CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 16 của 16 Đầu tiênĐầu tiên ... 6141516
Kết quả 151 đến 158 của 158

Chủ đề: Hồi ký Biên Cương

  1. #151
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    CÂU CHUYỆN TÌM NHÀ ĐỒNG ĐỘI LIỆT SĨ SĨ SAU 35 NĂM

    - Và....thế là liệt sĩ Xiêm cuối cùng không lấy được xác ạ ? - Em hỏi anh Nguyễn Ngọc Hà.

    - Có ! ngay sáng hôm sau, đơn vị tái chiếm lại được chốt, bọn anh đã đưa anh ấy ra ngoài nghĩa trang Cầu Phỉ, sau đó tiếp tục các trận chiến liên miên, rồi bọn anh được xuất ngũ. Người về quê làm ruộng, người đi lao động xuất khẩu sang Tây, lăn lộn mưu sinh...Hơn ba mươi năm trôi qua, vô tình đọc trên diễn đàn CCB, thấy các bác F 313 về thăm chiến trường xưa đưa lên một tấm hình mộ liệt sĩ ở nghĩa trang quốc gia Vị Xuyên,thấy tên anh ấy, mới biết được anh đã được quy tập về ở đó...

    Nói đến đây, gần như tất cả các gương mặt của những CCB trên xe chùng hẳn lại, có một cảm giác gì đó day dứt, băn khoăn hiện lên những nét mặt khắc khổ, già nua, không ai nói gì thêm nữa.

    Đường vào nhà liệt sĩ Xiêm tính từ trung tâm thành phố Tuyên Quang khoảng hai chục cây số, ngày xưa là xã Tân Hồng, huyện Yên Sơn, nay đổi thành xã Tân Tiến. Đây là một xã vùng sâu, vùng xa, thuộc diện địa bàn đang hưởng các chế độ theo chương trình 135 của Chính Phủ. Con đường nhựa mới làm nhưng vẫn gập ghềnh, lên xuống dốc, ngày trước trong này chưa có những cầu tràn thì gần như chuyện xe ô tô gầm thấp vào đến đây là không thể, chỉ tới đầu xã là phải bỏ xe xuống cuốc bộ tiếp.

    Loanh quanh hỏi thăm mãi mới tới nơi, gia cảnh của liệt sĩ cũng thật ** le. Do cha mẹ đã khuất hết,hy sinh lúc còn trẻ cho nên người thờ phụng bác ấy hiện nay là bà chị gái, một gia đình thuộc diện nghèo ở nông thôn. Khi vào trong ngôi nhà xây tuềnh toàng, mọi người nhận ra ngay bức ảnh liệt sĩ nằm cạnh bảng Tổ quốc ghi công, mặc dù vẽ không giống lắm. Người trong gia đình gần như òa khóc lên hết khi biết các đồng đội cũ về thăm, thắp nén hương cho người thân của mình.

    Câu chuyện về bác Xiêm được người chị kể trong nỗi xúc động nghẹn ngào, khiến các CCB cũng không cầm được nước mắt. Ngày trước nhà bác rất nghèo, trước khi nhập ngũ, bác còn lên đồi lấy rất nhiều củi chất quanh nhà để giúp bố mẹ, có đôi dép bác cũng nhường nốt cho người em trai : " Lo gì, anh đi lính quân đội sẽ phát cho đủ.." rồi đi chân đất ra ngoài huyện đội tòng quân. Đến khi gia đình nhận được tin hy sinh, ba mươi lăm năm trôi qua mà vẫn chưa đủ điều kiện để đi tìm thăm nơi người thân của mình an nghỉ, vì điều kiện quá khó khăn. Các CCB hứa năm tới sẽ lên và đưa họ tới nghĩa trang Vị Xuyên...

    Các CCB C 12 - D3- E 122 chụp ảnh lưu niệm cùng gia đình.




    ...- Còn một điều này nữa, anh kể nốt cho em biết, đó là nỗi niềm đè nặng tâm tư các anh hơn ba mươi năm qua - Anh Hà nói tiếp lúc đang ngồi xe ra về :

    - Đúng ra thì anh Xiêm sẽ được nguyên vẹn thân thể. Hai ngày sau, bọn anh tìm thấy nốt phần còn lại của anh ấy, lúc đó đơn vị chuẩn bị tấn công, chiếm lại hai điểm cao 1800 và 1785, cho nên không có thời gian đưa ra tiếp, đành chôn phần thân thể đó ở một góc rừng, hứa với nhau là ai còn sống, khi quay lại sẽ mang ra, nhưng...- Giọng anh nghẹn lại : ....không ai làm được việc ấy !


    HẾT.

    No Avatar

    tung677

     21:11, 14th Feb 2014 #23760 

    Cảm ơn lão nghiện chích kim .

    trentungcayso's Avatar

    trentungcayso

     13:06, 14th Feb 2014 #23757 

    Thế đấy....Những đồng đội vẫn tìm đến nhau,

    thinhe677f346's Avatar

    thinhe677f346

     11:14, 14th Feb 2014 #23756 

    Đọc cảm động quá ! Cám ơn lão chích kim nhiều.


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  2. Có 2 người thích bài viết này


  3. #152
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,892 lần trong 1,021 bài viết
    Hoa đào biên viễn-
    Bài 2: "Đồng chí với nhau, ai nghĩ sẽ đánh nhau"

    Đào Tuấn

    Ai cũng chỉ nói chỉ tranh chấp biên giới. Ai cũng chỉ xác định là giữ đất thôi. Tin là đồng chí với nhau, chỉ gây sự, chỉ ghen ghét thế thôi. Chứ anh em đồng chí, ai nghĩ là sẽ đánh nhau”- 35 năm sau, nguyên Bí thư tỉnh Cao Bằng vẫn còn khắc khoải câu chuyện xảy ra năm 1979.

    Trận tập kích bất ngờ

    Ở Bát Xát, Lào Cai, khi pháo Trung Quốc bắt đầu bắn sang từ phía bên kia biên giới, ông Nguyễn Văn Tuyến, đại đội trưởng tự vệ Đoàn địa chất 305 (Đoàn 5) đang ở Bản Vược, ngay trong tầm súng trường lính Trung Quốc.
    “Chúng tôi vẫn pha trà uống. Chiến sự vẫn liên miên từ trước đó, đêm nào cũng có tiếng súng, cho nên không ai ngờ Trung Quốc đánh lớn”- ông nói.
    Chỉ trước khi cuộc tấn công diễn ra 48 tiếng, cả dân lẫn lính Trung Quốc vẫn “sang bên này xem chiếu bóng bình thường".
    Ông Tuyến từng là lính trong chiến tranh với Mỹ, sau chiến tranh làm Phó Chủ tịch HĐND huyện Bát Xát, nhớ lại: "Khi pháo Trung Quốc chuyển làn, ông mới giật mình hô anh em vì cảm giác rằng bộ binh Trung Quốc sẽ sang. Mấy người hoảng hốt chạy ra đến đến ngã ba Bản Vược thì khắp nơi đã tràn ngập màu áo lính đang vận động từ phía trong ra điểm chốt của công an vũ trang. Chúng tôi tưởng bộ đội mình đã lên ngay thành thử súng cầm trong tay mà không bắn”.
    Từ trong hậu phương, lính Trung Quốc tiến đánh từ phía sau đồn công an vũ trang và chốt tự vệ địa phương. Hỏa lực từ bên kia biên giới bắn sang như mưa rào. Đơn vị ông Tuyến cơ động ra đến chốt Cây 2 thì bị một khẩu đại liên chặn lại. Bấy giờ, anh em vẫn có người giơ súng, giơ cờ vẫy ra hiệu vì vẫn tưởng bộ đội mình bắn nhầm.
    Chỉ một lát sau đó, từ khu vực bản Xèo, lính công binh Trung Quốc lao cầu phao và sau đó xe tăng Trung Quốc tiến sang. “Họ đã chuẩn bị sẵn hết rồi. Cây cầu phao thả ra trôi theo dòng nước là áp khít sang bờ bên này”, lời ông Tuyến.
    Tự vệ bản Xèo hy sinh vô số kể. “Chúng tôi chỉ được trang bị trung liên và súng K63. Không có vũ khí chống tăng”- ông Tuyến nói.
    Ông Nguyễn Mạnh Tường, Chủ tịch Hội Cựu Chiến binh Bát Xát thời điểm tháng 2.1979 đang là lính sư đoàn 316, một trong hai sư đoàn chủ lực duy nhất hiện diện ở biên giới phía Bắc.
    Sáng đó, đang ở Than Uyên, đơn vị ông có lệnh báo động. Ai cũng tưởng chỉ báo động hành quân dã ngoại, thành thử “có người chỉ mang theo một quả đạn, có người trút lại tượng gạo, và có người, chỉ mang độc một bộ quần áo trên người”.
    Đơn vị ông Trường hành quân lên đến Sapa thì những người lính mới biết chiến tranh đã xảy ra, và sau đó chạm địch ngay tại đèo Ô Quy Hồ. 218 đồng đội của ông đã hy sinh trong trận đánh đó.
    Bát Xát là “nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt” với những địa danh anh hùng và đau thương: A Mú Sung, Y tý.
    Những người lính biên phòng A Mú Sung trong ngày 17 tháng 2 năm ấy, đã đánh đến viên đạn cuối cùng và hy sinh oanh liệt.


    Một góc pháo đài Đồng Đăng
    Cú đánh trộm của "người anh em"

    Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cao Bằng Trần Hùng nhớ lại, trưa ngày 17, khi một người dân chạy đến đơn vị báo tin xe tăng Trung Quốc đã vào đến Nước Hai, Hòa An, thủ trưởng của ông còn lệnh cho lính "trói nó lại” vì cho rằng người này phao tin đồn nhảm.
    Vì sao quân dân ta lại bị bất ngờ trước một cuộc tấn công toàn tuyến với quy mô 32 sư đoàn?
    Nguyên Bí thư Cao Bằng, Vương Dương Tường, nhớ lại ở Cao Bằng hôm ấy, quân khu còn đưa các chỉ huy quân sự tỉnh về họp. Không ai biết Trung Quốc đánh mình. Ngay cả khi tiếng súng đã nổ vang từ hướng Hà Quảng, Thông Nông, trưởng ty Thủy lợi băn khoăn nói tiếng súng nhiều lắm, không biết súng ta hay súng địch. Một lãnh đạo Cao Bằng khi đó nói anh em cứ yên trí. Đó là súng mình.
    Ông Tường thừa nhận: "Cơ bản nhất là bấy giờ không ai tin anh em đồng chí lại đánh nhau", ông Tường nói.
    Cao Bằng bấy giờ vừa tách tỉnh. Đến 1 giờ đêm, pháo Trung Quốc bắn phá dồn dập. Sáng ngày 17.2, lính Trung Quốc đã đến chân đèo Minh Tâm. 2 tiếng sau, xe tăng chúng đã vào đến Cao Bình, rồi vào đến Nà Tàu. Pháo binh Trung Quốc dồn dập nã xuống Nà Tản.
    Ngày 18.2, lính Trung Quốc đã vào đến Hòa An, Cao Bình. Đến ngày 19, khắp nơi đã bị đốt phá giết chóc.
    “Ai cũng nghĩ là chỉ tranh chấp biên giới. Ai cũng chỉ xác định là giữ đất thôi. Tin là đồng chí với nhau, chỉ gây sự, chỉ ghen ghét thế thôi, ai nghĩ là sẽ đánh nhau” - ông Tường nói, và theo ông, 35 năm sau vẫn chưa hiểu nguyên nhân câu chuyện đã xảy ra.
    Cho đến năm 1992, khi các cơ quan của Bát Xát, Lào Cai từ Mường Vi trở lại Bản Xèo thì “vẫn chỉ có cỏ may và đất đỏ”.
    Chúng tôi trở lại Đồng Đăng, Lạng Sơn vào đúng ngày lễ Đền Mẫu, lễ lớn nhất Lạng Sơn, nằm ngay dưới chân pháo đài Đồng Đăng.
    Từ 35 năm nay, mỗi dịp tháng hai, đại tá Triệu Quang Điện, Trưởng phòng cảnh sát truy nã Công an tỉnh Lạng Sơn vẫn đến đây thắp hương tưởng nhớ những người đồng đội của mình.
    Ông Điện được phong Anh hùng lực lượng vũ trang sau cuộc chiến tranh biên giới 1979, và sau 35 năm, ông vẫn nhớ như in những cái tên Trần Văn Thái, Vi Văn Cao, những người đồng đội trong tổ tam tam và bữa cháo cơm nếp cuối cùng đêm 16.12

    (Còn nữa)

    No Avatar

    tung677

     21:15, 14th Feb 2014 #23761 

    Các ông quan cấp tỉnh mơ hồ ,dân chết oan là phải ,thương thay


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  4. Có 2 người thích bài viết này


  5. #153
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,892 lần trong 1,021 bài viết
    Hoa đào biên viễn
    Bài 3: Bia trấn ải- Nơi tổ quốc được tô màu đỏ

    Từ 35 năm nay, vào dịp tháng 2 mỗi năm, Đại tá Triệu Quang Điện, trưởng Phòng Cảnh sát truy nã Công an tỉnh Lạng Sơn đều đến đền Mẫu để thắp hương cho những đồng đội của mình. 35 năm, thời gian chưa đủ để ông quên đi bữa cháo nếp cuối cùng. 35 năm, ông vẫn nhớ như in hình ảnh của những người đồng đội trong tổ tam tam: Những Trần Văn Thái. Những Vi Văn Cao.

    Pháo đài Đồng Đăng và pháo hoa Trung Quốc
    Năm đó, binh nhì Triệu Quang Điện, vừa cưới vợ được 4 tháng, cũng vừa qua khóa huấn luyện 4 tháng ở Đông Khê, trở lại Lạng Sơn vào đúng buổi chiều ngày 16, khi phía Trung Quốc cho người đuổi trâu dò phá những bãi mìn biên giới.
    5h sáng, khi pháo bắn cấp tập vào Đồng Đăng, ông cùng hai người đồng đội trong tổ tam tam thậm chí còn chưa kịp ăn nồi cháo gạo nếp đã đặt trên bếp để vội vã xách súng lên chốt ngay tại khu vực Đền Mẫu, pháo đài Đồng Đăng.
    Tới 7h, sương còn chưa tan thì lính Trung Quốc đã kéo sang khắp nơi. 3 người kê súng bắn. Ông Điện, giữ súng trung liên bắn suốt 1h đồng hồ. “Hồi huấn luyện, tôi bắn bia được 3 điểm 9- ông Điện nhớ lại- nhưng hôm đó, lính Trung Quốc lên quá đông, có lẽ là không cần bắn giỏi cũng có thể trúng”. Riêng tại chốt Đền Mẫu, binh nhì Điện đã tiêu diệt tới 30 lính Trung Quốc.
    Lính Trung Quốc cứ theo tiếng kèn lớp lớp xông lên. Bị hắt ngược trở lại, rồi lại xông lên.
    Trong một thời khắc, khi ông vừa nhảy xuống hào thay đạn thì chỉ nghe “bầm”. Ngoảnh lại, nơi 2 người đồng đội nằm chỉ còn lại một hố pháo đen xì. Không còn chút vết tích.
    Tới 10h, xe tăng Trung Quốc đã tràn ngập khắp nơi. Pháo binh Trung Quốc nã đạn vào pháo đài trong suốt nửa ngày 18.
    Bấy giờ trong hang Đền Mẫu, ngay phía dưới chốt của ông Điện có tới 300-400 dân tới tránh pháo.
    Đến tối 18, đơn vị ông nhận được phương án đưa dân trong hang ra. Và chỉ trong một đêm, binh nhì Triệu Quang Điện trực tiếp đưa dân, ra ra vào vào 3 lần để cõng được ra 3 người đồng đội bị thương nặng.
    Khẩu trung liên của ông giờ đang được trưng bày tại Viện Bảo tàng Công an nhân dân. Ít năm sau đó, khi gặp Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong một lễ mừng công, ông thậm chí không trả lời được vì sao chỉ trong 1 đêm, với quãng đường 17km, một người chỉ nặng chưa tới 49kg đã 3 lần bò vào cõng đồng đội bị thương ra nơi an toàn.





    Chúng tôi theo lối mòn trèo lên pháo đài Đồng Đăng, nơi bị đánh phá ác liệt nhất trong cuộc chiến biên giới.
    Vào ngày 17.2.1979, 2 sư đoàn bộ binh Trung Quốc dưới sự hỗ trợ của 1 trung đoàn xe tăng và 6 trung đoàn pháo binh đã tấn công ác liệt nơi này. Trong cuốn Lịch sử sư đoàn 3 Sao Vàng còn ghi rõ: Ngày cuối cùng tại Pháo Đài, nơi có hệ thống phòng thủ kiên cố nhất, không gọi được đối phương đầu hàng, quân Trung Quốc chở bộc phá tới đánh sập cửa chính, dùng súng phun lửa, thả lựu đạn, bắn đạn hóa chất độc vào các lỗ thông hơi làm thiệt mạng cả thương binh và nhân dân tới đây trú ẩn.
    Tháng 2 năm nay, pháo đài trở nên cô đơn, trơ trọi giữa sự náo nhiệt của lễ hội Đền Mẫu. Sau hòa bình, đó giờ chỉ còn là nơi bắn pháo hoa Trung Quốc mỗi đêm giao thừa. Tràn ngập rác rưởi, kim tiêm, những dòng chữ “làm hoa cho người ta hái..”, và cả những chữ tiếng Trung…
    Dấu tích chiến tranh còn lại chỉ là lau lách, rác rưởi, sự hoang tàn và lãng quên. Hoặc như ở chính cái nơi mà lính Trung Quốc xả súng vào chiếc xe cứu thương 12A 04-35 của BV Lạng Sơn đi Đồng Đăng cứu nhân dân bị thương, giết chết cả người lái xe, cả BS Nguyễn Thu Thủy, y tá Trịnh Thị Sâm, giờ một con đường mới đã được mở ra rập rìu xe cộ, hàng hóa thông thương qua cửa khẩu Hữu Nghị.
    Nhớ hôm ở Cao Bằng, khi tìm đường vào Tổng Chúp, thậm chí một người dân đã đề nghị sẽ phải “qua chính quyền” nếu muốn vào thăm tấm “bia thảm sát Tổng Chúp”.
    Tấm bia giờ vẫn còn sau 35 năm, dù chiếc giếng cạn, nơi năm xưa chứa đầy xác phụ nữ, trẻ em bị hành quyết bằng rìu bổ củi giờ đã lấp đầy cây lá, dù để vào thăm, người ta phải trèo tường, nhảy suối, chui rào và chui qua “vườn ông Đốc”.
    Quá khứ không dễ quên. Nhất là khi đó là những gì đau thương nhất. Cho dù theo thời gian, những nhân chứng chiến tranh giờ đã lần lượt ra đi. Ông Hoàng A Tỉn, nhân chứng thảm sát trong sân Bách hóa tổng hợp Bát Xát đã mất 2 năm trước.
    Đến Tổng Chúp, lại nghe tin ông Nông Văn Ất, nguyên trưởng trại giống Đức Chính, người đã mất vợ và 4 đứa con trong vụ thảm sát Tổng Chúp giờ cũng không còn.
    Lời vĩnh biệt nhói trời Pha Long
    Cũng có những tấm bia trấn ải mới được dựng lên. Ngay bên tay phải đồn biên phòng tiền tiêu Pha Long, Mường Khương, Lào Cai, có những dòng chữ mới, được in trên bia đá:
    Nguyên Thần Bổn Mệnh giữ núi non
    Nam Sơn bốn cõi tựa sách trời định.
    Thiên thiên nhật nguyệt linh linh ứng
    Tuyệt tuyệt long phụng báo quốc an
    Bình nhất hà Việt Nam Quốc thổ.
    Thạc sĩ Đặng Vũ Cảnh Linh dịch: Nguyên Thần được giao sứ mệnh giữ núi non. Núi nam bốn cõi đã quy định trong sách trời. Nghìn nghìn mặt trời, mặt trăng linh thiêng và ứng nghiệm (điều đó). (Có) rồng phượng tuyệt vời bảo vệ an nguy tổ quốc. Đất Việt Nam yên bình nhất là ở đây.



    Thiếu tá Phan Đức Mạnh, chính trị viên đồn Pha Long cho biết tấm bia trấn ải vừa được dựng hồi tháng 5, đúng vào điểm đối diện đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Bên này từng hàng, từng hàng tên tuổi của 37 liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc được khắc chìm trong đá xám.
    Năm ấy, những chiến sĩ công an vũ trang còn trẻ măng đã đánh đến viên đạn cuối cùng, đã đâm gẫy đến chiếc lưỡi lê cuối cùng để bảo vệ tổ quốc. Ngày ấy, sau khi bắn viên đạn cuối cùng, một người lính Pha Long đã gửi bức điện về hậu phương. Và cũng chỉ vài chữ, đại ý: Chúng tôi hết đạn. Xin Vĩnh biệt.
    Chợt nhớ đến những câu thơ Vương Trọng:
    Mắt rưng rưng, dò đọc từng dòng
    Gặp điệp khúc Tháng Hai năm Bảy chín
    Lời vĩnh biệt nhói trời Pha Long.

    Đến lúc này tôi mới hiểu ra
    Vì sao đường Biên giới bản đồ
    Của Tổ quốc được tô màu đỏ!..
    Năm nay, không hiểu sao, chỉ duy nhất một, trong số gần bảy chục gốc đào ở Pha Long đơm hoa.
    Không xa Pha Long là điểm cao Tả Ngải Chồ, nơi một đồng nghiệp của chúng tôi, nhà báo, anh hùng liệt sĩ Bùi Nguyên Khiết đã tay bút tay súng hy sinh vào ngày 17.2.1979.
    Không. Hòn đá vô tri không thể là một tấm bia trấn ải thay thế cho Pha Long, Chi Lăng, Đồng Đăng.
    Không, những lá bùa trong vỏ đá không thể thay thế cho máu của biết bao thế hệ người dân, biết bao những người lính đã đổ xuống nơi này.
    Bia trấn ải, nếu có, thì đó là những ngôi mộ liệt sĩ la liệt khắp dải biên cương của những người đã hy sinh anh dũng trong cuộc chiến tranh chống quân xâm lược Trung Quốc năm 1979, những tấm “bia trấn ải” thiêng liêng mà mỗi người làm báo chúng tôi cần phải nhắc lại để thế hệ con cháu còn có được cảm xúc thiêng liêng, tự hào khi nhắc đến hai chữ “Tổ Quốc”.

    ĐÀO TUẤN

    No Avatar

    lixeta

     10:40, 15th Feb 2014 #23771 

    Cảm ơn gì! Lão vào mà kể tiếp chuyện đi chứ.

    thinhe677f346's Avatar

    thinhe677f346

     08:42, 15th Feb 2014 #23769 

    Hay Quá Bác Tài Tăng Ơi ! Cám ơn Bác.


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  6. Có 1 người thích bài viết này


  7. #154
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    DỐC OAN HỒN.

    Chiếc xe Uoat ì ạch bò từ thị trấn Hoàng Su Phì vào bản Phùng, qua những con đường cheo leo vắt ngang các sườn núi đá. Cảnh vật hai bên thật hùng vĩ và cũng thật...nguy hiểm, một bên vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút, chỉ cần chệch bánh là cả đám người lẫn xe có thể quăng nhào xuống những cái hố khổng lồ kia. “ Đẹp quá ! “ một người thốt lên khi nhìn thấy những thửa ruộng bậc thang nằm lẫn trong mây, ruộng bậc thang ở đây đẹp có tiếng.

    - Qua dốc oan hồn nghỉ chút cho các bác ngắm cảnh nhé ! – Người lái xe mắt vẫn chăm chú nhìn phía trước, mồm nói.

    - Dốc oan hồn ? – một giọng đằng sau cất lên hỏi, pha chút thảng thốt.

    ***

    Năm đó, tôi vừa xuất ngũ chưa bao lâu, về nhà một thời gian rồi lại xách ba lô lên tiếp Hà Giang, nơi mà tôi cũng có ít nhiều kỷ niệm về thời lính của mình. Được sự giới thiệu của một người bạn học ngày xưa, hiện đang làm cán bộ ngân hàng tỉnh, tôi gõ cửa xin việc ở một công ty tư nhân, chuyên xây dựng các công trình giao thông thủy lợi. Người cán bộ nhân sự sau khi xem hồ sơ nói :

    - Lính về à, cũng từng ở biên giới, tốt ! có biết gì về mìn mõ không ? biết hả ! ý anh là đánh thuốc nổ ấy. Thôi, cứ vào đó tính sau nhé !

    Sau một thôi một hồi phỏng vấn, tôi được phân vào làm công việc phụ trách tài chính, hậu cần tại hai tuyến đường giao thông miền núi, do công ty đang thi công, một bên bản Máy, một bên bản Phùng, nằm tại sát biên giới Việt - Trung, người ta làm cho một cái giấy phép đi lại biên giới, cấp cho một chiếc xe máy Longcin đời đầu của Tàu, và phân cho tôi quản lý một chiếc Uoat chuyên chở người với dầu mỡ ra vào tuyến, với chức danh kèm theo ghi ở tờ giấy giới thiệu : cán bộ quản lý.

    Ngay khi nhậm chức, tôi cùng một số lãnh đạo công ty vào ngay tuyến để nhận bàn giao, tuyến đầu tiên họ giao cho tôi là hai mươi ki lô mét đường bản Phùng đi mốc 10...

    ****
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  8. Có 1 người thích bài viết này


  9. #155
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Dốc oan hồn ! đó là một con dốc đá, nếu nhìn qua thì nó không có vẻ nguy hiểm, trừ hai đầu trên và dưới, bị cua gấp khúc, nhưng ai đã đi qua thì đều cảm nhận được sự nguy hiểm của nó chính ở chỗ ấy, một con dốc thẳng tuột, dài khoảng năm trăm mét,nền toàn đá trơn nhẫy khi có mưa, với độ dốc trên mười hai phần trăm. Khi xuống, người ta có thể mất phanh lúc nào không biết, không ít người thả dốc đành phải lao vào vách đá, chấp nhận u đầu, hỏng xe để giữ lấy cái mạng của mình.

    Nó còn một cái tên khác : Vách đá rắn, hay vực rắn. Các vách đá ở đây có rất nhiều rắn sống trong các khe, cứ hôm nào nắng thì thấy rắn túa ra đừng đàn, nhiều nhất là rắn hổ mang chì và rắn đầu đỏ, cứ nhìn thấy trước mặt loằng ngoằng con rắn xám xịt hay màu xanh lá cây, chóp đầu đỏ rực khối người mất hết hồn vía.Tuy nhiên, chúng chẳng cắn ai bao giờ, kể cả khi đội thi công đang làm qua chỗ này, ăn ngủ với chúng thường xuyên.

    Cũng chính đội thi công mà tôi nhận nhiệm vụ vào quản lý họ, đã từng suýt mất mạng hai người cán bộ kỹ thuật cứng ở đây. Câu chuyện tai nạn của họ mang đầy chất tâm linh, ma quái mà không ai giải thích được. Tất cả chúng tôi, đều là thanh niên, không tin vào chuyện ma quỷ, nhưng đều rùng mình nghe những gì mà họ trải qua :

    Khi tuyến đường chạy theo đường mòn cũ đến đây, người ta nhìn cái vách đá to lù lù ngán ngẩm quá định bẻ vòng ra sau núi, nhưng đi khảo sát lại thì được một quãng vấp hẫng ngay phải một cái vực, đành quay lại làm theo hồ sơ cũ, nổ mìn phá đá suốt ngày đêm. Ngay trong tuần đầu tiên, tai nạn xảy ra với người cán bộ kỹ thuật kiêm phụ trách thi công khi bắn mìn, một cục đá lọt đúng vào cái khe anh nấp, trúng đầu khiến người cán bộ này bị chấn thương sọ não, đưa ra bệnh viện Hà Giang ngay lập tức. Người thứ hai đang đứng hướng dẫn máy ủi, như ma xui quỷ ám thế nào, tự dưng nhảy xuống cái hố ...chơi, bị máy ủi cho một ben đất đá xuống đó, may mà người lái máy tự dưng có linh cảm chẳng lành, khi không thấy sếp đâu liền tắt máy, xuống xem, khi lôi lên anh này rách tả tơi cả người, đi viện nốt.

    Đến người thứ ba, anh này hơi mê tín, thấy vậy liền mua đồ đoàn vào cúng, trưa hômđó nằm ngủ mê thấy lít nhít một lũ trẻ con, phụ nữ, ông già đến bảo : “ Sao cho tòan rượu với thịt thế, không có cơm à ? đói lắm !”, lạ cái không nói tiếngKinh nhưng cũng hiểu được. Tỉnh dậy mới nhớ ra, mình sắp lễ cúng đúng như thế !

    Không biết ai, từ bao giờ đã đặt tên cho cái dốc này như thế, và cũng không hiểu sao nó lại lắm hồn ma bóng quế như vậy. Vùng cao thường lắm chuyện kinh dị, sau này cái sự tích của nó tôi mới được biết qua lời kể của một ông già bản người La Chí, mọi việc xảy ra bắt nguồn từ tháng hai năm một nghìn chín trăm bảy mươi chín....

    ***

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     19:06, 16th Feb 2014 #23784 

    Dốc lú là ở đâu hả bác Tài ! :D

    trentungcayso's Avatar

    trentungcayso

     18:33, 16th Feb 2014 #23783 

    Ly kì chỗ cái dốc...Đưa cậu lú ghé qua...cho cậu ấy xem tí LQY nhỉ - cả nước biết tên dốc lú ?


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  10. Có 3 người thích bài viết này


  11. #156
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    Một lần, chiếc xe Uoat chở lặc lè dầu, đúng đến đấy giở chứng, leo đến gần đỉnh ì ra, có mỗi tôi cùng người lái xe, loay hoay sửa mãi không được, đang tính bỏ xe đấy lên trên kia ngủ đêm, vì ở chỗ này hãi lắm. Lúc này đã bốn giờ chiều, chỉ ít nữa là xâm xẩm tối, gặp ma thì bỏ mẹ, cả hai người thống nhất như thế !

    - Này, ông nói gì đấy ? – Người lái xe hỏi tôi.

    - Nói cái gì, tôi ngơ ngác hỏi lại. Nhưng đúng lúc ấy, tôi cảm nhận ai đó đang thì thầm sau gáy, phía vực, như rót vào tai tôi.

    Là cái gì nhỉ, óc tò mò nổi lên, tôi tiến sát mép vực, phía dưới hun hút là con suối Đỏ với dòng nước đục ngầu đang chảy ra ngoài, sở dĩ có tên thế vì phía bên kia Trung quốc, họ có một cái mỏ đồng, khai thác ngày đêm, nước đãi quặng chảy sang đây, cây cối hai bên cũng đỏ quạch một màu như màu nước. Những đám sim mua rậm rì, rất nhiều các búi hoa màu trắng lay lay, nhìn thoáng như dải áo bay phất phơ. Đứng một lúc tôi mới hiểu ra, tiếng vọng của nước chảy đưa lên đây, đập vào các vách đá xám xịt, thẳng đứng rồi phản lại, nghe cứ như tiếng người rì rầm, chỗ này nó thông hướng gió từ trong ra ngoài do nằm trúng chỗ nhô ra nhất của sườn núi, cộng với hơi nước từ các khe đá liên tục phả ra, cho nên nhiệt độ thấp hơn mọi chỗ.

    - Chèn kỹ bánh xe, ngủ luôn ở đây ! – Tôi nói với người lái xe, và trêu thêm :

    - Đêm nay tôi với ông khoác bạt, cứ trùm kín đầu, có ma quỷ gì hỏi thăm thì cũng...kệ mẹ nó ...

    ***
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  12. Có 1 người thích bài viết này


  13. #157
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    ...Tôi tỉnh dậy trong cảm giác rất ấm áp, một chiếc chăn bông nặng trịch đang đắp ngang người, bên cạnh ông bạn lái xe vẫn đang ngáy khò khò : “ ngủ ngon thế ! đúng là chui chăn ấm, dậy thôi ! còn mang dầu vào tuyến không có mấy thằng lái máy ủi nó không có nhiên liệu làm việc, đang ngồi chơi chửi ba đời nhà ông với tôi lên đấy !”. Tôi lay lay hắn.

    Chợt tôi giật mình, chăn ở đâu ra nhỉ, rõ ràng tối qua bọn tôi đắp tấm bạt nilon cơ mà. Sao lại là chăn ? một chiếc chăn vỏ màu chàm hẳn hoi, hình như còn thoang thoảng mùi...con gái !

    Nhỏm người dậy, tôi càng ngạc nhiên hơn là mình không phải đang nằm trong chiếc xe Uoat, mà nằm trên một cái sạp, một kiểu giường của người La Chí. Dụi mắt nhìn ra xung quanh thì mình đang ở trong một ngôi nhà, sao đang ở dốc oan hồn lại thành nằm trong nhà? Hay là...mình chết rồi nhỉ, đúng là lúc đêm hôm qua tôi có cảm giác lạnh quá, định dậy nhưng không nổi, cứ lịm đi. Nghĩ đến đây tôi phát hoảng, ai đưa chúng tôi đến đây ? Tự cấu vài cái, thấy đau đau, tôi không phải đang mơ rồi...

    - Cán bộ làm đường tỉnh rồi à, ra đây ăn cái gì đi ! – Một giọng nói ngọng nghịu, ồ ề cất lên. Một ông già trong trang phục của người La Chí xuất hiện từ đâu ra, đang đứng trước mặt tôi cất tiếng.

    Tay lái xe cũng ngơ ngác y như tôi, khi chui từ trong tấm chăn ra. Hắn thì thào “ Đây là đâu hả ông !”, “ thiên đường của người La Chí đấy, tôi với ông nghẻo từ đêm qua rồi !”, tôi cố trêu thêm hắn câu nữa, mặc dù tôi chả khác hắn.

    Ông già dẫn bọn tôi ra ngồi cạnh chiếc bếp lửa giữa nhà, lúc này tôi mới để ý ánh nắng đang hắt rực rỡ qua cửa vào nhà, sực nhớ có đeo đồng hồ, ngó thấy kim chỉ hơn một giờ, vậy đã sắp qua một ngày, mà vẫn chưa rõ mình đang ở đâu.

    Một cô gái trẻ đột ngột xuất hiện ngoài cửa, tay cầm hai cái bát, tới mở vung cái nồi đang treo trên bếp, một mùi thơm ngòa ngạt bốc ra làm bụng tôi réo o o, khả năng tay lái xe cũng thế, nhìn mặt hắn nhăn nhó, chắc cũng đói tợn. Cô gái sau khi múc đầy hai bát cháo rồi cười cười, đưa cho hai thằng tôi, tay lái xe gần như vồ lấy cả bát lẫn tay, mắt hắn hấp háy. Đúng là lái xe, thằng nào nhìn thấy gái cũng...nhỡ có thuốc độc thì sao ! tôi rủa thầm anh bạn.

    - Cháo gà nấu với đỗ xanh đấy, hai cán bộ ăn đi, chắc đói bụng lắm rồi phải không ? – Ông già La Chí thủng thẳng mời chúng tôi. Cầm bát cháo lên, tôi xoay xoay, nghĩ một lúc rồi hỏi :

    - Ông ơi ! cho cháu hỏi, sao bọn cháu lại...ở đây thế ạ ?

    ***

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     16:22, 17th Feb 2014 #23787 

    Cảm ơn bác AnTiem. Hi hi !

    antiem72's Avatar

    antiem72

     16:16, 17th Feb 2014 #23786 

    Hay đấy Dũng (LQY) à. có năng khiếu đấy.


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  14. Có 1 người thích bài viết này


  15. #158
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    ...Chật vật lắm, tôi mới hiểu được câu chuyện của ông già, bằng thứ tiếng Kinh pha La Chí lộn xộn khi nói dài, kể cho chúng tôi nghe.

    Lúc ấy khoảng tám, chín giờ tối, hai vợ chồng, con trai và con dâu ông đi nương về, qua đoạn dốc, họ thấy chúng tôi đang mằm mê man trong cái bạt, trên chiếc xe Uoat, thời tiết xuống lạnh đột ngột, chúng tôi gần như bị lạnh cứng. Họ vội vác về đây, đổ thuốc rồi đem vào giường đứa cháu gái, cho nằm ngủ đến tận bây giờ.

    - Lúc con tôi đưa hai người vào, tôi nhìn mặt cán bộ này nhận ra ngay ! – Ông già vẫn bập bẹ chỉ vào tôi : - Vì thấy đi lại chỗ này mấy lần, quen mặt lắm. Tôi đã bảo người vào trong chỗ lán các cán bộ rồi, cứ nghỉ ở đây cho khỏe, rồi họ ra đón !

    Đây là một bản nhỏ, rất nhỏ, nằm ngay sau sườn núi này, đi qua đây nhiều mà tôi chưa hề biết. Không ngờ hôm nay họ đã cứu chúng tôi.

    Cơn đói qua đi khi nồi cháo được hai “ cán bộ” thanh toán đến tận đáy một cách nhanh chóng. Cơn tò mò lại nổi lên, tôi hỏi ông già : “ Vậy, cái dốc này sao lại đặt tên oan hồn hả ông, cháu nghe nói ở đây lắm ma lắm, ai chết mà nhiều thế ạ ?”.

    Trời đang ấm, mà tôi cứ thấy gai ốc nổi lên từng chặp, khi nghe câu chuyện của ông cụ :

    Năm đó, khi chiến tranh xảy ra, tiếng súng nổ ì ùng bên kia bản Máy ( chắc Trung quốc tấn công đồn biên phòng ), bà con trong bản Phùng, hồi đó mới là bản, chưa thành xã như bây giờ, tổ chức sơ tán về phố huyện Hoàng Su Phì. Trẻ em và phụ nữ, người già đi trước, còn thanh niên trai tráng khỏe mạnh thì vận chuyển đồ đạc, tài sản đi sau. Thời đó con đường từ bản ra khó đi lắm, toàn men theo các sườn núi, theo các con đường mòn chỉ đủ bước chân con trâu, con ngựa đi thôi. Đoàn người lặng lẽ tụt xuống từng chút một, trong khi tiếng súng bên kia biên giới ngày càng nhiều, to hơn, gần hơn.

    Đúng đến chỗ dốc này, một bên là vực thẳm, bên là vách đá, đoàn trẻ con, phụ nữ, ông già từng người một đang dìu nhau qua, thì một loạt pháo bắn tới, chính xác như đã đặt tên, kẻ chỉ. Gần như không mấy ai chạy thoát, tất cả đều bị đạn pháo hất xuống suối Đỏ.

    - Khi tôi ra tới nơi, một cảnh tượng kinh hoàng, không bao giờ tôi quên, quần áo cùng xương thịt tung khắp nơi, những người bay xuống vực không thể tìm được, những người còn lại thì cũng bị đá núi sập xuống, đè chết. tôi mất ba đứa con, chỉ còn một thằng đi sau cùng tôi sống, đó là bố của con bé này ! – Ông già vừa rưng rưng kể, vừa lấy tay xoa đầu cô gái, đang ngồi nép bên ông.

    ***

    Tôi ngồi cùng ông già và cô gái bên bờ dốc. Hôm nay là ngày lễ cơm mới của người La Chí, trong bản người ta đang tưng bừng ăn uống, đội thi công chúng tôi phải chia nhau đi từng nhà uống rượu với họ. Riêng tôi, nhớ tới lời hẹn với ông già ngày trước, mang chút đồ lẽ ra đây, cùng gia đình ông cùng vài người nữa thắp hương cho linh hồn những người xấu số, đã tử nạn nơi đây tròn hai mươi năm trước.

    - Về nhà thôi ! Họ gọi tôi khi đã xong việc.

    Tôi cố nán lại một chút, hai ông cháu thấy vậy cũng ở lại cùng tôi, chúng tôi đứng bên bờ vực lâu lắm, trong đầu mỗi người đều theo đuổi một suy nghĩ khác nhau. Nhìn cô gái mới lớn, mặt đỏ hồng trong cơn gió lạnh, tôi nghĩ chắc cô cũng được nghe câu chuyện này nhiều lần rồi, do ông nội cô kể, như đã kể cho chúng tôi nghe, cô là thế hệ, cũng như tôi, không phải nghe tiếng súng, pháo của chiến tranh, không phải chứng kiến cảnh tang tóc, bi thương, đó là điều rất may mắn cho chúng tôi.

    Dưới kia, dòng suối Đỏ vẫn đang chảy lừ đừ, cách đây hai mươi năm, nó đã bị nhuộm đỏ một lần. Những làn gió vẫn phất nhè nhẹ, làm phất phơ các tàu lá cùng vài khóm hoa tua rua trăng trắng, như những mảnh áo bay phất phơ. Chợt một tiếng như tiếng chim cất vọng lên từ dưới vực, chói lói, thê lương, nghe giật mình, tiếng chim như tiếng hét đau đớn rồi lịm đi đột ngột, vang văng vẳng tới sau các đỉnh núi mờ mờ xa đang tối dần....

    Hết !

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     19:20, 4th Mar 2014 #23828 

    Hồi đó em không biết, đến nhà người La chí ngồi vắt vẻo trên sàn huýt sáo, tý họ chém cho, vì như thế là gọi ma ! :D

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     19:19, 4th Mar 2014 #23827 

    Bác Dungbp kể chuyện trên đó đi ạ ! Khu vực bản Phùng - Bản Máy có nhiều chuyện lạ lắm, rồi phong tục tập quán của người La Chí nữa.

    No Avatar

    dungbp

     17:17, 4th Mar 2014 #23826 

    83 em ở chốt 800 đồn Bản Máy anh Cam loe đồn trưởng em tí bị bắt cóc ở dốc suối Đỏ ( dốc Mẹ ơi ) không có 3 chú dân quân tập trung người La chí thì em xong rồi ! Muốn lên thăm lại nhưng ...

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     09:44, 18th Feb 2014 #23793 

    Vâng, cháu đang sửa lại chú Thái MInh Hùng ạ !

    antiem72's Avatar

    antiem72

     23:08, 17th Feb 2014 #23792 

    Đoạn kết có hậu, thắt nút, cởi nút có thể gửi đăng báo được đấy Dũng ơi!


    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  16. Có 2 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •