CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 9 của 10 Đầu tiênĐầu tiên ... 78910 CuốiCuối
Kết quả 81 đến 90 của 94

Chủ đề: Dầu, Năng lượng, Quyền lực

  1. #81
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    KHI HOA KỲ TỰ LỰC VỀ NĂNG LƯỢNG


    Dàn khoan đá phiến tại bang Pennsylvania, Hoa KỳRuhrfisch/wikimedia.org

    Đến năm 2020 Mỹ sẽ trở thành nguồn sản xuất dầu hỏa số 1 thế giới. Trung Quốc theo chân Hoa Kỳ khai thác dầu và khí đá phiến. Địa lý chiến lược thế giới sẽ thay đổi khi Mỹ không còn lệ thuộc vào dầu hỏa của các nước vùng Vịnh và không cần bảo đảm an ninh cho các tuyến trung chuyển năng lượng của thế giới về Hoa Kỳ.


    Là một trong những quốc gia tiêu thụ dầu hỏa và khí đốt hàng đầu của thế giới, để đáp ứng nhu cầu nội địa Hoa Kỳ nhập khẩu đến 20 % năng lượng. Nhưng từ nhiều thập niên qua, cường quốc kinh tế và công nghiệp số 1 này đã âm thầm tiến hành một cuộc cách mạng.

    Đầu tháng 11/2012 báo cáo thường niên của Cơ quan Năng lượng Quốc tế (AIE) đã gây bất ngờ khi dự phóng là vào năm 2017 nước Mỹ sẽ trở thành nguồn sản xuất dầu hỏa lớn nhất thế giới, đứng trước cả Ả Rập Xê Út và chỉ một thập niên sau thì Hoa Kỳ sẽ trở thành quốc gia xuất khẩu số 1 toàn cầu. Đối với khí đốt, chỉ trong hai năm nữa thôi sản lượng của Mỹ sẽ vượt quá mức cung cấp của Nga.

    Cuộc cách mạng năng lượng

    Thành quả này có được nhờ vào chiến lược mà các chính quyền Washington liên tiếp và các đại gia dầu khí của Hoa Kỳ đã kiên trì theo đuổi trong nhiều thập niên : đó là dựa và công nghệ phát triển khí và dầu từ đá phiến. Trong 11 tháng đầu năm 2012 Hoa Kỳ sản xuất khoảng 6,2 triệu thùng dầu mỗi ngày nhờ vào công nghệ khai thác đá phiến. Đây là một mức nhảy vọt đến 28 % so với khả năng cung cấp của năm 2008.

    AIE khẳng định : « Với đà này, nhập khẩu dầu thô vào Hoa Kỳ sẽ nhanh chóng giảm sút vào khoảng năm 2030 » và kịch bản một nước Mỹ tự lực về năng lượng không còn là điều viển vông. Đương nhiên, trật tự năng lượng quốc tế sẽ bị đảo lộn khi Hoa Kỳ không còn lệ thuộc vào dầu khí của thế giới. Châu Á sẽ trở thành trọng tâm của bản đồ thương mại dầu hỏa trong tương lai với những thay đổi quan trọng về mặt chiến lược.

    Trả lời trên đài RFI Pháp ngữ, giáo sư địa lý bà Françoise Ardillier-Carras tác giả cuốn « Hydrocarbures et conflits dans le monde - dầu khí và các vụ xung đột trên thế giới », Nhà xuất bản Technip cùng giáo sư Samuele Furfari giảng dậy tại Đại học Tự do Bruxelles lần lượt phân tích về những tác động đối với ngành công nghiệp dầu khí với cuộc cách mạng về năng lượng đang hình thành.

    Theo giáo sư Samuele Furfari đá phiến là vũ khí năng lượng mới của Hoa Kỳ nhưng ông thận trọng cho rằng dù có trở thành một nguồn cung cấp dầu khí hàng đầu thế giới, Mỹ ít có khả năng cung cấp dầu khí của mình cho phần còn lại của thế giới để bảo toàn vị thế siêu cường công nghiệp và kinh tế của mình :

    « Mọi người ý thức được là giá năng lượng tăng nhanh và đã tác động đến các hoạt động kinh tế của toàn cầu. Giá năng lượng tăng mạnh từ 2004 và vấn đề năng lượng bị coi là một trong những yếu tố dẫn tới khủng hoảng kinh tế ngày nay. Từ đó các nhà lãnh đạo và các tập đoàn phải tìm ra những giải pháp.
    2004 được coi là một bước ngoặt quan trọng đối với ngành năng lượng. Khác với các lĩnh vực kinh tế khác, để chuyển hướng, ngành công nghiệp năng lượng cần nhiều năm để thay đổi chiến lược. Trong trường hợp của Hoa Kỳ : nước Mỹ đang lệ thuộc vào dầu hỏa vào năng lượng của thế giới, nhưng trong một tương lai không xa cường quốc kinh tế số 1 này sẽ ‘độc lập’ về mặt năng lượng.

    Công nghệ là chìa khóa giúp cho Hoa Kỳ đảo ngược tình huống trên bàn cờ năng lượng. Hoa Kỳ làm thay đổi cục diện ngành năng lượng thế giới với kỹ thuật khai thác khí đã phiến. Phải mất nhiều năm các chuyên gia mới biết khai thác khí đá phiến.
    Đến khoảng 2008 ngành năng lượng đã trải qua một cuộc cách mạng : kỹ thuật khai thác khí đã phiến sẽ đẩy giá thành xuống thấp đến một mức độ mà ở Mỹ, người ta sẽ chỉ tập trung khai thác những vùng vừa có dầu hỏa vừa có khí đốt. Hoa Kỳ sẽ trong thế dư thừa dầu khí. Tôi không nghĩ là Mỹ sẽ trở thành một nguồn cung cấp dầu khí cho thế giới. Nhưng Hoa Kỳ, Canada và Mêhicô sẽ tự túc được về mặt năng lượng và điều đó sẽ làm đảo lộn trật tự năng lượng của thể giới »

    Nhưng nói như vậy phải chăng quốc tế không còn lo sợ trước kịch bản khan hiếm vàng đen ? Giáo sư Furfari cho rằng đại đa số trong chúng ta vẫn bị ám ảnh trước mối đe dọa các nguồn dầu hỏa của thế giới bị cạn kiệt :

    « Có thể nói như vậy nhưng đại đa số chúng ta và nhất là các phương tiện truyền thông vẫn cho rằng dầu hỏa đang ngày càng khan hiến. Từ năm 1924 người ta đã nói đế đe dọa thiếu hụt dầu hỏa. Người ta quên mất một điều : giá dầu hỏa tùy thuộc vào các kỹ thuật khai thác và tùy thuộc vào giá mà người tiêu thụ sẵn sàng trả để đổi lấy vàng đen.

    Ở đây tôi cũng muốn nhắc lại với thính giả một điều quan trọng đó là vào năm 1982 quốc tế đã thông qua Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển. Văn bản này chính thức có hiệu lực từ năm 1994. Diện tích khai thác của mỗi quốc gia được mở rộng thêm.
    Bên cạnh đó công nghệ khai thác tài nguyên ngày càng tối tân, thành thử khối lượng dầu cung cấp cho nhân loại ngày càng lớn. Tôi đơn cử trường hợp của Israel : với Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển, Israel làm chủ một kho dự trữ khí đốt có thể bảo đảm nhu cầu của quốc gia này trong vòng 120 năm » !

    Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển

    Bà Françoise Ardillier-Carras chuyên gia về địa lý gắn liền vấn đề năng lượng và địa lý chiến lược. Bà đặc biệt lưu ý đến những ý đồ của Trung Quốc tại Biển Đông :

    « Với Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển, chiến lược năng lượng chuyển hướng và trở thành một vấn đề liên quan đến an ninh quốc gia. Chính vì thế Biển Đông đang trở thành một khu vực vô cùng nhạy cảm. Tương tự như vậy, các vùng eo biển tức là các cửa ngõ trung chuyển dầu khí cũng trở thành những điểm nóng. Tranh chấp chủ quyền trên biển, một là để khẳng định quyền sở hữu các nguồn tài nguyên, và hai là để kiểm soát các chặng trung chuyển năng lượng … »

    Vậy thì đâu là chiến lược năng lượng của Trung Quốc ? Giáo sư Samuele Furfari không ngần ngại cho rằng Trung Quốc sẽ đẩy mạnh công nghệ khai thác khí đá phiến tương tự như Hoa Kỳ. Duy Trung Quốc sẽ vấp phải một trở ngại : các mỏ đá phiến dầu của Trung Quốc thường nằm sâu trong lòng đất do vậy các cơ sở khai thác của quốc gia này phức tạp hơn so với tại Mỹ :

    « Trung Quốc ngày càng tiêu thụ nhiều năng lượng của thế giới để đáp ứng nhu cầu sản xuất. Hàng sản xuất đó thực ra cũng chỉ là để đáp ứng nhu cầu tiêu thụ chung của toàn cầu- trong đó có cả Mỹ và châu Âu. Từ nhiều năm qua, chính sách ngoại giao của Trung Quốc chủ yếu nhằm hướng tới các nguồn dự trữ năng lượng của thế giới. Bắc Kinh đã đặc biệt chú ý tới châu Phi.

    Giờ đây với công nghệ khai thác khí đá phiến, Trung Quốc cũng bắt đầu tham gia vào các chương trình này. Có khả năng một khi thành công trong việc khai thác khí đã phiến thì Bắc Kinh sẽ quan tâm ít hơn đến các nước sản xuất dầu hỏa như Tchad hay Soudan. Nhưng phải nói là Trung Quốc đang chạy đua để tìm kiếm dầu hỏa và khí đốt ».

    Trong cuộc chạy đua tìm kiếm năng lượng đó tới nay Trung Quốc đã mở rộng tầm ảnh hưởng của mình với các nước sản xuất dầu hỏa từ Nam Mỹ đến Châu Phi, và đương nhiên là ở cả Trung Á. Giáo sư Françoise Ardillier-Carras cho biết :

    « Đương nhiên tất cả hãy còn mới lạ đối với Trung Quốc. Đây là lần đầu tiên Trung Quốc phải trực diện với nhu cầu năng lượng lớn như hiện nay. Cũng chưa bao giờ Trung Quốc lại có nhiều xe hơi như những năm gần đây. Trung Quốc sản xuất than đá nhưng bên cạnh đó quốc gia này cần dầu khí của nước ngoài.

    Để chen chân vào được một số khu vực sản xuất dầu khí, đặc biệt là đối với các nước Trung Á (Ouzbekistan, Turkmenistan, Kazackhstan …) , chính quyền Bắc Kinh đã phải đề ra hẳn một chiến lược. Chẳng hạn như là Trung Quốc đã phải tăng cường an ninh tại các khu vực biên giới để bảo đảm là hàng bán được trao đến tay người tiêu thụ một cách an toàn.

    Vào khoảng năm 1998 Trung Quốc chi ra khoảng 1 tỷ đô la để mua dầu khí của các nước Trung Á. Đến năm 2010 tổng kim ngạch nhập khẩu năng lượng của Trung Quốc chỉ riêng với khu vực này lên tới 24 tỷ đô la. Hiện tượng Trung Quốc bị khát dầu hỏa và mở rộng ảnh hưởng với các nước Trung Á đôi khi đặt Bắc Kinh trong thế khó xử đối với Matxcơva bởi đấy là những quốc gia chư hầu của Liên Xô cũ ».

    Nghịch lý của Châu Âu

    Châu Âu lệ thuộc 53 % vào năng lượng ngoài khu vực cho nên từ đầu những năm 1970 châu lục này đã phát triển năng lượng điện hạt nhân để khắc phục nhược điểm này. Riêng đối với công nghệ khai thác khí đá phiến, Châu Âu đã bỏ lỡ một chuyến tàu và bị coi là chậm chân hơn so với Hoa Kỳ. Một phần lớn sự chậm trễ đó là do châu Âu phải đối phó với các hội đoàn bảo vệ môi trường.

    Tại sao Mỹ khai thác được khí đá phiến mà châu Âu không làm được ? Giáo sư Samuele Furfari giải thích về khác biệt cơ bản giữa Hoa Kỳ và châu Âu :

    « Ở Hoa Kỳ, chủ sở hữu đất làm chủ luôn cả phần ngầm. Nếu có dầu hỏa hay khí đốt, quặng mỏ … thì họ có quyền khai thác các tài nguyên đó. Tại Châu Âu, chúng ta không thể làm như vậy. Cái gì cũng phải qua cơ quan hành chính của nhà nước và phải giải trình với các nhóm bảo vệ môi trường có thế lực. Tuy vậy luật lệ của Mỹ cũng rất rõ ràng thành thử để khai thác dầu hỏa hay khí đốt tư nhân không thể gây ô nhiễm bừa bãi.

    Tôi nghĩ là trong tương lai Trung Quốc cũng sẽ theo chân Hoa Kỳ để khai thác khí đã phiến, vì tại đây, tất cả thuộc sở hữu của Nhà nước, chính quyền quyết định tất cả cho nên một quyết định khai thác loại năng lượng này, Trung Quốc sẽ không gặp phải một trở ngại nào hết.

    Châu Âu không thể làm như Trung Quốc. Một khi Mỹ không còn lệ thuộc vào năng lượng quốc tế, Washington sẽ xét lại chính sách chiến lược của mình đối với phần còn lại của thế giới. Thêm vào đó là khí đốt sản xuất tại Mỹ sẽ rẻ vô cùng. Điều đó sẽ mở đường cho ngành công nghiệp xe hơi Mỹ chuyển hướng, chuyển từ xăng, dầu sang khí đốt. Khi đó, giá dầu thô trên thị trường quốc tế sẽ giảm mạnh, các loại năng lượng tái tạo như năng lượng gió hay mặt trời sẽ trở nên vô cùng đắt đỏ. Cả một mảng của ngành công nghiệp năng lượng sẽ sụp đổ.

    Hiện nay khí đốt ở Mỹ rẻ đến nỗi Hoa Kỳ không còn sử dụng than đá và họ xuất khẩu than đã qua châu Âu. Hậu quả trực tiếp là Mỹ giảm lượng thái khí CO2 làm hâm nóng trái đất. Trong khi đó thì châu Âu ngày càng sử dụng nhiều than đá của Mỹ và qua đó làm tiêu tan những nỗ lực giảm khí carbon ».

    Tổ chức các nước xuất khẩu dầu hỏa, OPEP cho rằng giá 1 thùng dàu 80 đô la là hợp lý. Nhưng với công nghệ khai thác dầu và khí đá phiến, nhiều chuyên gia chờ đợi trong tương lai gần, giá dầu hỏa sẽ giảm mạnh. Hậu quả đối với các quốc gia sản xuất và xuất khẩu dầu hỏa ?

    Giáo sư Samuele Furfari trả lời : « Vấn đề sẽ không đặt ra đối với các nước vùng Vịnh, do họ có một nguồn dự trữ rất lớn và dù giá dầu hỏa có thấp đến mấy, thu nhập của các quốc gia này vẫn được bảo đảm. Đối với các thành viên khác của OPEC thì khác khi đấy là những nước không có nguồn dự trữ dầu hỏa hùng hậu như các quốc gia vùng Vịnh.

    Cách nay 11 năm giá dầu trên thế giới là 9,80 đô la một thùng. Nhưng trong một thập niên, giá dầu hỏa đã tăng từ 9,80 đô la lên thành 110 đô/thùng. Giá dầu tăng cao như vậy đã đè nặng lên kinh tế toàn cầu, gây trở ngại cho tăng trưởng »

    Từ năng lượng đến địa lý chiến lược

    Cân bằng về địa lý chiến lược thế giới sẽ thay đổi ra sao khi Hoa Kỳ không còn phải triển khai các phương tiện quân sự để bảo đảm an ninh cho các nguồn cung cấp dầu hỏa và khí đốt ? Françoise Ardillier-Carras cho rằng an ninh của một số các nước xuất khẩu dầu hỏa trên thế giới hiện nay có nguy cơ bị đe dọa khi Mỹ rút bớt các lực lượng an ninh :

    « Nhu cầu về năng lượng thế giới, từ nay đến năm 2035 tăng thêm 36 %. Trong đó khí đốt sẽ tăng 46 %. Mỹ ngày nay đang trở thành một nhà sản xuất khí đốt hàng đầu của thế giới, điều sẽ làm thay đổi tương quan giữa Washington với nhiều các quốc gia, đặc biệt là các nước đang trỗi dậy. Đừng quên rằng hiện nay các nền kinh tế đang vươn lên hút nhiều năng lượng của thế giới hơn cả.

    Tôi cũng xin lưu ý là khi không còn phải ráo riết tìm kiếm dầu khí của thế giới Hoa Kỳ sẽ xét lại chính sách an ninh và chiến lược của mình. Mỹ sẽ không còn gắn bó với một số các đồng minh thân cận ở vùng Trung Cận Đông, ở khu vực vùng Vịnh chẳng hạn. Hiện diện quân sự của Hoa Kỳ trong vùng sẽ không còn hùng hậu như hiện nay. Câu hỏi đặt ra là liệu các bên liên quan có đủ phương tiện tự vệ hay không » ?

    Đương nhiên là Hoa Kỳ sẽ ít quan tâm hơn đến vùng Trung Cận Đông. Ông Furfari, thuộc đại học Bruxelles hoàn toàn đồng ý về điểm này, nhưng ông coi là còn quá sớm để có thể nói rằng dầu hỏa đã thuộc vào quá khứ : « Như vừa trình bày, có nhiều khả năng kịch bản đó sẽ xảy tới. Mỹ cũng đã chuyển mối quan tâm từ Đại Tây dương sang Thái Bình Dương. Hoa Kỳ không còn chú ý đến châu Âu như trước nữa. Canada cũng đang theo chân Hoa Kỳ trong lĩnh vực này và ngày càng chú trọng đến đối tác Trung Quốc.

    Tôi muốn nói đến dự án dây dựng đường ống dẫn dầu nối liền bang Alberta của Canada với Trung Quốc. Trong khi đó châu Âu lại cho rằng sẽ không còn cần đến dầu hỏa trong tương lai. Tôi nghĩ rằng, hiện tại, chưa có một giải pháp thực tế nào cho phép chúng ta nghĩ tới điều đó. 95 % nhu cầu năng lượng của ngành giao thông vẫn lệ thuộc vào dầu hỏa ».





  2. #82
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết

    M1, Ủy ban 300 và Tài khoản tài sản ký quỹ có giá trị nghìn tỷ dollars

    M1, Ủy ban 300 và Tài khoản tài sản ký quỹ có giá trị nghìn tỷ dollars

    1/18/2013 1000 PM Trong thế giới tài chính tiền tệ mà sự tăng giảm bất thường của nó trong những năm qua đã gây ảnh hưởng nặng nề đến quốc phòng an ninh nhiều khu vực trên thể giới. Ai là kẻ độc tài. Những nghiên cứu của các chuyên gia kinh tế sẽ cho chúng ta một bức tranh mờ trên đỉnh Kim tự tháp của tài chính thế giới
    Nguồn: Thomas Kramer

    Ít người hiểu được đỉnh của kim tự tháp tài chính toàn cầu là gì, vì thế, sau đây tác giả bài viết xin đưa ra một số hiểu biết của mình dựa trên những nghiên cứu của mình đã sưu tầm những năm qua.

    Đầu tiên, các bạn phải hiểu những “tài sản” yêu cầu “quyền sở hữu” và với quyền sở hữu thứ đó trở thành một “tài sản thế chấp” hoặc một tài sản của chủ sở hữu, và do đó là một thứ có giá trị “tiền tệ”.

    Thứ hai, những người ở trên đỉnh của Kim tự tháp tài chính yêu cầu quyền sở hữu với một lượng kếch xù “những tài sản”. Những người này được gọi chung là những người có quyền lực tối cao, Người được ủy thác hoặc người có quyền thừa hưởng hợp pháp giá trị của những tài sản. Hầu hết những tài sản thế chấp này thu được qua chiến tranh, trộm cắp, gian lận, tham nhũng và qua những Điều ước quốc tế và Thỏa thuận giữa những nhà lãnh đạo với mục đích duy trì sự giàu có của những của cải, tài sản phi nghĩa.

    Hiện nay, ở trên đỉnh của Kim tự tháp tài chính, mọi người có thể biết được là Nữ hoàng Anh, Nữ hoàng Beatrix, Đức giáo hoàng, Gia tộc Rothschilds, Gia tộc Rockefeller, Gia tộc DeBeers, Gia tộc Al-Saud, các trưởng lão người Trung Quốc, những triệu phú được công nhận khác và những người thừa kế chưa được công nhận. Trong Kim Tự Tháp tài chính Phương Tây là được gọi Ủy Ban 300 thành viên, những đại diện giành được và thừa hưởng sự giàu có vô tận.

    Ở phía Đông, sự giàu có được kiểm soát bởi những trưởng lão người Trung Quốc (những người Trung Hoa hiện nay và những người Đài Loan đương nhiệm), Gia tộc Nhật Hoàng (Các gia tộc của bao gồm cả hai miền Nam, Bắc Triều Tiên), các tỷ phú Philippine, Thái Lan, Ấ Độ, Indonesia. Nhóm này sở hữu khoảng 85% lượng vàng và những kim loại quý hiếm được dự trữ, những thứ có thể coi là phương thức để bảo quản tài sản và dùng để thế chấp tốt nhất.

    Cùng với sự đồng thuận và một thỏa ước, nhiều năm trước đây, những chủ sở hữu tài chính đã quyết định đưa những tài sản phi nghĩa của họ vào trong tài khoản ký quỹ toàn cầu, và sử dụng tài khoản này để tạo ra tiền (tiền giấy – Fiat money) qua hệ thống các ngân hàng trung ương và các ngân hàng Thương mại được cấp giấy phép và các tổ chức tài chính đang sử dụng hệ thống phân dạng nghiệp vụ ngân hàng.

    Nhưng để một Ngân hàng Trung ương có thể phát hành loại tiền tệ mới, đòi hỏi phải có một “tài sản thế chấp bảo mật” đằng sau nó. Tài sản thế chấp này được vay mượn từ Tài khoản tài sản thế chấp Thế giới trong "sổ cái riêng - off ledger" điều thường được gọi là “Quyển sổ cái bí mật Bìa đen hoặc Bìa xám”. Một trong những hoạt động rõ nét gần đây nhất là vụ chuyển 15 ngàn tỷ US dollars sang HSBC London là một ví dụ của việc này, đây là một tài sản ký quỹ được dựa trên việc chuyển nhượng ngoài bảng cân đối kế toán được dùng để cứu trợ các tổ chức tài chính có thanh khoản kém và do đó mất thanh khoản. Đó là nền tảng của việc quay vòng các con số quanh đỉnh cao của kim tự tháp tài chính.

    Việc dịch chuyển của các quỹ do Ủy ban 300 thông qua Tài khoản tài sản ký quỹ tại Ngân hàng thanh toán quốc tế ở Thụy Sỹ đã được hạch toán, kiểm toán và xác nhận bởi Ngân hàng thế giới, Quỹ tiền tệ quốc tế IMF và Liên hợp quốc UN.

    Những tài khoản tài sản ký quỹ này có số lượng đáng kinh ngạc không thể tin nổi, và đã tăng trưởng vô cùng lơn qua nhiều thế kỷ bằng cách sử dụng lãi suất danh nghĩa. Chúng được giữ trong những tài khoản không chính thức tại các ngân hàng Trung Ương và ngân hàng Thương mại lớn khắp thế giới. Một số ví dụ về các số dư tài khoản này đã được tiết lộ gần đây khi thực hiện tìm kiếm với từ khóa "Spiritual White Boy" (Người da trắng thần thánh) và được trích dẫn dưới đây. Chỉ cần đếm số 0 từ một vài trong số các tài khoản này!

    Dữ liệu tài khoản Ngân hàng (Bank Account Data Sheet)
    SWIFT Code: ASBLPAM12000
    ISIN Code: ASBLPAM99900
    Euroclear: EUASBLP12000

    Tài khoản đặc biệt của Federal Reserve Board no. 5525525424AM với tên tài khoản “Spiritual Wonder Boy” có số dư thường trực là
    US$ 2,178,000,000,000,000,000,000,000,000,000,000, 000,000,000,000,000,000,000
    được kiểm toán khẳng định lại, thẩm định chính xác, được lập ngày 01/12/2008, được bảo đảm và tái khẳng định đã kiếm được số tiền US$ 410, 000,000,000,000,000,000,000,000,000,000,000,000,00 0,000,000,000,000
    từ tháng 10 đến tháng kiểm toán, nâng số dư trong tài khoản lên tới
    US$ 2,588,000,000,000,000,000,000,000,000,000,000,000, 000,000,000,000,000,000.
    Tài khoản ở Bank of America số 58453 02221 1 có tên White Spiritual Boy và có số dư thường trực là
    US$ 1, 356, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000 được kiểm toán tái khẳng định và thẩm định chính xác, được lập ngày 01/12/2008, được khẳng định đã kiếm được khoảng lợi nhuận danh nghĩa là
    US$ 256, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000 từ tháng Mười đến tháng kiểm toán,
    nâng số dư tài khoản lên US$ 1, 612, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000.

    3. Tài khoản Citibank số 998552411 2212 có tên Morning Star,
    có số dư thường trực US$ 1, 356, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000 được kiểm toán tái khẳng định và thẩm định chính xác, được lập ngày 01/12/2008,
    bảo đảm và khẳng định đã thu được khoảng US$ 256, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000 từ tháng Mười đến tháng kiểm toán, nâng số dư tài khoản lên US$ 1, 612, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000, 000.
    Có 391 tài khoản đã được kiểm toán số dư được liệt kê trong danh sách tìm kiếm và 917 tài khoản khác không được kiểm toán được xác định trong bảng tổng kết.Và đây chính là dữ liệu thô từ năm 2008.

    Người đứng đầu "những người thụ hưởng toàn quyền" "Leading Signtory” (người toàn quyền ký) cho các tài khoản này là Nữ hoàng Anh Elisabeth Tutor, tuy vậy, đằng trước điều này là một Người được ủy thác, đôi khi được gọi bằng cái tên “M1”. Địa vị của “M1” dựa trên nguyên tắc “Ai sở hữu vàng”, và trong trường hợp này, đại diện đứng đầu là một người châu Á.

    Thật dễ dàng để kiểm tra lại, từ Chủ tịch Indonesia Soekarno, rồi đến Ferdinand Marcos, rồi đến Dr. Ray Dam (Campuchia) và gần đây nhất là Anthony Benjamin Martin (Là con của một người Úc và một phụ nữ Philippine), người được Marcos bổ nhiệm là người thừa kế duy nhất và là người chịu trách nhiệm quản lý và cất giấu vàng ở Philippine. Tất cả những người "M1" có được "quyền" của những người đứng đầu trong Ủy ban 300 và sau đó bị thay thế bởi các M1 mới nổi khác hoặc bị một M1 mới lật đổ. Các M1 chỉ đơn thuần cần một chữ ký và thư ủy nhiệm của họ để di chuyển các nguồn tài sản ký quỹ đến bất cứ nơi nào họ muốn và nếu những M1 từ chối thì sẽ được thay thế bằng một M1 khác...

    Tôi tin rằng, M1 hiện tại là một người Philippine, chú của Anthony Martin, được biết đến với cái tên Wilfredo Saurin. Ông ta có liên quan trực tiếp đến việc chuyển khoản 15 ngàn tỷ USD, tờ tổng Bonds 1 ngàn tỷ USD năm 1938 ở Nhật Bản đã bị mất trộm và một số các hoạt động mờ ám khác mà sự lan tỏa của những hoạt động đó đã biến ông ta là một kẻ gian lận (một sự tuyên truyền có chủ ý).

    Tuy vậy, Một cộng tác viên của tôi, đã nhìn thấy thực tế các bản kiểm toán các tài khoản tiền ký quỹ của ông Saurin của năm 2011 trong sổ cái (off-the-book) tài khoản Ngân hàng quốc tế WB và nó là đứng hàng thứ 4 như xác nhận và chứng thực của Ngân hàng Thế giới, Liên Hiệp Quốc và Ủy ban 300. Đồng thời, ông ta có một hộ chiếu của Liên Hợp Quốc.

    Những thí dụ tiểu biểu trên đây của các cơ quan có thẩm quyền về Anthony Martin (White Spiritual Boy) cho thấy rằng ông (Sir) Saurin và ông (Sir) Martin đều được đề cập đến như một thành viên quan trọng và có được một tỷ lệ đáng kể trong hiệp ước và Nữ hoàng Elisabeth là "Chủ tịch của Ủy ban 300 ". Và tất cả các chữ ký trong các văn bản, chứng thư, chứng từ cũng đã được kiểm tra và xác nhận.

    Điều đó nên được hiểu rằng, không phải tất cả thành viên của Ủy Ban 300 là người xấu, những người đội mũ đen, những người được Chúa khai sáng, là thành viên của câu lạc bộ BilerBerg, vv…, nhưng những điều đó trong “sự kiểm soát” để chắc rằng “những kẻ đam mê kiểm soát” mà không hề quan tâm đến sự tồn tại cũng như phát triển của nhân loại trên hành tinh xinh đẹp của chúng ta. Họ được điều khiển bởi quyền lực và tham vọng, họ luôn nghĩ rằng họ có thể mua hoặc có được tất cả mọi thứ ..... và họ khá đông để có thể làm được điều này ... nếu chúng ta để cho họ làm...... nhưng nếu chúng ta không cho phép họ, chúng ta sẽ đi tới tương lai dù những gì đang xảy ra phía trước!

    Ben Fulford (một nhà báo hoạt động độc lập) gần đây đã đề cập rằng nhóm Rồng Trắng (White Dragons) đã bảo mật quyền kiểm soát mật mã và các bản ghi của các Tài khoản ký quỹ, thứ mà Những người Mũ đen (Black Hats) (Nữ Hoàng, Nhà RothChilds, Nhà Rockefeller, Nhà Bushes, FED, và những cá nhân, tổ chức khác) đã đang cố gắng xâm nhập và rút tiền bất hợp pháp từ những tài khoản này. Đặt một vòng kiềm tỏa vào những hoạt động này đã hạn chế được những hoạt động tài trợ của họ sinh lợi nhuận danh nghĩa và vạch trần họ trước ánh sáng pháp luật những vụ gian lận, phá sản trên những khoản vay trong quá khứ, những tài sản mà họ không định hoàn trả lại cho đến tận BÂY GIỜ!

    Về căn bản, các cánh cửa tín dụng đã bị đóng, do đó Những người Mũ đen, trong cố gắng để cứu những lợi ích sống còn của họ, đã phải in ngày càng nhiều tiền tệ bằng giấy (falsely backed). Những yêu sách của họ để “sở hữu thế giới” đang sụp đổ như ở IceLand, IreLand, và Hy Lạp, người dân đã nói “KHÔNG! Các người không sở hữu chúng tôi!” Và lời kêu gọi đó đang lan khắp toàn cầu khi mọi người nhận ra rằng họ đã và đang trở thành “nô lệ của nợ công” để Tập đoàn giả tạo FICTICIOUS CORPORATIONS và những kẻ thống trị có quyền lực tối cao, không thể sở hữu phi chính thức cho những tài sản đích thực của thế giới này.

    Đây là những dòng cảnh tỉnh cho chúng ta !

  3. #83
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết

    Hội đồng 300 và những thành viên châu Âu

    Hội đồng 300 và những thành viên châu Âu

    Sau những cuốn sổ cái off book là những tài khoản, những cái tên mà quyền lực tài chính của họ đóng vai trò quan trọng trong nền tài chính thế giới, họ là ai, từ đâu có được những nguồn tài chính như vậy, chúng ta sẽ lần lượt xem xét. Trước hết, đó là những cái tên (name).

    Trên đỉnh cao của Kim tự tháp tài chính thế giới, hội đồng 300 có những quyền lực rất lớn, có khả năng làm thay đổi nhiều điều trong hệ thống tài chính tiền tệ thế giới. Họ là ai, chúng ta sẽ có một danh sách những thành viên trong khu vực tiền tệ chung châu Âu, mà tên họ trong các ngân hàng lớn thường đứng ở vị trí hàng đầu.


    DANH SÁCH THÀNH VIÊN HỘI ĐỒNG 300


    1

    Abdullah II, King of Jordan
    151
    Kissinger, Henry
    2
    Abramovich, Roman
    152
    Knight, Malcolm
    3
    Ackermann, Josef
    153
    Koon, William H. II
    4
    Adeane, Edward
    154
    Krugman, Paul
    5
    Agius, Marcus
    155
    Kufuor, John
    6
    Ahtisaari, Martti
    156
    Lajolo, Giovanni
    7
    Akerson, Daniel
    157
    Lake, Anthony
    8
    Albert II, King of Belgium
    158
    Lambert, Richard
    9
    Alexander, Crown Prince of Yugoslavia
    159
    Lamy, Pascal
    10
    Amato, Giuliano
    160
    Landau, Jean-Pierre
    11
    Anderson, Carl A.
    161
    Laurence, Timothy
    12
    Andreotti, Giulio
    162
    Leigh-Pemberton, James
    13
    Andrew, Duke of York
    163
    Leka, Crown Prince of Albania
    14
    Anne, Princess Royal
    164
    Leonard, Mark
    15
    Anstee, Nick
    165
    Levene, Peter
    16
    Ash, Timothy Garton
    166
    Leviev, Lev
    17
    Astor, William Waldorf
    167
    Levitt, Arthur
    18
    Aven, Pyotr
    168
    Levy, Michael
    19
    Balkenende, Jan Peter
    169
    Lieberman, Joe
    20
    Ballmer, Steve
    170
    Livingston, Ian
    21
    Balls, Ed
    171
    Loong, Lee Hsien
    22
    Barroso, José Manuel
    172
    Lorenz of Belgium, Archduke of Austria-Este
    23
    Beatrix, Queen of the Netherlands
    173
    Louis Alphonse, Duke of Anjou
    24
    Belka, Marek
    174
    Louis-Dreyfus, Gérard
    25
    Bergsten, C. Fred
    175
    Mabel, Princess of Orange-Nassau
    26
    Berlusconi, Silvio
    176
    Mandelson, Peter
    27
    Bernake, Ben
    177
    Manning, Sir David
    28
    Bernstein, Nils
    178
    Margherita, Archduchess of Austria-Este
    29
    Berwick, Donald
    179
    Margrethe II, Queen of Denmark
    30
    Bildt, Carl
    180
    Martínez, Guillermo Ortiz
    31
    Bischoff, Sir Winfried
    181
    Mashkevitch, Alexander
    32
    Blair, Tony
    182
    Massimo, Stefano, Prince of Roccasecca dei Volsci
    33
    Blankfein, Lloyd
    183
    Massimo-Brancaccio, Fabrizio Prince of Arsoli and Triggiano
    34
    Blavatnik, Leonard
    184
    McDonough, William Joseph
    35
    Bloomberg, Michael
    185
    McLarty, Mack
    36
    Bolkestein, Frits
    186
    Mersch, Yves
    37
    Bolkiah, Hassanal
    187
    Michael, Prince of Kent
    38
    Bonello, Michael C
    188
    Michael, King of Romania
    39
    Bonino, Emma
    189
    Miliband, David
    40
    Boren, David L.
    190
    Miliband, Ed
    41
    Borwin, Duke of Mecklenburg
    191
    Mittal, Lakshmi
    42
    Bronfman, Charles
    192
    Moreno, Glen
    43
    Bronfman, Edgar Jr.
    193
    Moritz, Prince and Landgrave of Hesse-Kassel
    44
    Bruton, John
    194
    Murdoch, Rupert
    45
    Brzezinski, Zbigniew
    195
    Napoléon, Charles
    46
    Budenberg, Robin
    196
    Nasser, Jacques
    47
    Buffet, Warren
    197
    Niblett, Robin
    48
    Bush, George HW
    198
    Nichols, Vincent
    49
    Cameron, David
    199
    Nicolás, Adolfo
    50
    Camilla, Duchess of Cornwall
    200
    Noyer, Christian
    51
    Cardoso, Fernando Henrique
    201
    Ofer, Sammy
    52
    Carington, Peter
    202
    Ogilvy, Alexandra, Lady Ogilvy
    53
    Carl XVI Gustaf, King of Sweden
    203
    Ogilvy, David, 13th Earl of Airlie
    54
    Carlos, Duke of Parma
    204
    Ollila, Jorma
    55
    Carney, Mark
    205
    Oppenheimer, Nicky
    56
    Carroll, Cynthia
    206
    Osborne, George
    57
    Caruana, Jaime
    207
    Oudea, Frederic
    58
    Castell, Sir William
    208
    Parker, Sir John
    59
    Chan, Anson
    209
    Patten, Chris
    60
    Chan, Margaret
    210
    Pébereau, Michel
    61
    Chan, Norman
    211
    Penny, Gareth
    62
    Charles, Prince of Wales
    212
    Peres, Shimon
    63
    Chartres, Richard
    213
    Philip, Duke of Edinburgh
    64
    Chiaie, Stefano Delle
    214
    Pio, Dom Duarte, Duke of Braganza
    65
    Chipman, Dr John
    215
    Pöhl, Karl Otto
    66
    Chodiev, Patokh
    216
    Powell, Colin
    67
    Christoph, Prince of Schleswig-Holstein
    217
    Prokhorov, Mikhail
    68
    Cicchitto, Fabrizio
    218
    Quaden, Guy
    69
    Clark, Wesley
    219
    Rasmussen, Anders Fogh
    70
    Clarke, Kenneth
    220
    Ratzinger, Joseph Alois (Pope Benedict XVI)
    71
    Clegg, Nick
    221
    Reuben, David
    72
    Clinton, Bill
    222
    Reuben, Simon
    73
    Cohen, Abby Joseph
    223
    Rhodes, William R.
    74
    Cohen, Ronald
    224
    Rice, Susan
    75
    Cohn, Gary
    225
    Richard, Duke of Gloucester
    76
    Colonna di Paliano, Marcantonio, Duke of Paliano
    226
    Rifkind, Sir Malcolm
    77
    Constantijn, Prince of the Netherlands
    227
    Ritblat, Sir John
    78
    Constantine II, King of Greece
    228
    Roach, Stephen S.
    79
    Cooksey, David
    229
    Robinson, Mary
    80
    Cowen, Brian
    230
    Rockefeller, David Jr.
    81
    Craven, Sir John
    231
    Rockefeller, David Sr.
    82
    Crockett, Andrew
    232
    Rockefeller, Nicholas
    83
    Dadush, Uri
    233
    Rodríguez, Javier Echevarría
    84
    D'Aloisio, Tony
    234
    Rogoff, Kenneth
    85
    Darling, Alistair
    235
    Roth, Jean-Pierre
    86
    Davies, Sir Howard
    236
    Rothschild, Jacob
    87
    Davignon, Étienne
    237
    Rubenstein, David
    88
    Davis, David
    238
    Rubin, Robert
    89
    de Rothschild, Benjamin
    239
    Ruspoli, Francesco, 10th Prince of Cerveteri
    90
    de Rothschild, David René
    240
    Safra, Joseph
    91
    de Rothschild, Evelyn
    241
    Safra, Moises
    92
    de Rothschild, Leopold
    242
    Sands, Peter
    93
    Deiss, Joseph
    243
    Sarkozy, Nicolas
    94
    Deripaska, Oleg
    244
    Sassoon, Isaac
    95
    Dobson, Michael
    245
    Sassoon, James
    96
    Draghi, Mario
    246
    Sawers, Sir Robert John
    97
    Du Plessis, Jan
    247
    Scardino, Marjorie
    98
    Dudley, William C.
    248
    Schwab, Klaus
    99
    Duisenberg, Wim
    249
    Schwarzenberg, Karel
    100
    Edward, Duke of Kent
    250
    Schwarzman, Stephen A.
    101
    Edward, Earl of Wessex
    251
    Shapiro, Sidney
    102
    Elizabeth II, Queen of the United Kingdom
    252
    Sheinwald, Nigel
    103
    Elkann, John
    253
    Sigismund, Grand Duke of Tuscany, Archduke of Austria
    104
    Emanuele, Vittorio, Prince of Naples
    254
    Simeon of Saxe-Coburg and Gotha
    105
    Ernst August, Prince of Hanover
    255
    Snowe, Olympia
    106
    Feldstein, Martin
    256
    Sofía, Queen of Spain
    107
    Festing, Matthew
    257
    Soros, George
    108
    Fillon, François
    258
    Specter, Arlen
    109
    Fischer, Heinz
    259
    Stern, Ernest
    110
    Fischer, Joschka
    260
    Stevenson, Dennis
    111
    Fischer, Stanley
    261
    Steyer, Tom
    112
    FitzGerald, Niall
    262
    Stiglitz, Joseph
    113
    Franz, Duke of Bavaria
    263
    Strauss-Kahn, Dominique
    114
    Fridman, Mikhail
    264
    Straw, Jack
    115
    Friso, Prince of Orange-Nassau
    265
    Sutherland, Peter
    116
    Gates, Bill
    266
    Tanner, Mary
    117
    Geidt, Christopher
    267
    Tedeschi, Ettore Gotti
    118
    Geithner, Timothy
    268
    Thompson, Mark
    119
    Georg Friedrich, Prince of Prussia
    269
    Thomson, Dr. James
    120
    Gibson-Smith, Dr Chris
    270
    Tietmeyer, Hans
    121
    Gorbachev, Mikhail
    271
    Trichet, Jean-Claude
    122
    Gore, Al
    272
    Tucker, Paul
    123
    Gotlieb, Allan
    273
    Van Rompuy, Herman
    124
    Green, Stephen
    274
    Vélez, Álvaro Uribe
    125
    Greenspan, Alan
    275
    Verplaetse, Alfons
    126
    Grosvenor, Gerald, 6th Duke of Westminster
    276
    Villiger, Kaspar
    127
    Gurría, José Ángel
    277
    Vladimirovna, Maria, Grand Duchess of Russia
    128
    Hague, William
    278
    Volcker, Paul
    129
    Hampton, Sir Philip
    279
    von Habsburg, Otto
    130
    Hans-Adam II, Prince of Liechtenstein
    280
    Waddaulah, Hassanal Bolkiah Mu'izzaddin, Sultan of Brunei
    131
    Harald V, King of Norway
    281
    Walker, Sir David
    132
    Harper, Stephen
    282
    Wallenberg, Jacob
    133
    Heisbourg, François
    283
    Walsh, John
    134
    Henri, Grand Duke of Luxembourg
    284
    Warburg, Max
    135
    Hildebrand, Philipp
    285
    Weber, Axel Alfred
    136
    Hills, Carla Anderson
    286
    Weill, Michael David
    137
    Holbrooke, Richard
    287
    Wellink, Nout
    138
    Honohan, Patrick
    288
    Whitman, Marina von Neumann
    139
    Howard, Alan
    289
    Willem-Alexander, Prince of Orange
    140
    Ibragimov, Alijan
    290
    William Prince of Wales
    141
    Ingves, Stefan
    291
    Williams, Dr Rowan
    142
    Isaacson, Walter
    292
    Williams, Shirley
    143
    Juan Carlos, King of Spain
    293
    Wilson, David
    144
    Jacobs, Kenneth M.
    294
    Wolfensohn, James
    145
    Julius, DeAnne
    295
    Wolin, Neal S.
    146
    Juncker, Jean-Claude
    296
    Woolf, Harry
    147
    Kenen, Peter
    297
    Woolsey, R. James Jr.
    148
    Kerry, John
    298
    Worcester, Sir Robert
    149
    King, Mervyn
    299
    Wu, Sarah
    150
    Kinnock, Glenys
    300
    Zoellick, Robert


    "Three hundred men, all of whom know one another, direct the economic destiny of Europe and choose their successors from among themselves." --Walter Rathenau, 1909, founder of the mammoth German General Electric Corporation
    “300 người đàn ông, tất cả đều biết nhau, trực tiếp quyết định vận mệnh kinh tế của Châu Âu, và chọn người thừa kế là một trong những thành viên của hội.” – Walter Rathenau, 1909, Nhà sáng lập Tập đoàn điện lực chủ đạo của Đức.

  4. #84
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    Nói về tiền xem bài này để rộng tầm nhìn!

    ***

    “Bóng ma” chiến tranh tiền tệ đang trở lại?

    Trung Quốc vừa lên tiếng cảnh báo nước này sẽ "phản công" nếu như bùng phát một cuộc chiến tranh tiền tệ giữa các nền kinh tế lớn trên thế giới, mà dẫn đầu là Mỹ và Nhật Bản, trang tin The Australian cho biết.

    Theo The Australian, cuối tuần trước, Phó thống đốc Ngân hàng Trung ương Trung Quốc Dịch Cương đã nói rằng, Trung Quốc sẽ phản công nếu cần nhằm bảo vệ đồng Nhân dân tệ của họ và lợi thế thương mại mà họ có được. Phát biểu này đã gây ra những đồn đoán rằng, một cuộc chiến tiền tệ sẽ bùng nổ, trong bối cảnh đồng Yên của Nhật Bản đang được định giá thấp ít nhất là 20%, kể từ khi Thủ tướng Shinzo Abe lên nắm quyền.

    Ông Abe từng nói rằng, chính sách tiền tệ của Nhật Bản sẽ được nới lỏng để chấm dứt tình trạng giảm phát hiện nay của quốc gia này. Một số ý kiến nhận định, chính sách của chính phủ mới ở Nhật Bản đã thao túng tỷ giá đồng Yên nhằm nâng kim ngạch xuất khẩu và hỗ trợ cho nền kinh tế Nhật Bản đang dậm chân tại chỗ. Nhiều nhà phân tích tin rằng, Nhật có thể sẽ đưa ra những hỗ trợ tài chính lớn hơn trong giai đoạn sắp tới.

    Phó thống đốc Ngân hàng Trung ương Trung Quốc Dịch Cương nói, nước này tin rằng, các nền kinh tế lớn nhất thế giới sẽ tôn trọng thỏa thuận đã đạt được tại một hội nghị của Nhóm 20 nền kinh tế phát triển và mới nổi (G-20) gần đây về việc không cắt giảm lãi suất cơ bản nhằm nâng cao vị trí thương mại. Tuy nhiên, một số quốc gia có biểu hiện không thu hẹp quy mô các gói hỗ trợ tài chính, chương trình nới lỏng định lượng.

    Trước đó, hôm 16/2, các bộ trưởng bộ tài chính và thống đốc ngân hàng trung ương các nước G20 đã cam kết không tự giảm giá nội tệ để cạnh tranh tại hội nghị ở Moscow (Nga). Trước khi hội nghị diễn ra, các nhà đầu tư và chính trị gia lo ngại một số nước có thể làm chệch hướng sự phục hồi kinh tế toàn cầu còn mong manh khi nỗ lực giảm giá nội tệ để mang lại lợi ích về kinh tế.

    Kết thúc hội nghị, Tổng giám đốc Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) Christine Lagarde nói: “Chúng ta từng nghe đến những lo ngại về việc phá giá tiền tệ nhưng không phải chiến tranh tiền tệ. Hội nghị G20 lần này có đối thoại, tranh cãi, thảo luận nhưng rõ ràng có ích và xây dựng rất nhiều”.

    "Một cuộc chiến tranh tiền tệ có thể tránh được, nếu các nhà hoạch định chính sách ở những nền kinh tế lớn tôn trọng ý kiến nhất trí rằng, chính sách tiền tệ nên được dùng như một công cụ hỗ trợ kinh tế nội địa", ông Dịch Cương tuyên bố cuối tuần qua. Ông cũng cho biết, Trung Quốc đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến về cả các điều kiện chính sách tiền tệ cũng như những cơ chế khác.

    Cũng theo vị Phó thống đốc Ngân hàng Trung ương Trung Quốc, nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới này sẽ xem xét kỹ các chính sách nới lỏng định lượng của ngân hàng trung ương các nước.

    The Australian bình luận, những phát biểu trên đây của ông Dịch Cương có thể sẽ làm xói mòn hơn nữa mối quan hệ giữa Trung Quốc và Nhật Bản, vốn dĩ đã căng như dây đàn trong suốt vài tháng qua, kể từ sau khi Tokyo tiến hành quốc hữu hóa một số đảo thuộc quần đảo tranh chấp trên biển Hoa Đông mà nước này gọi là Senkaku, còn phía Trung Quốc gọi là Điếu Ngư.

    Khái niệm "chiến tranh tiền tệ" được nhắc đến lần đầu tiên trong bài phát biểu của Bộ trưởng Bộ Tài chính Brazil, ông Guido Mantega, tại Sao Paulo hôm 27/9/2010. "Thực sự chúng ta đang rơi vào cuộc chiến tranh tiền tệ thế giới, nơi mà các bên tham chiến đua nhau làm yếu đồng tiền của mình. Điều này đe dọa chúng tôi, bởi nó tước đi năng lực cạnh tranh của chúng tôi", ông nói.

    Về nguyên tắc, đồng tiền yếu sẽ giúp hàng hóa xuất khẩu của nước đó rẻ hơn và cạnh tranh hơn so với các đối thủ khác. Nhưng khi mà tất cả các nước đều chọn giải pháp này, sẽ tạo xung đột trong các diễn đàn kinh tế quốc tế và các bên khó lòng giải quyết được những vấn đề chung.

    Vào thời điểm đó, Nhật Bản, Hàn Quốc và Đài Loan (Trung Quốc) đã ra tay can thiệp vào tỷ giá hối đoái. Trung Quốc, một cường quốc về xuất khẩu cũng không từ bỏ kế hoạch tiếp tục làm yếu đồng nhân dân tệ, bất chấp áp lực từ Mỹ. Trong khi đó, các quan chức cấp cao từ Singapore cho tới Colombia cũng bóng gió nói về nguy cơ khi mà đồng tiền của họ vẫn duy trì tình trạng như hiện nay.

    Tuy nhiên, "cuộc chiến tiền tệ" mà ông Mantega nói tới đã bị lãng quên, hoặc bị hạn chế nói tới, khi sau đó chính phủ các nước tập trung vào việc giải quyết bài toán lạm phát. Hàng loạt nền kinh tế mới nổi trên thế giới đang lần lượt tiếp bước nhau tăng lãi suất, từ bỏ những chính sách nhằm ngăn chặn các loại tiền tệ của họ tăng giá để hỗ trợ cho hoạt động xuất khẩu.

    Cuối năm ngoái, tờ Financial Post của Canada số ra ngày 26/12/2012 đã dẫn dự báo của Ngân hàng Deutsche Bank (Đức) về những diễn biến có thể “biến đổi” các thị trường thế giới trong năm 2013. Bên cạnh đó, nhiều chuyên gia kinh tế cảnh báo các nền kinh tế hàng đầu thế giới còn có nguy cơ rơi vào cuộc chiến tranh tiền tệ mới trong năm 2013 khi nhiều nước tìm cách giải quyết vấn đề kinh tế bằng cách thao túng tiền tệ.

    Giới phân tích kinh tế nhận định, các ngân hàng trung ương thuộc nhóm 10 quốc gia thành viên của Hiệp ước những dàn xếp chung về cho vay (G-10) cũng nỗ lực hơn nhằm kìm giá nội tệ. Các thành viên G-10 gồm các nước: Bỉ, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Hà Lan, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Anh và Mỹ đã phát ra những tín hiệu rằng họ sẽ can thiệp thị trường nhằm ghìm giá nội tệ trước làn sóng nới lỏng định lượng toàn cầu.

    Hai nhà kinh tế Adam Cole và Elsa Lignos thuộc Ngân hàng Hoàng gia Canada (CIBC) cho biết có nhiều bằng chứng cho thấy tỷ giá hối đoái đóng vai trò lớn hơn trong quyết định chính sách của các ngân hàng trung ương. G-10 nhiều khả năng sẽ theo chân các nước mới nổi tăng cường can thiệp thị trường tiền tệ hoặc ít nhất điều chỉnh chính sách hối đoái.

    Theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), lượng dự trữ ngoại hối của các ngân hàng trung ương trên toàn cầu đã tăng từ 6.700 tỷ USD trong năm 2007 lên 10.500 tỷ USD vào giữa năm 2012, tăng 57% trong vòng chưa đến 5 năm. Trong đó, Thụy Sĩ là nước có mức tăng mạnh nhất. Đây chính là dấu hiệu cho thấy các ngân hàng trung ương trên toàn thế giới đang tích cực dự trữ ngoại tệ để ngăn chặn xu hướng tăng giá của đồng nội tệ.

  5. #85
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Nga chuyển dàn khoan dầu khí từ Cuba đến Việt Nam

    Truyền thông nhà nước Cuba ngày 18/6 đưa tin trong tuần này, tập đoàn Zarubezhneft sẽ cho chuyển dàn khoan dầu khí Songa Mercur từ Cuba đến Việt Nam sau 6 tháng thăm dò không có kết quả.

    Hãng thông tấn nhà nước AIN của Cuba cho biết hoạt động thăm dò dầu khí tại Cuba sẽ ngừng lại vì "những khó khăn về địa chất" chưa thể xác định và mùa bão đã bắt đầu tại đảo quốc Caribe này, kéo dài tới cuối tháng 11.

    AIN cho biết thêm, dàn khoan thuộc sở hữu của Na Uy, vốn được tập đoàn Zarubezhneft của Nga sử dụng để thăm dò dầu khí ngoài khơi bờ biển Cuba, sẽ lên đường tới Việt Nam trong ngày 20/6.
    • Theo TTXVN


    Có nhiều cái để coi xem Công ty Nga (cùng Tập đoàn Dầu khí VN) khoan thăm dò dầu/khí cho Việt nam trên biển Đông đây

    No Avatar

    dksaigon

     23:14, 19th Jun 2013 #20900 

    Kinh tế Nga là thực lực thì chỉ dựa vào nguồn dầu khí và SX vũ khí bán để sống, và cũng chẳng giúp em nào vì "nghĩa vụ" gì cả!

    No Avatar

    dksaigon

     23:08, 19th Jun 2013 #20899 

    Trông mong gì anh Nga! so với Tàu bây giờ nó bỏ túi. Nga giờ chỉ nổ vũ khí này nọ là hàng "vô địch" gì đó thì Tàu nó cũng cười ruồi!

    No Avatar

    huuthanh

     12:23, 19th Jun 2013 #20881 

    Đi theo giàn khoan là hai tầu hộ tống tên lửa và chống ngầm của hạm đội TBD (đùa cho vui :-)



  6. #86
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    Vì sao Mỹ không màng Trung Quốc mua gần trọn dầu Iraq?

    (TNO) Việc Trung Quốc trở thành nhà nhập khẩu dầu lớn nhất của Iraq đã khiến một số nhà tài phiệt Mỹ lo lắng, nhưng Washington thì lại tỏ ra bàng quan với việc này.

    Trang tin Business Insider (Mỹ) đầu tuần này đưa tin tỉ phú Donald Trump rất bức xúc với việc Trung Quốc mạnh tay mua dầu của Iraq, nơi mà Mỹ đã phải tiêu tốn nhiều sinh mạng và tiền bạc để gây ảnh hưởng.

    Một mỏ dầu tại thành phố Basra, một trong những nơi có trữ lượng dầu lớn nhất Iraq - Ảnh: Reuters
    “Chúng ta đã chi ra 1.500 tỉ USD, chúng ta mất đi hàng ngàn sinh mạng (trong cuộc chiến Iraq),… nhưng giờ thì Trung Quốc lại đang lấy hết dầu mỏ ở đó, mà chúng ta thì chẳng được gì…”, ông Trump nói với kênh Fox News (Mỹ).

    Tuy nhiên, Business Insider đã đưa ra những lý do vì sao các nhà hoạch định chính sách Mỹ chẳng màng đến vấn đề mà tỉ phú Trump đang lo lắng:

    1. Ngay cả khi các tập đoàn dầu Trung Quốc chiếm đa số sản lượng dầu tại Iraq, thì bốn tập đoàn dầu mỏ hàng đầu thế giới của Mỹ (gồm Halliburton, Baker Hughes, Weatherford International và Schlumberger) hiện đã thắng được phần lớn nhất trong toàn bộ các gói thầu phát triển ngành dầu mỏ Iraq.
    Các gói thầu này bao gồm việc khoan mỏ dầu, xây dựng các giếng dầu và tái tạo các thiết bị cũ hoặc hư hỏng.

    Tờ New York Times (Mỹ) dẫn đánh giá của giới phân tích Mỹ ước tính khoảng phân nửa tổng nguồn đầu tư trị giá 150 tỉ USD mà các tập đoàn quốc tế dự kiến đổ vào ngành dầu mỏ Iraq trong 10 năm tới đã rơi vào tay bốn tập đoàn nói trên.

    2. Trung Quốc trở thành nhà nhập khẩu dầu lớn nhất tại Iraq là vì họ không màng đến lợi nhuận. Bắc Kinh chỉ hối hả mua năng lượng để đảm bảo cho sự phát triển của nền kinh tế đang phát triển chóng mặt, còn các tập đoàn Mỹ thì tập trung nhiều hơn vào lợi nhuận, theo New York Times.

    Để có được dầu của Iraq, các tập đoàn nhà nước Trung Quốc đã phải "hy sinh" nhiều lợi ích.

    Bắc Kinh đã chi hơn 2 tỉ USD/năm và gửi hàng trăm nhân công đến Iraq để phát triển cơ sở hạ tầng tại đây, đồng thời chấp nhận tất cả các quy định và điều kiện nghiêm ngặt về khai thác dầu của chính phủ Iraq mà không than phiền gì, theo New York Times.

    3. Từ trước khi Trung Quốc xuất hiện tại Iraq, các tập đoàn dầu mỏ Mỹ đã trúng thầu xây dựng và khai thác dầu tại các khu vực thuận lợi ở Iraq, chẳng hạn tập đoàn Exxon đã thắng thầu khai thác mỏ dầu Qurna, một trong những nơi có trữ lượng dầu lớn nhất Iraq, tại thành phố Basra.

    4. Mỹ sẽ qua mặt Ả Rập Xê Út để trở thành nước sản xuất dầu lớn nhất thế giới vào năm 2017 và là nhà xuất khẩu dầu lớn nhất thế giới vào năm 2020, theo báo cáo nghiên cứu của Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA).

    Giới phân tích nhận định việc Trung Quốc là nước tiêu thụ dầu lớn nhất thế giới sẽ mang lại một lợi thế chiến lược cho Washington, theo Business Insider.
    Hoàng Uy

  7. #87
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    TQ giờ là con nghiện dầu mới nổi, sau con nghiện dầu Mỹ! TQ đang khát dầu Trung đông giờ có thêm nguồn dầu Nga ở Viễn đông:

    Nga-Trung ký hợp đồng dầu mỏ trị giá 270 tỷ USD

    Tập đoàn dầu khí Rosneft của Nga và Tổng Công ty Dầu mỏ Quốc gia (CNPC) của Trung Quốc ngày 21/6 đã ký một thỏa thuận trị giá 270 tỷ USD nhằm cung cấp 365 triệu tấn dầu mỏ cho Trung Quốc trong thời hạn 25 năm.

    Thỏa thuận này được Tổng thống Nga Vladimir Putin ca ngợi là mở ra một kỷ nguyên mới về hợp tác năng lượng giữa hai nước.

    Thỏa thuận được hai lãnh đạo cấp cao của Rosneft và CNPC ký trước sự chứng kiến của Tổng thống Putin và Phó Thủ tướng Trung Quốc Trương Cao Lệ đang ở thăm Nga dự Diễn đàn kinh tế thế giới St. Petersburg.

    Phát biểu sau khi chứng kiến lễ ký bản hợp đồng khổng lồ này, Tổng thống Nga Putin nhấn mạnh đây là một chương mới về hợp tác trong lĩnh vực năng lượng, đánh dầu việc chuyển hướng xuất khẩu dầu mỏ của Nga từ Tây Âu sang châu Á.

    Ông Putin tuyên bố Nga coi trọng và ưu tiên phát triển mối quan hệ hợp tác với nước láng giềng Trung Quốc trong bối cảnh mối quan hệ giữa Nga và phương Tây còn nhiều vấn đề khó giải quyết.

    Nga cũng muốn đa dạng các khách hàng năng lượng ngoài khu vực châu Âu, đồng thời nhận thức rõ tiềm năng khổng lồ của thị trường Trung Quốc.

    Theo thỏa thuận vừa ký kết, tập đoàn Rosneft sẽ cung cấp cho Trung Quốc dầu mỏ thông qua đường ống dẫn dầu có sẵn chạy từ Đông Siberia đến Thái Bình Dương (gọi tắt là ESPO).

    Nga hiện là nước xuất khẩu dầu mỏ lớn nhất thế giới, khoảng hơn 10 triệu thùng/ngày, nhiều hơn Arập Xêút./.


    (TTXVN)

  8. #88
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Sau khi ký hợp đồng (trị giá 270 Billion USD) bán dầu cho TQ trong 25 năm;
    Nga có tiếp dự án bán khí tự nhiên hóa lỏng (Liquided Nature Gas/LNG) công suất 15 Million T/năm bán cho Nhật (chưa rõ là chuyển bằng đường ống xuyên biển hay tàu chở LNG/LPG).
    Tiếp theo sẽ là dự án đường ống khí (xuyên Triều tiên) bán khí đốt cho Hàn quốc!


    Nhật Bản đạt thỏa thuận về khí hóa lỏng với Nga


    Tập đoàn khí đốt nhà nước Nga (Gazprom) và một công ty liên doanh của Nhật Bản ngày 23/6 đã ký kết bản ghi nhớ xây dựng cơ sở sản xuất khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) ở ngoại ô Vladivostok và cùng bán LNG ở Nhật Bản.

    Gazprom đang có ý định mở rộng kinh doanh ở châu Á trong bối cảnh nhu cầu ở châu Âu đang suy giảm trong khi Công ty Khí đốt Viễn Đông Nhật Bản hy vọng sẽ giảm chi phí LNG bằng cách tham gia xây dựng cơ sở sản xuất với đối tác Nga.

    Công ty liên doanh này được thành lập vào tháng 12/2012 dựa trên thỏa thuận của các doanh nghiệp lớn của Nhật như Tập đoàn Itochu, Tập đoàn khai thác dầu khí Nhật Bản, Tập đoàn Marubeni, Tập đoàn INPEX và Công ty khai thác dầu mỏ Itochu.

    Trong dự án LNG Nga-Nhật này, việc sản xuất dự kiến bắt đầu từ năm 2018 với công suất khoảng 15 triệu tấn/năm./.


    Hữu Thắng/Tokyo (Vietnam+)

  9. #89
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Nước Đức nổi lên làm làm lãnh đạo Châu Âu!


    Đức- Cường quốc bất đắc dĩ ở châu Âu


    Theo biên tập viên Zanny Beddoes của tạp chí "Nhà Kinh tế", mặc dù đang là cường quốc ở châu Âu, nhưng nước Đức cần phải thay đổi lăng kính mà họ nhìn nhận chính mình cũng như thế giới. Dường như chưa sẵn sàng với vai trò nước lớn vào thời điểm hiện nay, Đức đang tìm cách thiết lập một trật tự do Đức lập ra ở lục địa già và thuyết phục các quốc gia khác tuân theo. Quá trình thai nghén một châu Âu mới sẽ tạo điều kiện để nước Đức tái định hình đường hướng phát triển, từ đó gánh vác thêm trách nhiệm mà họ không thể thoái thác.


    Đức chưa có kinh nghiệm vào vai lãnh đạo thế giới.
    Xem xét vấn đề dưới góc độ chính trị và kinh tế, rõ ràng Đức đã trở thành một cường quốc mạnh nhất ở lục địa già. Đó hẳn là sự trỗi dậy thần kỳ bởi năm 1999 cũng chính tạp chí trên đã miêu tả nước Đức như một người ốm yếu. Giờ đây nền kinh tế Đức chiếm 1/5 tổng sản lượng của cả châu Âu, và 1/4 tổng kim ngạch xuất khẩu. Từ Volkswagen đến SAP, các tập đoàn lớn của Đức đã phủ ảnh hưởng lên toàn cầu trong khi nhiều hãng nhỏ hơn vẫn tìm mọi cách len lỏi vào từng phân khúc của thị trường thế giới. Tỷ lệ thất nghiệp của Đức hiện là 5,4%, thấp hơn một nửa so với mức trung bình ở châu Âu. Chi tiêu ngân sách không bị thâm hụt, nợ công giảm và lãi suất trái phiếu dài hạn ở mức thấp nhất châu Âu.

    Những gam màu tươi sáng này là nền tảng vững chắc giúp Đức trở thành chủ nợ lớn nhất châu Âu và có tiếng nói quyết định đối với tương lai khu vực đồng tiền chung euro. Anh mất dần ảnh hưởng và đang phải chật vật giải bài toán tư cách thành viên Liên minh châu Âu (EU), trong khi nền kinh tế Pháp lâm vào trì trệ, cần được cải tổ kịp thời. Thực tế cho thấy những khó khăn mà cả Anh và Pháp đang vấp phải vô hình trung đã tạo thời cơ để Đức gia tăng ảnh hưởng và vị thế của mình. Trọng tâm quyền lực của châu Âu đã chuyển dịch về phía Béclin và Thủ tướng Angela Merkel được coi là chính trị gia quan trọng nhất ở châu lục. Vì thế, hãy trả lời câu hỏi: "Người Đức muốn gì?", thì sẽ biết "Châu Âu đi về đâu?".


    Tuy nhiên, giới chính trị gia Nam Âu cáo buộc rằng Đức quá ích kỷ khi áp đặt chính sách khắc khổ về tài chính như điều kiện tiên quyết cho những gói cứu trợ. Suy đến cùng, họ chỉ biết bảo vệ người đóng thuế ở Đức. Một số người khác thì lại lo ngại về tình trạng mà họ gọi là sự thụ động và trì trệ của Đức. Theo Ngoại trưởng Ba Lan Radek Sikorski, nước Đức trì trệ còn đáng lo hơn là nước Đức thể hiện sức mạnh.


    Xét ở góc độ nào đó, Đức quả là không muốn, mà thực tế là không thể, thực thi vai trò lãnh đạo của một cường quốc nổi trội nhất châu Âu. Nói theo ngôn ngữ của các nhà chính trị, Đức thiếu khả năng trở thành bá chủ ở châu Âu, một quốc gia hàng đầu có thể đảm nhận trách nhiệm duy trì sự ổn định của tất cả các thể chế trên phạm vi toàn cầu. William Paterson thuộc trường Đại học Aston ở Birmingham (Anh) gọi Đức là "cường quốc bất đắc dĩ". Thực tế này khó có thể thay đổi trong một sớm, một chiều. Ngay tại Đức, các cuộc tranh luận về vai trò của nước này đối với châu Âu ngày càng thưa thớt. Và cuộc tổng tuyển cử vào ngày 22/9 sắp tới mà bà Merkel dự kiến sẽ giành chiến thắng nhiệm kỳ ba là dịp quan trọng để kiểm chứng mức độ ảnh hưởng của Đức.


    Thực tế cho thấy Đức chưa có kinh nghiệm vào vai lãnh đạo thế giới. Cuộc khủng hoảng nợ công ở khu vực đồng tiền chung euro đã thử thách các chính khách Đức, và thật dễ hiểu khi họ miễn cưỡng "đứng mũi chịu sào" cho những nỗ lực khắc phục hậu quả. Tuy nhiên, châu Âu vẫn cần đến vai trò của Đức vào thời điểm hiện nay. Như vậy, Đức khó có thể thoái thác trách nhiệm đối với châu lục, và sẽ phải đảm nhận vai trò nước lớn, dù rằng họ chẳng mấy thích thú. Để tìm ra lối thoát cho tình thế bế tắc này, có lẽ Đức cần điều chỉnh chính sách theo hướng cân bằng giữa lợi ích quốc gia và khu vực.


    Lê Phương (P/v TTXVN tại Anh)

  10. #90
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Báo Nga luận về thị trường năng lượng mới, về giá dầu và khí, HĐ giữa các công ty dầu khí Nga và TQ:

    Đằng sau thỏa thuận dầu khí “khủng” giữa Nga và Trung Quốc

    (Petrotimes) - Nga - nước xuất khẩu dầu mỏ lớn nhất thế giới sẽ cung cấp 365 triệu tấn dầu mỏ cho Trung Quốc - nước tiêu thụ năng lượng nhiều nhất thế giới trong thời hạn 25 năm theo một thỏa thuận trị giá tới 270 tỉ USD. Thông tin này lập tức đã gây nên một “cơn sốt” trong giới bình luận quốc tế tuần qua. Không ít nhà quan sát dự báo bức tranh năng lượng thế giới có thể sẽ thay đổi từ thỏa thuận “khủng” này với sự hình thành một liên minh mới trên bàn cờ năng lượng toàn cầu và sự củng cố quyền lực của một “đế chế” dầu khí mới - Rosneft.

    Thỏa thuận “khủng” nói trên được ký kết ngày 21/6 giữa Tập đoàn Dầu mỏ Quốc gia Rosneft (Nga) và Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc (CNPC), dưới sự chứng kiến của Tổng thống Nga Vladimir Putin và Phó thủ tướng Trung Quốc Trương Cao Lệ nhân chuyến thăm Moskva tham dự Diễn đàn kinh tế thế giới St.Petersburg của ông này. Tuy nhiên, đây là kết quả một quá trình đàm phán lâu dài.

    Bản hiệp định bắt đầu được thương lượng từ chuyến thăm Moskva đầu tiên của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và một bản hiệp định sơ bộ đã được ký kết vào tháng 3 năm nay. Theo thỏa thuận, việc giao hàng có thể sẽ được bắt đầu ngay trong năm nay. Dầu mỏ sẽ được chuyển giao cho Trung Quốc thông qua hệ thống đường ống có sẵn, chạy từ Siberia - Thái Bình Dương (ESPO), được thiết kế để bơm dầu trực tiếp đến khu Mohe, tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc.


    Tổng thống Nga Putin bắt tay Phó thủ tướng Trung Quốc Trương Cao Lệ

    Với thỏa thuận này, quyền lực của Rosneft - “đế chế” dầu khí mới của thế giới, thủ lĩnh trong số các công ty đại chúng về lượng khai thác dầu mỏ, với khoảng hơn 4,5 triệu thùng dầu/ngày, “trên cơ” cả PetroChina (Trung Quốc), ExxonMobil (Mỹ) và ngang hàng với sản lượng khai thác dầu thô của Iran sau phi vụ thâu tóm liên doanh dầu khí Anh - Nga TNK-BP càng được củng cố thêm, khi “vừa có dầu, vừa có tiền”. Bên cạnh đó, nguồn tài chính “rủng rỉnh” từ thỏa thuận trên cũng có thể sẽ cho phép Chính phủ Nga trì hoãn kế hoạch tư nhân hóa 19% cổ phần của Rosneft, tạo ra mối quan hệ tài chính chặt chẽ hơn với Trung Quốc, giúp Nga vượt suy thoái kinh tế hiện nay.

    Trong những năm gần đây, Nga đã từng bước mở nguồn dầu xuất sang Trung Quốc. Thỏa thuận Rosneft là thỏa thuận mới nhất trong một loạt các giao dịch tài chính giữa các công ty năng lượng của Moskva và Bắc Kinh. Ngay từ năm 2005, Rosneft đã phải vay 6 tỉ USD từ các ngân hàng nhà nước Trung Quốc như một khoản tiền trả trước cho xuất khẩu dầu. Rosneft đã sử dụng khoản tiền này để thâu tóm một đơn vị sản xuất lớn nhất của Công ty dầu Yukos. Năm 2009, các ngân hàng Trung Quốc cũng cho Rosneft vay 25 tỉ USD để hoàn thành đường ống dẫn dầu ESPO. Theo các điều khoản của thỏa thuận, các ngân hàng này sẽ được hoàn trả 2,5 tỉ thùng dầu trong 20 năm từ năm 2010 đến năm 2030.

    Nga hiện đang cung cấp cho Bắc Kinh 15 triệu tấn dầu/năm (300.000 thùng/ngày) qua hệ thống đường ống này. Theo dữ liệu mà Reuters thu được từ lịch trình vận chuyển, từ 3 tháng trước, Moskva đã dự định tăng lượng dầu xuất khẩu sang Trung Quốc lên khoảng 13% trong khoảng từ tháng 7 đến tháng 9. Bên cạnh đó, Rosneft cũng đã đồng ý tăng gấp 3 lần lượng dầu mỏ cung cấp cho Trung Quốc hồi tháng 3. Dù không rõ là việc giao hàng sẽ bắt đầu ở thời điểm nào nhưng “đại gia” dầu mỏ nước Nga có kế hoạch tăng lượng dầu cung cấp cho Trung Quốc trong năm nay lên thêm 800.000 tấn nữa. Giới thương nhân dự đoán, lượng dầu thô xuất sang Trung Quốc của Nga sẽ tăng lên 17 triệu tấn vào năm 2014 và đến năm 2015, con số này có thể lên tới khoảng 20 triệu tấn - ngang bằng với lượng dầu thô của Nga xuất sang Đức - khách hàng cá nhân lớn nhất của Nga cho đến nay.

    Rõ ràng, thỏa thuận với Trung Quốc là một dấu hiệu cho thấy sự chuyển hướng nhỏ trong xuất khẩu dầu của Nga từ Tây Âu sang châu Á, thể hiện sự tăng tốc thực hiện chính sách Hướng Đông của Moskva. Điều này cũng được Tổng thống Putin khẳng định sau lễ ký. Ông chủ Điện Kremlin ca ngợi thỏa thuận đã mở ra một kỷ nguyên mới về hợp tác năng lượng giữa hai nước, đồng thời tuyên bố Nga coi trọng và ưu tiên phát triển mối quan hệ hợp tác với nước láng giềng Trung Quốc trong bối cảnh mối quan hệ giữa Nga và phương Tây còn nhiều vấn đề khó giải quyết. Nga cũng muốn đa dạng các khách hàng năng lượng ngoài khu vực châu Âu, đồng thời nhận thức rõ tiềm năng khổng lồ của thị trường Trung Quốc.

    Không chỉ dầu mỏ, chưa bao giờ Nga lại nóng lòng muốn tấn công vào thị trường khí đốt Trung Quốc với những giao dịch “khủng” tương tự thỏa thuận của Rosneft như bây giờ. “Một trong những chướng ngại cản trở tiến trình đi đến ký kết thỏa thuận khí đốt giữa Nga và Trung Quốc đã được loại bỏ. Việc cung cấp khí đốt của Nga sang Trung Quốc sẽ được thực hiện mà không cần tham chiếu đến mức giá của Trung tâm Kinh doanh khí đốt tự nhiên Henry Hub ở Mỹ”, người đứng đầu tập đoàn khí đốt khổng lồ Gazprom Alexey Miller hồ hởi tuyên bố sau buổi làm việc với Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Trung Quốc Tưởng Khiết Mẫn hôm 20/6. Việc ký hợp đồng khí đốt giữa hai bên lâu nay bị cản trở bởi vấn đề giá xăng. Trong quá trình đàm phán, Trung Quốc luôn nhấn mạnh rằng giá khí đốt của Nga không được vượt quá chi phí than đá được sử dụng để sản xuất điện. Tuy nhiên, rõ ràng khí đốt theo các đường ống dẫn từ Nga sang Trung Quốc không thể rẻ hơn so với than khai thác tại các mỏ của Trung Quốc.

    Bên cạnh đó, sau “cuộc cách mạng khí đá phiến sét” tại Mỹ, cuộc đàm phán Nga - Trung Quốc có thêm trở ngại mới. Khí đá phiến sét đã làm giảm giá khí đốt tự nhiên, được xác lập ở Trung tâm Kinh doanh khí đốt tự nhiên ở bang Louisiana, tại nhà máy có tên gọi là Henry Hub. Tại đây có điểm giao nhau của 13 đường ống dẫn khí. Chỉ số giá Henry Hub được dùng để so sánh giá cả trên sàn New York Mercantile Exchange. Trung Quốc khăng khăng đòi dùng mức giá này. Trong khi đó, ở châu Âu, phần lớn các nguồn cung cấp khí đốt, kể cả theo đường Gazprom, mức giá được thực hiện theo hợp đồng dài hạn gắn với giá dầu. Có vẻ như là các nhà đàm phán của Nga đã thuyết phục được đối tác Trung Quốc là trong thực tế giá khí đốt được hình thành trên lục địa châu Mỹ không thể là tiêu chuẩn tham khảo cho việc xuất khẩu khí đốt của Nga sang Trung Quốc. Nếu mọi việc tiến triển tốt thì đến trước cuối năm, Moskva và Bắc Kinh có thể lại công bố một “siêu hợp đồng” khí đốt cho thế giới ngỡ ngàng.

    Tất nhiên, không chỉ Nga mà Trung Quốc cũng được hưởng lợi. Không chỉ được đảm bảo về nguồn cung dầu khí ổn định, đáp ứng nhu cầu phát triển kinh tế, giải tỏa phần nào cơn khát năng lượng, Bắc Kinh cũng khó tìm ai ngoài Nga, cung cấp cho Trung Quốc nhiên liệu giá cả phải chăng và rẻ hơn, theo nhà phân tích của Trường Kinh tế cao cấp Leonid Polyakov. “Thiên đường khí đốt” giá rẻ cho Trung Quốc không còn nữa. Gần đây, cơ quan giá quốc tế Argus Media, nơi tập trung tất cả báo giá của thế giới cho biết, Turkmenistan sẽ tăng giá khí đốt bán cho Trung Quốc. Bây giờ, Trung Quốc đang phải trả giá tương tự như khách hàng châu Âu của Gazprom. Trong khi đó, Trung Quốc cũng đã phải tăng mua khí đốt tự nhiên hóa lỏng. Giá khí đốt ít nhất là không thấp hơn và thường cao hơn so với giá mà khách hàng châu Âu mua khí đốt của Gazprom. Việc đòi hỏi mua khí đốt rẻ hơn của Trung Quốc đã kết thúc, vì bây giờ không ai bán khí đốt giá rẻ cho họ nữa.
    Linh Linh
    (theo Moscow Times, Reuters, Ruvr)


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •