CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 60 của 60 Đầu tiênĐầu tiên ... 1050585960
Kết quả 591 đến 600 của 600

Chủ đề: Biên giới Tây Nam (phần 1)

  1. #591
    Ngày tham gia
    11-10-2010
    Bài viết
    485
    Thích
    372
    Đã được thích 385 lần trong 222 bài viết
    Hạn cho bạn 10 tháng
    Là phải in ra xong


    Trích Trungsy. =))

    Bởi:
    GIà chưa đến trọc đầu
    Yếu chưa nhăn nheo mặt
    Thi thoảng nghe nó hát
    Ôi nghe mà nhớ nhau


    Trích anh Litangu ~o)


    vì e rằng:

    Người viết nên chiến trận
    Theo năm tháng mờ phai!

    Trích bác dk saigon

    8->

    No Avatar

    litangu

     12:47, 3rd Jun 2013 #19704 

    Bao leo khái quát rất là Lãnh đạo rồi nhé ! hi hi



  2. #592
    Ngày tham gia
    10-10-2010
    Bài viết
    183
    Thích
    33
    Đã được thích 36 lần trong 23 bài viết
    Ở đ/vị tôi chả thế bao giờ!
    Cũng có chuyện vì một tên địch đeo cái đồng hồ sáng lấp lánh quá nên mấy thằng K3 nó tập trung chú ý, tên đó khó thoát, và vì quá hỏa lực nên cái đồng hồ vỡ, mấy thằng chỉ đùa nhau cười xòa. Cũng có thể chỗ chúng tôi cũng có lúc cứ 6h chiều bắt vặn to rađiod để thi nhau chỉnh, đến độ ông Tọa la lên: Mẹ bố nó chứ! Đồng hồ chứ có phải đồng giờ đâu mà chỉnh mãi, rồi tôi nhớ chả có thằng nào đeo đồng hồ cả, cũng tại ai cũng sợ nhìn khác những thằng khác trong đội hình, đến trung đoàn trưởng còn xách AK như lính khi lâm trận nữa là, nhưng bọn Pốt chưa tinh lắm, nếu tinh ra thì thấy các bố ấy kiểu gì cũng mặc đồ Tô Châu xanh rì và cái "ổi" tầu xịn.
    Lại nói về đồng hồ thì thằng lính nào chả thích, nhưng cái độ tháng 2/3/79 chỗ ga Sô Phi lên cửa Poipet thì chả màng tranh nhau, bởi vớ vẩn một lúc sau, mình hay nó có kịp nghe tầm đàn cuối hay không mà thèm. Hơ hơ hơ!

  3. #593
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    *
    Trung đoàn đã có lệnh cấm các đơn vị đi săn đêm, nhưng mấy thằng lính thèm chất tươi vẫn lén lút. Đèn 3 pin Con Hổ Trung quốc ra ga Bamnak mua của dân buôn tàu hỏa, tháo pha ra, hàn đấu lưỡng cực để nối với nửa lố pin máy 2w thải đeo sườn. Buộc cái dây nịt đội chặt trên trán thành cái đèn săn xịn. Trung đội thông tin trở nên có giá vì là nguồn cung cấp pin cho mấy tay sát thú. Ban chỉ huy tiểu đoàn đến khi được các đại đội cho miếng thịt tươi mới biết là lính đi săn trộm, nhưng vẫn xào thịt chén như thường. Trong tiểu đoàn bộ, chỉ có Bình vàng, Quỳnh xe lôi trung đội vận tải là sát thú. Tụi vận tải thường bắn được mễn, heo. Trong lán Quỳnh xe lôi treo mấy cái mảng sọ con mễn có cặp sừng nhỏ chẽ đôi để làm mắc áo. Còn trung đội tôi, dù đồ đoàn trang bị đến tận răng nhưng anh Nhương họa hoằn mới bắn được vài con thỏ nát ăn hoi mù. Phải táo gan đi xa như tụi nó mới gặp may, chứ kiểu nhát ma săn cảnh, nghe súng nổ quanh nhà đen đét cách vài trăm mét có thỏ ăn đã là phúc.

    Một tối, anh Nhương với thằng Tường lé chui vào phum nhà dài săn. Cái phum này có một cái nhà dài đã tháo hết ván, chỉ còn lại bộ khung xương. Chúng tôi nằm nhà, bỗng nhiên nghe tiếng AK kéo tằng tặc hướng đó. Hiếm khi nghe AK nổ liên thanh nên cả tụi nhỏm dậy xôn xao. Đứa thì đoán đụng địch, đứa thì đoán đêm nay ngập răng vì chắc hạ thú lớn.

    Nửa tiếng sau thấy hai người sồng sộc chạy về, thần thái hoảng loạn nói không ra hơi. Anh Nhương hổn hển lắp bắp thông báo gặp hổ. Nó ngồi trên nhà sàn thấy tao, giật mình nhảy vọt qua ngọn cây bưởi. Tao cũng giật mình néo cò, xuýt bắn vào chân. Thằng Tường lé bổ sung thêm là con hổ rất lớn, lông nó trắng tinh, lướt qua vệt ánh pha đèn săn. Tiểu đoàn bộ nghe súng nổ, thấy xôn xao chạy cả sang thông tin mong kiếm miếng thịt. Thấy thằng Tường với anh Nhương nói thế đều im phắc. Chỉ có thằng Quỳnh xe lôi cười bí hiểm. Thằng Quỳnh người Thái trắng Thanh Hóa giáp Lào, cùng đoàn với anh Ky tiểu đội tôi. Nó thấp đậm, da trắng bóc dù đã mấy năm chiến trận. Một bên má nó có cái mụt ruồi lớn, trên đó thò ra một túm lông xoăn đen nhánh. Nó bảo hồi bé nó cũng nghe ông già nói đã từng gặp hổ trắng. Anh Nhương đái ra quần rồi kìa! Để mai tôi rủ Bình vàng đi…

    Mấy đêm liền tụi bên trung đội vận tải đi rình mò, nhưng con hổ vẫn mất tăm tích. Mấy ông nhát ma thấy êm êm lại lét đét loanh quanh nổ súng bắn thỏ đêm. Một hôm tôi ra trung đoàn lĩnh pin, về đến khẩu đội DK.82 chỗ đầu dốc cầu, tạt vào tính kiếm miếng nước. Vừa vào lán bỗng giật mình sởn da gà. Nằm dài thượt trên nền là một con báo hoa mai lớn đang há miệng, dãi còn chảy nhèo nhẹo. Con báo dính bẫy treo của thằng Mẫn, một chân bị cáp treo lên. Không tháo được, nó đang tự cắn đứt chân trước thì thằng Mẫn lò dò đến thăm bẫy. Con báo nghe động nằm im, rình đúng tầm, phóng mình vọt tới quơ tay tính vả ngang mặt. Thật may, tầm nhảy của nó bị cái cáp bẫy gìm lại, kéo nó đổ lật thân. Bàn tay trước đầy vuốt vả hụt, cách mặt nó có 20 cm. Thằng Mẫn cũng lỳ không nhát như lão Nhương. Nó lựa vị trí trên thân con báo làm đúng một phát xuyên tim rồi chạy về gọi tụi DK ra khiêng về.

    Ngay lúc đó, bọn DK bí mật khiêng ra ga Bâmnak bán không mặc cả cho dân buôn được 500 Riel. Thằng Hùng lé cho tôi ba chục tiền hóng hớt. Mãi sau tiểu đoàn mới biết, chửi bọn DK ăn bẩn. Thời giá lúc đó tôi nhớ 1 Riel ăn 4 đồng tiền Việt. Một gói Samit giá 1 tờ xanh 20 đông tiền Việt, hoặc 5 Riel.
    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  4. Có 4 người thích bài viết này


  5. #594
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    *
    Cuốn "Những bí mật trong lòng bàn tay" do ông già tôi mua ở đường BS Calmette rồi tự dịch ra, ghi vào vở. Hồi chuồn về nhà, tôi có đọc cuốn vở này và thấy khá hấp dẫn. Những cái bí hiểm luôn gây tò mò, nhất là đoạn đường đời phía sau không ai đoán định. Tôi gần như thuộc lòng cuốn vở lược dịch. Bây giờ rảnh rỗi, có lúc xem tay phán cho mấy đứa trung đội.

    Lúc đầu thì cẩn thận, chỉ nói những điều rõ ràng như trong cuốn sách ghi. Nhưng về sau thấy chúng nó cứ hỏi thêm những điều khác cụ thể hơn với thái độ trọng thị ra mặt, tôi bắt đầu tự nghĩ ra những điều khác để thỏa mãn “khách hàng” của mình. Đến như ông Nhương cũng là khách hàng ruột của tôi. Thỉnh thoảng lại chìa tay hỏi liệu con vợ tao ở nhà có lăng nhăng hay không? Câu này thì đến bố tôi cũng chịu. Nhưng anh ấy hỏi điều này lắm quá nên tôi cứ bảo bừa là muốn biết điều ấy thì phải xem tay thằng xã đội trưởng ở nhà. Anh Nhương bỗng nhiên nổi khùng, dọa bố mày vả vỡ mồm bây giờ.

    Hoảng quá! Từ đó có thêm kinh nghiệm, rằng cứ phán tốt lên là có thuốc lá hút. Và để cho tụi nó tin, phải liên tục đưa vào quẻ những thuật ngữ chuyên môn và kèm theo tiếng Tây, hay dẫn chứng các điển cố Tàu. Sinh đạo mày dài, sâu thế này cơ mà. Thế là trường thọ lắm đấy! Thằng này gò Mars lớn và đỏ, giàu nứt đố đổ vách, phát tài trong thời gian ngắn. Ngón nhẫn của thần Apollon mày dài quá, lại có mũi tên hướng lên, thế nào sau cũng thành công về nghệ thuật Mạnh ạ, dù mày bây giờ hát khê như tiếng gào rống bò đôi. Tâm đạo thằng này lằng nhằng khiếp quá, những ba bốn vợ... Thằng nào cũng sướng! Dự cảm tốt lành về những điều chưa xảy ra làm người ta hy vọng... Thấy chúng nó tin sái cổ, tôi cũng tự tin hơn trong những câu phán. Thậm chí tin luôn cả vào những gì mình đang nghĩ ra để nói.

    Thế nhưng có một lần, thằng Kảm - Trương công Kảm - nhờ tôi xem. Tên cúng cơm khai sinh nó là Cảm, nhưng nó ghi trong sổ tay là Kảm cho điệu. Tay nó không có đường Trí đạo. Không có đường này không phải sẽ học dốt mà theo như sách phán thì chỉ có chết non. Tôi vô tư bảo mày đi càn lần này phải cẩn thận đấy! Thế là nó sợ, cáo ốm liên tục, không đi nữa. Anh Nhương bực tức báo cáo chuyện này với tiểu đoàn.

    Tối hôm đó, anh Nhương đi hội ý về, bảo tôi mấy hôm nữa chuẩn bị xuống C1 làm thằng bộ binh, chứ không ở thông tin tiểu đoàn nữa. Xuống thì xuống thôi! Ngày nào mà chẳng đi với các đại đội, ăn ở khác gì nhau mấy đâu. Mà thực ra tôi đi với đại đội 1 còn nhiều thời gian hơn ở trên tiểu đoàn. Tự xác định rõ là xuống đại đội 1 thì tôi sẽ chỉ xách AK chứ không nhận hỏa lực. Chết không sợ bằng mỏi mòn vác nặng. Mà đời nào Chính tréc bắt tôi xách hỏa lực, anh em đã ăn ở đánh đấm mấy năm rồi. Xòe bàn tay, nhìn thấy cái trí đạo cũng dài mà sao mình ngu quá! Những câu chuyện vui, những lời bông phèng “thông thái” không nâng cái sỹ diện mình lên được, mà có khi tự ấn vào đời cái gánh nặng của sự hối hận. Thậm chí có khi còn cả khẩu B.41 nặng như cái cùm nữa.

    Hai hôm sau, tiểu đoàn lại thay đổi quyết định, bắt tôi đeo máy 2W đi với đại đội 1 cho thằng Kảm ba đợt truy quét liền, để “cho nó chừa nói láo đi" như anh Được nói. Tôi may mắn được giữ lại bởi thằng Tường lé bất ngờ biến mất khỏi trung đội nên thông tin thiếu người.

    Mọi việc lại như cũ. Có điều “thầy bói” thì không dám hành nghề nữa...

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     12:52, 14th Jun 2013 #20510 

    Có nhiều chuyện ta từng đọc, để lại trong người đọc cái mà do căn tính, hoặc do văn hóa mà người đọc tự cảm nhận. Ở tầng nào hiểu tầng đó. Dẫu sao thế cũng là tốt vì có thêm thông tin

    No Avatar

    Lính Quân y

     11:07, 14th Jun 2013 #20506 

    Xem bói này có phải ở chị em thì gọi là đường...độc đạo phải không bác Nhất !

    No Avatar

    dksaigon

     10:11, 14th Jun 2013 #20502 

    Cha "thầy bói" thông tin này lúc ấy chắc cũng phải đóng lon Hạ sĩ, nếu điều xuống C thì phải có quyết định (ít nhất là lệnh miệng) là Atr thì mới phải đạo! Chắc là "thầy bói" chỉ bị dọa thôi!

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     09:58, 14th Jun 2013 #20499 

    Nó vẫn sống và lành lặn đến khi ra quân

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     09:30, 14th Jun 2013 #20495 

    Thế Cảm sau có.....chết không?


    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  6. #595
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    *
    Sau đêm đi săn cùng anh Nhương gặp hổ vài ngày, thằng Tường lé biến mất khỏi trung đội. Chắc không phải do sợ hổ, ngán địch, mà vì cái tiếng còi tàu ngoài ga kia nó thúc giục. Nó xin ra ga trung đoàn thăm đồng hương hai hôm không thấy về. Anh Nhương gọi thằng Mạnh, người cùng xã, cùng trường cấp 3 Yên Cường với nó, hỏi có phải thằng Tường lé chuồn rồi không. Thằng Mạnh nói em không biết. Thôi thế coi như xong. Bây giờ chắc nó đang cà phê ở chân cầu Sài gòn rồi. Một số thằng vội lục kiểm lại ba lô xem có mất thứ đồ cổ nào không. Tôi không kiểm đồ, bởi không đủ sức và ý chí mang nặng như tụi nó. Ba lô tôi càng thâm niên càng lép.

    Những chuyến tàu đã chạy, chở theo bao nhớ nhung, khát vọng của đời thường. Tôi gửi mua gói Samit ngoài ga, mất 20 đồng xanh để khao vì được giữ lại trung đội thông tin sau sự cố trên. Phụ cấp tháng quân đội và tiền riel do chính phủ Heng Xòm rin cho cấp hạ sỹ tôi nhớ khoảng 28 đồng gì đó. Tháo chỉ quấn, mới bóc lớp bạc bao mềm che cái tem xanh, một mùi thơm hấp dẫn tỏa ra khiến muốn hít một hơi thật sâu. Thuốc này buổi sáng chưa ăn, rít sâu khói hơi đầu là chân tay bủn rủn, chảy nước miếng. Mùi khói thuốc thơm xa vài chục mét. Tụi nó đồn rằng loại Samit No14 của Thái lan này có tẩm thuốc phiện, không biết có đúng không. Chỉ biết hôm đó lính thông tin về trung đội họp đông đủ. Anh Nhương quản lý bao thuốc, bắt chúng nó hút dè hai thằng một điếu. Thằng nào cũng cố rít trước khi đưa cho bạn, nên cái tàn thuốc không cháy hết, thò nõ dài ngoằng, thân điếu thuốc gầy tóp, nhăn lại ám nâu nhánh nhựa khói.

    Bên bàn trà, gói thuốc thơm trong cuộc sống nằm rừng tẻ nhạt, chẳng ai nói chuyện chiến dịch, luồn sâu, leo núi nữa. Thằng Tường lé bỏ đi, khơi nỗi háo hức dồn cả ra ngoài ga, nơi có con tàu chạy ngày mỗi buổi đi về. Cùng với nó là những xấp vải ôt pho, ka tê, dép tông gan gà, kem đánh răng Hynos…Lính tiểu đoàn bắt đầu dùng bàn chải đánh răng Thái lan. Nhìn cây bàn chải nó mới thần kỳ lóng lánh làm sao. Lông bàn chải mềm mại, pha sắc tuyệt đẹp. Không biết vì sao một vật nhỏ như thế mà họ lại làm tốt và đẹp được đến như thế. Một vài đứa còn móc ra khoe những cái bóp nhựa hay album Thái, có hình mấy đứa con gái vú căng nhức, đùi trắng tinh. Để nhìn thẳng đã thấy sướng mê cứng lên rồi. Nay lắc hình ra góc khác là nó nháy mắt, nó cười mỉm, nó giạng đùi… làm cả tụi lính giằng nhau cướp xem, cười hô hố.

    Tôi không có album Thái. Tôi chỉ có một cái album nhựa rẻ tiền mua ở Sài gòn, bìa in hình hoa hậu Thẩm Thúy Hằng. Trong đó có một tấm hình nhỏ của em mà phải giơ lên ánh sáng mới đọc được mờ chữ ghi đằng sau. Bởi em đã kín đáo dán dè lên lưng tấm hình sau khi viết xong một lần giấy pơ luya.

    “……tấm hình trước lúc xa nhau” ấy, luôn ở trong túi ngực trái tôi, cho đến khi tôi trở về nhà.

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     09:49, 19th Jun 2013 #20872 

    đi K mà mang theo hình người yêu thì coi chừng chui vào bao mà về Tổ Quốc

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     16:34, 18th Jun 2013 #20821 

    Hừ...bây giờ tôi vẫn cảm giác đươc mùi thơm của thuốc Samit!

    No Avatar

    dongdoi_f2

     13:34, 18th Jun 2013 #20809 

    Trong chuỗi chấm chấm kia, mỗi chấm là ứng một từ???

    No Avatar

    litangu

     11:51, 18th Jun 2013 #20806 

    tấm hình trước lúc xa nhau” ấy, luôn ở trong túi ngực trái tôi, cho đến khi tôi trở về nhà. ok ! TS1


    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  7. Có 4 người thích bài viết này


  8. #596
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    *
    Quân khí ra trung đoàn lĩnh bia về. Có ai ngờ một đơn vị chiến đấu, đã đánh nhau ba năm liền mà bây giờ phải tập bắn lại. Bia mẹ con, bia thằng còm màu xanh…và khoảng cách bắn cũng xa hơn cái bia số 4 mà chúng tôi đã bắn thời huấn luyện. Các đại đội cử người ra cái rẫy sắn của thông tin làm trường bắn. Mỗi đại đội đắp một cái công sự nổi dày chắc hình móng ngựa chỗ cắm bia mẹ con. Có 4 ụ cho 4 tuyến bắn cùng lúc. Thông tin chúng tôi dải dây, lắp máy điện thoại vào trong từng ụ và nối máy với chỉ huy đặt dưới tuyến xuất phát.

    Ngày bắn đã đến. Đây là một dịp tốt để cá cược. Xạ thủ được chọn đại diện cho trung đội thông tin là anh Ky. Trung đội vận tải, bên thách đấu là Bình vàng, tay thợ săn lão luyện. Chính cha ấy gần phum Kầmnom đã bắn nhầm què tay thằng Hiệp híp và suýt đưa tôi về thế giới bên kia bằng loạt đạn cách cái sọ 15cm đứt ngọt dây võng. Mỗi trung đội chung độ một cái mùng huy động của mấy thằng đoàn mới vào. Chưa chắc mỗi viên đạn một quân thù. Nhưng mỗi cái mùng một con chó là cái chắc! Mùng mới có khi được hai con.

    Dân bạn Campuchia theo Phật giáo, không ăn thịt chó. Những năm đầu đánh vượt biên, hễ thèm món cờ tây thì ra dân xin họ cho ngay. Nhất bạch nhì vàng, tam khoang tứ đốm cứ thế tha hồ chọn. Dần về sau này, nhu cầu cầy tơ của lính ta nhiều quá. Người ta còn mỗi một con giữ nhà mà cũng có thằng mặt dày ra xin. Oi kh’nhum xum kôn ch’ke, kh’nhum nuôi kh’nhum ót thịt. Họ không cho nữa, muốn ăn thì đổi! Chó bắt đầu lên giá. Bộ đội Việt Nam đi qua phum bị bọn cẩu ghét cái mặt, sủa gâu gâu long óc. Đến bây giờ thì giá mỗi con là một cái mùng không hơn không kém. Lính tiểu đoàn tôi trở nên đoàn kết hơn bao giờ hết. Bởi hai thằng ôm nhau nằm chung một cái mùng, thừa ra một cái thì đem “mắc cho chó”.

    Các cặp bắn khác thì không ai quan tâm mấy. Kết quả bắn cũng bình thường. Đến cặp Ky – Bình vàng bước vào vị trí bắn, cả tiểu đoàn bộ xô vào háo hức. Chúng nó ngồi ngang bờ ruộng ngong ngóng, như chó ngồi xem tát ao. Tôi cũng thấy hồi hộp. Bình tĩnh nào anh Ky! Bắn bia số 1. Cái đầu ruồi ngọ nguậy. “Pằm!” , “Pằm pằm! Pằm pằm!”. Loạt đầu anh Ky tắc cú, trừ một điểm. Hai loạt sau điểm xạ tốt. Bình vàng thì qua loạt đầu suôn sẻ. Cả hai xách súng bắt đầu vận động lên phía trên. Bia còm xuất hiện. Hai đấu thủ súng nổ nhịp đôi giòn giã. Sao Bình vàng tiến nhanh thế kia? Đúng lúc đó, cán bia số một trong tuyến bắn của Bình vàng gãy gục. Chúng nó ồ lên cả lượt: “Phạm quy rồi!”. Thằng cha này khôn lỏi. Bia số 7 bắn dễ, rách áo ăn tiền. Hắn thấy trúng rồi thì quay sang quất đạn tiếp vào bia số 1 cho chắc ăn con chó. Vận động lên gần thế với một tay thợ săn thì trúng là đương nhiên. Nhưng trời có mắt! Đạn bồi thêm trúng cả cán bia làm nó gãy gục, tố cáo kẻ gian manh.

    Anh Nhương đắc chí ôm hai cái mùng tại trận, giao cho thằng Ban trố mang ra dân ngay. Lại còn chỉ tận mặt Bình vàng: “Khôn ngoan chẳng lại với giời đâu con ạ!”. Thời thế có lúc, bây giờ anh chuyên bắn thỏ què lại chửi được cả anh từng hạ vô số lợn lòi. Cán bộ tác chiến trung đoàn cùng theo dõi thao trường gọi Bình vàng lại chửi cho một trận vuốt mặt không kịp.

    No Avatar

    VOTMUOI

     23:23, 19th Jun 2013 #20901 

    Đọc thấy thích thật . Bên này chả có dịp thể hiện tình quân dân như vầy , luồn sâu , bắn , chạy , thèm tiếng chó và tiếng trẻ con khóc ...

    No Avatar

    dongdoi_f2

     10:56, 19th Jun 2013 #20877 

    Bên hướng bọn tôi, 1 áo xuân hè đổi 1 chó tơ


    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  9. Có 1 người thích bài viết này


  10. #597
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    Mùa mưa năm 80 hình như chuyện "hưu chiến" để rèn quân được thực hiện ở hầu hết các đơn vị trên đất KPC.
    Khoảng từ tháng 6 đến tháng 10, đơn vị mình có tập và bắn 2 bài, đầu tiên là bài bia mẹ con, bia còm, bài tiếp là bắn ban đêm.

    Bài bắn vận động ban ngày thì đều đạt vì dễ! nhưng bài bắn đêm thì khó, khó là nguồn sáng chì là thắp đèn...lon dầu cặn, ánh đèn leo lét và phải bắn loạt 2 viên một mới đạt. số bắn trật cũng đến "một bộ phận không nhỏ" phải bắn lại và cũng khá em bắn nhịp 2 viên không đạt nhưng...thôi cho qua vì bắn lại nữa thì...hao đạn!

    Số xạ thủ thường ngày được xem là "thiện xạ" bắn chim, đều...thượng xạ trật lất, cũng có thể là các chú mắt nhìn ban đêm không được tốt lắm với ánh sáng đèn leo lét xa 200m nhưng các chú đều thú nhận là bắn bia khác với bắn...chim và bắn người! Từ đó mấy chú trước thường nghinh nghinh cái mặt với danh "thiện xạ" đều được đổi biệt danh gọi là "thượng xạ"! :">

  11. Có 2 người thích bài viết này


  12. #598
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    *
    Mưa đã giảm hẳn. Những tiếng sấm xa, đùng đục đâu đó hồi nửa đêm về sáng bảo rằng mùa mưa sắp dứt. Sáng hôm ấy, như một bất ngờ, con chim cu đáp xoạch xuống cành me cụt, nghiêng ngó sửa soạn rồi cất tiếng gù. Chim cu về nhiều là mùa hành quân, là nghẹt mùi khói xe, quện nồng cát bụi trên đường thẳm.

    Chẳng có thằng lính nào trên đất nước xứ người này không từng nheo mắt, đưa đường ngắm vào con chim cu vô tội. Có khi chim cu chết vì đạn nhọn lính ta nhiều hơn cả lính Pốt cũng nên. Mùa mưa cũng có, nhưng mùa khô càng nhiều. Loài chim ăn hạt hiền lành về theo mùa lúa. Chim cu bên này lớn con hơn chím gáy ngoài Bắc và cũng ngu hơn, cả tin hơn. Nó đậu trên nhánh hoa dừa, trên cành me trụi, trên tàu lá thốt nốt, trên hàng rào ngăn bò thật thấp. Cũng có khi nó đậu trên cái lõi thép lòi ra vì đạn của một bảo tháp, hay tít cao trên sừng cong của mái chùa. Chim cu nó không rúc bụi, nó cứ trần phơi cái ức nâu non pha hồng của nó ra ở những chỗ dễ thấy nhất. Gru…gru…gru…gru…Rồi… pằm! Xong đời chim cu!

    Hành quân tiến về Ph’nom Penh, tiểu đoàn buồn ngủ rũ người trong tiếng cu gù trưa nắng. Khi xa, khi gần, nhịp ba đều đặn. Chẳng biết nó đậu ở đâu trên cánh đồng mênh mông hoang vu, chói lói gốc rạ ấy. Nhưng tiếng gáy ru trưa thì đậu mãi trong hồn đến tận bây giờ. Ở Ô Đông càng nhiều. Nó thích ở những vùng đồng có nhiều cây bụi hoặc ven rừng lẫn trảng. Súng rền chiến dịch tháng Hai năm 79 như thế mà chim cu nó vẫn lẩn quất, không chịu bay đi. Nó quen sống với loài người canh nông trồng tỉa, nó không chịu vào rừng. Trong rừng rậm chỉ có loại cu xanh, cu gầm ghì ăn đa mà anh Chính tréc bắn được cả xâu. Tiểu đoàn tôi đóng quân ở cứ Pursat này, trước cũng lắm chim cu đất nhưng nay thì đã vãn. Lính ta rình bắn nó nhiều quá, nó sợ, cứ thấy bóng áo xanh từ xa là nó bay biến ngay. Chớp mắt chỉ còn thấy vết chim mờ ngược sáng trên trời bổng, rớt lại tiếng gáy cụt nửa chừng. Thằng Quỳnh xe lôi tai quái, lục bồng lấy cái áo đen thu được trong kho vải Pốt năm ngoái, mặc vào đi săn cu. Trưa hôm đó nó hạ được bốn con. Tôi không bắn được con nào, cay cú chửi đ…mẹ thằng này đi lừa cả chim.

    Bây giờ thì nó đậu ngay đây, trên cành me trụi đầu lán thản nhiên gáy. Không đứa nào dám bắn. Trong lán tiểu đội vô tuyến điện, thằng em mới vào đang nhợt người li bì trong cơn sốt ác tính. Anh Ky dọa chúng mày bắn sát đây, nó giật mình vỡ mạch máu là chết ngắc. Lính nam mới vào trung đội tôi 2 đứa thì thằng này dính sốt rét ngay. Tôi chỉ nhớ tên thằng Quan, không nhớ tên thằng em này bởi nó vào và nó ra nhanh quá. Hình như đạn nhọn, mìn, ký sinh trùng sốt rét nó chỉ thích chén hồng cầu tươi lính mới. Tụi vận tải đến võng nó ra trạm xá trung đoàn. Thằng Quỳnh xe lôi xốc cái đòn cáng nhìn con chim trên cây tiếc rẻ, lại cúi nhìn xuống khuôn mặt xám ngoét của thằng em trong võng, bảo kiểu này hỏng rồi, hỏng rồi.

    Con chim cu áo nâu, cổ đeo tràng hạt. Con chim ăn chay như thầy tu, gieo xuống đồng hoang khói lửa tiếng gù đều đều như kinh hiền vĩnh cửu. Tiếng chim gù ở Ô Đông, tiếng chim gù ở Kompong Ch’năng, tiếng chim gù ở Pursat… nghe đâu có khác gì nhau? Chỉ có điều giữa những tiếng chim gù, những người nghe chim nay đã vãn đi nhiều.

    Chim cu gù ở Ô Đông
    Chim cu gù ở Pursat

    Áo nâu, tràng hạt
    Tha thẩn thóc rơi
    Trên ruộng lẫn xương người


    (Chim cu chụp ở S’vay Rieng. Chắc nó đi uống nước)


    No Avatar

    ONGBOM-K5

     15:59, 25th Jun 2013 #21049 

    Nhất mà viết về chim cu thì thiên hạ chạy bán sống bán chết

    No Avatar

    Ad-khottabit59

     09:10, 20th Jun 2013 #20907 

    TS1 có thể tách ra viết riêng về chim cu như viết về con Sara chẳng hạn. Hay quá!


    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  13. Có 3 người thích bài viết này


  14. #599
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    *
    Đài đã báo gió mùa đông bắc ngoài kia, thế là mùa khô đã bắt đầu. Ngày vẫn nóng nhưng đêm thấy lạnh. Nước suối sau mấy cơn lũ tháng 10 bây giờ đã rút và trong xanh trở lại. Thời tiết này thích hợp để đi soi cá.

    Cách sau nhà tiểu đội truyền đạt chỉ 50m là dãy rừng le mà chúng tôi hay vào đó lấy le khô đun bếp và bó lại làm đuốc soi. Thằng nào đi chặt le là cả một vấn đề. Đầu tiên, một hội chơi tiến lên ghi điểm được mở ra. Chơi tiến lên vô thưởng vô phạt nhưng rất dễ khích máu cay cú, huống hồ chơi phạt khổ sai vác củi. Trong hội, nhiều đứa mặt đỏ rừ, giang thẳng cánh vỗ quân 2 chặt đè nhau lệch cả bàn, rát cả tay vì đập bài. Mặc dù sau đó bài rỗng ruột. nhưng tức điên lên thì cứ chặt khùng cho nó biết.

    Hai thằng bét hội ôm hận vác dao vào rừng sau khi trang bị kỹ từ đầu đến chân. Giày cao cổ (VNCH cũ) nhét ống quần vào cẩn thận. Tay áo buông xuống vì trong đó rất nhiều muỗi và vắt. Hai con dao quắm, kiểu dao của dân bạn, có cán dài cực sắc. Bữa đó tôi với thằng Hải cụt dính chấu, phải đi lấy củi do bị chúng nó quây. Gọi là Hải cụt vì nó bị mất một ngón chân cái do quả cối 120mm chui đúng hầm chỉ huy trong trận cầu Prasaut. Không chết hồi đó, bây giờ vẫn đi vác củi được là may rồi!

    Trong rừng, chúng tôi chặt le, rút le chí chát. Có những con rắn ráo dài cả 2m, nghe động quăng mình chạy rào rào trên vòm le. Những bụi le đan vào nhau, tạo thành những đường hầm hình ống tối tăm, phủ đầy lá le mục. Trên đó, không một loài cây nào có thể mọc được vì thiếu ánh sáng. Rắn chàm quạp hay ẩn mình phục kích trong thảm lá mục như thế. Giống này da mốc thếch và béo một cách kỳ dị. Cái đầu bạnh ra hình tam giác, gắn lên một cái thân ngắn tũn trông rất bần tiện. Nó mà đợp trúng một cái thì xong. Trong khi hai thằng đang phát một bụi le khô, tôi bỗng nghe tiếng rít đánh “e….e…éo” một cái. Dưới chân thằng Hải, một con rắn chưa từng thấy, bị đè chặt bởi đế giày, đang gồng mình mổ côm cốp vào cổ giày. Thằng này tiện dao lia xuống một đường đứt đôi con rắn rồi nhảy cẫng ra chỗ khác. Hai nửa thân mình màu đỏ chói loang đen loăng quăng quằn quại một lúc nữa mới chịu nằm im. Con rắn này chỉ dài chừng 0.7m, thân lớn cỡ hơn ngón tay cái nhưng cái màu đỏ và tiếng rít đặc biệt lạ lùng. Lần đầu tiên tôi mới biết rắn biết kêu.

    Lúc vác le về, đi qua cây xoài mút độc lập nằm giữa trảng. Cây này nhỏ, mới cao chừng 5, 6m. Do mọc độc lập nên rất nhiều cành ngang. Tới đó hai thằng quẳng 2 bó le dài đã bó kỹ xuống ngồi nghỉ hút thuốc rê. Ngửa mặt phà khói thuốc nhìn lên cây, thấy rất nhiều cành nhỏ màu xanh đâm ra tua tủa. Những cành xanh không có lá. Định hồn nhìn kỹ lại thì đó toàn là rắn. Những con rắn lục thân mình đuỗn ra, đu đưa đoạn đầu hệt như một cành xoài trong gió. Vô phúc cho con chim, con bọ nào mỏi cánh dừng chân trên những cành xanh chết chóc đó. Khi di chuyển trên các cành cây, giống rắn này nó trượt thẳng đườn đưỡn, cành nọ vắt sang cành kia chứ không uốn khúc để lấy thế trườn, trông rất vô lý. Mà lạ là sao nó quần tụ đông như thế? Có đến hàng chục con trông sởn da gà. Anh Ky bảo đấy là hội rắn, chúng nó tụ đàn để hớp sương luyện nọc. Đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy rắn tụ trên cây. Lần trước cũng trên cây xoài, ở ngay đầu nhà gác ghi đường sắt ga Bamnak.

    Cơm nước xong xuôi, một hội tiến lên nữa lại được tổ chức để xem thằng nào phải lãnh trách nhiệm vác đuốc soi cá. Tất nhiên hai thằng đi chặt le làm đuốc lúc chiều được miễn. Sau một hồi đập tay chan chát, đỏ mặt tía tai cãi cọ trong hội bài khổ sai tiếp theo, hai nạn nhân mới được xác định mà không kêu vào đâu được. Khuya muộn một chút thì lên đường! Đuốc được châm cả hai đầu. Chúng tôi soi cá ở những đoạn suối trong đội hình đóng quân của tiểu đoàn, không dám đi xa. Thằng Vỹ vác đuốc đi trước. Kế đến là anh Nhương vác con dao. Anh Ky đi bên cạnh cầm nơm tự đan và tôi xách súng đi sau cùng. Nước trong vắt và lạnh riu riu luồn qua chân. Tránh những chỗ nước quẩn ra vì tại đó sâu, không nhìn thấy gì! Kiếm những bãi cát bồi, suối chảy nhẹ và cỏ xùm xoà phủ trùm mép nước là ăn chắc. Những con cá lóc đen bằng cườm tay nằm bất động theo chiều ngược suối, đuôi hơi ve vẩy. Sập nơm vào là ngon rồi! Còn bọn cá măng suối, giống này giống như cá mương nhưng dẹt hơn, mồm rộng vếch ngược. Cá măng láng nháng đảo qua đảo lại, như say ngắm lửa. Bọn này phải dùng dao khử. Có nhát dao lia ngọt quá tay đứt đôi thân cá. Những loại cá đuôi vàng cỡ ba ngón tay lọt khe nơm thì khó bắt.

    Đêm mùa khô hôm nào cực lạnh thì không cần nơm với dao gì cho mệt. Cứ khe khẽ lùa hai bàn tay vào những đám cỏ loà xoà kia. Rờ đi rờ lại, nhẹ nhàng sờ cá như gỡ mìn vậy. Cá bị cóng ngủ rất sâu, chạm tay vào cũng không phản ứng. Hai tay phải khéo để lựa thế chụp, quan trọng nhất phải chụp được cái đầu cá. Con cá giãy giật cái nhẹ trong lòng bàn tay rồi chịu phép, rồi thả vô giỏ. Hết nửa bó đuốc le là giỏ cá đã gần đầy.

    Giờ thì đi về! Đi cho nhanh! Vì tàn đuốc soi đường rơi xuống rất thu hút rắn bu theo phía sau. Rắn độc rất khoái tàn đuốc. Chẳng thế mà thành ngữ bảo: “Theo đóm ăn tàn” là để chỉ bọn rắn này. Tàn đuốc mới rơi còn than hoặc còn nóng. Mà rắn độc mắt thì kém. Để bù lại nó có một cơ quan tầm nhiệt nằm ngay dưới hốc mắt. Cơ quan này hết sức nhạy cảm với bất kỳ nguồn nhiệt hồng ngoại nào. Thấy tàn đuốc rơi, bọn nó tưởng là một con mồi máu nóng nên lặng lẽ trườn theo đớp. Đây là kiến thức của cái thằng xách súng đi sau là tôi, vì đã đọc được điều này ở đâu đó trong sách. Chứ tôi chưa thấy bất cứ con rắn nào đuổi theo ăn tàn lửa cả. Nhưng dẫu sao với một kẻ sợ rắn thì tốt nhất là cứ vượt lên mà đi trước
    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  15. #600
    Ngày tham gia
    09-06-2013
    Bài viết
    12
    Thích
    10
    Đã được thích 6 lần trong 3 bài viết
    Mở ra ngày 01/10/2010, topic Biên giới Tây nam (phần1) xin phép được đóng lại ngày hôm nay, do đủ 60 trang theo quy định.

    Các bạn có nhã hứng xin theo dõi tiếp chủ đề tại: Biên giới Tây nam (phần 2)

    Xin cảm ơn !

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 3 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 3 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •