CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456
Kết quả 51 đến 58 của 58

Chủ đề: Tìm hiểu các loại vũ khí trên thế giới

  1. #51
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,155
    Thích
    328
    Đã được thích 1,864 lần trong 995 bài viết
    Những mẫu xe tăng chiến đấu mạnh nhất hiện nay

    Xe tăng chiến đấu nào tốt nhất, hiện đại nhất trên thế giới và tại sao? Những câu hỏi này đã được các chuyên gia của trang quân sự ngày nay trả lời.



    Việc xếp hạng xe tăng được dựa trên khả năng bảo vệ, hỏa lực, độ chính xác và chuyển động của nó. Tất cả những xe tăng được đề cập dưới đây đều đặc biệt mạnh mẽ và có khả năng tàn phá cao, song chưa một chiếc nào từng chạm trán nhau trong các chiến dịch quân sự. Các phân tích đều dựa trên đặc điểm kỹ thuật và dữ liệu có sẵn.

    Những xe tăng trong danh sách này hiện đang được sử dụng, không có loại nào đang trong kế hoạch chế tạo hay mới chỉ là vật mẫu.

    Hiện thời, những mẫu xe tăng mạnh nhất trên thế giới bao gồm:

    Leopard 2A7, Đức



    Đây là phiên bản gần đây của xe tăng đã được thử thách và thành công Leopard 2. Loại mới này có thêm vỏ sắt và được nâng cấp các linh kiện điện tử.

    Xe tăng Leopard 2A7 được bảo vệ chắc chắn trước các mối đe dọa trong cuộc chiến thông thường và ở đô thị. Loại xe tăng này có hỏa lực chính xác hơn, bắn xa hơn những loại khác do súng của nó rất mạnh và có hệ thống kiểm soát bắn tiên tiến. Dù trọng lượng tăng, song khả năng chuyển động của xe tăng này cũng được cải thiện nhờ việc nâng cấp các bộ phận.

    Hiện không có kế hoạch sản xuất Leopard 2A7. Đức chỉ dự định nâng cấp 50-150 chiếc Leopard 2 thành mẫu 2A7. Ả-rập Xê út đang đặt hàng 200 chiếc xe tăng loại này.

    K2 Báo đen, Hàn Quốc



    Hiện thời xe tăng Báo đen là một trong những xe tăng chiến đấu hiện đại nhất thế giới, đánh bại những xe tăng mà Triều Tiên hoặc Trung Quốc đang có. Ngoài ra, cho tới giờ, nó là chiếc xe tăng chiến đấu đắt tiền nhất.

    Xe tăng này dùng lớp giáp sắt tổng hợp và có hệ thống bảo vệ chủ động, được trang bị động cơ diesel mạnh mẽ.

    Xe tăng mới này của Hàn Quốc đang trang bị súng 120mm mới nhất của Đức, tương tự loại dùng trên xe tăng Con báo 2A6 và 2A7. Nó còn có hệ thống kiểm soát hỏa lực tiên tiến có thể phát hiện, lần theo và tự động bắn vào các mục tiêu to cỡ một chiếc xe, hoặc trực thăng bay thấp mà không cần người điều khiển.

    M1A2 Abrams, Mỹ



    Đây là một trong những loại xe tăng chiến đấu đáng sợ nhất. M1A2 có khả năng bảo vệ đặc biệt, chống lại mọi vũ khí chống tăng nổi tiếng.

    Loại xe tăng này sử dụng lớp giáp tiên tiến, được củng cố bằng các lớp uranium rỗng và sở hữu công nghệ, cũng như lớp giáp sắt đặc biệt.

    Hiện Mỹ đang sử dụng hơn 1.500 chiếc M1A2, Kuwait dùng 218 chiếc và Ả rập Xê út dùng 373 chiếc.

    Challenger 2, Anh



    Challenger 2 được xem là một trong những loại xe tăng có hệ thống phòng vệ tốt nhất thế giới, đảm bảo khả năng sống sót cao cho kíp lái. Nó có khả năng bảo vệ cao, chống lại sự tấn công trực tiếp của các loại vũ khí.

    Động cơ của chiếc Challenger 2 yếu hơn so với các đối thủ phương Tây và di chuyển không nhanh như các loại xe tăng khác. Tuy nhiên, nó nổi tiếng về độ tin cậy của máy móc.

    Hiện thời Anh đang sử dụng 386 chiếc Challenger và Oman dùng 38 chiếc.

    Merkava Mk.4, Israel



    Merkava Mk.4 là một trong những mẫu tăng được bảo vệ tốt nhất trên thế giới. Loại này có một thiết kế khác thường với phần động cơ gắn ở phía trước, giúp tăng khả năng bảo vệ và khả năng sống sót cho kíp lái nếu nó bị hạ gục. Khi không chở theo vũ khí, xe tăng này có thể chở tới 10 người.

    Xe tăng loại này được trang bị hệ thống hỏa lực mới, gồm cả những tính năng hiện đại.

    Khả năng di chuyển của loại Merkava Mk.4 chỉ ở mức trung bình do nó quá nặng dù có một động cơ mạnh.

    Hiện chỉ có Israel dùng xe tăng này và nó không dành để xuất khẩu.

    TK-X, Nhật



    Xe tăng TK-X hay Type 10 là mẫu mới nhất được Nhật phát triển. Nó được đưa vào sử dụng năm 2012. Hiện thời, đây là một trong những xe tăng chiến đấu hiện đại nhất thế giới.

    Hiện, Nhật đang sử dụng 12 chiếc xe tăng loại này và không có nước nào khác sở hữu TK-X do luật pháp Nhật cấm xuất khẩu các thiết bị quân sự.

    Hoài Linh

    Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/1686...-hien-nay.html

    trucngon's Avatar

    trucngon

     16:45, 10th Apr 2014 #23995 

    Hình như thiếu mẫu Lecler của Pháp?


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  2. #52
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,155
    Thích
    328
    Đã được thích 1,864 lần trong 995 bài viết
    Nông dân Tây Ninh chế tạo, sửa hàng loạt xe bọc thép Campuchia

    TTO - Ông Trần Quốc Hải và ông Trần Quốc Thanh (con trai ông Hải) vừa được Vương quốc Campuchia trao huân chương Đại tướng quân nhờ đã chế tạo xe bọc thép cho Campuchia.



    Mời bạn đọc xem chùm ảnh về xe bọc thép của người nông dân ở Tây Ninh:
    Hai cha con ông Trần Quốc Hải (nông dân chế tạo máy bay ở Tân Châu, Tây Ninh) bên chiếc xe bọc thép mới chế tạo - Ảnh: Ngọc Hậu
    Gia đình ông Hải bên cạnh những chiếc xe của hai cha con ông sửa chữa và chế tạo - Ảnh: Ngọc Hậu
    Xe bọc thép mới do cha con ông Hải chế tạo - Ảnh: Ngọc Hậu
    Toàn cảnh xe bọc thép mới do ông Hải chế tạo - Ảnh: Ngọc Hậu

    Nguồn: http://tuoitre.vn/tin/kinh-te/the-gi...ao/669762.html

    He...He...! Tự hào quá ta! Nhưng sao nhà ta không tận dụng họ nhể?
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  3. #53
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,644
    Thích
    186
    Đã được thích 1,098 lần trong 748 bài viết
    Các tổ hợp tên lửa phòng không qua bài viết đăng trên báo Đất Việt!

    Bài thứ nhất của Aleksandr Khramchikhin , Phó giám đốc Viện phân tích chính trị và quân sự VHL Khoa học Nga đăng trên “Bình luận quân sự” Nga ngày 16/7/2017 với tiêu đề như trên. Hãy tạm coi đây là bản “sơ kết” (chắc chắn là không đầy đủ) “thành tích” của các tổ hợp tên lửa phòng không cho đến thời điểm này (7/2017).

    “Đã có nhiều nỗ lực chế tạo tên lửa phòng ngay từ thời kỳ Chiến tranh thế giới thứ hai, nhưng lúc đó đã không một nước nào đạt trình độ công nghệ tương ứng. Thậm chí đến thời kỳ Chiến tranh Triều Tiên cũng chưa có các tổ hợp tên lửa phòng không.Lần đầu tiên các tổ hợp này được sử dụng nhiều là trong Chiến tranh Việt Nam và chúng đã có ảnh hưởng to lớn đến kết cục cuộc chiến, - từ đó đến nay, các tổ hợp tên lửa phòng không là một trong những lớp phương tiện kỹ thuật tác chiến quan trọng nhất.

    S-75 – "VÔ ĐỊCH THẾ GIỚI" VĨNH VIỄN

    Trong vòng hơn nửa thế kỷ qua đã có hơn 20 kiểu tổ hợp tên lửa phòng không và các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai đạt được thành tích thực sự trong tác chiến. Tuy nhiên, trong đại đa số các trường hợp rất khó để xác định kết quả một cách chính xác.Thường là rất khó khẳng định một cách khách quan là chiếc máy bay hoặc máy bay lên thẳng cụ thể nào đó bị bắn hạ bằng loại vũ khí gì. Chưa kể đến việc các bên tham chiến cố tình nói dối nhằm mục đích tuyên truyền, và vì thế mà gần như không thể dựng lại được “một bức tranh thực sự khách quan”.Vì những lý do đó, sau đây chúng tôi chỉ dẫn những số liệu đã qua kiểm chứng tương đối kỹ lưỡng và được tất cả các bên liên quan thừa nhận. Kết quả tác chiến thực sự của tất cả các tổ hợp tên lửa phòng không còn cao hơn nhiều, thêm nữa, trong một số trường hợp, - có thể gấp nhiều lần.
    Tổ hợp tên lửa phòng không đầu tiên có thành tích trong tác chiến, không những thế, mà còn là thành tích vang dội, - đó chính là S-75 Xô Viết. Ngày 1/5/1960, tổ hợp này đã bắn hạ chiếc máy bay gián điệp U-2 của Mỹ trên bầu trời Ural và đã gây ra một vụ scandal quốc tế ầm ỹ.Sau đó, S-75 còn bắn rơi thêm 5 chiếc U-2 – 01 chiếc vào tháng 10/1962 trên không phận Cuba (sau đó thì thế giới chỉ còn cách một cuộc chiến hạt nhân chỉ một bước chân như chúng ta đã biết), 04 chiếc còn lại –trên bầu trời Trung Quốc từ 9/1962 đến tháng 01/1965.Nhưng “thời kỳ hoàng kim” của S-75 là thời kỳ tổ hợp này tham chiến tại Việt Nam, - trong các năm từ 1965 đến 1972 Liên Xô đã cung cấp cho Bắc Việt Nam 95 tổ hợp S-75 và 7.658 quả tên lửa có điều khiển đi kèm. Các khẩu đội tên lửa phòng không S-75 trong thời kỳ đầu do các trắc thủ Xô Viết điều khiển, nhưng sau đó đã được các chiến sỹ Việt Nam thay thế toàn bộ.
    Theo các số liệu của phía Xô Viết, các tổ hợp này đã bắn hạ hoặc là 1.293, hoặc thậm chí tới 1.770 máy bay Mỹ. Còn chính người Mỹ thừa nhận tổn thất của mình từ các tổ hợp này là 150-200 máy bay.Đến thời điểm hiện tại, số máy bay bị S-75 bắn rơi do chính người Mỹ thừa nhận là (theo từng kiểu máy bay cụ thể) như sau: 15 máy bay ném bom chiến lược B-52, 02-03 máy bay ném bom chiến thuật F-111, 36 máy bay cường kích A-4, 10 máy bay A-6, 18 chiếc A-7, 03 chiếc A-3, 03 chiếc A-1, 01 chiếc AC-130, 32 máy bay tiêm kích F-4, 08 chiếc F-105, 01 chiếc F-104, 11 chiếc F-8, 04 chiếc máy bay trinh sát RB-66, 05 chiếc RF-101 , 01 chiếc O-2 , 01 chiếc máy bay vận tải C-123 , 01 chiếc máy bay lên thẳng CH-53.Như đã nói ở phần trên, kết quả thực sự của S-75 tại Việt Nam chắc chắn còn cao hơn rất nhiều, nhưng cụ thể là bao nhiêu – đến giờ thì không thể xác định chính xác được.Lính tên lửa phòng không (các nước) A rập không bao giờ có thể so sánh được với các trắc thủ Xô Viết, với các chiến sỹ tên lửa phòng không Việt Nam về trình độ huấn luyện tác chiến, chính vì thế và kết quả tác chiến của họ khi sử dụng S-75 thấp hơn rất nhiều.Trong cuộc “Chiến tranh tiêu hao “từ 3/1969 đến tháng 9/1971, các tổ hợp S-75 Ai cập đã bắn hạ không ít hơn 03 máy bay tiêm kích F-4 và 01 chiếc “Mister”, 01 máy bay cường kích A-4, 01 máy bay vận tải “Piper Cub” và 01 sở chỉ huy trên không C-97 trên bầu trời kênh đào Suez.Kết quả thực sự có thể cao hơn, nhưng khác với Việt Nam ở chỗ là dù (hiệu quả tác chiến của S-75) có cao hơn, nhưng cùng không nhiều. Trong Cuộc chiên tranh tháng Mười 1973, S-75 Ai cập hạ ít nhất 02 chiếc F-4 và 02 chiếc A-4. Cuối cùng, vào tháng 6/1982, S-75 Syria hạ 01 chiếc tiêm kích Israel “Kfir–C2”.S-75 Iraq trong Cuộc chiến tranh với Iran năm 1980 -1988 đã bắn rơi ít nhất 04 chiếc F-4 và 01 chiếc F-5E của Iran.Kết quả thực tế có thể cao hơn vài lần. Trong Chiến dịch “Bão táp sa mạc” tháng 1-2 /1991, S-75 Iraq hạ 01 máy bay tiêm kích- ném bom Không quân Mỹ F-15E (số hiệu máy bay 88-1692), 01 máy bay tiêm kích hải quân Mỹ F-14 (số hiệu máy bay 161430), 01 máy bay ném bom của Anh “Tornado” (ZD717).Có thể cộng thêm vào thành tích của S-75 Iraq thêm từ 2 đến 3 chiếc máy bay nữa. Cuối cùng, ngày 19/3/1993, trong cuộc Chiến tranh Abkhazia, S-75 của Gruzia đã bắn hạ 01 chiếc máy bay tiêm kích Su-27 của Nga.Tính tổng cộng, nạn nhân của S-75 không ít hơn 200 máy bay (còn tại Việt Nam, ta tính riêng - con số nạn nhân của S-75 trên thực tế không ít hơn 500, và rất có thể là phải hơn 1.000 máy bay).Theo tiêu chí này (số máy bay bị bắn hạ), tổ hợp S-75 vượt xa tất cả các tổ hợp tên lửa phòng không khác trên thế giới cộng lại. Không loại trừ khả năng tổ hợp tên lửa phòng không Xô Viết này sẽ giữ giải “ quán quân thế giới “ vĩnh viễn.

    KẺ KẾ NHIỆM XƯNG ĐÁNG

    Tổ hợp tên lửa phòng không S-125 ra đời muộn hơn S-75, vì thế mà không kịp có dịp được có mặt tại Việt Nam và nó lần đầu được “thử lửa” trong “Cuộc chiến tranh tiêu hao” (A rập –Israel), hơn nữa, lại hoàn toàn do các kíp trắc thủ Xô Viết trực tiếp điều khiển. Mùa hè năm 1970, chúng đã bắn hạ đến 10 máy bay Israel.
    Trong cuộc Chiến tranh tháng Mười, ít nhất đã có 02 chiếc A-4, 01 chiếc F-4 và 01 chiếc “Mirage” (của Israel) bị S-125 bắn hạ. Kết quả thực tế có thể còn lớn hơn.
    Các S-125 Ethiopia (nhiều khả năng là do chính các kíp trắc thủ Xô Viết hoặc Cuba điều khiển) trong cuộc chiến tranh Ethiopia – Somalia (Đông Phi) 1977 -1978 đã bắn rơi ít nhất 02 chiếc Mi-21 của Somalia.S-125 Iraq cũng đã hạ 02 chiếc F-4E Iran và 01 chiếc F-16C của Mỹ (số hiệu máy bay 87-0257). Có lẽ các S-125 Iraq đã hạ không ít hơn 20 máy bay Iran, nhưng hiện không thể tìm được căn cứ nào để khẳng định một cách chắc chắn.S-125 Angola nhưng do kíp trắc thủ Cuba điều khiển tháng 3/1979 đã bắn rơi 01 chiếc máy bay ném bom “Canberra” của Nam Phi.Cuối cùng, toàn bộ tổn thất của không quân NATO trong cuộc xâm lược Nam Tư tháng 3- tháng 6 /1999 đều là công của S-125 Serbia. Đó là 01 máy bay ném bom “tàng hình” F-117 (số hiệu 82-0806) và 01 máy bay tiêm kích F-16C (số hiệu 88-0550), cả hai chiếc máy bay này đều là của Không quân Mỹ.Như vậy, số lượng các chiến thắng (máy bay đối phương bị hạ) đã được chính thức thừa nhận của S-125 không vượt quá con số 20, trên thực tế có thể cao hơn 2-3 lần.
    Hệ thống tên lửa phòng không có tầm bắn xa nhất trên thế giới S-200 chưa có (trong bảng vàng thành tích) một chiến thắng nào được chính thức được công nhận. Có thể, trong tháng 9/1983, S-200 Syria với kíp trắc thủ Xô Viết đã bắn rơi một máy bay AWACS E-2C của Israel.Ngoài ra, còn có một số ý kiến cho rằng trong cuộc xung đột Mỹ - Lybia mùa xuân năm 1986, S-200 Lybia đã hạ 02 máy bay cường kích hải quânA-6 và 01 máy bay ném bom F-111 của Mỹ.Nhưng ngay đến trong hàng ngũ chuyên gia Nga cũng không có nhiều người đồng ý với giả thuyết trên, mặc dù trong lòngrất muốn. Chính vì vậy mà không loại trừ khả năng là “chiến tích” duy nhất của S-200 cho đến thời điểm này là chiếc máy bay chở khách Tu-154 của Nga bị tổ hợp phòng không này của Ucraine bắn hạ vào mùa thu năm 2001.
    Hệ thống tên lửa phòng không hiện đại nhất của Bộ đội phòng không trước kia, nay là (sát nhập) Không quân LB Nga (chính xác hơn – Bộ đội đường không – vũ trụ Nga –ND), S-300P chưa bao giờ được sử dụng trong điều kiện tác chiến thực tế, thành thử các tính năng kỹ - chiến thuật ưu việt như đã công bố của chúng chưa được khẳng định trong thực tiễn trên chiến trường. Cũng có thể nói như vậy về S-400.Một số các chuyên gia “phòng lạnh” bàn tán, “chém gió” nhiều về “thất bại“ của các hệ thống tên lửa phòng không Nga vào tháng 4 năm nay (2017) khi “Tomahawk” Mỹ bắn phá căn cứ không quân Shayrat của Syria chỉ cho thấy sự thiếu hiểu biết tuyệt đối của các “chuyên gia“ này.
    Chưa ai chế tạo được và sẽ không bao giờ có thể chế tạo được các đài radar có thể nhìn xuyên qua lòng đất, bởi vì sóng vô tuyến không đi qua được các vật thể rắn. Các tên lửa có cánh phóng từ biển của Mỹ bay ngang qua và cách rất xa những trận địa của các hệ thống phòng không Nga, và điều quan trọng nhất, chúng bay sau các nếp gấp địa hình (dãy núi).Các radar Nga đơn giản là không thể nhìn thấy chúng, thành thử, không thể dẫn đường cho các tên lửa phòng không có điều khiển. Với bất cứ hệ thống phòng không nào cũng xảy ra tình huống “bất lực“ tương tự, bởi vì đến thời điểm hiện tại chưa có ai thay đổi được các định luật vật lý.Đó là chưa nói đến chuyện cả trên phương diện những tuyên bố công khai lẫn trên thực tế, Shaiyrat không được các tổ hợp tên lửa phòng không (Nga) bảo vệ, chính vì vậy mà làm gì có chuyện “bất lực” nào của tên lửa phòng không Nga trong trường hợp Shayrat?
    (Còn nữa)

  4. #54
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,644
    Thích
    186
    Đã được thích 1,098 lần trong 748 bài viết
    "Tiếp theo"

    KUB” , “KVADRATVÀ NHỮNG TỔHỢP KHÁC

    Các tổ hợp phòng không lục quân Xô Viết đã được sử dụng rộng rãi trong tác chiến. Trước hết, đó là tổ hợp tên lửa phòng không Kvadrat (phiên bản xuất khẩu” của tổ hợp tên lửa phòng không Lục quân Xô Viết “Kub”). Về cự ly bắn, nó gần bằng S-75, chính vì thế mà ở nước ngoài, chúng thường được sử dụng (biên chế) cho lực lượng phòng không chiến lược, chứ không phải cho phòng không lục quân.Trong cuộc Chiến tranh tháng Mười năm 1973, “Kvadrat” của Ai cập và Syria tổng cộng đã bắn rơi ít nhất 07 chiếc A-4, 06 chiếc F-4, 01 máy bay tiêm kích “ Super Mister”.
    Kết quả thực tế có thể còn cao hơn nữa. Ngoài ra, mùa xuân năm 1974, “Kvadrat” Syria, cũng có thể, bắn hạ thêm 06 chiếc máy bay Israel (nhưng đây là số liệu đơn phương của Liên Xô chưa được kiểm chứng).Nạn nhân của “Kvadrat” Iraq ít nhất là 01 chiếc F-4, 01 chiếc F-5 của Iran và 0-1 chiếc F-16C của Mỹ (số hiệu 87-0288). Nhiều khả năng hơn cả, có thể cộng thêm một đến hai chục chiếc máy bay Iran và từ 01 đến 02 chiếc máy bay nữa Mỹ vào dánh sách này.
    Trong Cuộc chiến tranh giành độc lập của Tây Sahara chống Maroc (Cuộc chiến này đến nay vẫn chưa kết thúc), Algeria ủng hộ Mặt trận POLISARIO đấu tranh giành độc lập và cung cấp cho Quân khởi nghĩa một số lượng đáng kể các phương tiện phòng không. Trong số đó, tổ hợp “Kvadart” đã bắn rơi ít nhất 01 chiếc F-5A Maroc (tháng 1/1976). Ngoài ra, tháng 1/1985. “Kavadrat” của chính Algeria đã hạ 01 chiếc tiêm kích “Mirage-F1” của Maroc.Cuối cùng, trong cuộc Chiến Lybia – Tchad những năm 1970 -1980, người Tchad đã thu được một số tổ hợp “Kvadrat” của Lybia, một “Kvadrat” chiến lợi phẩm đã bắn rơi chiếc máy bay ném bom Tu-22 của chính Lybia.Người Serbia sử dụng rộng rãi tổ hợp “Kvadart” những năm 1993-1995 trong cuộc chiến tranh tại Bosnia và Hercegovina.
    Tháng 9/1993, “Kvadrat” đã hạ 01 chiếc MiG-21 của Croatia, tháng 4/1994 – 01 chiếc “Sea Harrier” FRS1 cất cánh từ tàu sân bay “Ark Royal” của Anh (nhưng có nguồn khác cho rằng, chiếc máy bay này bị tổ hợp tên lửa phòng không vác vai “Strela-3” bắn hạ).
    Lần cuối, vào tháng 6/1995, nạn nhân của “Kvadrat” Serbia là chiếc F-16C của Không quân Mỹ (số hiệu 89-2032).Như vậy, xét tổng thể, nếu tính theo kết quả thì trong số các tổ hợp tên lửa phòng không “cỡ lớn“, Kvadart có lẽ đã qua mặt S-125 và đứng thứ hai, nhưng xếp sau S-75.Tổ hợp tên lửa phòng không được phát triển từ “Kub” là Buk hiện nay vẫn được coi là một tổ hợp tương đối hiện đại. Đã có những máy bay bị nó bắn hạ. mặc dù “thành tích” này của “Buk” không làm cho chúng ta (người Nga) vui sướng.
    Tháng 1/1993, trong cuộc chiến Abkhazia, “Buk” của Nga đã bắn nhầm chiếc cường kích L-39 của Abkhazia (đồng minh).
    Trong cuộc chiến 5 ngày tại Kavkaz tháng 8/2008, tổ hợp “Buk” của Gruzia do Ucriane viện trợ đã bắn rơi các máy bay ném bom Tu-22M va Su-24 của Nga, và có thể, hạ tới 03 chiếc cường kích Su-25. Cuối cùng, đó là một số vấn đề liên quan đến chiếc “Boeing -777” xấu số của Malaixia trên bầu trời Donbass tháng 7/2014, nhưng trong trường hợp này, còn rất nhiều điều chưa rõ ràng và rất lạ lùng.

    Tổ hợp tên lửa phòng không lục quân Osa của Quân đội Syria, cứ theo số liệu phía Xô Viết cung cấp thì từ tháng 4/1981 đến tháng 5/1982 đã bắn rơi 08 máy bay Israel, cụ thể là: – 04 chiếc F-15 , 03 chiếc F-16, 01 chiếc F-4. Tuy nhiên, không hề có một bằng chứng cụ thể nào chứng minh, rất có thể, đó toàn là những chiến thắng tự nghĩ ra.
    Duy nhất có một “thành tích” được khẳng định chắc chắn của “Osa” Syria là một chiếc F-4E Israel, bị bắn hạ tháng 7/1982.
    Mặt trận POLISARIO nhận tổ hợp tên lửa phòng không không chỉ từ Algeria mà còn từ Lybia. Chính “Osa” do Lybia cung cấp vào tháng 10 /1981 đã bắn hạ 01 chiếc “Mirage – F1 “và 01 máy bay vận tải C-130 của Maroc.Tổ hợp tên lửa phòng không ”Osa” của Angola (chính xác hơn – của Cuba) vào tháng 9/1987 đã bắn hạ 01 chiếc AM-3CM của Nam Phi (máy bay trinh sát hạng nhẹ do Ý sản xuất). Có thể còn một số máy bay và máy bay lên thẳng nữa của Nam Phi cũng là nạn nhân của “Osa”.Có khả năng, “Osa” Iraq vào tháng 1/1991 đã bắn rơi 01 chiếc “Tornado” số hiệu ZA403 của Anh.Gần đây nhất, vào tháng 7-8 /2014, quân ly khai Donbass đã sử dụng “Osa” chiến lợi phẩm bắn rơi chiếc một máy bay cường kích Su-25 và 01 máy bay vận tải An -26 của Không quân Ucraine.Nhưng nhìn chung, thành tích của “Osa” là tương đối khiêm tốn. Tổ hợp tên lửa phòng không “Strela-1” và biến thể sâu của nó là “Strela-10” cũng có thành tích hạn chế.Tháng 12/1983, trong các trận đánh giữa Quân Syria và quân các nước NATO, “Strela-1” Syria đã bắn rơi 01 chiếc máy bay cường kích hải quân A-6 của Mỹ (số hiệu 152915).Tháng 11/1985, lính đặc nhiệm Nam Phi sử dụng “Strela-1” chiến lợi phẩm bắn hạ chiếc máy bay vận tải Xô Viết An-12 trên không phận Angola. Về phần mình, tháng 2/1988, 01 chiếc “Mirage –F1” của Nam Phi cũng đã bị hoặc là “Strela-1”, hoặc là “Strela-10” bắn rơi. Có thể, trong danh sách nạn nhân của hai kiểu tên lửa này tại Angola còn có một số chiếc máy bay và máy bay lên thẳng nữa của Nam Phi.
    Tháng 12/1988, một chiếc máy bay dân sự Mỹ DC-3 đã bị “Strela-10” của Mặt trận POLISARIO bắn nhầm tại Tây Sahara.Lần gần dây nhất, trong chiến dịch “Bão táp sa mạc” (Iraq), ngày 15/2/1991, “Strela-10” Iraq đã bắn rơi 02 chiếc cường kích A-10 của Không quân Mỹ (số hiệu 78-0722 và 79-0130). Có thể, “Strela-1” và “Strela-10” còn diệt thêm một số máy bay nữa của Mỹ.

    Tổ hợp tên lửa phòng không lục quân tầm gần hiện đại nhất của Nga Tor và tổ hợp tên lửa – pháo phòng không TunguskaPantsir chưa xung trận lần nào, thành thử chưa bắn hạ được chiếc máy bay hoặc (và) máy bay lên thẳng nào.Mặc dù cũng đã có có những tin đồn chưa được kiểm chứng về việc “Pantsir” đã “lập được thành tích tại Donbass - đã hạ 01 máy bay ném bom Su-24 và 01 máy bay lên thẳng tấn công Mi-24 của Không quân Ucraine.

    "Còn nữa"

  5. #55
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,644
    Thích
    186
    Đã được thích 1,098 lần trong 748 bài viết
    "Tiếp theo"

    Thành tích khiêm tốn của các đồng nghiệp phương Tây

    Thành tích của các tổ hợp tên lửa phòng không Phương Tây khiêm tốn hơn nhiều so với các tổ hợp Xô Viết/Nga. Vấn đề chưa hẳn là do các tính năng kỹ- chiến thuật của chúng, mà nguyên nhân quan trọng hơn nhiều – đó là đặc điểm xây dựng, bố trí hệ thống phòng không (xuất phát từ quan điểm, học thuyết xây dựng hệ thống phòng không).Liên Xô và các nước thân Liên Xô trong cuộc chiến chống lại không quân đối phương thiên về sử dụng các phương tiện phòng không mặt đất, trong khi đó thì các nước Phương Tây - chủ yếu dựa vào các máy bay tiêm kích.
    Tổ hợp “ Hawk”

    Kiểu tên lửa phòng không Phương Tây có “thành tích” nổi trội nhất là tổ hợp tên lửa phòng không Mỹ Hawk và biến thể cải tiến sâu của nó. Gần như tất cả các “chiến công” đều mang tên tổ hợp tên lửa kiểu này trong trang bị của Quân đội Israel.
    Trong cuộc "Chiến tranh tiêu hao", “Hawk” đã hạ 01 chiếc Il -28, 04 chiếc Su-7, 04 chiếc MiG-17, 03 chiếc MiG-21 của Không quân Ai cập.Còn trong cuộc "Chiến tranh tháng Mười” nạn nhân của “Hawk” là 04 chiếc MiG-17, 01 MiG-21, 03 chiếc Su-7, 01 chiếc “Hunter”, 01 chiếc Mirage -5, 02 chiếc Mi-8 của Không quân Ai cập, Syria, Jorrdan và Lybia.Lần cuối, vào năm 1982, 01 chiếc MiG-25 và có thể, thêm 01 chiếc MiG-23 nữa đã bị tổ hợp này bắn hạ trên không phận Libăng.
    Trong cuộc Chiến trang Iraq – Iran (1980 -1988), các tổ hợp “Hawk” của Iran “tự ” bắn rơi 02- 03 chiếc tiêm kích F-14 và 01 chiếc F-5 của chính Không quân Iran, và khoảng 40 máy bay Iraq.
    Tháng 9/1987, tổ hợp “Hawk”của Pháp đã hạ 01 máy bay ném bom Tu-22 của Lybia trên bầu tròi thủ đô N'Djamena của Tchad.Ngày 2/8/1990, “Hawk” cải tiến của Kuwait đã bắn rơi 01 chiếc Su-22 và 01 chiếc MiG-23BN của Không quân Iraq khi Quân Iraq xâm nhập Kuwait.Nhưng sau đó, tất cả các tổ hợp tên lửa phòng không Kuwait đều rơi vào tay Quân Iraq “và chúng được sử dụng để chống lại Không quân Mỹ và các đồng minh , tuy nhiên – “ Hawk” trong tay Quân Iraq đã không làm nên chuyện gì .
    Khác với S-300P , tổ hợp tên lửa tầm xa tương đương của Mỹ là “Patriot” được sử dụng trong cả hai cuộc chiến tranh Iraq.Mục tiêu chủ yếu của “Patriot” là các tên lửa đạn đạo Xô Viết đã lạc hậu của Iraq R-17 (chính là “ Scud”). Hiệu quả của “Patriot” rất thấp, và vì thế, trong năm 1991, chính “Scud” đã gây ra tổn thất sinh mạng lớn nhất cho người Mỹ.Trong cuộc Chiến tranh Iraq lần thứ hai mùa xuân năm 2003, “Patriot” đã lần đầu tiên bắn hạ 02 chiếc máy bay, nhưng “ thành tích này” lại không thể khiến người Mỹ tự hào.Lý do – cả hai chiếc đều là “của quân ta”: 01 chiếc “Tornado” của Anh (số hiệu ZG710) và 01 chiếc F/A-18C của Không quân hải quân Mỹ (số hiệu 164974).Cũng thời gian đó, một chiếc F-16C Không quân Mỹ đã phóng tên lửa chống radar diệt một bệ phóng của tiểu đoàn “Patriot”.Theo một số nguồn tin khẳng định thì viên phi công F-16C của Mỹ đã không bắn lầm mà là phóng tên lửa có chủ ý, bởi vì nếu không thì chính anh ta sẽ trở thành nạn nhân của lính phòng không Mỹ.
    Tổ hợp “Patriot”
    Thành tích của “Patriot” Israel khi tấn công các mục tiêu là R-17 Iraq trong năm 1991 cũng tương đối đáng ngờ.Tháng 9/2004 , “Patriot” Israel đã bắn hạ chiếc máy bay đầu tiên của đối phương – đó là chiếc Su-24 Syria bay lạc (hay xâm nhập) không phận Israel.Trong các năm 2016-2017, “Patriot” của Israel đã nhiều lần bắn các máy bay không người lái bay đến Israel từ Syria, nhưng trong phần lớn các trường hợp – không bắn hạ được mục tiêu (trong khi đó giá tiền của tất cả các máy bay không người lái bị bắn cộng lại cũng không bằng một quả tên lửa “Patriot”).Mới nhất, “Patriot” của A rập Saudi, có thể, đã tiêu diệt được 01 hoặc 02 quả R-17 do người Houthi Yemen phóng vào lãnh thổ nước này trong các năm 2015-2017, tuy nhiên, đã có nhiều tên lửa kiểu này và các tên lửa hiện đại hơn là “Tochka” đã bắn vào các mục tiêu trên lãnh thổ A rập Saudi và gây rất nhiều tổn thất cho Liên quân do A rập Saudi đứng đầu.Như vậy, có lẽ phải thừa nhận là hiệu quả của hệ thống tên lửa phòng không “Patriot” là rất thấp.
    "Còn tiếp"


  6. #56
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,644
    Thích
    186
    Đã được thích 1,098 lần trong 748 bài viết
    "Tiếp"

    Các tổ hợp tên lửa phòng không tầm ngắn của Phương Tây có những thành tích rất khiêm tốn, nhưng, như đã nói, đấy không phải là vì các nhược điểm kỹ thuật, mà chủ yếu là vì đặc điểm sử dụng chúng trong tác chiến.Ví dụ, trong bảng“ thành tích” của tổ hợp tên lửa phòng không Mỹ Chaparralchỉ duy nhất có một máy bay – đó là chiếc MiG-17 của Syria do tổ hợp kiểu này của Israel bắn hạ trong năm 1973.
    Tổ hợp tên lửa phòng không “Chaparral”
    Tổ hợp tên lửa phòng không Anh “Rapier” cũng mới hạ được 01 chiếc máy bay – đó là chiếc tiêm kích ‘Dagger' do Israel sản xuất của Không quân Argentina trên bầu trời Falkland tháng 5/1982
    Tổ hợp tên lửa phòng không Anh “ Rapier”
    Tổ hợp tên lửa phòng không Pháp “Roland” có thành tích đáng nể hơn so với các đồng nghiệp vừa được nhắc tới. Các “ Roland” Argentina đã bắn rơi 01 chiếc “Harrier –FRS1” ( số hiệu XZ456) của Anh trên không phận Falkland.
    Còn “Roland” của Iraq cũng đã hạ ít nhất 02 máy bay Iran (F-4E và F-5E) , và có thể, 02 chiếc Tornado của Anh (ZA396 , ZA467), cùng 01 chiếc A-10 của Mỹ, tuy nhiên cả “3 chiến thắng” này đều là những tuyên bố bằng lời, chưa có “vật chứng” thuyết phục kèm theo.Chỉ có điều đáng lưu ý là tất cả các máy bay bị “Roland” do Pháp sản xuất bắn hạ dù trên các chiến trường khác nhau – đều là các máy bay Phương Tây sản xuất.Còn một loại phương tiện phòng không rất đặc biệt nữa là các tổ hợp tên lửa phòng không trên tàu. Nhưng duy nhất chỉ có các tổ hợp tên lửa trên tàu của Hải quân Anh là đã lập thành tích “trong chiến đấu” vì Hải quân Anh tham gia cuộc chiến Falkland.Tổ hợp tên lửa phòng không hạm SeaDart đã hạ 01 chiếc máy bay ném bom Argentina (nhưng do Anh sản xuất) “Canberra”, 04 chiếc cường kích A-4, 01 chiếc máy bay vận tải Learjet 35 (LJ35), 01 chiếc máy bay lên thẳng do Pháp sản xuất SA330L.Còn tổ hợp tên lửa phòng không “Sea Cat” – 02 chiếc A-4C. Tổ hợp tên lửa phòng không “Sea Wolf” đã bắn rơi 01 chiếc “Dagger” và 03 chiếc A-4B.

  7. #57
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,644
    Thích
    186
    Đã được thích 1,098 lần trong 748 bài viết
    Mũi tên xuyên (Strela) và mũi tên nhọn (Igla)

    Cần phải dành riêng một phần để nói về các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai – chúng đã trở thành một loại phương tiện phòng không chuyên biệt.Lý do – nhờ có các tổ hợp này mà mà không chỉ có lính bộ binh, mà ngay cả du kích và quân khủng bố cũng có thể bắn hạ máy bay và các mục tiêu trên không còn dễ xơi hơn là các máy bay lên thẳng.Và cũng vì thế mà việc xác định chính xác số “nạn nhân” của một tổ hợp tên lửa phòng không vác vai cụ thể nào đó thậm chí còn khó hơn là xác định nạn nhân của các tổ hợp tên lửa phòng không “cỡ lớn”.Không quân Xô Viết và Không quân lục quân Xô Viết đã hứng chịu tổn thất lớn từ các tên lửa phòng không vác vai tại Afganistan trong các năm 1984 – 1989 – ít nhất là 72 máy bay và máy bay lên thẳng.Quân du kích Afganistan đã sử dụng chính tổ hợp tên lửa Xô Viết Strela-2” và các bản copy Trung Quốc và Ai cập là HN-5 (Trung Quốc), Ainal-Sacr (Ai cập), tổ hợp tên lửa Mỹ RedEyeStinger, cũng như “Blowpipe của Anh.
    Rất khó để xác định chính xác tổ hợp tên lửa phòng không vác vai nào đã bắn hạ chiếc máy bay cụ thể nào đó. Các tình huống tương tự như vậy có thể gặp trong chiến dịch “Bão táp sa mạc”, trong các cuộc chiến tranh ở Angola, Chesnia, Abkhazia, Nagornyi Karabak và v.v .Thành thử, những số liệu dẫn ra sau đây về kết quả tất cả các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai, đặc biệt là của Xô Viết và của Nga, phải được coi là thấp hơn nhiều so với thực tế.Nhưng bên cạnh đó, phải thừa nhận một thực tế không thể tranh cãi là trong số các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai thì “Strela-2” Xô Viết cũng có một vị thế tương tự như S-75 trong “hàng ngũ” các tổ hợp tên lửa phòng không “lớn ” – tức “Strela-2” giữ chức “vô địch tuyệt đối”, và không loại trừ khả năng, “vô địch vĩnh viễn” .“Strela-2” được sử dụng lần đầu “bởi” người Ai cập trong cuộc “Chiến tranh tiêu hao”.
    Năm 1969, chúng (“Strela-2”) đã hạ trên kênh đào Suez từ 06 chiếc (02 chiếc “Mirage”, 04 chiếc A-4) đến 17 chiếc máy bay Israel.
    Trong cuộc “Chiến tranh tháng Mười” – “Strela-2” bắn rơi không ít hơn 04 chiếc A-4 và 01 chiếc máy bay lên thẳng CH-53. Trong các tháng 3,4,5/1974, “Strela-2” Syria diệt từ 03 (02 chiếc F-4, 01 chiếc A-4) đến 08 chiếc máy bay Israel.Sau đó, trong giai đoạn từ 1978 đến 1986, các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai kiểu này của Syria và của du kích Palestin đã bắn rơi 04 máy bay (01 chiếc “Kfir”, 01 F-4, 02 chiếc A-4), 03 chiếc máy bay lên thẳng (02 chiếc AH-1, 01 chiếc UH-1) của Không quân Israel và 01 chiếc máy bay cường kích hải quân A-7 (số hiệu 157486) của Không quân hải quân Mỹ.“Strela -2” được sử dụng trong giai đoạn cuối trong cuộc Chiến tranh Việt Nam. Từ đầu năm 1972 đến tháng 1/1973 “Strela-2” Việt Nam đã bắn rơi tới 29 máy bay Mỹ (01 chiếc F-4 , 07 chiếc O-1, 03 chiếc O-2, 04 chiếc OV-10, 09 chiếc A-1, 04 chiếc A-37) và 14 máy bay lên thẳng (01 chiếc CH - 47, 04 chiếc AH-1, 09 chiếc UH-1).Tính từ khi Mỹ rút quân khỏi Việt Nam đến lúc kết thúc chiến tranh 30/4/1975, còn có tới từ 51 đến 204 máy bay và máy bay lên thẳng của Không quân Việt Nam Cộng hòa bị “Strela -2” Bộ đội Việt Nam bắn hạ.
    Sau đó, trong các năm 1983-1985, Bộ đội Việt Nam còn dùng “Strela-2” hạ thêm ít nhất là 02 chiếc máy bay cường kích của A-37 của Không quân Thái Lan.Năm 1973, Quân khởi nghĩa Guiné-Bissau (Tây Phi) đã dùng “Strela-2” hạ 03 chiếc máy bay cường kích G-91 và 01 chiếc máy bay vận tải Do-27 của Bồ Đào Nha.Trong các năm 1978 -1979, các chiến binh Mặt trận POLISARIO sử dụng “Strela-2” này bắn rơi 01 chiếc cường kích “Jaguar” của Pháp và 03 chiếc tiêm kích của Maros (01 chiếc F-5A , 02 chiếc “Mirage –F1”, còn trong năm 1985 – chiếc máy bay nghiên cứu khoa học Do-228 của Đức khi đang trên đường bay đến Nam Cực .Còn tại Afganistan – ít nhất có 01 chiếc cường kích Su-25 Xô Viết là nạn nhân của “Strela-2” .

  8. #58
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,644
    Thích
    186
    Đã được thích 1,098 lần trong 748 bài viết
    Tiếp....

    "Strela-2” Lybia vào tháng 7/1977, có thể, cũng đã hạ 01 chiếc MiG-21 Ai cập, còn trong tháng 5/1978 – 01 chiếc “Jaguar “ của Pháp. Cũng trong thời gian đó, Quân Nam Phi với “Strela -2“ chiến lợi phẩm đã hạ 01 chiếc tiêm kích MiG-23ML Angola (có lẽ chính xác hơn là của Cuba).
    Về phía mình, lính Cuba cũng dùng tổ hợp này bắn rơi ít nhất 02 chiếc cường kích “Impala” (Linh dương) của Không quân Nam Phi. Chắc chắn trên thực tế con số máy bay bị “Strela-2“ hạ còn lớn hơn nhiều.
    Tháng 10/1986, “Strela -2” Nicaragoa đã bắn rơi chiếc máy bay vận tải C-123 của Mỹ đang chở hàng cho phe đối lập.Trong các năm 1990 -1991, Không quân Salvador mất 03 máy bay (01 chiếc O-2 , 01 chiếc A-37) và 04 máy bay lên thẳng (02 chiếc “Hughes -500“ 02 chiếc UH-1” từ “Strela-2” của quân du kích.Trong chiến dịch “Bão táp sa mạc”, “Strela-2” Iraq bắn rơi 01 “Tornado” của Anh (số hiệu ZA392 hoặc ZA791), 01 “Gunship“ AC-130 của Không quân Mỹ (số hiệu 69-6567), 01 chiếc AV-8B Không quân hải quân Mỹ (số hiệu 162740).
    Trong cuộc Chiến tranh Iraq lần thứ hai, trong tháng 1/2006, các chiến binh Iraq đã dùng các tổ hợp này hạ 01 chiếc máy bay lên thẳng chiến đấu AH-64D “Apache” Không quân lục quân Mỹ (số hiệu 03-95 395) .Tháng 8/1995, trên không phận Bosnia, “Strela-2” của Serbia (theo một số nguồn khác – “Igla” ) đã bắn rơi chiếc máy bay ném bom Pháp “Mirage-2000N” (số hiệu 346).Lần mới nhất, tháng 5-6 /1997, người Kurd đã cũng “Strela-2” bắn rơi các máy bay lên thẳng AH-1W và AS532UL của Thổ Nhĩ Kỳ.
    Kiểu tổ hợp tên lửa phòng không vác vai Xô Viết hiện đại hơn (“Strela-2”) là “Strela-3”, “ Igla -1” và “Igla” không gặp may, vì chúng gần như chưa “lập được một chiến tích nào“.Hiện nạn nhân của “ Strela-3” mới là 01 chiếc “Harrier” của Anh tại Bosnia ( Nam Tư cũ) vào tháng 4/1994 (có thông tin đây là chiến tích của “Kvadrat” như đã nói ở phần trên).Tổ hợp tên lửa phòng không vác vai “Igla” “ chia sản phẩm” với “Strela-2” chiếc “Mirage-2000N ” số hiệu 346 như đã đề cập ở trên).Ngoài ra , trong “danh sách” chiến thắng của “Igla” còn có 01 chiếc F-16C (số hiệu 84-1390 ) của Không quân Mỹ tại Iraq tháng 2/1991, 02 chiếc máy bay lên thẳng chiến đấu Mi-24 và 01 chiếc máy bay cường kích Su-25 của Gruzia tại Abkhazia trong các năm 1992-1993 và 01 chiếc Mi-26 của Nga tại Chesnia tháng 8/2002 (làm 127 người thiệt mạng).
    Mùa hè năm 2014, các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai không rõ kiểu gì được cho là đã bắn hạ 03 chiếc cường kích Su-25, 01 tiêm kích MiG-29, 01 máy bay trinh sát An-30, 03 máy bay lên thẳng tấn công Mi-24 và 02 máy bay lên thẳng đa năng Mi-8 của Không quân Ucraine trên không phận Donbass.Trên thực tế, tất cả các tổ hợp tên lửa phòng không Xô Viết/Nga, kể cả “Strela-2” trong các cuộc chiến tranh tại Iraq, Afganistan, Chesnia, Abkhazia, Nagornyi Karabak chắc chắn đã có rất nhiều thành tích.

    Trong số các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai Phương Tây, kỷ lục về chiến công thuộc về “Stinger” của Mỹ, Tại Afganistan, chúng đã hạ ít nhất 01 cường kich Su-25 của Không quân Liên Xô, 01 MiG-21 của Không quân Afganistan, nhiều máy bay vận tải Xô Viết An-26RT và An-30, 06 máy bay lên thẳng chiến đấu Mi-24 và 03 máy bay lên thẳng vận tải Mi-8.Thành tích thực sự của “Stinger” trong cuộc chiến tại Afganistan chắc chắn là cao hơn nhiều những con số vừa dẫn ( ví dụ, chỉ riêng Mi-24, đã có thể có tới 30 chiếc bị Stinger bắn hạ), mặc dù nếu xét “tổng số chiến thắng” thì “ Stinger” vẫn kém xa so với “Strela-2”.Tại Angola, lính Nam Phi dùng “Stinger” hạ ít nhất 02 MiG-23ML.Người Anh cũng đã sử dụng các tổ hợp này tại Falkland và đã hạ 01 máy bay cường kích “Pukava” và 01 máy bay lên thẳng vận tải SA330L của Argentina.Kiểu tên lửa phòng không vác vai cũ hơn (“Stinger” ) của Mỹ là “Red Eye” cũng đã được Israel sử dụng để chống lại Không quân Syria.Chính “ Red Eye” Israel đã hạ tới 07 chiếc Su-7 và MiG-17 trong cuộc Chiến tranh tháng Mười và 01 chiếc MiG-23BN tại Libăng năm 1982.Lính Contras Nicaragoa cũng đã dùng “Red Eye” hạ 04 máy bay lên thẳng Mi-8 của Quân chính phủ Nicaragoa trong những năm 80. Cũng các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai này đã bắn hạ một số máy bay và máy bay lên thẳng Xô Viết tại Afganistan (có thể - đến 03 chiếc Mi-24), nhưng không có một số liệu và bằng chứng cụ thể nào để xác minh.Cũng có thể nói như vậy về việc sử dụng tổ hợp tên lửa phòng không vác vai “Blowpipe” của Anh tại Afganistan. Chính vì vậy , mà chỉ có 02 chiến thắng được xác định chắc chắn và được ghi nhận cho “Blowpipe”. Cả hai chiến thắng đó đều giành được trong cuộc chiến Falkland – và điều thú vị là trong cuộc chiến này cả hai bên đối đầu đều sử dụng “Blowpipe”.Và cả hai bên đều có thành tích – “Blowpipe” của Anh hạ chiếc cường kích MB339A của Argnetina, còn “Blowpipe” Argentina – chiếc tiêm kích “ Harrier GR3” của Anh.

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •