc. Tôi tìm được một của hàng tạp hoá hỏi mua một ít rượu trắng. Đưa một ngàn, ông chủ hỏi: Mua cả à? Mua cả! Đựng vào đâu? Làm ơn kiếm dùm tôi cái gì đó... Cô con gái đưa ra một cái can loại mười lít. Trời ơi! Ai uống hết ngần này rượu lúc hành quân? Cả chủ và khách đều cười ồ. Đêm ấy cả xe say ngất ngư
    Mười hai tháng tư, xe tới một cánh rừng bằng phẳng toàn cây cổ thụ. Những vạt rừng xanh ngắt như đốm vằn trên lưng hổ cao nguyên. Trời nắng to. Đoàn xe ẩn mình dưới tán lá cao vút. Ve kêu râm ran. Có tới hàng ngàn con ve sầu từ trên cao buông những âm thanh như có dây có dợ quấn vào nhau rối mù trong nắng gió. Lũ ve hễ kêu là đái. Nằm ngửa trên võng lấm tấm hạt mưa giữa trưa nắng vàng, thứ mưa của sự bài tiết tí xíu của loài ve. Nằm đó mà không ngủ được, đầu óc cứ ong ong, nghĩ mông lung về chiến dịch sắp tới. Sẽ là những trận đánh nhớ đời, nhất định rồi, nhưng đã phải là những trận đánh cuối cùng chưa thì chưa ai dám chắc?
    Chiều tối hôm đó chúng tôi dừng chân ở Bù Đốp. Đây còn gọi là thủ đô của vùng giải phóng. Các cơ quan làm việc trong rừng nhưng chế độ giống như ngoài Bắc. Dân ở đây hầu hết là người dân tộc. Cũng có trường cấp 1, 2 mà giáo viên toàn là thầy cô giáo dậy giỏi đưa từ ngoài Bắc vào. Thật không thể tưởng tượng, sống ở đó có một đêm mà quên mất mình đang trên đường chiến đấu. Tôi và Ngô Thịnh vào một lớp học, hai đứa thay nhau đứa làm trò đứa làm thầy ngồi trước bảng đen cho đỡ nhớ trường lớp sau bốn năm xa cách. Trưa hôm sau xe tới ngã ba Lộc Tấn. Một cánh rừng cao su rộng mênh mông chứa tới cả ngàn xe ô tô, pháo lớn, xe tăng tụ hội. Đây mới thật là thần thái của câu thơ “đường ra trận vui như trẩy hội“, của nhà thơ nào nhỉ? Không nhớ nữa, hoặc giả chẳng phải là một câu thơ cũng nên!
    Mười giờ trưa có lệnh gọi tôi quay về C7 để làm lễ kết nạp đảng viên. Hôm ấy có bốn đứa được vào đảng. Cờ đảng bé tí xíu được cài vào thân cây cao su. Mọi người ngồi dưới cỏ, bí thư chi bộ và những người được tuyên bố kết nạp thì đứng. Lễ kết nạp chỉ diễn ra chừng hai mươi phút rồi ai lại vào việc nấy. Giờ phút thiêng liêng của đời người chiến sĩ Cộng sản chỉ có thế thôi sao? Đang trên đường vào trận, vẽ vời mà làm gì? Khi đứng trước Đảng kỳ, nhìn những người bạn cùng vào sinh ra tử đang sánh vai cùng mình, lại nghĩ về những đứa đã nằm lại đâu đó trên cao nguyên mà Đảng chưa kịp ghi tên họ vào đội ngũ, mặc dù họ rất xứng đáng là những đảng viên, tôi biết từ nay mình sẽ phải sống xứng đáng hơn với họ...
    Hôm ấy nhằm ngày 14/4/1975. Một ngày tháng tư đẹp nhất cuộc đời của mình, quên làm sao được? Tôi lật tờ lịch trên bàn làm việc, không thấy có cuộc hẹn nào với bạn bè. Chúng nó không thèm nhớ gì tới cái ngày tháng tư đẹp nhất của đời mình hay sao? Thế thì tệ thật. Đã vậy thì... đến lượt mình phải nhắc. Tôi nghĩ vậy và vội vàng cầm máy bấm liền hơn chục số điện thoại để tổ chức một buổi gặp mặt. Thời đại thông tin, cũng hay thật. Muốn gặp nhau chỉ cần bấm máy rồi tìm một kẽ hở thời gian...

    Mờ sáng 15/4 /1975 xe dừng trong một khu rừng rậm nhưng cây cối chỉ bốn, năm mét. Lệnh hành quân bộ khẩn cấp để xe ô tô quay lại trước khi trời sáng rõ. Bộ đội hành quân không kịp dàn đội hình, cứ bám nhau đi như ma đuổi. Tôi chạy vượt lên đầu để cùng tham mưu trưởng dẫn đường. Lúc 7 giờ sáng gặp một đơn vị pháo binh 130 mới từ Bắc vào trông khí thế lắm, nhưng mất trật tự kinh khủng. Xe pháo chềnh ềnh giữa đường không thèm nguỵ trang. Lính tráng thì nằm ngồi ngổn ngang, lại còn lừng phừng đàn ghi ta nữa mới bỏ mẹ. Tôi túm lấy một tay trông có vẻ cán bộ nói: “ông nguỵ trang cho pháo đi, và cho lính tản ra, L19 nó đang soi trên đầu kia kìa “. Tay cán bộ khinh khỉnh. Kinh nghiệm cho hay phải tránh xa cái tụi lính ngố này ngay. Tôi vội bàn với anh Tuần ra lệnh: Tiểu đoàn 8 vận động! Thế là cả tiểu đoàn chạy thục mạng. Mới được hơn cây số đã nghe tiếng sèo sèo bụp, chết bỏ mẹ rồi - đạn khói. Bộ đội dạt vào rừng, chỉ năm phút sau pháo địch cấp tập giót ngay vào khu rừng mới đi qua... cánh pháo binh ăn đủ rồi. Đúng lúc ấy gặp thằng Viên và thằng Tiến US đi trước ra đón. Ba thằng quăng ba lô lao vào rừng, chúi mặt trên đất. Đại bác nổ inh tai. Cành cây rơi đè lên người. Nằm không ngóc đầu lên được. Thằng nào cũng tưởng chết đến nơi. Nửa tiếng sau, chúng nó mới ngớt bắn.
    Từ trong đám cây đổ nát đặc quánh khói đạn chui ra, cả khu rừng lúc trước xanh um bây giờ trơ trụi. Cây cối như bị cầm cưa mà cắt ngang lưng. Một vài chiếc xe kéo pháo cháy nghi ngút... Cánh lính pháo binh bị thương khá nhiều. Tôi móc được ba lô xách súng nhằm phía rừng còn xanh mà chạy. Ra đến đoạn suối rộng thấy ngót một tiểu đội khoả thân chạy như bị trâu càn. Hoá ra tụi công binh 17 đến từ đêm, đào hầm cho Ebộ xong ra suối tắm thì gặp pháo kích. Không chú nào còn quần áo cứ thật thà mà chạy về đơn vị. May mắn nhất là anh chàng Hộ (người Lâm Thao) còn kịp nhặt cái xoong quân dụng úp vào bộ hạ chạy về tới kiềng vẫn líu cả lưỡi.
    Ai bảo đường ra trận vui như trẩy hội nữa đi? Coi thường địch bao nhiêu cũng phải trả giá thôi!
    Nơi đóng quân hôm nay là kiềng cũ của sư đoàn 9 chủ lực Miền. Khi chiến dịch Tây nguyên nổ ra họ cũng đã lật cánh đâu về mạn miền Đông. Chắc họ bám trụ ở đây cũng lâu, vườn rau vẫn còn tươi tốt lắm. Cà ớt rau dền nhiều vô kể. Hầm hố còn kiên cố và sạch sẽ, nhưng nước nôi thì khan hiếm. Ở đây họ dùng nước giếng. Có những cái giếng sâu tới 4, 5 mét đào theo kiểu miền bắc, kéo bằng cần vọt. Tối đến pháo lại bắn dữ dội ngoài trảng rừng lúc sáng. Kệ mẹ nó, bây giờ thì tha hồ cho mày bắn. Họp tiểu đội xong mắc võng đánh một giấc, nhưng tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Tụi nó tán phét tới khuya thì mưa to. Đúng lúc ấy có lệnh đi lấy gạo, đường thì tối om lại không thuộc địa hình ngã lên ngã xuống tới gần sáng mới về, ướt như chuột lụt. Lính tây ngyên dù lâu nay không còn bị đói nữa nhưng thấy gạo mắt cứ sáng lấp lánh quên cả mệt. Lạ thay đêm đó tôi chỉ nằm mơ toàn thấy gạo là gạo...
    *
    * *

    Ngày 16/4. Không những có điện thoại mà buổi chiều lại còn cả một cuộc nhậu nữa. Có một thằng nào đó vừa được nhận tiền truy lĩnh thương tật (đến tận bây giờ mới chịu đi làm thẻ thương binh thì vĩ đại thật) nên mấy thằng trong nhóm thông tin trinh sát tiểu đoàn hẹn gặp nhau ở quán bia, chưa kịp đổ cốc nào vào họng bọn nó đã bắt đầu tranh nhau “hồi kí" về những ngày cuối cùng của tháng tư lịch sử ấy...

    ... Hôm đó trời nắng như lửa, nắng lổ đổ những đốm sáng trong rừng. May mà lá rừng dầy đặc nên cũng đỡ. Lúc 2 giờ chiều tôi mò ra ngoài xa gặp một bãi cà pháo, đang mê mải hái cà thì OV10 lượn vè vè trên đầu. Vơ vội cành lá úp lên đầu bò về. Lát sau 4 chiếc T28 tới ném bom. Hoá ra tụi nó ném bom vào chỗ lấy gạo đêm qua. Nhưng gạo thì lính đã khuân hết rồi. Thật uổng công, chúng chỉ đốt được mấy cái nhà kho trống rỗng. Thảo nào đêm qua tôi mơ thấy toàn gạo. Nhặt được trong hầm cũ một đôi giầy cao cổ Trung quốc mới tinh. Chỉ có lính mới từ Bắc vào mới có hành động “bất kính“ như thế này với giầy dép. Tôi lập tức quyết định thanh lí đôi giầy cũ nát của mình và cho phép đôi giầy mới này được hưởng vinh dự tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh và được nện gót trên đường phố Sài gòn trong những ngày mới giải phóng.
    Sửa lần cuối bởi dongdoi_f2; 03-05-2013 lúc 12:58 PM.

  16. Có 3 người thích bài viết này


  17. #9
    Ngày tham gia
    07-10-2010
    Bài viết
    350
    Thích
    1,581
    Đã được thích 371 lần trong 206 bài viết
    “ Nói gì thì nói những thằng này vẫn sướng hơn những đứa chết trên rừng Tây Nguyên cả ngàn lần ! nằm đây coi như nghỉ mát muôn thuở rồi còn gì !”
    Lại nhớ chuyện của một người lính kể bên DN-GN. Đoạn văn nói về tâm trạng người lính nhìn dãy mồ đào sẵn trước khi vào trận.
    Vậy đấy ! Lính cụ Hồ coi cái chết còn nhẹ hơn ý thơ Đồ Chiểu.
    Đêm qua đi câu bị mưa. Lúc tránh mưa trong nhà chủ hồ tán chuyện. Loanh quanh lại về chủ đề chiến tranh với thời thế. Một cậu chừng ba mươi tuổi nói với một bác già ( có lẽ là CCB ) :
    -Nếu chú nuôi một thằng con. Vì ước vọng cho nó thành người tử tế chú không từ đói khổ vất vả thậm chí là chết. Lúc lớn lên nó lại chửi lại chú thì chú ức không ?
    Bác già nói :
    - Loại con mất dạy thì để nó sống làm gì. Loại ấy coi như kẻ phản bội. Đòm phát cho xong!


    muctau's Avatar

    muctau

     15:24, 18th Apr 2013 #17359 

    Ko phải cậu 30t. Mà bác già kia nói một câu đại khái là cha phải có lỗi con mới như vậy. E ko nói nguyên văn sợ mọi người suy diễn tung tung.

    No Avatar

    linh7983

     14:55, 18th Apr 2013 #17356 

    Nhưng cậu chừng " Ba mươi tuổi" đó cũng phần nào có lỗi vì đã không dạy được con chứ Bác Mực tàu



  18. Có 2 người thích bài viết này


  19. #10
    Ngày tham gia
    27-07-2011
    Bài viết
    244
    Thích
    72
    Đã được thích 273 lần trong 151 bài viết
    "Vì ước vọng cho nó thành người tử tế chú không từ đói khổ vất vả thậm chí là chết. Lúc lớn lên nó lại chửi lại chú thì chú ức không ?"

    Hề hề hề ! Nó bẩu là suy thoái , biến chất !
    "
    - Loại con mất dạy thì để nó sống làm gì. Loại ấy coi như kẻ phản bội. Đòm phát cho xong!"
    Đúng là Muctau@ !

  20. Có 1 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 2 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 2 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •