CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 2 của 14 Đầu tiênĐầu tiên 123412 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 137

Chủ đề: Nhật ký chiến trường.

  1. #11
    Ngày tham gia
    29-09-2010
    Bài viết
    231
    Thích
    37
    Đã được thích 114 lần trong 48 bài viết
    Bùi Thọ Tuyến là người bạn rất thân của tôi thời thơ ấu, kỷ niệm với chúng tôi rất nhiều. Hôm nay Trucngon và bác AKbanggap nhắc tên bạn làm tôi vô cùng xúc động và nhớ nhiều về người bạn thân thiết ấy. Ngày lên đường đi B chính Tuyến lại là người đến thăm và chào tôi... Thật ngược đời và tôi vẫn nhớ mãi.

  2. #12
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Em yêu ơi, Sài Gòn đã giải phóng!

    Thư của ông Phan Khắc Hy, nguyên Phó tư lệnh Bộ Tư lệnh Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh viết gửi vợ là bác sỹ Nguyễn Thị Ngọc Lan.

    "Sài Gòn, 7/5/1975

    Em yêu!

    Chắc em không ngờ ngày 7/5 năm nay anh lại ngồi viết thư cho em tại Sài Gòn đã giải phóng. Ngày mai có người ra Hà Nội, viết vội thư này nhắn tin nhanh cho em biết để mừng và khỏi mong. Nhiều cảm xúc đặc biệt, nhiều chuyện Sài Gòn trước, trong và sau giải phóng không thể viết vội cho em được. Anh sẽ ghi lại nhật ký 2 tháng qua, bây giờ phải dành thì giờ để ghi lại những ngày lịch sử anh đã sống để sau này anh kể lại để em cùng được sống lại với anh những ngày bằng hàng chục năm đó. Ngày 15/4, ra Hà Nội anh đã gửi thư ngay cho em. Ngày 17/4, trước khi lên máy bay đi vào gửi tiếp một thư nữa. Em đã nhận được chưa?
    Ngày 18/4, anh lại đi tiếp tham gia chiến dịch giải phóng Sài Gòn. Tròn 30 năm tham gia cách mạng, trực tiếp được dự ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, ngày vĩnh viễn dành độc lập tự do, thống nhất cho Tổ quốc, anh và mọi người đã trào nước mắt vui sướng. Anh vẫn khỏe và cũng như các anh em khác trẻ lại hàng chục tuổi…
    Anh đến Sài Gòn ngày 1/5. Đến Dinh Độc Lập lúc Dương Văn Minh còn ở đó, nhưng không có máy ảnh mang theo. Ngày 2/5 trở lại đã chiều tối, tranh thủ chụp một bức ảnh gửi em làm kỷ niệm, (chụp ảnh lấy ngay nên chỉ được một chiếc).
    Sài Gòn rất đông, suốt các ngả đường dòng người, dòng xe đi như nước. Trật tự và sinh hoạt bình thường trở lại nhanh. Địch kìm kẹp, tuyên truyền nhiễu sự nhiều năm nhưng nhân dân Sài Gòn hàng triệu người nổi dậy phối hợp với bộ đội. Nhiều khu phố quần chúng cách mạng đã làm chủ trước khi bộ đội vào. Mọi người kể cả sĩ quan, binh lính, nhân viên ngụy quyền qua thực tế tiếp xúc với ta đều phục và tin cách mạng. Đón bộ đội ta với cả cờ hoa và niềm tự hào dân tộc. Chắc em nghe đài phương Tây, đã nghe họ nói phần nào. Vấn đề lớn bây giờ và sắp tới là xây dựng đất nước thống nhất, phồn vinh. Em sẽ về cùng tham gia sự nghiệp đó.
    Viết vội chừng này. Gửi em tất cả niềm vui, xúc động, nhớ thương và tự hào. Chúc mừng tất cả các bạn của em.


    Anh: Phan Khắc Hy."

  3. #13
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Một lá thư của BS-LS Đặng Thuỳ Trâm!

    Ngày 20 tháng 10 năm 1969
    "Chị ơi, chị đi rồi còn em ở lại với các anh. Tình hình quê mình rất ác liệt. Từ khi chị còn sống ở quê đến nay chưa có lúc nào ác liệt như vậy. Cái sống và cái chết đe dọa hàng ngày với tụi em. Trên bom dưới đạn, với một cô gái tiểu thư như em, từ mái trường XHCN bước vào Nam, em chưa thấy lần nào ác liệt như lần này. Nếu chiến tranh cứ kéo dài mãi thế này chắc em không có ngày trở về miền Bắc thân yêu để gặp ba má và các em em. Ngày ấy thì thế nào hả chị?

    ...Về việc riêng tư của em, em đang vùi sâu nó vào một nơi xa thẳm. Nói như vậy nhưng chị ơi khó lắm. Hình ảnh M. (Người yêu Thùy Trâm - TG) ngày ngày vẫn ở trong trí óc em. Ngoài những giờ phút miệt mài chăm sóc thương binh, em vẫn nghĩ tới M. Ngày mai em sẽ về đồng bằng. Ý định của em là muốn xin về Phổ Cường gặp mẹ (mẹ nuôi - đã nói ở trên - TG) để tâm sự cho đỡ nhớ thương..."

    22 tháng 4 năm 1970
    Xa chị lâu ngày em rất nhớ. Nhớ thương chị da diết, em ước gì có cánh để bay lên núi rừng Gia Lai tìm chị, sống với chị để ấp ủ dưới bàn tay của chị trong những ngày xa nhớ. Mỗi lần về quê vắng bóng chị, em thấy mình như mất đi một cái gì trong sâu thẳm.

    Nhớ những ngày bốn chị em mình ngồi trên bãi biển Quy Thuận trong những đêm trăng sáng tâm sự, em cảm thấy nhớ da diết. Nhớ chị, nhớ ba mẹ và các em em ngoài Hà Nội nữa... Chị ơi, có ngày nào chị em mình gặp nhau nữa không, hay là... Chiến tranh ác liệt vô vàn.

    Ở dưới này em chưa có lúc nào ngồi đàng hoàng để ăn cho trọn một bữa cơm. Thương binh về tấp nập, tụi em phải ngày đêm vừa phục vụ vừa tìm gạo củi để nấu cho thương binh ăn... Trong gian khổ, em càng thấy tự hào được cống hiến sức trẻ của mình cho chiến trường. Miền Nam khói lửa đau thương vô vàn nhưng vinh quang không ít. Một ngày mai khi sạch bóng quân thù, chị em sẽ gặp nhau tại quê hương thân yêu của chị...

    20 tháng 5 năm 1970
    Đi công tác về, vừa đến nhà nhận được thư chị em rất mừng; cảm giác như chị em mình đã sống lại những ngày ở Phổ Cường, Phổ Hiệp... Cái ác liệt ở quê mình giờ đây càng thêm cháy bỏng. Bệnh xá bị đánh liên tục. Gạo không có, thương binh đói khát, tụi em cũng đói cũng khổ. Bốn bên biệt kích đi lùng, trên đầu HU1A quần lộn. Em ước mong những giây phút này chị ở bên em để sưởi ấm lòng em qua bao ngày căng thẳng, đau thương, chết chóc. Mới đây 5 người đã ngã xuống trước mặt em. Chiến tranh sao tàn ác đến thế hả chị... Một cô gái tiểu tư sản như em, vào chiến trường này, không một ngày ngừng ngơi bom đạn kẻ thù, tưởng chừng như cái chết luôn đến với mình. Vạn tấm lòng nhớ thương đều dồn hết vào tâm trí của em. Ngày nào em được trở về miền Bắc để cầm tay mẹ em, ba em; để được mẹ cưng chiều như những ngày trẻ thơ hở chị...

    Nói như vậy không có nghĩa đứa em này bi quan trước những chông gai nguy hiểm đâu. Em sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để xứng với tình thương của chị, của mẹ và anh em, bạn bè đồng chí - những người đã dìu dắt, giúp đỡ em trong cuộc chiến đấu ác liệt này để hoàn thành sứ mệnh mà Đảng đã giao cho em. Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng Miền Nam vẫn in sâu trong trí óc của em. Chị hãy tin em chị nhé!

    Nếu mai này khi đất nước thanh bình chị trở về vắng bóng em,chị có nhớ đứa em tiểu tư sản này không? Hãy đốt cho em một nén hương chị nhé...

  4. #14
    Ngày tham gia
    29-09-2010
    Bài viết
    1,078
    Thích
    145
    Đã được thích 547 lần trong 331 bài viết
    Bệnh xá Đặng Thuỳ Trâm 26/6/2011

  5. #15
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Đoạn trích một bức thư được gói kỹ càng để lại giữa cánh rừng nguyên sinh tại thượng nguồn sông Đồng Nai bên cạnh 3 bộ hài cốt của 3 chiến sĩ thuộc Tiểu đội 1 (Trung đội Ký Con, Trung đoàn Bình Giã, Quân giải phóng miền Nam). Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
    "Chúng tôi mong được ghi nhận rằng chúng tôi đã từng sống, chiến đấu và đã chết trong một mùa Xuân giữa đất trời như trăm ngàn cái chết của người Việt Nam chân chính cho Tổ quốc và dân tộc sống còn... Xin cho chúng tôi gởi đến những người đang sống, sống đúng ý nghĩa của nó lời biết ơn sâu sắc vì các bạn đang làm cho cái chết của chúng tôi giữ được đầy đủ ý nghĩa. Các bạn đang lao động quên mình cũng như chúng tôi đã chiến đấu quên mình cho đất nước ta ngày nay tươi đẹp, cho dân ta ngày càng ấm no, hạnh phúc, cho xã hội ta ngày càng dân chủ công bằng".
    Sự hy sinh rất đỗi bi hùng của những chiến sĩ Giải phóng quân và những dòng thư họ để lại như một lời ca bất tử của tuổi trẻ Việt Nam thời thắng Mỹ, là cảm nhận của người đọc khi bắt gặp bức thư này trong tập sách Kết thúc cuộc chiến tranh 30 năm của Cố Thượng tướng Trần Văn Trà, do Nhà xuất bản Quân đội nhân dân ấn hành nhân kỷ niệm 30 năm ngày toàn thắng của cuộc kháng chiến chống Mỹ và lần thứ 60 Quốc khánh 2/9. Lộ trình đến với bức thư “có một không hai” này được Cố Thượng tướng Trần Văn Trà kể lại: Vào mùa xuân năm 1984, trong một chuyến khảo sát để quy hoạch cơ sở sản xuất, đoàn cán bộ Nông trường “Giải phóng” – tỉnh Sông Bé (nay thuộc Bình Dương) do đồng chí Nhân – Thượng tá quân đội chuyển ngành, nguyên cán bộ Trung đoàn Bình Giã - dẫn đầu, ngược thượng nguồn sông Đồng Nai tới một vùng đồi rừng nguyên sinh đã xúc động, bàng hoàng trước một cảnh tượng rất đỗi thiêng liêng. Trên 3 chiếc võng dù cùng cột chung đầu vào một thân cây, là 3 bộ hài cốt của 3 chiến sĩ Quân giải phóng. Cạnh mỗi bộ hài cốt là một khẩu AK han rỉ, một đôi dép cao su. Những bí ẩn về sự hy sinh của 3 chiến sĩ giải phóng quân nhanh chóng được “giải mã” bởi bức thư bọc gói kỹ càng trong ni lông và được cột chặt ở đầu võng. Tuy những dòng viết run rẩy, nguệch ngoạc (vì bị thương, đói, khát), nhưng với những ý tứ, câu từ rất sáng rõ. Những người viết tự giới thiệu: “Chúng tôi: 1. Lê Hoàng Vũ, quê Thái Bình; 2. Nguyễn Chí, quê Quảng Ngãi; 3. Trần Viết Dũng, quê thành phố Sài Gòn, chiến sĩ thuộc Tiểu đội 1, Trung đội “Ký Con”, Trung đoàn BG (Bình Giã), Quân giải phóng miền Nam…” Những dòng thư đưa người đọc trở lại với một sự kiện lịch sử xảy ra cách hôm nay (2005) gần 40 năm. Ngày đó, sau trận tập kích của Trung đoàn Bình Giã và một số đơn vị khác thuộc Bộ Tư lệnh Miền, diệt một lực lượng lớn quân Mỹ – Ngụy ở Bông Trang – Nhà Đỏ (Thủ Dầu Một), tháng 2/1966, trên đường rút về hậu cứ, một tiểu đội, trong đó có các anh Vũ, Chí, Dũng, được phân công nghi binh, đánh lạc hướng địch, để trung đoàn trở về an toàn. Một tiểu đội 11 người với những chiếc bật lửa và vài chiếc máy thông tin, mỗi người một khẩu AK đã làm tròn nhiệm vụ tạo dấu vết một trung đoàn hành quân về hậu cứ sau trận tập kích thắng lợi. Sau mấy ngày băng rừng, vượt suối, hứng chịu hàng chục phi vụ rải thảm của B52, 8 người hy sinh; phương tiện thông tin hư hỏng. Vượt qua những ngày “đói quay đói quắt…, khát như khô cháy cả ruột gan…” và mang trên mình đầy thương tích, 3 chiến sĩ còn lại đã tới được cánh rừng này. Sức kiệt, không thể đi tiếp, không còn phương tiện thông tin, các anh quyết định dừng lại và “chọn khu rừng đẹp đẽ này làm nơi an nghỉ cuối cùng…”. Chúng ta hãy nghe các anh tâm sự: “Quyết định rồi chúng tôi tự thấy khoan khoái lạ thường. Sáng suốt hẳn lên… Dừng lại ở đây với một ít sức lực còn lại viết một tường trình cuộc chiến đấu gửi lại cho ai đó tìm được… Mỗi người đứng trước cái chết của mình cố gắng dùng một chút sức còn lại, quả thật rất ít ỏi, để thay nhau chấp bút. Chúng tôi đã chọn cây gỗ tơ còn sống lâu này làm trụ, giúp nhau mắc võng cho từng người, thống nhất nhau tư thế nằm trên võng, sắp xếp vài đồ vật còn lại… Chúng tôi sẽ chết ung dung thư thái như đã từng sống mãnh liệt mà thư thái với công việc chúng tôi đã làm…”. Sau khi chọn cho mình cái chết, 3 chiến sỹ – người yếu viết trước, người còn sức dành viết sau; các anh dồn chút sức lực còn lại viết về cuộc chiến đấu trong mấy ngày qua, về sự hy sinh của đồng đội; những tình cảm thân thương da diết đối với bố, mẹ, vợ con, người thân, quê hương… và bày tỏ niềm tin vào ngày cuộc kháng chiến chống Mỹ toàn thắng. Lần lượt, Lê Hoàng Vũ, Nguyễn Chí vĩnh viễn ra đi. Người để lại những dòng lưu bút cuối cùng là Trần Viết Dũng. Xin được dẫn những dòng như dứt, rút từ gan ruột của anh: “…Nhưng rồi các bạn giục kết thúc lá thư đi thôi. Thời gian không chờ chúng tôi nữa. Chúng tôi đã cảm thấy sắp đến giờ phải từ giã cõi đời này rồi. Trước khi ra đi, thư phải được bảo quản cẩn thận để tránh thời gian mưa nắng phũ phàng. Thư. Thư phải về tới tay những người đang sống… Nếu lá thư này được về với đồng đội chúng tôi trong Trung đoàn BG quân giải phóng miền Nam hay một đơn vị bạn nào đó qua đây, xin chuyển lên giùm cấp trên. Tiểu đội Giải phóng quân chúng tôi trong Trung đội “Ký Con” đã hoàn thành nhiệm vụ. Chúng tôi mong được ghi nhận rằng chúng tôi đã từng sống, chiến đấu và đã chết trong một mùa Xuân giữa đất trời như trăm ngàn cái chết của người Việt Nam chân chính cho Tổ quốc và dân tộc sống còn. Còn như chúng tôi được phát hiện muộn hơn sau 5 năm – 10 năm – tự do quý giá, thì xin cho chúng tôi – gởi đến những người đang sống, sống đúng ý nghĩa của nó, trong một thời đại vinh quang, lời biết ơn sâu sắc vì các bạn đang làm cho cái chết của chúng tôi giữ được đầy đủ ý nghĩa. Các bạn đang lao động quên mình cũng như chúng tôi đã chiến đấu quên mình cho đất nước ta ngày nay tươi đẹp, cho dân ta ngày càng ấm no, hạnh phúc, cho xã hội ta ngày càng dân chủ công bằng. Hay trong trường hợp đến 50-100 năm sau, thư này mới tới những người, có thể gọi là thế hệ mai sau, thì cho phép chúng tôi gửi lời chào xã hội chủ nghĩa, cho phép chúng tôi bày tỏ vui mừng tuyệt diệu vì hạnh phúc và hòa bình đang tràn ngập hành tinh chúng ta mà chúng tôi trở thành những hạt bụi có ích – Và hơn thế nữa nếu được, cho chúng tôi gửi lời chào niềm nở nhất đến những con người ở những vì sao xa xôi, những người bạn mới giữa các hành tinh. Mùa Xuân giữa rừng miền Đông Nam Bộ. Vũ-Chí-Dũng”.

    Xin được nghiêng mình trước những gương hy sinh nghĩa liệt, trước những dòng huyết thư như một lời ca bất tử của những người trai đất Việt thời thắng Mỹ.

  6. #16
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Thư viết trên... mảnh vải quần.

    Lá thư độc đáo này là của nhà báo Phạm Nho Nghĩa - Nguyên Uỷ viên Thường trực Thông tấn xã Giải phóng viết trên mảnh vải kaki được cắt từ chiếc quần cũ gửi vợ báo tin ngày lên đường vào chiến trường B.

    Em Loan yêu!
    Khi em nhận được những quần áo còn ấm hơi anh, thì anh đã đi được chặng đường khá dài và đang tiếp tục cuộc hành quân tới đích. Chúc em và 3 con Bách + Hồng + Việt mạnh khỏe và tin tưởng ở ngày mai thắng lợi. Thương yêu anh, em hãy tỏ ra có nghị lực, gan góc - đừng tỏ ra mềm yếu, buồn rầu mà ảnh hưởng đến sức khỏe. Xa em và các con, anh luôn nhớ và sẽ luôn gửi thư về. Đến nơi, anh sẽ viết địa chỉ về để em viết thư cho anh. Hẹn gặp em trên những bức thư với nét chữ của em và của con Bách. 3/4/1965 Hôn em thắm thiết!

    Ký tên: Nghĩa

    Tái bút: - Đến ngày đi, anh vẫn không nhận được thư của em. Anh chắc thư bị thất lạc, hoặc chậm. - Tiền gửi em 2 lần là tiền ngoài. Bắt đầu từ tháng 4/65, em nhờ chị Sáu lĩnh, hoặc hỏi cách lĩnh."

    Gần 10 năm sau, tôi được ra miền Bắc để chữa bệnh. Ngày gặp lại vợ con, tôi rất vui và xúc động khi được vợ mình trao lại một tập thư, trong đó có mảnh vải kaki tôi dùng để báo tin ngày lên đường vào chiến trường B…

  7. #17
    Ngày tham gia
    22-12-2010
    Bài viết
    639
    Thích
    487
    Đã được thích 210 lần trong 128 bài viết
    Trích dẫn Gửi bởi huuthanh Xem bài viết
    Bệnh xá Đặng Thuỳ Trâm 26/6/2011
    Phải chăng đây là nơi chăm sóc vết thương do địch tra tấn,nay tái phát của bà con các cơ sở CM bị lộ từ nguồn thông tin trong nhật ký của Bác sĩ ĐTT ???????

  8. #18
    Ngày tham gia
    22-12-2010
    Bài viết
    639
    Thích
    487
    Đã được thích 210 lần trong 128 bài viết

    Lời chào vĩnh biệt

    Má Lưu, mẹ liệt sĩ Chu Tấn Quang, gửi cho chúng tôi tấm ảnh của anh khoác trên mình bộ quân phục xuân hè, đầu đội mũ cối, trên vai đeo khẩu tiểu liên AK, chân xỏ dép cao su được chụp tại Nho Quan, Ninh Bình trước ngày lên đường đi “B”. Trông anh rắn rỏi, trưởng thành sau những ngày huấn luyện. Và trước khi vào trận, anh đã viết thư về…
    ---------------------------------------
    Đêm 16 tháng giêng 1973 - 2 giờ 30 phút

    Ba má kính mến!
    Sớm mai con lên đường đi chiến đấu. Thời gian tương đối gấp, đó là yêu cầu của chiến trường. Con không kịp báo tin về nhà cho ba má biết trước.

    Trước khi đi, con hứa với ba má sẽ luôn luôn làm tròn nhiệm vụ, làm đúng những điều dạy dỗ của ba má. Con sẽ xứng đáng là con của ba má.
    Con mong ba má ở nhà mạnh khỏe. Ba thì công tác tốt, còn má thì mau khỏi bệnh.

    Thôi con tạm dừng bút.
    Con trai Chu Tấn Quang.
    ------------------------------------------
    Đây là bức thư cuối cùng của liệt sĩ Chu Tấn Quang gửi về cho gia đình ở Hà Nội.
    Cuối năm đó, ngày 29 tháng 12 năm 1973, trong trận chiến đấu chống lấn chiếm của lính ngụy ở Bù Bông (tỉnh Quảng Đức cũ, nay là Bình Phước), người trung đội phó của chúng ta đã anh dũng chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.

    Sau đó, anh giương lưỡi lê gắn trên khẩu tiểu liên AK đánh giáp lá cà và tiêu diệt 5 tên địch như tấm gương dũng sĩ Hoàng Văn Nô trong kháng chiến chống Pháp.

    Lưỡi lê bị gẫy, anh đã quần nhau với tên giặc thứ 6. Với sức lực còn lại, lựa thế, bất ngờ anh hạ gục hắn. Khiếp vía trước tinh thần quả cảm của chiến binh cộng sản, quân địch tan tác.

    Nhưng một tên nấp từ xa đã nổ súng vào sau lưng anh. Chu Tấn Quang đã anh dũng hy sinh khi vừa tròn 21 tuổi.


    Tác giả : Kiến Quốc

    ( liệt sỹ : Chu Tấn Quang )

  9. #19
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,236
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Ba lá thư của anh Trỗi!

    Thư số 1:

    Đà nẵng, ngày 15 - 4 - 1963
    Quyên mến !
    Anh về chưa đến nhà thì anh gửi liền cho em một lá thư . Không hiểu vì lẽ gì mà sự trông đợi của anh lại rơi vào câm nín ? Nhưng anh vẫn tin rằng thư bị lạc, chứ có lẽ nào em nhận đựoc mà lại chẳng hồi âm . Nếu em không nhận đựoc thư anh, thì có lẽ em đã trách anh nhiều, cũng như anh đã trách em trong mấy ngày gần đây vậy .
    Hôm nay, anh lại viết thư này gửi cho em, nói lên cái tâm trạng của anh trong mấy ngày xa em . Và cũng mong đựoc em kể lai cái tâm trạng của em trong ngày ấy .
    Ngày anh bứoc chân lên xe, lòng chợt cãm thấy nao nao, trông cho đưòng đất thêm gần lại để thoả lòng mong nhớ trong hơn một năm trời xa cách . Nhưng cái vui chỉ đến với anh trong cái buồn vì lòng đang nặng trĩu một tình thương và hình bóng của em, tuy rằng tình quê hương vẫn còn đầm ấm, với tất cả tình thương . Nhưng anh vẫn thấy thiếu một cái gì ở giữa tim anh nên không thể bằng lòng để hường những cái vui bên ngoài đựoc . Mấy ngày gần đây, anh rời nhà quê lên Đà Nẵng để đón tin em, nhưng trông mãi vẫn không thấy . Anh hiện đang vận động tìm một việc làm tại Đà Nẵng . Dù sao anh cũng trở lại Sài Gòn để tính xong câu chuyện của chúng mính, rồi mới tính đến chuyện làm ăn đựoc
    Bấy nhiêu lời trên đây, tưởng em đã lãnh hội đựoc cái tâm trạng của anh rồi, vậy trước khidừng bút, anh nhờ em chuyển lời thăm hỏi của anh đến gia đình, ba má cùng các em và chị Kim Anh .
    Cuối cùng chúc em đựoc như ý . Anh "mừng"
    Thân mến chào em
    Ký tên
    Nguyễn Văn Trỗi


    Thư số 2 :

    Chí Hoà (Sài Gòn), ngày 11- 10- 1964
    Kính thăm ba má !
    Nay con kính gửi đôi lời về thăm ba má, các anh chị và mấy em . Con xin cầu chúc ba má cùng các anh chị và mấy em đựoc mạnh khoẻ thì nơi đây con rất vui mừng !
    Riêng về phần controng này vẫn bình an mong ba má cứ yên tâm .
    Con ở trong này rất mong tin nhà . Và mỗi lần đựoc em con vào kể lại chuyện nhà, ba má vẫn mạnh, các anh chị em đều bình an vui vẻ cả .. nên con rất mừng .
    Con chẳng biết làm thế nào hơn . Chỉ mong trời Phật phù hộ cho ba má đựoc mạnh khoẻ và các anh chị em đựơc yên vui .
    Con xin n hờ ba má chuyển lời thăm hỏi của con đến các bác, các chú, cậu mợ và bà con xa gần .
    Con sơ lựoc ít lời tin về cho ba má rõ . CUối thư con xin chúc ba má và các anhchị bình an .
    Con Trỗi !


    Lá thư số 3 :

    Chí Hoà, ngày 11 - 10- 1964
    Quyên em !
    Anh gửi đôi lời về thăm em, mong em ở nhà đựoc khoẻ mạnh, thì nơi đây anh rất vui mừng .
    Riêng về phần anh sức khoẻ hơi kém . Mấy hôm rày anh hay nhức đầu . Anh cần dùng hai món thuốc Qlutaminol và Calcium Corbiere, một bình dầu khuynh diệp Bác Sĩ Tín, vài đồng tăm xỉa răng , em mua cho rồi đến 15 này em đem vào cho anh hay gửi bằng dường bưu điện cũng đựơc .
    Thôi chỉ có bậy nhiêu em nhớ cho .
    Anh Trỗi .
    TB: Tiếp đây, anh có đôi lời thăm em Lợi, anh rất vui khi đựoc tin em đến ở với chị em . Vậy ở nhà khi nào Quyên buồn thì em phải chọc cười, chứ đừng khóc theo nhé . Nhớ nhé !

  10. #20
    Ngày tham gia
    29-09-2010
    Bài viết
    1,078
    Thích
    145
    Đã được thích 547 lần trong 331 bài viết
    Trích dẫn Gửi bởi ONGBOM-K5 Xem bài viết
    Phải chăng đây là nơi chăm sóc vết thương do địch tra tấn,nay tái phát của bà con các cơ sở CM bị lộ từ nguồn thông tin trong nhật ký của Bác sĩ ĐTT ???????
    Ongbom nhìn nhận hơi bị thái quá chăng? Chiến tranh tự bản thân nó đã giống như bao gồm rất nhiều tai nạn rồi. Nếu nhật ký bị khai thác như một nguồn tài liệu tình báo thì tai nạn với đồng bào chắc cũng không nhiều hơn? Đáng lý nó đã bị đốt đi rồi, theo lời "địch".

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •