CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 3 của 35 Đầu tiênĐầu tiên 1234513 ... CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 342

Chủ đề: Tâm tình người lính Tây Nguyên!

  1. #21
    Ngày tham gia
    11-10-2010
    Bài viết
    485
    Thích
    372
    Đã được thích 385 lần trong 222 bài viết
    Đọc bài của bác Litangu thấm lắm.
    Bác viết về thân phận con người, như anh Thuận - anh ấy ko là anh hùng như các cha tuyên huấn sẽ hư cấu- mà đúng là một người dân mặc áo lính điển hình. Tốt bụng, hết mình trong chiến tranh, nhưng cũng rất đời thường, như những người mà ta vẫn gập trong đời.
    Bác viết về Tình yêu trong 'Tiểu đội nuôi quân', sao mà thật thế, cứ như chuyện em đã từng chứng kiến, như em là người từng trong cuộc.
    Mong được đọc nhiều bài của bác.

  2. #22
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Trích dẫn Gửi bởi baoleo Xem bài viết
    Đọc bài của bác Litangu thấm lắm.
    Bác viết về thân phận con người, như anh Thuận - anh ấy ko là anh hùng như các cha tuyên huấn sẽ hư cấu- mà đúng là một người dân mặc áo lính điển hình. Tốt bụng, hết mình trong chiến tranh, nhưng cũng rất đời thường, như những người mà ta vẫn gập trong đời.
    Bác viết về Tình yêu trong 'Tiểu đội nuôi quân', sao mà thật thế, cứ như chuyện em đã từng chứng kiến, như em là người từng trong cuộc.
    Mong được đọc nhiều bài của bác.
    Cám ơn Baoleo . Hôm ở Lapho cứ nghĩ là gặp được chú để thăm hỏi nhau . Bữa nào rảnh gọi nhau nhé .

    baoleo's Avatar

    baoleo

     15:38, 22nd Apr 2013 #17598 

    Cảm ơn bác litangu ạ.



  3. #23
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Một thời đói

    Cởi truồng thì không thể gọi nhau là đồng chí


    Chuyện tắm suối cởi truồng của lính ở Tây nguyên thì không có gì lạ. Giống như hành quân vượt sông trên đường vào chiến trường. Nhưng chuyện của tôi không ở chỗ tắm hay cởi truồng mà là chuyện khác.

    Hồi ấy lính chúng tôi đói. Trên đường từ “điểm 5“ Kon Tum về Gia lai luôn tụt tạt để kiếm cái ăn. Lúc này chúng tôi đã được giao quân về cho sư 320A, con đường chúng tôi đi bây giờ gọi là đường dây giải phóng chứ không còn là đường dây XHCN nữa. Chính vì thế mới đói.

    Đói thì đầu gối phải bò. Phải bằng mọi cách kiếm được cái để ăn để mà hành quân. Rau cũng tốt môn thục cũng tốt, Củ mài thì càng tốt và nhất là sắn thì tốt nhất. Vì sắn cũng nằm trong hàng ngũ cốc. Hết cái thời mà như người ta nói sắn Trường sơn ăn thoải mái, nhổ một gốc trồng 5 gốc cho người sau rồi nhé. Làm gì có! làm gì có cái nương sắn như thế ở Tây nguyên những năm 72, 73 này. Trên đường chúng tôi qua có gặp những nương sắn nhưng đều của những đơn vị đóng ở đó và cũng là nguồn sống của họ nên đâu đâu cũng có người trông nom. Một chiều, Bê tôi phân công 4 thằng đi ăn cắp sắn. Chúng tôi lên đường ngay khi đến chỗ trú quân rất sớm. Chúng tôi gặp cả những bê khác, c khác cũng đi về một hướng. Chả ai nói với ai là đi đâu nhưng mà biết nhau cùng một mục đích và thế là “đi đâu không biết hàng đầu cứ đi “... Thôi khỏi phải kể cái chuyện lom khom vào nương nhổ cật lực chặt cho nhanh cho vào ba lô và rút thât nhanh. Nhưng cũng không thoát vì có lính canh nương nổ súng báo động. Chúng tôi chạy, tất nhiên là rất nhiều hướng chạy. Phần tôi dẫn đầu mấy thằng phóng ngược lại con suối rất to ban nãy vừa qua. Thấy yên ổn, suối đẹp hè nhau bỏ sắn bỏ áo quần ào xuống tắm. Đã quá. Cười phớ lớ với nhau vì mỗi thằng cũng có chừng mươi kí sắn. Nhưng cũng lúc đó có tiếng hét to “Đây rồi, tê tề thụ trượng ơi, chính hắn em nhìn thấy hắn... hắn đen thui tề thụ trưởng“

    Ngước lên trên bờ lừng lững hai chiến sĩ giải phóng quân một già một trẻ. Người lính còn trẻ chỉ vào tôi nói với người đeo súng ngắn. Đó đó tay đen đen kia dẫn đầu đó thủ trưởng. Hai thầy trò một AK một súng ngắn đằng đằng sát khí chiếu tướng mấy thằng chúng tôi đang không mảnh vải che thân. Anh giải phóng già đeo súng ngắn cũng nói tiếng khu bốn: Các đồng chí là bộ đội hay là thổ phỉ?

    Thằng Hoan cười: đồng chí bảo ai là thổ phỉ? trông đồng chí còn giống thổ phỉ hơn chúng tôi. Người đeo súng ngắn ngó sang người lính AK rồi rât nhanh liếc lại aó quần cũ rích mặt mũi hốc hác của nhau. Tức lắm, anh ta tiếp: cùng đi làm cách mạng như nhau mà lại làm cái trò ăn cắp như ri, răng không xấu hổ?

    Tôi đứng hẳn lên nói rõ ra vẻ, tôi lấy sắn ăn để làm cách mạng đó chứ, tôi có mang về quê cho nhà mình được đâu mà xấu hổ, cần gì xấu hổ? cũng lúc ấy vì nước suối chỉ đến trên đầu gối thôi nên chúng tôi thằng nào cũng lộ rõ súng ống nghênh ngang. Rõ khiếp lên được. Thằng Hoan chợt kêu lên: ôi cởi truồng thì không thể gọi nhau là đồng chí được, phải mày tao thôi. Đúng lúc này người cán bộ súng ngắn cũng phì cười, đồng chí cái con khị, súng ống đen xì thế kia đồng chí đồng chót ra răng?

    Rồi tự dưng ông ấy ngồi xuống bên bờ suối giở bọc thuốc rê ra quấn một điếu nói vọng xuống, mà các ông lấy thì lấy ít ít thôi để chúng tôi sống với chứ. Đói lắm các ông ơi, mần thí xác mới được nương sắn đó.

    Chúng tôi mặc quần áo xong. Người lính già vẫn ngồi đó buồn buồn. Chia cho chúng tôi điếu thuốc rê đựng trong cái túi ni lông khâu bằng ruột túi đựng nước của lính Mỹ. Ngồi hút thuốc bên nhau chả ai nói gì nữa, chả ai gọi ai là đồng chí nữa. Bốn thằng lính mới ngoài bắc vào da còn tươi tắn ngồi bên hai lính B3 cũ da tái ngoét gầy hốc hác. Trông những người lính cũ B3 thật tội. Thằng Hoan cho người lính già hộp dầu con hổ rồi nói: đồng chí thông cảm, chúng tôi đói...

    Người lính khu 4 đeo súng ngắn đứng dậy
    - thôi về hỉ, chào... các đồng chí.

    Họ đi xa rồi tôi vẫn nhìn thấy cái miếng vá ở hai mông đít quần anh đeo súng ngắn to như quyển sách vàng khè màu đất ba zan mở ra lại đóng vào.

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     16:26, 23rd Apr 2013 #17645 

    muốn cười mà không nổi . Chỉ có thế hệ của chúng em là sướng

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     15:09, 23rd Apr 2013 #17640 

    Không một thằng " nhà văn sa lông " nào viết nổi câu chuyện này!

    muctau's Avatar

    muctau

     02:02, 23rd Apr 2013 #17618 

    Cười mà cay mắt quá anh ơi !



  4. Có 5 người thích bài viết này


  5. #24
    Xin tu xoa Guest
    Em chen ngang một chút: Bản đồ dọc đường 7 từ Tây Nguyên về Tuy Hoà

    link bản đồ cỡ lớn (full size) - do Kqh tự động thu nhỏ (Bác Litangu bấm vào link này rồi lưu bản đồ về máy nhé) http://direct2.anhso.net/original/2/...3221850310.jpg


  6. #25
    Xin tu xoa Guest
    Em chen ngang một chút: Bản đồ dọc đường QL14 từ Kontum về Pleiku

    link bản đồ cỡ lớn (full size) - do Kqh tự động thu nhỏ (Bác Litangu bấm vào link này rồi lưu bản đồ về máy)
    : http://direct2.anhso.net/original/2/...1322335663.jpg


  7. Có 1 người thích bài viết này


  8. #26
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Đi tìm Dã quì

    Rưng rức cao nguyên mà đi tìm mải miết
    Vàng đến đớn đau vẫn xót xa vàng
    Vồng ngực căng và gió thì rất mỏng
    Có điều chi nhớ thế Dã quì ơi

    Em nhuộm mùa khô cho nắng
    Ta tìm đi trong miên man
    Cao nguyên khát uống nước mắt em vào đất
    Và ta bơi với áo vàng

    Lung lay gió hoang vào sông vào núi
    Hoang dại suốt ngày ta sang đêm
    Thôi đành một đời dấm dứt
    Trong mê cung cũng nưng nức sắc rừng

    Cao nguyên già đến nỗi
    Để em không trẻ bao giờ
    Dã quì tình như nức nở
    Người nằm dưới cỏ mùa khô

    Tìm em ta tìm hoang dại
    Miên man, mùa khô mùa mưa
    Miền anh không mùa mê mải
    Đi tìm Dã quì ngày xưa

    Ban mê thuột chiều 23/4/13

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     22:29, 23rd Apr 2013 #17669 

    hóa ra là bác đang ở Ban Mê ? Khi nào thuột xong mời bác ghé quê cụ Xuân Diệu nhá



  9. Có 1 người thích bài viết này


  10. #27
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Những chuyện trong ngày 30/4 của tôi

    Chuyện 1: Lần nổ súng cuối cùng

    Chừng 3 giờ chiều 30/4/1975, tôi nhận được lệnh của tiểu đoàn: hiện nay có 2 cố vấn Mỹ đang ẩn náu trong đại sứ quán Nhật Bản. Tiểu đội trinh sát cho bám để phát hiện và có kế hoạch vây bắt ngay. Nhận lệnh, tôi bàn với Ngô Thịnh, không thể tự động mà vào Đại Sứ quán đâu, phải tìm cách trèo lên ngôi nhà nào đó nhòm vào thôi. Thực tình lúc này việc bắt tàn quân, tù binh chả có ý nghĩa gì với chúng tôi. Nhưng vẫn thi hành trịêt để. Tôi chọn ngôi nhà 162 Phan Đình Phùng đã di tản để trèo lên sân thượng. Cánh cổng sắt khóa im ỉm, chúng tôi phải dùng dây móc lên rồi trèo qua. Khi vào trong mới phá khóa cổng, khóa nhà. Tôi và Thịnh xách súng dò dẫm đi trong bóng tối lờ mờ vì vừa mất điện. Hóa ra không phải là mất điện mà vừa chui vào nhà thằng Ngô Thịnh đã nhìn thấy cầu dao điện, nó liền ngắt điện. Thịnh là SV năm 3 khoa điện mà lị. Tôi lom khom đi trước, Thịnh bám sát sau lưng. Trong đầu chợt nghĩ, bây giờ có thằng lính nào nấp trong nhà đòm cho một phát thì uổng, giải phóng rồi cố giữ gáo mà về. Nghĩ vậy nhưng vẫn lừ lừ tiến từng bước. Một bậc thang, nặng nề quá. Hai bậc thang, chân như ríu lại, còn phải lên đến tầng 5 nữa kia, sao mà im lặng thế?… và ba bậc thang… Đúng lúc này trong ánh sáng nhập nhoạng (chả biết do sợ sệt hay do ánh sáng lờ mờ) tôi nhoáng nhìn thấy một thằng lính gườm gườm lăm lăm súng chĩa về mình. Tôi nổ ngay. Đoàng đoàng. Tôi lộn ngửa ra phía sau chạy lao ra ngoài. Thằng Ngô Thịnh cũng ngã bổ chửng ra đằng sau rồi lao theo tôi. Ra cửa, mấy thằng lính cùng tiểu đội nhao vào hỏi: có địch hả! Tôi thở: không biết nhiều hay ít, có thằng chưa kịp bắn thì tao bắn rồi… Hồi lâu, chúng tôi nghĩ ra cách khác. Gọi người nhà bên cạnh ra hỏi. Một cô con gái còn trẻ nói: dạ thưa, bển là nhà luật sư Lê Tất Hào, ổng hiền không à. Con vẫn chơi với con gái ổng. Để con sang, con kêu dùm. May quá, thế là cô gái đi trước chúng tôi đi sau. Tôi nghĩ địch sẽ không nổ súng vì đã có cái bình phong này. Lại dò dẫm lom khom tay ngoắc vào cò súng. Lên được vài bậc thang, cô gái kêu lên: ôi trời, nhiều miểng quá, mấy ông coi chừng. Tôi nhìn xuống bậc cầu thang đầy những mảnh kính vỡ lộn xộn trắng ởn. Tấm gương phản chiếu nơi khúc quanh (chiếu nghỉ) cầu thang chỉ còn cái khung gỗ. Đến lúc ấy thì tôi hiểu ra. Không bước lên tiếp một bậc thang nào nữa, tôi quay xuống....

    Hai phát đạn AK của tôi đã bắn vào tôi, chính là cái thằng lính trong tấm gương đã gườm gườm chĩa súng vào tôi trong chiều nhập nhoạng 30/4/1975. Và đấy cũng là lần tôi nổ súng cuối cùng trong cuộc đời cầm súng.


    Lần đầu xem ảnh k..t


    Đêm 30/4/1975

    Thành phố như con rắn vừa lột xác còn bóng nhẫy non yếu. Nhưng sức sống thì vẫn hừng hực như vốn có từ xưa. Chúng tôi, lần đầu tiên làm quen với đèn cao áp, váy áo sặc sỡ hệt một thành phố trong phim tây, làm quen với phố phường đầy rẫy xe hơi xe gắn máy. Người dân không có sự hoảng loạn hay run sợ như người ta tưởng, họ vẫn náo nhiệt ngóng ra đường chờ đón một điều thật mới lạ ngay trên quê hương thân thuộc của mình. Binh lính thì đã dạt đi khá nhiều, tìm nẻo về quê, vạ vật đâu đó. Thành phố ngàn ngạt những màu áo quân giải phóng. 11 giờ đêm, D bộ chiếm ngôi nhà của cố vấn Mĩ góc đường Phan Đình Phùng, Pas tơ. Ngôi nhà sau này thành khu tập thể bộ Thương mại. Anh Quýnh D viên phó bảo tôi thu dọn lấy một chỗ trên tầng cao họp chi bộ xét kết nạp Nguyễn Minh của A trinh sát. Tôi lên sân thượng, trên đó là một câu lạc bộ thì phải, có cả quầy bar, sa lon, và còn rất nhiều rượu. Đèn sáng chưng, tôi thu đọn giấy tờ vương vãi và kê vài cái ghế thật đẹp. Tôi moi trong một ngăn tủ mấy tập họa báo (tiếng gọi như hồi ở miền bắc) Chao ôi, toàn gái, gái đẹp và cởi trần truồng. Người tôi cứ nóng ran lên. Sao người ở đâu mà đẹp thế, đẹp mê mẩn. Chưa bao giờ tôi được nhìn thấy những tấm hình thế này. Bỗng có tiếng í ới anh em đi lên. Tôi đút ngay cuốn họa báo đỏ hồng những thân người Eva vào thắt lưng quần sau lưng, buông áo ra ngoài. Rồi từ đấy suốt cuộc họp chi bộ cuốn họa báo gái khỏa thân cứ đâm vào lưng thật khó chịu, thật ngứa ngáy. Tôi quay bên này nhích bên kia, mặc dù trong cuộc họp tôi cũng phát biểu hai lần mà vẫn không làm bớt đi cái khó chịu của cuốn sách cưng cứng ấy. Không biết do cuốn sách nó chọc vào lưng hay do những hình con gái nồng nỗng làm tôi ngứa ngáy như hàng trăm con kiến đang bò sau lưng. Chưa bao giờ tôi thấy cuộc họp nào lâu đến thế!

    Bây giờ sau 37 năm, chẳng ai biết cái anh đảng viên trẻ như tôi lại phạm vào một khuyết điểm rất dễ nâng quan điểm như thế. Rồi suốt những ngày sau đó nhìn ai tôi cũng cứ nghĩ họ biết mình đang tàng trữ một mầm độc chết người. Nó có thể làm tan rữa tinh thần chiến đấu của hàng trung đội, hàng đại đội và có thể còn nguy hiểm hơn. Ngày ấy tôi nghĩ thế. Tôi giữ cuốn sách ấy mãi đến ngày ra đóng quân ngoài Củ Chi mới bị anh nào “mổ” mất.



    Chuyện bắt các nhà báo nước ngoài



    Vào lúc 12 giờ 30 ngày 30/4 tiểu đoàn 8 trung đoàn 64 của tôi rải quân dọc đường Phan Đình Phùng, đường Võ Văn Tần. Có lệnh tất cả các xe ô tô có người ngoại quốc đều chặn lại và giữ lấy người. Tôi đứng ngã tư gì đó gần nhà thi đấu bây giờ có cái siêu thị Nguyễn Đình Chiểu thi hành nhiệm vụ. Tôi chả biết Mỹ hay Pháp hay Anh… cứ là thằng tây là chặn lại, bất kể tây trắng hay đen. Chỉ khoảng 30 phút thôi là cả một đống tây tụ tập. Lính tráng cứ nghĩ tôi là SV biết ngoại ngữ nên cứ giữ xe nào là chỉ sang cho tôi giải quyết. Mình tập tọng ít tiếng Nga mà 4 năm qua còn nhớ được vài chục từ. Không thể mất sĩ diện, nó nói tiếng tây mình nói tiếng Nga loạn xì ngầu, anh em lính cứ ngây người xem tôi múa tay múa chân, nể quá, hay quá, vui quá, oai quá cứ như trong phim. Nhưng cả tôi và tây đều không hiểu thằng nào nói cái gì. Cứ khờ rô sờ sờ loạn lên. Nhưng có một điều ai cũng hiểu là: mày đứng im ở đó qua cái ngón tay chỉ dứt khoát, mũi súng hất rất mạnh và câu nói xì xồ rất đanh thép của tôi.

    Bỗng có một thằng Tây tiến lại gần tôi, nó giơ cái thẻ toàn chữ Anh lại có cái vạch chéo và ngọng líu lo, ngập ngừng… giơ tay, ngập ngừng phát âm: tôi ừ… ừ là... nhà báo… phờ... phá áp. Rồi lại ra hiệu viết lách, chụp ảnh. Tôi liếc cái máy ảnh của nó. Nó liền giơ máy lên. Mấy cậu trong đơn vị ngăn ngay lại: Không chụp ảnh! Nó lại rụt tay lại. Tôi nói với mọi người nó là nhà báo đấy, cho nó đi. Thế là mấy anh em đồng ý. Thì cho mày đi, mất gì của bọ! Lập tức nhao nhao! Mấy thằng khác cũng giơ cái thẻ có vạch chéo lên. Tôi chuồn ngay. Trước khi đi còn bảo mấy thằng bộ binh: kệ cho chúng mày giải quyết.

    Cả thành phố nhộn nhạo ai để ý mấy thằng tây làm gì. Nghĩ vậy tôi đi nhanh như chạy khỏi cái ngã tư ồn ào như cái chợ ấy. Thế rồi lũ tây trắng tây đen cũng được giải quyết cho đi hết, chả giữ thằng nào, cũng chả ai bắt được thằng Mĩ nào sót lại. Tháng sau ra Đồng Dù đóng quân, mấy chú bộ binh dưới đại đội vẫn khoe với nhau: Hôm ấy, bọn tao và thằng Luân dọa bọn tây sợ vãi đái. Chẳng có thằng nào vãi đái cả. Nhưng cũng khoái! Cuộc đời của lính tráng như mình mấy khi có dịp hành được mấy thằng da trắng da đen ấy!

    2012 tháng Tư / NTL

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     15:50, 26th Apr 2013 #17844 

    chết kụ nhá, hóa ra là kụ NTL nhà ta đã "suy thoái" từ hồi ấy . Mãi tới tháng 8-1975 em mới được "Suy Thoái" như kụ


    Sửa lần cuối bởi Xin tu xoa; 26-04-2013 lúc 03:44 PM. Lý do: Rx bỏ chữ ra ngoài khung

  11. Có 3 người thích bài viết này


  12. #28
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Nhớ về tháng Tư 1975- những người lính của 30/4 ngày ấy bây giờ


    Biên bản họp tiểu đội



    Viết về tiểu đội trinh sát D8 E64 của tôi



    Trời hửng tí nắng rồi lại mưa. Đường Hà Nội xe cộ kẹt cứng, nhích ra rồi thu lại cứ như dòng người là thứ dây cao su nhủng nhẳng chẳng bao giờ an toàn của sự co duỗi cuộc đời.

    Đứng ở cửa bệnh viện, mưa thì chạy vào mái hiên phòng chờ , tạnh lại chạy ra cổng. Hễ ra cổng là có tay bảo vệ cầm cái loa pin chõ cái phần loe vào tận mặt: ông kia đi chỗ khác ! xin mời ông đi ngay chỗ khác! Khổ cho tôi, tôi đang phải chờ mấy thằng ở tiểu đội cũ ngày xưa từ mạn ngược về thăm một thằng ốm lắm ở bệnh viện này. Bệnh nhân mà chúng tôi thăm hôm nay là người mạn Đông bắc, một lính thuộc tiểu đội trinh sát cũ với tôi.

    Mãi rồi xe chúng nó loanh quanh cũng đến. Chúng nó thuê xe, tôi đoán vậy vì ba thằng thì thằng nào cũng chức sắc ở một tỉnh, nhưng cuối vụ cả rồi vả lại chúng tôi mấy thằng trinh sát vẫn thế, phóng khoáng nhưng dị ứng trò vụ lợi, hệt như ngày ở chiến trường. Thế mới lạ. Đời chỉ có vài năm bất thường làm lính mà suốt cả đời cứ khi vui nhất khi buồn nhất chất lính chiến lai hiện về, lại nguyên si là anh lính trẻ ngây ngô nhưng quyết liệt.

    Tiểu đội trưởng và cả bệnh nhân chờ tiểu đội ở cổng chính, lối vào ở đường Giải phóng thì chúng nó đi vào cổng sau đằng Phương mai. Nhùng nhằng dăm cuộc điện thoại rồi cũng tìm thấy nhau. Mở mồm là thằng Tiêu Thái nguyên bốp ngay, dẫn đường thế à? Cứ vào cổng, vào cổng? nhiều cổng thì phải nói cho rõ cổng ở hướng nào góc nào? Toạ độ cũng không cho thì đi thế quái nào được? Chúng nó cười hơ hớ. Thằng ốm cũng méo miệng cười. Rõ là đời thằng “Mục”! Lại nhăn răng cười.

    Bệnh nhân ở viện đông quá, không có giường nằm, tiếp khách ở gốc cây. Cũng hay! ở gốc cây có ghế đá, đỡ ngột ngạt, chỉ tội hễ mưa thì chạy vào hiên, tạnh lại ra. Chúng tôi làm mọi thủ tục của người đi thăm người ốm nhanh và đơn giản để đáp ứng với tinh hình thời tiết Thủ đô, bệnh viện Thủ đô. Nhìn khung cảnh não nề, bức xúc, lo âu, xen lẫn chút le lói hi vọng của những con người đang hiện diện trong khuôn viên bệnh viện mà thấy buồn. Cố không buồn, cố tình quên đây là bệnh viện, nhưng mùi thuốc, mùi cồn, và những cuộn giấy chụp x quang, mảnh giấy hẹn, giấy xét nghiệm trên tay mọi người thì sự cố tình quên không thể thoã mãn chúng tôi. Lựa chọn mãi, cuối cùng cũng ra một phương án, là vào căng tin bệnh viện (nhà ăn mà người ta thầu để làm dịch vụ) vừa nói chuyện vừa ăn trưa.

    Kiếm được chỗ ngồi rồi, việc đầu tiên là nói về thằng Minh, chiến sĩ bệnh nhân hiện tại. Minh đã bị bệnh tiểu đường, rồi tràn dịch màng phổi mười năm nay. Từ hồi thằng Sỹ còn làm viện trưởng K74, tiểu đội đã đưa Minh lên đó chữa chạy. Sáu tháng thằng Sỹ loanh quanh với nó. Cái ngày nó ra viện, cả tiểu đội tôi, mời thêm cả mấy đứa ở tiêủ đội thông tin D bộ làm một bữa thịt chó ở Phúc yên. Bây giờ tiểu đường lại lên cao, nó mệt, nó lại sinh thêm huyết áp, mắt mờ. Được cái nó vui hơn cái đận ở Phúc Yên, có cháu nội đích tôn, hai thằng con trai đã trưởng thành đều là sĩ quan công an.

    Minh xin phát biểu trước. Nhưng đã được quán triệt, hôm nay ta phải làm như cuộc họp ở Tây nguyên. Phải nói hết tận đáy lòng, phải giữ nguyên ý thức kỉ luật cao của trinh sát, có trên có dưới có anh có em nhưng tất cả phải gọi là đồng chí (!)

    Minh nói: Thưa các đồng chí (Thằng Ngô Thịnh giật mình như điều gì lạ lẫm lắm, rồi nó thản nhiên lại ngay). Đáng kể ra thì tôi chết đã lâu, nhưng có anh em, tôi về được lấy vợ đẻ con, anh em biết rồi đấy. Làm cái anh lái xe, vất vả đêm hôm vạ vật đường xa. Lại ốm đau mấy bận, lại có anh em nên lại sống. Bây giờ thì yếu rồi cũng không ân hận nữa, nay mai chạy thận thì cũng đã có bảo hiểm y tế, nhà cửa đã xong, con trai lấy vợ có cháu. Tôi chỉ buồn mắt kém không đọc được sách thằng Luân gửi (nó quên gọi mình là đồng chí ). Tôi buồn vì từ nay không đi gặp mặt anh em mỗi dịp 30/4. Tôi ân hận trong tiểu đội ta có đ/c Đồng khi về địa phương vẫn chứng nào tật ấy, đối với anh em vẫn không trung thực, hàng xóm thì sợ hãi tránh cho xa. Tôi buồn vì thằng Luân gầy ốm quá (lại thằng rồi). Nó làm giám đốc khiến tôi lo lắm, công nợ cứ chìm đắm ở các công trình nhà nước đã thu hồi hết chưa? Mấy tỉ tiền thép cứ chìm ở cầu cống. Lo lắm. Tôi cho nó đất ở Bãi Cháy nó không nhận tôi lại thêm buồn. Nghĩ về ngày xưa ở chiến trường tôi thấy còn vui hơn bây giờ, chả hiểu sao lại thế.

    Không khí tiểu đội chùng xuống, mấy bàn bên cạnh ào vào có mấy anh bác sĩ (chắc được người nhà bệnh nhân mời). Họ nhìn Minh ngạc nhiên. Chết thật! bác ra đây à. Mai em mới “cấy mà” cho bác được. Rồi ai việc nấy, lạnh tanh. Tôi bảo: Được rồi, đồng chí Hiền tiếp đi (Minh lên cấy mà để chạy thận).

    Đến lượt thằng Hiền ngượng nghịu cúi đầu nhìn cái cốc bia không còn tí bọt nào vàng ênh ểnh: Em xin báo cáo các đồng chí (Nó ít tuổi nhất trong A, bị thương cùng với thằng Tiêu ở Củng Sơn). Em khoẻ lắm, các đồng chí đã đến nhà em trên Quán Triều động viên, vợ em tự hào lắm, cứ khoe mãi. Hàng xóm người ta cũng khen: gớm! bác Hiền ăn ở khéo quá mấy chục năm nay rồi mà bạn bè từ Hà nội, Hòn gai... vẫn lên thăm. Em thì vẫn đi làm, phải đến năm 13 (2013) mới nghỉ. Được cái không phải vất vả như các đồng chí Tiêu, đồng chí Thịnh, đồng chí Luân, em làm trưởng phòng bảo vệ của nhà máy giấy nên cũng đỡ. Con em cưới chồng thì các bác đến cả rồi. Em không có ý kiến gì nhưng em chỉ đề nghị các đồng chí đi tìm thằng Tiến US, tìm thằng Viên xem họ ở đâu, không có thằng Viên cõng em về hôm ở Củng sơn thì em chết... Rồi nó rơm rớm nước mắt. Cái vai to bự của nó hơi rung rung, nó chăm chăm nhìn ra ngoài đường, cái gốc cây sà cừ đầy những người vạ vật, mưa gío làm lá cây bay lạt sạt dưới mặt đường... (nó ngập ngừng)... Hôm nay vợ em gửi biếu đồng chí Minh năm trăm ngàn, rồi nó mở khuy áo ngực lấy cái gói bằng giấy trắng gấp vuông đưa cho tôi. Em gửi đồng chí, để đồng chí Tiểu đội trưởng đưa cho đồng chí Minh...

    Lại im lặng, cuộc họp trinh sát mà cứ ồn lên được một cái lại chùng ngay xuống. Chúng tôi già quá mất rồi sao? Ừ chả gì thì tất cả đã 60 tuổi cả chỉ trừ có thằng Hiền kém hai tuổi. Mấy thằng quay nhìn tôi (đương kim tiểu đội trưởng) dáng chừng cho phát biểu tiếp đi chứ.

    Tôi chưa có ý kiến gì thì thằng Tiêu đã lên tiếng:
    - Tôi báo cáo các đồng chí (thằng này làm giám đốc một sở nên gọi nhau là đồng chí rất quen, không thấy ngượng nghịu như hai thằng trước)... Rằng: Tôi mổ túi mật nhưng cũng khoẻ rồi. Xây thêm cái nhà nữa cho thằng thứ hai đưa vợ con ra đấy ở. Vợ tôi bệnh tật như thế thì cứ đành thế thôi (vợ nó đang đẹp mặn đẹp mà bỗng dưng lại bị ngay cái bệnh khỉ gío gì đó biến thành một bà lão trông như tám mươi tuổi. Sợ thật). Năm nay tôi nghỉ, tôi mới được tỉnh cho đi vào Tây Nguyên thăm lại chiến trường xưa, cuối năm ngoái đồng chí Luân chuẩn bị xe rồi mà tôi lên đợt tăng xông nên phải thôi, tôi tiếc lắm. Tôi đề nhị đồng chí tiểu đội trưởng sang năm họp tiểu đội ở Quảng Ninh, mời đồng chí Đồng đến, chúng ta không nên xa lánh đồng chí ấy. Từ lúc ở Đồng Dù bị án kỉ luât chuyện xe cộ, bị trả về địa phương đồng chí ấy lại càng cho là mình không thiết gì đến bạn bè, không còn chiến hữu nữa. Chúng ta phải đến với đồng chí ấy chứ không thể để như vậy...

    Thằng Ngô Thịnh ngắt lời. Đồng chí Tiêu nói chưa đúng. Mấy năm qua đồng chí Luân đã đưa cả nhà ra ngoài đó thăm đồng chí Đồng, rồi đi xin việc làm cho con đồng chí ấy. Cưới con gái nó, thằng Luân (đấy, nó lại chuyển sang thằng) thay mặt tiểu đội ra lo lắng công việc đó thôi. Cái con người như vậy nó là... là... bản chất. Tôi chịu!

    Bất giác tôi nhớ một ngày rất xa, một lần thằng Đồng bám địch nhưng sợ mà nằm lì ở ven một cái nương đồng bào, tìm mãi mới thấy. Thằng Ngô Thịnh chửi cho một trận dã man. Tiêu nói tiếp: đồng chí Thịnh phải nghe tôi đã, đồng chí Luân xuống tận nơi nhưng anh em mình có xuống đâu? có thăm hỏi đâu, tôi thấy chúng mình có lỗi đấy chứ. Thằng Minh và thằng Thịnh im thít. Thằng Hiền bảo: anh Đồng anh ấy cứ tự ái hay sao ấy...

    Thằng Tiêu tiếp:
    - Năm 2006 cưới con trai tôi, đồng chí tiểu trưởng có ghi ngoài cái phong bì 5 triệu là: “Cả những thằng sống và thằng đã chết trong A trinh sát của bố Tiêu mừng cháu Hạnh phúc ”... làm tôi và vợ tôi khóc cả đêm hôm sau... đồng chí Đồng cũng phải được đối xử như tôi chứ phải không tiểu đội trưởng?

    Tôi không nói gì, trong tôi hình ảnh hai đứa con gái xinh xắn của Đồng vui mừng, tươi tắn làm sao khi tôi tìm được nhà Đồng sau mấy chục năm xa nhau. Chúng ùa ra dắt tôi vào nhà, gọi tôi là: Ba! Ba Luân đen bạn của Ba Đồng ! Rồi vài năm sau cũng là tôi đi xin việc, cưới chồng cho nó. Đồng thân tình, vui lúc ấy thôi còn thì cứ xa lánh chúng tôi. Nó lên Hà nội gặp tôi cũng cứ ậm ừ chả giống gì khi nó làm băng trưởng đầu gấu ở một vùng than thổ phỉ. Già rồi, kỉ niệm có cả đẹp, cả vui cả buồn chứ Đồng ơi! biết sống bao lâu nữa mà cứ tách xa tiểu đội hở mày?

    Đến lượt Ngô Thịnh. Thằng này làm cán bộ tổ chức ở Đại học Thái Nguyên, nên nói nămg cũng đàng hoàng kiểu nói ông thầy. Tôi không có gì đặc biệt về vấn đề vật chất (may mà nó không nói là phạm trù đấy). Nhưng về vấn đề tinh thần thì vài năm nay có nhiều điều phấn khởi. Cháu trai thứ hai đã dậy học ở ĐHKT Thái nguyên, cháu trai thứ ba đi học ở Cu Ba, cháu gái đầu đã có con, tôi có cháu ngoại xinh lắm. Khoe với tiểu đội tí (Nó cười hì hì..., phải ngắt lời nó ngay kẻo nó nói chuyện về đứa cháu hêt luôn cả buổi, giống hôm trước gặp nhau ở Thái nguyên thì... hết thời gian). Tôi có nhiều vấn đề khuyết điểm hồi ở Đồng Dù thật, nhưng từ ngày về tôi học hành rồi công tác cũng oách hơn, không tin cứ hỏi đồng chí Luân tiểu đội trưởng mà xem. Tôi làm phó ban tổ chức tôi cũng hoàn thành tốt công việc đấy chứ. Tuy vậy hôm cưới con đồng chí Luân năm 2007 tôi vui quá, uống nhiều rượu quá nên lúc về trên xe tôi say quá, nên cứ hát vào tai đồng chí Tiêu làm đồng chí Tiêu không hài lòng (thằng Tiêu quay sang lẩm bẩm, nôn mẹ cả vào tai người ta thì có, hát với hò... )

    Tôi hỏi: thế tại sao năm 2009 cưới con đồng chí Minh ở Bãi cháy mà đồng chí xuống tối 19/11, sáng hôm sau lại xin về ngay? đồng chí về để nhận phong bì của học sinh và quà biếu 20/11 phải không? Cả tiểu đội lao xao. Thằng Minh nãy giờ ngồi im bỗng ngước lên nhìn đăm đăm vào mặt Ngô Thịnh. Ngô Thịnh nhìn quanh từng khuôn mặt anh em trong tiểu đội rồi rất chân thành nó kể: Tôi có lỗi thật, bỏ về vào đúng ngày đón dâu của cháu Việt con đồng chí Minh. Nhưng hôm đó là sinh nhật lần thứ ba mươi con gái đầu. Nó lại là cô giáo ngày 20/11 ý nghĩa với nó thế... Tôi hứa là tôi sẽ làm MC dẫn chương trình cho cả nhà... chả nhẽ mình thất lời với con cái thì sao đành. Cả tiểu đội à lên. Thằng Minh thở phào nhẹ nhõm.

    Mưa ngoài trời tạnh rồi, thằng Tiêu gọi mỗi thằng một xuất cơm đĩa. Chỉ có thằng Minh là ăn kiêng còn mỗi thằng được một chai bia. Tôi không đồng ý cho uống nhiều vì đây đang là trong bệnh viên, vả lại thằng Minh đang ốm đau bọn tôi vui thú nỗi gì. Buổi trưa, người nhà bệnh nhân kẻ mang ăng gô, người dùng túi ni lông mua đồ ăn cho người thân. Toàn những cơm và đậu phụ, một vài người chừng khá giả hơn thì có thêm vài miếng chả, lon canh rau ngót. Chúng tôi nhìn họ rồi nhìn bàn ăn của mình những là bia, những là lòng lợn thêm cả hai đĩa chả lá lốt. Những người đi mua cơm cho chồng con, người thân nằm viện không ai liếc nhìn vào bàn ăn tiểu đội tôi. Chả nhẽ chúng tôi như một đẳng cấp khác chăng? hay bệnh nhân nằm viện chỉ toàn là người nghèo? Ngay gian bên cạnh chúng tôi là nơi phát cơm miễn phí của một tổ chức tình thương nào đó, đông cứng người mà không có tiếng ồn ào, không chen lấn không khà khà khề khề với những bộ mặt tây tấy như chúng tôi... Họ nhẫn nại trong cặp mắt thật lành hiền nhẫn nhục.

    Minh đã về nhà từ tháng 10 năm 2011. Bây giờ nó chạy thận ở Bãi Cháy. Phần chốt của biên bản như sau: Tiểu đội ủng hộ đồng chí Minh ba triệu. Mỗi tháng một đứa xuống thăm Minh tại Quảng Ninh. Hè năm nay tất cả đi thăm thằng Đồng ngoài Cẩm phả. Còn thằng Viên tôi đã tìm được thông tin là nó đã mất vì bệnh tật ở quê rồi, thằng Tiến US thì đi làm ăn tận trong nam không biết ở nơi nào... Việc hiếu hỉ của nhà của đồng chí nào cũng là việc chung tiểu đội.

    Đây là một biên bản sinh hoạt tiểu đội mà lần đầu tiên sau ngần ấy năm rời khỏi chiến trường tiểu đội tôi mới họp, nhưng lại không ghi thành văn bản. Chúng tôi, cả tiểu đội đều thống nhất 100% là: chúng tôi sống để bụng chết mang đi.

    Người già lẩm cẩm thế đấy.

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     23:31, 26th Apr 2013 #17878 

    chúng em tìm được 1 mẩu lẩm cẩm của các bác đã thấy khó quá rồi



  13. Có 5 người thích bài viết này


  14. #29
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Nhớ về 30/4/75

    Bài hát viết lúc nửa đêm.

    Như trên tôi đã kể, phải tới hơn 12 giờ khuya 30/4 chúng tôi mới họp chi bộ xong. Sau cái vụ ngứa ngáy về cuốn sách “... K…T" cắm sau lưng khốn khổ ấy, tôi trở lại với đúng thằng lính của mình. Cũng trong ngôi nhà ấy có cây đàn ghi ta thật xịn, tôi vác lên sân thượng. Thành phố Sài gòn về khuya đẹp thế. Đời tôi chưa bao giờ mơ ước có một đêm kì vĩ như thế này. Hình ảnh trong ngày hôm nay giữa đô thành rợp những cờ hoa, là những niềm vui bất tận. Hình ảnh của hơn năm mươi ngày ào ào chiến trận kể từ lúc nổ súng trên Cao nguyên. Những bước chân tơ tướp máu, những cái chết của đồng đội suốt chặng đường đuổi giặc hiện về . Những vùng rừng núi, duyên hải, làng quê mình đã cuốn qua… và bây giờ điểm cuối cùng của con đường đuổi giặc là đây - thành phố Sài Gòn đẹp như cơn mơ.

    Giai điệu bài hát cứ thế tự nó tuôn ra, như thể có ai đó sắp sẵn cho tôi. Tôi viết rất vội, ghi lại những nốt nhạc vội vàng, nét chữ nguệch ngoạc chỉ sợ nó mất đi ngay lúc đó. Chỉ có hơn một giờ đồng hồ bài hát đã xong. Kì lạ thế, với tôi trong đời chỉ một lần như thế và không bao giờ có cảm xúc ấy.

    Sáng 1/5/75 Tôi gọi Khuất Duy Hoan dưới C7, Nguyễn Công Thành C25 lên chỗ tôi rồi mấy đứa hát luôn với nhau. Mà cũng kì lạ hết sức chúng tôi hát chỉ hai lần là hoàn chỉnh, cứ thế bài hát lan sang anh em trong đơn vị và rồi ngay trong ngày hôm ấy những anh lính giải phóng trẻ măng đã truyền bài hát đó cho sinh viên trường đạị học Kiến Trúc ngay cạnh nơi đóng quân.

    Những ngày tiếp sau, bài hát được đội Văn nghệ sư đoàn 320 tập và biểu diễn. Không thể nói nó đã bao nhiêu lần được trình bày trước đồng bào vùng Tân An Hội, Tân Thông Hội, Trung Lập, Tân Phú Trung, Phú hòa Đông, Tân Qui, Phước Vĩnh An... và rồi được giải A trong lần hội diễn Văn Nghệ quân đoàn 3 lần thứ nhất tháng 8/75 tại Củ Chi.

    Tôi không phải là người có kiến thức nhiều về âm nhạc, chỉ xúc động thế nào thì viết ra như thế. Chỉ có một điều lạ, Lúc ấy tôi gọi thành phố Sài Gòn là thành phố Hồ Chí Minh. Tôi nghĩ lúc còn bé đi học đã nghe đâu đó lời thầy giáo giảng thế chăng? mà không nhớ thật rõ. Lịch sử cho mình giây phút ấy và lịch sử qui định như thế, lịch sủ làm nên những sự tích phi thường của đất nước và chúng tôi may mắn được sống vào giờ phút ấy tại Sài gòn.

    Gần bốn mươi năm trôi đi. Tôi cũng như bao người lính khác trở về bươn chải với cuộc sống ít khi nào lại quay lại với thơ với nhạc bởi tôi không làm nghề VHNT. Nhưng kí ức hào hùng về ngày Sài gòn giải phóng thì tươi mãi, cứ nhắc đến là lại xôn xao, rạo rực, lại như mình đang trở lại tuổi đôi mươi.

    Các đồng đội thân mến của tôi! Tôi sẽ gửi lên đây bản nhạc bài hát ngày đó. Kỉ niệm của tôi về ngày 30/4/75. Kỉ niệm không chỉ của riêng tôi mà nó là của những người lính 320 A những ngày đầu tiên giải phóng Sài Gòn. Nếu có đồng đội nào ở E64 F320 đọc được thì hãy gọi điện cho tôi: 0976582742 – Nguyễn Trọng Luân

    http://www.youtube.com/watch?v=akqdD9fINGM

    Đây là đường link về bài hát mà đã được đài TNVN phỏng vấn và phát trên sóng ngày 28/4/2012. Sáng nay 27/4/2013 lại phát lại nhưng tôi không được biết, chỉ tới khi ngồi ăn sáng ven đường thì bạn bè gọi mới biết.

    No Avatar

    litangu

     11:05, 28th Apr 2013 #17932 

    Thật kì lạ , khi tôi viết cứ như hương hồn các bạn đã hi sinh bảo cho tôi cách làm . Tôi cứ nghĩ lịch sử cho mình được thăng hoa như vậy . Bây giờ có thêm chút kiến thức cũng không thể làm nổi . T

    No Avatar

     10:52, 28th Apr 2013 #17931 

    Đúng thế, bác Khốt nhỉ

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     09:13, 28th Apr 2013 #17926 

    Bài hát ...nuột quá bác Litangu ạ! Nghe không thấy có tí nào nét ...không chuyên cả!


    Sửa lần cuối bởi dongdoi_f2; 03-05-2013 lúc 08:01 PM.

  15. Có 5 người thích bài viết này


  16. #30
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Ki ức về trận cuối cùng

    Thư gửi các đồng đội sư đoàn 320A

    Sáng 29/4/2013- Hà nội

    Các đồng đội cùng thời của tôi thân mến,

    Hôm nay là 29/4/2013, giờ này ba mươi tám năm về trước anh em chúng mình đang chìm trong lửa đạn trên cánh đồng Cầu Bông và cửa mở Đồng Dù. Giờ này bao nhiêu đồng đội của chúng mình ngã xuống. Giờ này nắng bắt đầu lên, bình minh ở cửa ngõ Sài gòn với chúng mình xa lạ mà sao thân thương đến thế. Tôi gửi lá thư này tới tất cả đồng đội đang còn sống ở đâu đó - thị thành hay thôn quê - lời của người bạn thân yêu một thời , lời của người sống sót, sống sót đến tận bây giờ. Đồng đội ơi! Hãy nhớ về 29/4/75, nhớ những người bạn mình đã ngã xuống ngày hôm ấy. Họ chết để mình còn sống trở về. Ba mươi tám năm sau, nắng hôm nay cũng giống hệt như nắng hôm ấy, chỉ có chúng mình thì đã bạc đầu, gọi tên nhau trong tâm tưởng mà nước mắt thì không cầm nổi, cứ ứa ra. Nước mắt càng ứa ra thì hình ảnh đồng đội lại càng hiện về trẻ trung, phơi phới.

    Chúng mình đã từng đi từ 1015 đến thị xã Kon tum, đồi Tròn, xưởng cưa, ngã ba Trung tín… Đã hai lần đánh 1049, đánh Kleng để rồi lật cánh về Gia lai. Mùa mưa 72 vượt sông, bao người lính bị thương lại bỏ xác dưới thác Pô ko. Đau xót nuốt vào trong để về đánh Đức Cơ, quyết ôm chặt đường 19 kéo dài mở vùng giải phóng. Địch đánh Đức Cơ, ta đẩy lùi ra rồi trước cái đêm 27/1/73 máu sư đoàn ta lại đổ để dành lấy thêm từng tấc đất Cao nguyên. Tết năm ấy quà tết chia chẳng hết vì bao bạn không còn sống để nhận quà! Cái ngày 27/1 năm ấy vui mà buồn đến thế. Anh em mình hi sinh nhiều quá, ranh giới sau ngày 27/1 là ranh giới hình thành bằng suối máu. Niềm vui hòa bình mong manh, mong manh như tính mạng anh em mình giữ chốt.

    Các bạn của tôi ơi! Chúng mình từng sống những tháng năm ăn rau rừng, ăn môn thục và búng bang. Chúng mình chia nhau manh áo, tấm quần mà xuất kích. Chúng mình cạo tinh nứa làm thuốc lào hút cười vang trong hầm chốt, chúng mình cả mùa mưa chỉ một cái quần đùi mà vẫn đánh thắng Lệ Ngọc, Chư Nghé, làng Siêu. Thương lắm những đứa hi sinh còn gửi lại cái áo lành cho thằng bạn còn sống. Di vật liệt sĩ Tây nguyên hầu như chỉ nặng độ 1, 2 ki lô gam gồm một cái võng dù, một cuốn nhật kí và vài lá thư của miền Bắc. Tất cả chỉ có thế. Tất cả đồng đội chúng mình khi chết đi đều chỉ còn có thế. Các bạn ơi! Nghĩ lại vẫn thấy đau lòng. Đã vài lần tôi đi trở lại con đường 19 từ Ngã ba Hòn Rồng ra cửa khẩu Đức cơ. Cao nguyên bạt ngàn xanh màu cà phê, cao su và hồ tiêu. Đứng trên dốc đồn Tầm ngó lên chốt Mỹ, ngó về Chư Ga ra, Chư rông rang, hoa quì dại vẫn nở le lói bỗng chạnh lòng nhớ ngày đắp mộ bạn mình bằng chùm hoa cúc cháy dở. Đồng đội ơi, chè Bàu cạn thơm ngon thế, cà phê Thu Hà thơm thế, màu hoa quì vàng thế… ôi, phải chăng vì có máu của bạn mình trong đấy?

    Lịch sử cho chúng ta được cái may mắn là một trong những đơn vị nổ súng sớm nhất trong chiến dịch giải phóng Tây nguyên 1975. Các bạn làm sao có thể quên cái ngày 14/1/75 nhắm hướng nam hành quân. Suốt cái tết 75 áp sát đường 14 nín thở rồi bùng ra đánh Thuần Mẫn, Cẩm Ga, đêm mùa khô hành quân về Đạt lý, Buôn Hồ hoa cà phê thơm nưng nức. Kể từ ngày 5.3.75 tất cả sư đoàn hành quân liên miên đánh địch và không ngủ. Chúng mình vội vã lao về Phú Bổn trong chiều 17/3 để cả đêm hôm ấy leo ngọn núi đá tai mèo sáng sớm 18/3 chạy suốt 8 cây số lao vào một đội quân đông gấp mười lần ở Cheo Reo mà nổ súng. Chưa bao giờ chúng mình có một trận đánh xe tăng, thiết giáp như hôm ấy. Chưa bao giờ chúng mình nuốt nước mắt vì những người dân lành bị tử nạn như ngày ấy. Đường số 7 kinh hoàng cho tới suốt đời chúng ta, những người trực tiếp truy kích và làm nên cái trận đánh có một không hai trong lịch sử quân đội mình. Bây giờ đường 7 thanh bình chạy theo dòng sông Ba nối Tuy Hòa lên Tây nguyên. Nương rẫy xanh, màu nắng như rưng rức trong nó nỗi buồn ly tán của hàng chục ngàn người di tản ngày xưa. Tôi trở về chiến trường xưa thắp hương cho hơn một trăm đồng đội mình hi sinh hôm đánh Cheo Reo. Tôi ra đầu cầu cây Sung, cái cầu gẫy hôm 18/3 mà hàng chục xe rơi xuống sông. Tôi thắp những nén hương ven đường, thắp hương dưới bờ suối như thấy lại hàng ngàn người bỏ mạng ngày hôm ấy tại nơi này. Ba mươi tám năm siêu thoát được không?

    Các bạn của tôi! Đời chúng ta đi chiến đấu không thể có một ước mơ kì vĩ đến nhanh như vậy. Chúng ta lên xe ngược về đường 14 để vượt qua Buôn Hồ, Ban Mê, Gia Nghĩa, Lộc Ninh rồi đổ quân ở Chơn Thành sáng 15/4. Chúng ta náo nức gạo, đạn, áo mới, quần mới để 20/4 vượt sông Sài Gòn đoạn Bến Súc về nằm trên Bến Đình, Nhuận Đức. Đêm qua 28/4 cả sư đoàn hành quân. Cả sư đoàn tiến về Đồng Dù và Cầu Bông. Các bạn của tôi ơi, đêm hành quân 28/4/75 là đêm nhớ đời bởi hương bùn lầy, hương lúa miền Nam . Chúng mình bám gấu áo nhau mà đi, chúng mình biết đây là trận cuối cùng. Trong đêm chiếm lĩnh ai cũng nhớ mẹ, nhớ quê phải không các bạn? Cả đêm qua đã biết bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu suy nghĩ để rồi nổ bùng khi phát hỏa vào 5 giờ sáng nay – 29/4/75. Cả đời trận mạc, đến người chỉ huy của mình cũng không thể ngờ, không thể hình dung lại có phút lẫm liệt đến thế của lính mình. Cửa mở Đồng Dù mãi là câu chuyện hào hùng mà đời sau ghi nhớ. Bao người đã ngã xuống trên cửa mở, bao nhiêu con mắt của người bị thương nằm lại nhìn theo đồng đội mình lao qua. Người lính xe tăng vừa khóc vừa nhấn ga cho xe lồng lên lao về phía giặc. Ôi ta quên sao được ánh mắt bạn mình trọng thương trên cửa mở cầu khẩn nhìn chúng ta mà chúng ta không thể dừng lại cứu bạn, nước mắt mình rơi mà lao lên phía kẻ thù. Các anh ơi, hãy tha lỗi cho chúng tôi. Chiến thắng của chúng mình cần có sự hi sinh là thế. Ba mươi tám năm sau tôi cúi đầu lạy tạ với người đồng đội bị thương nằm trên bờ ruộng mà tôi nhắm mắt lao qua…

    Cầu Bông, Tân phú trung đấy các bạn 64 ơi. Chỉ cách Sài gòn 28 km. Loạt đạn đầu tiên 6 khẩu DKZ đồng loạt làm sụp cái đồn đầu cầu. Ấp Chợ Tân phú Trung đánh từ sáng tới trưa. Đã gần bốn mươi tử sĩ nằm gục trên bờ ruộng rau, trong ngóc ngách chợ. Nắng ùa lên trời, nắng ùa xuống cánh đồng lúa và trên đường hàng mấy chục xe tăng thiết giáp chạy về. Cánh đồng gần Cầu Bông thành biển lửa của một trận thui xe tăng, thiết giáp kẻ thù. Trưa hôm nay 29/4 trên cánh đồng Tân Phú Trung dàn dạt hoa bằng lăng tím và con đường số 1 đỏ rực những hoa phượng đầu hè. Lửa từ dưới đồng, lửa từ xe tăng cháy và khói, khói như cả một cánh đồng đốt rạ ngày mùa. Trong màu đỏ của hoa, màu lửa của chiến trận, màu khói đốt đồng, chúng mình lao lên xe tiến vào Sài Gòn. Đạn đại bác vẫn rít qua đầu về hướng Tân Sơn nhất. Đoạn đường cuối cùng của cuộc chiến, đời chúng mình thít dần ngắn lại đến nút cuối cùng.

    Ngày mai. Chúng mình còn bao nhiêu kỉ niệm ở Sài Gòn. Kỉ niệm ngây ngô đáng yêu của anh lính người Miền Bắc. Ngày mai ở giữa Đô thành rồi mà vẫn không tin nổi mình đang bước chân trên thành phố hòn ngọc Đông Dương. Cầm bút viết lá thư về cho mẹ còn ngập ngừng... Sài gòn ngày 1/5/75…

    Chúng tôi được về sau đó còn các bạn lại ôm súng đi BGTN. Người lính sao mà cực thế? Các bạn của tôi ơi! Chúng tôi những người được trở lại trường tháng 10/75 biết ơn các bạn. Lần nữa các bạn lại hi sinh còn chúng tôi dù đi qua chiến tranh CM cũng không hiểu nổi cuộc chiến đấu ở nơi ấy (chiến trường K), cũng như dân tộc họ cũng không hiểu nổi họ nữa là chúng ta.

    Bây giờ là 9 giờ 32 phút. Thôi tôi dừng ở đây các bạn, bởi đã đến lúc gay cấn nhất trên cửa mở Đồng Dù rồi. Tôi dừng để cùng các bạn cúi đầu mặc niệm và gửi nén nhang về các đồng đội của mình.

    NTL – chiến sĩ E 64 F320A Đồng Bằng

    No Avatar

    litangu

     06:51, 1st May 2013 #18067 

    Suốt ngày hôm qua tôi buồn . Người ta quên 30/4 , chỉ còn người lính thì nhớ

    No Avatar

    Phong Quang

     17:13, 29th Apr 2013 #18003 

    Em biết bác đã khóc trong những ngày này, khóc không vì hao quang chiến thắng mà vì những đồng đội mình mãi không về

    namquanluc's Avatar

    namquanluc

     15:24, 29th Apr 2013 #17997 

    Em nữa ! Cũng muốn chảy nước mắt luôn !

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     14:17, 29th Apr 2013 #17996 

    Bác làm em ...chảy nước mắt rồi!

    No Avatar

     11:21, 29th Apr 2013 #17989 

    Cháu vẫn còn lưu nguyên bản bài viết của bác, nếu bác không hài lòng với bài đã được chỉnh sửa chính tả thì cháu sẽ phục hồi nguyên văn cho bác. Kính.



  17. Có 9 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •