CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 3 của 12 Đầu tiênĐầu tiên 12345 ... CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 117

Chủ đề: Lính thời bình

  1. #21
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    MÊ MAI .
    Kính gửi các bác cựu binh chiến trường K !
    Mê mai là gì nhỉ ? theo các bác cựu chiến đấu Campuchia thì định nghĩa là : Mê mai là những phụ nữ có chồng, con nhưng phải sống đơn thân hay gọi là bà giá theo miền Nam, góa phụ theo miền Bắc.
    Trên các ngả đường chiến trường các bác từng đi qua, đã gặp rất nhiều số phận phụ nữ khốn khổ do chiến tranh đưa đến cho họ, mất chồng, mất con, trở thành góa phụ khi tuổi đời còn rất trẻ, họ đã mất đi chỗ dựa trong cuộc sống hàng ngày của bờ vai người đàn ông yêu thương của họ. Thật đáng thương phải không các bác !
    Không riêng gì phụ nữ bên K, mà tất cả những đất nước từng xảy ra các cuộc chiến tranh thì đều có những số phận như vậy. Việt nam cũng là đất nước xảy ra chiến tranh liên miên, những người đàn ông liên tục hết trang lứa này đến trang lứa khác nối nhau cầm súng ra trận, trong đó rất nhiều người không bao giờ trở về, để lại nhiều người mẹ, người vợ liệt sĩ sống cô đơn mòn mỏi tuổi thanh xuân của mình. Ngoài ra còn rất nhiều lý do như tai nạn, bệnh tật góp vào danh sách những người phụ nữ góa bụa trên...
    Câu chuyện của em lại không liên quan đến những con người như trên, em không muốn xúc phạm đến những con người như vậy, dù chỉ là câu chuyện vui. Mà em muốn đề cập tới một số mảnh đời khác , số phận khác, họ trở thành memai do chính tính cách và lối suy nghĩ của họ đã đưa đẩy cuộc đời họ đến một ngã rẽ không có tương lai. Trong cuộc sống, khi ở quân ngũ hay sau này về quê cày ruộng em cũng có tiếp xúc một số người như vậy và thấy rằng : cho dù thế nào, vì ai thì họ cũng rất đáng thương ...
    Năm 1995, em theo một đơn vị về một vùng quê làm đường dân sinh, một vùng quê không giàu và cũng không nghèo, có một doanh trại quân đội đóng cạnh đó...tuy nhiên không liên quan lên bọn em cũng không giao tiếp với đơn vị nọ. Công việc tiến triển rất tốt, hàng ngày chiến sĩ mang dụng cụ đi làm việc còn em thì mang túi đi...cải thiện thêm thắt khẩu phần ăn cho anh em, nói chung là rất sướng, gạo đơn vị cấp không thèm dùng đến, quy đổi ra tiền và thêm vào mua gạo ngon hơn ăn, ngan vịt xứ đó rất nhiều và rất rẻ, cứ vài tối làm một con nướng luộc, nấu cháo tùy ý, rượu họ nấu cũng không tệ, các em gái cũng thân thiện với bộ đội khi biết là ở nơi khác đến.
    Vào một buổi chiều, em đang lúi húi cùng đồng chí anh nuôi xử lý mấy con vịt thì thấy chỉ huy gọi lên nhà ( chúng em chia nhau ở nhờ rải rác các nhà dân trong thôn ). Chạy lên ban chỉ huy thì thấy anh đại đội phó quân sự đang nói chuyện cùng một người phụ nữ, thấy em đến anh nói :
    - Đây là chị H, nhà đầu đằng kia, chị bị bệnh tim nên ngày nào cũng phải đi ra trạm xá tiêm, nghe nói đơn vị có quân y đi cùng chị sang nhờ cho chú hàng chiều hết giờ sang tiêm cho chị, đỡ phải ra trạm xá xã cho xa. Em sang giúp chị ấy nhé !
    - Vâng, cái này thì dễ thôi ạ, chị chỉ đường cho em xong về trước lấy chuẩn bị sẵn thuốc, em lấy đồ nghề sang ngay .
    Thế là hàng ngày, khi hết giờ , chiều đến em xách bơm kim tiêm sang tiêm cho chị đó. Nói một chút về người phụ nữ này, trông chị ấy em cũng khó đoán tuổi, chắc tầm khoảng trên dưới ba mươi. Ngày xưa thời con gái chắc chị ấy tuy không vào hàng sắc nước hương trời nhưng ...cũng đẹp vì tuổi đã nhiều ở nông thôn lao động lam lũ, bênh tật như vậy mà chị vẫn giữ được nước da trắng, cổ kiêu...hai ngấn rưỡi mà đôi khi nói chuyện thấy đôi mắt lá răm ánh lên sự lúng liếng gần chết người.
    Chỉ có điều, sang vài lần em thấy chị có hai đứa con tuổi sàn sàn trứng gà trứng vịt gần nhau khoảng 3-5 tuổi, hai đưá trẻ rất dễ thương, hôm nào mẹ về muộn tự động tắm rửa cho nhau và đi ngủ.Môt lần em hỏi chị ấy về bố bọn trẻ đang công tác ở đâu mà không thấy ở nhà thì chị trả lời làm em giật mình " bố các cháu là sĩ quan quân đội, tên là XXX " trùng tên với một sĩ quan cao cấp cỡ...quân khu, rất lạ là tuy thời đó đời sống bộ đội còn chút ít khó khăn nhưng gia đình sĩ quan cấp cao như vậy mà sống dưới mức nghèo thì là chuyện hiếm.
    Mọi chuyện nếu chỉ có thế thì chẳng có gì đáng nói, em cũng không quan tâm lắm, hàng ngày vẫn sang tiêm thuốc cho chị ấy, tiện thể khi chị chưa về thì quét cái sân, xách chum nước hay tắm cho hai đưá nhỏ. Một hôm chính trị viên đến hỏi :
    - D à, từ mai chú thôi sang nhà cái H tiêm cho nó nữa nghe chưa.
    - Sao vậy anh, có vấn đề gì ạ.
    - Mày không biết à, người quanh đây đang xì xào về chuyện mày và con mẹ ấy nhiều lắm, đến tai bọn anh và anh em đơn vị, chuyện này không hay ho gì, để tránh chuyện cho mày và đơn vị, mấy hôm nữa anh em mình về , đề nghị thay thằng quân y khác .
    - Em thấy chẳng có vấn đề gì cả, mà chị ấy cũng có chồng đang là sĩ quan quân đội công tác xa anh ạ, kệ họ nói, em nghĩ không sao đâu.
    - Mày đúng là...ngu quá, chồng chọt, quân đội mẹ gì con mụ ấy. Hai đưá con nó là...chửa hoang, ai hỏi nó hết nói tên ông nọ đến thằng kia ở mấy đơn vị gần đây. Mày muốn sau này đưá thứ ba nó nói là con của đơn vị này không đấy ! Hay mày...dính rồi, quen mui không dứt ra đựơc hả !
    Nghe nói vậy em cũng hết hồn, đi hỏi một số dân thì thấy họ nói đúng như vậy, chị này có hai đưá con nhưng không chồng, họ cũng khẳng định là liên quan đến bộ đội nhưng không rõ tác giả. Hèn chi tối đi đến nhà mấy cô gái chơi thấy em cứ che miệng cười rúc rích, mấy ông bà già nhìn không thiện cảm cho lắm. Từ đấy em không sang luôn tuy trong lòng có một chút áy náy.
    Ba hôm sau thấy chị sang, chính viên ra tiếp, được một lúc thấy hai người to tiếng với nhau, nhìn chi thật sợ, khuôn mặt xinh xắn trở lên tái mét, môi xám lại, giọng chính trị viên sang sảng :
    - Tôi nói không cho nó sang là không sang, nó vừa được giao một số nhiệm vụ khác, chị ra trạm xá mà tiêm, thông cảm nhé !
    - Anh không cho chú ấy sang nhà giúp tôi thì tôi mang thuốc sang đây, cho chú ấy tiêm cho tôi luôn ở đây đi !
    - Ở đây cũng không được, chị muốn sau này chúng tôi mang tiếng à ! thôi tôi không đôi co với chị nữa, chị về đi !
    Nghe vậy người phụ nữ tội nghiệp nọ như bị điện giật, hai tay run bắn , hàm răng cắn chặt vào nhau tủi hờn, nước mắt rơm rớm :
    - Anh...anh...thật...quá...đáng, bộ đội gì mà như vậy, các anh hay hô khẩu hiệu giúp đỡ nhân dân mà lời nói lại ngược lại với việc làm. Tôi không thèm nhờ các anh nữa.
    Nói xong chị quay gót đi ra, em thấy vậy vội nói với chỉ huy :
    - Anh ạ, chị này đang bị bệnh tim, em sợ đang lúc tức giận quá mà đường ra trạm xá lại xa, chị ấy lên cơn đau đột ngột thì nguy. Hay...anh cho em tiêm cho chị ấy nhé !
    - Ừ...thôi, anh cũng sợ mình hơi quá đáng thật, chú chạy nhanh gọi chị ta về đi. Nốt lần này thôi nhé !
    Em vôi vàng chạy vào khoác túi thuốc, không kịp soạn gì, ôm luôn tất chạy theo hướng chị vừa đi, được một lúc thì nhìn thấy em gọi theo , chị không quay lại, chỉ nói :
    - Chú về đi, chị không sao, sắp tới bênh xá rồi, chú đừng theo chị nữa...mang tiếng !

    Em đứng lại bên đường, nhìn theo bóng dáng người phụ nữ dáng lầm lũi, xiêu vẹo đi khuất dần trên con đường, cạnh những hàng ngô đang mọc dưới ruộng hai bên mà tự dưng thấy trong lòng có gì đó tê tái, se sắt lại...

    Lâu lâu không thấy bác phucnp viết lên em lôi lên chút. Nhắc nhở bác ấy không được tự động rời trận địa.

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     17:06, 5th Sep 2012 #8288 

    Cảm ơn bạn. Mình chỉ viết tếu theo ký ức thôi. Chỉ sợ các bác ...bịt mũi chê !

    No Avatar

     13:32, 4th Sep 2012 #8095 

    Em thích giọng văn của bác Linh Quany.

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     19:43, 21st Aug 2012 #7530 

    Không thể không nhấn nút cảm ơn!


    Sửa lần cuối bởi Linh Quany; 31-07-2012 lúc 10:32 PM.
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  2. Có 4 người thích bài viết này


  3. #22
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    MÊ MAI 2
    Kính thưa các bác !
    Câu chuyện về một người phụ nữ em kể dưới đây hoàn toàn khác với người phụ nữ lần trước mặc dù có liên quan đến lính. Một lần nữa em xin khẳng định không có ý gì xúc phạm đến nhân cách của chị em phụ nữ mà chỉ là chuyện vui. Chuyện về những người lính không phải chỉ có ôm súng và ...ca hát như trên ti vi mà còn đủ mọi thứ xung quanh tạo nên một hình ảnh rất đời thực, giống như một món ăn phải có đủ gia vị chua, cay, mặn, ngọt mới thành một món ăn hấp dẫn và đầy hương vị...

    Trong cuộc đời quân ngũ, những người lính không chỉ biết đổ mồ hôi huấn luyện, đổ máu trong chiến đấu, hô khẩu hiệu, sinh hoạt đơn vị ..v..v..mà còn có những cuộc giao lưu, tiếp xúc với thế giới bên ngoài doanh trại, thời bình có lẽ không có cảnh bạo liệt như cảnh em xem đâu đó có một lão đi lính chiến đấu từ năm nảo năm nào...cởi trần, quấn xà xông thăm mê mai chẳng may gặp chồng cũ là lính phía bên kia về thăm nhà nên phi thân từ trên cầu thang xuống bung mất khăn...lộ cả hàng, phí bao năm che đậy, mồm bù lu, bù loa tay thì triệt bộ ấm chén con người ta. Kiểu vừa ăn cướp vừa la làng . :D

    Ngày ấy cạnh đơn vị em mới về có một chị, nghe kể có chồng con rồi, khoảng hơn em 6,7 tuổi chi đó, nhan sắc bình thường. Nhà cửa và gia đình ở đâu không rõ, chỉ biết là rất...bạo lực với lính, nhất là lính trẻ, càng đẹp trai bao nhiêu thì gặp chị ý càng dễ ...gặp họa bấy nhiêu. Ấy là em nghe kể thế chứ thực hư thì cũng không hiểu đúng hay sai, chỉ là câu chuyện tầm phào mà lính hay tám với nhau những lúc rảnh rỗi. Nghe mà khiếp lắm, nhất là cánh thanh niên chưa vợ và kém từng trải như bọn em. Tuy nhiên sợ ( không phải ghét ) của nào thì trời trao của ấy, cả đơn vị có đúng trường hợp thì lại rơi vào...chính em. Nó là như vầy các bác ạ :

    Anh em đơn vị nói rằng khi gặp chú đội trẻ, nhất là đi một mình thì hay xáp vô kiểm tra tình trạng ..sẵn sàng chiến đấu của mấy chú . Cho nên mỗi khi nhìn thấy bóng dáng chị từ xa là em phải lánh đi ngay, lỡ bị cướp cò giưã đường giữa chợ thì xấu hổ chết, cái gì để dành và để dành cho ai thì phải cố giữ gìn, bản chất bộ đội cụ Hồ thời nào cũng phải thế các bác ạ, noi gương các bậc cha chú đi trước . Mọi chuyện tám mãi rồi cũng nhàm, lâu rồi cũng chẳng thấy ai nói đến và câu chuyện cũng vào quên lãng vì hàng ngày có nhiều việc phải suy nghĩ nhiều hơn .

    Một lần em lên trung đoàn báo cáo, đường từ đơn vị đến E bộ khá xa khoảng mấy km đường quốc lộ. Sau khi công việc xong xuôi thì gần trưa, trời nắng chang chang nhưng do rèn luyện cũng quen nên em cứ lững thững vừa đi ( bộ ) vừa ngắm cảnh vì em mới sang nên cũng phải tranh thủ tý. Bất chợt cơn mây đen từ đâu kéo tới đen xì cả bầu trời. Sợ gặp mưa nên em vội rảo bước nhanh như chạy, đường về đơn vị còn gần 2 km, hai bên đường ít nhà dân nên mong về đơn vị trước khi mưa tới. Nhưng rồi cơn mưa cũng rơi xuống ào ạt, em lúc ấy ướt sũng cố chạy khoảng mấy chục mét thấy một ngôi nhà và ghé vào gọi cửa xin trú nhờ .
    ......................................

    No Avatar

     13:35, 4th Sep 2012 #8097 

    Ơ, sao dừng ại dđột ngột tế bác linh Quany?

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     15:37, 11th Aug 2012 #7309 

    Hì, em chỉ mượn từ thôi vì không biết gọi thế nào !

    No Avatar

    dongdoi_f2

     15:22, 11th Aug 2012 #7308 

    Chả liên quan gì đến KPC! Sao không đặt tựa đề là "Noọng" hay "Ải Noọng" luôn cho hợp với vùng đất


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  4. Có 1 người thích bài viết này


  5. #23
    Ngày tham gia
    19-05-2012
    Bài viết
    114
    Thích
    94
    Đã được thích 112 lần trong 91 bài viết
    Xin lỗi cả nhà, mấy hôm nay em bận quá không có thời gian hầu chuyện các bác được.
    Lính thời bình, nên những cảm xúc, những kỉ niệm không được mạnh. Hoàn cảnh xã hội không tạo ra nhiều biến cố sâu sắc nên không tạo được nhiều dấu ấn trong cuộc đời lính. Hầu hết đó chỉ là những công việc ăn, ngủ, gác, luyện tập quen thuộc. Chính vì vậy, những gì em trải qua trong thời gian quân ngũ lưu trữ không còn nhiều, chẳng qua còn một số điều đáng để mình nhớ mà thôi, do vậy việc sắp xếp có thể hơi lộn xộn một chút, mong mọi người thông cảm.
    Khi ở Bà Rịa, em sở hữu một nước da mà nhiều cô gái mơ ước. Thực sự nếu ra ngoài đường thì ở BR ít có người trắng được như em ;)). Thế nên mỗi buổi chiều, khi em khoác cái bộ thể thao màu trắng lên người chạy ra ngoài đường tập thể dục thì không ít ánh mắt ngưỡng mộ nhìn theo. Chả thế mà mấy chị y tá hậu cần của cơ quan mỗi buổi chiều thấy em tắm thì cứ tấm tắc rằng "mày cướp hết nước da của con gái BR"
    Trên đường chạy thể dục (khoảng 5km), đoạn ở giữa có 1 quán bida+cafe. Chủ quán là người Nam và có cô con gái rất xinh, Trên đường chạy em hay nghỉ ở quán đó, gọi vài điếu thuốc và ca trà đá trước khi chạy về đơn vị. Lúc ngồi nghỉ cũng tranh thủ đưa đẩy cô chủ quán vài câu. Chả biết thế nào, khoảng vài tháng sau ông chủ quán gọi lại nói chuyện bảo nếu cháu có tình cảm với A. thì cháu xin ra quân rồi chú sắp xếp cho 2 đứa đi Mĩ. Nghe đến đó em phát hoảng vì gia đình mình cách mạng, gia đình họp lại thì đủ một tổ Đảng, trong khi đó nhà cô ta lại đi đạo và dân khu Vạn Kiếp thì chả lành. Đành xin phép cho cháu về suy nghĩ. Sau đó em không dám tập chạy thể dục nữa. Khoảng nửa năm sau thì nghe cô chủ quán xuất cảnh sang Mĩ, định cư bên đó.

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     12:45, 12th Aug 2012 #7323 

    con cá VK này to quá, nên nó sảy khỏi tay bác Phúc. tiếcv quá !

    khottabit59's Avatar

    khottabit59

     08:52, 12th Aug 2012 #7319 

    Ông này đúng là....ngáo nặng! Vào tay Khốt thì...Bi giờ là Việt kiều yêu nước roài!



  6. #24
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI TRONG ĐƠN VỊ !

    Người thứ nhất là Hoàng Văn Thêu, dân tộc Hmông. Thêu nhìn rất đẹp trai, cao to , và trắng trẻo, tính tình hiền lành như con gái. chàng trai người dân tộc thiểu số quê giáp biên này có thân hình cường tráng và cứng cáp như cây gỗ lim, gỗ nghiến mọc trên núi đá, chuyện về Thêu buồn cười lắm !

    Anh em trong đơn vị hay gọi Thêu là A Phủ, tên một nhân vật trong chuyện vợ chồng A Phủ của nhà văn Tô Hoài. Nhiều lúc Thêu cứ thắc mắc tại sao gọi tên mình như vậy, mọi người chỉ biết cười và giải thích cho Thêu hiểu. Thấy cứ nghệt mặt ra tồi tội vì không biết A Phủ là bố con thằng nào. Đương nhiên, Thêu chỉ học hết lớp hai thì cô giáo bỏ đi lấy chồng nên chưa đọc đến những tác phẩm văn học ấy !

    Thêu khỏe lắm, hành quân mà có gì chất được là cứ chất, nhiều khi trên lưng cõng thêm vài bó củi cho anh em, nhìn lặc lè như con lạc đà. Nói đến lạc đà cậu cũng không hiểu nốt, chỉ hơi cáu một chút " Tao là con trâu con bò cho chúng mày, nói thế cho dễ hiểu đi ". Tất nhiên với sức vóc như vậy thì ăn cũng khỏe. Nếu để ăn thả giàn thì có lẽ cậu ta mỗi bữa chắc chắn 7,8 bát cơm không cần thức ăn là chuyện thường trong bản nhỏ, khổ nỗi cơm lính làm gì có nhiều mà ăn, nếu nhanh giỏi lắm cũng khoảng ba bát, cho nên suốt ngày Thêu kêu đói.

    Khi mới nhập ngũ. Tháng đầu tiên lĩnh phụ cấp. Cậu ta cứ cầm mấy tờ tiền lên ngang mặt xăm soi, anh em bảo nhau " thằng này nó đang kiểm tra xem có phải...tiền giả hay không chúng mày ạ ". Hóa ra nghe tâm sự mới biết khi Thêu tâm sự " Nhà tao trên núi nghèo lắm, cả tháng đi lên núi lấy củi bán cũng không bao giờ cầm nhiều tiền như này đâu " Nghe thấy thương vì những đồng tiền ấy giỏi lắm cũng chỉ một bữa nhậu đơn sơ là hết.

    Như bao người đàn ông của dân tộc mình. Thêu cũng thổi kèn lá rất giỏi, đi trên đường chỉ cần hứng lên bứt một lá cây bất kỳ là Thêu thổi ngay thành một bản nhạc, cứ pì phí pi suốt. có nhưng đêm trăng sáng nghe Thêu thổi kèn có thể tưởng tượng những đêm trăng y hệt như vậy bên những sườn núi vùng biên cương, các đôi trai gái tỏ tình với nhau qua tiếng khèn môi, kèn lá nỉ non. Nhưng lúc sinh hoạt văn nghệ, anh em em chỉ điểm cậu ta cũng hát một hai bài hát bằng tiếng Hmông, mọi người trong đại đội vỗ tay rần rần mặc dù...chẳng hiểu gì hết !

    Cậu ta cũng là ...chúa ở bẩn, chỗ nằm chuyển chỗ nào thì biết ngay. Tất cả từ giày dép cho đến chăn màn đều bốc mùi. Tóc tai, móng tay móng chân cũng không chịu cắt cứ để dài thượt. Có lần bị cán bộ kiểm tra tác phong lấy kéo gõ cho mấy cái vào mu bàn tay và bắt lấy dao cùn kê đầu lên miếng gỗ...chặt tóc. có lần nửa đêm, rét như cắt cả tiểu đội hè nhau khiêng cậu ấy ra giếng để ...tắm cho đỡ hôi. Mãi cũng sạch sẽ ra phết. không lý sự cùn theo kiểu ông Mèo là trâu bò cả đời không tắm đâu có chết.

    Như đã nói. Thêu rất hiền nên hay bị anh em trêu chọc và lừa vào những trò nghịch ngợm chỉ có lính mới có. Một lần đi qua ruộng dưa chuột của dân, có mấy cô gái đang lúi húi chăm sóc dưa, mấy ông lính cũ bảo Thêu :
    - Này, mày có muốn ăn dưa không, đi bộ từ sáng tới giờ vừa mệt vừa khát, mày xuống xin đi.
    - Xin họ cho ạ ?
    - Tất nhiên là không rồi, bây giờ bọn anh bày cho chú mày một cách nhé. với con gái người Kinh, muốn xin dưa thì phải đến...sờ ti họ mới cho.
    Thêu nghe thế lẳng lặng nhảy xuống vườn dưa, đi xăm xăm về phía mấy cô gái. Anh em trên bờ thấy vậy gọi giật lại không kịp hoảng quá nghĩ thêu làm thật liền tháo dép cặp vô nách chuẩn bị ù té nếu có vấn đề gì xảy ra. Mãi không thấy đâu nghĩ chắc ăn đòn nằm tại chỗ định cử ông nào mồm mép tốt nhất xuống thương lượng mang...xác về thì thấy chú ta mò lên, ôm một mũ cối dưa đầy ắp. Mọi người xúm vào tranh nhau hỏi, quên cả dưa " Mày ...sờ thật à, thấy thế nào " . Thêu chỉ thủng thẳng " Các chị nói đừng nghe mấy con Kinh bộ đội, chúng nó xấu cái bụng lắm ! Xong các chị hái cho dưa " .

    Một lần ngồi học chính chị, chính chị viên cho một bài ngồi tự nghiên cứu, anh em rất oải, riêng Thêu ngồi vô tư ngáy khò khò. Lần nào cũng thế, đang trong giờ ngồi cứ khọc khọc như kéo điếu ục, bao lần chính chị viên bắt ra cột cờ đứng nhưng vẫn không tiến bộ được bao nhiêu. Mấy chiến sĩ tinh nghịch rủ nhau ...tụt quần ra búng ch.... Ba bốn ông hè nhau trật vật mới vần ngửa được cậu ta ra . Em vôi quát " chúng mày không biết người Hmông toàn độc đinh thôi à. Nghịch dại nhỡ vào chỗ hiểm nó...tịt thì sao. Thêu cười hề về " Tao có võ gồng, cho chúng mày...búng thoải mái "

    Người đồng đội thứ 2 : Dân tộc Tày ( Nếu các Anh chị không cho là bậy bạ, phản cảm lúc nào vui em kể tiếp ) :D

    motthoang_hn02's Avatar

    motthoang_hn02

     13:06, 21st Aug 2012 #7518 

    Em ủng hộ :d

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     09:53, 21st Aug 2012 #7501 

    Vậy ý em Thoáng và Fly...thế nào ạ !

    baogt's Avatar

    baogt

     09:42, 21st Aug 2012 #7499 

    Tiếp đ bác

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     09:41, 21st Aug 2012 #7498 

    mới có thế thì chư thể gọi là phản cảm-Tiếp tục đê bác sỹ ơi


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  7. #25
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI TRONG ĐƠN VỊ ! ( Tiếp )

    Người thứ hai là một chiến sĩ người Tày. Tên Nông Quốc Hoản. Khác hẳn với Thêu, Hoản là một anh chàng tinh quái và nghịch ngợm chẳng kém ai trong đơn vị . Câu chuyện về Hoản thì dài lắm và cũng không kém phần buồn cười như Thêu .

    Hoản nhập ngũ sau em hai năm, nhưng lại hơn hai tuổi và đã kịp cưới vợ , sinh con trước khi đi bộ đội. Nghe nói con đầu lòng là con gái nhưng không rõ thực hư. Tiếng Kinh chưa sõi, vẫn phát âm lơ lớ như bao nhiêu người anh em dân tộc thiểu số hay phát âm khác . Do nhà cạnh sông suối nên câu cá, mò cua bắt ốc rất giỏi. Nhất là môn bơi lặn như rái cá. Em cũng đưọc cậu ta dạy cho môn bơi, cũng khá hẳn lên ở món này. Bơi được những gần chục mét ...mới chìm.

    Do Hoản là người có vợ duy nhất trong đơn vị ( trừ chỉ huy ) nên anh em cũng rất hay tò mò hỏi han về chuyện thầm kín trong sinh hoạt vợ chồng. Nói chung những chuyện Hoản kể Hot hơn cả những trận chiến kinh điển của hồng quân Liên xô trong Đại chiến Thế giới thứ hai em kể . Với giọng nói có vẻ rất chân thật ( có trời mà biết thật hay không ) cho cảm giác rất hấp dẫn và tạo sự tưởng tượng bay bổng của những chiến sĩ trẻ về một thế giới đầy bí ẩn, thú vị nên mỗi khi đến giờ ngủ anh em lại vây quanh màn nì nèo Hoản kể chuyện . Có lần một chiến sĩ hỏi “ Nghe nói là Kinh nằm dọc, Tày nằm ngang, Cao lan nằm chênh chếch...v...mày có phải thế không” , “ Ô ! đúng quá rồi,....tao cũng vậy mà” Làm anh em cười bò ra “ Đúng là phải tôn thằng này làm sư tổ..nói phét” .

    Với tính cứ tưng tửng như vậy nên mọi người rất hay trêu, cậu ta cũng chẳng bao giờ cáu giận. Ấy thế mà cũng khoe đã từng được về Hà lội thăm Lăng Bác hồi còn là học sinh , anh em lại hỏi “ Mày thấy Thủ đô thế nào, có phải cảm giác đường giăng như mạng nhện, cờ nhiều như lá dong trên rừng phải không ?” cũng đáp trả bằng một giọng ...tỉnh bơ “ Nhiều bằng là thế nào, còn nhiều hơn ấy chứ” .

    Tuy vậy, không phải lúc nào Hoản cũng vui. Một lần mấy anh em đi mò suối được ít hến, về mua quả bí đao nấu canh rất ngon. Cả đơn vị xì sụp chan húp, riêng Hoản không ăn, cứ ngồi tư lự nhìn. Em thấy vậy mới nhắc “ Ông ăn đi chứ, mất công mò mà không ăn thằng khác ăn hết bây giờ” Nói xong múc cho một muỗng chan vào bát cơm. Bất thần cậu ta hất đổ luôn bát cơm đi và bỏ về giường nằm làm anh em ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra . Tối gọi đến phòng chuyên môn gạn hỏi thì r mới biết chuyện của Hoản rất đau lòng “ Ngày xưa nhà em bên Cao Bằng, hồi năm 1979 khi Trung Quốc đánh sang, ông anh cả em chạy lạc vào đúng chỗ xe tăng chúng nó . Bị nghiến mất đầu , sau này gia đình lấy xác chôn đem quả bí đao lắp vào thay đầu. cho nên cứ nhìn thấy bí là em buồn và nghĩ đến anh trai”...

    Còn tiếp ! Em đi ...làm tý đã ! :D
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  8. Có 1 người thích bài viết này


  9. #26
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Sau này Hoản chuyển đi về một đơn vị trên Lào cai. Nghe tin rằng một lần cùng đơn vị tham gia giúp dân vùng bị lũ quét, Hoản bị một cơn lũ suối bất chợt ập về cuốn đi khi đang bơi qua làm nhiệm vụ. May bám vào cây que nên chỉ bị đẩy đi một đoạn dài mới tấp được vào bờ, bị thương cũng khá nặng. Đó là tin cuối cùng biết về cuộc đời quân ngũ của Hoản. Cách đây vài năm em có đi công tác đến quê của Hoản tiện thể ghé thăm, câu chuyện đó em sẽ kể bên Lính thời bình trở về .

    Gia đình Hoản không biết từ đời nào có nghề thuốc gia truyền, nếu anh em bị bệnh ngoài da thì chỉ cần một nắm cây cỏ trên đồi hay ngoài ruộng mấy hôm khỏi ngay, ai bị đau đầu thì nhờ cậu ta ấn huyệt gan bàn chân vài cái khỏi biến, không cần Xê Đa, Anagin làm gì. Nhưng có một tuyệt chiêu mà hắn thổ lộ một hôm làm em sửng sốt :
    - Anh muốn em truyền cho cách nhìn con gái biết từng có bao nhiêu người yêu và đã ABCXYZ bao lần hay không !
    - Ông cứ đùa, nhìn thế quái nào được !
    - Hì hì. Thế anh nghe câu " Người bao nhiêu vết thì bấy nhiêu tình chưa ? ".
    - Ơ, thế là thế nào , có như vết chém không ?
    - Đúng là..quân y đểu . Chẳng biết cóc gì, vết này thì chỉ biết cách với nhìn ra thôi.
    - Hí hí, thế dạy ngay nhé. tớ cũng ham học hỏi lắm !

    Tự dưng Hoản lại trở thành thày dạy chuyên môn thứ hai cho em. Kể ra học cũng không khó nhưng tìm được giáo cụ trực quan mới khó, nhưng đúng là chẳng có việc gì khó, miệt mài chăm chỉ cuối cùng thày cũng truyền thụ cho trò lĩnh hội đầy đủ bí kíp của mình.

    Các đồng đội trẻ thân mến. Nếu đồng đội nào cũng có hứng học hỏi lấy kinh nghiệm thêm làm phong phú cho cuộc sống của mình thì hãy điện thoại cho mình nhé. Không cần cầm tay chỉ việc đâu, qua đt cũng được ( Khuyến cáo đồng đội nào chưa vợ thì không nên, vì học xong ...khó lấy vợ lắm :D )

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     16:11, 5th Sep 2012 #8278 

    Dạ, không dám đâu chú Tài Tăng ạ ! Anh em ai cần thì cháu chỉ cần vài cốc bia thôi :D

    No Avatar

    lixeta

     10:14, 25th Aug 2012 #7655 

    He...He...! Vụ này LQY mở lớp học thêm được đấy. Lấy học phí cao vào nhé!


    Sửa lần cuối bởi Linh Quany; 21-08-2012 lúc 08:20 PM.
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  10. Có 1 người thích bài viết này


  11. #27
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ QUANH CUỘC SỐNG CỦA LÍNH ( MÊ MAI 2 ) Tiếp !

    ...Chắc các bác cũng đoán ra. Khi chủ nhà ra mở của cho em, giật mình vì ...chính là người phụ nữ đầy tai tiếng mà anh em đơn vị hay nói.

    - Vào nhà đi em ! Người phụ nữ nhỏ nhẹ nói khi thấy em ngập ngừng đứng ngoài cửa.

    Em bước vào nhà, cảm giác lạnh lạnh gai gai cứ nổi lên, có lẽ do ướt nước mưa. Chị phụ nữ liền vào chất thêm củi vào cái bếp nằm gần góc nhà. Căn nhà sáng bừng lên, soi dọi từng ngõ ngách, có vẻ chủ nhà cũng không khá giả gì, quan sát thấy đồ đạc có vẻ ít, ngoài bộ bàn ghế và cái tủ li cùng, chiếc giường cũ kỹ sứt sẹo cùng mấy chiếc hòm hay va ly phủi bụi ra không có gì đáng giá. Cái dây phơi đầu hồi và cảm giác vắng vắng đi đến kết luận là : thiếu bóng dáng người đàn ông !

    - Em ngồi xuống sưởi cho ấm. Khổ thân, ướt hết thế này khéo bị cảm chết !

    Vẫn giọng nói đều đều, nhẹ nhàng như ru ngủ, chị nói với em vậy xong đi ra ngoài. em thấy bình tĩnh trở lại liền đi ngồi xuống bếp, nước trên người nhỏ tong tong ướt thẫm một khỏang nền bếp. Ngoài kia cơn mưa có vẻ dữ dội hơn, gió thổi ào ào. Tay chân bắt đầu run lập cập em vội vàng hơ lên lưả cho ấm, thấy đỡ đi chút.

    Một lúc sau chị quay lại, bê trên tay một chiếc nồi nho nhỏ, sóng sánh nước. Nhìn thấy ánh mắt em dò hỏi. Chị nói :

    - Sắn. Chị luộc sắn ăn !

    Hai chị em chụm vào luộc sắn, chẳng nói câu nào, lúc ấy em mới có dịp nhìn kỹ người đàn bà này. Trông gương mặt chị có vẻ...hơi thô một chút, nét mặt của một người cũng lam lũ, vất vả. Em có tính tiếp xúc với ai cũng hay để ý đôi mắt, đôi mắt của chị tuy chăm chú vào chiếc bếp nhưng thoáng vẻ u uất điều gì đó không vui lắm.

    Mãi một lúc chị mới về quê quán, đơn vị và chức vụ của em. Do vẫn ...cảnh giác nên em khai tên tuổi, đơn vị lung tung ( Khai luôn trích ngang một thằng sư đoàn cạnh đấy, đối thủ chính của một cuộc chinh phục cô giáo trường làng, em kể sau ).

    Chị cũng kể sơ sơ cho em nghe hoàn cảnh của chị. Chồng chị và đứa con trai duy nhất làm nghề đóng nứa, gỗ, lấy củi đóng bè mang về xuôi. Một lần đi lên rừng xong mất tăm luôn, từ đấy không nghe tin tức gì nữa.

    Nồi sắn đã sôi, chị bắc xuống chắt hết nước và cời tro ra ủ, mùi sắn nếp bốc ra thơm ngào ngạt. Chết, đã gần trưa, thảo nào bụng tự dưng kêu khi ngửi thấy mùi sắn. Không lẽ chị này chẳng nấu cơm mà...ăn sắn. Nghĩ vậy mà không dám hỏi, chỉ ngồi ngửi mùi từ cái nồi đang vần cạnh bếp bốc ra mà lén nuốt nước bọt khan cho đỡ thèm.

    Khi đám sắn bở tung, trắng phau, thơm nức mũi được dỡ ra chiếc rá con, không cần mời lần em em vội bốc ăn ngấu nghiến, sao em cảm thấy ngon như...chưa bao giờ được ăn sắn vậy. Hai chị em cứ lặng lẽ ngồi ăn. Được mấy miếng thì tự dưng em thấy người run lên bần bật, cố kìm thì càng run. Hay hàm răng cứ đánh vào nhau không nhai nổi nữa. Chết rồi, có khi căn bệnh sốt ngã nước đợt trên biên giới lại tái phát. Nghĩ vậy vẫn cố nhịn để không bật tiếng rên. Thả miếng sắn đang ăn dở xuống vớ vội chiếc ấm nước sứt vòi, cũ kỹ như đồng đội của nó trong căn nhà này rót ra chiếc bát làm một hơi, sảng khoái lên tí rồi lại đâu vào đấy...

    - Em ăn nữa đi. Thôi chết ! Nhìn mặt em tái mét thế kia là bị cảm rồi !

    Chị đứng dậy vào chỗ chiếc hòm mở ra tìm tòi một hồi, sau đó ra đưa cho em một hộp dầu cao con hổ và ...bộ quần áo lót lính.

    - Em bị nặng lắm rồi, trời mưa thế này chắc không về nổi đâu. Cởi quần áo dài ra chị hong và thay bộ lót này vào, để càng lâu càng ngấm ướt nặng thêm. Nước mưa rừng em hiểu rồi đấy !

    - Xong lên kia xoa nhiều dầu và đắp chăn vào nhé ! chị chỉ tay vào chiếc giường nói như ra lệnh.

    Lúc đó cơn sốt đã kéo đến, đau đầu nhức tận óc. Em lẳng lặng tuân lệnh, vội vàng thao tác xong phi luôn lên trùm chăn kín đầu. Chiếc chăn chiên cũng lạnh đến mức muốn lao ra. Được một lát thấy âm ấm và em mê man đi. Trong giấc ngủ vẫn cảm thấy có gì thật ấm áp bao quanh và cảm giác đựơc che chở như hồi bé thơ nằm cạnh mẹ.

    Ngoài kia. Trời chắc vẫn mưa rả rích, gió vẫn thổi rì rào như bản hợp ca của chúng kể về những mảnh đời, sự kiện mà khắp đây đó trên con đường của chúng và những người lính đi qua vẫn thường thấy trong cuộc sống. Những mảnh đời khắc khổ và sự kiện mang nhiều màu sắc khác nhau dêt thêm lên trong mọi câu chuyện của người lính trẻ đầy sự bí ẩn và thi vị...
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  12. #28
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    NHỮNG CHUYỆN ẨU THẢ CHẾT NGƯỜI !

    Kính thưa các bác cùng mọi người !

    Có lẽ chuyện rèn luyện, kỷ luật trong môi trường quân đội sẽ là một đề tài không bao giờ dứt. Em chỉ xin phép mời các bác nghỉ giải lao một chút nghe câu chuyện vui em kể thời còn là lính. Đây là một câu chuyện có thực xảy ra với em ( mà cũng có thể không có thực :D ), về một thiếu sót nhỏ mà dẫn đến ...xôi hỏng bỏng không .

    Số là ngày ấy em có quen một cô gái rất xinh. Nàng năm đó mới 16 tuổi, là nữ sinh một trường cấp III, nhà cũng gần đơn vị em, khoảng một hai con dao quăng gì đấy. Nàng là một cô gái rất thích thơ ca, nhiều lần em đến nhà chơi vô tình đọc trộm được quyển sổ tay của nàng chép rất nhiều bài thơ hay ( Biết đọc trộm của người khác là không hay nhưng để công thành thì...bất chấp thủ đoạn, miễn chiến thắng phải không ạ ). Biết thế nên về đơn vị em bao nhiêu đêm suy tư, vắt óc làm đựơc hai câu thơ rất hay tặng nàng :

    Tuổi mười sáu tóc thơm hương bồ kết
    Môi hồng tươi và mộng nở đầy hoa


    Làm xong đọc đi đọc lại ( tính em vốn cẩn thận ) thấy rằng các nhà thơ trẻ đương thời cũng...không thể làm hay hơn thế em mới hí hửng đến gặp nàng và trịnh trọng xin đựơc chép thơ. Khỏi phải nói nàng xúc động thế nào khi nghe em nói em làm thơ tặng nàng. Hai tay đưa em quyển sổ mà run run, em cũng run tay không kém khi nhận sổ ( suýt rơi ) và nắn nót chép hai câu thơ ấy vào hẳn một trang, không thèm chép tiếp theo chân thơ những thằng khác.

    Chắc đọc đến đây các bác chắc mẩm chú linh Quany chỉ còn việc nhắm mắt và giơ má ra chờ nhận em nó thơm cho một cái phải không ạ. Vâng đúng đấy ! Em giơ má ra và sắp nhận...một cái tát . Nhưng may không đến mức như vậy. Nàng đọc xong mặt mũi biến dạng giống như lúc em tập...xóc lưỡi lê vào địch ấy, xé toạc tờ giấy có vần thơ em mất bao nhiêu ngày tháng để gieo, vo tròn ném đi và tuyên bố...phát xít !

    Thực sự là em rất hoang mang, không hiểu chuyện gì xảy ra cả, về nghĩ lại và tự kiểm điểm sâu sắc bản thân cũng không hề thấy mình mắc một lỗi nào với nàng dù là nhỏ nhất. Đến nhà nàng chơi em rất lễ phép với mọi người. Nói chuyện với bố mẹ nàng em cũng thưa gửi có đầu có cuối, sâu xa và thâm hậu như chính trị viên. Đến con chó nhà nàng một hôm em vừa mới vào cổng xổ ra cắn em một phát vào chân đau ơi là đau mà em vẫn hiền từ, độ lượng cúi xuống nói nhẹ nhàng với nó " Tao không..cắn mày thì thôi, tại sao mày cắn tao. Mày thích tao ngã vào mày một phát...sưng nách và mày vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời này không ? " . Đấy, thế mà em lại bị đối xử như vậy, thật là khổ các bác và mọi người ạ !

    Sau này tìm hiểu em mới biết. Hóa ra lúc chép do xúc động quá em thiếu mất một dấu nặng ở một chữ trong hai câu thơ trên, nên nàng nghĩ em sỉ nhục, nhạo báng nàng.

    Các bác có đoán ra dấu nặng nằm trong chữ nào và thiếu nó nghĩa ra sao không ạ ?

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     10:43, 4th Sep 2012 #8083 

    He he. Em còn ối chuyện đại loại như này nữa cơ. Ngày xưa em ...làm thơ rất khá ( bắt trước bác Benbo ) :D

    No Avatar

     08:44, 4th Sep 2012 #8073 

    Tối qua bác tắt điện toàn phần trước 12h. Hóa ra là để MÔNG NỞ ĐẦY HOA!


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  13. #29
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Yêu cầu bác Phúc viết tiếp đi nhá. Kiểu xây nhà dở xong bỏ ngang. Bác thích em đề nghị bác làm Bộ trưởng xây dựng không đấy !
    Mà từ khi bạn Fly sờ mát xuất hiện thấy bác ...đek dám viết tiếp những chuyện...hay hay là thế nào nhể :D ?
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  14. #30
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    CÁI CÒI !
    Trong cuộc sống thường ngày,giữa muôn vàn âm thanh hỗn độn mà ta nghe thấy khi đi trên đường, về nhà hay ở một nơi nào đó. Bất chợt có một hồi còi rúc lên khiến liên tưởng đến một khoảng không gian, thời gian kỷ niệm về một tiếng còi, nó cũng rất đa dạng, phong phú gắn liền đến một sự việc cụ thể. Ví dụ tiếng còi tan tầm của nhà máy, tiếng còi tàu khi vào sân ga, tiếng còi huấn luyện viên trong môn thể thao nào đó hay tiếng còi của CSGT trên đường làm mọi người tái mặt chuẩn bị ...móc ví !

    Đối với những người lính, tiếng còi gắn với khẩu lệnh cụ thể khi tập trung, mệnh lệnh khi báo động hành quân..v..v nhiều lắm không thể nhớ được mọi chế độ liên quan còi kẻng. Câu chuyện cái còi của em ở đây không phải thời huấn luyện khi nhập ngũ mà quay lại những năm 7x, 8x trong một môi trường quân đội, khi còn bé tí được ông chú đưa vào doanh trại ở cùng với các cô chú bộ đội.

    Vốn là trẻ con và cháu của lính lên em được cưng chiều hết cỡ, nhất là mấy cô bộ đội thông tin, y tá , nuôi quân trong đơn vị, em được gửi hẳn vào phòng các cô chăm sóc, ban ngày thơ thẩn quanh bếp cùng cô nuôi quân, tối đến mấy cô cháu quây quần đùa nghịch, cuộc sống bộ đội ngày ấy tuy kham khổ nhưng tiếng cười của các cô chú bộ đội vẫn vang mãi trong trí nhớ của em cho đến ngày hôm nay.

    Các chú bộ đội cũng quý trẻ con không kém, đi đâu về cũng có quà cho, dù chỉ là củ khoai củ sắn hay vài cái kẹo bột, quả bóng bay xanh đỏ . Ngày đấy em không phân biệt chú nào là sĩ quan, chú nào là chiến sĩ, chỉ biết ai được gọi là thủ trưởng thì là...tướng, còn người gọi là..quân. Nhưng cứ chú nào dù là tướng hay quân cho kẹo thì chú ấy tốt nhất trên đời, bảo gì em cũng nghe, cho nên xảy ra một câu chuyện làm ông chú em cười như..mếu. Cũng do thói nghịch ngợm của các chú bộ đội ra cả .

    Có một chú lái xe của đơn vị tối rất hay cùng mấy chú khác đến phòng các cô thăm thằng cháu, vui đùa, bế bồng chán đến hết giờ mới thôi. Thỉnh thoảng đi đâu đánh xe qua gọi em lên ca bin cho ra ngoài cùng, đi cùng chú ấy thích lắm, được ngồi ca bin ô tô là điều mơ ước đối với bọn trẻ con thời ấy, thích hơn là còn được ngồi quán uống nước đường pha chanh ( không có đá ). Cho nên hai chú cháu rất thân thiện với nhau, chú hay hỏi về một cô toàn những chuyện đâu đâu làm em phát chán nhưng vẫn nhiệt tình trả lời. Một lần đi chơi chú bảo :
    - Cháu có thích học lái xe không, chú dạy cho lớn lên đi làm lái xe với các chú !
    - Cháu thích lắm chú ạ. chú dạy cho cháu nhá !
    - Ừ, nhưng cháu còn bé quá, chưa ngồi ôm vô lăng đựơc, cháu học...bóp còi trước nhé !
    - Vâng, bóp còi có khó lắm không ạ !
    - Dễ thôi, nhưng chưa bóp ngay vào còi ô tô được đâu, mà phải học ...ở nhà !

    Thế rồi chú thì thầm vào tai, dạy cách...bóp còi khi ở đơn vị " thế nhá, khi nào chú ra khẩu lệnh là cháu...bóp. Thề đi, không nói cho ai biết chú dạy nhé ! " " Cháu thề, nếu lộ ra ai nói thì chú..phát xít cháu " ...

    Câu chuyện đến đây các bác chắc cũng đoán ra phần hậu của nó ! Một chút thoang thoảng cho vui cửa vui nhà thôi ạ ...

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     21:20, 5th Sep 2012 #8309 

    Ừ. Các bác thời ngày xưa hay...xui dại trẻ con lắm :D

    No Avatar

     17:50, 5th Sep 2012 #8294 

    Mấy chú bộ đội hay xui trẻ con linh tinh bác Linh Quany nhỉ!


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •