CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 1 của 14 12311 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 137

Chủ đề: Nhật ký chiến trường.

  1. #1
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết

    Nhật ký chiến trường.

    Nơi đây sẽ sưu tầm và lưu giữ những trang nhật ký, những hồi ức không thể nào quên. Là tài sản không chỉ của từng cá nhân, của từng người lính trận mà đó là một lời ca trong dàn hợp xướng oai hùng về cuộc chiến tranh chống ngoại xâm, bảo vệ tổ quốc!

  2. #2
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết

    Re: Nhật ký chiến trường.

    Trích nhật ký của liệt sỹ Hoàng Thượng Lân!

    Hoàng Thượng Lân (tức Lâm) sinh năm 1946, trong một gia đình trí thức tại Hà Nội. Là một người tài hoa, anh sử dụng thành thạo rất nhiều loại nhạc cụ: Ghi-ta, sáo, kèn ác-mô-ni-ca… Ngay từ nhỏ, cậu bé Lân đã nhiều lần đoạt giải cuộc thi vẽ tranh quốc tế tại Ấn Độ và Ba Lan. Anh là sinh viên Trường Mỹ thuật Hà Nội (bạn cùng trang lứa với các họa sĩ Thành Chương, Lê Trí Dũng…). Lân xung phong vào bộ đội tháng 7-1967, khi vừa tròn 21 tuổi. Sau 3 tháng huấn luyện tại Hòa Bình, anh được biên chế vào Tiểu đoàn 395, thuộc Sư đoàn 320B và hành quân vào chiến trường miền Nam.
    Đầu năm 1970, Hoàng Thượng Lân được ra Bắc an dưỡng. Nhưng tháng 4-1971, anh quyết tâm trở lại chiến trường. Tháng 10 năm đó, trong một lần vượt sông Xê Băng Hiêng đi làm nhiệm vụ, Hoàng Thượng Lân và đồng đội đã bị một loạt bom B-52 của kẻ thù trút xuống… Anh hy sinh ngày 24-10-1971.

    "Cái chết đến nhanh và bất ngờ vô cùng, không làm sao mà có thể biết nó sẽ đến lúc nào cả. Ở đó, những ngày căng thẳng nhất, con đã viết nhật ký vào một tập pơ-luya gấp nhỏ. Con muốn kể lại những gì con đã thấy, những cảm nghĩ và lòng quyết tâm chiến đấu của con đến hơi thở cuối cùng. Cũng là bản “di chúc” dặn dò nếu nhỡ con có hy sinh, người ta sẽ gửi ra cho ba mẹ...”.

  3. #3
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết

    Re: Nhật ký chiến trường.

    16-12-67:

    Tổ quốc lúc này đang cần những con người như mình: một lớp thanh niên trẻ tuổi, hăng hái, mang trong người dòng máu của một dân tộc anh hùng, nay lại kế thừa sự nghiệp anh hùng đó… Ta hiểu ta ra đi lúc này là lúc mà Tổ quốc đang cần đến: một bàn tay, một chút sức nhỏ mọn cùng đóng góp. Do vậy, lòng quyết tâm của bản thân ta đã được xác định dứt khoát. Giờ đây, trước giờ phút nóng hổi, xúc động nhất này, ta chỉ nghĩ một điều ngắn ngủi nhất và có ý nghĩa nhất đó là: “Chưa hết giặc, chưa về!”.

    17-12-67:

    Có mất mạng cũng phải đổi rẻ lấy vài ba thằng Mỹ chơi! Mình tin ở mình, mình sẵn có bản lĩnh, những phản ứng linh hoạt, nhạy bén với những khó khăn nguy hiểm nếu xảy đến.

    12-1-68:

    Ba lô đeo đã nặng lại còn nặng thêm. Phải bấm chân dò từng bước một. Ngã xoành xoạch, khổ sở vô cùng. Mỗi lần ngã là một lần Giôn-xơn bị chửi, trăm sự đều vì nó cả! Không có cái gậy mà chống thì còn chết nữa. Hai tay phải cầm nó lên đã mỏi nhừ, giờ hễ đụng đến cái gì cũng ngọng ngoẹo, lóng cóng

    25-1-68:

    Sáng ra, cậu P. kể: Tao với thằng K. ăn chung, nó thò đũa xuống gắp, toàn gắp phải đất với lá. Tao thì khôn hơn, gõ đũa vào cái hộp đựng thức ăn trước, hễ nghe thấy “cọc” là y như gắp trúng!...

    Đêm ngủ không ngon lành gì. Tàu biển của địch chạy đều đều, giã vào đất liền cũng đều đều, hai giây một phát, cứ “uỳnh uỳnh” suốt. Mình có cảm giác tưởng như nó nổ gần chỗ mình rồi. Máy bay bay suốt đêm, cao cũng có mà thấp cũng có. Sự đánh tỉa của ta ở đây cũng quyết liệt. Rừng che mất, không nhìn thấy vệt đạn nhưng nghe rõ tiếng “lụp bụp” của pháo phòng không bắn lên.

    Chợp mắt được một tý, máy bay lại kéo đến, xé gió ào ào, nó rờn rợn làm sao ấy, nớp lắm
    !

    .....

  4. #4
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết

    Re: Nhật ký chiến trường.

    5-2-68:

    Ngày bao nhiêu rồi cũng chẳng nhớ rõ nữa, áng chừng vậy. Viết bên chiến hào, một buổi sáng căng thẳng chờ địch đến.

    Bom đạn làm rung chuyển mặt đất, cát bụi mù mịt phủ lên người, mắt không mở ra được. Tưởng chết rồi nhưng một lúc, qua cơn choáng váng rung động lại thấy là mình chưa chết. Mình không có chủ ý phóng đại tô màu nhưng sự thật là như thế. Sự thật ở đây, mình vẫn còn chưa đủ lời để diễn tả cho người ta hiểu được cái khốc liệt, cái dũng cảm quyết tử của mỗi con người sống bám lấy mảnh đất chiến đấu này! Mình tôn trọng sự thật. Giả dụ một nhà văn có nhiều khả năng hư cấu thì đến đây, anh ta cũng khó lòng mà hư cấu hơn được nữa. Bởi vì thực tế đã thần kỳ, đã vĩ đại quá rồi
    !

    8-2-68:

    Mình là Hoàng Thượng Lân đây, Hoàng Thượng Lân ở số nhà H4, phòng 47-48, khu tập thể Nguyễn Công Trứ, Hà Nội đây vẫn chưa chết. Trong khi chờ nổ súng, rút bút ghi thêm vài dòng nữa.

    13-8-68:

    Viết trong khi đang còn trong xúc động mạnh. Một quả pháo vừa nổ rất gần, trúng ngay nhà bác Sừng. Có tiếng la to, mình đang viết, chạy lên. Đồng chí Trưng ở A8 bị thương. Mọi người gọi y tá, bật đèn lên… cả cánh tay trái anh ấy bị giập nát, máu chảy loang lổ

    25-5-69:

    Pháo bắn dữ dội quá. Nổ quanh đây nhiều vô kể. Khói sặc sụa. Tâm trí mình bị chi phối, không thể viết được nữa. Súng bộ binh nổ mạnh. Địch đang lên. Có lệnh gọi mình ra bố trí trận địa đánh. Cái gì sẽ xảy ra đằng sau này, nếu còn sống, mình sẽ viết tiếp.

  5. #5
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết

    Re: Nhật ký chiến trường.


    Vừa chiến đấu, vừa vẽ tranh, chụp ảnh

    8-2-68:
    Ba mẹ và các em Ly, Quy, Phượng, Bảo, Diệu, Nguyên yêu quý, thương mến ơi- lúc này đây, đang làm gì? Trong giấc ngủ chập chờn, mệt mỏi ngoài chiến trường, con vẫn mơ thấy gia đình ta, khuôn mặt của những người thân hiện lên rõ rệt. Hãy tự hào, kiêu hãnh về con ba mẹ nhé…

    …Tình yêu Tổ quốc lúc này đối với con vô cùng rộng lớn, vô cùng tha thiết. Tất cả những gì đã phải mất máu xương mới giành giật được, sau này, ba mẹ nhớ nói với các em phải biết quý trọng, nâng niu bởi một phần máu xương trong đó là của con nữa



    23- 1- 69:

    Thực lòng con thương ba mẹ lắm nhưng ba mẹ nhớ cho, không phải vì thế mà con sợ chết, sợ phải khổ và thoái chí chiến đấu. Kẻ nào không có những suy nghĩ trên thì kẻ đó là một người máy. Đứng ra một bên mà xem, con yêu cuộc sống, yêu ba mẹ và các em, yêu tất cả mọi người thân thuộc…

    …Con vừa xem bài thơ em Nguyên làm “gửi anh”, con thấy rất cảm động và phấn chấn khi thấy tình cảm của các em đối với con. Ba nhớ bảo mẹ chép cho con mấy bài hát do em sáng tác. Ba đã được nghe em chơi dương cầm chưa
    ?
    ............

  6. #6
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết

    Re: Nhật ký chiến trường.


    Những cuốn nhật ký của con người tài hoa Hoàng Thượng Lân

    1-4-71:

    Xác định kỹ rồi. Đi thôi! Mỗi lần đi là thêm một lần hiểu biết. Tầm mắt được trải rộng dần theo những con đường đưa ta ra mặt trận. “Ta chuẩn bị đi vào một vùng của sự suy nghĩ. Suy nghĩ để ý thức và hành động một cách đúng đắn…”.

    5-5-71:

    Tự nhiên chúng tôi thấy lòng mình lâng lâng một tình cảm thiết tha thương mến, cảm phục những cô gái thanh niên xung phong, họ sống lạc quan bên những mái lán Trường Sơn, thường xuyên chịu đựng bom đạn, gian khổ để góp phần của mình vào chiến thắng chung trên những tuyến đường ngày đêm cả đất nước đang hành quân ra trận

    Sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, nhưng Hoàng Thượng Lân vẫn đều đặn ghi nhật ký vào cuốn sổ tay nhỏ luôn mang theo bên mình. Cứ ghi chép hết mỗi cuốn sổ, anh lại tìm cách gửi về cho gia đình ở Hà Nội. Đề phòng thất lạc những tài liệu quý giá phải đánh đổi bằng xương, máu của bản thân mình, ở trang đầu mỗi cuốn sổ tay của anh đều có dòng chữ: “Nếu tôi có hy sinh (hoặc “nhỡ xảy ra điều gì…”) xin hãy chuyển cuốn sổ này về cho cha tôi là ông Hoàng Nguyên Kỳ, địa chỉ: nhà H4, phòng 47, Khu tập thể Nguyễn Công Trứ, Hà Nội.

    Tám tập nhật ký của anh đã khép lại. Người thanh niên tài hoa của Hà Nội đã ngã xuống trong một trận bom đạn dữ dội của kẻ thù. Theo lời đồng đội kể lại, lần đó, trong ba lô của Hoàng Thượng Lân còn một tập bản thảo được ghi chép rất công phu và dày dặn. Có thể là một cuốn nhật ký, nhưng cũng có người bảo đó là bản thảo của một tiểu thuyết và những truyện ngắn. Nhưng rất tiếc là tập bản thảo cuối cùng này của anh đã bị cuốn trôi theo dòng nước sông Xê Băng Hiêng, sau loạt bom tọa độ của máy bay Mỹ.

    Nhật ký của liệt sĩ Hà Nội Hoàng Thượng Lân)
    Hà Thiện Hùng (biên soạn)

  7. Có 1 người thích bài viết này


  8. #7
    Ngày tham gia
    30-09-2010
    Bài viết
    202
    Thích
    108
    Đã được thích 37 lần trong 24 bài viết

    Re: Nhật ký chiến trường.

    Đọc những dòng nhật ký này của anh Lân, thật là cảm động! :cry: :cry: :cry: Cảm ơn bác Trucngon!
    Lý trí có thể mách bảo ta điều ta phải tránh. Còn con tim sẽ chỉ cho ta biết điều phải làm!

    Reach out and touch someone's heart with your kindness. Reach out and touch someone's mind with your words. Reach out and touch someone's life with your love!

  9. #8
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Bùi Thọ Tuyến là 1 trong 30 liệt sĩ của trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi (1965-70). Xin trân trọng giới thiệu lá thư cuối cùng của người lính trẻ viết cho gia đình.

    Hà Tĩnh, ngày 14 tháng giêng năm 1972

    Anh Chúc kính mến!

    Hôm nay, sau khi hành quân từ Vinh về đây, bọn em nghỉ để chờ ôtô vào Quảng Bình. Em vội viết mấy dòng về cho anh.

    Anh Chúc ạ, vào đến đây, em được trang bị đầy đủ như cho một người lính chiến. Sơ sơ cũng 30kg, vì đi xa nên phải mang nhiều thứ. Bọn em còn hành quân vào tận B2, đường hành quân dài đến 2000km và sẽ sống, chiến đấu ở ngoại ô Sài Gòn. Thế là, hôm nay còn trên đất Hà Tĩnh thì mai, chỉ sáng mai thôi là chân chúng em đạp “trên triền núi cao Trường Sơn” rồi.

    Anh Chúc yêu quý! Em cũng đã nhiều lần đi xa, nhiều lần xa nhà, nhưng phải nói thật rằng, lần này khi tầu chuyển bánh, lòng em xao xuyến vô cùng. Cũng không hiểu vì sao?! Nhìn cột cây số cứ vun vút lùi lại phía sau: Hà Nội - 20km, rồi 30, 100, 150, 200, ngày càng xa dần, xa dần, rồi không nhìn thấy gì nữa.

    Nước mắt em muốn trào ra, điều mà cách đây 10 năm về trước em tưởng rằng sẽ không bao giờ có nữa.

    Anh Chúc ạ! Nếu như có một nhà văn đi cùng trên chuyến tầu này thì sẽ tả chuyến đi này của bọn em như thế nào? Chỉ tiếc rằng em chỉ là một anh lính, bình thường như mọi anh lính khác, cũng chỉ có những lời nói chân thành, mộc mạc. Chẳng biết nói sao khi các mẹ, các anh, các chị, các em giơ tay vẫy chào những người lính trẻ chuẩn bị bước vào cuộc thử lửa. Còn trên tầu của lính thì như một rừng tay vẫy mãi, vẫy mãi.

    Em cũng thế, con người em tưởng như gỗ đá thế mà nước mắt cứ ứa ra, tay cứ vẫy vẫy dù trước mắt không phải người thân thuộc của mình! Em biết nói gì bây giờ? Chỉ biết rằng, ngày mai là cuộc chiến đấu mới!

    Thôi, anh cho em tạm dừng bút vì thời gian còn rất ít. Ôtô đến rồi. Ngày mai đây trong cuộc chiến đấu máu lửa ấy, có thể em sẽ ngã xuống thì mỗi giọt máu của em phải đổi lấy một giá cao nhất. Và nếu đó là sự thật thì cho em gửi lời chào vĩnh biệt!

    Chúc anh khỏe, trẻ, công tác, học tập tốt!

    Em của anh. Bùi Thọ Tuyến.

    Hai năm sau, ngày 23 tháng 3 năm 1974, khi chỉ còn hơn 365 ngày nữa là im tiếng súng thì trái tim của Bùi Thọ Tuyến đã ngừng đập vì một phát đạn của kẻ thù.

    Người chiến sĩ trẻ đặc công hy sinh khi anh vừa tròn 19 tuổi.

    Và gần bốn chục năm mà gia đình chưa biết anh đang yên nghỉ nơi đâu.

    Trần Kiến Quốc

    No Avatar

    linhthongtin

     15:41, 23rd May 2012 #5752 

    văn thế này thì Liêt sĩ Bùi Thọ Tuyến chắc cũng là một chàng trai tài hoa, mấy mươi năm trước tuổi trẻ của đất nước ta hào hùng quá, đúng là trượng phu coi cái chết vì đất nước nhẹ tựa lông

    No Avatar

    linhthongtin

     15:39, 23rd May 2012 #5751 

    và giờ đọc lại tôi cũng rơi nước mắt...



  10. Có 1 người thích bài viết này


  11. #9
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Em đợi em chờ

    Không một lá thư, không một dòng địa chỉ, họ yêu nhau trong biền biệt cách xa, để rồi sau 15 năm đợi chờ, tình yêu ấy nở hoa trong ngày đại thắng. Đó là chuyện tình thời chiến tranh của đại úy Nguyễn Sơn – thuyền trưởng đầu tiên của đoàn tàu không số và nữ y sĩ Nguyễn Thị Phương ở đơn vị 555 khu căn cứ Minh Đạm, huyện Long Đất (nay là huyện Đất Đỏ), tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.

    Lời người ra đi
    Trong ngôi nhà cấp 4 nghĩa tình do Lữ đoàn 125 xây tặng, ông Sơn mời chúng tôi ly nước trắng rồi cười hà hà "Chuyện tàu không số thì nhiều lắm. 15 năm chiến đấu ở đoàn tàu không số biết bao chuyện chiến đấu, tình yêu. Tai chú bị ù, các cháu nói to chú mới nghe được. Chú có 5 cái tên lận. Tên mẹ đẻ là Nguyễn Văn Phe, thời gian ở đơn vị 555 tên là Nguyễn Văn Chiến. Tên Chiến là lấy một trong 10 chữ trong lời thề quyết tâm của đơn vị 555 ngày ấy "Việt -Nam - hùng –dũng- chiến -đấu -thắng- lợi- vinh- quang”. Khi vượt biển bí mật ra Bắc tên là Nguyễn Văn Em. Nguyễn Sơn là tên do Phó Thủ tướng Phạm Hùng đặt trên tàu hỏa khi được Bộ Tổng tham mưu đón từ đảo Hải Nam (Trung Quốc) về Hà Nội năm 1962. Khi chuyển sang tàu 2 đáy tên là Nguyễn Văn Hòa”. Ông bắt đầu câu chuyện tình bằng ký ức ngày đầu rời quê hương vượt biển ra Bắc với lòng yêu nước vô hạn.

    Nhận được mệnh lệnh của đơn vị 555, ông cùng 5 chiến sĩ thuộc Quân giải phóng miền Đông Nam Bộ là Thôi Văn Nam, Trần Văn Phủ, Nguyễn Văn Thanh, Võ An Ninh, Lê Hà bí mật xuống thuyền vượt biển ra Bắc tiếp nhận vũ khí đạn dược chi viện cho chiến trường miền Nam. Tuổi 21 phơi phới sức trai, tình yêu nước nặng hai vai. Sơn ra đi với niềm tự hào của người chiến sĩ miền Đông Nam Bộ.

    Đêm trước ngày vượt biển, ông Nguyễn Sơn lúc đó tên Nguyễn Văn Chiến xin đơn vị về nhà gặp cô thôn nữ nói lời tạm biệt. Bến Lộc An lồng lộng mùa gió chướng. Dưới tán lá tràm bên Vàm Láng, họ ngồi bên nhau cho tim mình thao thức. Chẳng ai biết nói gì và bắt đầu từ đâu, dẫu trong lòng cồn cào như lửa đốt. Chiến bảo "Mai anh đi rồi chưa biết bao giờ trở lại. Chiến tranh ác liệt quá, anh phải đi”. Tựa đầu vào vai áo Chiến, Phương động viên "Chiến trường đang vẫy gọi, anh cứ đi, em đợi em chờ”. Sớm ngày 17-2-1962, chiến sĩ Nguyễn Văn Chiến và 5 chiến sĩ bí mật xuống thuyền vượt biển ra Bắc. Hành trang đem theo là tình yêu Tổ quốc và lời thề son sắt hẹn gặp ngày đất nước thống nhất. Họ biền biệt xa nhau từ đó.

    Để tiếp bước người yêu chiến đấu, Phương đã làm đơn tình nguyện tòng quân nhập ngũ vào đơn vị 555 và được má Mười Riều nhận làm con nuôi rồi cho đi học y tá. Sau đó Phương về công tác ở đơn vị 1.500, rồi đơn vị K-76A Quân khu 7 với nhiệm vụ cứu chữa thương binh vùng ngoại tuyến cho đến ngày đất nước giải phóng hoàn toàn.

    Tình yêu nở hoa ngày đại thắng
    Chuyến tàu mang bí số "56” của đoàn tàu không số chở vũ khí đạn dược bí mật vượt biển vào cảng Vũng Tàu ngày 29-4-1975 lúc 9 giờ sáng. Từ loa phát thanh, tiếng cô phát thanh viên dõng dạc " Tỉnh lỵ Vũng Tàu - Côn Đảo đã được giải phóng hoàn toàn”. Chiến sĩ Nguyễn Sơn ôm chầm lấy Thôi Văn Nam cùng đồng đội mà khóc. Nước mắt ngày giải phóng chen lẫn buồn vui.

    Trong đám đông những người có mặt ở cảng Vũng Tàu đón chiến sĩ đoàn tàu không số trở về sáng ấy, có cô chiến sĩ đội mũ tai bèo giải phóng, quàng khăn rằn, tay cầm bó hoa súng ngóng đợi.

    "Anh Phe ơi” . Phương gọi to, cầm bó hoa súng giơ cao rồi chạy về phía Sơn đang dẫn đầu hàng quân. Họ nhận ra nhau. Giọt nước mắt vỡ òa sau 15 năm xa cách. Nhận bó hoa súng từ tay Phương, Sơn bảo "Bây giờ tên anh khác rồi, anh là Nguyễn Sơn”. "Chiến tranh kết thúc rồi đúng không anh. Quê hương, các má, các dì đang chờ đón anh về”, Phương nép đầu vào ngực Sơn thổn thức.

    Tình yêu trong chiến tranh, sự đợi chờ suốt 15 năm biền biệt không một lá thư, không một dòng địa chỉ, là bằng chứng cho đức hi sinh thầm lặng vì Tổ quốc của những người lính đoàn tàu không số. Điều thiêng liêng hơn là họ đã chờ ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, Bắc Nam sum họp một nhà, hạnh phúc nhỏ nhoi của người lính nở hoa ngày Tổ quốc trọn niềm vui. Ngày họ làm đám cưới, người dân làng chài Phước Hải từ ấp trên xuống hẻm dưới rộn ràng như ngày hội. Chú rể, cô dâu trong quân phục giải phóng. Chen lẫn niềm vui ngày hạnh phúc, Sơn và đồng đội bùi ngùi tưởng nhớ những đồng đội đã hi sinh nằm lại trên biển.

    Chung một mối tình

    Ông Nguyễn Sơn lật đi lật lại những tấm huy chương, huy hiệu 50 năm tuổi Đảng như nhớ lại một thời hoa lửa. Ông bảo "Những tấm huy chương này thấm đẫm máu của đồng đội. Với chú, đó là kỷ vật, là xương cốt, là gia tài của chú. Dù cuộc sống đời thường bận bịu với con cháu, nhưng không vì thế mà lãng quên đồng đội. Với chú, ký ức những năm tháng vượt biển trên đoàn tàu không số chẳng thể nào quên. Mỗi khi các cháu hỏi lại ùa về nguyên vẹn, dù bây giờ tai chú đã ù rồi”.

    Một tuần sau ngày cưới, ông Sơn tạm biệt vợ rồi tiếp tục đi chiến đấu bên chiến trường Campuchia. 2 lần bà Phương sinh con, 2 lần ông đều ở chiến trường. Từ năm 1976 đến 1991, ông trải qua nhiều chức vụ khác nhau và chiến đấu khắp chiến trường Campuchia, chiến trường biên giới Tây Nam. Năm 1992, ông được nghỉ chế độ hưu trí với cấp hàm đại úy. Căn nhà cấp 4 hiện ông và con gái thứ 2 đang ở là do Lữ đoàn 125 Hải quân xây tặng. Với vai trò là Bí thư chi bộ ấp, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Phước Hải, Phó bí thư chi bộ khu phố, Tổ trưởng khu dân cư, ông Sơn không lúc nào ngơi việc. Ở đâu ông cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của người lính biển được Đảng và nhân dân giao phó, đơn vị tín nhiệm, đồng đội khâm phục mến yêu. Ông bảo: "Nghỉ hưu nhưng không nghỉ việc. Còn sức còn đóng góp cho xã hội. Bây giờ nếu còn giặc, chú vẫn đi chiến đấu”.

    Thắp nén hương tưởng nhớ người vợ thân yêu, nước mắt ông lưng tròng "15 năm xa nhau chờ đợi, sau đó lại mỗi người một nơi. Tính thời gian vợ chồng ở với nhau chẳng đáng mấy. Từ khi bà ấy mất đã 8 năm rồi, nhiều người khuyên chú lấy vợ nữa mà chú không lấy. Chú ở vậy với con cháu, dành thời gian sức lực cống hiến cho xã hội chứ. Không lấy vợ nữa bởi chú muốn dành trọn tình thương yêu cho 2 con gái chú, một phần cũng là giữ trọn lời thề chung tình với bà ấy ”.
    Mai Thắng

  12. #10
    Ngày tham gia
    11-10-2010
    Bài viết
    207
    Thích
    93
    Đã được thích 179 lần trong 95 bài viết
    Bùi Thọ Tuyến là 1 trong 30 liệt sĩ của trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi (1965-70).

    Người chiến sĩ trẻ đặc công hy sinh khi anh vừa tròn 19 tuổi.

    Và gần bốn chục năm mà gia đình chưa biết anh đang yên nghỉ nơi đâu.


    Như bao đồng đội ra đi, mãi mãi tuổi mười chín đôi mươi.

    "Anh tên gì hỡi anh yêu quí ?
    . . .
    Anh chẳng để lại gì cho riêng anh trước lúc lên đường."

    . . .
    Chỉ để lại một bằng "Tổ Quốc Ghi Công"
    và may ra còn có ngôi mộ "Liệt Sỹ Chưa Biết Tên"

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •