CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 2 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 31

Chủ đề: CHUYỆN ĐỜI TÔI. Phần 2

  1. #11
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    1- Dale : đổ một lớp hồ ( vữa ) dày khoản 2cm - 2,5cm vào cái khuôn gỗ kích thước 50cm x 50cm rồi để một tấm vĩ sắt lên trên, sau đó lại đổ một lớp hồ tương tự rồi phả mặt cho bằng phẳng. Khi hồ chết, tháo khuôn gỗ ra ta sẽ có tấm dale dùng để lót nền nhà, lót sân hoặc lót đường đi, tuỳ theo chất lượng hồ và tấm vĩ sắt.
    2- Bông gió xi măng : ngày xưa cất nhà thì mặt tiền ở phía trên cửa đi phải có một hàng bông gió vừa trang trí, vừa để thông thoáng không khí giữa bên trong và bên ngoài nhà trong trường hợp đóng kín cửa, bông gió lúc đầu chỉ có loại nung bằng đất như gạch ống, về sau để phong phú hơn, người ta đã chế ra những bộ khuôn đủ kiểu để đúc bông gió này bằng hồ hoặc thạch cao, nếu bằng hồ thì gọi là bông gió xi măng, bằng thạch cao gọi là bông gió thạch cao
    NAMQUANLUC

  2. #12
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Nhiều việc đã xảy ra, đã có kết quả hoặc hậu quả sờ sờ vẫn có nhiều người cố tình đánh giá không khách quan. Thời đó XN 54 là XN hạng 2, không "danh giá" như XN quốc doanh, thế nhưng chỉ ngoài 01 năm, tôi đã biến XN 54 của Phòng XD-NĐ từ một con vịt xấu xí lột xác trở thành một con Thiên nga lộng lẫy, vượt mặt tất cả các XN quốc doanh và đứng ngang hàng với các "đại gia" trong Huyện như Công ty xuất nhập khẩu, Cửa hàng lương thực trung tâm... Thành công của XN vang xa khiến cả TPHCM chộn rộn làm thủ tục xin thành lập XN 54, nhiều vị tìm tôi để thuê viết Luận chứng hoặc để trực tiếp tham khảo ý kiến cũng như tận mắt tham quan XN. Vậy mà GĐ Lâm và KTT Mơ luôn cho rằng tôi không có tài cán gì, vì đầu cơ thì dễ ợt, ai làm cũng được ! Cứ có dịp là họ kể lễ công trạng vay tiền trong khi thực tế hầu hết các Hợp đồng tín dụng sử dụng cho kế hoạch đầu cơ, GĐ Lâm đều đẩy cho PGĐ Vinh ký với tư cách Phó chủ tài khoản, còn KTT Mơ thì không lần nào ký hồ sơ vay mà có lấy một nụ cười.

    Đáng lẻ tôi nhận Quyết định Phó giám đốc XN nhưng không hiểu sao tôi chỉ nhận được Quyết định bổ nhiệm làm Trưởng phòng KH - KD. Thật sự tôi không quan tâm lắm về chuyện chức vụ, tự khi nào tôi đã thích "quyền lực trong bí mật", ngày xưa tôi dám công khai nói "lính tiểu đoàn là quan đại đội" trước mặt các C trưởng đâu phải hoàn toàn do ngông nghênh mà là tôi có quyền lực thật sự, một thứ quyền lực không công khai. Bây giờ cũng vậy, chữ ký của tôi không hề được đóng dấu nhưng thiếu chữ ký nháy của tôi là không được, tất cả các hoạt động hay quan hệ khác trong XN, tôi đều có tư cách như BGĐ. Tôi yêu cầu chuẩn bị xe đi công tác, tài xế sẽ xem đó như lệnh và chấp hành ngay. Tôi đề nghị phòng kế toán chuẩn bị tiền, trong vòng 30 phút tôi nhận để đi làm việc, đúng hẹn là đã có. Nhân viên ở bất kỳ phòng ban hay phân xưởng nào mà tôi nói cho nghĩ việc ( rất hiếm khi ) là chắc chắn phải nghĩ. Nói vậy không phải tôi thuộc dạng hống hách đáng ghét, trái lại CB - CNV luôn nhận xét rằng tôi là người hòa đồng, dễ chịu nhất trong các sếp ở XN.

    Tôi đâu ngờ quyết định bổ nhiệm tôi làm Trưởng phòng lại là mở đầu của một âm mưu hạ bệ. Tôi say sưa với thắng lợi "vĩ đại" và tự tin tuyệt đối vào năng lực của mình mà quên mất sự cảnh giác, quên mất "ở đâu có quyền lực, ở đó có đấu đá giành giật". Hơn tháng sau, GĐ Lâm gợi ý tôi nên có một Phó phòng giúp việc, lại cũng quá hợp lý, nhìn qua nhìn lại không ai xứng đáng hơn Nguyễn Thành Sơn nên tôi nhanh chóng gật đầu. Sơn trước công tác bên Công an Huyện, không rõ lý do gì lại nghĩ. Thời gian làm việc ở Phòng KH - KD Sơn bình bình bậc trung, nhờ sự điềm đạm tới mức đặc biệt mà được một số anh em trẻ nể vì, duy nhất tôi không thích Sơn ở điểm anh ta có ánh mắt rất gian mỗi khi người tranh luận với mình vừa quay lưng đi. Tuy vậy tôi vẫn tin là mình đủ sức kiểm soát cả Phòng KH -KD.

    Một vấn đề khá tế nhị mà cho tới giai đoạn này tôi vẫn không đề cập tới trong hồi ký, đó là vấn đề thu nhập. Không thể nói "làm ra" như vậy mà không có "thu nhập" được. Tôi nghĩ việc này không cần nói rõ nhưng chắc ai cũng biết, hơn nữa lại có liên quan tới nhiều người, trong đó có người tới nay vẫn còn đang tại chức, vì vậy tôi xin phép không "hồi tưởng" lại những tình tiết có liên quan tới chuyện tiền nong nhạy cảm ! "Làm" được "ăn" được vẫn tốt hơn là "làm" không được gì mà "ăn như hạm", tôi nghĩ vậy !

    No Avatar

    kiemsoatquansu

     08:21, 7th Apr 2013 #16930 

    hay, làm được ăn được hơn làm không được gì mà ăn như hạm !

    baogt's Avatar

    baogt

     19:16, 6th Apr 2013 #16925 

    "Làm" được "ăn" được vẫn tốt hơn là "làm" không được gì mà "ăn như hạm". Tất nhiên là thế rồi bác. :D


    NAMQUANLUC

  3. Có 8 người thích bài viết này


  4. #13
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Cả tuần nay KTT Mơ tỏ ra rất thân thiện với tôi. Mỗi lúc rảnh rỗi em lại chạy sang ngồi tỉ tê kể lại chuyện ngày xưa, chuyện tầm ruột với cái đọi để hai anh em cùng cười. Rồi Mơ kể chuyện cô bạn Thanh Hồng của em đang là nhân viên Phòng kế hoạch XN chế biến gỗ. Theo Mơ thì Thanh Hồng rất xinh đẹp, lại giỏi nghiệp vụ, tội là gặp phải thằng cha Trưởng phòng vừa hắc ám vừa "dê cụ", vợ con đùm đề rồi mà khi hay tin Thanh Hồng chuẩn bị đám cưới thì lồng lộn, cáu gắt, kiếm chuyện suốt ngày. Sợ ảnh hưởng tới hạnh phúc vừa chớm nở, Thanh Hồng muốn xin chuyển chổ làm, nếu là dân kế toán thì Mơ giúp bạn được ngay, đằng này lại là dân kế hoạch. Tôi còn đang chần chừ thì Mơ kể tiếp chồng sắp cưới của Thanh Hồng vừa tốt nghiệp Đại học là đi nghĩa vụ quân sự, anh ta hiền khô. Mơ còn cho tôi xem ảnh của anh ta chụp với Thanh Hồng, tướng tá mặt mũi tay này nhìn hiền lành thiệt, tự dưng tôi nổi máu "anh hùng" muốn "cứu" người đồng đội kia thoát khỏi nguy cơ bị mất người yêu nên bảo Mơ sớm gọi Thanh Hồng tới thử việc.

    Sân thượng tòa nhà văn phòng XN có bố trí ba bàn bóng bàn, mỗi chiều mọi người hay tụ tập tại đây để luyện tập và cá độ nên không khí rất náo nhiệt. Môn này tôi cũng biết, so với dân chuyên nghiệp thì chẳng là cái đinh gì, nhưng trong XN, tôi chỉ xếp sau ba người. Đấu trường sôi lên khi Mơ xuất hiện cùng một cô gái lạ có dáng người tuyệt đẹp trong bộ quần áo thể thao, nàng công khai cầm trên tay cây vợt riêng như muốn gởi thông điệp cho xung quanh biết đẳng cấp của mình. Sự xuất hiện đầy khiêu khích của nàng khiến các chàng trai chiến đấu như điên, tôi cũng không ngoại lệ, thêm cái may mắn là bữa nay chỉ có 1 người trên tay tôi là Nguyễn Thành Sơn có mặt, nhằm lúc tôi xuất thần do tác nhân bên ngoài nên Sơn đã bị lật đổ ngôi vị trước những cú đập kinh hoàng, những cú đờ que dũng mãnh và những cú bỏ nhỏ hiểm hóc.

    Có nhiều lời mời nhưng người đẹp chỉ thỏ thẻ xin thi đấu với Anh trưởng phòng, đồng thời cũng là người vô địch buổi chiều nay. Thật tuyệt vời, tôi ga lăng nhường em giao bóng nhưng nàng nhoẻn miệng cười duyên dáng nói "em thích sòng phẳng !". Không biết có phải tại nụ cười chết người này hay không mà tôi lại làm hỏng bóng, nàng được quyền ưu tiên. Nửa hiệp 1 tôi đã sững sờ nhận ra mình đang bị người đẹp "vờn" ! Cụ thể tôi đã chơi hết tay trong khi nàng vẫn còn là ẩn số, chỉ thủ chứ chưa công. Những quả giao bóng hiểm mà xưa nay tôi phát đi, đối phương chỉ có hoặc đánh hỏng hoặc giao lại vừa tầm cho tôi đập hay đờ que ghi điểm nhưng với nàng thì không có quả nào hỏng, tôi cũng không đập hay đờ que gì được vì nàng toàn trả bóng "ép phê chìm", lớ ngớ nó chui ngay lưới hoặc bay vọt ra ngoài khi vừa chạm vợt. Hiệp 1 chấm dứt, tôi thắng nàng 2 điểm cách biệt, ai cũng thấy đó là nàng chưa công, nói nôm na là tôi được người đẹp "thả" ! Tôi nóng bừng mặt !

    Vào hiệp 2 nàng bắt đầu công nhưng chỉ với uy lực vừa phải nên tôi chống đỡ dễ dàng, nhiều pha bóng hai bên đôi công tới mấy phút khiến đấu trường vang vội lời xuýt xoa khen đẹp, hay. Hiệp này nàng thắng tôi cũng đúng 2 điểm, tôi biết chắc ngay cả tay vợt số 1 của XN cũng không phải là đối thủ của "ả" này và toát mồ hôi hột khi nghĩ tới hiệp chung kết sắp diễn ra mà không thể nào hoãn lại được. Vào trận, phần dưới cơ, phần bị ám ảnh nổi nhục nhã nếu thất trận khiến phong độ của tôi càng thêm tệ hại, 10 cú giao bóng hay trả bóng của tôi "ả" đều đập hay đờ que tốt, "ả" như mụ phù thủy với cây vợt là "cây chổi chà" ma quái khiến tôi vừa lủi qua phải đở quả đập đã phải nhào qua trái cứu quả đờ que rồi lập tức chúi nhủi về phía trước xử lý quả bỏ nhỏ sát lưới. Thôi rồi, chàng trưởng phòng oai phong lẫm liệt chiều nay đành chết nhục nhã dưới tay một "ả' nữ nhi ! Chút sĩ diện trỗi dậy, tôi cố gắng dùng vài chiêu hiểm chống trả "ả phù thủy" đáng ghét ! Trời đã thương tôi, trong 1 lần bị tôi bỏ nhỏ "ả phù thủy" do vội vàng cứu bóng nên bị trẹo chân. Trận đấu với kết quả thấy rõ ( tôi đã bị dẫn tới 7 điểm ! ) nhưng phải dừng vì "ả" bị đau. Đáng đời !

    Tôi có thể lệnh cho lái xe đưa "ả" về, nhưng khi biết đó là Thanh Hồng, tôi đã "tình nguyện" đưa nàng về bằng Honda riêng vì không đành để nàng đạp xe đạp cả chục cây số trong tình trạng chân bị đau do tôi gây nên !!!!????

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     20:58, 7th Apr 2013 #16950 

    tay Tổ-chưc-động-viên năm nao sẽ chết dưới bàn "Tay -vợt" này !

    No Avatar

    kiemsoatquansu

     19:41, 7th Apr 2013 #16940 

    cái này gọi là "ngoại giao bóng bàn" ?

    baogt's Avatar

    baogt

     16:30, 7th Apr 2013 #16935 

    Anh hùng không qua được ải mỹ nhân )


    NAMQUANLUC

  5. Có 5 người thích bài viết này


  6. #14
    Xin tu xoa Guest
    Trích dẫn Gửi bởi namquanluc Xem bài viết
    1- Dale : đổ một lớp hồ ( vữa ) dày khoản 2cm - 2,5cm vào cái khuôn gỗ kích thước 50cm x 50cm rồi để một tấm vĩ sắt lên trên, sau đó lại đổ một lớp hồ tương tự rồi phả mặt cho bằng phẳng. Khi hồ chết, tháo khuôn gỗ ra ta sẽ có tấm dale dùng để lót nền nhà, lót sân hoặc lót đường đi, tuỳ theo chất lượng hồ và tấm vĩ sắt.
    2- Bông gió xi măng : ngày xưa cất nhà thì mặt tiền ở phía trên cửa đi phải có một hàng bông gió vừa trang trí, vừa để thông thoáng không khí giữa bên trong và bên ngoài nhà trong trường hợp đóng kín cửa, bông gió lúc đầu chỉ có loại nung bằng đất như gạch ống, về sau để phong phú hơn, người ta đã chế ra những bộ khuôn đủ kiểu để đúc bông gió này bằng hồ hoặc thạch cao, nếu bằng hồ thì gọi là bông gió xi măng, bằng thạch cao gọi là bông gió thạch cao
    1. Em nhớ ra, ngoài này hay gọi là tấm đan xi măng.

    2. Cái này cũng gọi là gạch thông gió. Hồi xưa phổ biến bằng đất nung như thế này:



    Hoặc bằng xi măng (ít phổ biến hơn)

    namquanluc's Avatar

    namquanluc

     10:00, 8th Apr 2013 #16954 

    Đúng nó rồi đó RX ! Trong này có giai đoạn làm bằng xi măng và thạch cao cho nhiều mẫu mã hơn.



  7. Có 1 người thích bài viết này


  8. #15
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Từ ngày trở thành Phó Phòng, Sơn thay đổi hẳn. Anh ta tỏ ra bệ vệ, quan cách hơn và đặc biệt là tỏ ra xem thường tôi bằng cách làm việc thẳng với BGĐ không thông qua Trưởng phòng. Khi được nhắc nhở thì Sơn cười nhẹ nói đó là chỉ đạo của GĐ Lâm. Họp giao ban tôi đề cập tới vấn đề này thì GĐ Lâm phớt lờ, còn chỉ đạo lãnh đạo phòng KH-KD nên phân công lại cho phù hợp với công việc, nhiệm vụ chính của XN là sản xuất, do đó Trưởng phòng nên phụ trách khâu sản xuất, kinh doanh là khâu phụ nên giao cho Phó phòng phụ trách là được ! KTT Mơ nhất trí ngay, PGĐ Vinh đề nghị cân nhắc kỹ rồi lần họp giao ban sau hãy quyết định bởi việc phân công mới chắc chắn sẽ làm xáo trộn hoạt động đang rất ổn định của Phòng KH-KD.

    Từ hôm đó Sơn công khai là "tổng chỉ huy" việc kinh doanh ở Phòng KH-KD, anh ta với GĐ Lâm và KTT Mơ tỏ ra rất thân thiết, vui vẻ. Bây giờ tôi mới hiểu rõ GĐ Lâm muốn từng bước loại trừ tôi. Đã vậy thì phải vào trận, lâu nay tôi mới chỉ thi thố các thủ đoạn kinh doanh, chưa để lại dấu ấn nào về chuyện đấu tranh nội bộ. Mà tôi cũng không còn lựa chọn nào khác, nếu lùi là sẽ phải lùi mãi mãi. Việc đầu tiên là tôi tới thăm ông cậu Phó trưởng Công an Huyện để nắm rõ lý lịch của Sơn. Hóa ra anh ta bị tố cáo có quan hệ bất chính cộng với việc lèm nhèm tiền nong của đơn vị, tuy chưa tới mức kỷ luật nặng nhưng "được vận động" làm đơn xin ra khỏi ngành.

    GĐ Lâm, KTT Mơ và Sơn tất bật chuẩn bị đi công tác Đà Nẵng để ký kết một hợp đồng lớn nhưng chưa tiện tiết lộ ! Gặp tôi họ ra vẻ bí hiểm như muốn khủng bố tinh thần. Tất nhiên họ không thể biết tôi đã biết mục đích chuyến đi của họ là để ký hợp đồng mua 200 tấn xi măng trắng. Sau khi huấn luyện Huệ đánh máy chữ xong tôi đã ủng hộ em sang làm Văn phòng của XN, tuy tình cảm không có gì đặc biệt bởi Huệ đã sắp có chồng, vị trí của tôi cũng không cho phép được phiêu lưu nhưng với ấn tượng ban đầu về chuyện đánh máy chữ, cộng với việc tôi đưa Huệ sang XN với mức lương gấp gần 5 lần bên Phòng XD - NĐ đã khiến sự cảm phục mà em dành cho tôi là bất biến. Huệ giờ giống tôi ngày còn trong quân đội là giữ con dấu của đơn vị, do đó khi tôi cần là Huệ sẽ cung cấp thông tin thật chính xác.

    Tôi dọn cho mình một bộ mặt vừa não nùng vừa cáu gắt của kẻ chiến bại khiến các đối thủ càng thêm vênh váo, tôi diễn xuất thần tới mức Anh Vinh phải bắt tôi về nhà anh để làm công tác tư tưởng đủ điều. Cao trào là lúc tôi viện cớ bị bệnh, cần nghĩ ngơi tĩnh dưỡng nên xin nghĩ phép năm, GĐ Lâm ký duyệt kèm theo nụ cười thương hại, Sơn ngồi cạnh bên ra vẻ không quan tâm nhưng nét mặt đầy mãn nguyện. Tôi về phòng làm việc để dọn dẹp nghĩ phép, khi đi ngang qua phòng KTT thì thấy Mơ đang nói chuyện gì đó với Thanh Hồng mà hai người cười ngặt nghẽo, giọng cười của họ cứ như quấn lấy tôi mà riết róng. Khi tôi ra tới cửa thì gặp Thanh Hồng, ánh mắt của em nhìn tôi như muốn nói điều gì mà không kịp vì đã có tiếng the thé của KTT Mơ ở sau lưng. Tất cả đối thủ của tôi đã lộ diện.

    Đúng như tôi dự đoán, ngày hôm sau phái đoàn công tác Đà Nẵng lập tức lên đường. Họ háo hức muốn nhanh chóng có kết quả mỹ mãn của phi vụ này để thuyết phục mọi người rằng không có tôi thì XN vẫn kinh doanh có hiệu quả và cú đấm đó giáng xuống giữa lúc tôi ốm yếu cả thể xác lẫn tinh thần sẽ có sức nặng ngàn cân đủ quét tôi bay khỏi cái ghế Trưởng phòng đầy quyền lực dù sau lưng tôi là Phó chủ tịch Huyện.

    namquanluc's Avatar

    namquanluc

     16:49, 10th Apr 2013 #17048 

    Chương, hồi gì đâu, còn phải lo chuyện khác nữa bác Khốt ạ ! "Cơm áo không đùa với khách thơ" mà bác !!??

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     12:15, 10th Apr 2013 #17032 

    Hình như các cây viết của KQH bị nhiễm cách viết chương, hồi của truyện TQ cổ thì phải?

    No Avatar

    linhthongtin

     12:08, 10th Apr 2013 #17031 

    Chà, chà, để xem hồi sau sẽ rõ...

    No Avatar

    kiemsoatquansu

     09:56, 10th Apr 2013 #17022 

    hi hi, em hóng dài cổ đấy bác

    baogt's Avatar

    baogt

     23:17, 9th Apr 2013 #17008 

    Hồi hộp quá, nhanh lên bác.


    NAMQUANLUC

  9. Có 7 người thích bài viết này


  10. #16
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Có tính toán nên tôi trở lại nhiệm sở làm việc khi từng đoàn xe tải nối đuôi nhau chở xi măng trắng từ ga tàu hỏa Bình Triệu về kho XN. Bộ ba Lâm - Mơ - Sơn hớn hở cười nói ở phòng khách, thấy tôi họ giả vờ chào hỏi thân mật, mời ăn đặc sản miền Trung, nào là mè xửng Huế, đường phổi Quảng Ngãi ....rồi như tiện thể họ khoe rằng đã đàm phán mua được 250 tấn xi măng trắng Đà Nẵng với giá rẻ hơn gần 30% so với xi măng trắng Hoàng Liên Sơn mà xưa nay tôi vẫn mua bán. Tôi tươi cười chúc mừng họ thắng lợi, dáng vẻ thảm não trước khi nghĩ phép của tôi đã biến mất, tôi hôm nay luôn thường trực nụ cười, thần thái ung dung, phong độ ngời ngời khiến đối thủ hết sức ngạc nhiên và dĩ nhiên là phải có phần lo ngại.

    Sơn biết khách hàng tiêu thụ xi măng trắng chủ yếu của tôi là khu vực sản xuất gạch bông tập trung ở vùng Phú Định - Quận 6 nên vào đó chào hàng. Hẳn Sơn đã tưởng tượng ra cảnh nhiều người sẽ tranh nhau mua như thường lệ nên hai ngày trôi qua mà không một khách hàng nào liên hệ dù giá đã điều chỉnh rất thấp khiến anh ta rất lo lắng. Sơn suốt ngày gào thét bên chiếc điện thoại để chào hàng nhưng càng lúc càng tuyệt vọng, tôi bắt đầu đọc được trong mắt anh ta một sự hoảng loạn. Cũng phải thôi, sự nghiệp của Sơn sẽ sáng sủa hay đen tối tùy thuộc vào phi vụ 250 tấn xi măng trắng này. Nụ cười thân thiện của tôi bây giờ có thêm chút bí hiểm khiến Sơn càng thêm lo sợ. Đã vậy hai đồng minh thân cận là Lâm và Mơ còn hối thúc Sơn phải giải phóng hàng nhanh, với bản tính cơ hội cố hữu, Giám đốc và Kế toán trưởng đã bắt đầu bóng gió xa xôi đổ hết trách nhiệm cho ông tân phó phòng phụ trách kinh doanh một khi phi vụ này thất bại.

    Trong dự toán vật tư nguyên liệu sản xuất gạch bông của XN tôi thản nhiên yêu cầu cung cấp xi măng trắng Hoàng Liên Sơn, không đả động, làm như không hề biết trong kho XN đang tồn đọng 250 tấn xi măng trắng Đà Nẵng khiến GĐ Lâm nổi đóa kết tội tôi chống đối anh ta, còn dọa có thể bãi nhiệm chức Trưởng phòng của tôi bất cứ lúc nào. Máu nóng của tôi nổi lên và cũng đã tới lúc ngửa bài nên tôi nhún vai :
    - Tôi e rằng anh chưa kịp bãi nhiệm tôi thì Huyện đã bãi nhiệm anh vì cái đống vỏ sò mà thầy trò anh gọi là xi măng trắng và tha từ Đà Nẵng về !
    - Anh nói gì ?
    - Tôi nói xi măng trắng Đà Nẵng vừa không đạt yêu cầu về độ trắng, vừa không đạt yêu cầu về độ cứng, nếu dùng để sản xuất gạch bông thì viên gạch vừa xấu xí vừa mềm nhũng, lót nền nhà mới đi vài ngày đã bong tróc nham nhở. Chắc chắn Thầy trò anh không bao giờ bán được dù chỉ một bao !
    Đưa ánh mắt thương hại nhìn một lượt khắp các gương mặt đối thủ đang ngệch ra, tôi bồi tiếp :
    - Trước đây xi măng trắng Hoàng Liên Sơn của tôi đưa về bán không kịp, còn bây giờ Ông Phó phòng phụ trách kinh doanh chào hàng gãy lưỡi gần 2 tuần nay nhưng không ai mua, quý vị không lo sợ gì sao ? Ai sẽ chịu trách nhiệm đối với sự thiệt hại nặng nề này ?
    Thấy đối thủ loay hoay như gà mắc tóc, người này trố mắt nhìn người kia, tôi ôm cặp đứng lên, khi ra tới cửa phòng, tôi nói với lại :
    - Tôi truyền đạt cho quí vị một kinh nghiệm, kẻo sau này hậu quả xấu xảy ra lại trách anh em mà chơi xấu, dấu nghề. Xi măng trắng Đà Nẵng rất mau chết, vì vậy cứ khoản 10 ngày là phải đảo kho một lần và nhớ chỉ được chất cây tối đa 10 bao, ngoài ra cũng nên lưu ý vỏ bao của nó kém chất lượng, đảo kho phải hết sức nhẹ nhàng kẻo bị rách, hao hụt sẽ rất lớn.

    No Avatar

     22:16, 10th Apr 2013 #17057 

    Kinh nghiệm về món xi măng trắng này, chắc bác Nam cũng phải trả "học phí", tất nhiên "rẻ" hơn 250 tấn XM trắng kia nhỉ


    NAMQUANLUC

  11. Có 8 người thích bài viết này


  12. #17
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Kinh nghiệm của tôi truyền đạt được Giám đốc chỉ đạo Phó phòng phải thực hiện ngay. Hoàn toàn chính xác, do chất quá cao và do chất lượng kém, mấy lớp xi măng dưới đáy đã bị chết gió, đông cứng 4 góc bao, nếu chậm trễ đảo kho thì hậu quả thật khó lường. Nhân viên cung tiêu bổng dưng bị điều làm bốc vác đã đồng loạt phản đối, Sơn dọa đuổi việc họ thì họ dọa ngược sẽ tố cáo vụ việc lên lãnh đạo Phòng XD-NĐ và Huyện khiến ông Phó phòng phải chào thua, chạy tìm bốc vác bên ngoài vào đảo kho, nghe yêu cầu phải nhẹ nhàng, không được làm rách vỏ bao, rách bao nào phải đền bù bao ấy và chỉ được chất mỗi cây 10 bao, tốp bốc vác đồng ý nhưng đưa ra cái giá thật khủng khiếp. Khi ông Phó phòng đề nghị xuất quỹ chi khoản này đã bị Kế toán trưởng từ chối thẳng thừng, Giám đốc phải can thiệp thì Mơ mới chịu chi. Chưa hết, do chỉ chất được mỗi cây 10 bao nên 250 tấn xi măng trắng Đà Nẵng đã không sinh lợi lại còn chiếm một diện tích kho khá lớn, ảnh hưởng không nhỏ tới việc kinh doanh các mặt hàng khác, doanh số tụt giảm mỗi ngày.

    Thoạt đầu Giám đốc cũng cho Phó phòng sử dụng xe hơi đi tìm mối bán, nhưng thấy mãi không có kết quả, tự động Sơn ngượng, quay sang sử dụng Honda. Trải qua hai lần đảo kho đầy nhiêu khê, vất vả và tốn kém, Sơn càng hoảng sợ khi nghe tôi nói nếu kéo dài tình trạng tồn kho thì phải rút ngắn dần thời gian đảo kho, bằng không 250 tấn xi măng đó sẽ trở thành đống đá ! Điều này thì Sơn tin, bởi mỗi lần đảo kho anh ta trực tiếp chứng kiến có thêm một số bao bị chết gió. Tới lần đảo kho thứ ba thì ông Phó phòng bị Kế toán trưởng mắng té tát khi xin quyết toán khoản chi thuê bốc vác. Con giun bị xéo mãi cũng oằn, Sơn bị nhiều áp lực nên nổi điên, không còn sợ hãi gì nữa, anh ta sừng sỏ :
    - Vụ xi măng này đâu phải mình tôi quyết định mà giờ chị làm giọng bà ? Đ.M lúc cầm tiền ăn sao ai cũng tươi cười hớn hở mà giờ trút hết lên đầu tôi vậy ?
    - Anh ra khỏi phòng tôi ngay !
    - Tôi không đi đâu cả, bữa nay phải tính sổ dứt điểm vụ này, chị qua kêu Ông Lâm qua đây giải quyết luôn.
    - Anh đi mà kêu, tôi không liên quan gì tới vụ này.
    - Phải rồi ! Ai làm gì thì làm chị không có liên quan, chị đi theo chỉ để đú đởn với ông Lâm và nhận phần chia chác tiền chênh lệch thôi.
    Bên ngoài rất đông nhân viên tụ tập chứng kiến, bên trong KTT Mơ tái xám mặt mày, tay bấu chặt lấy mép bàn, cơ hồ như đứng không muốn vững. Giám đốc Lâm nhào vào Phòng kế toán :
    - Sơn ! Mày định làm loạn à ?
    - Đúng, bữa nay tao làm loạn đó, tụi bây chén kiểu còn tao chén sành, sợ đ... gì mà không làm loạn, đ.m hồi ăn chia thiếu 1 xu cũng không được, bây giờ lấy tiền trả bốc xếp đảo kho lần nào nó cũng chưởi mình như chưởi con.
    Mắt Sơn long lên sòng sọc trông thật dữ dằn. Bữa nay anh Vinh đi vắng, đã tới lúc tôi phải can thiệp :
    - Sơn ! Cậu thôi đi, tôi mời cậu đi uống cà phê.
    Sơn nhìn tôi bằng ánh mắt dịu đi đôi chút, bất ngờ anh ta đưa tay chỉ vào mặt Lâm và Mơ nói rành rọt từng tiếng :
    - Anh Năm, tôi xin lỗi anh, tôi đã ngu dại nghe lời hai con người xấu xa này, họ sử dụng tôi để làm đối trọng với anh, họ đã đồng ý làm phi vụ này để vỗ mặt và tống anh ra khỏi XN nhưng khi thất bại họ hèn hạ muốn đổ hết trách nhiệm cho tôi.

    muctau's Avatar

    muctau

     03:36, 12th Apr 2013 #17092 

    Bác NQL có rành công nghệ sản xuất xi măng trắng từ san hô ko ?

    No Avatar

    linhmaem

     18:40, 11th Apr 2013 #17088 

    nhưng anh namquanluc có tận mắt chứng kiến đâu mà diễn tả thật kỹ được hả anh ONBOM-K5 ?

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     15:53, 11th Apr 2013 #17085 

    iem chỉ khoái nghe cái đoạn diễn tả thật kỹ chuyện KTT đú đởn với giám đốc. Chuyện muôn thuở mà !


    NAMQUANLUC

  13. Có 7 người thích bài viết này


  14. #18
    Ngày tham gia
    05-09-2012
    Bài viết
    17
    Thích
    187
    Thanked %1$s Times in 1 Post
    chờ đọc truyện của lão namquanluc này dài cả cổ, chuyện đống vỏ sò xi măng trắng cuối cùng rồi sẽ ra sao nhỉ ? Nhanh lên đê

  15. #19
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Tình hình diễn biến theo chiều hướng xấu quá nhanh. Sau ngày nổi loạn Sơn bỏ ngang, không tới XN làm việc khiến bộ phận kinh doanh rơi vào tình trạng rắn không đầu, cả XN nhốn nháo, xầm xì bàn tán, dự đoán đủ điều. Không hiểu ý đồ ra sao mà PGĐ Vinh giữ thái độ kín đáo, im lặng, còn Lâm thì không biết giải quyết vấn đề như thế nào đành phải muối mặt sang phòng tôi nhờ hỗ trợ. Người ta nói trán trợt thì giỏi tính toán, Lâm cũng có trán trợt nhưng xem ra tính toán không giỏi giang gì. Khi biết đối thủ dùng xi măng trắng Đà Nẵng để làm vũ khí là tôi đã biết người chết sẽ là họ chứ không phải tôi. Đã có vài ba "cai đầu dài" ( tên gọi "cò" thời đó ) gạ gẫm tôi mua loại Xi măng này nhưng nhờ có quan hệ mật thiết với khu sản xuất gạch bông Phú Định nên tôi không bị lừa vì biết rõ chất lượng của nó. Tôi đã tương kế tựu kế, vẻ mặt não nề, cau có của kẻ chiến bại sẽ củng cố thêm niềm tin cho đối thủ và việc xin nghĩ phép năm trong tình trạng nhàu nhĩ, bệ rạc là chất xúc tác giúp cho thương vụ xi măng trắng Đà nẵng sớm xảy ra, tức đối thủ mau tự nhảy vào cửa tử. Bây giờ Sơn tự ý bỏ việc, Lâm và Mơ không biết kinh doanh, Vinh không can dự thì phải làm sao với đống xi măng quái quỉ kia. Giám đốc và kế toán trưởng không sợ Sơn quậy tiếp vì dù sao cũng đồng hội đồng thuyền, Sơn đủ khôn để khỏi chết chùm. Điều khiến Lâm và Mơ lo sợ ngày đêm là tôi - kẻ thù trực tiếp, nguy hiểm nhất - đã biết chuyện ăn chia tiền chênh lệch trong phi vụ tệ hại này cũng như chuyện "đú đởn" giữa hai người trong chuyến đi công tác dài ngày vừa qua.

    Giám đốc nói mà như rên rĩ :
    - Anh hãy cứu lấy Xí nghiệp, tình hình này kéo dài, XN có nguy cơ suy sụp !
    - Cứu XN hay là cứu Anh và Mơ ?
    - Sau này hãy tính mọi chuyện, trước mắt anh nhanh chóng nắm lại bộ phận kinh doanh và giải phóng gấp 250 tấn xi măng trắng Đà nẵng dùm tôi, từ ngày có nó về kho, tôi ăn không ngon, ngủ không yên....
    - Anh và Mơ muốn tôi biến khỏi XN cứ nói thẳng với nhau, tôi sẽ ra đi, anh không biết hiện có nhiều đơn vị sẵn sàng rải thảm đỏ chào đón tôi à ?
    - Tôi biết, tôi biết, nhưng tôi van anh, bây giờ không phải lúc nói những chuyện ấy !
    - Thôi được, dù sao thì tôi cũng vẫn là cha đẻ ra cái XN này nên giờ tôi phải cứu lấy nó, cũng là cứu những người xem tôi là kẻ thù, anh hãy nhớ lấy điều đó.
    - Tôi nhớ.
    - Đổi lại tôi có hai điều kiện.
    - Anh cứ nói.
    - Thứ nhất, tôi được trưng dụng Sơn và toàn quyền phân công, quản lý anh này.
    - Ủa, sao lạ vậy, Sơn nó có ý đồ xấu với anh mà.
    - Tôi cho rằng cấp dưới không trung thành phần lớn là do cấp trên kém nghệ thuật dùng người !
    - Còn điều kiện thứ hai ?
    - Tôi được toàn quyền quyết định mọi việc liên quan tới kế hoạch và kinh doanh.
    - Được, tôi đồng ý, trong tình cảnh hiện tại, tôi không còn chọn lựa nào khác, anh ghê gớm hơn tôi tưởng nhiều.
    - Anh yên tâm, được cái là tôi chỉ chơi xấu, chơi dơ khi người ta chơi như vậy với tôi trước !
    Tiễn giám đốc ra cửa, tôi bắt tay thật chặt và nhìn như xoáy vào mắt anh ta :
    - Về chuyện giữa anh và Mơ không phải tới lúc Sơn la làng lên tôi mới biết, tôi đã biết hai người "đú đởn" với nhau từ lâu, từ cái lúc anh cố tình cho xây phòng làm việc hai người liền kề và có cái cửa thông nhau bên trong kìa.
    Giám đốc Lâm loạng choạng bước đi, chỉ mới hơn một tháng xảy ra cái vụ xi măng trắng Đà Nẵng mà trông anh ta tiều tụy quá, tiều tụy thật sự chứ không phải diễn như tôi.

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     14:21, 12th Apr 2013 #17107 

    chẹp chẹp, em biết ngay là lão thầy cãi biết rõ chuyện "giao ban úp bụng" của họ mờ. Tiếp đi bác ơi


    NAMQUANLUC

  16. Có 8 người thích bài viết này


  17. #20
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    Tôi và hai đệ tử thân tín lên đường đi Cần thơ để bắt đầu thực hiện kế hoạch bán 250 tấn xi măng trắng Đà Nẵng. Xí nghiệp có 3 chiếc xe hơi, tôi có thể điều bất cứ chiếc nào tùy thích nhưng bữa nay tôi lại chọn chiếc OPEN vốn hay bị hư hỏng khiến tài xế hết sức ngạc nhiên và lo ngại bị nằm dọc đường. Đoạn đường Saigon - Cần thơ với tôi đã quá quen thuộc nên không còn gì để ngắm. Lên xe là tôi đắm mình vào băng nhạc Thanh Thúy do tôi đích thân tuyển từng bài. Xe chạy ngọt, không hỏng hóc gì khiến tôi lo lắng kế hoạch bị vỡ nhưng rất may mắn là sau một đêm ngủ ở khách sạn, sáng ra máy đề không nổ ! Mượn điện thoại ở quầy lễ tân, tôi gọi cho Phó giám đốc Công ty bạn thông báo tình hình xe tôi bị hư, nhờ anh hỗ trợ giúp 1 nơi sửa chữa tin cậy. Là chổ có quan hệ mật thiết qua các hợp đồng mua bán hàng hóa nên chỉ 30 phút sau xe của đối tác Cần thơ đã tới khách sạn đưa đoàn của tôi đi ăn sáng, còn tài xế thì theo hướng dẫn của bạn mà đưa xe đi sửa ở Ga ra uy tín. Tôi chỉ đạo tài xế phải yêu cầu thợ kiểm tra, sửa chữa thật kỹ lưỡng, tôi không muốn xe gặp bất kỳ trục trặc nào trên đường về.

    Trong buổi sáng đó tôi đàm phán và ký tắt ( gọi là ký tắt chứ khi tôi đã thông qua là coi như chắc chắn ) một hợp đồng bán một số mặt hàng cho đối tác Cần thơ. Khách đưa ra danh mục một số mặt hàng khác họ đang cần, tôi hứa về Saigon sẽ tung quân săn lùng bằng được để cung ứng. Tôi đề nghị Công ty cấp cho một giấy giới thiệu rộng rãi thời gian có giá trị, gởi các đơn vị ở TPHCM để liên hệ mua hàng. Cùng là dân kinh doanh, ai cũng hiểu đó là dấu hiệu của việc "đánh lẻ" nhưng lại là chuyện thường ngày nên anh PGĐ ký cái rẹt rồi mời tôi ra nhà hàng dùng cơm trưa. Chén tạc, chén thù đã ngoài 2 tiếng đồng hồ mà xe vẫn chưa sửa xong, tôi tỏ ra bồn chồn lo lắng vì ngày mai có cuộc họp rất quan trọng với một đối tác từ miền Trung vào nên vội xin phép chủ nhà cho kiếu từ để thầy trò ra Bến xe khách mua vé về Saigon kẻo hết xe. Phó giám đốc công ty bạn xua tay :
    - Mày khéo lo, cứ nhậu chút nữa đi, nếu xe mày chưa sửa xong thì lấy xe tao mà về, mai mốt tao lấy xe mày lên đó rồi đổi lại. Mà chiếc Mecxedes đâu mày không đi lại đi chiếc OPEN cà tàng cho hư hỏng tùm lum hả ?
    - Mẹc dành cho BGĐ, cỡ Trưởng phòng như em chỉ OPEN thôi !
    - Coi cái miệng mày kìa ! Làm như tao đui, điếc chắc ! Xạo hoài, ở XN đó mày là sếp tối cao ai mà không biết, thôi Dzô đi nè..
    - Dzô....Dzô...
    Tôi như mở cờ trong bụng và chơi xả láng vì ít nhất một ngày nữa xe tôi mới sửa xong ! Nó đã già nua, rệu rã mà kiểm tra kỹ để sửa chữa thì làm sao nhanh được. Gần 4 giờ chiều phái đoàn của tôi ra về bằng xe của Công ty bạn cho mượn. Tôi đã có trong tay chiếc xe hơi biển số Tỉnh và một giấy giới thiệu cũng của Công ty ở Tỉnh, coi như bước 1 của kế hoạch đã thành công.

    Tôi chưa vội về ! Đã tới Cần thơ mà không vào đơn vị cũ chơi với anh em thì còn ra thể thống gì. Tôi lệnh cho tài xế rẻ qua đường Cách mạng tháng tám, hướng về Phi trường 31, nơi có những thằng em đang còn tại ngũ, chúng nó mong "đại ca" còn hơn nắng hạn chờ mưa rào, nhất là "đại ca" của chúng giờ đã trở thành một "đại ca" đẳng cấp hơn nhiều, có thể bao chúng nhậu la liệt, mệt nghĩ, không cần đắn đo chọn mồi gì, rượu bia gì. Nhớ mấy lần trước đưa chúng ra Nhà hàng, thằng nào thằng nấy mắt tròn mắt dẹt rồi thi nhau mỗi thằng gọi 1 món mà mình thích ! Đúng là !
    NAMQUANLUC

  18. Có 7 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •