CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 14 của 14 Đầu tiênĐầu tiên ... 4121314
Kết quả 131 đến 134 của 134

Chủ đề: CHUYỆN ĐỜI QUANH TA

  1. #131
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    "KHÔN NGOAN ĐÁ ĐÁP GÀ NGOÀI - GÀ CÙNG MỘT MẸ CHỚ HOÀI ĐÁ NHAU"

    Vợ chồng Ông L, Bà G có tới 11 người con, sợ ngày sau bầy con của mình lục đục, bất hòa nên năm 1991 ông bà đã họp các con để cho đất, có làm giấy tương phân rõ ràng từng phần. Sau đó, 9 đứa làm thủ tục xin cấp giấy chủ quyền phần của mình, riêng anh con trai thứ 4 tên L thì không làm vì giận hờn, cô con gái thứ 3 tên Th tuy không giận hờn nhưng nghĩ mình không chồng, con thì không vội gì nên cũng không làm.

    Thời gian vật đổi sao dời, mâu thuẫn giữa anh L với gia đình ngày càng nặng nề, vợ chồng anh L vô nội thành mua căn hộ chung cư để ở và gần như không về quê. Phần chị Th bổng dưng rất mê tín một “đạo” gì đó do mấy bà, mấy cô ở miền Tây lên ở trọ truyền lại, suốt ngày hành hương các chùa chiềng khắp trong Nam, ngoài Bắc và đã có ý định qua tận Cam pu chia, Thái Lan, Ấn Độ ! Nhóm “đạo” này do một cô gái còn rất trẻ, ăn mặc, trang điểm cực kỳ hiện đại nhưng cả nhóm đều gọi cô ta bằng “Mẹ” và thề nguyện rằng “cả đời này sẽ hy sinh tất cả vì Mẹ” ! “Giáo lý” của “đạo” này rất dễ hiểu, “Mẹ” phán rằng ngày tận thế đã cận kề, có giữ nhiều của nả cũng chẳng để làm gì vì ai cũng chết, các con không muốn bản thân và gia đình hồn sa địa ngục thì lập tức bán xới tài sản, gom góp hết đưa cho “Mẹ” cúng dường “bề trên” để khi tận thế xảy ra thì được “Thiên sứ” đón về Thiên đường vui vầy cực lạc, ai “cúng dường” trước và nhiều sẽ được “Thiên sứ” ưu tiên đón trước ! Gia đình lo sợ chị L làm giấy chủ quyền phần đất của mình xong sẽ “cúng dường” cho “Mẹ” nên quyết liệt cản ngăn, xung đột xảy ra và chị L “thoát ly”, ngày ngày đi khắp bà con tìm cách vay mượn tiền, vàng, khi không còn lừa được ai thì phải giả mù, điếc, bệnh tật lở loét …lê la khắp nơi ăn xin để kiếm tiền “cúng dường” cho “Mẹ” ! Cả chục người bị mê hoặc tới tan nhà, nát cửa nên chưa tới 10 năm, từ chổ chỉ là 1 cô gái thuê phòng trọ mấy trăm ngàn một tháng để ở, “Mẹ” đã mua đất xây nhà 5 tầng lầu như cung điện.

    Thắm thoát mà 20 năm trôi qua, ông L đã mất năm 2011, sự kiện này khiến mâu thuẫn trong gia đình càng thêm gay gắt, bởi giấy chia đất năm 1991 chỉ là giấy tay, thời đó pháp luật còn sơ khai nên dựa vào giấy đó để làm ngay giấy chủ quyền đất thì được, tới năm 2011 pháp luật đã tương đối hoàn chỉnh, Anh L, chị Th muốn làm giấy chủ quyền đất bắt buộc phải có giấy tái xác nhận cho đất của ông L mà ông L đã mất thì làm sao làm được thủ tục này ! Như vậy, nền đã chia năm 1991 cho anh L và chị Th vẫn là tài sản chung của ông L bà G, trong đó phần của ông L trở thành di sản phải chia thừa kế theo pháp luật. Tranh chấp tới Tòa án giải quyết nhưng kéo dài 4 năm mà vẫn dậm chân tại chổ.
    (CÒN TIẾP)
    NAMQUANLUC

  2. Có 2 người thích bài viết này


  3. #132
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    "KHÔN NGOAN ĐÁ ĐÁP GÀ NGOÀI - GÀ CŨNG MỘT MẸ CHỚ HOÀI ĐÁ NHAU"

    Năm 2015 tôi tham gia vụ án với tư cách người đại diện theo ủy quyền, gặp lại chị Th tôi không khỏi ngạc nhiên, chung làng xóm nên chúng tôi biết nhau từ nhỏ, “đạo” và “mẹ” đã biến chị từ một phụ nữ ít nói, có phần chân chất, quê mùa thành một phụ nữ có lời lẽ sắc bén, lưu loát, nhiều mưu mô, tính toán và khi cần thì trở nên hung dữ lạ thường. Tôi hiểu sau lưng chị là “Mẹ”, tuy không ra mặt nhưng theo dõi sát sao và hỗ trợ chị tối đa, gồm cả việc nhờ Luật sư tư vấn, tuy nhiên tôi cũng hiểu họ có một yếu điểm “chết người” là rất khao khát tiền ! Trên cơ sở đánh giá tình hình, tôi xác định phải vạch ra một kế hoạch nhằm thuyết phục các bên hòa giải thành là biện pháp tối ưu nhất, vừa ít tốn kém tiền bạc (án phí, phí thi hành án…công sức, thời gian lên xuống hầu tòa) vừa có thể phần nào hàn gắn lại những rạn nứt trong nội bộ gia đình của họ.

    Với anh L tôi phân tích để anh thấy nếu tiếp tục giận hờn (Anh L giận vì anh là Trưởng nam mà chỉ được chia nhỉnh hơn vài chục mét vuông đất) thì sẽ vĩnh viễn vuột mất cơ hội được nhận phần tài sản có thời giá lên tới 7 tỷ bạc. Với chị Th tôi nêu các căn cứ pháp luật cụ thể để chứng minh cho chị thấy cơ hội để chị được nhận phần của mình theo giấy chia đất năm 1991 đã vĩnh viễn không còn, chị chỉ còn được chia thừa kế đối với di sản của ông L để lại, tính toán sát sao thì chị chỉ được chia khoảng 500 triệu. Đối với bà G và những người còn lại tôi phải thuyết phục họ bỏ ý định “lấy lại miếng đất đó mà không cho con Th một xu vì cho bao nhiêu nó “cúng dường” cho “mẹ” hết bấy nhiêu” bởi nếu Tòa xử thì chắc chắn chị Th phải được chia thừa kế của ông L, chi bằng gia đình cứ thanh toán cho chị Th vài trăm triệu để lấy thửa đất có thời giá 5 tỷ vẫn có lợi hơn.

    Các bên đều đồng ý, chỉ riêng chị Th là phản ứng gay gắt, chị nguyền rủa gia đình “ăn cướp” phần của chị, thậm chí chị còn in tờ rơi có nội dung vụ việc rải giữa trung tâm TPHCM cùng một số nơi “nhạy cảm” ở Quận và tuyên bố “tôi không được phần thì tôi cũng sẽ quậy cho thằng L không được theo, bắt cũng phải chia thừa kế phần của nó luôn !”, tôi lại phải kiên trì giải thích, rằng số tiền 500 triệu mà tôi đưa ra là đã gồm cả chia thừa kế luôn phần của anh L, cụ thể cả 2 thửa đất đó giờ là tài sản chung của ông L và bà G có giá trị 12 tỷ thì tòa sẽ chia hai, 6 tỷ trở thành tài sản riêng của bà G, 6 tỷ còn lại là di sản của ông L sẽ chia đều theo pháp luật cho vợ và 11 người con của ông, vị chi mỗi người được 500 triệu. Nhưng để Tòa chia thì chị phải chịu án phí cho 500 triệu đó hết 24 triệu, tiếp theo còn phải yêu cầu thi hành án và chịu phí thi hành án 15 triệu nữa, chưa kể còn phải chia phí đo vẽ, thẩm định giá theo phần của mình, ước tính chị mất tổng cộng khoảng 50 triệu mà khả năng không nhận được tiền 1 lần và nhanh chóng là rất cao…

    Sau mấy tháng trời kiên trì thuyết phục, cuối cùng tôi cũng đã đạt được mục đích, gia đình bà G đã hòa giải thành với các nội dung chính : tất cả đều đồng ý để anh L đăng ký xin cấp giấy chủ quyền phần đất mà anh đã được chia năm 1991, chị Th đồng ý giao lại phần đất được chia năm 1991 cho bà G, bà G tự nguyện thanh toán cho chị Th số tiền 550 triệu. Sau khi vụ án khép lại, anh L đã thường xuyên về quê để thực hiện bổn phận Trưởng nam, hôm rồi gia đình này tổ chức gả chồng cho đứa cháu và có mời tôi, nhìn anh L giữ vai trò “Trưởng tộc đàng gái” trong sự đoàn kết, vui vẻ của anh chị em mà tôi cũng vui lây. Chị Th chưa về nhà nhưng không còn quậy phá, kiện thưa như trước….
    HẾT
    NAMQUANLUC

  4. Có 5 người thích bài viết này


  5. #133
    Ngày tham gia
    25-09-2011
    Bài viết
    416
    Thích
    234
    Đã được thích 1,441 lần trong 348 bài viết
    MỘT CHUYẾN DU XUÂN

    Hơn 5 năm rồi mới trở lại Thốt Nốt - Cần Thơ, ông cụ giờ đã rất già yếu và không còn nhớ mình là ai dù hai con gái của cụ - chị hai và chị ba – thay phiên kể tôi là người mấy năm trước từng giúp cụ trong vụ án đòi 2 công ruộng dưỡng già bị đứa con nuôi gian lận giấy tờ lấy mất. Tôi biết chị hai và chị ba sợ tôi buồn nên vội lên tiếng : "Bác đã gần 100 tuổi rồi, em không dám giận hay buồn bác đâu hai chị".

    Chú học trò (cháu ngoại của chị hai, tức cháu cố của ông cụ) quá đỗi hiền lành, hồi đó vẫn hay bị la rầy từng chuyện nhỏ thì nay đã làm Cha. Nhớ cái lần đầu tiên nó lên Saigon, nó tình thiệt kể : "sáng đêm cháu không dám ngủ vì sợ ngủ dậy trễ bị xe bỏ", rồi thì : "đói bụng quá nhưng cháu không dám ăn gì hết vì sợ bị chặt chém, chừng cháu thấy bà kia bán cho người ta 3 cái bánh bò có 10 ngàn nên cháu cũng mua 3 cái mà bả lấy tới 20 ngàn"..v..v… Lúc ra Bến xe miền Tây đón nó, đám xe ôm bặm trợn ở đây nói với tôi : "nãy giờ tụi tôi tính lừa gạt lấy tiền của nó mà dòm nó hiền quá nên không nỡ đó ông nội !". Dĩ nhiên ngoài miệng là phải la rầy, dạy dỗ để nó cứng cáp với cuộc đời nhiều phong ba, bão táp nhưng trong bụng tôi thì nghĩ "thằng này đúng là của hiếm đây". Bây giờ nó là chủ một Cửa hàng bán vật tư nông nghiệp (hình như hướng làm ăn này cũng là do mình gợi ý !) nổi tiếng trong vùng, làm ăn coi bộ khấm khá. Mừng lắm.

    Vụ án nào rồi cũng trôi qua nhưng nếu giữ được tình người luôn ở lại thì thật là hạnh phúc.

    ÔNG CỤ :





    CHỊ HAI :



    CHỊ BA :



    HỌC TRÒ :









    VÀI HÌNH ẢNH VỀ QUÊ HƯƠNG THỐT NỐT :








    muctau's Avatar

    muctau

     21:09, 14th Feb 2016 #24991 

    Cả nhà du Xuân thật là vui.


    NAMQUANLUC

  6. Có 3 người thích bài viết này


  7. #134
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Em không tìm được " Những chuyện vụn vặt" ở đâu. Up nhờ nhà bác vậy!

    ĐỪNG ĐỐT

    Chị là một cô gái làng bên của tôi.

    Chị vốn con nhà gia giáo, gia giáo đến mức khắc nghiệt.

    Lúc sinh ra, nhìn giữa khe đùi trống trơn, mẹ chị cố nén chút sức còn lại sau cơn rặn vật vã, và tiếng khóc chào đời oe oe của chị, than: " Con gái ư, thân như hạt mưa sa, khổ lắm con ơi!"

    Không ngờ, nó lại vận vào chị.

    Như đã nói, nhà chị gia giáo. Ảnh hưởng của nền nho học từ đời cụ kỵ, tổ tiên. Đàn bà con gái rèn rũa kỹ từng ly từng tý. Đến nỗi khi sắp thành bà già, chị vẫn không quên tiếng cái roi mây của ông cụ, mỗi lần bị phạt, rửa chân, leo lên sập nằm úp, tiếng vun vút quất vào thịt da, đau buốt đến tận lục phủ ngũ tạng. Cứ ra đường, nghe tiếng vun vút chị lại giật nẩy.

    Nhưng thứ đó, chả làm ảnh hưởng, hại đến cuộc đời chị về sau. Như cách dạy của mẹ mới khiến chị cả cuộc đời mơ cất tiếng ru hời à ơi.

    " Nam nữ thụ thụ bất thân", mẹ chị vốn chữ nho chả có tý nào, nhưng rất hay buông ra lời mỗi khi răn chị. Từ lúc thấy chị có dấu hiệu tuổi dậy thì, bà lúc nào cũng vậy.

    " Đàn ông trên đời, kiếm được đấng trượng phu, quân tử hiếm lắm con à! Làm thân con gái phải biết giữ mình, ông bà đã nói " Kiếm củi ba năm, đốt một giờ" Đừng để bọn chúng nó lừa, mà con đốt hết gia phong nhà ta. Đừng đốt con nhé!"

    Lại nói về chị, nhan sắc cũng chỉ mức thường thường, nếu không nói là ...hơi xấu. Số chị có lẽ được một ông mụ nặn, trong lúc say rượu định cho thành con trai, nhưng chắc thiếu tý bột nặn chym, đành để là con gái. Đã thế, quên chỉnh hình thẩm mỹ lại. Cho nên, chị là đàn bà nhưng có gương mặt, dáng dấp hơi hướng của một người đàn ông. Cặp chân mày giao nhau làm mỗi khi mơ mộng suy tư trở thành dữ dằn, đôi lưỡng quyền cao bóng, giá còn bột, tướng chị sẽ làm quan chứ chả chơi.

    Tuy vậy, Tuổi xuân thì khiến người con gái nào cũng đáng yêu cả, con mắt lúng liếng, thân mình vụt nẩy nở như nụ cây đâm chồi mùa xuân. Hàng tối, tiếng chân trai làng dậm dịch qua lại đầu ngõ, khiến chị không yên. Mẹ chị càng không yên hơn, luôn đánh con mắt canh chừng. " Con người có duyên có số, như tao lấy cha mày, chỉ một câu bà mối, thành vợ thành chồng, cấm đua đòi theo bọn tân tiến bây giờ nghe chưa". Chị tuy tai vẫn dỏng lên nghe tiếng huýt sáo vu vơ đâu đó, nhưng dằn lòng lại, ngoan ngoãn giăng màn đi ngủ trong nỗi nóng bức thịt da hôi hổi.

    Lâu thành quen, chị không còn tò mò nghe đám bạn gái thì thào với nhau về những đêm trăng trong vườn chuối, dưới cánh đồng ngô vẫy lá xào xạc mơ màng. Chị sợ cái roi mây hơn những đòi hỏi xác thịt rất con người đó!

    Rồi đến lúc, chị trở lên cứng rắn lạ lùng. Hôm chợ phiên, một chàng trai làng bên đánh bạo sờ vào tay chị. chị giật phắt ra, chửi đổng " Mẹ mày nhé, đây không phải chỗ mày thích cầm là cầm, sờ là sờ đâu!" Buông lời xong, chị giật mình, nhưng lại vài lần nữa, chị quen, thậm chí nhìn lâu cũng chửi. Mẹ chị hài lòng lắm.

    Năm tháng trôi dần đi, những lời chọc ghẹo, con mắt đung đưa cũng vơi dần. Chị chỉ ngồi yên, chờ sự lương duyên, hay đúng ra là một bà mối

    Câu " Đừng đốt " của mẹ chị cũng nhạt dần, rồi im hẳn.

    Thời gian xồng xộc đuổi chị, cặp chân mày hay nhíu lại hơn, không phải mơ màng mà chỉ còn suy tư.

    Chị tự nhiên lại thèm khát được nghe tiếng chân dậm rịch đầu ngõ, thèm khát tiếng sáo vu vơ, thèm ai đó nắm tay, giật áo mình.

    Cha mất, rồi mẹ cũng theo cha. Nỗi cô đơn còn lại một mình luôn như bóng tối, bao phủ quanh chị, bất kể ngày hay đêm.

    Ba mươi

    Nỗi hy vọng chỉ còn hơi hơi.

    Chị vẫn chờ mối lương duyên như của mẹ. Càng ngày càng sốt ruột vì đám trai làng đồng lứa cứ vãn dần. Đến lúc không chịu được nữa, hùng hục trong một đêm mưa, đến nhà người trai làng từng bị chửi ngày trước, hổn hển: " Đốt đi...à nhầm...anh hãy trêu, chọc, nói gì, làm gì với em đi". Người đàn ông sợ quá, đạp vách sau đội mưa chạy. Để chị ngồi trông nhà hộ trong cơn đắng.

    Ba nhăm...

    Càng ngày chị càng giống đàn ông, mà là người đàn ông khó tính, gắt gỏng, bất cần đời. Chị thề " Đứa nào làm mối, tỏ tình, tao...sẽ giết"

    Bốn mươi...

    Như khúc cây khô nẩy lại chồi, đám lúa cằn được cơn mưa. Mọi nỗi khát khao quay trở lại. Nhưng những gì chị cần, chị khát khao, vẫn xa khỏi tầm với.

    " Ước gì ngược được thời gian quay trở lại, mình sẽ đốt, đốt hết!". Thi thoảng, người ta nghe chị lẩm bẩm thế!



    namquanluc's Avatar

    namquanluc

     10:18, 20th Mar 2016 #25009 

    Đọc xong cứ nghe buồn man mác....

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     09:09, 19th Mar 2016 #25008 

    Thật lòng. em chưa hiểu ý trong cái còm của bác! :p

    No Avatar

    phóng nb

     21:24, 18th Mar 2016 #25007 

    'Không thể chấp nhận trồng rau bằng nhớt' 11:45 05/12/2015 37 2.7k 2.7k 37 "Nếu thấy tận mắt thì không dám ăn loại rau này", Phó giám đốc Sở Nông nghiệp TP HCM thốt lên sau khi xem clip trồng rau bằng nhớt,


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  8. Có 2 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 2 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 2 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •