CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 52 của 60 Đầu tiênĐầu tiên ... 2425051525354 ... CuốiCuối
Kết quả 511 đến 520 của 600

Chủ đề: Biên giới Tây Nam (phần 1)

  1. #511
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    (Tiếp nào, với khí thế ngày 7/1 :D)

    Sáng hôm sau, trừ những đơn vị trực thuộc đóng quanh Sư đoàn bộ thì cán bộ chính trị tự túc phương tiện. Số còn lại lên tất thùng mấy chiếc xe tải, theo lộ 27 chạy vào ga Romea. Các trung đoàn bộ binh e1, e2, e3 đóng dọc đường sắt - như một vành đai chốt chặn, ngăn dãy núi URăng và đồng bằng ven biển Hồ. Trung đoàn 2 đóng xa nhất, tại ga Bamnak, chớm thuộc địa phận tỉnh Pursat.

    Mới có một năm trời mà đã nhiều điều thay đổi trên đất nước này. Dân đã về sống quanh những phum dọc theo lộ 27. Đồng ruộng xanh lúa. Đường sắt đã bắt đầu hoạt động tuyến Ph’nom Penh – Battambang, nối liền thủ đô với thành phố miền biên viễn. Con đường này năm ngoái chúng tôi thọc vào giải vây cho tiểu đoàn 6. Đây trận địa pháo của trung đoàn 42 cũ. Các hầm pháo đã xập xệ, các chiến hào sụt đất cỏ phủ xanh um. Nhà ga Romea vẫn thế. Trên các bức tường, trên các thân cây keo cổ thụ vẫn lỗ chỗ vết đạn, tứa nhựa vàng quánh. Vài mảng tường thủng toang hoác do bị B.41 hoặc DKZ của Trung đoàn 1 tương vào trong trận tiến công đánh chiếm năm ngoái. Chóp ngọn núi thấp phía tây vẫn trọc tếch trên đỉnh vì bị pháo ta dội vào. Ở đấy, rừng vẫn chưa kịp tái sinh.

    Một đoàn tàu chạy qua gần ga Bamnak. Núi thấp trong hình là vị trí tiểu đoàn 5 hồi đó. (hình sưu tầm)



    Chỉ có mỗi điều khác là nhiều người quá. Dân nắm ngồi vạ vật chờ tàu đi buôn. Trong số đó rất nhiều phụ nữ nữa. Phải là những kẻ bạt mạng lắm mới có thể dám đi buôn trên tuyến đường sắt này vì địch vẫn đánh cắt, phục kích liên tục. Nhưng hàng tiêu dùng Thailand đang hút. Mấy năm trời cúi mặt xuống đất ruộng làm thuỷ lợi công xã, làm cỏ lúa…Lúc nào cũng chuẩn bị đón nhận một nhát cuốc gọi hồn đập vào gáy. Bây giờ tự do thoải mái quá! Hàng hoá của một thời thanh bình tràn ngập nên ai cũng háo hức muốn mua một chút gì đấy. Như là muốn sở hữu, muốn khẳng định cuộc sống mới của mình qua món hàng bé nhỏ cầm trên tay. Sướng nhé! Cứ vô tư đi!



    (hình sưu tầm)

    Giữa trưa thì tàu sầm sập đến từ phía xa. Tiếng còi tàu nước nào cũng giống nước nào. Nghe tiếng còi tàu hú lên, thấy dường như chiến cuộc đã trôi đi xa lắc. Những mẹt bánh, những ống thốt nốt được nhấc lên theo mấy mụ bán hàng lao ra phía đường sắt. Bị xua ra khỏi đám bã mía, đám lá bánh đầy ngộn trên sân ga, ruồi bay mịt mù. Cảm giác yên tâm trở lại. Thôi mình cố một vài năm nữa, hy vọng có ngày trở về nhà trên một chuyến tàu như thế này.

    Có khoảng gần chục toa cũ nát xập xệ chật cứng người. Dân buôn ngồi cả trên nóc tàu. Chúng tôi nhảy đại lên một toa, kiếm cho mình một chỗ, ngồi phệt xuống sàn tàu. Mấy em, mấy chị đi buôn giạt ra, nhường thêm một khoảng nhỏ cho lính Việt. Trong đám đó để ý có một cô khá xinh. Gặp ánh mắt của tôi, em gái ấy vội lảng nhìn sang chỗ khác rồi kín đáo thu cái túi xách nhỏ vào trong lòng. Chắc trong đó em cất vàng lên chợ biên đổi hàng. Tôi thấy hơi chạnh lòng vì cái hành động cảnh giác ấy. Nhưng theo anh Lược, hành động đấy có lý do của nó. Tầu đã chạy từ tháng ba. Trong khoảng thời gian vừa rồi, trên những chuyến tàu ngược Battambang này, có những kẻ mặc quân phục bộ đội Việt Nam với đầy đủ súng ống. Đến một địa điểm thuận lợi nào đó, sau khi đã quan sát, đánh giá con mồi, chúng liền ra tay cướp sạch tiền, vàng của dân buôn trong những chuyến tàu ngược. Hành động mau lẹ xong xuôi, bọn cướp ấy nhanh chóng biến mất trong những khu rừng ven đường sắt sau những cú phi thân nhảy tàu điệu nghệ. Tôi nghiêng về giả thiết đấy là những thằng lính đào ngũ của quân ta hơn là địch đóng giả. Vì thủ đoạn như thế, những cú nhảy tàu “lá vàng rơi” như thế thì chỉ có dân Việt ta thôi. Dân buôn Ph’nom Penh nhiều nhà đã mất sạch vàng, sạt nghiệp trong những chuyến buôn đánh đu với tử thần như thế này. Nhưng vì lãi lớn quá, kiếm dễ quá nên người ta cứ lao vào như thiêu thân, bất chấp mạng sống. Có gan thì làm giàu!



    (hình sưu tầm)

    Khoảng 3h, chúng tôi xuống ga Bâmnak. Mấy anh em cán bộ tiểu đoàn 4 gom nhau lại cùng về đơn vị. Từ ga vào đến căn cứ tiểu đoàn 4 phum K’bal Tea heal mất 7 km. Tôi cứ xăm xăm rảo bước đi trước. Kẹp núi Pean Sa, chỗ ngủ chung với địch năm ngoái. Bây giờ là doanh trại của đại đội 3. Những ngôi nhà do lính ta dựng nằm thấp thoáng trong rừng dầu. Mái lợp gianh còn mới, vàng hươm. Đại đội này được bố trí phía sau, nằm chẹn giữa con đường từ trung đoàn bộ xuống tiểu đoàn 4. Qua khỏi đại đội 3 một đoạn, các anh ấy dẫn tôi tạt sang trái, qua phum hoang “nhà dài” theo đường mòn vào suối Damrey. Đội hình tiểu đoàn đóng dọc theo bờ suối. Khẩu DK .82 đại đội 4 nằm ở ngay khúc quanh đầu tiên. Chúng tôi vào sát tận công sự pháo cũng chẳng thấy ai hỏi han phát hiện gì. Điều này chứng tỏ tình hình cũng đã yên bình trở lại. Thôi thế là mừng rồi! Mấy anh em tạt vào lán DK ngồi uống nước nghỉ chân. Đây là vị trí “tiền tiêu” trên con đường giao thông giữa tiểu đoàn- trung đoàn. Như một cái trạm tiếp đón, ai đi qua cũng tạt vào làm hớp nước, điếu thuốc rê. Thằng Hùng lé nhà ở Ái mộ, Gia lâm đang nằm võng thấy tôi vùng dậy. Thằng này có ngón đàn bầu tuyệt hay, về sau được móc lên đội văn nghệ Sư đoàn. Tôi móc ba lô, để lại vài ba ấm chè, mấy điếu thuốc Tam Đảo gọi là chút quà quê miền Bắc rồi đi ngay.

    Trở lại sân ga trung đoàn (Bamnak) cùng các bạn đồng đội 30 năm sau:



    Đường trong đội hình quanh co theo bờ suối, nhưng được làm lan can dẫn hướng bằng những thân cây le nên rất dễ tìm. Cứ dừng chân mùa mưa tiểu đoàn đang trong thời kỳ củng cố nên khá khang trang. Các lối đi cỏ đã được dọn sạch. Tiếp một cái lán nữa. Đây là khẩu 12.8mm đại đội 4, nòng quay ra hướng bìa rừng. Từ khi mất súng trong trận đại đội 1 tan tác, trung đoàn cũng không bổ sung cho tiểu đoàn 4 thêm khẩu 12.8mm nào thêm nữa. Với lại cũng không còn đủ người. Chúng nó lôi tôi vào uống nước, hỏi han cả nghìn tỷ câu chuyện. Lại mấy thằng bên cối 82mm thấy thế cũng lội suối mò sang. Trời ạ! Mấy cái lán của tiểu đoàn bộ kia rồi! Sốt ruột bỏ mẹ! Hỏi gì mà hỏi lắm thế? Tôi để lại thêm mấy ấm trà, nửa bao thuốc còn dở rôi đánh bài chuồn, nửa đi nửa chạy về trung đội.
    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  2. Có 5 người thích bài viết này


  3. #512
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    Ở CỨ TIỂU ĐOÀN PHUM "BA TÀ HIÊN"

    Phum Ba Tà hiên là do tên lính mình đặt. Còn tên chữ chính thức trên bản đồ quân sự 1/50.000 của nó là K'bal Tahean. Đó là một phum hoang, cách trung đoàn bộ ở ga Bamnak về hướng tây khoảng 7 km.

    Anh Nhương với thằng Ban trố đang ngồi cởi trần chẻ lạt le, thấy tôi liền quăng con dao đứng dậy lôi sềnh sệch vào trong “nhà”. Câu đầu tiên cha ấy hỏi tôi không phải hỏi thăm sức khoẻ hay giấy tờ mà là: “Có trà bắc, thuốc lá bắc không? Đưa đây!”. Tất nhiên là có, dù ít. Thế là anh ấy móc cái gói ấy ra, đưa cho thằng Ban trố cất đi. Buổi tối, trung đội thông tin vui như tết. Bọn nó kéo đến đầy nhà uống hớp trà, làm hơi thuốc thơm hỏi chuyện Việt Nam tào lao. Anh Bình cháo quân lực cũng sang chơi. Tiện thể tôi nộp luôn giấy ra viện, giấy cung cấp tài chính. Anh ấy chỉ xem qua rồi cất đi, chẳng thèm hỏi han thêm một câu nào. Tôi được biết anh Sơn tiểu đoàn trưởng sau thời gian đi viện đã trở về đơn vị. Anh Được - người Hà Bắc về thay anh Thành làm chính trị viên tiểu đoàn. Dưới đại đội 1, đại đội mà tôi hay đi máy, cán bộ vẫn là anh Chính tréc, anh Bình cò…Từ khi có tàu chạy ngoài Bâmnak, do đi lại thuận tiện hơn nên đơn vị đã có một số thằng đào ngũ. Lạ lùng thật! Mới nửa năm trước đánh nhau ác liệt như thế mà chẳng có thằng nào bùng. Bây giờ tình hình tạm êm êm rồi lại chuồn. Có đứa ra đi lại còn chôm sạch đồ của anh em nữa. Chả hiểu ra làm sao cả? Nhưng những thắc mắc ấy cũng nhanh chóng chìm đi trong cơn buồn ngủ đang đến sau một chặng đường mệt nhọc. Đêm ấy, tôi đã ngủ một giấc thật ngon!

    Tiểu đoàn bộ đóng quân ven suối, dưới một cây xoài mút cổ thụ. Những ngôi nhà nhỏ nằm rải rác ôm lấy một sân bóng chuyền tự tạo. Lưới vẫn còn căng trên cột. Trung đội thông tin nằm mé trái, sát rặng le bên con suối nước tù nhưng rất sâu. Tả qua về những cái nhà lính ở "cứ" trên đất bạn một chút để dễ hình dung. Nhà thường ba gian, chiều ngang hơn 3m, dài 6m là tối đa. Cột nhà thì ra rừng dầu chặt những cây thẳng, đường kính chừng 15 cm là ngon. Vì kèo cùng loại gỗ đó nhưng nhỏ hơn, Cũng thượng thu hạ thách, cũng chống đứng, chống xiên, mộng mẹo cẩn thận. Rui, mè bằng tre tầm vông loại như cổ tay là vừa. Còn lá lợp thì ra ruộng bìa rừng, bắt chước dân bạn làm thang leo bằng thân tre, leo lên những cây thốt nốt vô chủ chặt lá. Mang về chằm thành từng tấm, chèn đá ngâm suối chống mọt hẳn hoi rồi mới lợp.

    Chằm lá thốt nốt là một công việc khá tỉ mẩn, đòi hỏi khéo tay. Một thanh tre vót bản dày 2cm, dài khoảng 2m làm cật cho tấm lá. tiếp đó lá thốt nốt già được tách ra từng thuỳ đều nhau. Gấp đôi thuỳ lá qua cái cật tre rồi "khâu" lại một đường dọc theo cật tre. "Chỉ" khâu ở đây là những sống lá bánh tẻ tước ra thành những sợi dẹt, cắt vát nhọn đầu cuống, hơ lửa cho mũi cứng lại để xuyên qua những sống lá chằm cho dễ. Cuối đường khâu lộn lại vài mũi rồi gài. Thế là xong một tấm.

    Đánh gianh thì phức tạp hơn một chút. Lần sâu vào hướng phum hoang Kà rọi (phum Cam), cách chỗ đứng chân khoảng 2 km là có mấy cái trảng gianh lớn. Bãi gianh này cùng phum "Nhà dài" về sau là bãi săn của mấy anh lính sát thú người Thanh Hoá. Khi đi lấy gianh thường phải có tổ chức và mang theo vũ khí vì nó khá xa đội hình đứng chân. Hơn nữa chỗ này hay xuất hiện thú dữ. Có những lúc bọn tôi đi cắt gianh mò đúng ổ, gặp cả đàn lợn rừng con, lông vàng sọc ngang và đốm đen chạy xoi xói. Không thấy lợn mẹ đâu nhưng vẫn nghe tiếng nó hực hực trong đám cỏ dày. Trên bãi gianh, những vết ủi bật đất của bầy lợn rừng ngang dọc, nồng mùi đất mới. Có khi thấy cả đám nước bọt sầu bùn của đàn nó dính đầy chòm gốc những cây cám mồ côi.

    Gianh cắt về phơi khô vàng. Chẻ thân le bánh tẻ thành từng dây lạt cứng, khá dài. Buộc chắc đầu năm cái lạt như thế. Nắm tứng lọn gianh vừa phải, dỗ đầu gianh cho đều rồi kẹp vào bó lạt. Lần lượt đan lạt cố định từng lọn, từng múi thật chặt tay như bện tóc bím. Giữa đường bện thỉnh thoảng cố định bằng một múi buộc cho chắc chắn. Cuối cùng buộc một múi thật chắc, bó năm đầu lạt lại là thành một tấm. Nói thì đơn giản thế nhưng đi cắt gianh và đan gianh thì tay tôi bị cứa ngang dọc vì cỏ gianh rất sắc.

    Vách nhà cũng che bằng lá thốt nốt hoặc đánh gianh thưng, kiểu như vách những ngôi nhà nhỏ miền quê đồng bằng sông Tiền sông Hậu. Sang hơn nữa thì được ốp ván dầu, vản thông do lính ta kỳ công vào những phum không người ở dỡ ra mang về. Hình thức những căn nhà này nói chung phụ thuộc trình độ khéo tay, trình độ “thẩm mỹ” của các “kiến trúc sư”. Các căn nhà trong đội hình được nối với nhau bằng những lối đi rẫy cỏ sạch sẽ. Hai bên lối đi, hai hàng lan can làm bằng những cây le chạy song song trông rất đẹp mắt. Cũng cầu tắm suối với các bậc lên xuống được lát thân gỗ. Cũng vườn rau cải, rau muống xanh um. Phía lán anh nuôi sát bờ suối, khói bếp vấn vít quanh bụi le trong buổi chiều tà. Nước mình đã ba mươi năm chiến tranh. Những người lính quen chiến trận đã đành. Họ còn rất tháo vát trong việc tổ chức cuộc sống. Thằng anh dạy thằng em, thằng lính cũ dạy thằng lính mới…Cứ thế, cả cái “quần thể kiến trúc” này mọc lên, mà nỗi nhớ quê nhà quấn quít hiển hiện trên từng múi lạt buộc. Trông chẳng khác như một cái xóm nước Việt ấm áp nằm giữa đại ngàn.

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     18:57, 9th Jan 2013 #13546 

    ông Nhất của em ơi : ra trảng tranh cắt tranh để đánh gianh lợp nhà . Rõ chửa


    Sửa lần cuối bởi Trungsy1; 09-01-2013 lúc 04:32 PM.
    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  4. Có 2 người thích bài viết này


  5. #513
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    Từ khi có tàu chạy ngoài Bâmnak, do đi lại thuận tiện hơn nên đơn vị đã có một số thằng đào ngũ. Lạ lùng thật! Mới nửa năm trước đánh nhau ác liệt như thế mà chẳng có thằng nào bùng. Bây giờ tình hình tạm êm êm rồi lại chuồn. Có đứa ra đi lại còn chôm sạch đồ của anh em nữa. Chả hiểu ra làm sao cả?

    Chính vì..."êm" nên lính ta bắt đầu có tư tưởng nhớ nhà và cũng ở lâu nắm được đường đi nước bước có thvề nhà nên..."dù"! có thý nghĩ ban đầu là về nhà cái đã nhưng rồi có em một đi không trở lại thì cũng nhiều lý do, hoàn cảnh (bị hốt vào trại kỷ luật chẳng hạn!)
    :">

    Anh Bình cháo quân lực cũng sang chơi. Tiện thể tôi nộp luôn giấy ra viện, giấy cung cấp tài chính. Anh ấy chỉ xem qua rồi cất đi, chẳng thèm hỏi han thêm một câu nào.

    Có một lệ bất thành văn với các đơn vị bên K là: lính bắc thì 6 tháng, lính nam thì 3 tháng vắng mặt đơn vị thì mới xét đến chuyện...cắt quân số, nhưng khi cắt rồi mà mấy ông này mò vđược thì...nhập lại, chẳng chết thằng pốt nào!
    :">
    Với đơn vị, anh em nói chung thì thêm được tay súng (dù trước đó nó...tự nghỉ chơi!) là tốt rồi, mày có "dù" lọt được v
    thăm nhà hay vi vu đâu đó thì là mày....tốt s! Còn đối với các xếp thì...có "chđạo" mấy thằng lính dù, đi phép, đi viện quá hạn thì để quân sđó, phần lương thực, tiêu chuẩn các thứ sung quđể có cái...nhậu, tiếp cấp trên chứ! dưới tiểu đoàn thì vậy còn quân lực trung đoàn cũng thừa biết và biết đâu...cũng ém thêm chút nữa? nên khi báo nhập lại thì các xếp đấy cũng...duyệt!
    :-h
    Mấy cái giấy ra viện... thì quân lực nó biết tỏng và cũng chẳng có giá trị gì! nó chỉ có giá trị...không bị quân cảnh bên nước hốt thôi, một khi đã bước chân qua biên giới thì đến mấy chú biên phòng cũng chẳng thèm nhìn mặt (chúng mày qua đó biết có…gặp lại nữa không mà để ý!> )

    Mình từng làm quân lực tiểu đoàn từ giữa 79 đến đầu 80!
    :-"

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     08:54, 10th Jan 2013 #13553 

    Năm 81 em đi phép, chỉ huy đơn vị bảo...Giấy phép 1 tháng tao cho mày ở nhà...3 tháng. Vậy mà mới 2 tháng em đã nhớ đơn vị quá, Vào!

    namquanluc's Avatar

    namquanluc

     23:20, 9th Jan 2013 #13551 

    Nhờ bác dksaigon mà em mới biết "mánh" của quân lực ngoài mặt trận nghe. Quân lực trong nước không dám chơi trò "quân số ma" !

    No Avatar

    dksaigon

     21:33, 9th Jan 2013 #13548 

    không biết tại sao mà gõ "một khi bước chân qua biên giới thì mấy chú..." pót lên mất một đoạn? mở sửa thì thấy nguyên câu nhưng pót lại vẫn mất!


    Sửa lần cuối bởi dksaigon; 09-01-2013 lúc 09:27 PM.

  6. Có 2 người thích bài viết này


  7. #514
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết


    namquanluc

    21 Giờ trước #13551 Nhờ bác dksaigon mà em mới biết "mánh" của quân lực ngoài mặt trận nghe. Quân lực trong nước không dám chơi trò "quân số ma" !
    ________

    Đấy là "lịnh" của Dtr chứ đâu phải "mánh" của quân lực! 8-|
    Tiểu đoàn trưởng hồi đó uy lắm, chữ ký của ổng chẳng có dấu má gì nhưng hàng tháng báo cáo quân số bao nhiêu thì được quyết toán quân nhu, tài vụ bấy nhiêu! với lại mấy xếp ở BCH E, các trưởng ban 1,2,3 cũng đều là bạn chiến đấu cùng thời và mấy ổng cũng thường xuống tiểu đoàn thị sát, nắm tình hình...thì cũng thừa biết cái khoản tiếp nhậu từ đâu ra!

    Thực ra thì quân số "ma" này cũng chỉ 3-5 em mỗi tháng, gạo cũng được tạ nhưng trước hết là bù cho số hao hụt toàn D vì hậu cần E cấp gạo theo quý hàng tấn gạo không tránh khỏi hao hụt mà các C về lãnh gạo bọn chúng cũng không chịu thiếu một ký! Cả năm 79 thì mọi thứ trao đổi được với dân cũng đều dùng gạo và muối (tiền ăn được hậu cần E về nước mua muối quy đổi cấp cho các đơn vị để trao đổi thực phẩm cá, rau với dân K), qua một mùa lúa dân K có gạo mới thì gạo coongtop VN bị chê nên chỉ còn đổi được...rượu! Vậy mà cũng hụt gạo dữ lắm! có lúc phải trừ đều toàn D mỗi em cả ký vào cuối quý kiểm kê kho! (đây lại là mánh của thằng quân nhu ké vào cái "nghĩa vụ" của các xếp, cũng là bất khả kháng vì các xếp làm việc, tiếp chính quyền bạn mà không có gì sương sương thì nói...samaki cái nỗi gì!) >

    Mánh quân lực "ngon" nhất là báo...láo tiêu hao lựu đạn, xin cấp hàng thùng M67 để đánh cá, nhưng cũng chỉ được xả láng năm 79, qua năm 80 cũng không còn mà cấp, chỉ còn nhỏ giọt lựu đạn cầu VN với chày TQ, xài chán chết!
    Kham khổ quá thì cũng phải có mánh khác là chuyển qua xin đạn, mỗi lần có truy đụng vài thằng pốt vặt thì...mừng thấy bà nội, vừa có cớ báo tiêu hao số đạn hụt khống trên sổ sách vì lính nó bắn...chim hao quá rồi, và xin thêm! :">

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     22:28, 10th Jan 2013 #13588 

    Rồi tôi sẽ kể chuyện này cho các anh nghe. :D



  8. Có 2 người thích bài viết này


  9. #515
    Ngày tham gia
    10-01-2013
    Bài viết
    1
    Thích
    2
    Thanked 2 Times in 1 Post

    Cảm ơn

    Gửi chú trungsy1!
    Cháu đã đọc "Biên giới Tây Nam" của chú bên quansuvn.net xong tháng trước (Vì cháu mới biết trang đó vài tháng nay). Cảm xúc rất khó tả. Khóc, cười, buồn vui theo từng bước chân hành quân của chú và đồng đội. Lần đầu tiên cháu biết đến chiến tranh BGTN chi tiết như thế, đúng là khác xa với những gì từ trước đến giờ lớp trẻ cháu được biết.
    Sau khi kết thúc 6 phần bên đó, chú và các đồng đội đã hành quân qua đây mà chúng cháu không biết nên cứ tìm lục trong quansuvn hoài mà không có. Nay lại tình cờ hỏi bác Gúc nên gặp được chú ở đây rồi, cháu mừng quá.
    Chú đã viết lại và thêm vào nhiều đoạn mới nhưng cháu đọc vẫn vẹn nguyên cảm xúc, nước mắt vẫn rơi.
    Cháu cảm ơn chú, cảm ơn những anh lính tình nguyện đã mang thân đi giữ nước nhưng lại ở xa đất nước. Cảm ơn đã cho cháu niềm tự hào ngày hôm nay.
    Cháu kính chúc chú và đồng đội luôn "vững bước trong đoàn quân".

    No Avatar

    vubang

     17:13, 23rd Jan 2013 #13876 

    Lão Nhất nhiều Fan quá héng- Cháu Rain ở đâu vậy, Nam hay nữ. Nếu ở HN thì có thể gặp chu TS1. Các chú cũng tự hào về cháu, hậu sinh không quá vô tình. Thanks

    No Avatar

    rain

     10:24, 12th Jan 2013 #13629 

    chú binhbet! " gụ" thì cháu không thiếu, nhưng có lẽ chú trungsy1 không thể uống nhiều như hồi ở K nữa đâu nên không cần đến phuy chú nhỉ?

    No Avatar

    rain

     10:22, 12th Jan 2013 #13628 

    Chú bảo cháu là "don't cry for me" nhưng điều đó thật không dễ dàng gì. Khi sự xúc động dâng lên cao độ thì nước mắt cứ tự rơi. Cả " Biên giới Tây Nam" và cả " tổ Tam tam" của chú lethaitho đều ch

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     05:33, 12th Jan 2013 #13618 

    Ấy ấy đừng khóc! Tìm nghe bài hát "Don't cry for me_ south west border" nhé bạn!

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     20:49, 11th Jan 2013 #13607 

    cháu cứ chuẩn bị vài phuy "gụ" để mời bác TS1 uống xong để bác ấy ....hành quân tiếp



  10. Có 2 người thích bài viết này


  11. #516
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    Trung đội thông tin có ba nhà : Truyền đạt, hữu tuyến, vô tuyến. Tháng 6 năm 1980 thì được bổ sung thêm lính mới. Thêm người, nhà chưa kịp làm thêm, cả trung đội lần mò kiếm thêm ván lá, mở rộng nơi ăn chốn ở. Lệnh của tiểu đoàn cho các trung đội trực thuộc thông tin, vận tải, trinh sát bung rộng đội hình ra, không ở gom cụm như trước. Tiểu đội truyền đạt xa nhất, nhà làm cạnh rặng le bìa rừng. A vô tuyến dưới gốc me mép trảng. A hữu tuyến nằm bên bờ suối, giữa khẩu 12.8mm và tiểu đoàn bộ. Nhớ lại, thấy D bộ lúc đó không một trung đội nào đào hầm có nắp. Mỗi tiểu đội có một hố gác nông choèn, và thường trên tiểu đoàn bộ lính hay bỏ gác.

    Chúng tôi lại vào những phum không người ở sâu trong núi để kiếm đồ. Những cái chum lớn bây giờ không đập nữa. Thả chum theo suối, đến vị trí tiểu đoàn thì khiêng lên để đựng nước, để rộng cá…Còn giường nằm và ván thưng, anh em lính Tây Nam chắc chắn cũng còn nhớ, rặt một loại ván dầu lấy từ vách nhà sàn. Vỏ ngoài tấm ván nào cũng trắng xám và xơ vân gỗ như mục. Nhưng khi dùng xẻng bộ binh băm tách ván ra để nấu cơm, đun nước thấy bên trong vẫn đỏ au, cháy rất đượm. Có một cái nhà ngói lớn, sau khi đạp ván xuống xong, thấy trên sàn có bộ ván ngựa hai mảnh bằng loại gỗ đen dày, rất đẹp. Trên bộ ván có một bộ xương. Tóc dài xếp lớp, có buộc dây nilon thì chắc đó là xương đàn bà, và còn trẻ. Dùng xẻng gạt, nạo hết những gì còn lại hình hài của chủ nhân cũ xong, bốn thằng một tấm, khiêng mang ra suối, nhờ nước xuôi dòng về cứ tiểu đoàn.

    Đã đóng cọc ngâm suối gần nửa tháng, làm cầu tắm giặt. Anh Ky tiếc của, bảo khiêng lên làm ván nằm cho mát, lật mẹ nó mặt gỗ lại mà nằm chứ sợ đếch gì. Nhưng khi mang 2 tấm ván lên nhà, thằng Quan với anh Toàn cồ vẫn không chịu nằm tấm ván ấy. Thằng Quan lính mới bổ sung, cũng học hết lớp 12 kiến thức đầy mình. Nhưng nó có "căn" hợp hồn làm sao đó với bộ ván mới mặc dù nó không nằm. Đêm ngủ thì nghiến răng. Thỉnh thoảng lại lảm nhảm hoặc tệ hơn nữa, hét lên khi nằm mơ. Sau rồi nó phải ôm chiếu về nhà trung đội chỗ anh Nhương ở.

    Tôi với anh Ky nằm tấm ván đó. Chẳng làm sao cả! Mất ngủ không, mộng mị cũng không nốt. Hoàn toàn không có gì khác thường. Nhưng có điều tấm ván này là cái "phong vũ biểu", dự báo thời tiết khá chính xác! Bình thường, thời tiết tốt thì không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng hễ khi trên tấm "ván thiêng" ấy, thấy một viền hình người nằm xuôi mờ mờ hiện ra, có thể đánh cá mười ăn một với chúng nó rằng: ngày mai sẽ trời mưa sầm trời tối đất. Kể cả đó đang là một ngày chớm mùa khô. Bấy giờ đang là mùa mưa thì ngày nào mà "bà ấy" chẳng hiện.

    Thời trẻ trai bất cần, bóng vía cứng cáp, cuộc đời xông pha vô tư như thế... Nhưng tuổi bây giờ cằn cỗi, teo tóp dần thì đâm ra định kiến, nghi kỵ và sợ đủ thứ. Lúc nào trong cuộc sống cũng thấy lởn vởn các âm binh, các thế lực thù địch. Nhớ và tiếc cái "tuổi hai mươi yêu dấu" biết chừng nào!

    No Avatar

    ONGBOM-K5

     10:47, 13th Jan 2013 #13637 

    Nhớ và tiếc cái tuổi 20 iu dấu quá thì cứ cố mà tìm về nơi bị đánh rơi để gặm nhấm, nhớ rủ em đi cùng nhá


    Sửa lần cuối bởi Trungsy1; 13-01-2013 lúc 09:39 AM.
    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  12. Có 5 người thích bài viết này


  13. #517
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    Sơ đồ vị trí nhà các tiểu đội trực thuốc tiểu đoàn bộ D4 trong thời gian đó như tôi còn nhớ được. Có cả sân bóng đá và bóng chuyền. Sân bóng đá về sau mới có.



    Những người lính D4,E2 ở phum Ba Tà hiên và ga Bamnak bây giờ, trong cuộc gặp gỡ nhân ngày tiến vào Ph'nom Penh 7/1/1979. Trong hình có thêm một số anh em D6 E2.

    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  14. #518
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    Tháng 6 năm 1980, bắt đầu mùa mưa. Đóng quân tĩnh tại, lại được trang bị đủ mùng màn nên không thấy lính bị sốt rét nhiều như mùa mưa năm trước. Chúng tôi trồng đậu đũa, trồng rau muống hạt, rau cải, rau dền cạnh nhà để ăn. Ngoài ra trung đội thông tin còn tự túc một rẫy sắn, một rẫy ngô bên kia bờ suối, cạnh rẫy của trung đội vận tải. Vôi tôi xin được ngoài trung đoàn nên sáng sớm, thằng Vỹ dậy bung ngô. Ngô hạt bung phải ngâm từ hôm trước để sát cho tuột mày ngô. Làm đôi chén ngô bung dưới dầu ăn là no đến trưa, đậm vị hơn ăn cơm gạo dính viện trợ. Chiều đi hái ngô, chọn những bắp còn ngậm sữa, vừa tắm suối vừa cạp hạt non sống. Sữa ngô trào ngọt đầy khoé miệng rất sướng. Vào mùa ngô, thằng nào cũng đỏ da thắm thịt thấy rõ.

    Buổi tối, ngô non về nướng hay luộc ăn rả rích. Vừa nhai vừa quây quần bên cái đài bán dẫn của ông Nhương nghe câu chuyện truyền thanh tối thứ Bảy. Có cái chuyện gì đó, nội dung quên rồi, tả lại một đám đoàn viên thanh niên Hungary, ngồi uống nước trong nhà hàng ven sông. Cô gái bảo chàng trai, anh kìa anh kìa, hãy nhìn những cánh buồm trên dòng sông Đa Nuýp. Ối giời cái dòng sông hai bài độc tấu của ông bô tôi! Họ cưa cẩm nhau trong nền nhạc du dương của bài "The godfather". Nghe mơ mộng lắm, tưởng như Xã Hội Chủ Nghĩa thành công đến nơi. Quên hẳn mình đang ở xó rừng của cái đất nước đầu lâu thủng lỗ này. Sau đó là tường thuật lễ bế mạc Olympic Maxkva mùa hè. Đoàn Việt nam giương cao quốc kỳ, đi giữa các đoàn của 13 nước XHCN anh em khác, hùng tráng tự hào xiết bao. Rồi bài hát "Tạm biệt Maxkva" tha thiết vang lên. Kìa các bạn nghe đài thân mến_ Giọng phát thanh viên nghẹn lại_ Trên màn hình lớn, chúng tôi thấy chú gấu Misa đang rơi những giọt nước mắt tạm biệt. Chú khóc, trong màn pháo hoa bụp bụp rực rỡ, nở tung bầu trời Thế vận hội.

    Ra sân ngước nhìn trời, chòm Tua Rua hạ xuống sát đỉnh cây xoài mút. Đã quá nửa đêm lâu rồi mà chưa thằng nào chịu đi ngủ. Quả là một đêm khó quên!

    Một buổi chiều, đang chuẩn bị mưa thì từ phía đường sắt dội lên những tiếng nổ rất lớn. Chỉ có thể là tiếng DK, tôi nghĩ thế! Những tiếng nổ lẫn trong tiếng sấm ầm ì nhưng vẫn phân biệt được rất rõ. Ở nhà lâu, vào đơn vị thấy tăng gia sản xuất, thể thao bóng đá bóng chuyền yên hàn, nay nghe tiếng hoả lực địch gần, tự nhiên thấy ớn trong xương sống. Chưa kịp nấu xong nồi nước hà thủ ô thì tiểu đoàn gọi xuống kêu đại đội 2 chuẩn bị vận động ngay. Tăng cường cho C2 một trung đội trinh sát, một khẩu đội 12.8mm. Trung đoàn thông báo địch đánh cắt đường tàu tại kẹp núi tiểu đoàn 5. Đại đội 2 gần nơi xảy ra chiến sự nhất, chờ các trung đội và khẩu 12.8mm phối thuộc đến, có trách nhiệm vận động theo hướng tây bắc, phía sau lưng đường sắt, chẹn đường rút của địch vào trong núi.

    Vị trí trận phục kích của địch cách cây cầu này khoảng 5km, theo hướng chúng tôi đi:



    Trời mưa bắt đầu nặng hạt. Tiểu đoàn thiếu đến điểm quy định sau đúng 1 tiếng rưỡi đồng hồ. Mưa sầm trời tối đất. Mới ba bốn giờ chiều mà trời đen kịt cứ như sắp sửa vào đêm. Đường bò ngang dọc, nhưng nào thấy có bóng thằng địch nào? Mưa đã xoá hết những dấu vết trên đường.

    Lại có lệnh cắt vuông góc nống ra đường sắt, đến thẳng điểm phục kích của địch. Vừa ra đến cửa rừng, trinh sát bắn bắt liên lạc với tiểu đoàn 5 đang vận động lên dọc đường sắt theo hiệp đồng. Dân buôn sống sót nghe tiếng súng, tưởng địch tấn công một lần nữa liền quăng hết đồ, nhao hết sang phía bên kia đường sắt, kêu khóc như ri. Một khung cảnh tan hoang. Đoàn tàu nằm chết gí trên đường ray nhưng không đổ. Hai toa sát đầu máy trúng đạn DK.82 của địch thủng sườn toang hoác. Thịt xương, nội tạng, máu me nhoè nhoẹt trong nước mưa, lê lết theo quán tính tàu chạy thành một vệt đỏ thẫm trên đường. Những chuyến tàu, chuyến xe trên đất bạn trong thời gian này thường lèn chặt người. Nhiều người trong số đó do quá sợ hãi, ngã xuống từ trên nóc toa, từ các chỗ nối toa khi trận phục kích xảy ra. Thân thể bị bánh xe tàu hoả cán đứt đôi, đứt ba. Hàng hoá quăng la liệt tung toé. Nhiều thằng lính cúi xuống tháo trộm nhẫn, đồng hồ trên những cánh tay người chết. Quẹt qua quẹt lại cho sạch máu rồi đút vào túi quần. Phải nói bọn chó Pôn Pốt này khốn nạn thật! Dùng pháo chống tăng tương thẳng vào đồng bào mình thì không biết bài này chúng nó học được từ đâu?

    No Avatar

    Lục Vân Tiên

     16:10, 15th Sep 2014 #24466 

    các bác cũng hôi của nhá. cháu báo với bên quân pháp trung đoàn

    No Avatar

    dksaigon

     16:52, 18th Jan 2013 #13757 

    Mùa rẫy năm 80 bọn tôi (Dbộ) cũng phải "tự túc" một ha bắp nhưng chẳng được ăn trái nào vì sau đó...đi chỗ khác! nhưng cũng "chuyển quyền" được với CQ bạn và được "đền bù" mấy tạ gạo ngon!:D

    No Avatar

    Phong Quang

     15:59, 18th Jan 2013 #13753 

    Ga này bọ cũng đã qua, giải lao chút đi, gọi nhà thưo VM đi chạy thận đi


    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  15. Có 2 người thích bài viết này


  16. #519
    Ngày tham gia
    28-06-2012
    Bài viết
    20
    Thích
    6
    Đã được thích 33 lần trong 16 bài viết

    Chia sẻ với TS nhất

    BỌn pot nó học thầy nó chứ học ai. Thày nó là ai thì chắc ai cũng biết Cái nơi mà người nhiều quá nên hay giải quyết việc bằng cái cách lấy thế nước lớn ép đặt người ta ấy mà.
    Hồi còn ở bển tôi cũng được nhìn thấy 1 vụ xe tải của bạn chở đầy nhóc dân từ các trại lao động công xã trong rừng ra để về thành phố . Xe chạy ngang qua chỗ mình đỗ đang chờ công binh và lính chốt đường đi tuần về cho thông xe thì thấy xe của dân chạy qua, họ chủ quan chạy ẩu tránh vượt tùm lum ra ngoài lề đường nên dính min chống tăng của Pot nó gài để đánh xe contop VN...
    Ầm... Chiếc xe oto nẩy tung lên lật ngang sang bên đường nát bét. Người thì bắn tung toé lên trời rồi mới rơi xuống đất cũng nát be bét máu thịt văng lunh tung tiếng kêu khóc như ri... Vì dân toàn đứng ngồi trên thùng xe , xe lại đè lên bánh sau quả mìn đánh tăng nên sức công phá khiếp thật. Mấy hôm sau đi lại đường này tôi vẫn thấy quạ kêu trên cây thì ra chúng nó vẫn đang chén nốt phần còn lại của xác người vẫn còn vương trên cây mà mấy hôm trước người ta còn sót lại.
    Rất là buồn và thương cho mạng người trong chiến tranh nhưng tôi cũng phải cám ơn họ . Cái chạy ẩu của họ có thể đã cứu mình, vì tôi cũng là thằng chạy xe cũng rất ẩu hay vượt phải ít khi chịu chạy sau xe khác... Tôi nghĩ đôi khi mình được quý nhân phù trợ hay mình vẫn còn được ông trời tha chưa gọi...

    No Avatar

    Lục Vân Tiên

     16:12, 15th Sep 2014 #24467 

    dự là báaa có lần bán xăng

    No Avatar

    vubang

     17:05, 23rd Jan 2013 #13875 

    Thế hồi đó bác lái xe có kiếm được chỉ nào ko?



  17. #520
    Ngày tham gia
    28-06-2012
    Bài viết
    20
    Thích
    6
    Đã được thích 33 lần trong 16 bài viết
    Cái chỉ vàng đầu tiên tôi biết đến trên đất bạn.

    Trong 1 lần chở quân vào rừng để truy quét tàn quân sát biên giới thái, khi quay ra xe chúng tôi đc lệnh kết hợp chở dân đang ở trong vùng chiến sự đó ra ngoài nơi an toàn. KHi đó vào khoảng đầu năm 1979
    Dân thì đa phần là người thành phố, trí thức, công chức của chế độ trước bị bọn ponpot bắt đi cải tạo lao động ở các công xã tập chung, khi bị đánh tan tác trên đường rút chạy chúng lùa họ theo làm vật cản, bia đỡ đạn cho chúng chứ khg phải dân loại 1 chuyên tự nguyện che chắn và bảo vệ tàn quân pot.

    Tôi chở đầy thùng xe người lớn, bé, già trẻ thân tàn lực kiệt. Ốm đau bệnh tật đói ăn, rách mặc tả tơi trông rất thương tâm. Gặp bộ đội lại biết đc chở ngược ra khỏi rừng sâu họ mừng rỡ mấy người già cứ chắp tay vái chúng tôi rất xúc động mình cũng khg biết là họ cảm ơn hay là chào mình nữa...

    Xe chạy ròng rã suốt cả ngày chiều gần tối thì ra đến thành phố Siemriep điểm cuối cũng là nơi tâp kết của chúng tôi. Chúng tôi chia tay nhau, mọi người nhanh chóng tản ra mọi nơi để tìm kiếm chỗ trú chân để rôi mai họ lại lo tiếp đường đi và số phận của mình. Tôi đã quay xe để chạy về đơn vị thì chợt nhìn thấy còn 1 gia đinh vẫn bơ vơ bên đường, tôi đã dừng xe lại và tới với họ , bà mẹ gầy yếu tong teo, đứa con gái nhỏ đang sốt li bì trên tay mẹ, bên cạnh là thằng con trai cỡ hơn chục tuổi què quặt lê lết dưới chân. Trước hoàn cảnh thảm thương của họ tôi chẳng biết nói gì mà ngôn ngữ bất đồng biết nói bằng gì sau 1 hồi khoa tay múa chân thì tôi hiểu ra là họ cần rất nhiều thứ vì họ chẳng có cái gì cả ngoài bộ quần áo rách trên người và 1 mớ những cái gì đấy boc trong khăn cà ma đeo trên người.

    Tôi quay lại xe lục tìm, mở ba lô chọn lựa chỉ giữ lại những thứ thật cần thiết còn đâu mang lại hết cho mẹ con họ từ mảnh ni lon, vài kí gạo ít bột canh đậc biết là mớ thưốc kháng sinh, thuốc bổ mà tôi hay mang theo người...
    nhìn thấy gạo và thuốc mắt bà mẹ sáng lên hai tay cứ chắp vào nhau vái về phía mình lia lịa. Quă thực mình cũng rất xúc động, sau khi giúp bà ta cho cháu bé uống thuốc xong ngồi với họ 1 chút mình chào để đi. Trước khi đi bà mẹ ra dấu muốn ôm nhau để chia tay, tôi đồng ý . Chúng tôi ôm nhau khg lâu quả thực lúc đó lần đầu tiên tôi ôm một người phụ nữ ngoại quốc mà có rất nhiều cảm xúc lạ nhưng khg hề có cảm xúc của người khác giới...

    Khi về tới nơi đống quân cách SiemRiep chừng gần chục cây số tối đó lúc ra suối tắm khi giặt quần áo tôi hấy tưi áo hơi cộm cộm khi móc ra thấy có 1miếng giẻ cũ mở ra bên trong là 1 cái nhẫn kim loại mầu vàng cỡ 1 chỉ. Tôi giật mình nhớ lại chắc là của người đàn bà lúc chiều đã nhét vào túi mình để trả ơn lúc xin đc ôm mình rồi...

    Đấy là chỉ vàng đầu tiên mà tôi nhìn thấy và đc cầm trên đất bạn trong hoàn cảnh chớ trêu như vậy . Biết là quy định, kỷ luật đơn vị khg cho phép lấy cái gì của dân nên tôi quyết định khg nộp cho đơn vị mà sẽ tìm mọi cách trả lại bà ta vì cái tự trọng của nguời lính, cái tư thế của mình lúc đó khác họ ...

    No Avatar

    Lục Vân Tiên

     16:32, 15th Sep 2014 #24468 

    cái bác Vubang này. kỷ niệm của bác ý mừ

    No Avatar

    vubang

     17:26, 29th Jan 2013 #14101 

    Một chỉ (muôi chi) lúc đó có giá trị tầm cỡ một lượng bây giờ? Chúc mừng bác, ko biết giờ bác còn giữ kô? Hôm nào đãi anh em cái. Thế còn chỉ tiếp theo thì sao?



  18. Có 4 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •