CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 12 của 35 Đầu tiênĐầu tiên ... 2101112131422 ... CuốiCuối
Kết quả 111 đến 120 của 342

Chủ đề: Tâm tình người lính Tây Nguyên!

  1. #111
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Nhớ đồng đội lính SV

    Tặng đồng đội (SV nhập ngũ năm 72)



    Nhìn các bạn tôi tóc bạc cả rồi
    40 năm nhoáng như ngọn gió.
    Chỉ các bạn không về thì cứ như ngọn lửa
    Cháy rì rầm những đêm Trường sơn

    Uống đi bạn ơi, ngoài hồ gió heo may
    Con đường Tình yêu* có tự bao giờ nhỉ?
    Những người chết chưa một lần tình tự
    Ảo ảnh người yêu tan vỡ ở chiến trường

    Đồ án rách toang khi ngã lúc công đồn
    Chúng tôi mang tên bạn về trong những bài tập lớn
    Chúng tôi ra trường bạn về nơi qui tập
    Còn bao nhiêu lỗi hẹn? hỡi mộ chí giăng hàng!

    Hơn bốn mươi năm kỉ niệm mái trường
    Bạn thì gần bốn mươi năm nằm lại
    Hoa dại cứ bốn mùa đơm mãi
    Những cánh hoa lạnh lẽo bạn tôi nằm

    Chúng tôi về cứ bia rượu hàng năm
    nhớ bạn thoáng qua đợi năm sau lại đến
    22/12 miếng thịt ước mơ đời lính
    Nay già rồi nước mắt lại chực rơi

    Hãy rót chén rượu này xuống nước hồ Tây
    Để hồn bạn một lần trở về cùng người yêu đi trong sương lạnh
    Để con cháu đến nơi này sẽ nhớ ngày ra trận
    Người yêu trao một cánh lá Tây hồ

    Ai đã từng về lại chiến trường xưa?
    Có hái được sắc tím hoa đồi vắng?
    Có múc cạn được nước dòng Thạch hãn?
    Những bài ca thay sao được nỗi đau này?…


    22/12 đâu chỉ có năm nay
    Tôi nhớ bạn đâu chỉ một lần rượu bia hò hẹn
    Xin các bạn hãy về đây gặp những người lính chiến
    Để cùng nhau nhớ mãi một mái trường


    22/12/2011 Nguyễn Trọng Luân CCB ĐH cơ điện - F320A
    *đường Tình yêu - đoạn đường sau trường Chu Văn An ven Hồ tây

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     23:34, 11th Jun 2013 #20348 

    chẹp chẹp , vậy mà không chảy thì có thèng chết

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     20:51, 11th Jun 2013 #20329 

    Cụ Thuylinh sến chảy nước....

    Thuylinh's Avatar

    Thuylinh

     09:44, 11th Jun 2013 #20311 

    Chiều Hồ Tây mịt mờ sương khói toả. Ánh mắt đượm buồn vẫn trông ngóng bóng hình xưa.



  2. Có 6 người thích bài viết này


  3. #112
    Ngày tham gia
    06-10-2010
    Bài viết
    171
    Thích
    129
    Đã được thích 65 lần trong 35 bài viết
    TÂM SỰ CÙNG BÁC LÍNH TÂY NGUYÊN

    Trưa nay nhận điện thoại Bác gọi (Qua máy của Bác LXT) em mừng lắm. Những tưởng đến tháng Chín mới gặp Bác, nào ngờ… Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn KQH đã là cầu nối để người lính, những người yêu mầu áo lính chúng ta gặp nhau (Đồng đội KQH cảm thông đừng nghĩ Q tôi thấy người hay bắt quàng làm thân, oan đấy)
    Bác LTN mến!
    Em không sinh ra từ miền quê ấy, mà chỉ có một phần tuổi thơ gắn bó với miền quê này, cái thủa mà ánh mắt nhìn cuộc đời trong veo đầy mơ ước, hứa hẹn.
    Như Bác biết, gia đình em là một trong số dân ngụ cư. Năm 1954 từ TQ bố mẹ em chuyển về sống ở thị trấn Hạ hoà, một thời gian sau thì chuyển lên phố Minh Đức. Gọi là phố cho oai chứ nào có gì, vài ba chục nóc nhà với một cái chợ. Cửa hàng cung tiêu quanh năm chỉ bán dầu hoả và muối trắng, đầu phố là nhà ông bán thuốc bắc, cuôí phố là nhà ông lò rèn, vài ba ông thợ may và quán phở của ông Thái gù. Ầm ĩ và nổi nhất có lẽ là phản thịt của ông Sáu (dân làng thường gọi là ông Sáu bị). Ông có vóc người to, khoẻ, hai mắt xếch với hàng mi dựng ngược. Bọn em gặp ông ấy cầm con dao mổ lợn trong tay thằng nào thằng ấy chạy đến vãi tè…
    Trường làng ở sau chợ, giáp với bờ sông. Kỷ niệm về những ngày đầu đi học lớp i tờ với em là cái vụt của thầy Thắm. Hôm ấy giờ ra chơi cùng mấy thằng nữa trèo lên cây sung chĩa ra bờ sông hái quả. Thầy Thắm đứng dưới gôc cây chỉ: Q hái cho thầy chùm nhiều quả kia. Em hái và nhanh nhẹn tụt xuống, chân chưa kịp chạm đất thì thầy vung cái thước kẻ bằng gỗ lim vụt cho hai cái vào mông. Thầy bị cụt một tay nên hình như sức mạnh dồn vào tay còn lại, nói không ngoa một chứ bây giờ sờ lại hình như vẫn cảm thấy đau. Ngay hôm sau em sợ không dám đến lớp, thế là bỏ học, chấp nhận nhuận một năm…

    No Avatar

    .VMQuang.

     08:45, 12th Jun 2013 #20354 

    Ngày xưa Thầy vụt đau phải chịu, bây giờ thì thôi rồi...

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     18:36, 11th Jun 2013 #20325 

    Thế mà đã bỏ học. Kém !



  4. Có 2 người thích bài viết này


  5. #113
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    @VMQuang: Lần đầu nghe bạn nhắc tới cái tên Minh Đức tôi nghĩ ngay là bạn đã biết quê tôi từ những năm trước 1960.
    Khúc đường nơi nhà Q đã ở hồi nhỏ là cả một câu chuyện mơ ước của tôi hồi bé. Ngày ấy để được ra chợ, đi dọc phố chợ đã là sự may mắn rồi. Tôi rất chịu khó bắt cua hay kiếm gánh củi để mang ra phố chợ mà bán. Nhưng có lẽ tôi hay bán quả dọc nhất ngoài phố chợ.
    Bạn học của mình ngày ấy ở xóm nhà Q bây giờ đi tứ tán. Mỗi lần về quê nhìn chợ phiên cũng nhiều mắt xanh mỏ đỏ nhiều sự đổi thay ở hàng hóa, chỉ có bãi chợ liền ra sông Hồng là vẫn thế. Lối xuống đò lở lói sau bụi chuối tây, chỉ có khác con đò nay không bơi bằng cây dầm xưa cũ mà chạy bằng máy nổ và sông Hồng thì ngày càng ít nước.

    No Avatar

    .VMQuang.

     08:51, 12th Jun 2013 #20355 

    Hẹn dịp gần nhất gặp nhau Bác nhé. Chúc Bác manhj khoẻ



  6. Có 1 người thích bài viết này


  7. #114
    Ngày tham gia
    08-10-2010
    Bài viết
    596
    Thích
    414
    Đã được thích 176 lần trong 119 bài viết
    Đọc những câu chuyện thấm đãm tình người, thật như cuộc sống của bác LTN, lại biết bác là lính F320 A em cảm thấy có cái gì đó thật thân quen vậy. Dự định sẽ PM cho bác ấy để làm quen X_X, may quá trưa nay Sư thày lại kết nối để em nói chuyện với bác, rồi lại biết bác đã học tại trường cấp IIIA Yên Bái, thật là vui như đã quen lâu rồi8->

    Chúc bác chắc tay viết để em và mọi người được đọc nhiều hơn về những người lính >-

    P/S: cuối giờ chiều nay, Sư Thày alô cho em và hỏi: trưa nay em gọi điện cho anh à? ;));));))

    Dongdoi_D406's Avatar

    Dongdoi_D406

     13:31, 12th Jun 2013 #20385 

    Tuổi thơ em vẫn ăn sắn suốt mà, 1 hạt cơm cõng 10 hạt sắn

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     23:37, 11th Jun 2013 #20349 

    sao chả thấy bác D_HP xuýt làm phó giám đốc CTy 2 "mổ" chỗ em ???? Huhuhu

    No Avatar

    litangu

     23:28, 11th Jun 2013 #20346 

    may cho D406 nhá . Về Đoan Thượng có mà ăn sắn suốt đời

    Dongdoi_D406's Avatar

    Dongdoi_D406

     21:59, 11th Jun 2013 #20342 

    Hồi học ĐH suýt nữa về làm dâu Đoan Thượng đấy bác LTN ạ

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     21:57, 11th Jun 2013 #20341 

    Khó chịu rồi đấy !


    GHÉT SỰ GIẢ DỐI

  8. #115
    Ngày tham gia
    29-09-2010
    Bài viết
    1,078
    Thích
    145
    Đã được thích 547 lần trong 331 bài viết
    Trích dẫn Gửi bởi litangu Xem bài viết
    Nhưng có lẽ tôi hay bán quả dọc nhất ngoài phố chợ .
    Năm 65, 66 ở chân núi Tam Đảo bên Thái Nguyên thứ quả đến mùa chúng tôi hái vô tư là dọc chua. Những cây dọc rải rác khắp dọc đường vào chân núi, sườn đồi. Ấy vậy mà giờ thỉnh thoảng mới thấy ở tít sườn núi trên cao. Nhận ra nhờ dáng ngang cành... dọc, mà còn phải hỏi cho chắc.
    Năm ngoái theo đề nghị của tôi đội Xã Mỹ Yên tặng cho một bao tải dọc về chia cho anh em nấu canh chua. Mỗi người hơn chục quả, canh chua quả dọc ngon thật nhưng nằm mãi trong tủ lạnh rồi cũng đến lúc phải vứt đi.

    Riêng tôi được cho 5 cây dọc nhỏ có hơn gang tay. Cái giống ấy rễ cọc, một gang trên một gang dưới mà đứt giữa chừng chả có rễ con cho đất bám. Chiều về đến nhà ươm ngay vào bầu cát ẩm mấy ngày thì chết hết. Tính là năm nay có đi thì kiếm quả già về ươm từ hạt chắc có lẽ mới được cây.

    No Avatar

    dongdoi_f2

     10:54, 12th Jun 2013 #20366 

    Giờ mới biết quê bác litangu chuyên cấp dọc cho HN, nấu canh cá

    No Avatar

    VOTMUOI

     10:50, 12th Jun 2013 #20365 

    Theo em thì dọc nấu dấm cá là ngon nhất , nấu dọc phải nướng chín bóc hết vỏ nó cho vị chua thanh không gắt , chát và không làm mất mầu như sấu , me hay thanh mai .

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     23:39, 11th Jun 2013 #20350 

    cái quả này bọn em hay gọi là quả "mân mê" - "vân vê"

    No Avatar

    litangu

     23:33, 11th Jun 2013 #20347 

    ngày xưa trong rừng cọ quê tôi cây dọc mọc xen lẫn . Bây giờ chả còn như thế nữa , họ phải trồng trong vườn . Canh cua nấu với quả dọc là món tôi sướng nhất bác HT ạ



  9. Có 1 người thích bài viết này


  10. #116
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết




    Trở về từ chiến trường Tây Nguyên. Vài chục năm sau nỗi ám ảnh mùa khô mùa mưa cứ như mặc định vào trí nhớ của tôi. Vào cữ tháng 10 mà có sụt sịt thì lại nói với vợ đổi mùa đấy mà! chả sao đâu. Thế mới biết làm người lính thì ngắn nhưng đời lính thì dài. Ông và cháu nội tranh nhau cái ti vi. Ông xem phim bộ đội cháu xem BIBI. Nó bảo lúc nào ông cũng bộ đội, bộ đội. Bà nó nguýt:
    - Người ta đại sĩ đại tá ông mày hạ sĩ trung sĩ mà cũng hới mưng…
    Cháu lại bênh ông:
    - Ông là bộ đội đánh Mỹ, cô giáo con bảo phải yêu bộ đội , yêu người già.
    Nói rồi nó lại ngước lên TV. Trên màn hình nhập nhằng mấy cô cậu đang thi Tài năng Idol… xanh xanh đỏ đỏ, Ban Giám khảo còn xanh đỏ hơn. Ông cháu tôi chóng hết cả mặt.

    Tôi dọn về ở Hoàng Cầu này đã hơn mười năm. Con phố yên tĩnh và sạch đẹp. Phải nói là VIP. Tôi cũng là diện thơm lây. Đối diện nhà tôi là tay giám đốc một Công ty nhà ở HN. Hắn mua hai căn gộp một. Nhà đẹp. Con hai đứa, đứa học ở Mỹ đứa ở Anh. Tôi chỉ thích nhà hắn mỗi cây bàng. Cây bàng đứng bên vỉa hè nhà ấy choãi cành sang nhà tôi sát vào ban công. Cuối năm, lá chuyển màu từ xanh sang loang lổ vàng rất nhanh. Từng cánh lá rơi quay quay sang vỉa hè nhà tôi. Áp tết, lá vẫn nhiều nhưng đã có chiều yếu ớt. Những vết thâm như mụn ghẻ đỏ lan dần. Trăm ngàn cái búp như cái hoa ngọc lan màu xanh chỏng ngược lên trời trong khi vài cái lá đeo lơ lửng vẫn đọng lại. Tôi đứng trên ban công với tay ra là đến tán bàng. Cứ yên lặng, cố cách xa tán lá ấy để được nhìn và nghe lá rơi. Khi chiếc lá cuối cùng già cỗi buông uể oải xuống vỉa hè, tôi cảm thấy như đúng lúc ấy các búp non kia bừng dậy và chỉ sáng hôm sau thôi cái búp non như bóng đèn quả nhót chổng ngược xòe ra hai ba cánh lá xanh mỡn thật hiên ngang. Tôi đi vào nhà, có cảm giác buồn buồn. Sự thay thế cái già cái trẻ cũng hối thúc như cái cành bàng kia ư?

    Cây bàng vô tư lớn và tôi cũng đã nhiều mùa đông ngắm nó. Mỗi mùa đông đứng trên ban công ngắm cây bàng thấy tiếng ho của mình lại dầy hơn. Chủ nhân nhà ấy chả bao giờ ra ban công cả. Chị vợ có riêng cái Xí nghiệp giặt khô là hơi cho mấy khách sạn. Hai vợ chồng hai doanh nghiệp cặm cụi đếm tiền. Nhà đó mỗi tuần có hai Osin lau dọn vài lần và thành lệ cứ ngày 14 âm lịch và 29 âm lịch hàng tháng cả hai vợ chồng lên chùa. Nể! mười mấy năm nay vẫn thế. Hương trầm thơm từ nhà ấy sang nhà bên cạnh. Có đận không có mùi hương nhang của nhà ấy thì vợ chồng tôi quên mất cả ngày rằm. Công nhận nó ở hiền, năng hương khói, phật trên cao cứ vun đắp cho nó cũng là lẽ công bình. Chỉ khổ vợ tôi mỗi chiều quét lá bàng cho vào túi ni lông sách đi đổ rác. Riêng tôi cũng không lăn tăn gì lắm bởi tôi yêu cái việc dọn lá khô này từ xưa rồi. Mà nhặt lá bàng nhà nó đi đổ rác cũng là sự trả công ngắm cây bàng.

    Nhưng mỗi khi đắm đuối nhìn cây bàng đổ lá tôi lại nghĩ đến cây Khộp. Lính ở rừng Tây nguyên nên hay nhớ Khộp. Cái thứ cây chả hoa chả quả cũng chả đi vào thơ văn tình ái chi hết. Ngay người sống ở Pơ lây cu bây giờ cũng có biết nó là cây gì đâu. Họa chăng biết cây Kơ nia. Mà biết cũng là do bài hát của ông nhạc sĩ gì gì ấy. Khổ thân Khộp, có tên có đất có quê hương bản quán hẳn hoi mà yếm thế quá. Bao nhiêu tên đẹp Hải - Hồng - Thanh - Ngoc - Li - Lan… không mang lại mang cái tên Khộp. Chả trách con trẻ nứt mắt ra đã biết cây Diêu bông. Diêu bông là cái gì chả ai hiểu nhưng ai cũng biết.

    Khộp mọc thưa, mã xấu chả đẹp đẽ gì. Xù xì và cộc cỡn là khác. Chỉ được cái lá to và mơn mởn xanh vào mùa mưa. Mùa mưa chúng tôi đi dưới rừng Khộp nghe râm ran mưa đổ trên lá. Những phiến lá to như cái bánh đa, có thằng bảo trông như lá sen. Búp non của Khộp thì cảm thấy như ăn được, nó mầm mẫm như cái dải khoai nước. Lính ta bảo có lẽ búp Khộp nấu canh được. Nói vậy nhưng chúng tôi chả ăn bao giờ. Lạ một cái rừng Khộp rất thưa cỏ. Khộp sống cả ở trên vùng kẽ đá, nó tích nước ở vỏ cây. Lấy dao đẽo lên vỏ cây phải sâu đến hơn một cen-ti-met mới vào đến thân gỗ. Cái lớp vỏ ấy thầm thẫm nước và ứa ra cái màu vàng kiểu gạch cua. Mùa khô, lá Khộp cong vênh lên đầy những mụn ghẻ vàng xuộm rồi rơi xuống. Trong đêm chúng tôi nghe lá rơi xuống đánh phạp. Chợt nhớ Trần Đăng Khoa nói lá rơi khe khẽ như là rơi nghiêng. Khộp không rơi nghiêng nó rơi phẹt cái xuống rất thật thà. Ở rừng, mọi thứ rất tự nhiên. Khộp cũng thế, ngay cái tên của nó cũng đã thấy thô ráp thật thà quá rồi. Lá khô của nó dẫm lên vỡ bung nghe lộp khộp, hay thật. Chả nhẽ tên nó tượng thanh từ cái chuyện dẫm lên lá nó?

    Lính Tây nguyên thích khộp lắm. Vì rón rén đi bắn hoẵng ở những cánh rừng ngoài phía Lệ Thanh vào mùa khô. Cuối mùa khô hoẵng đi ăn đêm, trời trong đến nỗi đêm cũng cảm thấy màu xanh. Lúc ấy hay được hoẵng lắm. Nhưng lá khô rải đầy trên cỏ kẻ đi săn phải khéo léo đừng dẫm lên lá Khộp. Nó vỡ tung và kêu to như ta đập cái bánh đa vừng sẽ là cú báo động hữu hiệu nhất cho con thú. Đã có lần chúng tôi phát hiện ra thám báo địch vì tiếng lá khộp vỡ rôm rốp ấy.

    Mùa khô 1974 ở chân đồi Chư Bồ trên đường 19 chúng tôi chôn những đồng đội hi sinh trong vạt rừng khộp. Xong xuôi rồi chợt nhớ đất mới còn đỏ thế này lính địch dễ phát hiện bèn lấy lá khộp rải kín mộ bạn mình. Chúng nó nằm lặng lẽ dưới thảm lá khộp hiền từ. Những ngôi mộ chết trẻ khoác tấm áo vá bằng lá cây Khộp, những tấm áo vụng về tức tưởi. Trên cao mây trắng lương vương vài sợi, trời mùa khô Tây nguyên thăm thẳm cao.

    Khoác súng đi rồi ngoái lại thì thấy những cái lá khộp khô trên mộ bạn mình động đậy. Gió cao nguyên làm lá khô xô xuống cỏ. Chả biết tại gió hay mấy thằng nằm đó có điều gì không an tâm? Có điều gì muốn nhắn gửi?

    Mấy chục năm sau tôi vẫn nghĩ chắc có gì đó chúng tôi khiếm khuyết. Có cái gì đó mà bạn tôi còn nức nở dưới nấm mồ đỏ quạch Ba zan. Đồng đội ơi, chúng tôi rồi sẽ trở lại. Gió xào xạc trên rừng Khộp rừng le khô rang. Pháo địch đuổi phía sau. Chúng tôi chạy. Chạy thoát ra khỏi vùng pháo kích. Chạy thoát khỏi cái rừng Khộp vừa chôn bạn mình. Chúng tôi thoát về, sau lưng còn đồng đội vùi mình dưới thảm lá rừng khô lốp đốp, dưới miên man hoa Dã quì vàng đến rợn lòng. Những nấm mồ bạn tôi mấy chục năm vẫn cựa quậy những cánh lá khô của rừng Khộp. Bây giờ những nấm mồ ấy đã về nơi qui tập chưa? và liệu có còn không?

    Chả biết lá bàng tím biếc văn thơ kia hằng được người đời yêu quí có hiểu mỗi khi nhìn nó tôi lại nghĩ đến lá Khộp cong vênh nứt nẻ trong rừng Tây nguyên hay không nhỉ?

    Dongdoi_D406's Avatar

    Dongdoi_D406

     10:46, 12th Jun 2013 #20364 

    Em rất thích câu: "Khộp không rơi nghiêng nó rơi phẹt cái xuống rất thật thà" :D



  11. Có 1 người thích bài viết này


  12. #117
    Ngày tham gia
    11-10-2010
    Bài viết
    485
    Thích
    372
    Đã được thích 385 lần trong 222 bài viết
    Anh litangu à. Anh viết về ‘Lá’, nhưng lại đem cho người đọc thấy về những cánh rừng khộp Tây Nguyên khô cháy.
    Những cánh rừng khộp, cho dù xanh nõn trong mùa mưa, nhưng ‘cũng chẳng ăn được’, và luôn ‘….mã xấu chả đẹp đẽ gì . Xù xì và cộc cỡn là khác…’.
    Rừng Tây Nguyên mùa khô, những lá khộp khô ròn, tan thành mảnh nhỏ như ‘…cái bánh đa vừng…’ trong gió chiều, và vỡ vụn trong trái tim của người lính Tây Nguyên, cũng như bạn đọc hôm nay, khi nhớ về ‘…những ngôi mộ chết trẻ khoác tấm áo vá bằng lá cây khộp…’ .
    Những chiếc lá khộp khô ròn, thời chiến trường B3 Tây Nguyên xa ngải ấy, hôm nay, vẫn luôn được những người lính và những bạn đọc, tưới cho ướt mềm bởi những giọt lệ biết ơn nhưng kiêu bạc.

    Để thoát ra khỏi tâm tư hơi ‘lụy’ của ‘cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi , em xin được tếu táo một chút về rừng khộp khô Tây Nguyên.
    Đúng như anh litangu đã nhận xét, cây khộp không những xấu mã, mà chẳng còn có được tý công dụng nào.
    Khộp không dùng để đóng đồ được, khộp cũng không dùng làm củi được, đun khó cháy và khói lắm, lại rất khó chẻ nhỏ. Bởi thế, hôm nay, rừng khộp vẫn còn rất nhiều, chẳng sợ lâm tặc và anh bầu Đức.
    Đi trong rừng khộp Tây Nguyên, dẫu ngay trong mùa mưa xanh non, và cùng đồng hành cùng cô gái đẹp hàng tháng trời trong rừng, nhưng vẫn luôn thấy khô cháy.
    Khộp thì khô cháy là đương nhiên.
    Còn cô gái đẹp, lại là cháu ruột cưng nhất của Giáo Chủ Kiệt trùm địa phận Hà Nội và đằng Ngoài (Giáo Chủ Kiệt thì hẳn các bác biết là “gộc” thế nào rùi).
    Như thế, đi trong rừng khộp, không khô cháy mới là sự lạ.


    baoleo's Avatar

    baoleo

     13:10, 12th Jun 2013 #20382 

    Nếu năm 97, em 'cải Đạo' khi nhận cô be này làm thư ký, thì nay, cái ghế Chủ tịch kiêm TBT Nhà thờ Cửa Bắc, chắc như ngày mai, mặt trời lên khỏi đường chân trời lúc 5h13

    No Avatar

    huuthanh

     10:12, 12th Jun 2013 #20358 

    Baoleo đáng ra phải nhập đạo từ lâu :-)



  13. Có 1 người thích bài viết này


  14. #118
    Ngày tham gia
    08-10-2010
    Bài viết
    596
    Thích
    414
    Đã được thích 176 lần trong 119 bài viết
    Em chưa được đi qua rừng khộp của bác LTN và rất nhiều bác trên KQH, nhưng cảm nhận thật rõ, thật rõ tiếng lá rơi, tiếng bước chân dẫm chân trên lá khô
    Tuổi thơ của em cũng gắn với rừng và suối. Rừng nguyên sinh có, rừng trồng có, rừng tạp có. Vào mùa xuân, mùa măng mọc, cứ sáng sớm từ trên giường chân chạm đất là chạy ra rừng với con dao tông trong tay đi tìm măng vầu mới nhú, mặc dù nhà đã có cả một nương vầu nhưng vẫn thích vào rừng tìm măng vầu về ăn, thuộc làu trong đầu nhưng nơi có bụi vầu, hay có măng vầu, biết thật rõ vầu đắng, vầu ngọt. Thích nhất là tìm được cái măng đang chuẩn bị đội đất nhô lên, chỉ nhìn thấy được một chút cái búp măng vừa kịp ló ra khỏi mặt đất mà nếu không quen đi tìm măng thì không nhìn thấy được.
    Vụ măng vầu có lẽ ngắn hơn vụ măng sặt, xa rừng lâu quá rồi chỉ nhớ mang máng vậy thôi, đi tìm măng, muốn đi lấy măng sặt thì lại phải biết lách mình trong rừng sặt mọc chi chít, đổi lại lấy măng sặt không nhất thiết phải tìm măng mới nhú, mà măng sặt mọc lên như những cây chông bên dưới gốc sặt
    Cứ bảo ăn măng độc, nhưng đã sống với rừng có lẽ nó là thức ăn chủ yếu của các gia đình khi mùa xuân về, khi nhưng cơn mưa phùn đến

    Dongdoi_D406's Avatar

    Dongdoi_D406

     13:28, 12th Jun 2013 #20384 

    Em biết như vậy nên khi Sư Thày gợi ý măng giang em vẫn ngồi trật tự :-)

    No Avatar

    litangu

     12:03, 12th Jun 2013 #20371 

    Cám ơn D406 , anh còn để nguyên kiến thức về măng đấy nhé . Sẽ trở lại chuyện măng với em . D406 chưa hiểu hết cái thị xã Yên bái là vùng đất gì đâu ? Măng đấy

    No Avatar

    huuthanh

     10:11, 12th Jun 2013 #20357 

    Người ta bảo lấy măng giang bằng cách lay cho nó gãy rơi xuống, không biết có thật không?


    GHÉT SỰ GIẢ DỐI

  15. Có 1 người thích bài viết này


  16. #119
    Ngày tham gia
    11-10-2010
    Bài viết
    485
    Thích
    372
    Đã được thích 385 lần trong 222 bài viết
    @ Anh huuthanh và các bác:
    Kinh nghiệm tổng kết hái măng thì nó bẩu thế này ạ:
    1/ Măng ngon nhất: là măng đào (nó mới nhú, phải đào mới lấy được)
    2/ Măng ngon nhì là măng bẻ (dùng tay, bẻ lấy phần trên được)
    3/ Măng ngon tam là măng lay (anh huuthanh đã kể ở trên)
    4/ Măng ngon tứ là măng đạp (lúc này nó đã già rồi, dùngtay ko được, phải dùng chân):((

    baoleo's Avatar

    baoleo

     13:12, 12th Jun 2013 #20383 

    Anh litangu ơi, đã qua lính và yêu rừng, cũng lại đã đi 'hái măng' phồng người vì mạt phấn tre, thì biết thôi, a à. Hi hi

    No Avatar

    litangu

     12:04, 12th Jun 2013 #20372 

    Bao leo sao lại nói đúng Thế?



  17. #120
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Trích dẫn Gửi bởi Dongdoi_D406 Xem bài viết
    Em chưa được đi qua rừng khộp của bác LTN và rất nhiều bác trên KQH, nhưng cảm nhận thật rõ, thật rõ tiếng lá rơi, tiếng bước chân dẫm chân trên lá khô
    Tuổi thơ của em cũng gắn với rừng và suối. Rừng nguyên sinh có, rừng trồng có, rừng tạp có. Vào mùa xuân, mùa măng mọc, cứ sáng sớm từ trên giường chân chạm đất là chạy ra rừng với con dao tông trong tay đi tìm măng vầu mới nhú, mặc dù nhà đã có cả một nương vầu nhưng vẫn thích vào rừng tìm măng vầu về ăn, thuộc làu trong đầu nhưng nơi có bụi vầu, hay có măng vầu, biết thật rõ vầu đắng, vầu ngọt. Thích nhất là tìm được cái măng đang chuẩn bị đội đất nhô lên, chỉ nhìn thấy được một chút cái búp măng vừa kịp ló ra khỏi mặt đất mà nếu không quen đi tìm măng thì không nhìn thấy được.
    Vụ măng vầu có lẽ ngắn hơn vụ măng sặt, xa rừng lâu quá rồi chỉ nhớ mang máng vậy thôi, đi tìm măng, muốn đi lấy măng sặt thì lại phải biết lách mình trong rừng sặt mọc chi chít, đổi lại lấy măng sặt không nhất thiết phải tìm măng mới nhú, mà măng sặt mọc lên như những cây chông bên dưới gốc sặt
    Cứ bảo ăn măng độc, nhưng đã sống với rừng có lẽ nó là thức ăn chủ yếu của các gia đình khi mùa xuân về, khi nhưng cơn mưa phùn đến
    Rừng của bác D406 là rừng nguyên sinh, rừng rậm, có nhiều cây phủ che mát.
    Còn rừng khộp là rừng thưa, đầy nắng nóng, đi trong rừng mà không có lấy bóng râm nào, nóng và nắng kinh hòang, mùa khô chân đạp lá khộp giòn tan vỡ vụn, cây khộp khô loại gỗ nhiều dầu cháy âm ỉ nhiều ngày nhiều đêm, hầu như không có thứ gì ăn được, may mắn gặp tổ mối có cây lá giang chua,...

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •