CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 33 của 35 Đầu tiênĐầu tiên ... 233132333435 CuốiCuối
Kết quả 321 đến 330 của 342

Chủ đề: Tâm tình người lính Tây Nguyên!

  1. #321
    Ngày tham gia
    12-06-2014
    Bài viết
    3
    Thích
    22
    Thanked %1$s Times in 1 Post
    Cháu chào chú Nguyễn Trọng Luân! Bài viết cảm động quá. Cháu có gặp Trung tướng Khuất Duy Tiến một lần khi đi tìm hiểu về Thượng tướng Đào Đình Luyện, lúc đó ông vừa đi đâu đó với đồng đội cùng Sư đoàn, tới tận mấy ngày. Lúc đó cháu cũng có ấn tượng mạnh rằng, ông rất tâm huyết với đồng đội cũ.

  2. Có 1 người thích bài viết này


  3. #322
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Lâu lắm mới lại trở lại diễn đàn. Cứ nhập nhòe dở ông dở thằng trò Phây buc mới thấy sự trao đổi diễn đàn nó mang ở tầm nhu cầu khác. Dù phây như một thứ đậu mùa lan ra nhanh như ruồi thế nhưng càng lên phây càng thấy người với nhau nhạt toét.
    Dù biết diễn đàn lâu nay ít người vào lắm. Nhưng hễ ai vào là họ đọc và đọc kĩ lưỡng ấy thế là sướng hơn phây.

    Treo cái kí viết đã ba năm trước lên như một sự an tâm với mình là treo đúng chỗ

    Mây vẫn bay như ngày xưa cũ



    Chúng tôi đi một đoàn hàng dọc. Đi trên đường tàu hỏa chỉ một hàng còn dễ chứ đi hàng ngang dung dăng dung dẻ thì vướng chân nhau. Tuy vậy thỉnh thoảng cũng phải vịn vai nhau đứa trên đường ray đứa dưới tà vẹt để rinh rích cười để bá cổ nhau những trận tán phét. Con đường tàu hỏa ngược Lào Cai cứ dọc sông Hồng mà chạy. Lúc thườn thượt bên bãi sông lúc chui tọt vào một khúc rừng cọ và tre nứa rồi bất thần ló ra ở một quãng đê dưới sông đầy bọt bồi băng táp vào bãi ngô. Bấy giờ là năm 1966 . Làng quê vừa qua một cơn vỡ đê tàn tệ. Từ Lệnh Khanh lên Đan Thượng, Đan Hà rồi Liên Phương , Hậu Bổng nước sông đỏ quành quạch phủ kín lúa kín vườn . Nước rút đi để lại cánh đồng lúa nát thum thủm , vườn tược cũng thum thủm những giun chết và thân cây nát vẫn. Thiên tai địch họa lại gắn liền với nhau khiến xóm làng đã đói lại thêm căng thẳng vì máy bay Mỹ liên tục ném bom cầu cống dọc đường tàu. Những ngày ấy chúng tôi vào cấp 3 .
    Cả lũ đi sớm lắm. Í ới gọi nhau từ 3 giờ sáng suốt Đan Hà lên Hậu Bổng . Học cùng nhau ba năm cấp 2 bây giờ lại bìu ríu theo nhau đi học nhờ tỉnh ngoài . Giống như những kẻ cùng hội cùng thuyến, chúng tôi thương yêu nhau lắm. Mà thương nhau cũng phải , bố mẹ chúng tôi tuy làng trên xã dưới nhưng biết nhau cả . Nghĩ lại, thấy lạ. Hồi ấy cứ tự kéo nhau đi nộp hồ sơ xin học bố mẹ chả phải lo lắng gì. Quả đáng tội bố mẹ quần nâu áo đụp quanh năm chúi đầu ngoài đồng trong dộc biết sao việc học đến tận cấp ba của con cái. Thôi thì đẻ con ra nuôi cho lớn là được , sự học đến đâu hay đến đấy, mỗi tuần ba bát gạo còn vài cân khoai mang đi mà lo ăn lo học. Chúng tôi lủng lẳng chai lọ tay nải túi tăng cùn cũn đếm từng bước tà vẹt mà đến trường .
    Cuối thu , đêm về sáng trời thật nhiều sao . Đi tắt bãi tha ma gò mô lên Hậu Bổng chó sủa rinh rom . Kệ chó sủa , mấy đứa ríu rít toàn chuyện thằng này mang mấy bơ thằng kia mang mấy lọ tương. Thằng Vân dúi chêu chó nhà Kiên Cương khiến nhà ấy căm lắm cứ rình lũ đi học về là chửi. Lên đến đê Cầu Lau, đã gặp những Chương những Thuận, Mỹ Dung …léo nhéo đứng chờ. Trong đêm cái dáng lừng lững là chị Hiền và Phượng lông mày rậm . Đi một đoạn , ngó đằng sau thấy một bóng ẻo lả vật vờ như ma trơi , thấy anh Khánh nhà mình đứng lại chờ . Thì ra là Trúc . Trúc xinh lắm nhưng mươn mướt như cây mía bầu còn non. Cả bọn cậm cach bước thấp bước cao trên đường tàu hỏa . Nước dưới sông réo ào ào . Về đêm nghe sông thì thào rõ thế. Hình như càng đêm sông càng có tâm sự giống như người. Nó cứ rủ rỉ khúc này lại ồn ào khúc khác. Mặt nước , bờ đê, cả những vạt phù sa cũng vậy trong đêm phập phồng hít thở , hơi thở của quê hương âm ấm nồng nồng . Có lẽ con người muốn hiểu quê hương mình phải thức một đêm trên đồng hay trên bờ sông ,vạt đồi mà nghe hương quê nức nở đến thế nào. Chúng tôi đã sống và lớn lên với những âm thanh nghèo nhưng hiền hậu của quê mình .
    Nhưng rồi chả thể sáng đi tối về được mãi .Lấy sức đâu mà học. Chúng tôi kéo nhau đi ở trọ . Bom đánh ì oàng dọc đường , có đận nó thả cả bom nổ chậm trên cầu ngòi Sen . Tan học chạy ra đến gần cầu là đứng lại chờ nhau, rồi nín thở chạy qua cầu. Chạy thật nhanh , đứa nào có dép thì sách dép mà chạy. Lũ con gái thở hồng hộc mặt như tàu lá chuối hơ lửa. Chạy đến cổng nhà ba cốc thì dừng lại mồm miệng vẫn còn tranh nhau thở đã hai ba : Cốc Cốc . Lão ba Cốc hích chó sủa ông ổng thế là lại chạy chừng vài trăm mét coi như an toàn ngồi bệt trên bãi ngô nhìn bạn gái ngực phập phồng , má hây hây . Hay thế . Mình nằm ngửa mặt nhìn lên trời , mây trắng thật đẹp bay ngang qua sông Hồng tít tắp lên tận dẫy Hoàng Liên Sơn. Mấy cái mảng nứa của dân Hậu Bổng trôi vun vút ngoài sông mấy đứa con gái Hậu Bổng nheo nhéo gọi , mấy người trên bè nứa cũng kêu váng lên : Chúng mày không đi về nhanh mà đi la…am àm . Cơn đói vẫn còn nguyên trong bụng từ trường về tới nhà đã lo ra ruộng giúp bố mẹ . Chúng tôi từ lúc nào chả biết như đã thành một lao động chính trong nhà .
    Rồi tất cả lại ở trọ cùng một xóm . Xóm Nhà Giát . Chịu chả biết sao lại là nhà Giát . Nhà gì thì nhà cứ có nhà đồng ý cho mình ở nhờ là tốt rồi . May ngày ấy không có kiểu thuê nhà như bây giờ. Nói dại nếu mà có trò thuê mướn như ngày nay thì ngày xưa bon tôi thất học . Sự ở trọ cứ như tự phân hóa vậy. Thích nhau thì ở với nhau . Ngoại trừ anh em họ hàng thôi chứ còn thì mỗi nhà là một nhóm tâm đầu ý hợp. Ngày xưa tâm địa trong veo. Chả có chuyện con gái ở chung nhà với con trai . Nghĩ lại mà tiếc. Mình bảo anh Khánh nhà mình ngày ấy mà cho ở chung với con gái thì anh ở với Mỹ Dung hay với Trúc ? hắn cười, mày hỏi khó tao, mà có khi ở cùng cả hai. Hai thằng cười phớ lớ bên cốc bia hơi góc hồ Linh Đàm . Một chiều hè Hà nội hai anh em tôi ngồi nhớ Nhà Giát và những người bạn học thủa nào .
    Xóm Nhà Giát hay lắm, họ ăn cơm sáng và cơm trưa còn tối thì nhịn chỉ làm củ khoai rồi đi ngủ . Họ bảo, ăn như thế thì hai buổi đi làm đều no. Chịu chả tiêu hóa nổi cái lý sự ấy . Ngày đó xóm này sắn khoai chỉ để chăn nuôi . Còn chúng tôi thì ăn sắn ăn khoai đi học cả tuần . Chị chủ nhà tôi bảo , khổ thân chúng nó ăn như lợn mà học cao ra phết. Anh em tôi nghe thấy mà rưng rưng. Nhưng rồi chị thương, chị bảo sang “ gò Sóm “ mà nhổ sắn của chị về mà ăn. Không biết bao tháng ngày tôi và anh Khánh sống bằng sắn gò Sóm. Năm ngoái đi về nhìn gò Sóm đã san thành khu công nghiệp, bồi hồi nhớ cái quả đồi thân thuộc ngày xưa đang lở loét những bê tông cây cọc. Ở Nhà Giát có hai loại học trò ở trọ. Một loại là con nhà nông một loại là con nhà Thị Xã. Trông là biết ngay không cần phải đoán mò đứa nào nhà nông đứa nào ở Thị xã. Chả bù bây giờ ra đường Hà Nội mấy cô bé Yên Bái Tuyên Quang mắt xanh mỏ đỏ eo ** ; Cái lày bao nhiêu tiền ? Quít lày ngọt không ? cho em lếm nhé . Trong bọn tôi có mấy đứa con gái xinh xinh nhưng không dám mặc áo Hồng Kông , mặc quần âu bó vào đít nên vẫn chịu kém xa chúng nó. Nghĩ cũng tức. Hồi ấy cái Trúc , Mỹ Dung hay Hiền Thuận Phượng cứ mặc quần bó đít áo ngắn pha lon xem bọn Thị xã chả lác mắt. Thật ấy chứ ! sau này nghĩ lại tôi cứ nhớ mấy đứa bạn gái quê tôi nở nang cong quéo ra phết . Nước da lại trắng , cái nở nang dậy thì của gái quê nó mặn mà lắm , không như mấy con bé ngoài tỉnh Yên bái cứ tai tái điêu điêu làm sao . Lại nhớ thằng Vân với thằng Hưng Hỗ chiều thứ bẩy đi về dọc đường cứ tụt lại dằng sau nhấm nháy rinh rích cười. Thì ra chúng nó đùn lại đằng sau chỉ để ngắm mông chị Hiền và cái Phượng . Cái Thành Quì đã có lần nói phớ ra cho thằng Vân dúi nghe : Tao biết thừa đấy nhá ! Thằng Vân sợ Thành Quì ra phết
    Anh em tôi ở nhà anh Loan đội trưởng sản xuất. Tối tối họp đội nghe các ông bà chủ nói chuyện về các chú học sinh mà vui buồn lẫn lộn. Một hôm anh Thái chủ nhà thằng Vân thằng Gia nói : Bên nhà tôi toàn mấy chú học thì ít chơi thì nhiều , nhoáng cái về nhà mất rồi , nghe đâu học kém hơn bên nhà ông Phương . Nhà ông Phương toàn bọn thị xã ở trọ chúng nó học chổng mông đêm ngày trong khi bọn tôi hở cái là sang Lem sang Dóc đào măng , rồi xúc tép bẫy chim , rồi lõng nứa rồi vào nhà Hiền Chén xin khế về kho tép , đêm đêm cò dò đi soi cá ngủ . Ấy vậy mà còn í ới hát chèo diễn kịch. Nhớ lại mà buồn cười. Tội vạ nhiều nhất là thằng Hưng Hỗ . Cả xóm họ kêu ca. Nó nghịch . Nó quậy . Nó phá . Mà quậy một một mình thì còn đỡ , đằng này nó rủ cả thằng Thành con nhà ông Huề đi nhòm ngó con gái trọ ở các nhà khác , chị Hiển nó đánh cứ bùm bụp mà chả ăn thua gì . Một lần nó chửi nhau với bộ đội Trung Quốc . Mấy thằng Tàu hửn ra tận xóm báo cáo với chính quyền . Thằng Hưng khai thằng Luân thằng Khánh chửi chứ không phải nó. Anh Loan chủ nhà tôi lại là đội trưởng liền cãi lại : hai đứa nhà này ngoan và học giỏi không có lí nó chửi nhau với ai. Tôi có nghe chúng nó la má nỉ ai bao giờ. Mấy thằng tầu séo về rồi thằng Hưng lại bị chị Hiển nó đập bằng cái chổi cọ kêu váng cả xóm .
    Tôi và thằng Lợi nhà Đức Sáo hay đi với nhau . Thằng Lợi học khá . Nó hoạt ngôn và lại xinh trai . Một hồi nó luôn được thầy cô yêu quí . Phải nói dạo ấy nó học toán tốt , láu táu nói năng rõ nhanh cách giải bài của nó cũng rõ nhanh . Suốt dọc đường hai đứa chỉ nói với nhau bằng tiếng tàu . Tôi và nó tiếng tàu khá lắm . Đại để xin bánh bao , xin pin đèn và huy hiệu Mao Trạch Đông thì khỏi chê . Nói một phát mấy thằng tàu hiểu ngay không cần ra hiệu. Thằng Lợi lại luôn xin nhanh hơn mình thế nên bao giờ nó cũng được phần hơn. THằng Lợi ở với Bùi Tiến, Bùi Quang . Bùi Quang do hồi ấy đã lớn tuổi hơn nên kín đáo, có việc gì cứ xúi Lợi ra mặt. Lợi tả xung hữu đột từ nhà ra xóm đến trường khiếp lên được. Tôi và anh Khánh nhà tôi nhiều khi cũng phải lép với nó . Năm sau nó ở với cả thằng Thành em họ tôi bên Thanh Hùng. Thằng Thành hiền lành ngoan ngoãn mặc kệ thằng Lợi chống chọi nội ngoại giao cứ rủ rỉ cung cúc học bài trong khi thằng Lợi hết cô Lan Hương gọi hỏi bài lại đến cô Trần Phương mượn vở . Hồi ấy tôi biết Lợi thích Trần Phương lắm nhưng đếch dám ngỏ nhời. Mà cái Trần Phương nó cũng khôn như rận chả để Lợi ta tiếp cận đâu. Lợi luôn làm gac đờ co cho thằng Thạch lớp tôi tán Thái thọt. Đến bây giờ già rồi nói chuyện đến Thái thọt Lợi sướng cứ như vừa trẻ lại. Dù bây giờ chúng tôi ít chơi với Thái thọt chả phải vì nó thọt mà là nó làm tới gần mười năm cục phó cục điện ảnh gặp bọn tôi nó cứ giả vờ như không nhận ra.
    Chúng tôi khoái nhất là cái trò ăn trộm hoa quả. Chỉ để cho vui chứ no béo gì quả quít buồng chuối cây mía dọc đường. Rét căm căm cả trai gái hẹn nhau đi từ ba giờ sáng chui vào vườn quít đầu cầu ngòi Sen hái đầy bao đựng gạo. Có đận anh em tôi lấy quít ngòi Sen biếu anh chị chủ nhà. Anh Loan khen ngon ngon ! Ngon giống quít HTX ngòi Sen quá . Tôi và anh Khánh giật thót người . Vụ ăn trộm quít nghĩ lại thấy thương con Thành quì sương ướt bết quần lụa dính vào mông run lập cập vì quít Ngòi Sen. Dần dần ba năm sau lớn lên chiến tranh cũng vào hồi quyết liệt. Lũ học trò đi học nhờ cũng rơi vãi vô khối. Tháng ba năm sáu bẩy đi bộ đội mất thằng Long thằng Hiến. Thằng Nguyễn Tường Cư thì bỏ giữa chừng . Đến lớp chín thì một loạt đứa nhuận lại lớp sau. Chúng nó lớn phổng phao lên còn tôi vẫn còi cọc vẫn đi chân đất muốn tán phét với bạn gái cũng thiếu tự tin . Bây giờ thưa dần những sáng đi hái rau sếu rau sam ngoài bãi ngô, thưa dần mày mày tao tao mà thay vào đấy mình mình tớ tớ . Lũ con gái nhớn nhanh hơn lũ con trai , phổng phao cong ỏng má đầy lông tơ hồng phơn phớt. Có hôm trời nắng đi trên đường tàu hỏa nhìn cái Phượng Hậu Bổng lông tơ trên hai thái dương bết đẫm mồ hôi hai cặp lông mày to như lá ổi phừng phừng thằng Vân rúi thích lắm.
    Vẫn con đường quen như bàn tay mình mà sao càng ngày sau này càng thấy gần lại . Thì ra chúng tôi càng lớn lên, càng gắn bó với nhau thì càng muốn đường dài ra , chả muốn chia tay. Chỉ có hàng chuối bãi ngô dặng nhãn con đê lở lói vẫn bình thản vô tình chứng kiến đám học trò nghèo đang tuổi dậy thì và trên đầu chúng tôi những đụn mây vẫn bay ngang qua sông ùa lên xa hút tới đỉnh Hoàng Liên Sơn . Chả đứa nào thành vợ thành chồng trong lũ chúng tôi ngày ấy cho dù cái rung động đầu đời của chúng tôi về gái trai lại thuộc về nhau lúc học chung trường chung lớp . Vài chục năm sau gặp lại nhau , nhìn nhau nói cười phơi phới để dấu đi sự nuối tiếc . Nuối tiếc bao nhiêu lại thấy cái nghĩa bạn bè thủa học trò nghèo thêm đẹp bấy nhiêu . Ngày ấy chúng tôi trong sáng đến tận cùng , thật thà đến tận cùng và nhớ nhung đến tận cùng những điều vặt vãnh nhất của một thời , vậy mà chả đứa nào mảy may tí ti so bì hơn kém bây giờ . Đứa về suôi , đứa lên ngược , đứa ở lại quê hương , đứa sang tít tận trời Âu và có cả những đứa đi chiến đấu không về . Tôi cũng nhiều năm chiến đấu ở Trường sơn. Trong hành trang lính chiến của mình ăm ắp kỉ niệm về những ngày đi học cấp ba A Yên Bái. Nhớ một thời đong gạo nấu cơm bằng bóng đèn dầu . Nhớ mùi tương chan cơm nguội, nhớ vị sôi sắn và cặp mắt lung liếng bạn gái thủa nào trên đường Nhà Giát Văn Tiến Yên bái, nhớ những vì sao rơi trên sông Hồng mùa nước, nhớ bếp lửa ngồi hơ chân học bài hun hút gió bấc suốt mùa đông, nhớ một thời những người dân củ mỉ cù mì cưu mang mình. Chúng tôi nhớ những thầy cô tận tình thương yêu dậy dỗ học trò như con. Tôi cứ hình dung con đường mà chúng tôi đã đi qua, con đường dậy thì của chúng tôi ngày ấy. Trên con đường ấy chúng tôi đã từng mơ , từng ước về tương lai , trên con đường ấy bạn tôi đã từng nhìn tôi, yêu mến tôi và tôi cũng đã từng bồi hồi vấn vương nhìn những người bạn gái vô tư hồn nhiên khi tan lớp về trong xanh mướt bãi sông Hồng .
    Gần nửa thế kỉ trôi qua. Tôi trở về .
    Đường tàu hỏa vẫn thế, già nua cũ kĩ .
    Dòng sông quê tôi vẫn thế, xanh ngút ngát ngô lau .
    Vạt rừng ngày xưa chở che mái trường ấu thơ của tôi không còn. Nó lở loét như mọc da non của một thời đất nước thay da đổi thịt. Tôi dừng xe trên đầu cầu Ngòi Sen gần ga Văn Phú. Dòng nước chảy thật hiền như được chắt lọc ra từ trong kí ức . Bỗng nghe đâu đây tiếng cười rúc rích của bạn tôi 50 năm trước vọng về . Tiếng thằng Vân dúi, tiếng thằng Lợi Đức Sáo. Tiếng cười khúc khich của Hiền của Thuận của Phượng ,Hoan, Hậu ,Trúc và Túy Vụ … tiếng lanh lảnh của cái Thành Quì , tôi lại ngửi thấy hương tóc của các bạn tôi thân thuộc như mùi đòng đòng lúa . Một ngàn ngày bàn chân chúng tôi ươm lên con đường này . Bàn chân đất học trò nghèo xòe năm ngón hướng về phía ước mơ. Bất giác nhìn xuống chân mình, đất ngòi Sen vẫn đỏ .
    Một chuyến tàu chạy qua. Tiếng còi tàu gọi tôi từ quá khứ
    . Tôi ngước lên nhìn trời , lại những đám mây bay sang sông. Mây vẫn bay như ngày xưa cũ .


    NTL

  4. Có 1 người thích bài viết này


  5. #323
    Ngày tham gia
    23-09-2013
    Bài viết
    115
    Thích
    23
    Đã được thích 91 lần trong 65 bài viết
    Trích dẫn Gửi bởi litangu Xem bài viết
    Lâu lắm mới lại trở lại diễn đàn. Cứ nhập nhòe dở ông dở thằng trò Phây buc mới thấy sự trao đổi diễn đàn nó mang ở tầm nhu cầu khác. Dù phây như một thứ đậu mùa lan ra nhanh như ruồi thế nhưng càng lên phây càng thấy người với nhau nhạt toét.
    Dù biết diễn đàn lâu nay ít người vào lắm. Nhưng hễ ai vào là họ đọc và đọc kĩ lưỡng ấy thế là sướng hơn phây.

    Treo cái kí viết đã ba năm trước lên như một sự an tâm với mình là treo đúng chỗ

    Mây vẫn bay như ngày xưa cũ

    ....
    Gần nửa thế kỉ trôi qua. Tôi trở về .
    Đường tàu hỏa vẫn thế, già nua cũ kĩ .
    Dòng sông quê tôi vẫn thế, xanh ngút ngát ngô lau .
    Vạt rừng ngày xưa chở che mái trường ấu thơ của tôi không còn. Nó lở loét như mọc da non của một thời đất nước thay da đổi thịt. Tôi dừng xe trên đầu cầu Ngòi Sen gần ga Văn Phú. Dòng nước chảy thật hiền như được chắt lọc ra từ trong kí ức . Bỗng nghe đâu đây tiếng cười rúc rích của bạn tôi 50 năm trước vọng về . Tiếng thằng Vân dúi, tiếng thằng Lợi Đức Sáo. Tiếng cười khúc khich của Hiền của Thuận của Phượng ,Hoan, Hậu ,Trúc và Túy Vụ … tiếng lanh lảnh của cái Thành Quì , tôi lại ngửi thấy hương tóc của các bạn tôi thân thuộc như mùi đòng đòng lúa . Một ngàn ngày bàn chân chúng tôi ươm lên con đường này . Bàn chân đất học trò nghèo xòe năm ngón hướng về phía ước mơ. Bất giác nhìn xuống chân mình, đất ngòi Sen vẫn đỏ .
    Một chuyến tàu chạy qua. Tiếng còi tàu gọi tôi từ quá khứ
    . Tôi ngước lên nhìn trời , lại những đám mây bay sang sông. Mây vẫn bay như ngày xưa cũ .


    NTL
    Tuyệt vời, bạn già ơi! Nửa thế kỷ đã trôi qua nhưng những kỷ niệm thuở học trò vẫn tươi roi rói, nó làm người ta như trẻ lại và yêu đời hơn, ham sống hơn. Cảm ơn bạn già!

    Còn chuyện FB bạn nhận xét đúng đấy! Nó cứ trôi tuồn tuột, nhạt hoen hoét và có đọng lại đâu. Tuy nhiên, nó cũng có cái hay của nó. Một cái gì đó chợt gặp, chợt cảm thấy, một niềm vui bột phát, một nỗi buồn cần giải toả... Thì tung nó lên đấy để cả bọn tán nhảm với nhau xong rồi quên. Thế thôi! Còn những gì tâm huyết, sâu sắc thì nên gửi gắm vào chỗ khác, các diễn đàn chẳng hạn. Có khi bạn chẳng để ý, cái to pĩx này của bạn mới hơn năm nhưng đã có 70.926 người vào đọc rồi đấy. Và hàng ngày vẫn có rất nhiều người mong các bài viết thấm đẫm tình người của bạn già đấy!

    No Avatar

    litangu

     22:16, 29th Jun 2014 #24280 

    Lâu lâu quay lại nhìn trang của mình cảm giác như căn phòng của mình mà mình bỏ đi không chăm sóc. Thấy mọi người vẫn lầm lũi vào đọc thấy như có lỗi bạn ạ

    No Avatar

    Anh Trang

     16:59, 29th Jun 2014 #24279 

    Như LQY chẳng hạn! He...he...!

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     16:42, 29th Jun 2014 #24278 

    Tào lao FB mãi, lúc quay về diễn đàn rất ngại đấy các bác ạ !



  6. #324
    Ngày tham gia
    20-04-2014
    Bài viết
    6
    Thích
    12
    Đã được thích 5 lần trong 4 bài viết
    songchau chào bác chủ litangu. Chào các bác thành viên diẽn đàn khúc quân hành. Đã lâu songchau không vào đọc khúc quân hành. Hôm này vào trang " Buồn vui khi rời quân ngũ" Đọc bài viết của bác litangu mà sống mũi cứ cay cay.

    Quê hương của songchau không có đường Tàu hỏa chạy qua, nhưng songchau đã từng được ngồi trên chuyến tàu đêm. songchau cũng đã từng được thầm tiễn bạn cùng làng đi trên chuyến tàu tốc hành vào trận. Tiếng còi tàu hú lên xuyến vào vách núi cứ lõng tai songchau mãi đến giờ. Nhớ lần đầu đầu tiên nhìn thấy những toa tàu ghép lại thành con tàu dài mà cứ ngơ ngơ như bò đội nón. Thế rồi! Mình cũng đã đựơc đi tàu.

    bác litangu ơi! Bác viết bài đi cho mọi người vào đọc, bác lên phây cho trẻ mãi không già. Người lớn làng của songchau biểu rứa? ước khi mô lại được đi tảu hỏa ngược Trung du.

    songchau chúc các bác thật khỏe, vui trong khúc quân hành.

    No Avatar

    litangu

     00:01, 2nd Jul 2014 #24285 

    cám ơn Songchau động viên tôi. Chúc bác khỏe và thường xuyên vào đọc KQH nhé



  7. #325
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Thằng Đất

    Không phải nó hiền như đất mà gọi nó là Đất. Nó tên là Đất thật đấy. Em trai nó tên là Đá hai chị gái nó tên Cỏ và Cây. Hay chưa? Đất Đá Cỏ Cây. Ngẫm ra bây giờ mới thấy bố mẹ nó nông dân mà giỏi thế, Sinh Thái thế!
    Đất làm trong ngành thép cùng tôi. Lúc tôi về hưu rồi nó còn phải tám chín năm nữa mới về. . THật ra Đất chỉ kém tôi hai tuổi. Nhà nó đi khai hoang lên ngược . Trên ngược chả có trường lớp mà có thì xa quá nó lớn lềnh nghềnh mà chưa đi học . Bốn năm sau nhà nó lại cuốn gói về quê , Đất đã 10 tuổi mới đi học vỡ lòng. Nó cao lớn hơn bạn cùng lớp hơn một cái đầu, năm này qua năm khác ngồi cuối lớp và cũng kinh niên làm lớp trưởng. Có lẽ nhờ thế nó có tố chất làm lãnh đạo ngành thép sau này.
    Cái hay nhất của Đất là ở chỗ, nó phải khai tụt tuổi cho phù hợp với lớp vỡ lòng lúc ấy. sự khai tụt này do trường do xã ủy yêu cầu chứ Đất không tự ý mà làm. Vài chục năm sau Đât phải cảm ơn chính quyền nơi Đất sinh ra , Đất về hưu chậm 5 năm lại nhảy vào qui hoạch lãnh đạo. NHưng sự vươn lên của Đất chính là do tài của Đất. Khi về làm Vật tư Đất làm anh loong toong ở một cái phòng kinh doanh phất phơ thời kế hoạch hóa. Đất viết chứ đẹp và viết công văn báo cáo rất cẩn thận. TRưởng phòng và giám đốc thích lắm. Các phòng khác đôi khi cũng nhờ Đất viết báo cáo hộ. Hồi ấy năm hai kì sơ kết , một lần tổng kết chuyên môn, một lần tổng kết đoàn thể , một lần đại hội CNVC, một lần đại hội công đoàn cơ sở, một lần kí kết công đoàn với chính quyền hai năm một kì đại hội Đảng ủy… nghĩa là Đất chỉ viết báo cáo đã hết một năm. Báo cáo năm nay Đất lưu lại sang năm mang ra dùng vẫn tốt chỉ thay vài con số bên KD và Kế toán đưa cho còn thì thuận lợi khó khăn tình hình chủ quan tình khách quan vẫn y như cũ.Báo cáo mà Đất viết luôn có câu … biến động của thị trường thế giới diễn biến phức tạp, tỉ giá luôn bấp bênh tình hình cung cầu thất thường . Trước tình hình đó công ty đã chủ động đề ra phương án hợp lí về vốn bố trí lại lao động tiết kiệm chi phí ….v.v. Mà quái lạ cấp trên anh nào xuống cũng gật gù với Đất . Thằng này được của nó đấy. Đất không bao giờ nói tục không bao giờ bù khú mặc du Đất uống và ăn rất khỏe. Đất tiết kiệm, có phong bì Đất lẳng lặng cài túi áo ngực về cho vợ cho con. Năm này qua năm khác, đời giám đốc này sang đời anh GĐ khác Đất vẫn cần mẫn chả bon chen cứ tốt với tất thẩy mọi người và cũng chả bao giờ Đất có sáng kiến kĩ thuật hay phương án kinh doanh nào mặc dù Đất là Kĩ sư. Mươi lăm năm sau Đất đã là trưởng phòng mà Đất chả biết nổi một mác thép nó có nghĩa là gì? NHưng Đất thì biết rất rõ tính anh cấp trên nào viết báo cáo thế nào. Nộp báo cáo cho TC cấp trên thì phải viết ra sao? Nộp cho công đoàn thì nhấn vào chỗ nào, thậm chí báo cáo bên kế toán cũng phải đưa cho Đất chỉnh ? Đất lạnh lùng, cứ nói chung chung chả chết ai.
    Ơ hay thật ! mình ngu hơn Đất tỉ lần. Cái gì mình cũng chẻ hoe sai với đúng. Cái gì cũng lao vào khó khăn và làm hết mình, chơi hết mình, đấu tranh hết mình. Đất cười khẩy, đồ ngộ chữ. Cứ thế, nhoàng cái Đất lên tới phó Tổng GĐ. Cuộc chiến lên phó tổng và Tổng nó cay nghiệt lắm chứ chả phải chuyện đùa. NHưng Đất lặng lẽ và chả gồng mình làm gì, cứ nhẹ nhàng vâng anh vâng anh với cấp trên và đồng chí với cấp dưới. Người nào làm Tổng GĐ mà chả cần cái sân sau, cần cái anh chí thú cung cúc ít nhời. Anh nào lên Đất cũng cứ làm phó Đất vẫn hiền như Đất mà vươn lên. Đất thu nhập chậm như chắc, lại kín tiếng kín kẽ. Cán bộ như Đất anh em cũng thương yêu! Hôm Mình về nghỉ hưu , trong cuộc liên hoan hỏi Đất , cái thành công nhất của cuộc đời ông là cái gì? Đất nhìn xa xăm. Rồi bông dưng nhìn thẳng vào mặt mình. Ông về rồi, xem như vô hại nên tôi nói thật, Cái làm được lớn nhất của đời tôi là không làm cái gì cả .
    THằng Đất thân thuộc với tôi từ những năm 80 bây giờ tôi phải gọi là Đồng Chí Đất

    1/7/2014

    No Avatar

    songchau

     18:18, 3rd Jul 2014 #24287 

    Câu truyện thằng Đất của bác litangu thâm thúy quá. làm songchau lại chợt nhớ đã đọc ở đâu câu truyện ngụ ngôn " Chân thật và chân gia" đọc xong cười rơi nước mắt. songchau chúc bác litangu kể tiế

    No Avatar

    lixeta

     08:54, 2nd Jul 2014 #24286 

    Từ thằng sang đồng chí là sắp có chuyện rùi đây.



  8. Có 2 người thích bài viết này


  9. #326
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Chào các bạn lính của tôi

    • Bài thơ dưới đây hơi dài. Xin lỗi các bạn về mất thời gian. NHưng không treo lên thấy áy náy vô cùng. Số là anh em CCB SV chúng tôi năm nào cũng về QT vào tháng 7. Sự ấy lan ra cả những chú em tuổi mới có 45 , 50 . Mấy chú em này làm việc trong điều kiện rất tốt và luôn nghĩ về lớp SV đàn anh làm lính . Bài này là của chú tên HANDct hiện đang làm việc xa Tỏ Quốc gửi cho chúng tôi nhân sắp tới ngày anh em chũng tôi đi Quảng Trị . Nhân là những ngày tháng 7 các bạn nên đọc

      ĐÓN BẠN.

      Tháng bảy nào cũng mệt đứt cả hơi
      Hò hét, gọi nhau về chờ bạn tới
      Thằng còn chơi trong rừng sâu gió thổi
      Thằng suy tư bên sóng nước biển khơi

      Tập trung đi nào, chúng mày ơi
      Bọn nó sắp vào thăm mình nữa đó
      Quảng Trị đây, trời xanh và nắng đỏ
      Chen xếp hàng đón bạn thủa sinh viên

      Súng yên rồi, bọn mình chẳng già thêm
      Mãi trẻ như sinh viên bên thềm lớp
      Vẫn căng sức khi đời bất chợt
      Gọi ta rời trường cầm súng xung phong

      Vẫn còn ôm bao khao khát trong lòng
      Dẫu ngày về chúng mình không góp mặt
      Vương lại quanh đây trên nền đất
      Những nốt trầm lịm vào tuổi hai mươi.

      Chúng nó kia rồi, thương quá thôi
      Chân bước một, tiếng thở theo nhát một
      Bóng cong nghiêng dưới lá cờ gió cuộn
      Túi đầy ngộn thuốc lá, trà, lương khô
      Mắt ngấn lệ ướt nắng hè đổ lửa
      Tay dò tìm dấu vết bạn xưa…

      Cả bọn đây rồi, dừng bước đi thôi
      Ngồi xuống đi, ngắm nhau qua làn khói
      Mày cứ kể, và mày cứ nói
      Nó bỗng trẻ ra – mình vội đã quay già

      ...chúng mày về học lại có mệt không?
      Đồ án dở dang Thầy có nương tay hay vẫn chém?
      Tao vẫn nợ một lô sách thư viện
      Nằm đây thương có chị lại phải đền

      Ôi! chúng mày còn chả tiếc đến thân
      Vẫn lo cho người ở trường khốn khổ
      Gục vào nhau điếu thuốc tàn cháy đỏ
      NHớ hoài những nắmg mùa thi

      Sông ngoài kia hoa phượng rớt cuối mùa
      Tháng bẩy mây vần vũ ngoài Cửa Việt
      Tháng bẩy mưa ầm ào Cam Lộ
      Nắng cháy mạn thuyền đồi mít Tích Tường ơi!

      Kể từ năm bẩy hai chắng có một mùa thi
      CHúng tao học trong lung linh nhang khói
      Lớp học bổ sung những thằng về rách rưới
      Sau mỗi lần qui tập lớp đông thêm

      Chúng tao học trong này trường lớp rất nhiều hoa
      Rất nhiều khách thăm cho quà cho quần áo
      chúng tao tìm trong nườm nượp người mà không thấy
      Mẹ cha mình. Ai nỡ lại quên sao?

      Nước mắt mẹ cha đã cạn tự thủa nào
      CHa mẹ chúng mày đã về cùng tiên tổ
      KHách của chúng mày là lớp cháu con rồi đó
      CHúng mày bây giờ tuổi cũng ngoại sáu mươi

      NHững thằng bạn sinh viên nắc nẻ cười
      Làm gì có một trường đại học toàn học trò tuổi hai phần ba thế kỉ
      Bỗng có một làn hương rất nhẹ
      Bạn chúng tôi biến đi trong thơm ngát tượng đài

      Tháng bẩy ơi tháng bẩy lại về rồi
      Chúng tôi mang hoa và mang nắng từ trường cũ
      Chúng tôi mang những cuộc hành quân tràn từ trên Cam Lộ
      Những câu thơ níu hai bờThạch hãn ngày xưa

      Tháng bẩy ơi hoa Thành Cổ màu chi
      Hà nội mấy hôm nay con cháu mình đổ về thi đại học
      THạch Hãn những ngày này nắng sém má em mùa du lịch
      Chim vẫn hót bên tượng đài chiến tích Sinh viên













  10. Có 2 người thích bài viết này


  11. #327
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Đã bao lần đi về chiến trường xưa. Đã bao lần những đoàn CCB đắng lòng và lặng lẽ chứng kiến những người mẹ già đi tìm con, ngồi bên những ngôi mộ lạnh lùng. Tôi cứ nghĩ, chẳng bao lâu nữa mẹ sẽ ra đi về với tiên tổ, lúc ấy vắng vành khăn tang của người con đã hi sinh không còn về khóc mẹ. Trước lúc mẹ ra đi mẹ mang khăn tang đến cho con để con không phải gánh tội "bất hiếu". Đất nước này có hàng triệu bà mẹ ngày mất không có con trai về chịu tang.



    KHĂN TANG CỦA MẸ


    Mỗi năm vẫn có một lần
    Hương hoa xe pháo diễn đàn gọi nhau
    Chiến trường trước chiến trường sau
    Đi tìm tuổi trẻ, tìm nhau một thời
    Mình đi náo nức nói cười
    Mênh mang kí ức cái thời xa xưa
    Mình đi xe cộ đón đưa
    Nhớ thì cũng nhớ say sưa cũng nhiều
    Cũng rơi nước mắt rừng chiều
    Bóng hình đồng đội hiện nhiều lại qua

    Chiều nay bỗng gặp mẹ già
    Ở đâu đến giữa chiều tà khóc con
    Hoàng hôn phủ tóc hoàng hôn
    Mắt không còn lệ mà mòn má nhăn
    Mẹ ngồi lặng với nghĩa trang
    Hương hoa đắng ngắt khăn tang mẹ cầm
    Lầm rầm gọi giữa chiều hôm
    Mẹ mang khăn đến cho con đợi ngày
    Mẹ về rồi cũng đi đây
    Khăn này con đội vào ngày mẹ đi

    Chống tay tàn nắng nặng nề
    Bóng nghiêng mẹ đổ cong về quê hương

    …Chúng tôi trở lại chiến trường
    Nói cười bỗng lịm theo đường mẹ đi
    Bao nhiêu những nấm mồ kia
    Trên mình vẫn khoác mấy bề khăn tang



    Tháng 7-13

    No Avatar

    Lục Vân Tiên

     15:18, 15th Jul 2014 #24325 

    cháu may mắn sinh ra và lớn lên trong hòa bình nhưng đọc những dòng thơ và câu truyện của các bác mà nước mắt cứ trào ra



  12. Có 2 người thích bài viết này


  13. #328
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Lớp học mùa mưa năm ấy .


    Xắp đến ngày 27/7 . Lan man nhớ ngày xưa, nhớ ngày ở bộ đội và cứ lại nghĩ tới những người bạn không về.

    Có một dạo, khoảng mùa mưa năm 1974 ở Trung đoàn 64 của tôi có một lớp “ tập huấn “ thật đặc biệt . Gọi là lớp tập huấn chứ thực ra đó là lớp học ngắn ngày chừng 2 tháng cho những chiến sĩ không biết chữ của các đơn vị. Lớp này do ban Tuyên huấn E quản lí và thực hiện . Cũng thời gian ấy tôi được điều lên chép sử cho Tuyên huấn một tháng. Tôi được ở cùng với các anh phụ trách lớp . Đó là những giáo viên C3 nhập ngũ tháng 9/72 . Anh Lê Hoả dậy toán nguyên là hiệu phó C3 Hạ hoà . Anh Phạm Hoài Thuỷ dậy văn nguyên là giáo viên C3 Trần Phú Vĩnh yên. Anh Nguyễn Đức Vận dậy địa lí của Cao đẳng SP Phú thọ. HỌ gọi các anh ấy là “ mấy anh văn hóa “. Tôi hay xuống chỗ lớp học chơi với các anh và vì đại đội tôi có 2 người là học viên tham gia lớp ấy. Dạo ấy anh Nguyễn Văn Đác là chủ nhiệm chính trị trung đoàn. Anh chỉ đạo mở cái lớp ấy. Nghĩ cũng tài thật, đánh nhau thí cố mà các chỉ huy vẫn nghĩ dậy cái chữ cho bộ đội ta trong rừng. Về sau mình cứ hay lẩn thẩn nghĩ, sao mà các ông ấy có tầm nhìn xa đến vậy.

    Kể về hai người đơn vị tôi được đi tập huấn hồi ấy.
    Một là anh Vũ Xuân Canh người Quốc Oai. Anh ấy nhập ngũ 3/67 , đang là Bê phó . Ở C7 của tôi , hàng ngũ cán bộ B thì Canh là loại cứng. Thứ nhất, anh rất dũng cảm và rất khỏe . Thứ nhì anh ấy thương yêu lính và luôn nhận phần khó về mình và cái mà tôi nể anh ấy nhất là anh ấy luôn khiêm tốn trước lính. Đánh trận thì khỏi nói. Trong tác chiến anh ấy thông minh , xông xáo nhưng không liều lĩnh. Mãi ở caí chân Bê phó vì anh ấy không biết chữ (?)
    Người thứ hai cùng trang lứa tôi tên là Lượng. Nó người Vĩnh Bảo. Tên là Lượng mà nó lại không hiểu trọng lượng là gì. Những lúc rảnh rỗi tán phét chúng nó bảo: sao không đi học ? Nó buồn . Nhà tao nghèo quá, bố mẹ tao cũng muốn cho tao đi học lắm chứ nhưng đông con lo ăn chả đủ ... chắc chỉ thèm muốn cho tao đi học nên đặt tên tao là Học. Bọn cùng xóm đi học về qua ngõ nhà tao réo lên thằng Học mà không đi học. Tao khóc bắt bố tao đổi tên.BỐ tao đổi ra thằng Lượng. Mẹ kiếp khổ thật. Có thằng hỏi không biết chữ thế mà mày lại đi bộ đội? Thì tao cũng nói tao không biết chữ đấy chứ mà Huyện vẫn cho đi. Đi thì đi, chúng mày đi được tao cũng đi được chứ sao. Ở Đại đội chả mấy ai nhớ cái chuyện thằng nào nhiều chữ thằng nào ít chữ làm gì. Bằng nhau tuốt, chiến trường nó công bằng cho mọi người khi cầm súng cả thôi. Thằng Lượng bảo nhiều hay ít chữ cứ vào trận khắc biết ...
    Một lần các anh Văn Hoá phụ trách lớp bảo tôi : hôm nay Anh Vận sốt rét nhờ Luân dậy hộ mấy buổi đi. Trong lúc tôi rỗi việc và lại cũng khoai khoái lớp học này tôi đồng ý liền. Tôi vào lớp. Cái lớp học dưới một hội trường nửa chìm của C26 ( C ăn dưỡng cho lính ốm yếu đi viện về - ở gần làng Ngo lê ) rộng đến 40 mét vuông. Hai chục học viên đứng lên chào như một lớp học ngoài bắc. Lần đầu tiên tôi thấy xúc động đến vậy. Anh Canh, rồi thằng Lượng há hốc mồm nhìn thằng lính cùng đại đội đang làm thầy ...là tôi. Tôi dậy cả toán lớp ba cả văn cả chính tả. Không biết các anh ấy soạn chương trình kiểu gì mà mới gần hai tháng ai cũng viết chữ rất tốt, làm toán rất cừ. Và đặc biệt ai cũng thích học văn học. Mùa mưa, rừng Tây Nguyên cứ rỉ rả . Thỉnh thoảng pháo u ú. Tôi đọc bài thơ Bầm ơi rồi giải thích những là tình thương yêu của con trai nào là tình yêu cha mẹ biến thành tình yêu tổ quốc đồng loại. Những khuôn mặt khắc khổ dạn dầy khói súng ngồi im thin thít mặc cho thỉnh thoảng đại bác địch lại vú qua đầu. Vèo cái đã hết chiều. Tối ấy tôi ăn cơm với các anh giáo viên và ngủ ở lớp C26. Thấy anh Canh ngó vào nhà giáo viên:
    - Thưa thầy cho em gặp anh ..à thầy Luân.
    Tôi chui ra, anh kéo tôi : thầy ra đây tôi bảo. Tôi ngượng quá, anh ấy cứ lôi sềnh sêch tôi về nhà hầm của anh. Hoá ra chiều ấy các anh kiếm được cái hoa chuối, dành dụm từ đời nảo nào hộp thịt lấy đuợc của địch, nấu nồi canh thơm phức. Anh bảo về đây ăn cùng với Tiểu đoàn 8 mình. Anh gọi tôi là thầy, thằng Lượng lúc thì mày tao lúc thì thầy bà. Tôi bảo anh, đừng gọi thế nghe kinh bỏ mẹ. Anh Canh cười, thầy ra thầy trò ra trò chứ. Chú dậy chữ anh thì rõ ràng chú là thầy rồi. Tôi sững người nhìn anh. Nhớ mãi, nhớ mãi cái câu anh nói trong rừng Tây nguyên mùa mưa cái năm còn chiến tranh ấy. Mãi sau này thấy thiên hạ hay nhắc câu.Thầy ra thầy trò ra trò. Lại nhớ tới lời anh trung đội phó Canh. ÔI anh Canh ơi, ôí Lượng ôi. Câu nói của người bạn ít chữ năm xưa cứ như nói riêng cho chúng tôi vậy, nói cho những nguời còn sống đến bây giờ .

    Lớp học kết thúc. Học sinh tuốt tuột được lên lớp bằng cái chứng chỉ : “ Về đơn vị chiến đấu “. Khi đi học về anh Canh được đề bạt B trưởng. Hai tháng sau, tháng 12/1974 đánh giải toả gần làng De Chí ( bây giờ thuộc huyện Đức Cơ ) anh Canh hi sinh. Mũi của anh đang đột phá thì một chiến sĩ vướng một quả US. Anh Canh nhào tới chụp quả lựu đạn ném đi nhưng chưa kịp. Một mình anh hứng chọn quả lựu đạn tái ác. Chiều ấy đưa xác anh về cả lồng ngực bay mất, thằng Lượng khóc hu hu chúng tôi ai cũng nghẹn tắc cổ họng nhìn thi thể đồng đội chỗ còn chỗ mất.
    Cũng không lâu sau đấy thằng Lượng hi sinh hôm đánh Tuy Hoà 31/3/75. Lúc hi sinh rồi ba lô vẫn còn lá thư nó viết nắn nót cho bố mẹ trên đường 7 mà chưa kịp gửi. Mộ của Lượng bây giờ ở nghĩa trang Phú Lâm, cái nghĩa trang ấy sao mà nhiều hoa cỏ may đến thế!

    Bốn chục năm sau. Cái lớp học rất đặc biệt ở đường phía nam 19 Gia Lai ấy có còn ai nhớ lại? còn những ai đang sống ở đâu đó? Trong lớp học ấy có bao nhiêu người đã hi sinh? chẳng ai dụng công tìm kiếm thống kê làm chi. Sự học ở lính không chỉ ở nguyên cái chữ , ở câu thơ , bài tập đọc hay sự hoạt ngôn hoặc con tính nhẩm. Sự học của người chiến sĩ ở đạo làm người đức hi sinh lòng dũng cảm và chí khí chiến đấu. Như tôi đây, được học nhiều hơn anh Canh mà câu nói của anh năm ấy tôi đâu có nghĩ được và đâu có làm được như anh ấy. Nghe anh nói mà mình cứ tưởng mình mới là học trò của anh.
    Tôi cũng chỉ là kẻ ăn may và vay nợ các anh, vay nợ những người đã hi sinh đó thôi .

    NTL

    No Avatar

    Nguyen Huy Hung

     05:10, 17th Jul 2014 #24330 

    Những người như bác Canh sao lại phải chết sớm thế chú nhỉ?

    No Avatar

    Nguyen Huy Hung

     05:09, 17th Jul 2014 #24328 

    "Thầy ra thầy, trò ra trò"!

    No Avatar

    Nguyen Huy Hung

     05:09, 17th Jul 2014 #24329 

    "Thầy ra thầy, trò ra trò"!



  14. Có 3 người thích bài viết này


  15. #329
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    VỊT TRẮNG BƠI VỀ ĐÊM


    Thằng Khải học lớp 4. Đêm nào nó cũng ra ngoài đình ngủ với các anh thanh niên trong xóm. Bố nó nhiếc, mới nứt mắt đã đi ngủ lang. Nó cãi, không phải ngủ lang. Con ra đình ngủ cùng các anh dân quân, xem các anh tập bắn sũng gỗ và nói chuyện hay lắm. Bố thằng Khải làu bàu, thanh niên với chả thiếu niên tối nào cũng véo von sáo nhị điếc tai các ông thần ông thánh lại bị vặn ngoéo chân lúc nào chả biết, mày liệu đấy.
    Khải ta cũng sợ, cũng đã thấy trong làng có ông tư Thềnh chân khập khiểng họ bảo năm vỡ đê Ất Dậu nước chìm vào nền đình ông tư gặt lúa vách ruộng sâu vác tượng thành hoàng thả xuống nước làm phao bơi. Ông Tư Thềnh dìu pho tương bơi đi bơi về cười ha hả, vác pho tượng lên còn bảo lau mắt cho ông nhé ôi dào bèo ong bám cả vào râu ông rồi này. Tối về ông tư Thềnh sốt vật vã rồi tê liệt nửa người chạy chữa bao lâu mới thoát những cái chân ông cứng đơ co rút lên. Bây giờ mỗi bước đi của ông cứ giật nghiêng nửa người thập thềnh. Ông mang cái tên tư Thềnh từ ấy.
    Đình làng Đầm nằm giữa đầm nước. Con đường từ trong xóm ra đình là bờ đắp chỉ vừa cái xe quệt trâu kéo. Cũng con đường ấy chạy qua cửa đình lên gò cao ra làng ngoài thế là ai đến làng đầm cũng phải qua cửa đình. Giưa đầm nước rộng nắng chang chang người ta hay ngồi dưới gốc hai cây bàng già tránh nắng. Tít tắp xa là ga tàu hỏa tiếng còi tàu tu toe lan trên mặt đầm đầy những hoa súng trắng và những bụi ắn nước cắm ngăn làm cõi ruộng. Bông hoa ắn như bông hoa roi thơm nức nở, lá nó thì tanh ngái mà sao hoa nó lại thơm thế ? Thằng Khải thắc mắc mãi chuyện ấy không dám hỏi ai .
    Ở xóm có đến ngót hai chục thanh niên tối tối là tụ tập ở đình. Mát, vắng vẻ thoáng đãng nói chuyện thoải mái. Trăng lên, đầm nước ngát mùi hoa súng hoa sen khiến sân đình như một cái thủy tạ đầy những bậc tuấn tú. Anh Tấn cởi trần nhìn về phía ga tàu hỏa nói:
    - Thằng Mỹ cho máy bay ném bom Hồng gai rồi đấy chúng mày nhá. Anh Định mới tốt nghiệp cấp 2 năm ngoái về làm bí thư đoàn quay sang :
    - Lượt này tớ đi khám nghĩa vụ đây. Xã nhà có tới hai chục xuất khám.
    - Đi thôi đi thôi, tái ngũ còn gọi rồi kia kìa.
    Trăng lên, trăng nhóa trên những tàu sen tàu súng mặt đầm. Những cái lá có sương đêm trong veo veo dưới trăng.Gió rung rinh những hạt ngọc ấy trườn ra mép lá rơi tõm xuống mặt đầm.
    Thằng Khải ngồi dựa bậc tam cấp nhìn các anh tập võ gậy. Dưới trăng nhoang nhoáng vù vù đường gậy và hơi thở hầm hập của trai làng Đầm. Khải ước bao giờ mình nhớn bằng các anh nhỉ? Thích thế, mình sẽ tập và sẽ làm đoàn viên thanh niên như các anh.
    Khuya, nửa ngủ lại trong đình coi đó đơm dưới đầm, nửa các anh về ngủ nhà để mai lại đi làm. Hồi ấy HTX đánh kẻng đi làm vui như hội. Người lớn tính điểm người lớn, người già tính công người già trẻ con tính điểm trẻ con. HTX là nhà Xã viên là chủ ai cũng thấy vui vui. ăn ít nhưng mà vui. Anh Định và anh Tấn về sau cùng. Hai anh không đi theo bờ đắp mà lội tắt đầm về nhà. Quáng đầm lội về nhà hai anh mất chừng bốn trăm mét. Đêm nào cũng vậy hai bóng lực điền khỏa trăng vào đêm nhìn xa như hai con vịt tắng bơi ban đêm mơ hồ.
    Một tối thằng Khải mân mê khẩu súng trường đẽo bằng gỗ nghe các anh chuyện với nhau.
    Anh Tân:
    - Nghe đâu chủ tịch xã sắp cho dỡ miếu bà dưới ga.
    - Dỡ làm gì? Nó dột thì lợp lại chứ sao mà phải dỡ?
    Anh Định :
    - Chùa còn dỡ lấy cột sẻ ra làm sương bừa làm vai cầy cho HTX kia kìa, miếu thì là cái gì?
    Có tiếng ai đó:
    - Khéo mà lại thập thềnh cái chân, đừng có mà bỡn cợt với thần thánh.
    - Ôi dào , các cậu chả nghe xã đoàn phổ biến à ? mê tín dị đoan là kẻ thù của toàn đảng toàn dân à? Ai chủ trương mới sợ chứ mình là thằng tốt đen bảo gì làm nấy chả làm sao đâu.
    Cả lũ bỗng giật mình vì tiếng kêu béc béc ngoài cây bàng già. Mấy anh túm gạch ném ồi ồi huây huây, họ bảo tiếng chim lợn. Khải co rúm người.
    Anh Định nói lúc đứng dậy cởi áo may ô để lội qua đầm về nhà:
    - Ngày mai chi đoàn mình kẻ khẩu hiệu Đả đảo đế quốc Mỹ thay vào cái khẩu hiệu Trồng cây là yêu nước ở tường đình này đấy anh Tấn ạ. Anh với anh Quỳnh vác thang qua nhà em lấy phẩm vẽ của xã phát cho nhé.

    Mấy năm nay lớp thằng Khải vẫn học trong đình. Có lẽ tất cả các anh thanh niên cũng đều biết chữ từ cái đình làng này. Ngồi học mà thỉnh thoảng chim sẻ vẫn xà xuống đậu trên góc bảng đen. Mùa gặt tháng 10 chim ri mới đông làm sao, nó nhẩy nhẩy tha thẩn cả trong lớp nhặt những hạt thóc vương ở túi sách và những bông lúa lùi bọn con gái mang đến để cắn chắt. Khải thích nhất là những cây long đao cây giáo dài sơn son thiếp vàng dựng đứng trong gian giữa nhưng lại sợ hết hồn những lá cờ phướn mốc meo mà suốt tuổi thơ Khải chỉ nhìn thấy các vãi rước đi trong đám ma. Đình làng thân thuộc là thế mà cứ linh thiêng rưng rưng trong tâm trí mỗi người làng Đầm. Đêm nào ngủ lại sân đình với các anh thanh niên là Khải lại được nghe thêm một câu chuyện xa xưa với đình với đầm nước này. Họ kể, hai gốc bàng cổ thụ đã chết khô kia tuổi có đến cả trăm năm. Một ngày có một người khách lạ tha thẩn dưới gốc cây rồi lại ngồi ngây nhìn những dòng chữ tàu trên thượng lương mái đình. Người khách lạ vài ngày quanh quẩn ở đó cơm không thấy ăn chỉ uống toàn nước đầm thôi. Đêm thứ ba trời sáng trăng vằng vặc người khách bỏ áo quần òa xuống nước tăm gội rồi treo cổ lên cây bàng cổ thụ ngay sân đình. Sáng hôm sau dân làng đầm thấy một người đàn bà áo quần trắng toát lủng lẳng trên cây. Họ hạ người khách xuống trong tay nải của người đàn bà xấu số kia có cả sơ đồ viết bằng chữ tàu. Các cụ bảo đó là hậu duệ của một quan cai trị người tàu từ mấy thế kỉ xa xôi lắm rồi. Người ấy tìm đến nơi mà tổ tiên của họ đã bỏ xác ở đây mà cùng theo về tiên tổ bằng một đoạn dây thừng. KHải lại nhớ những đêm anh Tấn anh Định lội tắt đầm về nhà nước làm vỡ tung bao nhiêu là bọt trăng lấp lánh như hai con vịt bơi giữa đếm trắng.
    Bức tường đình làng nổi bật dòng chữ khẩu hiệu mới ĐẢ ĐẢO ĐẾ QUỐC MỸ XÂM LƯỢC. từ xa đã thấy dòng chữ rất to kéo dài hết cả bức tường đầu đình. Lại có anh nào khéo tay Đục vào tường bức ảnh ông Lê nin cằm lẹm trán hói. Chủ tịch xã bảo, tay nào khắc trộm cái ảnh Lê Nin này thế mà hay! Hồi ấy Khải chả biết hay ở chỗ nào, nhưng người dân các vùng khác qua xã Khải đều nhớ cái đình ông Lê Nin. Chủ tịch xa mối lần họp nói trước bàn dân quê tôi luôn nói về cái đình mê tín, cái đình có ông Lê nin mà toàn thanh niên tụ bạ nói xấu chính quyền là không được, là làm hủy hoại thanh danh chủ nghĩa cộng sản. Mẹ thằng Khải đi họp về dặn Khải đừng ra ngoài đình ban đêm nữa dân quân họ đi tuần ghi tên đấy.
    Đám thanh niên không còn hàng đêm ra sân đình tập trận giả thổi sáo hát chèo nữa. Chả phải họ sợ chủ tịch xã mà họ lần lượt lên đường nhập ngũ. Cái đận ấy Mỹ đổ quân vào miền nam ồ ạt tưởng như nó tràn ra miền bắc đến nơi thanh niên trai tráng lên đường vãn cả mỗi cuộc họp xã đoàn. Chuyến nào lên đường thanh niên làng cũng được chủ tịch xã căn dặn giữ vững truyền thống quê hương , phải nhớ câu ra đi giữ trọn lời thề, chưa hết giặc Mỹ chưa về quê hương.
    Vài năm sau, khẩu hiệu trên tường đình lại được thay. Lần này chính là Khải học sinh cấp 3 về nghỉ hè viết dòng chữ ấy. THÓC KHÔNG THIẾU MỘT CÂN, QUÂN KHÔNG THIẾU MỘT NGƯỜI. Cũng năm ấy Khải lại lên đường đi chiến đấu. Năm mới kí kết hiệp định Pa ri đình làng bị phá dỡ. Ông Chủ tịch xã đích thân gõ trống cho dân quân thanh niên xã dỡ đình. Dân làng đứng nép trong xóm , các cụ già chắp tay khấn qua cánh đồng nước mắt lưng chòng. Lúc bức tường đầu hồi có khẩu hiệu và bức tranh ông Lê nin sụp xuống khói bụi bốc lên mù mịt ấy là lúc tất cả người già làng Đầm khóc rống lên. Cái ngày dỡ đình làng cả làng như một đám tang. Chỉ có ông chủ tịch là thở phào, hoàn thành công việc mà không xảy ra tai nạn.
    Trong cái năm kí kết hiệp định ấy xã nhận tới tấp hàng chục giấy báo tử. Tiếng kèn trống não nuột, tiếng khóc của cha mẹ gọi con, vợ gọi chồng, em gọi anh như lửa đốt vào tận mọi ngõ xóm. Cuộc làm lễ truy điệu nào ông chủ tịch cũng đề nghị không ủy mị khóc lóc ảnh hưởng tới tinh thần cách mạng chung. Người ta khóc nhiều quá, không có dân quân hay cán bộ nào nhắc nhở khiến ông chủ tịch cũng bực tức. Ông lớn tiêng ngay trong lễ truy điệu trật tự trật tự. Các người có biết là các người thương con mình mà đang làm hại đến cách mạng hay không? Ngay lập tức người mẹ già nông dân bàn chân nứt nẻ đứng vùng lên, con ông có đứa nào phải đi bộ đội không? Tôi khóc con tôi tôi làm hại gì nhà ông? Này tôi nói cho nhà ông biết ! bà chỉ ra giữa đầm nơi cái đình trầm thế nay chỉ là bãi cỏ gà và gạch ngói hoang phế. Ông dỡ đình, làng này còn mạt rồi nó sẽ vận vào thân ông. Cả đám truy điệu lặng ngắt. Thằng con trai chủ tịch làm cán bộ chi đoàn đứng cắm mặt xuống đất.
    TỪ ngày làng đầm không còn đình thì bỗng dưng hoa sen hoa súng cũng nhất tề lụi hết. Đầm vắng hoe hoe không thấy vịt le hay cò vạc lội ven bờ kiếm ăn nữa. Làng đầm quýt ngọt khắp vùng thì cũng năm ấy quýt đổ bệnh hết vườn này sang vườn khác. Lá quýt cứ lấm tấm như mụn ghẻ tồi rụng trút xuông gốc. Chỉ một năm sau cả làng không còn nổi một gốc quýt. Các cụ già ngửa mặt mà than , mạt rồi làng ta mà quýt chết, sen chết thì mạt rồi mạt lắm.

    Mấy chục năm sau Khải lại về làng. Nơi gò nổi có cái đình làng ngày xưa bây giờ là tượng đài liệt sĩ. Khải dừng xe đẩy cánh cửa sắt bước vào. Một trăm linh một người làng hi sinh suốt mấy cuộc chiến tranh. Khải đọc thấy tất cả những cái tên các anh ngày xưa đêm đêm vẫn tụ họp ở sân đình, các anh đánh trận giả các anh hát chèo thổi sáo. Cái đầm nước ngày xưa bây giờ cạn khô chỉ có một con mương chạy từ cửa đình ra phía ga là lúc nào cũng có nước , màu nước đục như gạch cua và nhơn nhớt. Khải nghe các em mình kể rằng, mỗi đêm trăng về khuya con mương ấy vaaxxn có một con vịt trắng bơi từ gò đình sang vườn gò nhà anh Định anh Tấn rồi lại bơi về, con vịt cứ bơi đi bơi về như thế cho đến sáng thì nó lên bãi cỏ xưa là bậc tam cấp vào đình rồi biến mất.
    KHải không hỏi nhưng chuyện cứ tự nhiên đập gõ vào tai mình, những chuyện buồn của một làng xã không có đình không miếu mạo . Làng chỉ còn mỗi cái chùa tá túc những ý nguyện của các bà các mẹ với những câu khấn không ai hiểu là gì. Chuyện ông chủ tịch xã tham ô vật tư bị tù ba năm và chân bị thập thềnh vì ngã thang lúc ông chèo lấy mít .


    bắt đầu viết 5 giờ xong lúc 10 giờ ngày 15/7/2014
    LTL - litangu

  16. Có 1 người thích bài viết này


  17. #330
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    KHÓ CON TRONG NGÀY ĐƯA TANG MẸ


    Vẫn biết là sinh mệnh lão tử
    Vẫn biết rồi mẹ sẻ ra đi
    Đất nước này đến là nhiều dâu bể
    NHững chia li đau đến tận bây giờ

    Thế kỉ của con bao lần giặc giã
    Bấy nhiêu lần mẹ khóc ướt khăn tang
    Đám tang mẹ qua đồng những cò những vạc
    Rất đông lá xanh và họ mạc xóm giềng

    Người đưa tiến khóc một đời mẹ khổ
    Cả những con trâu cũng đứng lặng giữa đường bừa
    Kèn trống chỉ từ nhà ra nghĩa địa
    Mà vọng lời mẹ gọi tới Trường sơn

    Chị khóc mẹ , rồi chị khóc em
    Em ở đâu sao không về khóc mẹ
    Giấy báo tử mẹ để trên bàn thờ đó
    về mà chịu tang mẹ hỡi em trai!


    Đám tang mẹ đồng đội con xếp hàng đứng đợi
    Ngày các con đi mẹ đợi mỏi mòn
    Bát cơm lạnh và nén hương trước gió
    Nén hương sau cùng gió gửi tới mồ con

    Ơi đất nước hàng triệu đám tang không con trai đưa tiến
    Con mẹ nằm tức tưởi phía đạn bom
    Ơi đất nước gần mà xa đến nỗi
    Mẹ đi rồi con mẹ biệt xa hơn

    Ơi đất nước những đám tang cha mẹ
    Lại khóc con ngã xuống ở trận tiền
    Nước mắt có bao giờ thôi ướt
    Trên dải đất này từ Bắc vào Nam

    Tháng 7/2014

  18. Có 1 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •