CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 3 của 10 Đầu tiênĐầu tiên 12345 ... CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 94

Chủ đề: Dầu, Năng lượng, Quyền lực

  1. #21
    Ngày tham gia
    27-09-2010
    Bài viết
    152
    Thích
    194
    Đã được thích 145 lần trong 89 bài viết
    Trích dẫn Gửi bởi dongdoi_f2 Xem bài viết
    Khởi công xây nhà máy phong điện Phương Mai 1




    Ảnh minh họa. (Nguồn: Internet)

    ... trong khi đó Nhà máy điện gió Phương mai 1 có 12 trụ turbin gió tổng công suất 30MW, chiếm 143ha mặt nước, mặt đầm bán đảo Phương mai.
    Với khu "kinh thế" Nhơn Hội thì có làm hàng chục cái Phong điện cũng chẳng có ma nào thèm đến đầu tư. Chỉ có béo cho các bên đối tác

    No Avatar

    dksaigon

     18:11, 3rd Apr 2012 #4440 

    Thì các nước phát triển phong điện diện tích mặt đất, mặt nước vẫn khai thác sử dụng bình thường. Đấy là cái ưu của phong điện mà ông f2 'quên' không biết đến?!:D

    No Avatar

    huuthanh

     17:22, 3rd Apr 2012 #4439 

    Thế nào ấy nhỉ? Trồng rau trồng lúa dưới chân "nhà máy" thì có chết chóc gì đâu?

    No Avatar

    dksaigon

     16:27, 3rd Apr 2012 #4438 

    Phú Mỹ chiếm 100 ha thì..."vô phận sự miễn vào" !:D

    No Avatar

    dongdoi_f2

     16:19, 3rd Apr 2012 #4437 

    Nó làm ra điện, kéo dây hòa lưới quốc gia, bán đi chỗ khác, lão Bom lo làm dịch vụ quanh đấy đi là vừa



  2. #22
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    "Dầu-Tiền..." đây! ~o)

    Myanmar: Con hổ kinh tế tiếp theo của châu Á?

    "Nguồn tài nguyên dầu và khí tự nhiên của Myanmar là tiềm năng lớn cho sự phát triển tương lai. Chính phủ nước này gần đây ước tính trữ lượng khí tự nhiên vào khoảng 22.500 tỷ mét khối, nhấn mạnh đến tiềm năng phát triển có thật trong tương lai."

  3. #23
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    Thế nào ấy nhỉ? Trồng rau trồng lúa dưới chân "nhà máy" thì có chết chóc gì đâu?



    Đây bác!;;)

    "Khi tính đầy đủ cả các chi phí ngoài – là những chi phí phát sinh bên cạnh những chi phí sản xuất truyền thống, thì lợi ích của việc sử dụng năng lượng gió càng trở nên rõ rệt. So với các nguồn năng lượng gây ô nhiễm (ví dụ như ở nhà máy nhiệt điện Ninh Bình) hay phải di dời quy mô lớn (các nhà máy thủy điện lớn), khi sử dụng năng lượng gió, người dân không phải chịu thiệt hại do thất thu hoa mầu hay tái định cư, và họ cũng không phải chịu thêm chi phí y tế và chăm sóc sức khỏe do ô nhiễm.

    Ngoài ra với đặc trưng phân tán và nằm sát khu dân cư, năng lượng gió giúp tiết kiệm chi phí truyền tải. Hơn nữa, việc phát triển năng lượng gió ở cần một lực lượng lao động là các kỹ sư kỹ thuật vận hành và giám sát lớn hơn các loại hình khác, vì vậy giúp tạo thêm nhiều việc làm với kỹ năng cao.
    Tại các nước Châu Âu, các nhà máy điện gió không cần đầu tư vào đất đai để xây dựng các trạm tourbin mà thuê ngay đất của nông dân. Giá thuê đất (khoảng 20% giá thành vận hành thường xuyên) giúp mang lại một nguồn thu nhập ổn định cho nông dân, trong khi diện tích canh tác bị ảnh hưởng không nhiều.
    "
    http://khucquanhanh.vn/diendan/showt...1n-l%E1%BB%B1c

  4. #24
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Bắc cực “nóng” lên và lợi ích khổng lồ về năng lượng

    (Petrotimes) - Bắc cực đang “nóng” lên, dù hiểu theo nghĩa bóng hay nghĩa đen.

    Đó là phát biểu của đại sứ Thụy Điển Gustaf Lind, người sẽ chủ trì cuộc họp của Hội đồng Bắc cực (Arctic Council) tại Stockholm vào ngày 28-29/3 tới. Thành viên của hội đồng này là các nước Mỹ, Canada, Hà Lan, Ai-xơ-len, Na Uy, Thụy Điển, Phần Lan, và Nga cùng với đại diện của một số tộc người bản địa tại khu vực Bắc cực như Sami và Inuit, đại diện các nhóm này không có quyền bỏ phiếu.


    Lãnh đạo các nước Hội đồng Bắc cực trong cuộc họp tại Nuuk, Greenland



    Bắc cực đang ấm lên nhanh gấp 2 lần so với các khu vực khác của trái đất: nước ở khu vực eo Fram, eo nằm giữa Greenland và quần đảo Svalbard của Na Uy nóng hơn xấp xỉ 3,5°C so với cách đây 1 thế kỷ.
    Khi nước biển có màu sẫm thay thế cho băng sáng màu và có tính phản chiếu sẽ trở nên hấp thụ nhiệt tốt hơn. Điều này đẩy nhanh quá trình ấm lên toàn cầu. Nhìn rộng hơn thì lượng băng của Bắc cực ngày càng giảm dần. Hầu hết các nhà khoa học dự báo rằng Bắc cực sẽ có nhiều băng trôi hơn vào các mùa hè trong khoảng thời gian từ năm 2020-2050.
    Khi băng dần biến mất, các trữ lượng khổng lồ dầu, khí ga và các loại khoáng chất khác trở nên dễ dàng tiếp cận hơn. Việc giá cả các nguyên liệu đang tăng cao càng khiến các trữ lượng này trở nên giá trị hơn. Viện Khảo sát Địa chất Mỹ ước lượng Bắc cực có trữ lượng dầu và khí đốt bằng khoảng ¼ trữ lượng đã phát hiện và chưa phát hiện của toàn thế giới.


    Băng ở Bắc cực ngày càng tan nhanh



    Các tuyến đường vận chuyển thương mại xuyên Bắc cực sẽ rút ngắn đáng kể khoảng cách giữa châu Âu và châu Á. Năm 2011, một tàu chở dầu cỡ lớn của Nga, cùng sự trợ giúp bởi hai tàu phá băng hạt nhân, đã trở thành con vận chuyển hàng hóa đầu tiên vượt Bắc cực theo hành trình bám chặt theo bờ biển Siberi, Nga gọi đây là “hành trình phương Bắc”.
    Các nước sử dụng phương thức vận chuyển bằng đường biển đã tìm thấy tiềm năng hàng hải to lớn từ Bắc cực. Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản và Singapore, Italy cùng với EU đã đề nghị tham gia Hội đồng Bắc cực với vai trò quan sát viên. Điều này càng làm tăng sức nóng của Bắc cực.
    Một tờ báo của Na Uy xuất bản tháng 1 vừa qua đã cho biết: Na Uy đã từng đe dọa chặn quyền tham gia vai trò quan sát viên của Trung Quốc, một phần nguyên nhân của căng thẳng là do ủy ban giải thưởng Nobel có trụ sở ở Oslo, Na Uy đã trao giải Nobel Hòa bình cho một công dân Trung Quốc: Ông Lưu Hiểu Ba, người bị Trung Quốc bắt giam và kết án tội xúi giục chống phá nhà nước. Tuy nhiên, cả hai phía đều phản đối thông tin này.
    Nhưng các quan chức tại Oslo không phải là nước duy nhất có thái độ do dự về quyền thành viên của Trung Quốc. Nga, nước sở hữu 1 nửa chiều dài bờ biển Bắc cực và sở hữu phần lớn các nguồn tài nguyên của khu vực này, cũng thế hiện thái độ không sẵn lòng. Canada, nước thể hiện sự quan tâm đặc biệt với tình trạng của vấn đề Bắc cực, cũng không hài lòng với sự tham dự của EU, do nước này quá mệt mỏi với tình trạng săn bắt hải cẩu hàng năm của EU.
    Thụy Điển bày tỏ mong muốn giải quyết xong vấn đề quan sát viên vào tháng 3/2013. Lý do dễ thấy về sự trì hoãn kết nạp các quan sát viên chính là vai trò của các thành viên này. Điều này có vẻ như vai trò chỉ giới hạn ở mức nghe và nhìn đối với 6 quan sát viên, trong khi các nước như Anh và Ba Lan có truyền thống khá lâu với các hoạt động ở Bắc cực. Không quốc gia Bắc cực nào cần thiết phải vội vàng mở rộng phạm vị của tổ chức này.
    Mặc dù rộ lên nhiều dự báo về sự tranh giành nguy hiểm các nguồn tài nguyên Bắc cực nhưng chủ quyền với khu vực đã được xác định rõ ràng. Bắc cực được xác định là cực đối lập với Nam cực, hiểu theo cả nghĩa bóng và nghĩa đen. Đây không phải là vùng đất rộng lớn bị tranh chấp vây quanh bởi đại dương. Đây là một đại dương cộng thêm một vài vùng đất gần như hoàn toàn đã được phân định. Bắc cực không cần một hiệp định quốc tế giống như Hệ thống Hiệp ước vùng Nam Cực.
    Một vài tranh cãi liên quan tới Bắc cực đang trở nên nóng bỏng: Về một vài đảo đá nổi tại khu vực giữa Greenland và Canada; tranh chấp giữa Canada và Mỹ về chủ quyền với tuyến hàng hải Tây-Bắc. Một tranh cãi lớn hơn tới nay chưa diễn ra là vấn đề sở hữu thềm lục địa, điều này sẽ được các nước giải quyết từng bước dựa trên Công ước Liên hợp quốc về Luật biển. Tuy nhiên, tất cả các tranh cãi này chỉ xảy ra giữa các nước Bắc cực, không có sự tham dự của các nước bên ngoài.
    Các thành viên cho rằng, Hội đồng Bắc cực đang hoạt động tốt vai trò của nó. Được thành lập từ năm 1996, một phần để thúc đẩy hoạt động nghiên cứu chung, tập trung vào các hoạt động như nghiên cứu về ô nhiễm, bảo tồn hải sản và lập bản đồ. Năm ngoái, các thành viên đã lần đầu tiên ký một thỏa thuận mang tính ràng buộc về hoạt động nghiên cứu và cứu hộ. Thỏa thuận tiếp theo sẽ là giải quyết vấn đề dầu tràn.
    Nga, quốc gia gây ra sự quan ngại sâu sắc vào năm 2007 khi một tàu thám hiểm Nga đã cắm cờ xuống đáy biển Bắc cực nhằm khẳng định chủ quyền Nga với Bắc cực, hiện đang phát đi tín hiệu về sự thân thiện. Năm 2011, Nga đã kết thúc những tranh cãi kéo dài với Na Uy khi đạt được một thỏa thuận về biên giới hàng hải chung.
    Tái khẳng định sẽ giảm bớt các tranh cãi, các quốc gia Bắc cực đang nhận thấy những lợi ích khổng lồ về nghiên cứu, kiểm soát và thăm dò năng lượng là những lợi ích chung lớn hơn. Do vậy, các nước sẽ ngày càng phối hợp chặt chẽ hơn trong các hoạt động thăm dò chung để tìm kiếm nguồn năng lượng và tăng cường sự tin tưởng lẫn nhau. Các tuyến đường hàng hải ở Bắc cực được hình thành dễ dàng hơn với mối quan hệ ngày càng cải thiện giữa các nước trong khu vực.

    Nguyễn Nga
    (Theo Economist)

  5. #25
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Chủ tịch Tập đoàn Gazprom làm việc với Petrovietnam


    (Petrotimes) - Sáng 5/4, Chủ tịch Tập đoàn Gazprom Miller A.B đến thăm và làm việc với lãnh đạo Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN). Chủ tịch HĐTV PVN Phùng Đình Thực và Tổng giám đốc Đỗ Văn Hậu đã tiếp lãnh đạo Gazprom.



    Chủ tịch HĐTV PVN Phùng Đình Thực tặng quà cho Chủ tịch Gazprom Miller A.B

    Trao đổi tại cuộc gặp, Chủ tịch HĐTV PVN Phùng Đình Thực thông báo với đoàn công tác của Gazprom những thành tích của PVN trong các năm qua, đặc biệt là năm thắng lợi về sản xuất kinh doanh 2011 với doanh thu đạt hơn 30 tỉ USD. Đồng thời, hai bên đã nhìn nhận lại quá trình hợp tác trong nhiều năm qua và đưa ra các giải pháp để đẩy mạnh những dự án mà hai bên đã ký kết. PVN và Gazprom là hai tập đoàn dầu mỏ và khí đốt lớn nhất của Việt Nam và Liên bang Nga. Doanh thu năm 2010 của Tập đoàn Gazprom đạt khoảng 117 tỉ USD. PVN và Gazprom đã thành lập Xí nghiệp Liên doanh Gazpromviet và đang hoạt động rất hiệu quả. Vì vậy, hai bên thống nhất sẽ triển khai nhiều hoạt động trao đổi thông tin, liên kết trong nhiều dự án lớn. Chủ tịch Phùng Đình Thực chia sẻ: Việc Xí nghiệp Liên doanh Gazpromviet ra đời đã gắn kết mối quan hệ kinh tế giữa PVN và Gazprom ngày thêm bền chặt. Liên doanh Gazpromviet không chỉ là kết quả tốt đẹp của quan hệ kinh tế Việt – Nga mà còn mở ra nhiều liên doanh khác, không chỉ trong lĩnh vực dầu khí mà còn ở các lĩnh vực hai nước Việt – Nga có thế mạnh. Chủ tịch Tập đoàn Gazprom Miller A.B cho rằng, với sự phát triển mạnh mẽ của ngành năng lương ở Việt Nam, Gazprom sẽ đầu tư nhiều dự án vào Việt Nam và PVN sẽ là cầu nối để Gazprom thuận lợi trong kinh doanh tại Việt Nam.
    Đức Chính
    Sửa lần cuối bởi dongdoi_f2; 07-04-2012 lúc 05:52 PM.

  6. #26
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Gazprom tham gia dự án khí đốt ở Biển Đông



    (Tamnhin.net) - Thông cáo của Gazprom ra ngày 5/4 cho hay tập đoàn Nga này đã đạt thỏa thuận với Tập đoàn dầu khí nhà nước PetroVietnam để cùng khai thác khí đốt tại hai lô 5.2 và 5.3 ngoài khơi Việt Nam.



    Hai lô này là nơi có các mỏ khí Hải Thạch và Mộc Tinh nằm trong bồn trũng Nam Côn Sơn, giữa quần đảo Trường Sa và bờ biển Việt Nam.

    Theo Thông tấn xã Việt Nam, Tổng giám đốc Tập đoàn Gazprom Alexey Miller cùng đoàn công tác "đang thăm và làm việc tại Việt Nam". Ông Miller đã có cuộc tiếp xúc với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang hôm Thứ Năm ngày 5/4.

    Thông cáo của Gazprom vừa công bố nói sẽ chia sẻ 49% lợi nhuận với PetroVietnam, theo thỏa thuận đạt được giữa hai bên.

    Trữ lượng của hai mỏ này ước tính vào khoảng 55,6 tỷ mét khối khí đốt tự nhiên. Khi đưa vào khai thác, mỗi ngày hai mỏ Hải Thạch và Mộc Tinh có thể sản xuất từ 15.000-20.000 thùng khí đốt ngưng tụ. Gazprom và đối tác Việt Nam dự tính sẽ khoan 16 giếng ở độ sâu 2.000-4.600 mét để khai thác khí đốt tự nhiên.

    Hải Thạch và Mộc Tinh là hai mỏ khí thiên nhiên, nằm ở rìa thềm lục địa và cách Vũng Tàu gần 200 hải lý. Trước đây, BP giữ 75,9% cổ phần ở mỏ Hải Thạch.

    Trung Quốc đã nhiều lần gây áp lực đối với các công ty nước ngoài hợp tác với Việt Nam thăm dò khai thác ở khu vực mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền, nhưng Bắc Kinh lại cho là "nằm bên trong hải giới truyền thống" của Trung Quốc. Chính tại đây, vào năm 2007, Trung Quốc đã gây áp lực buộc BP ngưng hoạt động trong dự án dầu khí có vốn đầu tư 2 tỷ USD. BP chính thức rút khỏi dự án này năm 2009.

    Trong khi các hãng dầu như BP của Anh chấp nhận ngừng dự án, thì các công ty Mỹ có thái độ kiên quyết hơn. Hồi tháng 7/2008, Trung Quốc đã gây sức ép buộc công ty ExxonMobil của Mỹ ngừng dự án với Việt Nam tại các lô 135 và 136, ở khu vực Tư Chính-Vũng Mây của bồn trũng Nam Côn Sơn. Exxon lúc đó không tuyên bố rút lui nhưng sau đó cũng không có thêm thông tin gì về tiến độ dự án cho tới tháng 10 năm ngoái khi công ty này thông báo đã tìm thấy dầu sau mũi khoan thứ hai hồi tháng 8/2011.

    Việt Nam khẳng định các mỏ khí nói trên hoàn toàn nằm trong thềm lục địa của mình và nhiều lần tỏ rõ quyết tâm theo đuổi dự án mà sau đó được PetroVietnam đặt tên là Dự án Biển Đông 1, do Công ty Điều hành Dầu khí Biển Đông (BĐPOC) - một công ty con của PetroVietnam quản lý.

    No Avatar

    dongdoi_f2

     17:49, 7th Apr 2012 #4540 

    Cùng thời điểm này Đoàn tàu săn ngầm của Nga vào cảng TP HCM nằm 6 ngày luôn!

    No Avatar

    dongdoi_f2

     17:44, 7th Apr 2012 #4538 

    Không dâu bác, nhà em lấy tin từ báo "năng lượng mới" tờ này là do N. Như Phong làm Tổng biên tập, là đệ của Đinh tặc

    No Avatar

    huuthanh

     15:31, 7th Apr 2012 #4533 

    dongdoi_f2 chắc đệ ruột của Đinh tặc nên tâm đắc với con đường Dầu->Tiền->Quyền lực?


    Sửa lần cuối bởi dongdoi_f2; 07-04-2012 lúc 09:51 AM.

  7. #27
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Chính phủ hối thúc triển khai tổ hợp Hóa dầu Miền Nam

    (Tamnhin.net) - Trong công văn gửi Bộ Giao thông Vận tải, UBND tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu và Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (Petro Vietnam), Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải vừa có yêu cầu UBND tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu lập và phê duyệt phương án bồi thường, giải phóng mặt bằng để bàn giao đất cho chủ đầu tư thực hiện dự án (đặt tại tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu) theo đúng quy định pháp luật về đất đai.




    Cùng với đó, UBND tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu sớm làm việc với Petro Vietnam và chủ đầu tư thống nhất việc phân bổ chi phí đầu tư khu tái định cư cho phù hợp với nhu cầu, số hộ dân, điều kiện tái định cư thực tế của dự án, đảm bảo tiết kiệm, hiệu quả đầu tư và thống nhất việc đầu tư hai đoạn đường vào khu công nghiệp Long Sơn, là đường dùng chung phục vụ cho cả dân sinh và dự án.


    Trường hợp khó khăn về ngân sách, UBND tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu thỏa thuận với chủ đầu tư ứng trước tiền bồi thường, giải phóng mặt bằng và hoàn trả tiền ứng trước của chủ đầu tư theo quy định.


    Đồng thời, UBND tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu xác định giá thuê đất cho dự án theo đúng quy định tại Nghị định số 121/2010 của Chính phủ và đơn giá thuê đất được tính tại thời điểm năm 2012.


    Dự án Tổ hợp Hóa dầu Miền Nam được Petro Vietnam, Tập đoàn Hóa chất Việt Nam, Công ty Hóa chất Vina SCG và Công ty TNHH Nhựa và Hóa chất Thái Lan ký hợp đồng liên doanh từ tháng 3/2008 và được tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cấp giấy chứng nhận đầu tư vào tháng 7/2008.


    Với tổng mức đầu tư gần 4 tỷ USD, quy mô công suất hơn 3 triệu tấn sản phẩm/năm, đây là dự án hoá dầu độc lập có tổng mức đầu tư và qui mô lớn. Tổ hợp được xây dựng trên diện tích 400 ha tại khu công nghiệp Long Sơn, xã Long Sơn (Bà Rịa - Vũng Tàu), nằm sát cạnh dự án nhà máy lọc dầu Long Sơn.


    Cùng với các nhà máy lọc dầu Dung Quất, Nghi Sơn, Long Sơn, đây là dự án có tính chất quan trọng trong chiến lược phát triển của ngành dầu khí Việt Nam trong tương lai.


    Sau khi đi vào hoạt động, hàng năm tổ hợp dự kiến sẽ cung cấp 1,45 triệu tấn hạt nhựa polyetylen (PE) và polypropylen (PP), 730.000 tấn hoá chất nguyên liệu cho sản xuất nhựa polyvinyl clorua (PVC), và 840.000 tấn hoá chất cơ bản khác phục vụ ngành công nghiệp hoá dầu và hoá chất, đáp ứng được 65% nhu cầu hạt nhựa PE và PP của cả nước, góp phần bình ổn nguồn nguyên liệu đầu vào của ngành công nghiệp hoá dầu.


    PV (tổng hợp)

    Trong khu hóa dầu Long sơn sẽ có nhà máy điện công suất 200MW-230MW, nhằm đảm bảo nguồn điện tại chỗ, đồng thời cung cấp nước nóng và hơi nóng cho các khâu công nghệ xử lý khác của khu hóa dầu. Chủ đầu tư chưa quyết định chọn công nghệ nhà máy nhiệt điện đốt than truyền thống (nhập từ Austraylia/Indonesia) hay chọn nhà máy điện turbine khí chu trình hỗn hợp đốt bằng khí Nam Côn sơn hay khí hóa lỏng LNG nhập từ UAE/Quata.
    Để đảm bảo môi trường sạch thì chỉ có dùng khí đốt hay khí LNG thôi. Sẽ phải đầu tư khoảng 300 MUSD cho nhà máy điện này.

  8. #28
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Hơn 200 tập đoàn năng lượng phương Tây có mặt tại Biển Đông

    (Petrotimes) - Vùng biển kéo dài từ đảo Đài Loan tới quốc đảo Singapore đang có mặt đông đảo các Tập đoàn năng lượng phương Tây, với trên 1.000 giếng dầu trên mặt biển đang chứng kiến xu thế cạnh tranh mãnh liệt.

    Theo báo Manila Standard Today, Tập đoàn Năng lượng Philex Mining Corp của Philippines mới đây tuyên bố từ năm tới sẽ khoan ít nhất hai giếng dầu và bắt đầu thăm dò ở khu vực Reed Bank (tức bãi Cỏ Rong thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, hiện đang do Philippines chiếm đóng), nơi mà trước đó tàu Trung Quốc từng vài lần gây hấn với tàu Philippines. Philex có kế hoạch đầu tư 86 triệu USD trong hai năm 2012 và 2013.
    Mùa xuân năm 2007, dưới sức ép của Trung Quốc, BP đã ngừng các hoạt động khai thác tại các mỏ khí đốt Mộc Tinh và Hải Thạch thuộc thềm lục địa của Việt Nam. Năm 2008, báo chí đưa tin Tập đoàn Năng lượng Mỹ Exxon Mobil cũng bị Trung Quốc đe dọa. Từ năm 2007-2010, Trung Quốc thường xuyên phản đối các hoạt động khai thác của các công ty năng lượng nước ngoài, trong đó có BP ở khu 117; PGS (của Na Uy) ở khu 122; Chevron (của Mỹ) ở khu 122; Pogo (của Mỹ) ở khu 124; ONGC (của Ấn Độ) ở khu 127; Indemisu (của Nhật Bản) ở khu 04-3; CoconoPhilips (Mỹ) ở khu 133; Pearl Energy (Mỹ) ở khu 06-1; Knoc (Hàn Quốc) ở khu 11-4; và Gazprom (Nga) ở các khu 111 và 113.



    Người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Việt Nam khẳng định trong trường hợp của Exxon Mobile, “các khu này hoàn toàn thuộc chủ quyền của Việt Nam và phù hợp với Công ước của LHQ về luật biển” và “Việt Nam sẽ đảm bảo mọi lợi ích hợp pháp của các nhà đầu tư nước ngoài khi hoạt động tại Việt Nam”. Việt Nam “hoan nghênh và sẽ tạo điều kiện hợp tác với các đối tác nước ngoài, trong đó có cả các nhà đầu tư Trung Quốc đang hoạt động tại Việt Nam, trên cơ sở tôn trọng đầy đủ chủ quyền của chúng tôi”.
    Năm 2009, Trung Quốc cũng phản đối việc Philippines khoan dầu ở khu vực bãi Cỏ Rong (Reed Bank), cách Palawan 60 hải lý về phía tây, nơi có thể chứa 96 triệu m3 khí và 450 triệu thùng dầu. Malaysia và Brunei cũng tranh chấp về khai thác một mỏ khí đốt tại một khu vực mà các đòi hỏi của hai bên chồng lấn nhau. Nhiều công ty khác nhau được giao cho những khu như nhau: Malaysia trao quyền khai thác cho Murphy Oil, trong khi Brunei trao quyền tương tự cho Royal Dutch Shell và Total.
    Hãng Reuters đưa tin, các tàu của Trung Quốc đã từng xua đuổi tàu khảo sát Veritas Voyager – do Công ty Cổ phần Forum Energy có trụ sở ở Anh thuê ở bãi Cỏ Rong. Một năm sau vụ việc trên, Công ty Forum Energy đang lên kế hoạch quay trở lại. Các quan chức cấp cao của Forum Energy nói với Reuters rằng, công ty dự định tới bãi Cỏ Rong trong vòng vài tháng tới để tiến hành khoan giếng dầu và khí đốt tự nhiên đầu tiên ở khu vực này trong nhiều thập kỷ qua. Việc khai thác dầu mỏ của Trung Quốc tại Biển Đông đang bị hạn chế, với việc cho tới nay nước này mới chỉ có chưa tới 15 giếng dầu. Công ty Dầu khí ngoài khơi Trung Quốc (CNOOC) đang cùng với các đối tác nước ngoài là Công ty Husky Energy của Canada và Tập đoàn Chevron của Mỹ lên kế hoạch khai thác khu vực này, tuy nhiên chỉ tập trung chủ yếu vào vùng biển phía bắc, cách xa khu vực nhạy cảm ở phía nam.
    Cho đến cuối tháng 2, đã có 25 công ty thăm dò dầu mỏ nội địa và quốc tế đã gửi đơn đấu thầu khai thác ở 15 khối dầu khí từ khi Philippines công bố kế hoạch kêu gọi đầu tư vào giữa năm ngoái. Các vị trí nằm tại Cagayan, trung Luzon, tây nam Palawan, Mindoro-Cuyo, đông Palawan, Cotabato và biển Sulu. Thứ trưởng Năng lượng Jose M. Layug Jr. xác nhận một số gương mặt lớn đã nộp hồ sơ như Tập đoàn Đa quốc gia Total của Pháp, một trong những tập đoàn dầu khí hàng đầu thế giới; tập đoàn Eni S.p.A của Italia; Công ty CalEnergy của Mỹ, và GDF Suez của Pháp – đơn vị sản xuất điện độc lập số một thế giới và cũng là nhà nhập khẩu hàng đầu khí tự nhiên lỏng… Nhiều tập đoàn lớn trong nước cũng tham gia. Hạn chót để các công ty nộp hồ sơ dự thầu là hôm nay 29/2.


    Vận chuyển dầu trên Biển Đông



    Ngày 17/9/2011, tờ Washington Post đăng bài “Tại Biển Đông, một cuộc tranh chấp năng lượng” của nhà báo Andrew Higgins, viết từ Philippines. Andrew Higgins là phóng viên kỳ cựu của tờ Nhật báo Phố Wall, báo Độc Lập và Hãng Thông tấn Reuters, từng được giải báo chí danh tiếng Pulitzer. Ông cho rằng, Trung Quốc hiện nhập khẩu hơn một nửa lượng dầu tiêu thụ và sẽ tăng gần gấp đôi nhu cầu của mình trong một phần tư thế kỷ tới. Nhu cầu của Trung Quốc đối với khí đốt – thứ tài nguyên được cho là dồi dào bên dưới một quần đảo bao gồm nhiều hòn đảo và san hô có tên là Trường Sa, ở phía Tây của Philippines – được dự tính sẽ tăng gấp bốn lần. Với lượng tiêu thụ gia tăng nhanh chóng và giá nhiên liệu nhập khẩu đang tăng lên, Trung Quốc tìm kiếm quyết liệt các nguồn cung mới để tăng lượng dự trữ năng lượng của mình, trong đó dầu hiện chỉ chiếm 1,1% tổng dự trữ của thế giới – tỉ lệ quá nhỏ đối với một quốc gia mà năm vừa rồi đã tiêu thụ 10,4% tổng lượng sản xuất dầu của thế giới và 20,1% tất cả năng lượng được tiêu thụ trên toàn cầu, theo Thống kê Năng lượng Thế giới của hãng BP.
    Kết quả là, Bắc Kinh coi các vùng biển tranh chấp không chỉ đơn thuần là nơi phất lên ngọn cờ dân tộc chủ nghĩa, mà còn là phần không thể thiếu đối với tương lai thịnh vượng kinh tế của mình. Theo William Fallon, cựu đô đốc bốn sao của Bộ chỉ huy Thái Bình Dương của Mỹ từ năm 2005 đến 2007, “Tiềm năng dưới đáy biển rõ ràng là một động cơ lớn” trong các thay đổi gần đây của Trung Quốc theo hướng hiếu chiến hơn trên Biển Đông. Trung Quốc thận trọng không đẩy các tuyên bố chủ quyền của mình đến độ xảy ra xung đột vũ trang nghiêm trọng, có thể phá vỡ sự tăng trưởng kinh tế. Nhưng, Fallon nói, màn sương bí mật bao quanh tư duy của người Trung Quốc dày đến mức “chúng ta hầu như không hiểu được điều gì thực sự khiến họ hành động như vậy”.
    Người chiến thắng trong cuộc thi “Hoa hậu Palawan” năm nay là cô gái 18 tuổi Sarah Sopio Osorio, một sinh viên ngành kế toán đã trở thành đại diện của Kalayaan, (tên gọi của Philippines với quần đảo Trường Sa). Cô đã chiến thắng sau một bài phát biểu phấn khích ủng hộ tuyên bố chủ quyền của Philippines. Osorio không sống ở Kalayaan, hiện làm việc cho chính quyền của đảo Pagasa. Chuyến đi mất ba ngày bằng tàu từ Puerto Princesa. “Tôi nôn suốt dọc đường”, hoa hậu nói. Tuy nhiên, cô nói rằng Philippines phải kiên trì bảo vệ chủ quyền trước các đòi hỏi “tham lam” của Trung Quốc. Cô không nghi ngờ gì động cơ của Trung Quốc: “Dầu lửa là lý do duy nhất. Chỉ có nó thôi”.
    Mới đây, một tờ báo của Trung Quốc cũng đã cử phóng viên thường trú của mình tại Thái Lan và Việt Nam tiến hành điều tra, đánh giá về tình hình hoạt động khai thác dầu khí của các nước xung quanh Biển Đông. Báo này lấy lại nhận xét của Cục Quản lý thông tin năng lượng Mỹ cho rằng, Biển Đông là một khu vực tập trung phong phú nguồn tài nguyên dầu khí, hay còn gọi là “vịnh Pécxích thứ hai của thế giới”.
    Việc Malaysia khai thác dầu khí tại Biển Đông đã khiến cho giá xăng A95 tại Trung Quốc luôn duy trì ở mức 4 nhân dân tệ/lít; ngành công nghiệp dầu mỏ của Phillippines gần đây cũng tăng cường gọi thầu khai thác dầu khí tại Biển Đông. Điều tra cho thấy, hầu hết các tập đoàn dầu khí phương Tây đều chen chân vào khu vực này, trong đó đã xây dựng hơn 1.000 giếng dầu. Các nước như Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei đều có hoạt động thăm dò, khai thác dầu khí quy mô tương đối tại Biển Đông, sản lượng khai thác hàng năm đạt hơn 50 triệu tấn, rất nhiều nước đang tăng cường gọi thầu nhằm tiến hành thăm dò, khai thác dầu khí tại khu vực này. Malaysia vài năm gần đây cũng đã vạch ra nhiều lô dầu khí để tiến hành gọi thầu, hợp đồng thăm dò, khai thác dầu khí của 13 lô tại “vùng ráp gianh” tranh chấp; tại Brunei, những giếng dầu được xây dựng trên biển giữa quốc gia này với Tập đoàn Dầu khí Shell đã vượt quá 240 giếng.
    Malaysia đang khai thác gần 100 giếng dầu trên vùng Biển Đông, sản lượng dầu mỏ hàng năm đạt 30 triệu tấn. Năm 2010, tổng kim ngạch xuất khẩu dầu khí của Malaysia đạt 23 tỉ USD. Theo thông tin nội bộ của Tập đoàn Dầu khí Malaysia, lợi nhuận của tập đoàn này tăng trưởng mạnh là do một phần rất lớn bắt nguồn từ việc khai thác dầu khí tại Biển Đông. Tính đến cuối năm 2010, Tập đoàn Dầu khí Malaysia đã ký hơn 70 hợp đồng cùng khai thác với nhiều tập đoàn dầu khí quốc tế. Mỗi hợp đồng đều đàm phán hết sức cụ thể, thông thường tỉ lệ phân chia là 6:4 hoặc 7:3. Trước khi kỹ thuật thăm dò, khai thác dầu khí của Malaysia được hoàn thiện, đại bộ phận hợp đồng đều giao cho các tập đoàn nước ngoài khai thác, hiện nay Tập đoàn Dầu khí Malaysia đã bắt đầu nhận thầu các dự án trong nước và triển khai hoạt động nghiệp vụ tại nước ngoài.
    Hơn 200 tập đoàn năng lượng phương Tây đã khoan hơn 1.000 giếng dầu tại khu vực Biển Đông, trong đó bao gồm hầu hết các tập đoàn lớn của Mỹ, EU, Nhật Bản. Những năm gần đây, đầu tư của Mỹ vào khai thác dầu khí tại Biển Đông đang không ngừng tăng lên.
    Chủ tịch Hiệp hội khảo sát dầu mỏ Đông Nam Á của Singapore, Stephen Doyle trả lời báo này rằng, khai thác dầu khí Biển Đông tiến ra biển sâu đã trở thành xu thế, trong khi kỹ thuật khai thác dầu khí biển sâu đã không còn là vấn đề lớn, ngày càng nhiều tập đoàn dầu khí phương Tây chuẩn bị tiến hành khai thác dầu khí biển sâu tại Biển Đông. Ngoài phương diện này, một số quốc gia xung quanh để thu hút đầu tư từ nước ngoài, đều có nhượng bộ rất lớn trong vấn đề phân chia lợi nhuận, điều này có sức hấp dẫn to lớn đối với các tập đoàn xuyên quốc gia. Nhưng Stephen Doyle lo ngại, bên cạnh việc khai thác dầu khí Biển Đông tiến ra biển sâu, tất yếu sẽ tiến vào những khu vực đang tồn tại tranh chấp chủ quyền, có thể khiến tình hình tranh chấp Biển Đông sẽ quyết liệt và nổi cộm hơn.
    Trần Thế Vinh (tổng hợp)

  9. #29
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Phong điện còn hơn điện hạt nhân


    (Tamnhin.net) - Phong điện hiện chiếm 3% nguồn cung cấp điện toàn cầu và chẳng bao lâu nữa sẽ cung cấp điện nhiều hơn điện hạt nhân, với giá thành phải chăng và tạo ra nhiều công ăn việc làm.


    Phát triển vũ bão

    Phong điện đang phát triển mạnh trên toàn thế giới và ngày càng trở nên quan trọng. Tại Tây Ban Nha và Đan Mạch, phong điện đã cung cấp 20% tổng lượng lượng điện tiêu thụ và ở Đức tỷ lệ này là 10%. Theo dự báo, đến năm 2020, phong điện sẽ thỏa mãn 20-25% nhu cầu tiêu thụ điện ở Đức.

    Theo Hiệp hội Năng lượng gió thế giới (WWEA), các thiết bị sản xuất điện từ năng lượng gió có tổng công suất khoảng 40 gigawatts (GW) đã được lắp đặt trong năm 2011, nâng tổng công suất phong điện trên toàn cầu lên 237 GW và tương ứng với công suất phát điện của 280 lò phản ứng hạt nhân. Trên thế giới, hiện có khoảng 380 lò phản ứng hạt nhân đang hoạt động.

    Việc khai thác phong điện trên toàn cầu đang tiến triển nhanh chóng, với tốc độ tăng trưởng 20% hàng năm. Theo dự báo của Hiệp hội Năng lượng gió thế giới, tổng công suất phong điện trên toàn cầu sẽ tăng gấp hơn 4 lần so với hiện nay và lên tới 1.000 GW vào năm 2020.

    Trung Quốc hiện đang phát triển phong điện với tiềm lực kinh tế khổng lồ, hơn bất kỳ nước nào khác trên thế giới. Gần một nửa số thiết bị phong điện được lắp đặt trên toàn thế giới thuộc về Trung Quốc. Trung Quốc hiện đang vượt Mỹ và Đức, những quốc gia vốn đi đầu trong lĩnh vực phong điện. Tuy nhiên, xét về dân số và thị phần tiêu thụ điện, các nước Đan Mạch, Tây Ban Nha và Đức tiếp tục dẫn đầu. Tại Trung Quốc, phong điện chỉ cung cấp có 3% tổng lượng điện tiêu thụ của nước này.

    Giá cả phải chăng

    Mặc dù thân thiện với môi trường và góp phần chống biến đổi khí hậu, nhưng nguyên do chính khiến phong điện phát triển bùng nổ lại là vấn đề giá thành sản xuất điện. Theo ông Stefan Gsänger - giám đốc điều hành của Hiệp hội Năng lượng gió thế giới, giá của một KWh của các nhà máy phong điện trên đất liền vào khoảng 0,05-0,09 euro. Trong khi đó, chi phí sản xuất điện từ các nhà máy điện đốt than tiên tiến nhất Châu Âu vào khoảng 0,07 euro/KWh. Theo tính toán của Liên minh Châu Âu và Bộ Môi trường Đức, chi phí thực sự của các nhà máy điện đốt than thực ra cao gấp hai lần so với mức giá nói trên. Bụi than từ các nhà máy điện đốt than chịu trách nhiệm chủ yếu về nhiều bệnh đường hô hấp và dẫn đến chi phí cao về chăm sóc sức khỏe. Trong khi đó, nếu tính đủ, giá thành sản xuất điện của các nhà máy nhiệt điện và của các nhà máy điện hạt nhân mới cũng cao hơn giá thành phong điện.

    Vấn đề đầu tiên

    Mặc dù là một trong những nguồn năng lượng giá rẻ, phong điện cần tiếp tục nhận được sự hỗ trợ chính giới.

    Đối với việc phát triển phong điện, các công cụ tài trợ là rất quan trọng. Trái với các nhà máy điện khác, chi phí cho phong điện chủ yếu nằm ở khâu đầu tư, lắp đặt thiết bị. Ở những khu vực kém phát triển, được tài trợ là một vấn đề lớn.

    Để sản xuất phong điện, các nhà máy nhỏ và tín dụng vi mô chính là một giải pháp quan trọng. Điều này có nghĩa là các công ty cung cấp thiết bị đồng thời là bên cung cấp tín dụng cho khách hàng. Sau đó mỗi tháng, khách hàng sẽ trả dần khoản đầu tư ban bầu nói trên: cả vốn lẫn lãi.

    Trong những năm gần đây công nghệ phong điện đã phát triển mạnh mẽ, với những thiết bị có cánh quạt lớn gấp bội tại những khu vực có gió yếu và các tháp phong điện ngày càng cao hơn. Chỉ có điều chi phí lắp đặt và bảo dưỡng sẽ tốn kém gấp bội dẫn đến giá thành sản xuất điện vào khoảng 0,18-0,20 euro/KWh.

    Một xu hướng khác là lắp đặt các tuabin gió cỡ nhỏ cho các hộ gia đình, làng mạc hoặc công xưởng nhỏ. Hơn nửa triệu thiết bị phong điện nhỏ như vậy đã được lắp đặt trên toàn thế giới, chủ yếu ở Trung Quốc và Mỹ. Chi phí sản xuất điện của các thiết bị nhỏ này vào khoảng 0,15-0,20 euro/KWh.

    Đối với nhiều người ở các nước đang phát triển và các khu vực kém phát triển, cái giá này là có thể chấp nhận vì nếu không, họ sẽ không có cơ hội sử dụng điện. Đối với người tiêu dùng ở các nước công nghiệp phát triển, các tuabin gió cỡ nhỏ cũng phát huy tác dụng vì về lâu về dài, chi phí sản xuất phong điện sẽ thấp hơn so với mức giá mà các nhà cung cấp điện đưa ra. Có thể nói các thiết bị phong điện nhỏ lắp cho các hộ gia đình có tương lai xán lạn. Khoảng một nửa các tuabin phong điện ở Đức thuộc quyền sở hữu của công dân và cộng đồng địa phương.


    Minh Châu (theo Deutsche Welle)

  10. #30
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    579
    Thích
    62
    Đã được thích 152 lần trong 102 bài viết
    Ukraine phủ bêtông lên 4 lò phản ứng ở Chernobyl



    Sau 26 năm kể từ khi xảy ra sự cố tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl, cuối cùng, Ukraine cũng bắt đầu tiến hành phủ bêtông lên trên khu vực bốn lò phản ứng với mục tiêu đảm bảo an toàn cho vùng Chernobyl.

    Nhà chức trách cam kết sẽ hoàn tất quá trình phủ kín khu vực lò phản ứng hạt nhân Chernobyl vào năm 2015 và mang lại một cuộc sống mới ở khu vực xung quanh nhà máy điện hạt nhân.

    Tuy nhiên, một số chuyên gia cho rằng việc xây dựng lớp bảo vệ mới nhằm ngăn chặn sự phát tán của chất phóng xạ bên trong các lò phản ứng bị phá hủy của nhà máy điện hạt nhân Chernobyl sẽ không giải quyết được vấn đề về an toàn bức xạ do các nhiên liệu hạt nhân và chất phóng xạ vẫn nằm lại bên dưới./.



    (Vietnam+)



Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •