CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 1 của 3 123 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 21

Chủ đề: Khi người lính thời bình trở về

  1. #1
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết

    Khi người lính thời bình trở về

    Ra quân....
    Cầm tờ giấy quyết định của quân lực trung đoàn thấy thất vọng vô cùng. Bao hy vọng phục vụ quân đội lâu dài đã tan thành mây khói. Nhớ giọng nói thoang thoảng của lãnh đạo hứa giúp đỡ trở thành quân nhân chuyên nghiệp cùng tan theo mộng ảo ...

    Mọi chuyện cũng vì Bác...không cùng chúng cháu hành quân. Hi hi, thời chiến các cụ muốn ra, thời bọn em xin rúc vào mà còn khó. Thôi ! dù sao cũng xong nghĩa vụ, ngày mai em về với mẹ !

    Buổi tối cuối cùng chia tay anh em ở lại, cũng chẳng thấy cảm động như trong phim, mà chỉ thấy bâng khuâng một chút kèm theo hơi say say vì đồng đội chúc rượu nhiều quá. Chú này xin anh đôi dép hả ! ok. chú kia cần đổi bộ quần áo ! cũng chiều ..đằng nào sáng mai anh cũng trả quân trang , tất tần tật mọi thứ cho quân đội, trừ cái balô.

    Lôi trong hòm ra bộ quần áo dân sự may từ ba năm trước tự hỏi không biết bây giờ nó lỗi mốt chưa nhỉ. Ngày mai lên đường về quê diện vào chắc lên mấy chân kính đây. Thở dài gấp lại ...
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  2. Có 1 người thích bài viết này


  3. #2
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Sáng sớm dậy lên đại đội chào chỉ huy. Có mỗi chính trị viên ở nhà, anh em bắt tay bắt chân nhau " chúc chú về tìm được công ăn việc làm ổn định, kiếm con bé nào...to mông, rộng háng xây dựng gia đình, sinh con đẻ cái..."

    Nhìn lại toàn cảnh đơn vị lần cuối, từng dãy nhà trung đội và các bộ phận nằm rải rác nhau quanh quả đồi chìm trong sương sớm, chợt thấy rùng mình thì lạnh. Có chiếc áo bông bị mất từ hồi lên biên giới mặc tạm chiếc áo len nhưng vẫn không chống được cơn rét sớm hôm.

    Từng dãy đồi liên hoàn như bát úp nối liền nhau cũng có bao kỷ niệm, nơi đó gần thao trường, hàng ngày cùng anh em lên huấn luyện. Những lúc buồn đi hái trộm ngọn sắn của dân về nấu canh, muối chua ăn. Cũng là nơi hay rình chờ các cô gái ngoài dân đi lấy củi hay thả bò chặn đường trêu cho...đỏ mặt thì thôi. Lính mà em !

    Từng luống rau cải xanh mởn nằm xen kẽ giữa các hàng cây trên các sườn đồi. Mùa đông cũng như mùa hè, để có những ngọn rau tươi ăn anh em chiến sĩ phải khênh từng can nước dưới suối lên tưới tắm chúng mới sống được trong cái thời tiết khắc nghiệt và thổ nhưỡng chó ăn đá, gà ăn sỏi này.

    Chiếc ao con con kia cũng được tao lên bởi bao mồ hôi của anh em nhưng chưa bao giờ được ăn cá cả. Một lần lũ quét từ khe xuống tràn phá bờ, một lần thằng nào đó bất mãn đêm mưa gió nhân cơ hội nhấc tấm che cống thoát nước lên, cá đi sạch, phí cả những đồng phụ cấp ít ỏi của lính mua giống thả..

    - Anh đưa em xách quân trang cho !

    Đang mải suy nghĩ, giật mình vì tiếng nói của đồng chí y tá mới về. Hai anh em lặng lẽ đi. Qua bệnh xá, nơi em gắn bó thời gian lớn trong đời lính quân y tiện thể ghé vào. Bệnh xá vẫn đang chìm trong giấc ngủ, ngại đánh thức chỉ huy vaò phòng trực vỗ chú y tá trực đang ngáy khò khò dậy chào và nhờ nhắn gửi lời chào với các y bác sĩ trong đơn vị...
    Sửa lần cuối bởi Linh Quany; 17-08-2012 lúc 10:05 AM.
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  4. Có 1 người thích bài viết này


  5. #3
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    .... Bệnh xá trung đoàn vào một đêm thật tấp nập, các y bác sĩ đang vội vã, khẩn trương cấp cứu cho một bệnh binh. Người bệnh binh này chẳng xa lạ gì với mọi người trong đơn vị, đó là một y tá ngày trước cũng công tác ở đây vừa chuyển đi tăng cường cho một đơn vị đi công tác đặc biệt trên biên giới không lâu để thử thách kết nạp Đảng. Do lam sơn chướng khí vùng biên ải nên bị mắc căn bệnh chưa rõ nguyên nhân, chỉ biết khi về cứ vài ngày lại lên cơn sốt, do bận và đơn vị chưa có ai về thay thế nên đồng chí này tiếp tục ở lại biên chế thành quân số cho đơn vị đó luôn. Hôm đó lên cơn sốt cao, nằm mê man đi không kịp uống thuốc, đồng chí cứu thương đơn vị do nhầm lẫn đã cho uống hay tiêm một loại thuốc an thần. một lúc sau thấy người nhũn ra, vật vã vội vàng hô anh em đưa lên bệnh xá !

    Các bác sĩ cùng mọi người bắt tay vào cấp cứu, truyền dịch, thông ruột, giải độc . Họ làm việc rất khẩn trương, nhiệt tình vì ngoài trách nhiệm của người làm chuyên môn với đồng đội chiến sĩ mà còn cái tình với một người đồng nghiệp, một người anh em từng sống, công tác với nhau qua nhiều ngày tháng. do tuyến bệnh xá không đủ điều kiện tốt nhất nên bác sĩ trưởng ra chỉ lệnh chuyển về bệnh viện quân khu điều trị tiếp !

    Khổ cái trung đoàn lúc đó có mấy cái xe thì đã điều đi hết, quay số gọi cáu um cả lên gần tiếng đồng hồ vẫn không có mấy chị y sĩ đành chạy ra đường ( Nếu là Nam mặc quân phục xe không dừng, mặc blu lái xe biết cấp cứu càng không luôn ), chặn một xe tải đưa vào đơn vị , một y sĩ cùng ba đồng chí y tá xung phong cùng chuyển đồng đội về tuyến sau.

    Đến khi đưa bệnh binh lên xe rồi thì không tài nào xe chuyển bánh được do những trận mưa rừng dai dẳng làm cho cổng ra vào đơn vị bị thành những vũng bùn. thế là từ bác sĩ trưởng cho đến anh nuôi, bệnh binh có sức khỏe cởi áo, quần xắn móng lợn hè nhau ra đẩy xe, bùn bê bết từ đầu đến chân cho đến khi xe đi ....
    Sửa lần cuối bởi Linh Quany; 18-08-2012 lúc 09:03 AM.
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  6. Có 1 người thích bài viết này


  7. #4
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Hai anh em xách quân trang ra khỏi bệnh xá. Chú em quân y mới thấy có vẻ bồn chồn. Thôi, nếu không có cơ thì chỉ còn ....gần hai năm nữa chú mày cũng về với thầy bu, cố gắng phấn đấu kết nạp Đảng biết đâu cơ hội chú mày lại có...

    Những tia nắng đầu tiên trong ngày đã lên, xua tan dần đi màn sương giá buốt, đọng lại thành những giọt nước lóng lánh trên những chiếc lá cây cỏ hai ven đường, những gốc cây ngọn cỏ quen thuộc đến cảm giác nhắm mắt lại cũng nhớ chỗ đứng của chúng. Những căn nhà rải rác thưa thớt hai bên đường đã mở cửa, loáng thoáng những bóng người đang lục tục chuẩn bị dao rựa, cuốc xẻng cho một ngày lao động mới trên những rẫy chè, nương ngô, rừng cây ... Vài em học sinh đeo cặp đến trường cho một ngày học mới !

    Đến ngõ rẽ vào trường học của xã đây rồi. Ký ức lại ùa về vài kỷ niệm thân thương với những buổi đi giao lưu, sinh hoạt Đoàn cùng các thấy cô giáo, nhất là mấy cô giáo, nơi đây cũng để lại một dấu ấn khó quên tình quân dân quấn chặt như cá với nước. thậm chí vì chuyện đó đã xảy ra xô xát nhỏ với một đồng chí sĩ quan và một chiến sĩ của đơn vị cạnh đấy thuộc Sư 355...
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  8. #5
    Ngày tham gia
    13-07-2011
    Bài viết
    236
    Thích
    148
    Đã được thích 184 lần trong 114 bài viết
    Trích dẫn Gửi bởi Linh Quany Xem bài viết
    Nhìn lại toàn cảnh đơn vị lần cuối, từng dãy nhà trung đội và các bộ phận nằm rải rác nhau quanh quả đồi chìm trong sương sớm, chợt thấy rùng mình thì lạnh. Có chiếc áo bông bị mất từ hồi lên biên giới mặc tạm chiếc áo len nhưng vẫn không chống được cơn rét sớm hôm.
    Từng dãy đồi liên hoàn như bát úp nối liền nhau cũng có bao kỷ niệm, nơi đó gần thao trường, hàng ngày cùng anh em lên huấn luyện. Những lúc buồn đi hái trộm ngọn sắn của dân về nấu canh, muối chua ăn. Cũng là nơi hay rình chờ các cô gái ngoài dân đi lấy củi hay thả bò chặn đường trêu cho...đỏ mặt thì thôi. Lính mà em !
    Từng luống rau cải xanh mởn nằm xen kẽ giữa các hàng cây trên các sườn đồi. Mùa đông cũng như mùa hè, để có những ngọn rau tươi ăn anh em chiến sĩ phải khênh từng can nước dưới suối lên tưới tắm chúng mới sống được trong cái thời tiết khắc nghiệt và thổ nhưỡng chó ăn đá, gà ăn sỏi này.

    Chiếc ao con con kia cũng được tao lên bởi bao mồ hôi của anh em nhưng chưa bao giờ được ăn cá cả. Một lần lũ quét từ khe xuống tràn phá bờ, một lần thằng nào đó bất mãn đêm mưa gió nhân cơ hội nhấc tấm che cống thoát nước lên, cá đi sạch, phí cả những đồng phụ cấp ít ỏi của lính mua giống thả..
    Anh à, đọc đoạn này em thấy xúc động thật đấy! Cảm giác như mình là người trong cuộc.
    Em chưa được đi lính ngày nào (trừ lần đi học giáo dục quốc phòng bắt buộc hồi ĐH). Nhưng đọc xong em có cảm giác nó như phảng phất "mùi núi rừng" :D
    Kỷ niệm với những người lính biên phòng trên biên giới Tây Bắc lại ùa về. Mỗi lần lên đó thăm các anh em trên đồn, có biết bao nhiêu kỷ niệm thân quen, giờ ngồi đây em vấn nhớ như in. Có lần mấy anh em đi vào bản làm công tác dân vận, lúc về em vừa buồn ngủ vừa mệt nên vấp ngã, máu chảy nhiều, anh đồn phó chính trị cởi áo lót ra, xé toạc 1 cái rồi băng bó tạm cho em. Lúc về đồn, em được mọi người quan tâm chăm sóc chu đáo. Có hôm đang đi trong rừng, biết em đói bụng không thể cầm cự được quá lâu, mấy anh lục túi xách mang theo, còn sót gói mỳ tôm cuối cùng. Một anh bóc ra đưa cho em, em nhai ngấu nghiến và vô tư chẳng nghĩ các anh cũng đang chịu đói như mình. Sao mà ích kỷ quá!
    Cuộc đời người lính chắc còn nhiều sự "trần trụi" hơn thế mà em chưa biết nhưng em cũng có thể hình dung ra được 1 phần nào đó. Sống trong tập thể với những người lính thì dù ít hay nhiều đều để lại trong mình những điều phải suy nghĩ phải không anh? Em không sợ trải nghiệm những khó khăn, thử thách cùng những người lính, nếu có cơ hội thì em sẵn sàng!

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     10:00, 21st Aug 2012 #7502 

    Cảm ơn Thoáng đã chia sẻ cùng bọn anh. Có lẽ đợt này anh...tái ngũ em ạ !


    Ngang tàng và bướng bỉnh trước những vấp ngã của cuộc đời. Vẫn chưa hết những đam mê, nông nổi.

  9. Có 1 người thích bài viết này


  10. #6
    Ngày tham gia
    27-09-2010
    Bài viết
    152
    Thích
    194
    Đã được thích 145 lần trong 89 bài viết
    Trích dẫn Gửi bởi motthoang_hn02 Xem bài viết
    Anh à, đọc đoạn này em thấy xúc động thật đấy! Cảm giác như mình là người trong cuộc.
    Em chưa được đi lính ngày nào (trừ lần đi học giáo dục quốc phòng bắt buộc hồi ĐH)...
    ... Em không sợ trải nghiệm những khó khăn, thử thách cùng những người lính, nếu có cơ hội thì em sẵn sàng!
    He he , Lính Tây Nguyên đang thiếu nữ trầm trọng . Nhất là cánh Quân đoàn 3
    Bác một thoáng mà vào đầu quan cho Cục Chính trị thì hay phết.
    Hay là motthoang Hợp Thành Quân Binh chủng xem sao ???
    Hải-Lục-Không quân & Rừng-Biển-Hải đảo-Biên giới hóa mà hay

    motthoang_hn02's Avatar

    motthoang_hn02

     13:13, 21st Aug 2012 #7519 

    Em chỉ mơ ước là lính hậu cần thôi bác Bet ạ.



  11. Có 1 người thích bài viết này


  12. #7
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Ngày ấy, đơn vị tổ chức giao lưu với chi đoàn trường cấp II cách đó vài cây số. Khỏi phải nói sự háo hức với anh em chiến sĩ thế nào. Có lẽ sự rèn luyện gò bó chẳng mấy khi gặp gỡ ai làm mọi người phấn chấn khi biết trường học đó ...rất nhiều cô giáo trẻ !

    Tuy nhiên, mọi sự hăng hái bao nhiêu ban đầu lại trở thành sự thất vọng khi đến. Sĩ quan đi quá đông, trong đó các cô giáo thực sự trẻ và chưa chồng quá ít. Đáng buồn là mấy bác sĩ quan cũng không hiểu tâm lý chiến sĩ lắm, chỉ hò hét, thúc giục anh em bê cái nọ, treo cái kia, nâng lên, hạ xuống đến bở hơi tai trong khi đó công việc không đến mức phải như vậy.

    Các bác " khóc " cũng tài " Các em thấy không, bọn anh vất vả lắm. mấy thằng chúng nó hết nghĩa vụ hai năm về còn bọn anh ở lại suốt đời ...phục vụ nhân dân. Đã thế đơn vị toàn thằng ương bướng, dở ông dở thằng dạy bảo mệt lắm " Và " Đời lính bọn anh khổ lắm, xa nhà bao năm nay, nhiều lúc thèm một câu nói, chỉ cần câu nói của người bạn gái an ủi bên tai cũng thấy như được nguồn động viên lớn để mình thêm nghị lực phục vụ quân đôi " Ô hô ai tai. Các cô giáo cũng thấy mủi lòng, ngấn lệ xúc động, nghẹn ngào...

    Nhìn mặt anh em phờ phạc, chán nản cũng thấy tội. Thôi thì động viên nhau đây cũng là nhiệm vụ. Cố gắng làm cho..xong mẹ nó đi còn về. Hết cả cái lẫn nước rồi ở làm gì !

    Buổi tối hôm ấy thật vui, các tiết mục văn nghệ đan xen nhau giữa hai chi đoàn rất hay. Mấy đồng chí sĩ quan trẻ trung, đẹp trai lên đọc diễn văn, cảm xúc thật dạt dào, thắm tình quân dân ( nhưng do em viết :D ). Đáng lẽ em cũng có một tiết mục hát hò nhưng xin cáo vì tự dưng...đau họng, lỉnh ra sau cánh gà ngồi hút thuốc...

    Tự dưng em để ý thấy một cô gái cũng thập thò như em đằng sau. Tò mò ra hỏi, thì ra cũng là một cô giáo trẻ. hỏi kỹ thêm thì hóa ra cũng chưa chồng, thậm chí chưa người yêu, quê miền xuôi mới ra trường tầm vài tháng. He ! trúng mánh. Tự dưng thấy yêu đời trở lại. Mấy bác đang thao thao đọc mà không biết đọc gì ngoài kia cũng thấy đáng yêu tệ !
    ....

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     10:51, 22nd Aug 2012 #7540 

    Thế thì chỉ cần tắt...một gian nhà thôi :D !

    No Avatar

    haivan

     09:56, 22nd Aug 2012 #7537 

    @Motthoang : Không nên tiếp tay cho ....bộ đội bạn ơi

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     07:56, 22nd Aug 2012 #7532 

    Anh tưởng tắt điện toàn quốc chứ :D

    motthoang_hn02's Avatar

    motthoang_hn02

     07:39, 22nd Aug 2012 #7531 

    Mấy bác sĩ quan đang "khóc" như trên kia mà gặp em thì...tắt điện toàn tỉnh :D


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  13. Có 1 người thích bài viết này


  14. #8
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    ...Sau lần gặp đó em đã quen H ( tên cô giáo đó ). Hai người kết bạn với nhau nhanh chóng không ngờ. Cuộc sống lính có một chút tình cảm mơ hồ nào đấy đưa vào cũng thấy thi vị lên rất nhiều, và em bắt đầu tập...làm thơ !

    H là một cô gái có dáng người thanh mảnh, đôi mắt đen và hơi sâu. Có thể không xinh nhưng toát lên vẻ mặn mà ( đấy là em nghĩ thế ). em sống có vẻ nội tâm, không thích ồn ào lắm. Một lần vô tình nhìn thấy em đeo trên ngực chiếc thánh giá nho nhỏ đoán chắc gia đình theo đạo nhưng cũng không tiện hỏi nhưng với tính cách trầm lặng của em cũng có lẽ là vậy.

    Chơi với em, mọi sự lém lỉnh, mồm mép dường như đi đâu hết, những lời nói với em đều thốt ra nhiều khi như của một thằng ngố. Nhiều khi gặp em về bực bội tự rủa mình " Ngớ ngẩn thật, không hiểu sao cứ như một thằng đần mặc dù mình có phải...chưa biết gì đâu ...".

    H cũng là người yêu thích văn học, nghệ thuật ( vì em dạy văn mà ). Điều này thì ...trúng tủ. Ngày trước ở nhà em cũng rất ham đọc sách báo, tuy nhiên ...toàn tác phẩm chiến tranh là nhiều, chẳng nhẽ đi nói chuyện bạn gái lại toàn lôi súng pháo ra nên cố vắt óc nhớ những tác phẩm văn học hay hay để đến mà còn có cái nói chuyện.

    Ước mơ của em cũng thật giản dị, chỉ muốn có một ngày nào đó đi sang thủy điện Thác Bà chơi và lên thuyền đi thăm lòng hồ, nghe nói phong cảnh sơn thủy hữu tình lắm. Ôi chao! chuyện nhỏ, khi nào ngày nghỉ anh sẽ đưa em đi. Hay em sang quê anh, cũng đơn sơ mà đẹp lắm em. Em vui mừng cám ơn rối rít mặc dù ...chưa đi. Nhủ lòng sẽ cố gắng thực hiện cho em vui lòng . Thật đáng buồn là lời hứa đó chưa bao giờ thực hiện được, mãi mãi cả về sau !

    Dần dần hai đưá rất thân thiết nhưng vẫn chỉ là tình bạn. Mọi việc đang tiến triển rất tốt nếu không xuất hiện một đồng chí sĩ quan và một chiến sĩ ban hậu cần của sư đoàn bạn cạnh bên với lời tuyên bố " Lô cốt nào cũng có địch. Đánh đồn phải biết chấp nhận hy sinh, kể cả đổ máu "....
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  15. #9
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Vừa đi vừa ngẫm nghĩ, bước chân đã đến cổng trung đoàn từ lúc nào. Đồng chí Vệ binh mặt rất mới đứng ngoài vọng gác nhìn thấy hô " Nghiêm " làm chú y tá mới về líu ríu chấp hành đứng như phỗng.

    - Đơn vị nào, sao đi dép lê, biết điều lệnh chưa !

    - Biết, Tôi hôm nay lên Ban Tài chính lấy chế độ ra quân ( Hỏi ngu thế, nhìn quần áo rách nát rồi mà còn hỏi đã học điều lệnh chưa )

    - Trung đoàn cấm quân nhân tác phong không đầy đủ không cho qua cổng gác, bắt vào gọi đơn vị đến nhận. Đồng chí ...hãy quay về .

    - Hơ, em quay về đâu bây giờ hả bác. Đây, giấy của em ra quân cách mấy hôm, do một số có việc nên một số người hôm nay còn sót lên lấy chế độ sau đồng chí ạ.

    - Không nói nhiều. Nếu còn lôi thôi tôi bắt đấy.

    Hai anh em lủi thủi đi tiếp một đoạn...trèo đồi vào. Tí nữa ông trả xong quân trang mặc mẹ quần đùi áo lót ra xem mày làm gì được. Suốt ngày dọa bắt với đánh. Gần chết người mà chúng mày cứ nhơn nhơn, cú thật !
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  16. #10
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    ...Hoá ra quân số vét ra quân đợt hai cũng kha khá, phải gần một trăm người chứ không ít. Khi đến sân trung đoàn gần Ban Tài chình đã thấy lố nhố lính cũ, lính mới đang bắt tay chào nhau ầm ĩ ( chẳng biết có thằng nào nhờ mình chuyển lời hay cái hòm về cho em gái không nhỉ ! ) Thôi, cứ vào trả quân trng cho nhẹ đã, tính sau !

    Ấn tượng nhất là cảnh các chị, các mẹ bao vây. Các bác lính chiến đừng ngạc nhiên vội nhé, em dùng từ BAO VÂY là quá chuẩn xác, vòng trong vòng ngoài luôn. Tay các chị các mẹ cứ lăm lăm quyển vở với cây bút nhìn rất khí thế đằng đằng, hình như trong vài quyển sổ nào đó cũng có vài chữ ký...của em. Hi hi, có thế lính ra quân mới được dân tiễn chứ !

    - Đồng chí ( Linh Quany ) ! - Tiếng gọi vang lên, em lật đật xách quân trang từ tay đồng chí quân y mới chạy đến.
    - Kiểm tra ! - Vẫn giọng nói lúc nãy .
    - Quần áo, giầy dép, ba lô không phải trả, quân đội cho ...làm kỷ niệm. Đồng chí thiếu một cái chăn. ký vào đây, trừ tiền ra quân.
    - Báo cáo anh, em...chẳng may bị mất. thôi anh thông cảm xem có cách nào không, em trả nợ sắp hết tiền rồi, có chút ít về nhà còn liên hoan với bạn bè anh trừ nốt thì hết ạ.
    - Hừ ! May cho ông, có thằng trước đầy đủ, ông lấy cái kia mang ra góc chặt làm đôi đi, tôi ghi cho ông một nửa thành một cái ( lầm bầm : Mẹ các ông mang hết ra quán đổi rượu, chăn rách hôi mù ...chó nó lấy. ông nào cũng kêu y như nhau ! )

    Lĩnh tiền bên bàn tài vụ xong, lập tức có mấy tiếng gọi em...tha thiết :
    - Chú ( cháu ) Linh Quan y ơi, chị ( cô ) đây này, ra đây đi.
    Vâng, tất nhiên rồi ! chuyện có vay có trả, về sau khỏi phải mỗi khi kể chuyện áy náy với con cháu và anh em trên KQH chứ nhể. Em nợ cũng ít lên cũng còn chút, có chú thấy mặt buồn xo, hỏi sao ra quân về với mẹ mà trông mặt mày như...ngâm thế " Em...không đủ tiền bị chủ quản giữ mẹ nó giấy tờ rồi anh ạ. Về lại phải xin xỏ tiền ông bà già lên chuộc, chán quá " , " Thôi, ăn trước trả sau, cũng là đóng góp cho nền kinh tế quanh khu vực đóng quân chút, hút điếu thuốc cho vui đi xong rồi về "/

    Vẫy mấy anh em đồng hương quen mặt nhưng chưa quen tên, toàn lính đi sau,( bọn đi cùng về trước một năm hết rồi ) ra một góc. chạy vào căng tin mua chai rượu, cây thuốc thơm, một chai co ca nhựa 1,25 lít cùng mấy gói đậu phộng, lạc rang linh tinh mang ra đổ chai rượu trộn cùng cô ca ( rượu căng tin mua dân vùng này nấu bằng sắn uống không khó lắm ). Vứt cho mỗi chú bao thuốc, đổ rượu ra cái nắp ca anh em quay vòng chào nhau. Tạm biệt chúng mày, cố gắng chờ ngày này như anh, đừng thấy khó khăn đảo ngũ nhé !

    Mấy chú vệ binh đi qua gườm gườm. Nhìn gì thế, có thích thì vào đây làm vài ngụm. đừng tinh tóp thế. Trâu bò hết vụ rồi các chú khỏi phải quan tâm đi, anh em tôi chia tay nhau í mà. Không uống thì biến nhé, cứ đứng nhìn bực lắm !

    Được một lúc thì có mấy chiếc xe ca vào. Cán bộ gọi tên theo từng tỉnh lên xe, quá lịch sự, đi cũng xe, về cũng xe. Quân đội muôn năm ! lên xe mới biết cả có mấy chục chú cùng tỉnh nhưng khác huyện. Hỏi thăm mới biết không thằng nào bị giữ giấy ra quân. Quá tốt các đồng hương ạ !

    Xe chuyển bánh ra khỏi cổng trung đoàn, nhìn thấy chú vệ binh lúc sáng mới sực nhớ ra, định vứt vào vọng gác cho bao thuốc, sờ thì thấy hết. Mà thôi, kệ đi . Vĩnh biệt trung đoàn, Vĩnh biệt quân đội !

    Anh em bắt đầu cất vang tiếng hát, lộn xộn, nhức cả đầu nhưng vui, chả gì chúng nó cũng hoàn thành nhiệm vụ ra quân về quê không ai chê trách, biết đâu trong số này có thằng làm chủ tịch xã, hay xã đội trưởng ấy chứ !

    Xe đi cũng nhanh, đã vào tỉnh nhà, đến thị đội lúc 2h chiều, anh cán bộ đi trả quân nói " chú thông cảm, tự vào báo cáo với thị đội giúp anh, mỗi mình chú ở thị xã nên anh không vào, còn đưa bọn này về các huyện, sợ không nhanh tối mất ". Vâng, chuyện nhỏ anh ạ. Bụng đói meo, thôi cứ về nhà cái đã, nộp sau, ra quân chứ có phải tuột xích đâu mà sợ !
    Sửa lần cuối bởi Linh Quany; 31-08-2012 lúc 05:25 PM.
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  17. Có 1 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •