CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 11 của 35 Đầu tiênĐầu tiên ... 91011121321 ... CuốiCuối
Kết quả 101 đến 110 của 342

Chủ đề: Tâm tình người lính Tây Nguyên!

  1. #101
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Hơ hơ! làm sao mà bác VMQuang lại biết cả cái tên cổ xưa ở quê mình? Vậy thì chắc hẳn VNQ người tổng Đan Thượng rồi! Đúng quá, hồi đó cổng chợ Minh Đức (gần ga Đan Thượng) vào thời Bình dân Học vụ có hai cổng. Ai đọc được chữ thì vào cổng sáng. Ai không đọc được thì đi vào chợ qua cổng mù.
    Cái khẩu hiệu cổ động hồi đó thế này:
    Người ta đi chợ thời vui
    Tôi nay đi chợ phải chui cổng mù


    No Avatar

    litangu

     09:51, 11th Jun 2013 #20312 

    vậy có thể bạn biết ông Câu làm thợ may và nhà một đứa tên Tường ( nó nói ngọng nhưng học giỏi )

    No Avatar

    .VMQuang.

     15:35, 10th Jun 2013 #20255 

    Em chỉ là dân ngụ cư thôi, trước năm 60 nhà em ở đầu phố MĐ lối ra ga. Nhà em gần nhà Ông Thường Hải bán thuốc Bắc bác LinhTâyNguyên ạ



  2. #102
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Chuyện làng (tiếp theo)


    Người ta bảo: một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp. Cái hàng phở, hàng bánh cuốn giữa xóm nhà tôi là nơi kiểm chứng và ghi danh những cá nhân có máu mặt ở làng. Thời bé tôi biết mấy thầy giáo cấp 1, mấy ông buôn nâu mây và mấy anh công khu mới vào hàng phở (Công khu là thợ chèn đá đường tàu hỏa). Trông nể lắm. Khoan thai tự tin thả đít xuống cái ghế băng đen nhẻm ám mùi khói. Con gà luộc sẵn, treo chổng ngược cạnh bó hành củ tươi, trắng xanh như đon mạ. Nước dùng trong veo thơm sang tận tràn ruộng giáp đường tàu. Anh Nghi Vừng dậy vỡ lòng chúng tôi ngồi hàng phở thách đố với mấy ông Công Khu ăn hết một con gà và cả bộ gan gà. Thế là anh giáo Nghi mang cái tên Nghi gan gà. Anh giáo nhập ngũ năm 1960 rồi phục viên năm 63. Được hai năm lại nhập ngũ vào B4 đánh A Sầu dính bom na pan cháy hết mặt mũi, cháy mất cả một bên tai về làng chả ai nhận ra. Chỉ khi nói tôi là Nghi vừng đây thì người làng à lên: Anh Nghi gan gà, gan gà. Anh giáo Nghi cười. Như một người hành tinh khác đến thăm làng.

    Làng nào cũng có khúc đồng dao riêng của nó. Đồng dao cho trẻ con và cho cả người lớn. Chả cần lên gân lên cốt về đồng dao giống như anh nhạc sĩ úp mặt vào sông. Đồng dao nào cũng là của chung cho thằng người cả, đừng gán ghép cho đồng dao những phẩm chất to lớn quá, chính trị quá, cuộc sống thế nào thì đồng dao tự nhiên nó sinh ra như thế và sinh ra ngay tại đó.

    Làng tôi có xóm Dậm. Xóm ấy ở ria đầm Hà. Họ ở trên đồi cọ cổ thụ soi mình xuống đầm nước mênh mông. Đi vào xóm ấy phải qua một cái đập bằng đất gọi là bờ đắp. Ngàn ngạt những bụi tre và nương cọ. Tre cũng rậm mà cọ thì cao một xóm nhà toàn những cái tên nổi đình đám về lãng tử quê tôi. Thời tôi trẻ con tôi đã biết xóm Dậm nhiều chị đẹp gái lắm. Trai làng nhòm ngó gái xóm Dậm mà chả lấy được đâm ra tức mà làm thơ viết ở đình làng.

    … Nhà ông Vang có bụi tre to
    Có cô Năng lớn chẳng cho lấy chồng
    Ai ai đến hỏi cũng không
    Có anh Ngoạn đến là bằng lòng ngay...


    Đến giờ tôi cũng không thấy họ về làng, chả biết anh Giáo Ngoạn đưa chị Năng đi phương trời nào.

    Ngồi tè he ven đường đất đỏ thả trâu ăn dưới ruộng mới gặt. Lũ trẻ chơi đủ thứ trò. Cứ nhìn bọn con gái chơi Chuyền mà sốt ruột. Tay tung đến đâu mồm đưa đến đấy cái đầu chúng nó thì cúi xuống ngửa lên như con gật gù...
    que mốt que mai /
    cái trai cái hến
    Con nhện giăng tơ
    Quả mơ quả táo
    Cán gáo sang đôi
    Đôi tôi đôi chị
    Đôi cành thị
    đôi cành na
    đôi lên ba

    Rồi mấy đứa đứng ngoài hô theo đứa trong cuộc
    Ba ta
    ba mày
    Ba cái cầy
    Một sang tư
    … Tư củ từ, tư củ khoai, hai lên năm.

    Nhìn quả chuyền bằng quả bưởi non tung lên hạ xuống chóng cả mặt, nghe đến cái đoạn
    Năm rau Răm
    Năm lên sáu
    Thằng Vân đá tung cả bàn que chuyền. Tụi con gái chóe lên Đ… mẹ Vân Quí nhá, Vân Quí nhá. Bà Quí mẹ thằng Vân đang đon rạ dưới ruông kêu váng lên: Ối Vân ơi là Vân ơi mày để cho chúng nó réo tên cái nhà mày ra kia kìa… Thằng Vân dứ quả đấm về phía con Thành rồi chạy đi. Tàu khách về, cả lũ quên phắt cái chuyện chửi nhau chạy ra áp đường tàu đố nhau tàu có mấy toa. Lũ trẻ reo hò khi toa cuối cùng vút qua. Thằng thắng cuộc được cõng một đoạn từ gốc đa ra tới hàng phở Bủ Nộm.

    Khoái nhất là nghe tụi con gái chúng nó chửi nhau. Lũ con trai chúng tôi đứng ngoài xuỵt thêm vào thế là chúng nó càng hăng. Đứa bên này bờ ruộng rẩu mỏ về đối phương bờ ruộng bên kia mà ra rả:
    con đĩ đầu đanh /
    nấu canh củ tỏi /
    Mẹ chồng chưa hỏi /
    đã đòi làm dâu /
    Chồng chưa đi câu /
    đã đòi xách giỏ /
    Chồng chưa đi mò đã đòi rang tôm
    .

    Hồi ấy chả hiểu mô tê gì mà chúng nó cứ tức tối cái bài chửi ấy thế. Nhớ nhất bà Quí mẹ thằng Vân chửi mất gà. Chao ôi bà ấy có giọng mới vang làm sao. Mấy nhà bên cạnh nghe mà ấm ức mà tức tối. Cứ chập tối là bà ấy tru lên:
    Cha tiên sư bố mày, mày đi đằng xuôi mày chết đằng xuôi mày đi đằng ngược mày chết đằng ngược, mày lấy gà của bà mày hóc xương be mày đè xương cánh, mày cắm cờ xanh đầu ngõ mày cắm cờ đỏ đầu giường, con gà nó thành ma vương nó làm cho nhà mày tù đâm chết chém… Chửi đến nỗi chó trong xóm sủa ong óc mà bà ấy vẫn chửi. Thằng Vân kéo mẹ nó về mẹ nó vằng cho cái xuýt té ngửa.

    ... Còn tiếp.

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     16:12, 9th Jun 2013 #20138 

    Em còn nghe chửi thế này : ....Gà ở nhà bà nó là rồng là phượng, gà về nhà mày nó là đồng đanh đỏ mỏ, là diều hâu là quạ, nó mổ lòi mắt bố mẹ mày ra.....!



  3. Có 3 người thích bài viết này


  4. #103
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Chuyện làng... (tiếp theo)


    Tính theo dọc đường tàu về phía ga có hai xóm. Đấy là xóm cầu Đất và xóm cầu Tây. Cái tên nó đã chỉ chính xác tình hình địa lí giao thông rồi. Xóm Cầu đất có cây cầu lát bằng thân cây cọ rồi đổ đất lên. Còn xóm cầu Tây là xóm ở gần cây cầu trên đường tàu hỏa. Cầu này Pháp xây dựng đường tàu hỏa mà có cầu. Đích thị là cái cầu thằng Tây làm.

    Hai xóm tính tình khác nhau rõ rệt. Cầu đất dặt những nhà chuyên đơm đó đánh dậm. Mùa đông thì soi cá ngủ cá cóng. Mùa hè thì be bờ lại đơm đó. Chuyện đó đơm là cả một thú vui mà khoa học đáo để. Thời ấy những ruông sâu chỉ cấy một vụ mùa. Từ tháng 11 dương trở đi bỏ trắng. Cá tôm nhiều lắm, đỉa cũng nhiều như cá. sang mùa hè nắng oi ruộng rạ đã thối ai muốn be cái ruộng nào chỉ cắm cây nêu lên đó xí phần. Xí phần rồi là không ai xâm chiếm nữa. Thường thì tháng tư tháng năm ngập nước bốc bùn be bờ cho cao rồi mở 4 cái chổ bốn góc chừng một mét. Rang thính bằng cám gạo cho thơm, chập tối trộn với đất khô ném xuống ruộng. Mà rắc thính cũng phải nhẹ nhàng đừng có ùm ùm cá bỏ đi hết không vào ruộng. Cá theo bốn cái cửa vào ăn rất nhiều. Nửa đêm bịt bốn cửa lại đặt cái đó ở đấy. Cá tôm muốn chuồn ra là chui vào đó. Đơm đó có cái thú vui là ngủ ngoài bờ ruộng mà trông đó. Đêm khuya ngủ quên rất dễ bị người khác đi đổ đó của họ tiện thể họ đổ luôn của mình. Hồi tôi mười một mười hai tuổi đã có ruộng đó đơm riêng rồi. Mẹ tôi không cho đi ngủ đêm trông đó, nhưng tôi thích đi theo các anh lớn ngoài đầm Hà. Đêm, trải mấy tầu lá cọ trên bờ đầm tán phét nghe lõm tõm cá quẫy vui đáo để. Đi ngủ ngoài đồng trông đó chỉ để nghe các anh lớn nói chuyện đàn bà chuyện tiếu lâm. Có những chuyện nghe đến lớn mới hiểu.

    Người Xóm Cầu đất hiền hơn xóm Cầu Tây. Bố tôi bảo, xóm ấy ngụ cư. Họ dưới xuôi lên, quen chạ người nên họ khôn. Hỏi chạ người là thế nào bố tôi bảo là đông người thì phải va chạm nhiều mà va chạm nhiều thì phải chống chọi nhiều nên khôn. Ra thế, sau này về Hà nội thấy đúng. Càng chạ người, người càng khôn. Giống như người hàng chợ mà nhất là chợ to như Bắc Qua, Đồng Xuân họ khôn dã man. May mà mình ra Hà nội sống chứ nếu không thì đen đủi cóc cáy như thế này sao mà mở mặt ra được.

    Hòa bình mới lập lại vài năm là được xem phim. Điện ảnh đi về vùng sâu vùng xa. Tôi nhớ lắm, lần đầu tiên tôi được xem chớp bóng là năm 1958. Bộ phim đầu tiên tôi xem là phim Liên xô. Ngọn lửa không bao giờ bị dập tắt. Từ vài hôm trước loa loa váng cả xóm làng. Tôi nhớ như in giọng anh chớp bóng đi phát thanh các làng… A lô a lô. Thưa toàn thể đồng bào đội chiếu bóng lưu động số 20 chúng tôi về đây phục vụ đòng bào hai bộ phim. Bộ phim thứ nhất: Ánh bình minh. Bộ phim thứ hai: Ngọn lửa không bao giờ bị dập tắt. Phim chiến đấu của Liên xô, giá vé người lớn một hào, trẻ em năm xu. A lô a lô. Thế là hôm sau thanh niên làng cử người đi khiêng máy nổ. Chao ôi, nó chạy xình xịch phả khói khen khét thích thế. Mấy ngày đó làng xóm chộn rộn nôn nao chỉ mong chóng đến tối. Hôm chiếu phim các ngả đường làng trên xóm dưới người gìa trẻ em tấp nập, họ đến sớm lắm trẻ con mang cả đuốc để lúc về soi đường. Người lớn xách theo cả chai nước cho con lại còn lôi cả tàu lá cọ kê đít ngồi. Nhà tôi giữa làng chả phải đi xa, nhìn lũ bạn xóm xa mình cũng thấy tự hào, tự hào vì nhà ở gần bãi chớp bóng. Khi máy nổ xình xịch rồi đèn bật lóe sáng cùng với tiếng reo òa lên của dân làng. Họ căng dây khoanh bãi đễ soát vé. Một vé năm xu phải mất một giỏ cua bán ở chợ Đan Thượng mới có. Đứa nào không bắt cua thì một gánh củi. Dậm dịch kiếm tiền từ hôm trước. Tôi cứ nhớ cái ánh đèn điện ở cổng xé vé bãi chiếu bóng làng tôi thủa xưa. Nó như một cái sự khai phá những cái đầu u mê của làng mình, nó bắt đầu cho sự ước mơ thèm khát ra đi của tôi và các em tôi. Thú thật nhờ có cái đội chớp bóng nên mới bé tôi đã thuộc những bài hát thuộc loại đi cùng năm tháng. Từ lúc chiều họ mở thật to những bài hát trên 2 cái loa to như cái thùng tôn treo trên lưng chừng một cây tre. Chiếc khăn Piêu, rồi Buổi sáng trên nông trường, lại cả Bên ven bờ Hiền lương mấy năm sau bài Tình ca của Hoàng Việt cả làng tôi thuộc. Mấy chị thanh nữ đi cấy ruộng đít chổng lên trời í ửn hát Tình trong lá thiếp, trông mấy chị nhấp nhổm theo nhịp hát nghe mà si mê...

    .......

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     00:17, 9th Jun 2013 #20101 

    hóa ra chưa phải mình em là thức khuya . Ngủ thôi bác NTL ơi



  5. Có 5 người thích bài viết này


  6. #104
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    Xóm cầu Đất và xóm cầu Tây



    Cái cây cổ thụ này chắc anh Litangu sẽ nhớ:



    Sông Thao đoạn chảy qua Hạ Hòa từ đường sắt nhìn sang. Bãi giữa là lau tốt bời bời, không phải bãi ngô

    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  7. #105
    Ngày tham gia
    29-09-2010
    Bài viết
    1,078
    Thích
    145
    Đã được thích 547 lần trong 331 bài viết
    Năm 65 tôi được ba cho theo chuyến công tác kiểm tra đường sắt HN-LC. Chiều lên tầu ga HN, tối qua Việt Trì, sớm tinh mơ xuống đâu đó giữa đường vì đoạn tiếp theo bom đánh hỏng tự bao giờ.
    Đi bộ vào cơ quan đường sắt, qua một chiếc cầu đường bộ chừng nửa giờ thì máy bay Mỹ đến ném bom. Lần đầu thấy từng hai quả bom lừng lững rơi, tiếng nổ giật trong núi đồi trung du. Không có bắn lên, cầu này chắc không được bảo vệ.
    Một tuần đi ngược không biết tới đâu, trẻ con mà, tôi chỉ nhớ Mậu A, Mậu Đông. Đi bằng tầu, ô tô ray từng đoạn. Nhiều đoạn đi bộ tránh bom nổ chậm đang đào. Có lúc suýt lạc giữa những nương lúa rồi lại mò về chỗ cũ, đi qua bom đào dở cho khỏi lạc. Lượt về có xe đón, đến Yên Bái buổi tối lò mò còn xem đống xác máy bay có cái cánh quạt của Skyrider. Còn nhặt dưới đường bụi bặm quả lạ khô cứng lắc nghe tiếng hạt ở trong kêu khẽ. Các chú nói là quả cây thuốc phiện.

  8. #106
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Sáng dậy, đã thấy hình ảnh quê mình. Cám ơn TS1 lắm.
    Quê mình có cả đồi rừng có cả sông và đồng rồi lại lắm đầm ao. Bán sơn địa như thế nó ám vào mình, con người mình cũng lang bang bán sơn địa.
    Cái hình bãi giữa ấy là ở giữa xã Lệnh khanh của huyện mình cách nhà mình 4 km. Hồi những năm 60, 61 nó trông như một xóm. Cũng tre pheo, mía mít. Dân trong bờ sang trồng ngô mía và làm cả lò mật trên đó. Mình nhớ cây gạo rõ cổ thụ trên bãi ấy. Thế rồi chừng năm 70 nó dần biến mất. Sau 30 năm nó lại hình thành trở về. TS1 ơi, đó không phải là cây lau đâu mà là cỏ voi người ta trồng đấy. Cỏ voi để cho bò cho trâu ăn. Chiều chiều dân mình lại cắt hàng thuyền về để chăn nuôi. Bãi giữa với bọn mình là kỉ niệm những mùa đông cạn nước chiều học xong kéo nhau ra lò mật mía để xin "nước hai" uống, rồi mang theo cả củ dong giềng nhúng vào nồi nước mật đang sôi chừng 20 phút để về ăn cho ngọt. Ăn củ dong giềng thơm cái mùi mật mía. Khoái tỉ lắm. Mà bạn biết nước hai ở lò mật là gì không? lạoi nước không còn là nước mía mà cũng chưa phải là mật. Thơm ngào ngạt từ bãi giữa bay vào làng. Bây giờ chả còn nữa... nhớ như người trai mất mát cuộc tình.

    Huu Thanh thân mến: Những năm máy bay Mĩ đánh phá quê mình. Cây cầu đường sắt chỗ TS1 đứng chụp ảnh đó là một trọng điểm. Nó từng mấy lần bị sập. Sập rồi ta làm cầu tạm cho tàu đi Mĩ lại đánh lại sập. Những lần như thế khách đi tàu đều phải tăng bo. Họ đi qua làng tôi và ngủ nhờ nghỉ nhờ ở nhà tôi. Một lần ông Chủ tịch Bát Sát đi họp Hội Dân tộc TW cũng đi như thế và nghỉ lại nhà tôi. Nghe ông ấy nói chuyện với bố mà mê li. Sau này lớn lên mình cũng lại nhiều lần tăng bo như thế. Năm 1972 hành quân vào B tàu đưa vào đến cầu Tào là xuống tăng bo qua Hàm rồng vào Thanh. Ôi, tăng bo, tăng xê... những cái từ xa ngai ngái lại trở về

    muctau's Avatar

    muctau

     11:45, 9th Jun 2013 #20130 

    Lâu lâu lấy khúc mía trắng nướng thật kỹ. Nhằn lên nhằn xuống cho đỡ nhớ '' nước hai ''.



  9. #107
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Chuyện làng... (tiếp theo)


    Cho tới bây giờ
    tôi vẫn không hiểu tại sao quê mình có truyền thống hát Xoan mà mình chả biết tí Xoan ghẹo nào cả. Chả nhẽ Xoan nó chỉ đến Hưng Hóa là hết đường đi ngược? Nhưng mười tuổi tôi đã biết hát chèo (ngạc nhiên chưa?). Chèo chả riêng cho một tỉnh nào, nó sống với lúa nước đồng bằng Bắc bộ lâu lắm rồi nên người quê tôi biết cũng là dễ hiểu. Nhưng, cho tới năm 1962 khi có chủ trương đưa người vùng xuôi lên khai hoang miền ngược thì chèo mới rộ lên và thế là hát chèo như tự thân trong mỗi con người làm ruộng miền bắc phải có. Ngày ấy đồng bào Duy Tiên Hà nam lên quê tôi. Bồng bế đìu díu đến là thương. Nhưng sự khổ ải với họ không lâu, họ lao vào làm đồi rừng làm ruộng với quyết tâm phi thường. Dân quê tôi từ ngạc nhiên đến dần dần bị cuốn hút theo cái tính chịu khó của họ mà làm ăn. Dù khổ ải lam lũ đến mấy, tối tối các bác các chị Duy Tiên lại tập trung ra sân kho HTX để hát chèo, tập diễn những vở chèo cổ mang từ dưới xuôi lên.

    Lần đầu tiên được ngồi xem Trương Chi, xem Lưu Bình Dương lễ xem Cây đa bến Cốc… nước mắt cứ dàn dụa ở sân kho HTX. Những chị những bà ban ngày làm cỏ lúa làm nương sắn hóa thân vào vai diễn cảm động đến thế. Lũ trẻ con chúng tôi bây giờ cũng hát: Gà rừng, hát xẩm xoan. Tụi con gái thì thích mấy điệu lới lơ, đào liễu, sắp qua cầu… Lớn lên đi bộ đội trên đường Trường sơn cứ nghe hát chèo đêm khuya là nhớ quê đến nao lòng. Lúc ấy hình ảnh các chị áo cánh nâu ngực căng thấm mồ hôi mê mải diễn chèo trong lúc máy bay Mĩ gầm gào trên đầu. Quê mình thiêng liêng biết bao. Chuyện làng như một liều thuốc bổ cho người lính vượt Trường sơn đầy những bom và đạn.

    Trường cấp 1 Đan Hà của tôi có từ năm 1957. Trước đó, lớp cha anh phải học tư thục Minh Đức hoặc phải về Ấm Thượng cách 10km. Ngọn đồi kề đường tàu hỏa rợp những cây xoan và cây nhội rất to. Tôi leo lên cái dốc đến là dài đầy sỏi, nhiều bụi về mùa hè và mùa đông thì đôi bàn chân đi đất đau thon thót vì những hòn sỏi ấy. Thầy hiệu trưởng già nói tiếng Pháp xen lẫn tiếng Việt với đồng nghiệp mỗi lúc hứng thú một điều gì đấy. Mùa đông thầy mặc áo ba đơ xuy và mũ nồi. Cả nhà thầy đều là giáo học và con cái đều đi xa hết cả. Tiếng gõ thước kẻ lên bảng, tiếng học trò ê a đọc bài và tiếng trống tùng… tùng ra chơi sao mà nhớ lâu đến thế. Ngày ấy cứ mỗi lần ngồi trong lớp nhìn chuyến tàu ngược Hà nội lên là xôn xang những ước muốn rồi một ngày nào đó đi xa. Suốt đời tôi đi học từ cấp 1 đến lúc đi đại học chưa bao giờ tôi được học trong căn nhà xây. Tôi chỉ biết đến lớp học lá cọ với những cái bàn lung lay rây đầy mực tím. 50 năm sau tôi vẫn nhớ những dòng chữ mà ai đó viết trên mặt bàn bằng thứ chữ cứng cáp, tôi đoán là của các anh lớp 4. Một bài thơ thế này:

    Em là con gái Minh Sơn
    Bóng em thấp thoáng sớm hôm trên đồi
    Nhanh tay hái búp chè tươi
    Gió đưa thoang thoảng ngát mùi hương bay
    Nhựa chè đen nhuộm bàn tay
    Ửng hồng đôi má em say hương chè.


    Những năm ấy xã tôi Đan Hà được đổi thành xã Minh Sơn. Phải đến năm 1964 mới đổi lại là Đan Hà như thời xưa cũ. Không biết bài thơ ấy của ai, các anh chị lớn học từ ai? chỉ biết đọc rồi nhớ rồi thấy mình yêu làng mình quá. Yêu đến nỗi lấy cái đinh 5 phân vạch dưới bài thơ ấy tên mình Nguyễn Trọng Luân ước ao một ngày nào đó cũng làm được một bài thơ về làng mình như vậy. Ao ước ấy suốt đời đến giờ vẫn không làm nổi.


    Một chuyến tàu qua làng tôi ( năm 2002)

  10. Có 6 người thích bài viết này


  11. #108
    Ngày tham gia
    22-12-2010
    Bài viết
    639
    Thích
    487
    Đã được thích 210 lần trong 128 bài viết
    Trích dẫn Gửi bởi litangu Xem bài viết
    Chuyện làng ....( tiếp theo )
    ...Yêu đến nỗi lấy cái đinh 5 phân vạch dưới bài thơ ấy tên mình Nguyễn Trọng Luân ước ao một ngày nào đó cũng làm được một bài thơ về làng mình như vậy . Ao ước ấy suốt đời đến giờ vẫn không làm nổi .
    Em chào bác Nguyễn Trọng Luân
    soi mãi đến....hôm nay thì bác mới....thú nhận @litangu có tên khai sinh là như vậy. Hehehe
    Em có đề nghị này, mong bác đừng giận nhá : Truyền thuyết "mượn cục xà phòng" là có nguồn gốc từ Hạ Hòa phải không bác. Bác có thể kể cho chúng em nghe nhé.

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     12:35, 9th Jun 2013 #20132 

    Á HÁ, HỎI QUÊ QUÁN THÌ LÃO kHỐT GIẤU. Giờ thì thôi rồi...xà phòng ơi

    muctau's Avatar

    muctau

     11:50, 9th Jun 2013 #20131 

    Em nà em thít cho chị em mượn xà phòng nắm.

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     11:40, 9th Jun 2013 #20129 

    Lão Bom ...ngồi im! Lão định bôi xấu dân Hạ Hòa đấy hử? Bùm chết bây giờ!

    No Avatar

    litangu

     11:21, 9th Jun 2013 #20127 

    Hi hi . Lão Bom này . Xin Xà phòng là dân Lâm Thao nhé . Ừ à hồi bé quê mình cũng hay tắm truồng nhưng đến lúc mình nhớn lên thì từ ngày phong trào Sạch làng tốt ruộng thì lại tịt mất trò tắm truồng .



  12. Có 1 người thích bài viết này


  13. #109
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết

    Chuyện gặp ở trong ngày họp mặt trung đoàn



    Thành lệ, cứ cuối tháng 12 hàng năm là Trung đoàn 64 F320A của chúng tôi họp mặt. Trung đoàn thành lập 22/1/1946. Bây giờ đã 67 tuổi. Lần nào cũng thế các CCB áo quần sùm sụp đi tàu xe về Thủ đô trong cái giá lạnh cắt da cắt thịt. Năm kia năm kìa lúc thằng Minh ngoài Bãi Cháy bạn tôi chưa ốm nặng nó đã cởi cái áo rét to sù sụ của nó cho thằng Lù ở tít Hà giang về. Hôm ấy họp ở Bộ TL Lăng HCM. Nhìn đồng đội người dân tộc cao có mét 6 mặc cái áo bông của thằng Minh đi vào lăng viếng Bác trước giờ khai mạc mà thấy thương. Thương thằng bạn Hà giang một thương thằng Minh hai. Nó bảo mình rét đến mấy cũng không bằng chúng nó trên cái vùng toàn hơi lạnh của đá. Mày không nhớ là nó ở C25 sao?, toàn đi khiêng thương và tử sĩ, nó khiêng tao trận làng Dịt đấy, hì hì mẹ kiếp! nó chửi: thằng lày ăn cái téo gì mà ló lặng téo chịu tược. Nó chửi vậy thôi, chứ lúc pháo bắn nó lại bảo thằng khiêng đầu bên kia: Tịt mẹ… mày từng có vứt cáng xuống là nó chết lố.

    Năm nay thằng Minh nằm bẹp rồi chả đến được. Thằng Lù Hà Giang cũng không về, nhưng nó từ Yên Minh Hà Giang xuống Hàm Yên Tuyên Quang chỉ để gửi thằng Bình bò cũng C25 một can rượu ngô về cho anh em. 200 người uống rượu Votka Hà nội chả mấy ai biết can rượu ngô rót lẫn vào bữa tiệc. Tôi biết, tôi ghé vào bàn mấy thằng Tuyên Quang. Chúng nó bảo lấy chai votka rót rượu của thằng Lù C25 mỗi thằng mang về một chai. Ngoài trời lạnh hun hút. Ngó qua cửa kính sang Trung Tâm Hội nghị Quốc gia bề thế cứ nghĩ thằng Lù hôm nay mà có mặt nhỉ, nó sẽ mang cái ảnh chụp chung ở khuôn viên trên đường Phạm Hùng về bản nó. Lại nhớ thằng Minh nằm lạnh lẽo trong phòng chạy thận. Những cựu chiến binh chúng tôi ngày càng yếu dần, khuôn mặt mốc thếch mỗi mùa gió bấc về lại càng thêm nhăn nheo mốc thếch. Chiến tranh lùi xa, những người dấn thân vào binh lửa vẻ vang ngày xưa ấy rơi rụng dần. Thời của cuộc sống tốt đẹp càng gần bao nhiêu thì những người lính chiến càng đi xa bấy nhiêu.

    Vẫn thế, gặp nhau tay bắt mặt mừng thao thao ôn chuyện cũ, thằng này tìm thằng kia hỏi han những thằng không đến, nhắc tới những đồng đội không về, báo tin cho nhau tìm được mộ của ai. Ban Liên lạc thông báo những chuyến đi tìm đồng đội nơi chiến trường xưa rồi lệ phí, rồi mừng thọ, thăm hỏi, rồi sau cùng là liên hoan. Khi Ban tổ chức giới thiệu thân nhân liệt sĩ từ xa về dự, tôi cố ngó lên trên có hai người đàn bà gầy gò nhỏ thó lọt trong cái ghế bọc nhung của hội trường Bộ Tư lệnh QK Thủ đô. Mọi người sau mỗi lượt đại biểu phát biểu thì vỗ tay. Hai người đàn bà vẫn ngồi im. Có lẽ họ không quen vỗ tay bao giờ. Ngồi phía sau nên không nhìn thấy mặt họ, nhưng tôi chỉ thấy họ cúi đầu, thỉnh thoảng thấy xung quanh cười ồ lên thì họ mới ngẩng lên rồi lại cúi xuống.

    Bữa liên hoan trưa hôm ấy thịnh soạn lắm. Mấy nhà tài trợ là lính cũ của trung đoàn ăn nên làm ra đã góp tới dăm chục triệu, rồi tướng lĩnh cũng gửi quà rồi anh em đóng góp. Cơm gần tết nên có cần phải có không khí tết những là bánh chưng và dưa hành. Rượu nhiều nhưng CCB già hết rồi kham không hết rượu. Tôi cố tình tới ngồi với hai người phụ nữ thân nhân liệt sĩ. Thì ra họ là hai mẹ con từ Phú Thọ về. Trông người con tiều tụy chả kém chi người mẹ. Tóc cả hai đều bạc, người con thì bạc ít hơn vì chị mới có 40 tuổi. Đó là vợ và con gái liệt sĩ Đinh Xuân Sắc ở Huyện Thanh Sơn. Tôi hỏi chị ơi gia đình thấy mộ của anh chưa? chị bảo nhờ ơn giời ơn Bác Hồ tôi đưa được cốt của anh về rồi, cả chú Nhu nữa. Trời ơi thì ra hai anh em trai anh Sắc và Nhu đều là lính 64 và đều hi sinh năm 72 ở Kon Tum. Người con gái bảo phúc nhà cháu còn lớn nên đưa được bố và chú cháu về. Năm 71 đánh xong Nam Lào bố cháu về phép thì có cháu vào năm 72. Cháu bị thần kinh và rồ mất mấy năm. Cháu đi lang thang ở Việt trì người ta lại dắt về. Từ ngày đưa bố cháu và chú cháu về tự nhiên cháu khỏi rồ. Bây giờ mẹ cháu ở với cháu và hai đứa cháu ngoại. Chồng cháu bỏ cháu khi cháu đi lang thang, thế là ở nhà bà cháu rau cháo nuôi nhau. May mà bây giờ cháu khỏi bệnh…

    Người mẹ bê cái bát mãi mà chả biết gắp thức ăn gì. Cái bàn ăn có cái mặt kính xoay cứ chập chờn những đồ ăn mà ở nhà chị thấy thoáng qua vào ba ngày tết. Chị lại ngước lên nhìn những người đồng đội của chồng mình đang ồn ào phấn khởi nói cười cụng li dô dô hớn hở. Giọt nước mắt lăn khe khẽ trên góc mũi người nông dân thật chậm. Đột nhiên chị ngước lên nhìn tôi, nghe nói chú cũng người trên Phú thọ ta? Chú biết anh Sắc nhà tôi chứ. Tôi nói dối, vâng em có biết, anh ấy tốt với chúng em lắm. Chị ừ ừ à vâng, chồng tôi hiền lắm... cái đũa rớt xuống nền nhà. Người con cúi nhặt cái đũa cho mẹ tranh thủ quệt ngang mắt.

    Mấy thằng lính Phú Thọ ngồi mâm bên tôi vẫy sang giới thiệu với chị. Chị ơi đây toàn là lính Phú Thọ đàn em của anh Sắc và anh Nhu đây. Chị tươi lên: thế à, thế à. Bên chú năm nay lúa khá không? Các cụ còn khỏe cả không? Tôi thưa Chị ơi em biếu chị 2 trăm hai mẹ con đi xe về. Chị giẫy lên, hội CCB xã cho tiền tàu xe rồi chú ạ. Thằng Trung thằng Liên mỗi đứa biếu một trăm cứ ấn vào túi cho chị. Thằng Tính điếc Thanh Ba lôi thằng Trung ra ngoài ông cho tôi mượn trăm, về nhà tôi giả. Rồi nó bảo chị, có trăm đây chị mua thẻ nhang bông hoa thắp hương cho anh dùm em. Thế là hai người đàn bà oà khóc, mấy thằng lính già cũng khóc. Tiếng nhạc loe loe loi lói bài hát Úp mặt vào sông quê nghe câu được câu chăng. Phòng ăn la liệt chai bia chai rượu và người ta bắt tay nhau lia lịa.

    Chia tay mẹ con chị, trong cái gió bấc tháng chạp bóng hai mẹ con người đàn bà đều không còn chồng gầy gò xiêu xiêu ven đường Phạm Hùng đầy bụi. Tôi ngoái lại. Tiếng còi xe Ben làm tôi giật bắn người.


    Hà Nội
    Tháng chạp Nhâm thìn

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     07:06, 11th Jun 2013 #20296 

    Giọt nước mắt lăn khe khẽ trên góc mũi người nông dân thật chậm....

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     00:53, 10th Jun 2013 #20205 

    xốn xang trong lòng quá, anh à !



  14. Có 8 người thích bài viết này


  15. #110
    Ngày tham gia
    02-04-2013
    Bài viết
    279
    Thích
    121
    Đã được thích 729 lần trong 225 bài viết
    Có một lá thư không được xé, phải giữ.

    Tiểu đoàn lính Sinh viên 3002 chúng tôi vào đến chiến trường sau ba tháng mười ngày hành quân vượt Trường sơn. Cuộc hành quân ấy đoàn tôi hao đi vài chục chiến sĩ. Vừa từ ngã ba Đông dương về tới Kon Tum lại nhận lệnh vượt sông Sa thầy qua đất Campuchia tìm mót sắn để làm lương thực cho đơn vị chiến đấu bên đất nhà mình. Đoàn lính đi mót sắn toàn quân sinh viên và cán bộ giáo viên chừng trên 400 người cặm cụi hơn hai tháng bên Khơ me để kiếm cái ăn cho đơn vị. Thôi khỏi phải kể những ngày ấy chúng tôi đói và ốm đau thế nào. Kết thúc đợt tìm kiếm cái ăn ấy chúng tôi hành quân về Gia Lai để bổ sung xuống đơn vị chiến đấu.

    Lại qua sông Sa Thầy, đi về hướng đông. Lại gặp lính mình quần đùi gầy ngẳng nghiu trên các nẻo đường ra phía trước. Chúng tôi đi chừng hơn mười ngày thì tới một vùng cách Pơ lei cu chừng dư một tầm pháo. Chập chùng là những cánh rừng đầy gai xấu hổ xen lẫn những nương cà phê của dân. Chúng tôi đói, chúng tôi sốt rét khật khừ suốt đường hành quân.

    Về đến Gia lai, tiểu đoàn tôi tách làm hai. C4 và c2 về E64 còn c3, c1 về E48. Vậy thế là sinh viên đại học Sư phạm, đại học Nông nghiệp với một số trường trung cấp về 48 còn chúng tôi sinh viên Cơ điện, Y khoa với một số trường cao đẳng Luyện kim, cao đẳng Xây lắp 3, Địa chất… về 64. Hai đại đội xếp hàng ở một sườn đồi thỉnh thoảng veo véo pháo địch bắn qua đầu. Lính cũ bảo kệ mẹ nó, lúc nào xoèn xoẹt thì nằm xuống. Nghe mà nôn nao chỉ sợ xoèn xẹt đến ngay bây giờ. Họ xếp quân thành hàng ngang. Rồi cán bộ đi ngắm lần lượt. Mấy tay dáng chừng cán bộ đeo túi mìn mo lần lượt nhòm từng thằng rồi chỉ người này lắc đầu người nọ. Tôi sốt quá nằm dưới chân chúng nó, tôi không thể đứng lên được tai ù đi rét thấu từ trong rét ruột. Thì ra, những pháo cối, DKZ, thông tin, cơ quan E được ưu tiên chọn trước rồi sau đó mới đến bộ binh chiến đấu. Tôi liếc mắt lên, thằng Ngô Thịnh K6, thằng Tiêu K4, thằng Khang K4 đều đã được người ta dẫn đi. Tôi vẫn nằm, cơn sốt càng nặng hơn, đầu rú o o như có con nhặng xanh trong óc. Chúng nó đi hết rồi, vài thằng cúi xuống chào tôi để chia tay. Tôi vẫn nằm dưới đất nước mắt ứa ra nhìn theo chúng nó bẻ cành lá ngụy trang chùm lên đầu lùi lũi đi theo người nhận quân về từng đơn vị chiến đấu. Máy bay OV10 rà rà. Cán bộ quát tháo che kín ngụy trang vào không thì chết cả nút. Buồn thế, mờ mịt thế pháo địch vẫn thỉnh thoảng u ú bay qua. Tôi biết chúng tôi rất gần địch rồi.

    Chỉ còn vài thằng sốt rét cuối cùng vét nốt về C7 D8. Người cán bộ nhận quân chửi thề: đ... mẹ chúng nó, cứ thằng nào khỏe mạnh to con D bộ và trực thuộc nhặt hết còn mấy thằng rẻ rách thì dí cho về chủ công, mẹ nó chủ công cái con c… , đ... mẹ cho bọn D bộ chúng nó xuống đây mà đánh nhau.

    Tôi và mấy đứa dìu nhau vặt vẹo chừng một giờ về đến kiềng chốt c7. Người đón tôi là một B trưởng mặc quần đùi rách tươm. Mặt mũi rất bẩn, tóc queo queo từng túm như rễ bèo tây. Hàng tháng không tắm nên tóc tai bết lại như thế. Anh ấy bò dưới hầm lên. Anh tên Ngô Văn Trăng hơn tôi hai tuổi. Nửa muốn cười nửa muốn thân thiện nhưng thấy tôi dặt dẹo quá đâm ngán nên nụ cười B trưởng hé ra một nửa rồi tắt. Sốt à? anh ấy hỏi. Vâng em sốt vài ngày nay. Ăn được không? Dạ không muốn ăn. Phải cố mà ăn không là chết, chết chỉ có thiệt cha mẹ mình mày ạ. Mày vào hầm nằm đi. Nói rồi anh ấy bò đi luôn. Một thằng lính cũ cũng bé quắt ngồi ôm khẩu B40 ở nóc hầm lầu bầu, có đ… gì ăn mà bảo cố ăn...

    Làm quen với chỉ huy ngần ấy câu thôi thế mà tôi cứ hình dung ra họ sẽ hỏi lí tưởng của đồng chí là gì? đồng chí có suy nghĩ gì khi về đây?. Chả ai hỏi thế cả. Mấy anh lính cũ đưa cho tôi nắm lá chua bảo: ăn đi, càng chua càng đỡ sốt rồi họ bò đi ra vị trí điểm chốt của họ. Tôi không ngờ rằng ngày đầu tiên về đơn vị lại là ngày tôi lên chốt mà lại lên chốt lúc tôi sốt cao. Tôi lơ mơ như thế cho đến lúc thấy bom nổ. Tôi chồm dậy, mặt trời xuống núi rồi nghe lính cũ bảo T28 ném bom ngoài đường 19. Đêm ấy tôi nằm dưới hầm với mấy người lính cũ toàn quần đùi rách hôi rình rình. Tôi bỗng nhớ thằng Chung Ninh bình nó về C5 với thằng Lương Lợi bây giờ ở đâu? mấy thằng cùng trường ở đâu? đêm đầu tiên ở tiền tiêu nghe não nề côn trùng và thi thoảng tiếng pháo bay qua rấm rứt.

    Hôm sau tôi đỡ sốt. Cuộc ra mắt của tôi là một trận bò ra rừng tìm lá chua và một cây chuối non. Tôi thái đọt chuối, thái lá chua trộn với mì chính và muối thành món nộm rất ngon. Lính trên chốt đói nên háo lắm ai cũng khen. Anh Trăng bảo tao còn nhúm thuốc Miên thằng Luân mới vào có giấy pơ luya bỏ ra để hút. Cả mấy anh em sướng sáng mắt. Tôi lật cuốn sổ nhật kí lấy ra lá thư ông già gửi trước khi đi B. Tôi bảo em chỉ có lá thư này là pơ luya. Anh Trăng bảo thư ai? đọc xem nào! Thư nào cũng hút tất. Anh Trăng nhỏm đầu bảo thằng Đấu cảnh giới trên miệng hầm rồi giục đọc đi đọc đi. Tôi đọc, vừa đọc vừa khóc. Bố tôi là thầy giáo nên cụ viết rất tình cảm và khúc triết… tôi đọc đến câu... ”Luân ơi thầy chỉ mong rồi đến một ngày con lại trở về đi học ở trường đại học Cơ điện mà thầy mẹ mong ước con sẽ làm kĩ sư và tiếng hát con lại vang lên vui ấm mái nhà ta...”. Anh Trăng quát to lên: Thôi không đọc nữa, lá thư này không được xé, phải giữ. Mấy thằng trong hầm cũng khóc. Anh Trăng lại quát, khóc cái đ... gì. Thư nào chả là của chung. Chỉ giấy báo tử mới là của riêng. Sống mỗi người mỗi nhà chết mỗi người mỗi mồ. Đ… mẹ, lính bọn mình sống mấy thằng một hầm chết mới mỗi thằng mỗi mồ. Mà chưa chắc đã được mỗi thằng mỗi mồ.

    Đêm ấy, đầu mùa mưa mà trời chiến trường không mưa. Ngoài cửa hầm nhìn rõ cả những vì sao long lanh. Tiếng chim đêm khuya não nuột. Các nhà văn bảo đó là tiếng chim từ qui. Tôi không biết từ qui là gì cả chỉ nghe... trót thì bóp đến đau lòng.

    Lá thư của bố tôi không được xé. Tôi giữ mãi tới ngày giải phóng trở về. Bố tôi nghẹn ngào lau nước mắt khi thấy lại tám trang pơ luya đã viết cho tôi trước ngày tôi lên đường đi vào Nam. Tờ pơ luya nay chuyển ngả màu như sáp mà nét chữ của bố vẫn tươi nguyên.

    Anh Trăng đi học sĩ quan Cầu Lầy (quân chính mặt trận) trên Kon Tum vào năm 74. Tôi theo đơn vị đi đến hết cuộc chiến tranh giải phóng. Chả bao giờ gặp anh ấy nữa. Nay về già nhớ anh. Cái con người mới học hết lớp 7 ngày xưa mà nói câu… Lính bọn mình sống mấy thằng một hầm chết mới mỗi thằng một mồ. Thì ra, như tôi đây học cao hơn anh cũng đâu hiểu nổi anh, nghĩ được như lời người lính ít học trong lửa đạn chiến trường. Tôi chỉ nhớ anh Là Ngô Văn Trăng. Quê Tiền Hải Thái Bình. Anh Trăng ơi !

    NTL

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     23:52, 10th Jun 2013 #20287 

    Sao bác không liên hệ với Hội CCB Tiền Hải hỏi dò tung tích của anh Trăng ?



  16. Có 6 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •