CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 11 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 91011
Kết quả 101 đến 107 của 107

Chủ đề: Chiến trường Campuchia ngày ấy

  1. #101
    Ngày tham gia
    31-10-2012
    Bài viết
    3
    Thích
    2
    Đã được thích 0 lần trong 0 bài viết
    Xin chào cả nhà E là lính mới vào web nầy, do vô tình đọc được bài viết mà tên đ/v và địa danh lại trùng khớp với đ/v mình công tác tại chiến trường 'K' ngày xưa ! mình nhập ngũ 1986. Hy vọng qua box nầy tìm được đồng đội D.7,8,9 E.429 cùng thời gian nhập ngũ !
    - Thời điểm giải tán E.429 mình ở B.3_C.5_D.8 Tiểu Đoàn đóng cách Trung Đoàn 2km ( nếu từ phum Kartum đi lên Phà-Ong thì D.8 đóng phía tay phài
    của E bộ )
    - Chào A Linh_Moi.1983 Tuy hai chúng ta không cùng thời gian chiến đấu tại đ/v nhưng thật sự rất vui khi đọc được bài viết của A . Mình là lính HSQ nhập ngũ tại TP.HCM sau quân trường đi thẳng qua đ/v lúc đó b.trưởng B3 tên Vũ ( SQ không số lính 84 đợt 2 quê QK.9 Hậu Giang. chắc lúc đó LM.1983 đag trên đường về xum hợp với GD roi ) Thời điểm mình vào đ/v C.trưởng C.5 là A Hứa quê ở Củ Chi. D.trưởng là A Huệ. Vào thời điểm đó D.8 vừa tham chiến trận Ô-bốc trên cao điểm 365-400 rút về xây dựng cứ. Tiểu đoàn nhận nhiệm vụ mới: Mùa mưa, bảo vệ E bộ, cơ động, chi viện, truy kích toàn địa bàn E.429 niếu các đ/v khác nồ súng ...
    X_X ... Mùa khô càn quét khu vực tam giác từ Puok-AnlongVeng-TaPen và suối lớn Ang-Thok, phục kích, chi viện, cho toàn bộ trục lộ 68-56 a-b từ AlongVeng đến TaPen ( phía bên trái trục lộ 56 ( 69 sau nầy ) từ chợ Samraong, lên các Phurm, Tonle'Sa , Koua-Mon , Louk-Tbeng , Kouk-Lolok , Ampil , Rumduol , do D.9 càn quét . Còn D.7 thì đóng chốt biên giới, bảo vệ C/tác K5 trên núi Kampuchia-Thailand giữa Ampil và Ban-Ta-Tum )
    Thoy vài hàng chào cả nhà và anh Linh_Moi.1983 , xin nhắc lai vài địa danh E.429 hoat động cuối cùng trước khi gải tán vào cuối năm 1988 mà mình nhớ được, để Anh có chút thông tin của Đ/v .( Xin lỗi vì bản đồ cá nhân có là của Pháp nên địa danh có thể khác với tiếng Anh )
    Chúc cả nhà vui vẻ và hẹn gặp lại lần Comment sau
    Sửa lần cuối bởi B-69; 31-10-2012 lúc 05:35 PM.

  2. #102
    Xin tu xoa Guest
    Trích dẫn Gửi bởi B-69 Xem bài viết
    Thoy vài hàng chào cả nhà và anh Linh_Moi.1983 , xin nhắc lai vài địa danh E.429 hoat động cuối cùng trước khi gải tán vào cuối năm 1988 mà mình nhớ được, để Anh có chút thông tin của Đ/v .( Xin lỗi vì bản đồ cá nhân có là của Pháp nên địa danh có thể khác với tiếng Anh )
    Chúc cả nhà vui vẻ và hẹn gặp lại lần Comment sau
    Bác xem bản đồ Mỹ, xem các địa danh trên (Khu vực Siemriep đến Sisophon):

    Link ảnh không bị resize:

    http://direct2.anhso.net/original/2/...2211955686.jpg



  3. Có 1 người thích bài viết này


  4. #103
    Ngày tham gia
    31-10-2012
    Bài viết
    3
    Thích
    2
    Đã được thích 0 lần trong 0 bài viết
    Ui da ! Cám ơn Bác Rongxanh nhiu lém ! híc híc... Cái bản đồ của Bác mới đúng là loại thời điểm mình được sử dụng tại đ/v :-bd Nhình lại nó cứ như thấy lại lòng bàn tay mình ngày đó, @-)
    - Thật sự minh không có thời gian để viết nhiều, nhưng thấy lại cái bản đồ của Bác thì ký ức đời lính lại quay về X_X Híc ! hôm nay công việc đem về nhà nhiều quá, mình xin hẹn lại hôm khác sẽ gửi mọi người vài câu chuyện vui trong đời lính lác của mình :!!Chào mọi người và xin cám ơn bác Rongxanh nhìu lém *@

  5. #104
    Ngày tham gia
    09-04-2011
    Bài viết
    30
    Thích
    12
    Đã được thích 15 lần trong 7 bài viết
    Chào bạn B-69...!
    Rất vui có thêm một người đồng đội 429 vào tham gia diễn đàn nầy
    Hi.hi...! B-69 còn có B-94 nữa phải không..? nhớ lại những năm ấy mình rất thân với anh Hứa Củ Chi, vì hai người cùng là BTrưởng. Tham gia trận đánh Bangtatum xong mình về VN học sỹ quan anh Hứa lên CPhó C5
    Năm 1987 mình trở lại đơn vị thì anh Phước lên CTrưởng anh Hứa CPhó, ba người chúng tôi có gặp nhau tại trục lộ 69 từ ngầm 1 vào ngầm 2. lúc đó C5 đang chốt đường, do thiếu cán bộ nên ban cán bộ E 429 điều tôi về C17 giữ chức CPhó công tác cho đến khi 429 giải tán, sau đó tôi bị điều động về Trung đoàn 88 cho đến ngày quân tình nguyện VN rút về nước. Thời gian chuẩn bị rút quân thì D8 về càn quét trong phum Soài-Rịa, và cơ động cho Sư 286 của bạn. Thời gian D8 đóng ở phum
    Soài-Rịa, có lẽ bạn biết Hùng " bò " quê Đồng Nai " lính 82 " bị địch bắt, hay theo địch gì đó...! hiện vẫn còn sống ( vì có tin đồn đã chết ) nhưng gần đây nghe nói bị tâm thần nhẹ
    Thời gian qua tôi và một số anh em có gọi điện thăm hỏi nhưng không liên lạc được với anh Hứa cho nên tôi nhờ bạn B-69 nếu có gặp thì xin cho tôi số đt anh Hứa. Hiện tại riêng cán bộ thì chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau qua điện thoại như anh Du - DTrưởng D8 sau nầy về ETrưởng 271, anh Phong DPhó D8, anh Lại đức Đồng CPhó C5, anh em chiến sĩ thì tôi có gặp thằng Thắng C5, số phon 0906765746 qua Thắng B-69 có thể gặp thằng Ngọc thằng Tám lính 84

    Linh_Moi.1983's Avatar

    Linh_Moi.1983

     17:54, 20th Nov 2012 #12121 

    Rồi trở về từ cỏi chết - cũng như chuyên quả Minh nhựa VN

    Linh_Moi.1983's Avatar

    Linh_Moi.1983

     17:51, 20th Nov 2012 #12120 

    Một câu chuyên khó tin nhưng có thật đây Bác ạ...! Em sẽ kể 3 câu chuyện về Hùng, như biết danh Hùng bò -

    Trungsy1's Avatar

    Trungsy1

     06:11, 20th Nov 2012 #12106 

    Bị Pốt bắt sao lại vẫn sống được à bác?


    Sửa lần cuối bởi Linh_Moi.1983; 20-11-2012 lúc 05:39 AM.

  6. Có 2 người thích bài viết này


  7. #105
    Ngày tham gia
    31-10-2012
    Bài viết
    3
    Thích
    2
    Đã được thích 0 lần trong 0 bài viết
    Hi.hi.. mấy loại RPG nầy ám ảnh đời lính "K" nhìu lắm đó Anh ! B-40, B-41, B-62, B-69, B-94 ... nhưng kinh d nhất là ông B-Cam của VN cải tiến gắn trái mìn Cam lên đầu trái đạn B-40 hic' hic' ! chổ đ/v mình đánh nhau thì Anh biết roài @_@ B.bb đủ sức hành quân là 10 chú thì 5 chú AK, 4 chú B-40, 1 chú B-69 ... B-40 đầu mìn Cam thì phải bắn hết tầm khoản 150~200m (tùy hướng gió, nhìn nó bay ngoài đồng trống mà lạnh gáo) còn B-69 thì híc híc thước ngắm và tầm bắn như AK ( mình chưa bao giờ ngắm bắn cây B-69 ^^ vì chưa bao giờ bắn trong tư thế vác vai ... ( mấy bạn khác đọc được đoạn nầy niếu không hiểu cũng đừng tò mò nhé ! cách bắn RPG của lính VN ở chiến trường "K" rất khó diễn tả tư thế bắn )... hihihi !!!
    -Thắng nào vậy A Linh_Moi.1983 ? Thắng quản lý C5 lính 85 Quận 3, hay Thắng lính 84 Q.8 ? không biết lúc ở đ/v A.Thắng ở B mấy của C5 ! Chứ lúc mình vào đ/v thì có gặp A Lít quê ở Long An đi viện 7E về do đánh chiếm cao điểm 365~400 bị trúng đạn nhọn mất nửa cánh tay trái! vậy chắc A biết A Dũng ( Ba` 8 ) lính 84 đi hoc SQ về nắm C7 quê Hậu Giang đá mìn mất 2 chân trên trục lộ 69 cách C18 4km về hướng Ampil trận C5+C7 đi cơ động giải vây cho D10 ( D10 của E.418 giải tán để lại cho E.429, Chốt cứ giữa 2 phum Ruin~Chup )... Niếu Anh có ở đ/v đầu năm 87 chắc biết vụ A.Hóa SQ LQ.ll quê BìnhTrịThiên qua C.5 thực tập đánh lính mới 86 tên Minh! sau đó đi chốt gần Phum Cà-Tum sáng ra gỡ mìn Claymore ôm nguyên trái luônX_X .... Tên Minh lính 86 C.5 nầy đập đầu chết 1 thằng PolPot chắc A không thể không biết ? ( chuyện nầy thật 100% còn nguyên do vì sao Minh đập đầu thằng PolPot mình sẽ kể chi tiết vào lúc khác )..Về việc A nói "Hùng Bò" thì mình có nghe chiến tích kinh d bỏ lựu đạn MK3 xuống hầm dân theo địch của Ông đó trên cứ F.912 Ban-Tawaeng của PolPot X_X ( không biết phải Hùng Bò mà Anh nhắc không)..
    Còn Anh muốn liên lạc với A Hứa thì chắc phải chờ mình có dịp về
    Phước Hải Long Điền Bà Rịa Vũng Tàu, hay qua nhà A Noãn D Phó D8 xin lai số Alo vì mình mới mất điện thoại rồi 8-> Anh cố gắn chờ liên lạc nhe ! Hi vọng sớm tìm lại được sđiện thoại của A Hứa giùm A ...

    B-69's Avatar

    B-69

     22:52, 4th Dec 2012 #12689 

    Chào và cám ơn Mod ! Đã sửa bài và rút kinh nghiệm ! Giờ mới hiểu vì sao bài viết trong Box nầy ít như vậy ! hy vọng mình còn hứng để sinh hoạt tiếp !

    No Avatar

    dongdoi_f2

     22:09, 4th Dec 2012 #12688 

    Thành viên B-69 hạn chế dùng từ kiểu teen nhé!, bạn nên sửa lại


    Sửa lần cuối bởi B-69; 04-12-2012 lúc 11:06 PM. Lý do: Mod nhắc nhở dùng từ kiểu Teen !

  8. #106
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,892 lần trong 1,021 bài viết
    MÙA XUÂN VÀ NỔI NHỚ ĐỒNG ĐỘI XƯA

    (Để tưởng nhớ đồng đội đã hi sinh ở chiến trường K)


    Một năm mới lại đến. Mùa Xuân đã về rồi. Khi mỗi một mùa xuân sang, tôi lại nôn nao nhớ về những cái Tết năm xưa ở chiến trường K. Nhớ những đồng đội đã vĩnh viễn không còn được đón xuân ở quê nhà. Những thân xác đồng đội còn thất lạc nơi rừng khộp rừng le và những đầm lầy mênh mông nước mùa mưa và trơ gốc lác thân năn mùa khô,.. với linh hồn lang thang mỗi chiều hoàng hôn xứ chùa tháp.
    Nơi đó, trong mười năm (1979-1989), biết bao người lính Việt Nam đã ngã xuống. Họ hy sinh vì chính quyền Việt Nam không chấp nhận một trong những chế độ diệt chủng tàn bạo nhất của thế kỷ 20. Chế độ đó được hoài thai từ đảng cộng sản Căm-pu-chia thập niên 1950s – 1960s và bị tiếm đoạt quyền điều hành bỡi một nhóm theo chủ nghĩa Maoist có nguồn gốc từ nhóm du học sinh ở Pháp. Chính quyền Khmer Đỏ, khi đã chiếm được thủ đô Phnompenh với sự hỗ trợ của cố vấn quan sự Trung Quốc đã bắt đầu chính sách thanh lọc xua đuổi cộng đồng người Khmer gốc Việt, những viên chức và gia đình chính quyền Lonnon, người ngoại quốc có nguồn gốc phương Tây; thanh trừng những người Khmer kháng chiến thân Việt và diệt chủng cả dân tộc mình. Bao máu xương, nước mắt, mồ hôi của người lính Việt Nam đã đổ xuống để xoá bỏ một chế độ diệt chủng tàn bạo đó
    ***

    Nơi đơn vị mình đóng quân thuộc Đông Bắc nước bạn. Đó là vùng lưu hành sốt rét nặng nhất theo bản đồ dịch tể của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO). Thủ phủ vùng Đông Bắc là S’tưng-t’reng. Một thị xã nhỏ nằm cạnh ngã ba sông. Những dòng sông Sê-san, Sê-kông, bắt nguồn từ Tây Nguyên Việt Nam, chảy về hướng Tây hòa nhập vào sông Mẹ (Mê-kông, Mè-khỏng). Một thị xã giữa miền rừng bao la bạt ngàn cây cối, được ví như “vầng trăng trôi giữa rừng thốt nốt”. Nơi đó, từ bao đời nay những người dân mang các sắc tộc Khmer, Lào, Thái, Hoa, Việt chung sống hiền hòa và đoàn kết bên nhau. Dù họ có nguồn gốc, sắc tộc từ những miền quê khác nhau nhưng họ cùng uống nước một dòng Mê-kông. Thế mà hơn ba năm tồn tại, chế độ diệt chủng Khmer Đỏ, được Trung Quốc hậu thuẫn, đã phá tan cuộc sống yên bình đó. Thị xã hoang tàn sau nạn diệt chủng. Dấu ấn của sự chết chóc vương vãi khắp nơi. Những đầm lầy đầy thây xương người thối rữa, Những hố chôn tập thể với những sọ người còn nguyên vết nứt, thủng. Sự chia lìa tứ tán của các sắc tộc cộng đồng cư dân. Sau thời kỳ diệt chủng khủng khiếp, những người dân còn sót lại và ly hương đã quay về xây dựng cuộc sống mới dưới sự chở che và giúp đỡ của những người lính Việt Nam. Mặc cho đài báo nước ngoài và phương Tây hồi đó ra rả suốt ngày bịa đặt và vu cáo, những người lính Việt Nam ngày đêm vẫn đồng cam cộng khổ giúp dân xây dựng, tổ chức lại cuộc sống. Đơn vị mình, bệnh viện Quân y 21 (B21, MT579) một bệnh viện tiền phương quân khu, có nhiệm vụ thu dung điều trị cả vùng Đông Bắc Căm-pu-chia và Nam Lào. Bệnh nhân là lính Việt, lính Cămpuchia và người dân địa phương. Không phân biệt sắc dân, tôn giáo, họ đều được điều trị và phục vụ hoàn toàn miễn phí như nhau. Người dân Khmer, Hoa, Lào, Việt đều rất quý trọng bộ đội Việt Nam. “Coong-tốp Việt Nam lơ-o-ná” (Bộ đội Việt nam tốt lắm!) là câu nói mình thường nghe mỗi khi đi đến đâu, tiếp xúc với bất cứ sắc dân nào ở đó. Khoa Truyền nhiễm – Da liễu của mình có bà mẹ nuôi gốc Hoa bị lính Khmer đỏ cắt gót chân Achille, coi bọn mình như con. Có anh chị nuôi Khăm-muội, người Lào coi cả khoa như người thân. Có những gia đình ngư dân gốc Hồng Ngự, Đồng Tháp mừng rỡ khi mình đến thăm bệnh cho con cái họ. Mỗi khi nhà có giỗ chạp, đám cưới hỏi, họ đều trân trọng mời bọn mình đến dự. Mỗi dịp Tết Nguyên đán hay Tết năm mới (Chuôn – Chơ – Năm – Thơ – Mây), bộ đội và dân là khách quý của nhau. Vui bên nhau với tiếng trống bập bùng lửa trại thâu đêm. Chúc cho nhau cuộc sống hòa bình an lành mãi mãi. Mình có những đứa trẻ người Khmer, người Lào, người Việt nhận làm cha đỡ đầu vì đã cứu chúng thoát khỏi tử thần từ những ca sốt rét ác tính, những ca tiêu chảy cấp. Dù đêm khuya hay mưa gió, bệnh viện mới khôi phục của bạn gọi yêu cầu là anh em lên đường chi viện và hỗ trợ cấp cứu, điều trị. Mình cũng đã từng nhiều lần cứu sống những người lính Khmer mà khi họ trốn ra viện, mới biết là quân của Polpot. Cũng chẳng sao, mình thường tâm niệm, họ là con bệnh. Cứu người thì không phân biệt chính kiến, phe phái. Có thể vì thế mà họ sẽ thức tỉnh và rời bỏ hàng ngũ Pôn-pốt để trở về làm người dân lương thiện. Mình còn nhớ như in, nhiều đồng bào ở thị xã Stưng-teng nắm tay chia sẻ sự hốt hoảng và lo lắng khi nghe Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch tuyên bố với đài BBC là Việt nam sẽ rút quân về nước vào năm 1990. Họ sợ Pôn-pốt trở lại. Họ sợ chính quyền mới không giữ được cuộc sống bình yên vừa có được. Mười năm sau, trước khi Việt Nam rút quân năm 1989, Căm-pu-chia đã hồi sinh. Cuộc sống đã khôi phục trở lại màu xanh của cây cối. Chùa chiền, trường học, bệnh viện, chợ búa đã được khôi phục và xây dựng lại. Những cánh rừng cao su xanh mướt trải dài không còn tiếng thét la của người dân vô tội. Những đêm hội dập dìu điệu múa lăm vông của những đôi trai gái. Cuộc sống lại đâm chồi nãy lộc như cấy cối sau mùa nắng hạn. Mùa xuân đã về trên đất nước Chùa Tháp. Đó cũng là giai đoạn khó khăn nhất của Việt Nam. Mỹ và phương Tây cấm vận kinh tế, vì đã coi Việt Nam xâm lược. Trung Quốc thì duy trì tình trạng chiến tranh ở biên giới phía Bắc. Bây giờ, sau ba mươi lăm năm nhìn lại, mới thấy trong đục trắng đen. Nhưng nhìn lại những máu xương bao thế hệ người lính Việt đã đổ xuống, mình vẫn băn khoăn liệu có hoài phí?
    ***
    Những năm 1979s -1989s, cuộc sống người dân Việt Nam vô cùng khó khăn nhọc nhằn. Nhưng vẫn là một cuộc sống hòa bình không có tiếng bom rơi đạn nổ. Trong tâm tư rất nhiều người, cuộc sống đan xen giữa thời bình thời chiến; giữa hai dòng tư tưởng hưởng thụ và cống hiến; giữa những hi sinh mất mát và bon chen tinh toán được thua ở đời. Với đa số người lính Việt, khi đã bước chân sang biên giới K là chỉ biết đang sống ở chiến trường. Cuộc sống người lính nay còn mai mất. Lương không đủ tiêu. Nhu yếu phẩm dùng chung. Cùng chia sẻ ca nước mát mùa khô và chuyền tay nhau điếu thuốc mùa mưa. Nhìn những đồng đội với tấm thân gầy xanh xao vàng bủng hay khấp khểnh trên chiếc nạng gỗ, những bệnh binh run lên từng cơn sốt rét rừng, sốt đái ra huyết; và biết ngày mai đến lượt mình,.. thì ai nỡ so đo tính toán thiệt hơn.
    Mình đã nhiều lần khóc thầm và thao thức trắng đêm mỗi khi không cứu được đồng đội là bệnh nhân của mình. Họ đến bệnh viện khi đã quá muộn. Đó là những ca đã suy thận hay mất máu nhiều vì đường xa, vì mưa liên miên tắc nghẽn giao thông, vì thiếu thuốc cần thiết; không cách gì cứu sống được nữa. Mình khóc vì lực bất tòng tâm. Khóc vì những cái chết trẻ của đồng đội. Đa số họ đều ở độ tuổi hai mươi và chưa được yêu lần nào.
    *****

    Nỗi nhớ Mùa Xuân còn là nỗi nhớ về mùa khô nơi nước bạn. Nhớ những cơn khát cháy họng khi đi qua những cánh rừng khộp, rừng săng lẽ bạt ngàn trơ trọi cành cây và lốp xốp lá khô. Nhớ những mùa chiến dịch giành lại các cao điểm trọng yếu, thương đồng đội bị thương, bị sốt rét hàng loạt đổ về nằm chật kín phòng bệnh. Nhớ những cơn mưa triền miên mút mùa làm nôn nao người lính; nhớ những tháng mùa khô cháy bỏng đất đá khô trắng rừng cây cỏ và thèm những cọng rau xanh… …. và văng vẳng còn đâu đây lời ca mỗi dịp xuân về : Con biết bây giờ mẹ chờ em trông… Bao lứa trai làng chào xuân chiến trường Không lẽ riêng mình êm ấm… …… (Xuân này con không về) Đồng đội ơi, những ai còn nằm bên đó mà chưa được đưa về với đất mẹ? Xin cho tôi gửi về miền xa ấy chút tình của người đồng đội cũ của các anh năm xưa ! Xin cho vong hồn các anh được siêu thoát !

    Bạn bè ơi, những ai còn nhớ đến một thời gian khổ mà thấm đẫm tình người, tình đồng đội ? Xin hãy đừng làm gì hổ thẹn với vong linh đồng đội mình còn lang thang nơi đất khách quê người !

    Sao Hồng
    Khu vực đền Preah Vihear nhìn từ Thailand, nơi đây để giành lại đền từ tay Polpot, bộ đội Sư đoàn 2 QK5 đã thương vong rất nhiều trong chiến dịch mùa khô 1984-1985. Trong đó có đại tá Lê Hồng Anh, sư trưởng bị mìn tăng làm bỏng độ II, III toàn bộ lưng, khi mất mới 38 tuổi.
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  9. #107
    Ngày tham gia
    17-12-2014
    Bài viết
    6
    Thích
    0
    Đã được thích 0 lần trong 0 bài viết
    chien truong k thât la khoc liêt, minh cung tung tham gia tu cuoi nam 1984 den dau năm 1986, dia ban tinh pursat duong 56 E11 f339 , bien gioi thai lan, co ban nao o dai ban do lien he nhe,

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •