CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 1 của 12 12311 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 114

Chủ đề: Tổ Tam Tam

  1. #1
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2
    Thích
    0
    Đã được thích 0 lần trong 0 bài viết

    Tổ Tam Tam

    Em tự xóa :mrgreen:

  2. #2
    Ngày tham gia
    26-09-2010
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    1,596
    Thích
    568
    Đã được thích 254 lần trong 192 bài viết

    Re: Tổ Tam Tam

    Trích dẫn Gửi bởi pain
    Tự xóa
    Chán anh giai quá, ai làm gì mà xóa. :D

    Bác Khốt - ta - bít chịu khó gửi lại cho a em đọc nhé, em đọc lắm lúc vẫn xúc động lắm, may mà không khóc, . Nếu có gì thêm, thật hơn thì hay quá.
    " Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp.
    Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!"

    Chế Lan Viên

  3. #3
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    740
    Thích
    845
    Đã được thích 186 lần trong 115 bài viết

    Re: Tổ Tam Tam

    Thôi được baogt ạ.
    Tôi sẽ pot " Tổ tam Tam " lên thay thế vậy.
    Dĩ hòa vi quý!

  4. #4
    Ngày tham gia
    30-09-2010
    Bài viết
    202
    Thích
    108
    Đã được thích 37 lần trong 24 bài viết

    Re: Tổ Tam Tam

    E cũng đang đợi để đọc đấy bác ạ! :D Hôm nọ đang đọc dở, bị xóa, chán pain quá đi mất! :D
    Lý trí có thể mách bảo ta điều ta phải tránh. Còn con tim sẽ chỉ cho ta biết điều phải làm!

    Reach out and touch someone's heart with your kindness. Reach out and touch someone's mind with your words. Reach out and touch someone's life with your love!

  5. #5
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    740
    Thích
    845
    Đã được thích 186 lần trong 115 bài viết

    Re: Tổ Tam Tam

    Sáng ngày 24.10.1977, tôi lên đường nhập ngũ. Địa điểm tập trung là xã Mễ trì, huyện Thanh Trì, Hà Nội (cạnh cột phát sóng Mễ trì của Đài TNVN). Ngày ấy chưa có đường cao tốc Láng - Hoà Lạc như bây giờ nên chúng tôi phải đi vào Thanh xuân, men theo con đường đất nho nhỏ cạnh trường Đại học Ngoại ngữ để đi vào. Ngày giao quân đúng là một ngày hội. Bố Mẹ, bạn bè, anh em đi tiễn chân đông như trảy hội. Từng nhóm, từng nhóm quây quần bên gia đình, anh em bè bạn. Riêng tôi ngay từ hôm qua, tôi đã dứt khoát không để Bố Mẹ và gia đình đưa tiễn tôi. Tôi chia tay Bố Mẹ ở nhà. Tôi không muốn cảnh chia tay bin rịn diễn ra mà tôi biết chắc sẽ có nhiều nước mắt. Tiễn tôi đến nơi tập trung chỉ có vài người bạn thân thiết học cùng lớp thời phổ thông. Chúng tôi tập trung tại một cái sân rộng như sân kho HTX. Việc bàn giao quân kéo dài từ sáng đến trưa mới kết thúc. Ngày ấy, chúng tôi chưa được cấp phát ngay quân trang nên lính tráng vẫn có gì mặc ấy, chẳng có chút nào để gọi là lính cả. Không hiểu vì có chút trục trặc nào đó nên chúng tôi phải ở tại Mễ trì 3 ngày. Trưa hôm ấy, bữa cơm lính đầu tiên trong đời thật đáng nhớ. Cũng mâm cơm 6, chậu cơm vừa đen, vừa hôi, vừa sạn. Thức ăn chỉ chút thịt lợn được thái mỏng dính, và một chậu canh rau muống mà ngọn nào ngọn ấy dài đến gần nửa mét, nước đen sì như nước cống. Chẳng thằng nào nuốt nổi.
    Mễ trì là một xã chuyên nghề làm cốm. Chúng tôi nhập ngũ giữa mùa cốm nên hầu như chẳng thằng nào cần tới cơm đơn vị. Lính mới được chia ra ở nhờ trong nhà dân. Nhà nào cũng luộc lúa nếp non, thậm thình giã cốm. Hương cốm toả ra thơm ngát khắp làng.Chúng tôi thỉnh thoảng cũng xin chủ nhà đứng giã thử. Chỉ một vài chục tay chày mà đã thấy oải. Vậy mà có những em gái, những chú bé con đứng giã hết cối này đến cối khác mà chẳng thấy mệt. Vừa rời nhà, trong túi còn rủng rỉnh nên lũ chúng tôi suốt ngày tìm cách cải thiện. Trong 3 ngày ở Mễ Trì, không biết bao nhiêu mạng... chó đã chết vì chúng tôi. Sáng ngày thứ 2, thấy chúng tôi có vẻ... nhàn cư vi bất thiện, đơn vị tổ chức báo động tập hành quân dã ngoại. Cả mấy trăm thằng lính mới cứ loanh quanh hết bờ ruộng nọ đến bờ mương kia. Một đoàn người lếch thếch, quần áo nhuôm nhoam chẳng ra cái thể thống gì.
    Dĩ hòa vi quý!

  6. #6
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    740
    Thích
    845
    Đã được thích 186 lần trong 115 bài viết

    Re: Tổ Tam Tam

    ............
    Chiều tối ngày thứ ba, chúng tôi lên xe về đơn vị. Đoàn xe theo QL 6 chạy băng băng nhưng tôi chẳng biết nó chạy đi tận đâu. Đi qua Trúc sơn trời đã tối hẳn, vẳng nghe trên loa truyền thanh ven đường đang tường thuật trực tiếp trận bóng đá Quốc tế giữa Trung quốc và Việt nam. Xe đi mãi, đi mãi, có lẽ đến khoảng 10 giờ đêm thì xe dừng bánh. Xung quanh tối mịt mùng, gió hun hút thổi. Mới cuối tháng 10 sao mà tôi cảm thấy lạnh đến vậy. Anh em xuống xe mò mẫm trong đêm tối. Đây là đâu nhỉ? Chúng tôi lao xao hỏi lẫn nhau. Tôi cúi người sát mặt đất để nhìn, căng mắt mãi mới nhận thấy xa xa có vài dãy nhà nằm trên một bãi đất trống hếch trống hoác. Mãi rồi cũng có bóng người đi ra, ánh đèn pin chiếu loang loáng. Chúng tôi được đọc tên theo danh sách và đi theo mấy anh lính đi vào mấy dãy nhà nhận chỗ ngủ. Tôi chẳng biết đây là đâu, nhìn về phía Hà nội chỉ còn là một quầng sáng mờ nhạt xa mịt mờ.
    Chỗ ngủ của chúng tôi là những dẫy giường 2 tầng bằng sắt. Không chăn màn, không chiếu. Chúng tôi nằm lăn ra trên những tấm ván gỗ co ro chịu rét, chịu đói. Sáng hôm sau, sau khi vệ sinh cá nhân xong tôi mới nhận thấy cả doanh trại hầu như vắng tanh, chẳng còn thằng lính mới nào. Tất cả chúng nó đã chuồn hết trong đêm, chỉ còn lác đác vài thằng mỗi đại đội. Hồi ấy tôi ngơ ngáo và dát lắm nên chẳng dám chuồn. Phải đến gần một tuần sau, các đơn vị mới tập trung đủ quân và bắt tay vào học tập, huấn luyện. Những buổi đầu tiên trong quân ngũ sao mà buồn chán và dài lê thê. Suốt ngày chỉ thấy học chính trị, học truyền thống và tập đi đều mốt hai mốt. Phải gần một tháng sau chúng tôi mới được dự lễ tuyên thệ chiến sỹ mới. Buổi lễ có duyệt đội ngũ và hôn quân kỳ trên tận sư đoàn ở thị trấn Xuân Mai.
    Bước đầu tiên để rèn lũ lính mới chúng tôi là khoa mục... vác đá ong để xây doanh trại. Chà chà ! Nặng ơi là nặng. Mỗi viên đá ong nặng có dễ đến hai ba chục ký chứ chẳng chơi. Công trường khai thác đá nằm phía trên cầu Vai réo, cách chỗ chúng tôi chừng 2,3 cây số. Mỗi buổi sáng, toàn đại đội chạy tập thể dục xuống công trường và lúc về mỗi thằng vác một viên. Chạy đến nơi đã bở cả hơi tai, hí húi chọn đi chọn lại để tìm viên nhỏ nhất rồi vác chạy về, mệt ơi là mệt. Mười một chế độ trong ngày, suốt từ 5 giờ sáng đến 9.30 giờ tối hôm nào cũng kín mít, trừ mỗi ngày chủ nhật. Mà nào có được nghỉ ngon lành đâu. Tối hôm trước, sinh hoạt trung đội, B trưởng đã nhắc:
    - Ngày mai, mỗi đồng chí nộp hoặc 100 kg phân xanh hoặc 50 kg phân chuồng hoặc 30 kg phân bắc để tăng gia. Xong sớm nghỉ sớm.
    Nói thì đơn giản nhưng để đạt được mức ấy thì tôi phải đi kiếm bở cả hơi tai. Phân xanh thì chặt mãi cũng hết, muốn lấy được nhiều chỉ còn cách là lên rừng cách đơn vị 5, 7 cây số. Phân chuồng thì đâu có nhiều, trâu bò có ị ra bãi nào thì dân cắm que đánh dấu hết cả. Vào dân xin mãi cũng ngượng, lúc đầu dân còn cho, sau họ chẳng cho nữa. Phân bắc thì... hố xí đại đội nào, đại đội ấy giữ còn hơn “ông Từ giữ oản“. Nào rấp cành tre gai chống lấy cắp, nào phân công trực nhật canh gác. Vậy mà vẫn bị mất cắp như thường. Vậy là được bãi phân nào phải thu luôn bãi ấy. Lắm hôm, đang ngồi ị phía trên, ngó xuống đã thấy có cái xẻng thập thò hứng phía dưới rồi. Rồi nhiều trò ranh mãnh được giở ra. Phân chuồng, phân bắc lấy về trộn thêm với đất cho được nhiều. Cán bộ tiểu đội, trung đội đâu có kiểm tra, cân kẹo gì? Cứ thấy mang về sọt to, sọt nhỏ là... OK. Bố bảo chúng nó cũng không dám đến gần mà cân với kẹo. Thối khủng khiếp!
    Dĩ hòa vi quý!

  7. #7
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    740
    Thích
    845
    Đã được thích 186 lần trong 115 bài viết

    Re: Tổ Tam Tam

    .....
    Xin dân mãi rồi cũng không đủ vì mấy bản Mường dân thưa thớt, lấy phân đâu mà phục vụ cho cả trung đoàn bộ đội đang ...đói phân ấy. Ngay bên kia đường quốc lộ 21 là trại chăn nuôi của sư đoàn. Một cái trại toàn nuôi trâu, bò, dê nhiều... phân vô kể. Lính tráng nhìn sang đấy toàn với ánh mắt... thèm thuồng. Tôi và thằng Hộ (người Nghệ an) đánh liều sang đấy để... ăn cắp. Một buổi sáng chủ nhật như thường lệ. Mới 4 giờ sáng, hai đứa đã cắp nách hai chiếc bao tải rách bò sang trại chăn nuôi. Không cuốc, không xẻng hai thằng bò vào chuồng bò ra sức dùng tay vơ thật lực phân trâu bò để tống vào hai chiếc bao tải. Thật không may, đang bốc lấy bốc để thì bị mấy anh lính bên trại tóm được. Phen này hai thằng ăn chắc một án kỷ luật kỷ luật nếu các anh thông báo về cho đơn vị. May sao, sau khi hỏi han tình hình, lý do.... ăn cắp phân. Các anh ấy thương tình tha cho. Sau khi rửa ráy sạch sẽ, uống hết một ấm trà nóng lại còn khuyến mại hai thằng, mỗi thằng một bao tải đầy... phân. Sướng! Lần đầu tiên vào ngày chủ nhật mà tôi lại được đi chơi sớm thế. Xong xuôi công việc mới chưa đầy 7 giờ sáng.
    Ba tháng huấn luyện, ngoài tăng gia rau xanh như rau muống, su hào, cải bắp chúng tôi còn phải đi nhổ mạ, cấy lúa, trồng khoai, trồng sắn. Mùa đông năm ấy rất lạnh. Đơn vị sợ đưa trâu bò xuống ruộng cày bừa sẽ bị chết rét, các cán bộ liền nảy ra sáng kiến đưa tụi lính mới chúng tôi xuống ruộng đạp bùn thay cho trâu bò. Những hôm rét như vậy, nếu được phân công trực nhật thì quả là may mắn. Trực nhật phải gánh cơm ra tận ruộng phục vụ anh em. Tuy phải gánh xa nhưng so với lội ruộng thì hẳn vẫn còn may chán.
    Thời gian huấn luyện trôi đi sao mà lâu thế. Thỉnh thoảng lại xảy ra chuyện lính đảo ngũ. Nhớ mãi chuyện thằng Đ ở tiểu đoàn 1. Nó đảo ngũ liên tục, thời gian huấn luyện nó ở nhà nhiều hơn ở đơn vị. Vệ binh cứ về tận nhà (dân Hà nội) bắt lên được vài hôm lại thấy biến mất. Thế rồi một buổi sáng, cả trung đoàn tập trung ở sân bóng của tiểu đoàn 2 theo lệnh. Hàng ngũ các đơn vị chỉnh tề, thẳng tắp. Vệ binh trung đoàn hàng ngũ chỉnh tề súng tuốt lê sáng quắc. Sau động tác chào cờ, vệ binh dẫn Đ vào đứng dưới cờ. Sau khi nghe đồng chí trung đoàn phó đọc quyết định kỷ luật tước quân tịch đối với Đ, hai chiến sỹ vệ binh lên lột mũ, lột quân hàm của Đ, họ còn xé rách luôn hai túi áo ngực và cho lên xe áp giải trả về địa phương. Bây giờ Đ ở nhà mở tiệm sửa xe máy, vợ con đàng hoàng. Cả lũ lính chúng tôi đứng nhìn mà sợ xanh mắt mèo. Nhưng hiện tượng đảo ngũ chỉ có giảm chứ không hết hẳn, nhất là bọn người dân tộc Thái, Mường quê xứ Nghệ. Cứ nhớ nhà, nhớ vợ là chuồn. Bị bắt lên đơn vị, chúng nó tự nhận một xuất đào hố rác hoặc mấy tạ phân tăng gia mà chẳng nhằm nhò gì hết. Những thằng bị kỷ luật thường phải đeo một cái bảng trên đề dòng chữ "Ai cũng như tôi thì mất nước" và đứng chịu trận ngay trước cửa nhà ăn tiểu đoàn mấy ngày.
    Dĩ hòa vi quý!

  8. #8
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    740
    Thích
    845
    Đã được thích 186 lần trong 115 bài viết

    Re: Tổ Tam Tam

    ......
    Mỗi buổi chiều sau giờ huấn luyện về, cả đơn vị ùa ra như ong vỡ tổ. Chỗ này xuống mấy mảnh vườn tăng gia, chỗ kia xong việc rủ nhau ra sân bóng đá, bóng chuyền. Mấy thằng tranh thủ tắm giặt ùm ùm ngoài giếng nước. Phải nhận rằng quân đội ta có truyền thống tăng gia rất giỏi. Đất Xuân Mai toàn đất đá ong đầy sỏi đá vậy mà rau cỏ cứ tốt xanh um lên. Những bẹ cải xanh cứ vồng lên mơn mởn, su hào củ nào củ ấy cứ to như những chiếc bát B52. Với định mức phân chuống phân bắc phân xanh như vậy, cây cối như được trồng trên đống phân làm gì mà chẳng xanh tốt. Không kể bọn lính xứ Nghệ, mấy thằng "nông dân" quen cày đường nhựa như chúng tôi cũng quần sắn móng lợn ra sức tưới bón. Thật đúng là:
    "Bàn tay ta làm nên tất cả
    Có sức người sỏi đá cũng thành cơm"
    Sống chung với anh em xứ Nghệ. chúng tôi cũng dần quen với những từ địa phương của họ. Nào thì xẻng thì gọi là vên, gầu nước thì gọi là đài, rồi mô tê răng rứa... Rất nhanh chóng, chúng tôi tỏ ra thân nhau. Đâu phải người dân xứ Nghệ ai cũng là... cá gỗ cả đâu. Có những anh em xứ Nghệ chơi còn ngon hơn cả mấy ông lính Hà thành. Cái mảnh đất cằn khô xứ ấy lại nảy sinh những con người cực kỳ tài hoa. Nào thơ ca hò vè, nào đẽo gọt đan lát... Những vòng lá nguỵ trang, lựu đạn huấn luyện của tôi đều một tay thằng Hộ làm cho cả. Chỉ có mỗi nết ăn là chúng tôi không chịu được tụi nó. Chúng nó ăn khoẻ và nhanh lắm nên chúng tôi cứ phải "chọn cạ" để đi ăn cùng nhau. Mấy lão sĩ quan biết được cái mánh chia rẽ ấy lập tức bắt chúng tôi xé lẻ và ghép ăn cùng với bọn nó cho đoàn kết nhưng chỉ được vài hôm rồi đâu lại đóng đấy.
    Thấm thoắt thời gian huấn luyện đã gần kết thúc. Các đại đội chuẩn bị vào giai đoạn bắn đạn thật kiểm tra. Chúng tôi phải bắn đạn thật hơi bị nhiều. Bài 1, bài 2, bài 3 rồi ném lựu đạn thật. Ngày đầu tiên bắn bài 1, nhiều thằng té đái ra quần vì sợ. Hồi ấy, bệnh thành tích chưa xuất hiện nhiều nên chúng tôi cứ bắn vô tư và chấm điểm cũng vô tư. Cả đại đội chỉ có đâu một hai thằng đạt 30 điểm còn lại toàn 26,27,28 là nhiều. Đứa nào 30 điểm mới được thưởng phép. Mặc dù hết sức cố gắng để giật lấy mấy ngày phép nhưng tôi chỉ đạt có 28 điểm. Thế là phèo!
    Dĩ hòa vi quý!

  9. #9
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    740
    Thích
    845
    Đã được thích 186 lần trong 115 bài viết

    Re: Tổ Tam Tam

    .......
    Còn nhớ đại đội trưởng đại đội 6 của tôi là thiếu uý Tịnh (chúng tôi gọi là Tịnh "keo khòng" vì mặt lão quắt như hai ngón tay chéo) dáng người nhỏ bé, loắt quắt, nước da đen xỉn, mặt lúc nào cũng quàu quạu, khó đăm đăm. Chính trị viên đại đội thì lại khác hẳn một trời một vực. Anh Vóc trung uý chính trị viên, dáng ngườì thô vừa to, vừa đen nhưng lại cực kỳ tâm lý và thương lính. Anh hứa với tôi là đến ngày Noel sẽ cho tôi về tranh thủ mấy ngày để đi chơi với cô bạn gái vì tôi là thằng "nghiêm chỉnh", chưa bao giờ vi phạm kỷ luật hay đảo ngũ gì cả. Tôi cứ khấp khởi mừng thầm chờ mong ngày ấy đến gần. Nhưng số tôi mới đen làm sao? Gần đến ngày Noel, khoảng 21, 22 thì anh Vóc được lệnh đi Liên xô học tại học viện quân sự bên ấy. Tôi buồn ra mặt vì thấy lời hứa của anh đối với tôi chắc khó mà được thực hiện. Biết vậy, anh an ủi tôi:
    - Em cứ yên tâm, anh đã trao đổi với anh Tịnh rồi. Anh Tịnh có hứa với anh sẽ lưu tâm việc đó.
    Tôi nhẹ nhõm thở phào. Cái viễn cảnh đêm Noel được đi sóng đôi bên người bạn gái học cùng lớp lại le lói trong tôi. Như sự đời đâu đơn giản như tôi nghĩ. Sau khi anh Vóc rời đơn vị, lão Tịnh cứ lờ đi chuyện đi tranh thủ của tôi. Ngày 23.12, chỉ ngày mai là đến ngày Noel, tôi cứ quanh quẩn trên ban chỉ huy đại đội và thầm mong lão Tịnh nhớ ra và cho phép tôi đi tranh thủ. Lão biết nhưng cú lờ đi, tôi liền đánh liều vào gặp và nhắc đến lời hứa bữa trước của anh Vóc. Lão nghiêm mặt và dằn giọng:
    - Anh Vóc đã đi học rồi và tôi không chịu trách nhiệm về việc cho đồng chí đi tranh thủ.
    Thế là hết hy vọng! Ngày 24.12 cứ dần trôi qua trong nỗi thất vọng tràn trề của tôi. Tối hôm ấy, ra ngồi ven đường quốc lộ 21 nhìn về Hà nội, tôi buồn và nhớ nhà vô cùng. Chắc giờ này, quanh Bờ hồ đã đông vui, náo nhiệt lắm rồi. Trong cái dòng người đông đúc kia có "người ấy" của tôi không nhỉ? Và có lúc nào đó "người ấy" có nhớ chút nào đến tôi, một người lính đang ngồi buồn bã, thất vọng vì không được về để gặp “người ấy“ không?
    Dĩ hòa vi quý!

  10. #10
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    740
    Thích
    845
    Đã được thích 186 lần trong 115 bài viết

    Re: Tổ Tam Tam

    .....
    Vâng, thế là phèo! Đêm Noel qua đi trong nỗi buồn vô tận. Tưởng chừng tôi có thể khóc lên được vì tức, vì nhớ, vì buồn nhưng tôi vẫn không dám đảo ngũ. Hồi ấy tôi sống vẫn còn "sách vở" lắm. Sợ mang tiếng với gia đình, với bạn bè và sợ... kỷ luật!
    Nhưng việc lão Tịnh "keo khòng" không giữ lời hứa cho tôi đi tranh thủ mấy ngày đã làm tôi thay đổi. Trong công tác tôi không còn say sưa như trước nữa. Tôi chán cái công việc làm công vụ trên ban chỉ huy đại đội nên xin xuống làm lính dưới trung đội 1. Dưới ấy dẫu vất vả nhưng có anh có em, cái chính là tôi không muốn ngày ngày ráp mặt với lão Tịnh nữa. Hàng ngày tôi lại cùng anh em lao động, huấn luyện. Ngày còn làm công vụ, việc báo động chiến đấu hay di chuyển tôi chẳng bao giờ phải tham gia cứ việc ngủ tít, nay thì lĩnh đủ. Đơn vị tôi tuần nào cũng có chuyện phải đi... xem tivi. Chẳng là cả trung đoàn chỉ có 1 cái tivi đặt trên BCH trung đoàn. Hàng tuần các đơn vị thay nhau hành quân lên xem sau bữa cơm chiều. Chiếc tivi Nep tuyn đen trắng được ban chính trị trung đoàn đặt ra giữa bãi cỏ trên trung đoàn bộ. Bộ đội phải quần áo, hàng ngũ chỉnh tề đi từ dưới tiểu đoàn lên trung đoàn ngồi xem. Sẵn nỗi chán đời, tôi luôn chốn tránh những buổi đi xem như vậy để được ở nhà một mình với ngọn đèn dầu nho nhỏ trải hồn mình với những lá thư, những dòng nhật ký. Rồi ngay cả những buổi tối cô đơn như vậỵ cũng bị lão Tịnh quấy phá. Hắn bắt tôi phải... đi xem tivi!!! Tôi ức muốn nổ con mắt mà không làm gì được.
    Kết thúc huấn luyện, bộ đội bắt đầu được chia về các đơn vị khác. Lớp đi học sỹ quan, hạ sỹ quan. Lớp thì chuyển về các đơn vị trực thuộc. Lão Tịnh gọi tôi lên hỏi tôi có muốn đi học sỹ quan hay không? Tôi lắc đầu từ chối. Tôi đếch thèm sự quan tâm của lão và cái chính là tôi không xác định sẽ ở lại phục vụ quân đội lâu dài. Tôi nghĩ sẽ cố gắng thực hiện nốt nghĩa vụ (chắc chỉ độ 2, 3 năm) rồi tôi sẽ trở về với mái trường Y, ước mơ của tôi, nguyện vọng của đời tôi. Ngày đang học phổ thông, khi thấy Mẹ tôi bị mắc bệnh tim, sức khoẻ của mẹ tôi cứ kém dần thì tôi quyết tâm thi vào trường Y để sau này trở thành bác sỹ chuyên khoa tim mạch về chữa bệnh cho Mẹ.
    Trong trung đoàn Bắc Bắc này, tiểu đoàn 3 là tiểu đoàn tập trung nhiều lính ba láp, ba gai nhất. Trung đoàn liền lọc những phần tử cứng đầu cứng cổ nhất về tiểu đoàn và điều tiểu đoàn 3 lên khai thác đá, mở đường trên tận xứ Thầm Luông, Đà bắc, Hà sơn Bình. Không ai ngờ rằng sự trừng phạt của trung đoàn đối với những quân nhân bướng bỉnh lại trở thành phần thưởng vô giá cho chúng nó sau này. Khi đơn vị báo động đi chiến đấu, do tiểu đoàn 3 đang lao động ở xa nên không hành quân về kịp.
    Tôi được điều lên đại đội 21 trinh sát trung đoàn mấy ngày sau đó.
    Dĩ hòa vi quý!

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •