CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 48 của 57 Đầu tiênĐầu tiên ... 384647484950 ... CuốiCuối
Kết quả 471 đến 480 của 568

Chủ đề: Giữa đường lượm được

  1. #471
    Ngày tham gia
    09-05-2011
    Bài viết
    184
    Thích
    42
    Đã được thích 188 lần trong 109 bài viết
    Sai rồi không phải chiếc trực thăng đó ở sân bay Bạch Mai đâu ! vụ này thì phải hỏi các cựu chủ nhiệm và Đạo Diễn ở Hãng Phim Truyện Việt Nam thì rõ. Chiếc trực thăng này được huy động giúp HPTVN để quay phim, khi hết ngày đáng ra chiếc trực thăng này phải về sân bay Bạch Mai đỗ, nhưng tay phi công và hãng phim xin cho đỗ lại tại sân bóng đá Long Biên ở Phường Phúc Tân bây giờ ngay sát cầu Long Biên, khi đêm xuống thì tay phi công đó đón thêm người rồi bỏ trốn, hắn cứ bay thấp ngược theo sông hồng sang Trung Quốc lên không bị ga đa phát hiện !
    Biên Cương Có Giặc Ta Quyết Giữ.
    Hậu Phương Yên Bình Gắng Dựng Xây.

  2. #472
    Ngày tham gia
    23-09-2013
    Bài viết
    115
    Thích
    23
    Đã được thích 91 lần trong 65 bài viết
    Ơn sếp, ơn trời biển!

    Thế đấy, ngay cái chân bảo vệ, bác giám đốc không muốn nhường cho ai, chỉ để cho bà con xa gần của mình hay của vợ mình. Nói cả công sở thương nhau hay "cả nhà thương nhau", tìm thử có chỗ nào khác?

    Thời buổi này, kiếm cho ra một người "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" coi bộ khó. Sân khấu mới đây còn có ông Văn Hiệp chịu khó thể hiện cái vai vác tù và ấy, ông diễn đạt hết sức thiệt thà cái mối quan hệ con người trong làng trong xóm của một thời đối xử với nhau chân thật, không hoạnh họe ai, chẳng bao che ai... Nay, Văn Hiệp, người được truy tặng danh hiệu "nghệ sĩ ưu tú" đã mang vai vác tù và xuống huyệt mộ.
    Một thời sống vô tư vì mọi người hình như đã bị xã hội ngày nay xóa sổ. Tiếc thật!
    Cũng chưa xa xôi gì lắm, cái từ "đồng chí" còn rổn rảng trong các buổi họp công ty, cơ quan, những người có khi cùng chiến hào, nhưng khác ý kiến vẫn còn có thể gọi nhau bằng "đồng chí", nay đi vào dĩ vãng lúc nào chẳng hay. Nhanh thật!
    Không biết các nhà nghiên cứu văn hóa học có định vị được cách xưng hô trong các công sở hiện nay có tự lúc nào, chú chú cháu cháu, cô cô cháu cháu, anh anh em em như ruột rà thân thuộc lắm. Chỉ biết đám dân dã kháo nhau rằng thì bạn bè quan hệ chiến đấu lâu năm, bà này nhờ ông kia giúp đưa thằng con vào biên chế, ông nọ gọi bà kia kéo đứa con gái vào cho nó cái chân công việc... Máu mủ ruột rà đến thế... không chú-cháu, cô-cháu thì kêu làm sao đây?
    Ngày xưa, ăn cùng mâm ngủ cùng chiếu, hạt gạo cắn làm đôi còn chia nhau được, nay có thằng con mới ra trường, không lẽ không giúp? Thế mới có chuyện vì quá hăng say giúp nhau nên quên soát xét biên chế. Ở một phường thuộc tỉnh Quảng Ninh có đến 475 "cán bộ" đều nhận lương ngân sách đàng hoàng. Sau khi báo chí phát hiện, tỉnh tìm ra thêm nhiều nơi còn hơn thế, như ở thị trấn Mạo Khê, phải sử dụng 633 vị công bộc bán chuyên trách, công việc nhiều và căng nhưng ăn lương chỉ như anh vác tù và, chừng vai ba trăm ngàn đồng mỗi tháng! Đùng một cái, khi soát lại sổ sách, hàng năm phường kia phải trích 2 tỉ, thị trấn nọ phải bỏ ra trên 5 tỉ đồng từ ngân sách do dân đóng góp để trả lương cho ngần ấy công chức. Còn chi để được phong tặng danh hiệu "vác tù và" vô tư của một thời, đúng không?
    Vừa qua, anh bạn tôi có chuyến công tác mở rộng thị trường tại một tỉnh được cho là phát triển và sinh động của một vùng. Để chuẩn bị cho chuyến đi, anh thường phải điện thoại trước đến nhiều cơ quan để xin cuộc hẹn. Do mất một số điện thoại của các vị giám đốc, anh phải thông qua các phòng ban... nhưng không ít nơi lại chuyển cuộc gọi sang bộ phận bảo vệ! Anh đã năn nỉ bảo vệ của một công ty cổ phần cho số điện thoại của giám đốc hay chí ít của bộ phận kinh doanh, nhưng bị chối quanh: "Bác ấy và bộ phận kinh doanh đều đi vắng hết rồi anh ạ!".
    Ảnh minh họa
    Thế đấy, ngay cái chân bảo vệ, bác giám đốc không muốn nhường cho ai, chỉ để cho bà con xa gần của mình hay của vợ mình. Nói cả công sở thương nhau hay "cả nhà thương nhau", tìm thử có chỗ nào khác?
    Có nhiều cơ quan, công sở đằng sau bức tường ngăn với xã hội, chỉ toàn là người làm ăn với nhau chí cốt.
    Thậm chí, vì mối quan hệ thân thiết, chỗ chèn công việc chỉ để cho người thân - nếu không là của mình thì của cánh hẩu mình, người có quan hệ thân thiết với mình - một hệ thống "sở hữu chéo" kín mít, không một khe hở. Làm sao phát hiện? Ghê thật!
    Khi kinh tế-xã hội cần phát triển, yêu cầu năng lực cán bộ phải đúng tầm, nhiều cơ quan, đơn vị như mắc bệnh "cận huyết", chỉ biết co lại giữ lấy cái mình đã có và tỏ ra hết sức yếu đuối, sợ sệt trước cái mới.
    Không bắt kịp cái mới, không đáp ứng với hiện thực sinh động, con người ta lại dễ bảo thủ, quay về với những ơn nghĩa như ơn nghĩa "sinh thành", "không có tao làm sao có mày".
    Thế là nhiều sếp đòi phải trả cái nợ ấy, nợ quan hệ, nợ tình cảm... không so không đếm được như tiền như bạc, nợ mình đối với sếp: vừa là bạn bố mình vừa là ân nhân cấp cho công việc. Không sếp, lấy đâu ra cái ăn, cái chế độ... không hơn cả ơn trời biển là gì?
    Nhiều người đồn rằng muốn được vào làm việc ở một số cơ quan phải chi tiền đút lót. Ơn nghĩa trao và nhận của sếp có khác chi... tham nhũng hối lộ. Không phải sao?


    Nguyễn Quang Bình(theo Thời báo Kinh tế Sài Gòn)

  3. Có 1 người thích bài viết này


  4. #473
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,892 lần trong 1,021 bài viết
    Đừng "làm giàu trước, dọn dẹp thiệt hại sau"

    Quan điểm "làm giầu trước hết, dọn dẹp thiệt hại sau" được thực hiện ở nhiều quốc gia trong mấy thập kỷ qua đã gây hại khôn lường.

    http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/...-hai-sau-.html

    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  5. Có 1 người thích bài viết này


  6. #474
    Ngày tham gia
    23-09-2013
    Bài viết
    115
    Thích
    23
    Đã được thích 91 lần trong 65 bài viết
    Vụ MH17: Diễn văn của Ngoại trưởng Hà Lan tại LHQ


    Trí Dũng

    Ảnh bên:Ngoại trưởng Hà Lan Frans Timmermans lặng người trong khi phát biểu


    Trong lúc Nga và phương Tây còn đang mải mê tố cáo và đổ lỗi lẫn nhau theo kiểu Chiến tranh Lạnh liên quan đến vụ bắn rơi chiếc máy bay MH17, Ngoại trưởng Hà Lan, quốc gia có số công dân chiếm 2/3 hành khách trên máy bay đã có một bài phát biểu đầy xúc động khiến các đại biểu tham dự cuộc họp của Liên Hợp Quốc lặng người.

    Với những lúc nghẹn lời vì quá xúc động, Ngoại trưởng Frans Timmermans đã nói với cả Liên Hợp Quốc về cú sốc của ông khi nhìn cách người ta đối xử với thi thể của các nạn nhân, cách thức đưa tin kiểu xâu xé của giới truyền thông, và những mù mờ trong các thông tin liên quan đến thảm kịch.


    Mở đầu bài phát biểu, ông nói: “Chúng ta có mặt ở đây để bàn về một thảm kịch, một vụ bắn rơi máy bay dân dụng, và về cái chết của 298 con người vô tội”.
    “Đàn ông, phụ nữ và rất nhiều trẻ em đã bị cướp đi mạng sống khi đang trên đường đi du lịch, về nhà, về với người thân yêu hay thực hiện các nghĩa vụ quốc tế, chẳng hạn như hội nghị quốc tế về AIDS diễn ra ở Úc”.


    “Từ thứ Năm tuần trước, tôi vẫn cứ nghĩ mãi về sự khủng khiếp đến mức nào mà họ phải chịu trong thời khăc cuối cùng, khi họ biết rằng máy bay đang chuẩn bị đâm xuống đất”.


    “Họ có được nắm chặt tay với những người thân yêu, có được ôm con cái vào sát trái tim mình hay không? (ông Timmermans lặng đi một lúc) Họ có được nhìn vào mắt nhau vào giây phút cuối cùng để trao nhau lời vĩnh biệt không nói thành lời hay không? Chúng ta sẽ không bao giờ biết được”.

    Những em bé vô tội thiệt mạng trên chuyến bay MH17
    Ngoại trưởng Timmermans tiếp tục: “Sự ra đi của gần 200 đồng bào của tôi đã để lại một vết thương lớn trong trái tim của dân tộc Hà Lan, gây ra nỗi đau, sự tức giận và tuyệt vọng. Đau vì mất đi những người thân yêu. Tức giận vì họ bắn hạ một chiếc máy bay dân sự. Và tuyệt vọng vì chứng kiến quá trình chậm chạp đến đau đớn của việc bảo vệ hiện trường và thu thập thi thể nạn nhân.”


    Hôm qua, lực lượng ly khai Ukraine đã đồng ý cho một con tàu đặc biệt đã chở 282 thi thể nạn nhân tới thành phố Kharkiv để sau đó chuyển tiếp về Hà Lan bằng máy bay quân sự. Ông Timmermans cho rằng việc “đối xử tôn trọng và trao trả các thi thể không chậm trễ” là một hành động thuộc về lòng nhân đạo.


    Ông nói: “Trong những ngày qua, chúng tôi nhận được thông tin rằng thi thể các nạn nhân đã bị tự ý di chuyển, tài sản của họ bị cướp bóc. Chỉ một phút thôi, tôi muốn nói rằng tôi không phát biểu với các bạn trên tư cách là đại biểu của các quốc gia, mà với tư cách là những người chồng, người vợ, người cha, người mẹ, xin các bạn hãy tưởng tượng như vậy”.

    Các nhân viên cứu hộ tìm kiếm tại hiện trường máy bay rơi


    “Hãy tưởng tượng xem khi bạn nhận được tin rằng chồng bạn vừa mới bị sát hại, và trong hai ba ngày tiếp theo, bạn nhìn thấy hình ảnh những kẻ hôi của lấy chiếc nhẫn cưới ra khỏi tay ông ấy”.


    “Cho tới lúc chết, tôi vẫn không bao giờ hiểu được rằng tại sao các nhân viên cứu hộ lại mất nhiều thời gian như vậy mới được thực hiện nhiệm vụ đầy khó khăn của mình. Vì các thi thể đó đã bị lợi dụng cho một trò chơi chính trị chăng? Nếu ai đó ở đây nói về trò chơi chính trị, thì nó đây, trò chơi chính trị được bày ra bằng xác người, và nó thật đáng khinh miệt”.



    Đoàn tàu chở thi thể các nạn nhân chuẩn bị khởi hành về Kharkiv


    Ngoại trưởng Timmermans kết thúc bài phát biểu của mình: “Tôi hy vọng rằng thế giới sẽ không còn phải chứng kiến điều này xảy ra nữa. Những hình ảnh đồ chơi trẻ em bị quăng quật, hành lý bị mở tung, hộ chiếu trẻ em bị trưng ra trước ống kính. Họ đã biến nỗi đau và lòng thương xót của chúng ta thành nỗi tức giận của một quốc gia. Chúng tôi yêu cầu được tiếp cận không hạn chế với hiện trường máy bay rơi, yêu cầu thi thể nạn nhân được đối xử một cách tôn trọng, yêu cầu giữ gìn phẩm giá của các nạn nhân và những người thân đang chịu đựng mất mát. Họ xứng đáng được trở về nhà.”


    Sau bài phát biểu đầy xúc động này của Ngoại trưởng Timmermans, Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc đã nhất trí thông qua nghị quyết “lên án bằng những từ ngữ mạnh mẽ nhất” vụ tấn công khiến MH17 bị rơi ở Ukraine. Cơ quan Hàng không Dân dụng Liên Hợp Quốc đã được chỉ thị thực hiện một cuộc điều tra quốc tế về thảm kịch này, và lực lượng ly khai Ukraine phải tạo điều kiện cho các điều tra viên tiếp cận không bị hạn chế với hiện trường máy bay rơi.


    Theo Khám phá.vn


  7. #475
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,892 lần trong 1,021 bài viết
    Ấn tượng trong tuầnTrộm vàng nhà quan và chuyện tìm nguồn tài sản

    Từ chuyện dzô dzô đến chuyện… đô, đô, thật ra, là vấn đề của nền luật pháp, trước sau phải hướng tới sự thượng tôn, sự công khai minh bạch trong thiết chế quản lý.

    http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/...n-tai-san.html
    Phải cảm ơn bọn trộm!!!

    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  8. #476
    Ngày tham gia
    23-09-2013
    Bài viết
    115
    Thích
    23
    Đã được thích 91 lần trong 65 bài viết
    Ai giúp dân chứng minh đã bị công án đánh?

    Những vụ việc người dân, nghi can… sau khi được triệu tập lên ủy ban công an xã, phường khi ra về phải bầm mình bầm mẩy ngày càng nhiều. Ai cũng biết những thương tích đó từ đâu mà đến nhưng chẳng một ai có thể chứng minh được.



    Các đối tượng điều tra bị đánh ở trụ sở công an không còn là việc lạ nữa, thậm chí, sua nhiều vụ chết người, người ta đã thực sự tin rằng bước chân “vào đó” là lành ít dữ nhiều. Đa số người dân đều nghĩ mình thấp cổ bé họng, không thể làm gì được nên đành câm nín. Một số khác mạnh dạn hơn, làm đơn tố cáo công an lên… công an. Vài vụ đã được đưa ra xét xử nhưng vì sao hiện tượng này không những không giảm đi mà còn gia tăng về số lượng, biến tướng về hình thức và mức độ ngày càng nghiêm trọng.

    http://plo.vn/thoi-su/ai-giup-dan-ch...nh-485122.html


  9. Có 1 người thích bài viết này


  10. #477
    Ngày tham gia
    23-09-2013
    Bài viết
    115
    Thích
    23
    Đã được thích 91 lần trong 65 bài viết
    GS Ngô Bảo Châu: Chúng ta làm ngược với thế giới

    TT - “Đánh giá một cách khách quan thì học sinh tốt nghiệp THPT của ta không đến nỗi quá tệ so với trình độ học sinh các nước khác, nhưng người tốt nghiệp ĐH của ta tương đối đuối so với người tốt nghiệp ĐH nước ngoài. Đuối cả về kiến thức lẫn tác phong làm việc”.

    http://tuoitre.vn/Giao-duc/620714/gs...-the-gioi.html

    He...He...! Đỉnh cao trí tuệ phải khác chứ! Sao GS không bẩu: "Thế giới toàn làm ngược với ta"???




  11. #478
    Ngày tham gia
    23-09-2013
    Bài viết
    115
    Thích
    23
    Đã được thích 91 lần trong 65 bài viết
    Thủ khoa Mỹ, thủ khoa Việt và cánh cửa cơ hội

    Bài toán đặt ra ở đây là tại sao chúng ta không tìm ra một cơ chế tốt hơn cho trọng dụng và bồi dưỡng hiền tài?

    Con trai tôi năm nay vào lớp 11 tại Mỹ, như vậy chỉ còn 2 năm nữa cháu học xong trung học. Đại học đang là cái đích lớn không chỉ cho cháu mà cho cả gia đình tôi. Vì thế, mọi thông tin về thi cử ở cả Mỹ và VN đều được chúng tôi rất quan tâm, đặc biệt là về các thủ khoa đại học.
    Năm nay, gia đình tôi đón nhận những thông tin khác nhau về các thủ khoa ở VN và Mỹ, khiến chúng tôi phải suy nghĩ khá nhiều.
    Từ chuyện thủ khoa trung học Mỹ...
    Vào tháng 5/2014, trường trung học Riverside Milotary Academy của con tôi tại Mỹ làm lễ tốt nghiệp cho các học sinh lớp 12 và long trọng thông báo về các trường hợp xuất sắc, bao gồm cả Thủ khoa và Á khoa.
    Á khoa của trường năm nay là một học sinh Mỹ, tên là Harrison Summerour. Cậu là một học sinh toàn diện. Thành tích học tập của cậu luôn đạt điểm 4.0 (điểm 10/10 theo thang điểm Mỹ). Không những vậy, cậu còn là một nhà lãnh đạo trẻ tài năng, là chỉ huy trưởng của 470 học sinh trong trường. Cậu còn là một cầu thủ bóng bầu dục và một đô vật "đáng gờm", cậu cũng biết lái máy bay (vì trong trường có dạy).
    Mong muốn trở thành thủy thủ hay phi công chuyên nghiệp, cậu nộp đơn vào Học viện Hải quân và Học viện Không quân Mỹ. Đây là những trường đại học rất khó vào, vì ngoài hàng loạt tiêu chuẩn cao còn cần có thư đề cử của một đại biểu Quốc hội Mỹ. Mỗi năm, một đại biểu sẽ chỉ viết thư giới thiệu tối đa cho 5 trường hợp. Harrison đã vượt qua được vòng này và cả hai đại học đều nhận cậu với học bổng toàn phần. Cuối cùng cậu chọn theo học Học viện Không quân Mỹ, với học bổng lên đến 500.000 USD.
    Ảnh minh họa
    Thủ khoa của trường là Do Yeun Kim, một cậu bé đến từ Seoul, Hàn Quốc. Ba năm liền cậu luôn là Thủ khoa với thành tích học tập xuất sắc. Cậu luôn đạt điểm 4.0 và theo học tất cả các lớp khó nhất trong trường như lớp Honor, AP (dự bị đại học). Cậu cũng đoạt học bổng danh giá của Mỹ là National Merit Scholarship, bởi ngoài khoản tiền do quỹ trao tặng, học sinh còn có thể được nhận thêm học bổng từ các đại học và các công ty bên ngoài.
    Ngoài thành tích học tập, Do Yeun Kim còn là một nghệ sĩ kèn Oboa tài năng và là ứng viên Chương trình Danh dự của Thống đốc tiểu bang Georgia. Với tấm bằng thủ khoa và thành tích lừng lẫy, cậu chỉ còn việc đau đầu suy nghĩ chọn trường đại học nào để vào học với học bổng toàn phần hàng vài trăm ngàn USD. Bởi hàng loạt trường danh tiếng hàng đầu nước Mỹ đã gửi thư chấp thuận cho cậu theo học.
    Đây chỉ là các thủ khoa của một trường trung học. Vì ở Mỹ không có học sinh thủ khoa đại học như ở VN nên thật khó so sánh. Nhưng chỉ có một điều rất dễ nhận thấy, người Mỹ coi trọng tài năng. Và hễ có tài năng có thể cống hiến cho xã hội là sẽ rất dễ có tiền đi học, đi nghiên cứu, và có thu nhập cao khi đi làm. Vì vậy, cạnh tranh để đạt tiêu chuẩn thủ khoa trung học và vào được các đại học danh tiếng là một cuộc đua tranh để chứng tỏ năng lực bản thân của các học sinh trung học Mỹ.
    Và đây cũng là cách thức hữu hiệu để gia đình các học sinh đang khó khăn thoát khỏi gánh nặng chi phí đại học (khoảng 50.000 USD/năm). Tiền học phí này là do các đại học cấp. Tiền do trường tự quyên góp từ các cựu học sinh và phụ huynh cũng như các nhà hảo tâm. Càng là trường danh tiếng, số tiền này lại càng lớn. Chẳng hạn, những trường như Harvard đảm bảo có đủ tiền cấp cho tất cả những sinh viên xuất sắc có hoàn cảnh khó khăn đậu vào trường có thể theo học.
    ...đến chuyện chuyển thủ khoa đại học VN
    Trong khi đó, thông tin về nhiều em học sinh trung học của VN năm nay đậu thủ khoa mà gia đình không có tiền cho đi học khiến chúng tôi suy nghĩ rất nhiều. Ví như tình cảnh của em Nguyễn Thùy Dương - học sinh chuyên Sử trường chuyên Lê Qúy Đôn (Đà Nẵng) trở thành thủ khoa khối C, ĐH Luật Tp. HCM hay cháu Trần Văn Cường, THPT Trần Phú, Hà Tĩnh vừa trở thành thủ khoa của ĐH Bách khoa Tp. HCM với 28,25 điểm.
    Nhận được tin con đậu thủ khoa, chưa hết vui mừng, gia đình các em đã phải lo chạy tiền cho con đi học. Họ đã phải nghĩ đến cách đem sổ đỏ đi cầm cố, vay mượn tiền. Tình trạng này không phải chỉ năm nay, mà nhiều năm đã tái diễn, ngay cả với thủ khoa các trường cực kỳ khó thi đậu như đại học Y khoa HN, đại học Dược HN, v.v...
    Mặc dù theo tôi biết, sau khi báo chí đưa tin, nhiều người kêu gọi, cuối cùng nhiều thủ khoa đại học nghèo cũng sẽ có được những khoản quyên góp, từ thiện từ các nhà hảo tâm, và chật vật co kéo để đi học. Nhưng bài toán đặt ra ở đây là tại sao chúng ta không tìm ra một cơ chế tốt hơn cho trọng dụng và bồi dưỡng hiền tài?
    Chẳng hạn, thay vì hàng năm kêu gọi lòng hảo tâm, tại sao các trường đại học không chủ động tìm kiếm, phát hiện và dành học bổng cho các học sinh có thành tích xuất sắc? Bởi đó thực ra cũng là một cách đầu tư hiệu quả cho tài năng.
    Một số tiền chừng 2 tỷ đồng đã có thể đủ cho 10 học sinh nghèo đậu trong top 10 của một đại học có đủ chi phí học tập. Nếu mỗi trường đại học VN hiện nay có một cơ chế tốt trong việc thu hút các khoản tiền tài trợ học phí tương tự cách của các đại học Mỹ, hàng năm chúng ta sẽ không còn thấy những trường hợp đau lòng đỗ thủ khoa đại học danh tiếng bậc nhất mà vẫn có nguy cơ... thất học.
    Nguyễn Anh Thi

    Đấy! Bọn Mỹ này lại làm ngược với VN rồi.



  12. #479
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    Vương Trí Nhàn

    Thái Lan -- xứ sở biết tự cai trị

    Một thoáng trên đường



    Từ phòng ăn của một khách sạn nhỏ nhìn ra, tôi cảm thấy thiên nhiên ở thành phố Đông Nam Á mà mình vừa đến cũng “tự nhiên như nhiên”, cũng ngang dọc cao thấp tùy tiện không ra hàng ra lối, tức không được chăm sóc một cách kỳ khu tinh tế, do đó có cái vẻ mỹ lệ, nó là niềm tự hào về sự có mặt của con người, như ở bên Tầu bên Nhật.

    Không có may mắn đi sâu vào những thắng cảnh đẹp nhất của Bangkok, chỉ ngồi xe ô tô du lịch nhìn ra hai bên đường ngoại ô, tôi cũng chỉ thấy những ngôi nhà phần nhiều màu xám, cao ốc đâu chỉ dăm bảy đến mười tầng. Có những khu vực san sát nhà mái tôn kiểu ven đô Sài Gòn. Vào các siêu thị thấy hàng hóa rất nhiều, nhưng trên đường thì thấy ít biển quảng cáo.

    Thái Lan với tôi chỉ là vậy. Đó không phải một Thái Lan làm tất cả để mời gọi khách du lịch, như tôi hằng nghe một số bạn đi về kể lại. Tôi cũng bắt gặp ở đây những bãi cỏ hoang lụn vụn. Chạy ngầm dưới mặt tiền một khách sạn là một con cống mà tới quãng lộ thiên thì bốc mùi thoang thoảng khó chịu. Đường rộng nhưng mới chỉ đủ cho xe đi lại và chỉ nhờ người đi xe biết kiềm chế và tôn trọng luật pháp nên không cảm thấy hỗn loạn. Đường thật nhiều ô tô nhưng những xe được sử dụng phần lớn là xe nội địa.

    Cảm tưởng chung rút lại là một cái gì không choáng lộn không nổi bật.
    Tuy nhiên tôi lại cho rằng chính cái đó là hợp với tình cảnh của một nước Đông Nam Á , khu vực đã từng là mồi ngon cho chủ nghĩa thực dân trong các thể kỉ 18 – 19, và tới nay vẫn không phải là vùng phát triển của thế giới. Mà về mặt văn hóa, nó là khu vực bị kẹt giữa hai nền văn hóa lớn là Trung Hoa và Ấn Độ .

    Ở bên nhà, những lúc rỗi, tự đối diện với lòng mình, tôi thường buồn bã nhận ra một điều. Nếu có một cái gì mà làm người ta khó chịu nhất ở Hà Nội, thì đó là việc mọi người cùng hùa nhau tìm cách che giấu thực trạng đang sống, cả nước muốn tô vẽ cho mình, muốn chứng tỏ rằng dân Việt không thua kém gì những nơi khác. Ở Thái Lan, tôi không có cảm tưởng đó. Vừa phải. Biết điều. Chân chất. Giản dị... Thái Lan mà tôi gặp là một cái gì tổng hợp của những phẩm chất đó. Ngay ở các khu chợ ồn ào chật hẹp không thấy khắp nơi là túi ni lông như ở Hà Nội. Cũng như bên Nhật, không thấy cảnh người Thái liến láo nói trong điện thoại.

    Trước cửa chùa Phật Vàng (Kim Phật Tự) có một người ăn mày. Ông ta ngồi ăn cơm tay lấy cái thìa xúc cơm ra từ túi ni lông. Nhưng ăn xong, ông không quên gói ghém các thứ rồi lấy dây thun buộc lại cho vào túi sách, -- chứ không thẳng tay quăng ra mặt đường, và nếu quăng được vào những chiếc xe sang trọng đi qua thì càng sung sướng. Ở ông không có lòng căm hận cuả những người nghèo thấy tất cả những người giàu khác là kẻ thù của mình như đám ăn mày Hà Nội. Ông ăn mày Thái đang yên vị trên một chiếc thảm nhỏ dùng để ngồi. Khi hút thuốc lá, ông gạt tàn vào một cái bát đặt ngay bên cạnh.

    Sau này đọc báo mới biết Thái Lan là một đất nước của những con người hiền hòa. Khách phương Tây mệnh danh đây là đất nước những nụ cười. Người ta lại còn bảo trong cái cười của người Thái Lan có thoáng qua ý mai – pen – rai, với nghĩa không sao, không có gì đâu mà. Nó xa lạ với những tiếng cười phá trời, cái cười đắc thắng của các đám nhậu bên vỉa hè Hà Nội.

    Chiều sâu cuộc sống

    Cùng với việc che giấu thực trạng lạc hậu, người Việt mình lại thường thích tô vẽ để trưng ra niềm tự hào thô lỗ về các phong tục tập quán ngàn đời và bảo đó là nền văn hóa “đậm đà bản sắc” không lẫn với ai hết.

    Đọc phần văn hóa Thái Lan trên mạng và qua câu chuyện với người hướng dẫn viên, tôi thấy tinh thần chi phối phong tục tập quán ở đây khác hẳn. Xin kể ba ví dụ.

    - Ở nhiều gia đình Việt Nam hiện nay, tới ngày sinh nhật của con cái hình như cả nhà đều bận rộn lo lắng, làm sao để chứng tỏ rằng đứa con có ngày sinh nhật đó là niềm tự hào của gia đình. Còn ở Thái, ngày sinh nhật là dịp để bọn trẻ bộc lộ lòng biết ơn với bố mẹ ông bà và với cuộc đời. Trong ngày sinh nhật, trẻ muốn mình có hình ảnh đẹp hơn, trở nên ngoan ngoãn hơn trong mắt bố mẹ và lấy đó làm niềm hãnh diện.

    - Với đà ào ạt trở lại của các hủ tục, các đám ma ở Hà Nội thường ồn ào, người ta như muốn khoe ra sự thương xót đối với người vừa nằm xuống. Còn theo phong tục của Thái Lan, khi đưa đám người chết không nên khóc nhiều, bởi khóc nhiều sẽ làm cho người chết thấy phiền lòng.

    - Trong thái độ đối với tôn giáo, tôi cảm thấy ở người Thái có thái độ thành tín. Các nhà sư được tôn trọng, chùa chiền giữ được vẻ trang nghiêm, thanh tịnh. Cuộc sống như có một cái gì đó thiêng liêng, đó là hương vị mà ở Hà Nội, tôi chỉ cảm thấy hồi nhỏ, trước 1954, kéo dài ra tới đầu những năm sau mươi. Còn từ sau 1965 đến nay, nó đã bị đánh mất dần dần.

    Biết cách tổ chức xã hội

    Ngay từ trong lời giới thiệu trước chuyến đi, công ti du lịch đã lưu ý chúng tôi về sự sùng bái Hoàng gia của người Thái.
    Những câu chuyện của người hướng dẫn địa phương cũng xoay quanh chủ để này. Hơn thế nữa, chúng tôi còn cảm nghe được rằng đó là những bằng chứng thực chứ không phải những lời lẽ tuyên truyền nhằm áp đặt cho khách từ xa tới.

    Hoàng gia Thái Lan tạo được sự kính trọng tuyệt đối trong dân gian. Bất cứ một hành động nào xúc phạm đến Hoàng gia đều có thể bị mọi người chung quanh báo cho cảnh sát biết và bị nghiêm trị. Cho đến việc tiêu tiền nữa, ở Bangkok, người ta chỉ sử dụng tiền Thái vì ở đó có in hình quốc vương mà người ta kính trọng. Một tội lớn trong giao thiệp dành cho người nào dám lấy chân chà đạp lên đồng tiền, vì đó cũng coi là xúc phạm đến giá trị tinh thần của đất nước.

    Khi nghe nói đến một nước quân chủ, nhiều người Việt ở tuổi tôi lập tức nhớ lại những bài học được học ở phổ thông. Các vua chúa thời xưa được miêu tả là những người cực kỳ đoảng vị. Nhất là nhà Nguyễn. Thôi thì bạc nhựơc yếu hèn đồi bại đủ thứ. Làm như họ không phải là người Việt.

    Sau này tôi được biết rằng thực ra cái lối bôi nhọ giai cấp phong kiến như thế chỉ là sản phẩm của một thời con người quá uất ức muốn thay đổi và đập phá, nên nhìn tất cả những người chủ cũ là có tội . Chứ thực ra giai cấp phong kiến Việt Nam đâu đến nỗi.

    Cuối năm 2012, một nhà sử học là anh Cao Tự Thanh vừa dịch và giới thiệu cuốn Đại Nam thực lục chính biên đệ thất kỷ của Quốc sử quán triều Nguyễn. Cuốn sách cho thấy từ đời Khải Định, nhà vua đã biết đặt ra khẩu hiệu ba vế, bên cạnh Tôn quân quyền, Khai dân trí, Dụ dân tài (hướng dẫn cho dân làm giàu). Còn nhiều việc khác, chứng tỏ chính quyền lúc ấy biết học hỏi để cải lương tức cải cách xã hội theo hướng hiện đại.

    Trở lại với chuyện bên Thái. Sự kính trọng đối với Hoàng gia có cái lý của nó. Hoàng gia rất xứng đáng với sự kính trọng đó, trước hết là trên phương diện định hướng cho sự phát triển kinh tế quốc gia, mà cũng là cách thức để bảo đảm đời sống cho dân chúng.

    Ở khắp nơi trên đất Bangkok và Pattaya, tôi bắt gặp hình ảnh của vua Rama IX là vị vua trị vì từ 1946 tới nay. Người hướng dẫn sớm cho chúng tôi biết rằng, bản thân vua là một trí thức đã từng theo học ở đại học phương Tây. Ông là kỹ sư nông nghiệp. Chính ông đã nghiên cứu để tạo ra giống ổi không hạt, là một thứ hoa quả mà nước Thái có thể xuất khẩu.
    Hoàng gia đứng ra bảo lãnh cho những ngành kinh tế mà có thể giúp cho Thái Lan phát triển. Khi tỉnh Phuket bị sóng thần tàn phá, Hoàng gia đã đầu tư vào để giúp tỉnh đó tổ chức lại đời sống. Nghề sản xuất Yến Sào cũng được Hoàng gia bảo trợ và một vị công chúa trực tiếp làm công việc là kiểm tra sản phẩm trước khi xuất xưởng để đảm bảo uy tín của sản phẩm. Một vị công chúa khác vừa học nghề bác sĩ vừa nhận giảng dạy một ít giờ ở trường đại học. Và trong nông nghiệp, thì sau một chuyến sang Việt Nam, bà đã mang về giống thanh long, trở thành giống quả phổ biến ở Thái Lan. Khi tôi đến thăm cửa hàng đá quý, ở đó bên cạnh hình ảnh đức vua đương thời là Rama IX có hình ảnh vua Rama V. Người ta giải thích với tôi là ông này đã có công mang công cụ sản xuất vàng bạc từ phương Tây về để đổi mới công nghệ làm đá quý của nước Thái.

    Từ trường hợp của Thái, người ta có thể rút ra cái tiêu chuẩn chủ yếu để đánh giá một chế độ chính trị.

    Đã gọi Hoàng gia tức đây không phải là chính quyền của dân, do dân như tình hình ở một số nước châu Á trong thế kỷ XX. Sau khi lật đổ chế độ quân chủ, các nước này thường tuyên bố là dân chủ, tiến bộ. Những người cầm quyền đúng là mới nẩy nòi lên từ đám đông dân chúng thực.
    Nhưng khi nắm quyền trong tay, họ hoàn toàn chủ quan và tùy tiện trong việc quản lý quốc gia. Các cuộc bầu cử hầu hết đều hình thức giả tạo. Ai đứng ra tổ chức bầu cử kẻ đó được. Cộng với một lý do nữa nghe có vẻ tình nghĩa mà hóa ra gây mầm hậu họa: họ không bao giờ quên là đã hy sinh quá nhiều để ngoi lên địa vị cao nhất xã hội. Với nhiều hình thức khác nhau, họ băm bổ lao vào xoay xỏa kiếm chác, ý muốn đòi hỏi xã hội phải báo ơn cho mình gia đình mình, phe nhóm mình; và khi không được thì quay ra dùng bạo lực trị dân, phản bội ngay cái lý tưởng ban đầu vốn rất tốt đẹp mà họ theo đuổi.

    Kinh nghiệm xã hội hiện đại là trong chính trị, rất dễ có sự tách rời giữa cái danh và cái thực, giữa điều người ta tuyên bố thậm chí là cái điều người ta mong muốn và điều làm được. Thái Lan không vụ cái danh mà chỉ lo tính tới cái thực. Thái Lan hiểu rằng cái thời dân chủ theo nghĩa chân chính nhất còn chưa tới.

    - Cốt nhất là sự trung thành với tương lai chứ không phải trung thành với quá khứ.

    - Đáng phải lo nhất là sự tử tế của con người và sự thịnh vượng của xứ sở chứ không phải cái tiếng hão lý tưởng này chủ nghĩa nọ.

    Trong những ngày đi du lịch bụi trên đất Myanma, tôi đã cảm thấy như thế (xem bài trên blog này 14-3-2014). Hôm nay đến Thái Lan tôi lại cảm thấy như thế.

    Tự đổi mới cách cai trị và làm cho nền cai trị có được một bộ máy thích hợp

    Một khía cạnh khác làm nên tính chính đáng của Hoàng gia Thái là khả năng tự cải biến tự làm mới mình để phù hợp với sự phát triển của thời đại.

    Trong cuốn Lịch sử Đông Nam Á, của D.G.E. Hall (đã dịch ra tiếng Việt) phần viết về Việt Nam, tôi thấy sử gia người Anh nhận định Nguyễn Ánh Gia Long là người sinh ra để chiếm lại đất nước, là người chiến thắng sau những cuộc nội chiến, chứ không phải người sinh ra để cai trị đất nước.

    Tôi rất thích cái ý này vì nó gợi cho người ta nhớ lại cách hình thành bộ máy quyền lực thường thấy ở xứ mình. Lịch sử Việt là lịch sử được làm vua thua làm giặc. Người thắng trong những cuộc nội chiến sẽ có tất cả chính nghĩa và mọi thứ vinh quang khác. Rồi nếu như họ lại còn chiến thắng trong công cuộc ngoại xâm nữa, thì quyền quản lý đất nước mặc nhiên là trong tay họ. Họ muốn vầy phò phá nát đất nước thế nào, dân chúng cũng phải chịu. Không phải chỉ có Gia Long mà các đời vua chúa ở Việt Nam đều theo luật như vậy.

    Trong khi đó, ở Thái Lan, -- như tôi thấy người ta viết trong sách vở và hôm nay nghe người địa phương kể lại -- nhà cầm quyền biết cai quản đất nước bằng sự nhạy bén của tầng lớp quý tộc nhiều đời cộng với nhận thức tổng quát chính xác về thời đại. Là bộ phận tinh hoa của đất nước, Hoàng gia đã tự biến chuyển để theo kịp với mọi tình thế.

    Bên cạnh việc lo bảo đảm phúc lợi cho dân, tính chính danh của Hoàng gia bộc lộ trước tiên là trong việc định hướng lớn cho sự phát triển của đất nước.

    Trong khi Anh – Pháp xâm lược hai nước bên cạnh là Myanma và Campuchia thì Thái Lan là nước duy nhất ở Đông Nam Á vẫn giữ được nền độc lập của mình.

    Hoàng gia lúc ấy đã sớm hiểu rằng phương Tây là một nền văn hóa văn minh cao hơn mình, và có thể học hỏi họ trong tất cả mọi việc. Thái Lan không chỉ lo mua hàng mà còn muốn mua cả tư duy của phương Tây nữa.
    Các hoàng tử và nhiều người trong hoàng tộc được cử sang các nước phương Tây để học từ những nghề nghiệp bình thường cho đến việc tổ chức xã hội.

    Vua Rama IV - Mongkut (trị vì 1851 - 1868) là người thành thạo tiếng Anh và ham đọc các sách phương Tây dưới sự hướng dẫn của các ông thầy phương Tây. Ông đã ký với người nước ngoài nhiều hiệp định cần thiết.
    Vua Rama VChulalongkorn (1868-1910) nhiều lần đi tham khảo học hỏi ở các nước phương Tây. Trong chính phủ của ông có nhiều cố vấn người Bỉ, Đan Mạch. Thời ông, Hoàng gia mở trường do người Anh dạy, trong đó có trường luật. Từ 1844 tới 1877, có ít nhất 7 tờ báo tiếng Anh trong toàn quốc.
    Khi Thái khai thông tuyến đường sắt đầu tiên của đất nước, vua Chulalongkorn bảo rằng đó là ngày đẹp nhất của đời mình.

    Trong khi ở các nước mới lật đổ chế độ quân chủ, việc quản lý đất nước hoàn toàn có tính cách nghiệp dư, thì Hoàng gia Thái Lan quản lí đất nước với một sự hiểu biết tinh tường về các vấn đề hành chính sự nghiệp.
    Châu Âu vốn có nhiều quan niệm hợp lý về tổ chức xã hội. Trong khi Pháp Đức là những nước cộng hòa thì Anh, Hà Lan, Bỉ… lại là các vương quốc. Và Thái Lan đã học theo họ.

    Ngày 10/12/1932 Vua Prachadhipok (Rama VII) đã thông qua bản Hiến pháp đầu tiên và Thái Lan theo chế độ quân chủ lập hiến. Tuy chủ yếu vẫn dựa trên cơ sở Hiến pháp 1932, nhưng 80 năm qua Thái Lan đã thay đổi gần hai mươi hiến pháp. Hiến pháp lần đầu một đảng, hiến pháp thông qua lần thứ hai đã cho phép đa đảng.

    Các thể chế như Thượng viện, Tòa án tối cao … luôn luôn hình thành trong sự phối hợp giữa nguyện vọng của đông đảo dân cư và sự chỉ đạo của Hoàng gia. Quân đội như một bộ phanh hãm, khi chính trường không tìm thấy sự đồng thuận thì quân đội làm nhiệm vụ làm trụ cột tạm giữ cho tình hình trật tự, để mọi ngành mọi giới bàn bạc tiếp. Các tướng lĩnh có thể làm thủ tướng tạm thời, nhưng các bộ thì bao giờ cũng do các nhà chuyên môn nắm.

    Chúng tôi đến Thái Lan đúng vào dịp đất nước này vừa qua cuộc đảo chính của giới quân sự. Mặc dầu vậy suốt trên đường đi, không mấy khi thấy bóng những đám lính hay cảnh sát và không khí đằng đằng sát khí của các xứ có thiết quân luật.

    Bằng kinh nghiệm Việt Nam, ai cũng nghĩ rằng khi đất nước đang qua cuộc đảo chính như thế này, tức là không ai làm ăn gì nữa, khắp nơi lộn xộn. Nhưng hôm nay, Thái Lan gợi cho người ta nghĩ khác. Ở những nơi nào kia, sự ổn định luôn luôn phải nhờ đến bàn tay của bạo lực, do đó là một sự ổn định giả tạo, nó luôn luôn chông chênh như sẵn sàng bị đánh mất, -- thì ở Thái, sự ổn định nằm sẵn trong cốt cách cuộc sống và mọi biến động trên bề mặt là để đi dần tới sự ổn định mới.

    Hoàng gia Thái không phải là loại người cai trị mà lúc nào cũng khoe khoang về công ơn của mình với người dân. Hoàng gia Thái càng không phải là những người cai trị tự cho là mình “biết tuốt”, trong đầu luôn có ảo tưởng rằng mình đưa dân tộc đi lên, trong khi thực tế là lôi cả xã hội rơi xuống vũng bùn của cô độc và lạc hậu. Các đời vua kế tiếp ở Thái hiểu được những giới hạn của họ, cái gì lo được thì lo, không lo được tự để xã hội cùng bàn bạc và thể nghiệm.

    Nạn kẹt xe hiện còn khá phổ biến ở Bangkok. Người dân nơi đây khi mắc cảnh kẹt xe yên tâm chờ đợi, không lanh chanh phá luật tìm lối riêng cho xe mình. Bởi họ biết rằng đó là chuyện thường tình ở một nước mới phát triển. Nhất là họ biết rằng bộ máy quản lý giao thông đang suy nghĩ để cấu trúc lại hệ thống, nhằm có được cách sống cách đi lại phù hợp với hoàn cảnh đất nước ngày một phát triển.

    Đối với tình hình chính trị, người dân Thái cũng có sự bình tâm và niềm tin tương tự.

    Đặt quốc gia mình vào trong xu thế vận động của thế giới

    Rộng hơn câu chuyện biết thích ứng với hoàn cảnh, đúng hơn là đặt cơ sở cho việc thích ứng đó, là quan niệm người Thái về vị trí của mình trong thế giới. Sống cạnh Trung quốc nhưng Thái Lan không coi Trung quốc là thiên triều là mẫu mực, nhất là xa lạ với quan niệm chỉ có châu Á mình là văn minh, mà phương Tây là man di mọi rợ. Vua Rama IV - Mongkut (trị vì 1851 - 1868) hiểu thất bại của Trung quốc trước phương Tây lúc đó là do Trung quốc không chịu mở cửa. Và ông đi theo cách của mình như trên đã kể.
    Mà chẳng cứ phương Tây, Thái Lan tôn trọng tất cả các dân tộc chung quanh. Đồng thời với việc sang du học phương Tây, vua Rama V (1868 - 1910) từng có những chuyến thăm thú và khảo sát dài ngày sang các nước lân cận.

    Trong một bài viết trên mạng bàn về đời sống chính trị Thái Lan, tôi thấy người ta bảo rằng chính sách ngoại giao của Thái Lan là cách tồn tại của cây sậy tức là gió chiều nào ngả theo chiều ấy. Trong việc quan hệ với các quốc gia bên ngoài, họ không tìm cách đẩy xã hội mình đến tình trạng đối đầu mà luôn luôn tìm cách cùng chung sống cùng tồn tại.

    Sự khôn ngoan của Thái bộc lộ rõ nhất trong những giai đoạn thế giới có những biến chuyển lớn.
    Sử sách còn ghi là hồi Đại chiến thứ hai, lúc đầu Thái Lan cũng cộng tác với người Nhật, đến 1.8. 1944, lập tức trong một đêm quay sang phía người Mỹ.

    Dường như Thái Lan muốn tuyên bố nước này không bị ràng buộc bởi tất cả cam kết nhất thời, lại càng không bị ràng buộc bởi những danh tiếng nhăng nhố. Cách xử lí của họ đúng là theo đúng tinh thần mà các nhà chính trị lõi đời ở cả Đông lẫn Tây đều thống nhất: không có bạn vĩnh viễn, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có quyền lợi của dân tộc là vĩnh viễn. Cần biến thù thành bạn chứ không phải biến bạn thành thù. Không lấy việc làm đau các quốc gia khác làm niềm vui, bởi khi đó chính chúng ta cũng sẽ rơi vào cái cảnh thân tàn ma dại.

    No Avatar

    vubang

     10:52, 7th Aug 2014 #24362 

    Cực kỳ phản động

    No Avatar

    vubang

     10:50, 7th Aug 2014 #24361 

    Bài viết này phản động quá



  13. Có 2 người thích bài viết này


  14. #480
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,892 lần trong 1,021 bài viết
    Bài toán con cừu và ông thuyền trưởng - Lời xin lỗi dù muộn màng

    http://motthegioi.vn/chuyen-hang-nga...ang-93094.html



    Bài toán như sau “Trên tàu có 45 con cừu, 5 con bị rơi xuống nước. Hỏi ông thuyền trưởng bao nhiêu tuổi?”. Rất nhiều tranh cãi diễn ra quanh bài toán này, thậm chí có cả một làn sóng cười cợt, mỉa mai chê bai sự dốt nát của ông thầy nào đã ra đề bài ấy.


    Chỉ sau vài ngày, khi câu chuyện bài toán “cừu và thuyền trưởng” này gây nên cơn sốt, tác giả của bài toán là giáo sư Phạm Đình Thực – nguyên Trưởng Bộ môn phương pháp dạy Toán Tiểu học của Trường ĐH Sài Gòn đã cho biết đó là một trong những bài toán cố ý nhằm tạo nên tính phản biện của học sinh, tránh cách học máy móc và lối mòn.

    Và ông rất buồn rằng sự phi lý của đề bài đã hầu như không có một học trò nào phản ứng điều đó chứng minh rằng tư duy phản biện trong nhà trường đang bị triệt tiêu. Đây là một cảnh báo rất nghiêm túc của một nhà sư phạm có tâm huyết.

    Giáo sư Phạm Đình Thực đã đưa ra bài toán "Con cừu và thuyền trưởng" nhằm tạo nên tính phản biện của học sinh - Ảnh: TL
    Khác với giai đoạn bùng nổ cười cợt, miệt thị vì đề toán này, sau sự tường trình “à ra thế” của người ra đề bài thì có một sự thật không kém đau lòng “bục” ra đó là như sự yên lặng và quên lãng với câu chuyện mà nhiều người vừa ào ào thịnh nộ.
    Trên các mạng xã hội rất ít phản hồi về cái sự thật mới được đưa ra thậm chí là một lời tâm tình xin lỗi tác giả, khi biết được sự thật chỉ được giới thiệu một phân nửa cũng hầu như vắng bóng.
    Câu chuyện đơn giản này đang phác họa một xã hội Việt Nam rõ nét trong thời kỳ hiện đại: Con người đang dễ dàng chỉ trích, hạ thấp một ai đó, nhưng khi tìm ra điều đó là một sai lầm trong phản biện của mình thì dễ dàng né tránh bỏ qua.
    Con người đang hời hợt trong cuộc sống, nhanh nhạy tham gia những phong trào miệt thị đồng loại để chứng minh mình có lẽ phải, nhưng rồi quay mặt rất nhanh khi nhận ra là mình đã bước hụt chân.
    Có phải con người Việt Nam hôm nay đã ích kỷ hơn, đã thiếu đi sự tử tế, chân thành khi không biết cất lên lời xin lỗi cho những gì mình gây ra?
    Trong vô số những lời miệt thị công việc lặng lẽ của vị giáo sư, sau đó, khi mọi chuyện được lý giải, hầu như tôi không tìm thấy một sự ân hận nào. Dĩ nhiên, trong muôn vàn cách nói, có thể lý giải rằng do việc bài toán “cừu và thuyền trưởng” đã được đưa ra thiếu một nửa sự thật ở phía sau khiến gây hiểu lầm, nhưng rõ ràng là có một sự thật hoàn hảo là đám đông chúng ta đã không buồn cất công tìm hiểu, và cũng rất sợ trễ chuyến tàu xu thời, nên vội góp ngay một bình luận cay độc, trước khi nhận biết đủ.

    Sự phi lý của đề bài đã hầu như không có một học trò nào phản ứng - Ảnh:TL
    Giữa một xã hội lâu nay chỉ nhìn thấy vô số những sai lầm của sách giáo khoa, của phát ngôn từ ngành giáo dục… Con người Việt Nam có thể đã chai lì và quá ngán ngẩm trước hiện thực của đời mình, con cháu mình, thì chuyện giữa mênh mông hiện tại những điều đáng vứt đi, việc tìm thấy một tư duy tốt đẹp cho con người như vậy, dù nhỏ bé, điều đó cũng xứng đáng được cúi đầu kính trọng.
    Lâu nay trên báo chí, truyền hình… người ta thấy không ít người Việt trở nên tầm thường, tranh ăn giữa sảnh thượng lưu, cướp giật giữa phố khi gặp cảnh đánh rơi, thậm chí đền đài, thờ phượng cũng tràn ngập tiền bạc và mua vui.
    Giữa biển cả xuống cấp đó, bài toán lặng lẽ giải ước mơ, cho trẻ con có tính phản biện và logic của cuộc sống, quả là một món quà ẩn giấu kỳ diệu, khó tin trong một thời đại đầy công thức và chỉ biết lo bảo toàn bản thân ích kỉ. Tác giả bài toán đó lẽ ra phải được nhận một lời xin lỗi
    Tôi muốn gửi đến giáo sư Phạm Đình Thực một lời xin lỗi. Vì tôi cũng đã cười khi nhìn bài toán đó, đã vô tâm không đi tìm lý do vì sao nó lại được in ra. Dĩ nhiên, tôi cũng giống như rất nhiều người đã mệt mỏi và ngao ngán trước nền giáo dục Việt Nam bấy lâu nay, nhưng đó không thể là lý do nếu tôi đánh đồng sai lầm với sự tận tụy – dù nhỏ bé – của một nhà giáo có lương tâm. Đất nước đã ngàn năm tuổi, vì vậy người Việt cũng cần lớn lên để thoát khỏi trạng thái ích kỷ trẻ con, có thể vì một vấn nạn giáo dục nào đó đã hằn vào não nhiều thế hệ trên đất nước này, khiến đang ngày càng bùng lên như một khối u đau nhức. Lời xin lỗi trong suy nghĩ của người Việt cần phải được dựng lại từ hôm nay, vì xin lỗi một bài toán nhỏ có thể là khởi đầu cho những phục hưng lớn lao hơn. Để một lúc nào đó, chúng ta có thể mạnh dạn xin lỗi lịch sử, xin lỗi hiện tại và xin lỗi lẫn nhau... vì chúng ta đã vui cười, tận hưởng trong vô tâm...

    Tuấn Khanh

    Thành tựu vĩ đại của nền giáo dục XHCN!
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  15. Có 1 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 2 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 2 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •