CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 1 của 4 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 31

Chủ đề: CHUYỆN ĐỜI TÔI. Phần 2

  1. #1
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết

    CHUYỆN ĐỜI TÔI. Phần 2

    Ba năm quân ngũ, gần 1000 ngày làm việc trong văn phòng khiến tôi trở nên nắng không ưa, mưa không chịu. Vậy mà ra quân đúng lúc nhà đang thu hoạch vụ lúa Đông - Xuân khiến tôi vô cùng khốn khổ. Trước khi nhập ngũ, tôi vác lúa cả buổi chưa mệt, chân vẫn bám chắc bờ ruộng, bây giờ mới vác được vài bao thì chân tay đã rã rời, lên bờ xuống ruộng liên miên. Trường đại học đã khai giảng trước khi tôi ra quân, nhờ vậy tôi có đủ thời gian để suy nghĩ thật kỹ hướng đi trong tương lai. Tôi quyết định xin việc làm, chuyện học sẽ chuyển qua tại chức hoặc khi đã có điều kiện kinh tế vững chắc. Nhìn Ba suốt ngày quần quật nặng nhọc tôi không muốn đặt tiếp lên vai ông thêm một gánh nặng nào nữa, hình như lưng Ba đã hơi còng !!!

    Phòng lao động Huyện khá đông bộ đội xuất ngũ tới nộp đơn xin việc. Mới nộp thì tràn trề hy vọng khi cầm trên tay cái giấy biên nhận có đóng dấu đỏ chót cùng lời hứa là cứ về nhà chờ giấy báo. Nhưng chờ đợi mỏi mòn mà giấy báo đâu không thấy, lại chạy lên Phòng, lại được hứa hẹn. Năm lần bảy lượt như vậy, tôi không nghe cán bộ phía ngoài giải thích nữa mà xộc thẳng vào trong gặp trực tiếp Trưởng phòng. Hai người đàn ông đang bàn chuyện gì đó thấy tôi lao vào thì một người tóc hói ngẩng đầu lên hết sức ngạc nhiên :
    - Cậu là ai ? Vào đây có việc gì ?
    Tôi chưa kịp trả lời thì chị cán bộ vừa đuổi vào kịp, nói luôn :
    - Anh ta là bộ đội xuất ngũ, em không cho mà ảnh vẫn vào đó Anh !
    Người đàn ông còn lại kêu tôi ngồi xuống ghế rồi ôn tồn :
    - Các cậu nên hiểu cho Huyện, bộ đội xuất ngủ về nhiều trong khi việc thì ít, hơn nữa anh em đa số trình độ thấp, không đáp ứng được yêu cầu công việc.
    - Lúc tụi em lên đường nhập ngũ chỉ nghe các Thủ trưởng hứa chắc như đinh đóng cột rằng ngày tụi em về Huyện đảm bảo tất cả đều có việc làm.
    - Ờ ... Thì.. Thì....
    - Thì nói vậy để mấy thằng thanh niên ngờ ngệch tụi em vui vẻ lên đường phải không Thủ trưởng ?
    Người đàn ông tóc hói nghiêm giọng :
    - Cậu cẩn thận, tôi là Trưởng Phòng lao động, còn đây là đồng chí Phó chủ tịch Huyện phụ trách khối Công nghiệp - Tiểu thủ công nghiệp.
    - Em chỉ nói đúng sự thật, những thằng lành lặn trở về mà còn lao đao thế này, huống hồ mấy thằng bị cụt giò, cụt tay chắc phải xách bị, gậy đi ăn mày thôi.
    Trưởng phòng quát tháo đuổi tôi ra ngoài nhưng Phó chủ tịch can ngăn rồi nhìn tôi chăm chăm một lượt từ đầu tới chân :
    - Trình độ văn hóa của cậu bao nhiêu ?
    - Dạ, 12/12.
    Phó chủ tịch thở dài :
    - Huyện đã có chủ trương cho Phòng xây dựng - Nhà đất thành lập Xí nghiệp sản xuất Vật liệu xây dựng, nhưng mấy cậu ở đó không viết được Luận chứng kinh tế - kỹ thuật - tài chính nên chưa thành lập được, Xí nghiệp này ra đời thì tạo được việc làm cho cả trăm bộ đội xuất ngũ.
    Ngày học dự thính khoa kinh tế học ở Đại học Cần Thơ tôi đã nhiều lần được tham khảo Luận chứng kinh tế - kỹ thuật - tài chính của các Công ty, Xí nghiệp, thật ra tên gọi nghe kêu vậy chứ cũng không có gì quá ghê gớm, chỉ là cách tính toán mọi hoạt động của đơn vị, được trình bày đúng bài bản chuyên môn về vốn, giá thành sản phẩm, nhân sự, lãi...v...v...Tôi phân vân chưa dám đề xuất thì Phó chủ tịch đã đứng dậy :
    - Thôi cậu về đi, khi nào Xí nghiệp tôi vừa nói được thành lập thì sẽ nhận cậu vào, trình độ 12/12 cũng tạm được.
    - Dạ, nhưng em xin có một đề nghị.
    - Cậu nói đi.
    - Thủ trưởng cho em thử viết cái Luận chứng ấy được không ạ ?
    - Hả ? Cậu nói sao ?
    Không phải chỉ Phó chủ tịch ngạc nhiên mà Trưởng phòng lao động cũng há hốc mồm nhìn tôi như thể nhìn người ngoài hành tinh mới xuất hiện. Phó chủ tịch nhíu mày :
    - Phòng xây dựng - nhà đất có mấy kỹ sư mà viết còn chưa đạt, cậu trình độ 12/12...
    Trưởng phòng chen vô :
    - Cậu này chắc đi chiến đấu bị thương vào đầu anh à, nãy giờ thấy cậu ta lạ lạ, không giống mấy cậu bộ đội xuất ngủ khác đâu.
    - Không, em không hề bị thương, em đi bộ đội toàn làm việc ở văn phòng có gắn máy lạnh, hơn hẳn cái phòng nóng bức này đó chứ.
    Hai vị cán bộ Huyện nhìn nhau lắc đầu, rõ ràng tôi bị nghĩ là có vấn đề về thần kinh nên nói năng lảm nhảm. Nhìn tôi bằng ánh mắt thông cảm, Phó chủ tịch hỏi tiếp như để thử :
    - Thế cậu cần những gì để viết Luận chứng ?
    - Cần thủ trưởng cho bản liệt kê sản phẩm mà Xí nghiệp dự định sản xuất, một máy tính 12 số và giấy, bút, thước kẻ đủ để viết.
    - Còn gì nữa không ?
    - Cần giấy giới thiệu tới các Xí nghiệp, Tổ hợp, Cơ sở sản xuất VLXD trong thành phố ạ.
    - Để làm gì ?
    - Để em tham khảo thực tế.
    - Cậu còn cần gì nữa ?
    - Dạ hết rồi nhưng em lại có một đề nghị.
    - Cậu cứ nói.
    - Sau này nếu Luận chứng của em được duyệt thì ngoài việc nhận em vào, Xí nghiệp còn phải thanh toán cho em những chi phí trong suốt thời gian em đi thực tế để viết.
    Phó chủ tịch im lặng nhìn tôi mấy giây rồi dẫn tôi vào bộ phận văn phòng yêu cầu cung cấp đầy đủ những thứ tôi cần, ông còn móc túi đưa tôi một số tiền bảo cứ tạm ứng trước như vậy để làm chi phí, sau này sẽ tính lại chi tiết.

    No Avatar

    linh7983

     17:32, 24th Mar 2013 #16400 

    Em đề cử bác Bom lên làm nãnh đạo đợt bầu tới nhé .

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     13:14, 24th Mar 2013 #16378 

    Ông 7983 biết tỏng rồi còn giả vờ ....dự rằng

    No Avatar

    linh7983

     22:47, 23rd Mar 2013 #16349 

    Hay quá, nhưng em dự rằng khi làm xong LCKT-KTTC Bác Năm QL cũng không làm việc ở đó . hì hì

    baogt's Avatar

    baogt

     21:44, 23rd Mar 2013 #16348 

    PCT này có vẻ ổn đấy nhỉ. :D Không biết giờ bác ý đang làm gì :D

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     21:42, 23rd Mar 2013 #16347 

    lão thầy cãi này cừa cho mọi người nếm hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác


    NAMQUANLUC

  2. Có 13 người thích bài viết này


  3. #2
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Tôi mất gần hai tháng lăn lộn khắp thành phố để khảo sát thực tế, từ những lò nung gạch ống ở Lê Minh Xuân - Bình Chánh cho tới những cơ sở ép gạch bông ở Phú Định - Quận 6, vòng qua các cơ sở cán kéo sắt, gia công khung bông sắt, cửa sắt, cửa gỗ dọc đường Hàm Tử - Quận 5, tôi cũng không bỏ qua những cơ sở sản xuất bông gió bằng xi măng ở Gò Vấp. Tôi mượn chiếc Honda Dame - một phương tiện đi lại cao cấp thời đó - của Ba, đã có ít tiền của Phó chủ tịch đưa nên không ngại tiền xăng và ăn uống dọc đường. Các cơ sở trong Huyện đọc giấy giới thiệu ghi tôi là cán bộ liên hệ nắm số liệu và tình hình sản xuất thì có phần lo lắng nên chăm sóc tôi rất tốt, lúc ấy bất cứ một cơ sở sản xuất tiểu thủ công nghiệp tư nhân nào cũng báo cáo sai sự thật, một số ông, bà chủ khôn khéo thì có thêm sở thích không muốn phô trương chuyện ăn nên làm ra, do đó doanh số mà họ báo cáo hàng tháng thường dưới 50% so với doanh số thực tế. Vốn từng trải trong chuyện buôn lậu, tôi chọn thái độ chỉ cười cười chứ không đính chính mà cũng không hứa hẹn gì cả. Thái độ này sẽ giúp tôi an toàn nếu bất ngờ bị lộ thân phận thầy không ra thầy mà chú cũng không ra chú hiện tại. Thấy tôi yêu cầu cho xem sổ sách, mà lại nghiên cứu rất kỹ từng con số khiến các ông, bà chủ lại càng phát hoảng, bữa trước họ chỉ mời tôi ăn cơm trưa nhưng hôm sau họ đã mời cả ăn sáng, uống cà phê , chiều xuống họ còn cố mời bằng được tôi đi nhậu lai rai, tất cả là để họ có cơ hội nài nỉ tôi "nới tay" cho ! Có ông chủ còn định khống chế, vô hiệu hóa tôi bằng những trò khó thể kềm chế khi say rượu, khổ nổi tửu lượng của ông ta và đàn em còn kém tôi ít nhất là một bậc, thế nên người chuốc rượu đã gục tại bàn mà kẻ bị chuốc vẫn chưa chịu vào tròng ! Khi chia tay tôi hứa chắc sẽ giữ bí mật các số liệu khiến họ vô cùng cảm kích, lúc ấy tôi cũng không ngờ việc làm này đã giúp tôi có nhiều thuận lợi về sau.

    Lại phải bỏ ra một tuần lúc ngồi, lúc nằm dài ra giường mà viết cả ngày lẩn đêm thì mới xong bản Luận chứng để trở lại gặp Phó chủ tịch, thấy tôi ông nhìn trân trối nửa ngạc nhiên, nửa như vui mừng. Đọc trang 1 tập bản thảo Luận chứng ông khẽ nhíu mày rồi bắt đầu chăm chú, sau đó ông lật vội các trang sau để xem lướt qua toàn tập rồi gấp lại, hất hàm :
    - Nói thật đi, Luận chứng này cậu nhờ ai làm ?
    - Dạ, là do em làm mà !
    - Cậu dỡn mặt tôi à ? Trình độ 12/12 làm sao viết được ?
    - Dạ, tại mấy năm đi nghĩa vụ em có xin đơn vị cho học dự thính khoa kinh tế học ở Đại học Cần Thơ nên biết cách viết.
    Ông Phó chủ tịch là người kỹ tính, ông gọi nhân viên văn phòng pha thêm trà rồi hỏi han thật kỹ chuyện tôi đi lính mà còn tranh thủ học hành, cẩn thận ghi chép lại phiên hiệu, kể cả số điện thoại dân sự của Tiểu đoàn miền Tây do tôi cung cấp, kế đó ông chất vấn đủ kiểu xoay quanh bản luận chứng. Nghe tôi bảo vệ luận chứng một cách hùng hồn, ông mừng rỡ chồm tới bắt tay, bổ bã :
    - Giờ tao mới tin mày là thằng tỉnh táo đó nghe, trước nay nói thiệt là anh bán tín bán nghi ! Hơn tháng nay không thấy mày tới, tao tưởng chắc mày tưng tửng vì bị thương thiệt rồi !
    Hèn chi lúc tôi mới lấp ló bước vào thì Phó chủ tịch nửa ngạc nhiên, nửa vui mừng. Chuyện trò thêm khoản 30 phút thì Phó chủ tịch gọi điện thoại qua Phòng xây dựng - Nhà đất, không biết tại ông quen nói lớn hay tại điện thoại thời đó phải gào thét mà cứ oang oang :
    - A lô, 5 Tiền hả ? 2 Ninh đây, trưa nay ông đãi cơm tôi nhé ? Rồi tôi sẽ giao cho ông cái này quí lắm.
    - .................
    - Một cậu bộ đội xuất ngũ viết được bản luận chứng thành lập xí nghiệp VLXD cho Phòng ông rồi !
    - .................
    - Ngạc nhiên hả ? Thì 11g30 có mặt ở Cửa hàng ăn uống Huyện ông sẽ rõ, vậy nghen.

    Phó chủ tịch lệnh cho văn phòng chuẩn bị xe rồi bảo tôi cùng đi với ông. Xe jeep quân sự thì tôi từng ngồi mòn cả đũng quần và đã thấy rất hãnh diện, nào ngờ hôm nay lần đầu tiên trong đời được ngồi "xế hộp", tuy chỉ là chiếc Mazda trước 1975 còn lại nhưng cảm giác của tôi thật khó tả, cứ lâng lâng như bay trên mây. Đã vậy khi bắt gặp tôi đi chung xe với Phó chủ tịch tới Cửa hàng ăn uống, bà cô họ - Cửa hàng phó - cứ tròn xoe mắt, há hốc mồm ngạc nhiên khiến tôi lại càng bay bổng !

    hoabaudon's Avatar

    hoabaudon

     09:07, 21st Mar 2014 #23907 

    Có ông chủ còn định khống chế, vô hiệu hóa tôi bằng những trò khó thể kềm chế khi say rượu, khổ nổi tửu lượng của ông ta và đàn em còn kém tôi ít nhất là một bậc, thế nên người chuốc rượ

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     13:43, 24th Mar 2013 #16380 

    Cũng là chuyện đi xin việc, lo miếng cơm manh áo mà Bác NQL viết cuốn hút thiệt! Tiếp nhanh nhanh đi nha bác!

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     13:13, 24th Mar 2013 #16377 

    CHẮC NHÀ EM PHẢI ÔM MÙNG MỀN VÔ CHỖ BÁC 5 NHỜ CHỈ BẢO VÀI CHIÊU


    NAMQUANLUC

  4. Có 9 người thích bài viết này


  5. #3
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Tôi xuất hiện ở Phòng XD - NĐ trong sự tò mò của cả Phòng. Việc này dễ dàng đoán trước nên tôi đã chủ ý phải thật tươm tất về hình thức. Thời bộ đội "ăn nên làm ra" tôi cũng sắm sửa được vài bộ cánh dân sự, gu ăn mặc của tôi đơn giản áo sơ mi trắng, quần âu đen, một model mà với tôi cho tới bây giờ vẫn chưa lỗi thời ! Tuy nhiên ngày đó với một chút bốc đồng của tuổi trẻ, tôi quyết định chọn bộ quân phục được cắt may thật khéo ở Cần Thơ, tất nhiên là không còn quân hàm, quân hiệu. Tính toán của tôi đã đúng, sự "phá cách" có chủ ý đó bắt buộc mọi người dù không muốn cũng phải chú ý, lại còn khen tôi là "giản dị, chân phương" còn nguyên chất lính !

    Cô bé văn thư toát mồ hôi với tập bản thảo luận chứng mà tôi trao cho. Luận chứng đã dày lại có hơn 1/2 nội dung trình bày dạng taplo với ô ngang, ô dọc chi chít những con số thì với trình độ mỗi tay một cây viết bi, mò mẫm ấn từng phát một trên bàn phím máy đánh chữ có khi phải một tháng chưa chắc em đã hoàn thành ! Đã vậy em còn bị "trai lạ" nhưng khá mạnh dạn luôn ngồi kè kè bên cạnh để kiểm tra chính tả khiến em hồn xiêu phách tán, gỏ sai loạn xạ. Máy đánh chữ thời đó không như máy vi tính thời nay, đang gỏ taplo sắp xong mà lỡ gỏ sai một con số thôi cũng phải bỏ hết để gỏ lại từ đầu ! Trưởng phòng 5 Tiền la toáng lên vì đã hứa với Phó chủ tịch 2 Ninh trong vòng 01 tuần là báo cáo Luận chứng qua UBND, có người hiến kế ra khu Lý Thái Tổ - Ngã 7 thuê đánh máy, Trưởng phòng đồng ý ngay, lệnh cho Thủ quỹ chi tạm tứng để tôi thực hiện gấp. Đúng lúc đó tôi mới thủng thẳng :
    - Thủ trưởng cho em đánh máy thử !
    - Con nhỏ văn thư này đã mấy năm trong nghề mà còn mổ như cò mổ, để mày vô mổ nữa chắc tới tết Công gô tao chưa có cái qua UBND báo cáo hả ?
    - Thì Thủ trưởng cứ giao cho em thử xem, cái Luận chứng này anh 2 Ninh cũng giao thử cho em mà !

    Tôi bình thản ngồi vào máy để kiểm tra, may mắn là nó vẫn còn đầy đủ chức năng khóa khoảng cách để đánh taplo. Thao tác thuần thục bằng 10 ngón tay và không nhìn bàn phím, lại biết cách gài máy đánh taplo, cứ nhấn phím là máy chạy phựt phựt tới nơi cần gỏ, không như em văn thư cứ phải nhịp nhịp phím cách nhiều lần mới tới nơi rất mất thời gian. Trưởng phòng cười ha hả đầy vẻ hài lòng, một loáng sau thì nhân viên tầng dưới, tầng trên đổ xô tới phòng văn thư xem "anh chàng bộ đội" gỏ máy chữ như nghệ sĩ chơi đàn, bên ngoài chỉ nghe tiếng tách tách như cơn mưa rào, rất nhẹ nhàng, đều đặn. Em văn thư - giờ tôi đã biết tên là Huệ - thì khỏi nói, ánh mắt nhìn tôi đầy ngưỡng mộ, nàng liên tục từ tầng hai xuống đất để mua thuốc lá và cà phê đá mang lên cho tôi. Chỉ hai hôm sau tôi đã đàng hoàng, công khai ngồi sát bên nàng mà choàng tay qua "dìu" đôi bàn tay xinh xắn kia tập gỏ 10 ngón ! Kiểu dạy này là do tôi chế ra chứ Thầy tôi khi xưa trong quân đội chỉ dạy tôi thực hành bằng cách làm mẫu cho học trò làm theo. Tôi còn cáo già tạo ra vẻ mặt cực kỳ nghiêm chỉnh, cứ như chuyện dạy nghề yêu cầu tất phải vậy chứ tôi hoàn toàn không có "tà ý". Mấy gả trai khác ở Phòng XD-NĐ tức lộn ruột nhưng biết làm gì hơn là chào thua. Chưa khi nào tôi tự hào mình từng là bộ đội như lúc đó.

    Ngày 24/12/1984 UBND thành phố Hồ Chí Minh ban hành Chỉ thị số 54/CT-UB cho phép thành lập các Xí nghiệp tự túc tài chính của Đảng, Đoàn thể quần chúng và Xí nghiệp đời sống. Những Xí nghiệp này gọi chung là Xí nghiệp 54, hoạt động như Xí nghiệp quốc doanh nhưng khác là lợi nhuận không nộp vào Ngân sách mà để tự túc tài chính hoặc để cải thiện đời sống cho cán bộ, công nhân viên trong cơ quan. Xí nghiệp sản xuất VLXD của Phòng xây dựng - Nhà đất ra đời thuộc dạng như vậy.

    No Avatar

    linh7983

     10:18, 26th Mar 2013 #16482 

    Bác Quân lực lại "dấu nghề" roài .

    namquanluc's Avatar

    namquanluc

     10:03, 26th Mar 2013 #16480 

    nhưng iem chỉ dạy cho bác theo kiểu ngày xưa thầy em dạy em thôi nhé, bac Khot !

    No Avatar

    kiemsoatquansu

     15:36, 25th Mar 2013 #16475 

    uhm ! Tay thì choàng mà mặt lại cực kỳ nghiêm chỉnh, kinh nhỉ !

    No Avatar

    linh7983

     09:41, 25th Mar 2013 #16458 

    Thôi rồi...văn thư ơi !

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     09:16, 25th Mar 2013 #16455 

    Bác NQL hôm nào ra HN dạy cấp tốc cho em cách đánh máy chữ kiểu " choàng tay " nha bác!


    NAMQUANLUC

  6. Có 8 người thích bài viết này


  7. #4
    Ngày tham gia
    20-01-2013
    Bài viết
    5
    Thích
    160
    Đã được thích 5 lần trong 3 bài viết
    Anh bạn namquanluc hồi nhỏ lắm mưu nhiều kế, không biết giờ già rồi còn vậy không ta ? Mà anh thiệt có phước, người ta đi nghĩa vụ qua Miên đánh nhau chết chóc, thương tật từa lưa, còn anh làm lính văn phòng trong nước, được quân đội đào tạo bài bản, khi ra quân lấy đó mà làm tài hoa để cua gái, anh tự hào chứ tui tức ói máu.... hì hì.

    namquanluc's Avatar

    namquanluc

     10:13, 26th Mar 2013 #16481 

    Giờ già rồi, tay chân đã có phần kém linh hoạt, linhmaem ơiiii



  8. Có 1 người thích bài viết này


  9. #5
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    UBND Huyện bổ nhiệm Lê Tấn Lâm làm giám đốc. Lâm chỉ lớn hơn tôi vài tuổi, trình độ, chuyên môn không có gì đặc biệt nhưng lý lịch của anh thì không chê vào đâu được : ông nội là Liệt sĩ chống Pháp, bà Nội là người có công, Cha là Liệt sĩ chống Mỹ, mẹ là thương binh. Đặc biệt Lâm còn bà cố ( Mẹ của ông Nội ) đã ngoài 100 tuổi, nhiều cán bộ lãnh đạo của Huyện, Thành phố và cả Trung ương từng được bà nuôi dấu trong hai cuộc kháng chiến, cứ mỗi năm Tết đến là xe du lịch nườm nượp kéo về mừng tuổi cụ, vui như trẩy hội vì đều quen biết nhau từ lúc còn trong chiến khu. Với lý lịch đó, Lâm được điều về Phòng XD-NĐ giữ chức Bí thư chi bộ khi còn khá trẻ là điều dễ hiểu. Chị Hoa vợ Anh Lâm công tác bên Cửa hàng lương thực Huyện. Thời đó có ba nơi là niềm mơ ước của tất cả những ai muốn có việc làm gồm Công ty xuất nhập khẩu, Công ty thương nghiệp Hợp tác xã và Cửa hàng lương thực. Thu nhập ngoài lương của Cán bộ, CNV ở ba đơn vị này rất cao và được thể hiện mồn một trên các chuyến xe đưa rước công nhân mỗi sớm, mỗi chiều. Lãnh đạo các đơn vị đó yêu cầu nhân viên của mình phải kín đáo, không để lộ thu nhập, thế nên họ mới miễn cưỡng sử dụng xe đưa rước chung của Huyện nhưng lẻ đời khi thuộc "đẳng cấp" cao hơn thì mấy ai kềm chế được sự khoe khoang.

    Nguyễn Văn Vinh nhận quyết định bổ nhiệm Phó giám đốc. Tay này nhập ngũ năm 1979 và Sư đoàn 320 của anh ta từng chiến đấu chống quân xâm lược Trung Quốc ở biên giới phía Bắc. Vinh trình độ chỉ cấp 2 nhưng ăn nói lưu loát, tính tình vui vẻ, hòa đồng nên rất được lòng đồng nghiệp. Anh đã có vợ là chị Liên, công tác ở Phòng tài chính Huyện và đứa con trai mới vừa lên hai. Chức kế toán trưởng do Nguyễn Thị Mơ kế toán trưởng của Phòng XD-NĐ kiêm nhiệm, Nguyễn Thị Mơ thì quá quen thuộc vì là em vợ của Anh Tư ở Huyện đội, lúc tôi chưa đi bộ đội thì Mơ mới ngoài Bắc vào nhìn còn rất chân quê, Anh chị Tư vẫn hay dẫn về nhà tôi chơi, lúc đó Mơ cả ngày lẽo đẽo theo tôi hỏi han hết chuyện này tới chuyện nọ, giọng em còn đặc sệt Nghệ Tĩnh, cứ líu lo, ríu rít như chim kêu khiến tôi phải dõng tai lên nghe mà vẫn tiếng được tiếng không, chưa kể còn hiểu sai nên nhiều khi trả lời lãng nhách. Có lần hai đứa hái Tầm ruộc ăn, tôi kêu em vô nhà lấy cái gì ra đựng, em hỏi " Đọi hả anh ?", tôi phì cười ra vẻ thông thái " đói thì ăn cơm, Tầm ruộc chua thấy mồ, ăn chơi thôi !". Ngày ấy tôi làm gì đã biết đọi là cái chén ( bát ) ! Giờ nhìn Mơ khác hẳn, vịt đã hóa thành thiên nga, ngay giọng nói chỉ mới vài năm thôi mà đã giống Saigon, gặp lại tôi em cũng có mừng nhưng không như ngày xưa. Chắc Mơ đã có người yêu.

    Tôi được giám đốc bổ nhiệm làm Phó phòng kế hoạch - kinh doanh, Phòng này có số lượng nhân viên nhiều nhất, công việc cũng nhiều nhất nhưng trước mắt không có Trưởng phòng. Sau này tôi mới biết sỡ dĩ tôi được bổ nhiệm là nhờ Anh 2 Ninh can thiệp. Trưởng phòng 5 Tiền muốn tôi làm lính trơn một thời gian để thử thách và phấn đấu vì e ngại việc ưu đãi tôi sẽ gây ra mất đoàn kết nội bộ do có nhiều ý kiến so bì của nhân viên cũ nhưng Phó chủ tịch kiên quyết nếu để tôi làm lính trơn thì sẽ bắt tôi qua làm trợ lý cho anh để khỏi "phung phí", dĩ nhiên Trưởng phòng cũng không muốn mất tôi trong lúc Xí nghiệp mới thành lập còn bộn bề khó khăn, mà lại thành lập trên nền tảng Luận chứng do tôi chấp bút. Ông thừa hiểu ở XN ngoài tôi ra không còn ai hiểu rõ bản Luận chứng. Cuối cùng chức danh Phó phòng nhưng không có Trưởng phòng dành cho tôi là giải pháp được tất cả các bên đồng ý. Anh 2 Ninh nói thẳng với tôi "Tánh tao thưởng, phạt công minh", coi như cái chức Phó phòng là phần thưởng dành cho tôi vậy.

    No Avatar

    linhmaem

     21:56, 26th Mar 2013 #16509 

    chào mừng ông Phó phòng kh - kd nghe

    chemgionhiettinh's Avatar

    chemgionhiettinh

     15:17, 26th Mar 2013 #16497 

    Coi như xong phim rồi các bác ạ. hỏi nhiều làm khó bác í !

    thinhe677f346's Avatar

    thinhe677f346

     12:39, 26th Mar 2013 #16487 

    Theo tui biết sau này Lão QL còn huấn luyện cô bé thư ký đó ra trò kia.

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     12:31, 26th Mar 2013 #16486 

    thì bác 5 đã bù lại chuyện của em Mơ "bọ" rồi đấy

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     11:26, 26th Mar 2013 #16484 

    Phần này hổng hấp dẫn cho lắm vì thiếu đoạn....đánh máy chữ!


    NAMQUANLUC

  10. Có 8 người thích bài viết này


  11. #6
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Theo sự phân công thì PGĐ Vinh phụ trách tổ chức và tài chính, GĐ Lâm phụ trách sản xuất, kinh doanh với sự tham mưu của tôi. Lúc này có rất nhiều đơn xin vào XN, hầu hết do Cán bộ ở các cơ quan ban ngành gởi gắm em cháu. Lãnh đạo Phòng XD - NĐ và BGĐ xí nghiệp cũng có người thân đưa vào. Nhận thấy XN không ưu tiên cho bộ đội xuất ngũ nên tôi qua gặp Anh 2 Ninh nhắc lại lời hứa của anh nếu XN được thành lập thì giải quyết cho hàng trăm anh em bộ đội xuất ngũ, anh vỗ vai tôi thở dài :
    - Mày còn ngây thơ quá, thực tế vậy đó, tới tao cũng bó tay chứ nói gì thằng Lâm, thằng Vinh hay ông 5 Tiền, mày nghĩ có thể từ chối sự gởi gắm của đồng chí Phó bí thư Huyện ủy hay Đồng chí Trưởng công an Huyện ư ? Rồi anh em họp hành gặp nhau làm sao dám nhìn ? Chưa kể những khi mình có việc cần...
    - Em hiểu rồi, vậy em xin anh ủng hộ em một việc.
    - Mày nói đi, thuận tai là tao ủng hộ.
    - Em phải được chủ động tuyển người cho Phòng KH-KD từ nguồn bộ đội xuất ngũ, em cần những cộng sự ăn ý.
    - Thì mày cứ đề xuất với BGĐ xí nghiệp và BLĐ Phòng XD - NĐ, nếu có trục trặc thì tao sẽ can thiệp ủng hộ mày, được chưa ? Nhưng nói trước để mày liệu là không có đơn giản đâu nghe.
    - Dạ, em cám ơn anh.

    Quả thật là không đơn giản, thấy số nhân viên gởi gắm cứ chăm chăm nhắm vào Tổ cung tiêu của Phòng KH - KD tôi liền chạy qua Công ty thương nghiệp Huyện tìm thằng Danh - bạn học cấp ba, đang là cung tiêu của Công ty này - để hỏi cặn kẽ. Thì ra đó là vị trí "ngon cơm" nhất, dễ kiếm tiền nhất ! Trong cuộc họp, nghe tôi đề xuất ý kiến XN nên tuyển nhân sự từ nguồn bộ đội xuất ngũ thì lãnh đạo Phòng XD - NĐ lẫn XN đều há hốc kinh ngạc. Ông 5 Tiền phát biểu đầu tiên :
    - Đồng chí Năm ( thói quen của ông là gọi ai cũng bằng đồng chí ) không phụ trách tổ chức - nhân sự nên ý kiến của đồng chí chỉ để tham khảo !
    Giám đốc Lâm phát biểu kế tiếp, gay gắt hơn :
    - Tôi không đồng ý, XN mới thành lập cần phải có nhân sự giỏi chuyên môn để nhanh chóng ổn định đi vào hoạt động.
    Kế toán trưởng Nguyễn Thị Mơ nêu ý kiến khá dài dòng nhưng đại khái Mơ cũng ủng hộ quan điểm của Trưởng phòng 5 Tiền và Giám đốc Lâm. Riêng phó giám đốc Vinh ngồi im lặng ra chiều suy nghĩ, mặc dù anh là người phụ trách tổ chức của XN, cũng là bộ đội xuất ngũ và là một tay hùng biện. Tôi hiểu mình đang ở thế bất lợi vì là thiểu số, nhưng tôi tự nhủ sẽ không lùi bước nên phát biểu :
    - Thưa Trưởng phòng và BGĐ, tôi đồng ý với quan điểm cần nhân sự giỏi chuyên môn nhưng chúng ta phải xem xét cho thấu đáo, nói như GĐ Lâm thì trong anh em bộ đội xuất ngũ không có người giỏi hay sao ? Tôi không khoe khoang, nhưng vì cần nên tôi xin nói bản thân tôi là một bằng chứng để chứng minh cho suy nghĩ kia là không đúng.
    Cố tình dừng lại một chút để mọi người hiểu điều mình vừa phát biểu, tôi tiếp tục :
    - Thời gian qua XN đã nhận vào khá đông nhân viên, theo tôi thì số nhân viên này cũng không có chuyên môn gì, trình độ văn hóa cũng chỉ tốt nghiệp từ cấp 2 tới cấp 3, trình độ này thì xin thưa trong anh em bộ đội xuất ngũ chúng tôi có rất nhiều. Trình độ ngang nhau nhưng bộ đội xuất ngũ hơn hẳn các thanh niên tự do ở điểm đã được rèn luyện trong quân đội, một môi trường được xem là Trường đại học lớn, vậy tại sao XN không tuyển bộ đội xuất ngũ ? Rõ ràng vừa có ưu điểm hơn lại vừa thực hiện chính sách ưu đãi của Huyện đối với anh em ?
    Lại dừng một chút, lần này là để tôi suy nghĩ xem có nên nói hay không và tôi quyết định phải nói :
    - Tất cả chúng ta ngồi đây, ngoài Trưởng phòng có bằng kỹ sư xây dựng và Kế toán trưởng chỉ có bằng trung cấp kế toán, còn lại cũng có ai có trình độ chuyên môn gì đâu !
    Mơ đưa mắt nhìn Lâm, Lâm lại đưa mắt nhìn ông 5 Tiền rồi tất cả đều nhìn về phía Vinh, họ cầu cứu và hy vọng vào ông Phó giám đốc đã nổi tiếng về khả năng lý luận từ lâu của Phòng XD-NĐ. Vinh phát biểu, anh ủng hộ quan điểm của tôi nhưng không hoàn toàn, theo anh hài hòa nhất là tuyển nhân sự 50% từ bên ngoài và 50% từ nguồn bộ đội xuất ngũ. Ý kiến của Anh Vinh khiến GĐ Lâm tỏ rõ sự thất vọng nhưng cứ loay hoay vì chưa tìm được cách phản biện, còn tôi thì suy nghĩ làm thế nào để tranh thủ Anh Vinh hơn nữa. Giữa lúc đó thì cuộc họp xuất hiện một vị khách ngoài dự kiến. Trên đường đi ngang qua, Phó chủ tịch 2 Ninh "tình cờ" ghé thăm Phòng XD-NĐ, dĩ nhiên theo thông lệ Anh được mời phát biểu ý kiến chỉ đạo và Phó chủ tịch đã "kêu gọi" trong khả năng cho phép của mình XN nên giúp Huyện thực hiện chính sách ưu đãi bộ đội xuất ngũ.

    Tôi gặp riêng Anh Vinh gợi ý khi tuyển nhân sự ngoài trình độ và kỹ năng chính thống cũng nên đặt thêm những tiêu chuẩn phụ như phải biết chơi ít nhất một môn thể thao, ưu tiên môn bóng chuyền, phải biết và chơi không tồi môn Tiến lên và Domino, tôi cho rằng người chơi giỏi hai môn này là người có trí nhớ và phán đoán rất tốt ! Thêm tài vặt về đờn ca hát xướng lại càng tuyệt. Có như vậy thì sau này phong trào thể thao, văn nghệ của XN mới sôi nổi. Vinh nhất trí ngay, còn khen "ông hay thiệt đó, có tầm nhìn xa hơn tui" thậm chí rủ tôi cùng sang Phòng lao động huyện để trực tiếp chọn lọc hồ sơ. Lúc đó Vinh chưa biết tôi từng làm Tổ chức - Động viên Tiểu đoàn.

    Tính ôi xưa nay trắng ra trắng, đen ra đen nên vẫn chưa hài lòng lắm khi Phòng KH-KD của mình quân số ngoài 30 người mà chỉ có 1/2 là bộ đội xuất ngũ. Anh 2 Ninh an ủi "vậy là quá tốt rồi, tao chưa thấy thằng Phó phòng quèn nào mà cứng cựa như mày, nhưng cũng phải tập thích nghi với môi trường mới đi em trai".

    hoabaudon's Avatar

    hoabaudon

     09:13, 21st Mar 2014 #23908 

    khi tuyển nhân sự ngoài trình độ và kỹ năng chính thống cũng nên đặt thêm những tiêu chuẩn phụ như phải biết chơi ít nhất một môn thể thao, ưu tiên môn bóng chuyền, phải biết và chơi không tồi mô

    baogt's Avatar

    baogt

     20:56, 27th Mar 2013 #16559 

    Bác Nam đến làm giúp em với chứ, mấy ô Ban bộ đội này làm xì trét quá


    NAMQUANLUC

  12. Có 5 người thích bài viết này


  13. #7
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Quỹ đất công của Huyện còn bao la nên mặt bằng không phải là vấn đề mà vấn đề nan giải của XN là nguồn vốn để xây dựng cơ bản. XN 54 là một mô hình quá mới mẻ khiến Ngân hàng chưa dám cho vay vốn XDCB, trước sự bức bách của các XN 54, Ngân hàng chỉ báo cáo về trên để xin ý kiến chỉ đạo. Quân số của XN đã trên dưới 50 người, chỉ có vài người việc làm ngập đầu, số còn lại suốt ngày la cà do XN chưa có việc gì làm nhưng lương thì vẫn phải trả. Tình hình cấp bách đó đã khiến tôi phải xây dựng một kế hoạch kinh doanh với phương châm lấy ngắn nuôi dài, lấy kinh doanh nuôi sản xuất, chủ yếu tập trung vào hai mặt hàng chiến lược trong xây dựng là sắt thép và xi măng. Tôi có ý tưởng đó là vì thời điểm này tuy còn bao cấp, toàn bộ việc phân phối, lưu thông hàng hóa đều do thương nghiệp quốc doanh và thương nghiệp hợp tác xã chịu trách nhiệm nhưng trên thực tế đã có nhiều đơn vị sản xuất bắt đầu xé rào, tất nhiên phải xin ý kiến của lãnh đạo và các vị chỉ đồng ý miệng kèm theo dặn dò làm cho đàng hoàng, sổ sách minh bạch, để đổ vỡ tung tóe là không cứu nổi. Thoạt đầu phe thương nghiệp la oai oái trong các cuộc họp, nhưng phe sản xuất cũng không vừa, tố ngược phe thương nghiệp chỉ chăm chăm mua những mặt hàng bán chạy, bỏ mặc những mặt hàng tiêu thụ chậm, đã vậy còn thanh toán rề rà khiến kế hoạch sản xuất bị đảo lộn do hụt vốn. Giằng co rồi huề cả làng, từ đó thỉnh thoảng thương nghiệp phải sang cầu cạnh đơn vị sản xuất bán hàng cho mình, điều trước đó chưa từng xảy ra.

    Thời điểm này theo qui định mỗi ngày các đơn vị quốc doanh đều phải báo cáo quỹ và nộp tiền mặt về Ngân hàng trước 4 giờ chiều, muốn có tiền mặt đơn vị lại phải làm kế hoạch và chờ Ngân hàng duyệt mới được rút, không hiểu BGĐ Ngân hàng duyệt theo tiêu chí nào nhưng luôn chỉ ở mức 30 - 40% kế hoạch mà đơn vị đề nghị. Đơn vị nào cũng có một kế toán ngân hàng để mỗi ngày lên xuống, chờ chực xin duyệt và rút tiền mặt. Chấp hành không nghiêm qui định về tiền mặt giám đốc sẽ bị cảnh cáo nghiêm khắc và có thể bị cách chức. Qui định đó tạo ra một tình huống tréo ngoe nhưng rất hấp dẫn : đơn vị bán hàng luôn đòi tiền mặt nhưng hiếm đơn vị nào có tiền mặt dồi dào để mua do bị Ngân hàng khống chế, từ đó tạo ra chênh lệch giá rất lớn giữa mua bán bằng chuyển khoản và mua bán bằng tiền mặt.

    Nghiên cứu thật kỹ tình huống đó, kết hợp với việc đương nhiên được lợi của XN 54 là không phải nộp tiền mặt mỗi ngày cho Ngân hàng do lợi nhuận không phải nộp ngân sách, tôi đề xuất một mặt mở cửa hàng bán lẻ, danh nghĩa phục vụ cho các đối tượng cán bộ, công nhân viên, lực lượng vũ trang trong Huyện để được cấp giấy phép, mặt khác sử dụng vài biện pháp "nghiệp vụ" để được vay vốn lưu động kha khá và nâng cao tỷ lệ rút tiền mặt ở Ngân hàng. Kết quả hết sức khả quan, gom được nhiều tiền mặt từ hai nguồn đó, XN tha hồ mua hàng hóa với giá rất mềm, sau đó dành 50% bán chuyển khoản với giá cao ngất ngưỡng để tạo doanh số và lãi cơ bản, số còn lại bán lẻ thu tiền mặt với lãi suất ấn định là 20% nhưng vẫn rẻ hơn từ 30% - 40% so với thị trường chợ đen, tiền nhiều và "chơi đẹp" nên ngày nào XNVLXD cũng được rút tiền mặt trong khi các đơn vị khác tuần chỉ được đôi ba lần. Ngay cả các "ông bự" như Công ty xuất nhập khẩu, Cửa hàng lương thực... cũng la ó phản đối. Không có gì khó đối phó, tôi đề nghị giữa Ngân hàng và XN có một thỏa thuận nhỏ : về mặt công khai, Ngân hàng cũng chỉ chi tiền mặt cho XN như bao nhiêu đơn vị khác, tuy nhiên chiều mỗi ngày, khi kế toán các đơn vị đã về hết thì Ngân hàng "mật báo" để kế toán XN tôi có mặt làm thủ tục rút tiền mặt thật chóng vánh !

    muctau's Avatar

    muctau

     22:17, 29th Mar 2013 #16664 

    Tiền mặt - séc ( chuyển khoản ) = tiền tươi - tiền Âm phủ.

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     08:34, 29th Mar 2013 #16618 

    Thế nên cái "thời ấy " có cái dịch vụ đổi tiền séc lấy tiền mặt! Chênh lệch cực lớn.

    baogt's Avatar

    baogt

     22:08, 28th Mar 2013 #16610 

    Bây giờ có mẹo gì bác Nam đến giúp em cái :D

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     17:25, 28th Mar 2013 #16608 

    tất cả đều của Nhân dân-trừ Ngân hàng

    namquanluc's Avatar

    namquanluc

     16:55, 28th Mar 2013 #16607 

    Ngày đó chỉ có 1 Ngân hàng duy nhất là Ngân hàng Nhà nước !


    NAMQUANLUC

  14. Có 7 người thích bài viết này


  15. #8
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Thật ra tôi cũng không tài cán gì, chẳng qua là có chút máu kinh doanh và biết tận dụng cơ hội. Chỉ chưa tới một năm nhờ kinh doanh mà XN đã có vốn để xây dựng phân xưởng sản xuất gạch bông qui mô 10 máy ( thời đó gạch bông ép bằng máy quay tay ) và phân xưởng sản xuất các loại cửa sắt. XN đài thọ bữa ăn trưa cho CB-CNV của Phòng XD-NĐ và trích quỹ chi khen thưởng mỗi quý một lần. XN cũng mua được chiếc "xế hộp" hiệu OPEN của Đức. Uy tín của tôi tăng vọt, bây giờ "xế hộp" đối với tôi đã trở nên quen thuộc như xe Jeep ngày xưa trong quân đội, cũng như bao nhiêu bạn trẻ khác, có lúc tôi không tránh khỏi sự tự cao vì điều đó.

    Phong thanh có tin đồn sắp đổi tiền ! Tôi nhờ PGĐ Vinh thăm dò BGĐ Ngân hàng Huyện để xác minh tin này và anh Vinh trả lời tin đó chính xác, tôi mừng rỡ nhưng để chắc chắn, tôi đề nghị Anh Vinh tổ chức một bữa chiêu đãi PGĐ và Trưởng phòng tín dụng Ngân hàng, mấy lần cùng Vinh tiếp khách, tôi biết 2 vị này dễ moi tin nhất khi có rượu vào. Quả nhiên khi đã ngà ngà, được tôi tâng bốc và hứa hẹn đi hớt tóc thanh nữ ( dịch vụ mới manh nha rất được quí ông yêu chuộng ! ) hai vị cán bộ người Nghệ Tĩnh này thậm chí còn nói "Anh hứa chắc với thằng em đó là sự thật sẽ xảy ra trong tương lai gần, nếu sai mày cắt cổ anh, thế nào, giờ đã đi "hớt tóc" được chưa ? ".

    Nằm dài trên ghế cho "thợ" ráy tai, đánh mắt mà tâm trí tôi cứ quay cuồng với một kế hoạch mới liên quan tới vụ đổi tiền. Mãi khi cô "thợ" trẻ trung, xinh đẹp "dìu" tôi qua ghế gội đầu và một dòng nước mát lạnh chảy róc rách qua tai, tôi mới sực tỉnh. Ghế bên cạnh, ông Trưởng phòng tín dụng đang hụt hơi bởi bị "núi đôi" đè, thấy tay lão chới với mãi mà cô "thợ" cứ chơi trò tránh né không cho "bấu víu", tôi bèn thò tay qua, lão vồ lấy vuốt ve ngay, mắt vẫn lim dim và miệng vẫn rên rĩ, tới khi lão lần mò lên cao tí nữa, đụng phải cái đồng hồ đeo tay tổ chảng của tôi ( loại thể thao có nút bấm giờ ) mới giật mình mở mắt, cười nhăn nhở :
    - Thằng em mày ngịch quá đấy !

    Tôi không nằm trong BGĐ nhưng chưa có cuộc họp BGĐ nào mà lại thiếu tôi ! Cuộc họp hôm nay thật nan giải vì tôi không biết phải làm sao để GĐ Lâm và KTT Mơ ủng hộ mà không phải trình bày chi tiết kế hoạch. Nếu trình bày chi tiết với hai người này thì khả năng kế hoạch "tuyệt mật" của tôi sẽ bị hỏng từ trong trứng nước. Cũng may, do hiệu quả công việc mà tôi mang lại quá lớn nên GĐ Lâm và KTT Mơ không hỏi gì nhiều. Tôi bàn bạc rất kỹ với Anh Vinh phải bằng mọi cách vay Ngân hàng thật nhiều tiền, cho bao nhiêu cứ vay hết bấy nhiêu, tiền mặt hay chuyển khoản đều vay. Song song đó tôi tung toàn bộ nhân viên cung tiêu, tăng cường thêm một số nhân viên kế hoạch tập trung đi mua hàng, tôi chỉ thị tất cả phải hoạt động vượt năng suất, ai mang được nhiều hàng về cho đơn vị sẽ được khen thưởng xứng đáng.

    Tin đồn đổi tiền ngày càng rộ, hàng hóa ngoài thị trường tăng giá từng ngày nhưng có điều lạ là Ngân hàng lại thả cửa cho vay, kể cả tiền mặt. Chiếc OPEN hoạt động hết công suất để chở tiền từ Ngân hàng về XN và từ XN đi đóng tiền mua hàng. Tôi ra tiếp chỉ thị các mặt hàng sắt thép, xi măng, khung bông sắt và cửa gỗ thì giá nào cũng mua, miễn có người bán. GĐ Lâm và KTT Mơ tỏ vẻ lo ngại nhưng tôi lờ đi. Chiều 13/9/1985 Trưởng phòng 5 Tiền, GĐ Lâm và KTT Mơ được mời sang UBND Huyện họp rồi được giữ luôn ở lại. Từ nguồn tin riêng, Vinh và tôi biết chắc sáng hôm sau sẽ đổi tiền, những vị dự họp được giữ lại là để phục vụ cho công tác đổi tiền. Lúc này tất cả kho bãi của XN đã chật nít hàng hóa. Vinh rủ tôi về nhà hắn, hai anh em lai rai nhậu suốt đêm chờ giờ G !

    No Avatar

    kiemsoatquansu

     08:57, 30th Mar 2013 #16675 

    Em lúc ấy lại ngơ ngáo chả biết làm gì để kiếm tiền

    muctau's Avatar

    muctau

     02:09, 30th Mar 2013 #16667 

    Tháng 8 ăm 1985, '' các cụ '' vào Vinh tổ chức lễ độc lập 2/9. Ngay sau đó có tin đổi tiền loan ra từ Nghệ Tĩnh. Em chạy chợ kiếm được tí ti.


    NAMQUANLUC

  16. Có 6 người thích bài viết này


  17. #9
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Tôi kiêm luôn chức Cửa hàng trưởng cửa hàng VLXD của XN. Văn phòng XN nằm ở tầng 3 và tầng 4 Tòa nhà văn phòng của Phòng XD-NĐ. Mỗi ngày nếu tôi không trực tiếp xuống Cửa hàng cách Văn phòng khoản 1km thì Cửa hàng phải hướng dẫn khách lên Văn phòng xin ký duyệt đơn xin mua lẻ VLXD. Chỉ cần được duyệt 30 bao xi măng và 500kg sắt các loại rồi bán hóa đơn sang tay cho "con buôn" ngồi chờ sẵn ở quán nước trước Cửa hàng là đã có một khoản thu nhập khá lớn, tiếng lành đồn xa nên không bao lâu người dân, cán bộ, công nhân viên trong Huyện và ở Quận, Huyện khác kéo tới xin mua nườm nượp.

    Đã hết giờ làm việc, tôi uể oải vươn vai định xuống tầng trệt dùng cơm tập thể thì xuất hiện một vị khách đặc biệt. Người phụ nữ đứng thở dốc nhìn tôi như nài nỉ khiến tôi thật sự ái ngại bởi cô đang bụng mang dạ chửa mà phải lội bộ lên tận tầng ba. Nhận ra đây là cô Hồng - giáo viên dạy môn Sinh vật hồi tôi học cấp hai - nên tôi vội vã mời cô ngồi ghế. Giữa tôi và cô Hồng có một kỷ niệm khó quên, lần đó kiểm tra Sinh vật một tiết nhưng tôi làm bài xong sớm bèn lôi quyển " Mùa thu lá bay" ra đọc, mới đầu còn lấm lét ngó chừng nhưng rồi bị cuốn hút vào câu chuyện của Nữ sĩ Quỳnh Giao lúc nào không hay, thế là cô Hồng đến sau lưng khá lâu mà tôi không hề biết. Năm đó cô Hồng là Tổng chỉ huy Đội của Trường. Tôi bị điệu lên Phòng hiệu trưởng để làm rõ xuất xứ của thứ "rác rưởi văn hóa phẩm độc hại, đồi trụy". Tôi không thể khai nó do cô Liên - giáo viên môn Văn - cho mượn nên trước sau như một chỉ khai trong một lần đi làm "kế hoạch nhỏ" tôi đã lượm được quyển này trong đống giấy vụn. Tôi bị mất chức Lớp phó và Đội trưởng "đội cờ đỏ" nhưng bù lại tôi được cô Liên cho đọc tùy thích toàn bộ tủ sách của cô với điều kiện cấm mang vào lớp.

    Theo qui định khách nào được tôi mời ngồi tiếp chuyện thì thư ký phải lập tức mời nước. Cô Hồng nhìn tôi chăm chú :
    - Anh... À không.... Em ... Hình như em là.....
    - Dạ em là Trần Văn Năm trong vụ "mùa thu lá bay" năm 1978 ở Trường cấp 2 Bình Trị đó cô.
    - À !
    Hai thầy trò cùng cười. Thấy cô có ý định phân bua chuyện cũ, tôi liền đổi đề tài :
    - Thầy đâu mà để cô vất vả thế này ?
    - Thầy là sĩ quan quân đội em à, đâu có ở nhà !
    Lúc tôi tốt nghiệp cấp 2 thì cô Hồng vẫn chưa lập gia đình. Cô kể cô lập gia đình hơi muộn, Thầy đang là đại đội trưởng một đơn vị quân tình nguyện bên chiến trường K, cái bào thai trong bụng cô là kết quả từ một đợt về phép của Thầy và đây là con đầu lòng. Cô phải thay Thầy vừa chăm lo cha, mẹ chồng vừa tự lo việc sinh nở mà lương Hiệu phó thì quá eo hẹp, nghe XN có bán VLXD cho cán bộ, công nhân viên trong Huyện nên cô sang xin mua một ít để cải thiện. Nói tới đây cô chợt im lặng nhìn xa xôi ra ngoài khung cửa sổ. Còn tôi thì đắng lòng khi không muốn nhưng không hiểu tại sao từ trong tiềm thức vẫn lóe lên một sự so sánh giữa nghề giáo trước và sau 1975.

    Tôi phân công hẳn một nhân viên cung tiêu nhanh nhẹn nhất để đưa đón cô Hồng chạy xin một vài thứ giấy tờ cần thiết để tôi duyệt cho cô được mua 02 suất với số lượng ưu tiên.
    NAMQUANLUC

  18. Có 9 người thích bài viết này


  19. #10
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Sau đổi tiền tình hình thị trường bổng yên ắng lạ thường. Những cuộc gặp gỡ thảo luận hợp đồng, những cú điện thoại thăm dò giá cả lui về gần bằng không ! Mọi người khổ sở với nạn thiếu tiền lẻ, ăn sáng chổ lạ chủ quán hỏi có tiền trả mà không phải thối lại thì mới bán. Giám đốc Lâm và KTT Mơ cứ như ngồi trên đống lửa, thúc giục phải mau mau giải phóng hàng tồn kho, gom tiền trả Ngân hàng vì vốn lưu động chỉ vay được thời hạn 03 tháng. Tôi kiên quyết phải ít nhất 06 tháng mới bắt đầu bán hàng ra, Anh Vinh ủng hộ quan điểm của tôi. Thực tế GĐ Lâm và KTT Mơ quan hệ với ngân hàng không mật thiết bằng tôi và Vinh. GĐ Lâm không thích nhậu nhẹt còn KTT Mơ thì chỉ giao lưu khi nào có GĐ Lâm ! Anh Vinh thừa khả năng xin gia hạn nợ vài lần để thời hạn được nợ vừa đúng kế hoạch của tôi.

    Anh 2 Ninh điện kêu tôi qua UB Huyện gặp anh. Giọng anh bình thản lạ lùng khiến tôi không tài nào đoán được nội dung cuộc gặp sắp tới. Vẫn thân mật nhưng ở anh bữa nay có cái gì đó lành lạnh khiến tôi cũng lo lo. Anh hỏi tôi :
    - Thế nào ? Anh định đầu cơ tới bao giờ ?
    Thôi rồi ! Cái kiểu đổi cách xưng hô thế này là căng đây. Tôi chọn cách hòa hoãn :
    - Dạ, thì XN không có vốn xây dựng cơ bản, em định kỳ này....
    - Anh Lâm với Chị Mơ có thể không hiểu ý đồ của Anh, chứ tôi thì hiểu. Tôi ví dụ nhé ? Trước đổi tiền anh vay Ngân hàng mua 1kg sắt giá 700 đồng, sau đổi tiền với tỷ lệ 10 ăn 01 anh chỉ còn nợ Ngân hàng 70 đồng, với lãi suất hiện nay dù kéo dài thời hạn nợ tới 01 năm thì anh chỉ vẫn nợ Ngân hàng khoản 80 đồng thôi, nhưng 01 năm sau giá cả sẽ trượt, nói không chừng 1kg sắt sẽ lại có giá 700 đồng hoặc hơn, làm vài phép toán đơn giản sẽ thấy có thể anh lãi mỗi kg cả 1.000%, nhân với tổng số hàng anh có trong kho sẽ ra số tiền lãi kếch sù, tôi tính vậy có đúng ý anh không ?
    - Dạ.... Dạ....
    - Tôi công nhận cái đầu của anh biết tính toán, nhưng anh có biết chuyện này đang xôn xao trong Huyện ủy, UB và không phải ai cũng khen, ủng hộ anh không ?
    - Dạ.... Dạ...
    - Hay anh định để khi nào Công an kinh tế vào cuộc thì mới chịu xổ hàng ra ?
    - Dạ....dạ...
    - Anh về đi và tôi tin anh biết cách làm thế nào để không bị qui là đầu cơ mà vẫn đạt được mục đích. Cả Huyện này giờ ai cũng biết anh là đệ tử ruột của tôi nhưng anh hãy nhớ không phải tôi có sức mạnh vô biên để có thể cứu anh trong mọi trường hợp nhé.

    Ngày hôm sau Cửa hàng VLXD của XN mở bán hàng trở lại nhưng chỉ với mức độ vừa phải.

    Từ tháng thứ 3 sau đổi tiền, giá cả đã bắt đầu trượt, từ tháng thứ 6 lạm phát tăng vùn vụt, tới tháng thứ 9 thì phải nói là phi mã, giá nhiều mặt hàng, nhất là những mặt hàng mà tôi chú tâm "đầu cơ" như sắt thép, xi măng đã vượt xa lúc chưa đổi tiền. Chỉ cần bán chưa tới 1/10 hàng hóa trong kho đã đủ để thanh toán cả nợ gốc lẫn lãi cho Ngân hàng, XN đã có một số vốn khổng lồ nhờ vào kinh nghiệm của tôi sau 02 lần đổi tiền năm 1975 và 1978. XN bắt đầu xây Văn phòng riêng, mua thêm "xế hộp" loại cao cấp hơn, mua cả mấy chiếc xe tải nặng, một loạt phân xưởng sản xuất ra đời gồm phân xưởng chế biến gỗ, phân xưởng gia công cửa gỗ các loại, phân xưởng đúc dale và bông gió xi măng. Thời bao cấp, các mặt hàng VLXD đắt như tôm tươi, các Công ty thương nghiệp, Công ty vật tư ở các Tỉnh tranh nhau mua, làm không kịp bán.

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     08:42, 3rd Apr 2013 #16810 

    Ôi cái lão này, tại sao lại nhảy sang hành nghề luật sư nhỉ?

    No Avatar

    kiemsoatquansu

     20:06, 2nd Apr 2013 #16808 

    chú Linh Quany hỏi khó thế nhễ ?

    No Avatar

     16:54, 2nd Apr 2013 #16805 

    Bác giải thích giùm "dale và bông gió xi măng" là cái gì :D

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     15:38, 2nd Apr 2013 #16803 

    Chắc lần này bác NQL cũng phải đúc mấy tấm nhà lầu luôn rồi phải không ạ ?


    NAMQUANLUC

  20. Có 6 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •