CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 11 đến 16 của 16

Chủ đề: Tiếp vận Trường Sa

  1. #11
    Ngày tham gia
    26-09-2010
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    1,596
    Thích
    568
    Đã được thích 254 lần trong 192 bài viết

    Re: Tiếp vận Trường Sa

    NGÀY 2:

    Bình minh bắt đầu ló rạng chỗ chân trời. Tôi gắng dậy đi về phía đuôi tàu, đánh răng rửa mặt và làm vệ sinh cá nhân. Nước trên tàu lờ lợ, đục đục và có vị hơi hơi thiu, nhưng dù sao vẫn là nước ngọt. Sóng đã bớt dữ dằn, nhưng tàu thì vẫn còn lắc lư.

    Bây giờ mới biết đích xác thế nào là đại dương. Không giống như áp phích quảng cáo các khu du lịch biển, biển ở đây màu xanh thẫm, và nghiêng về xanh lá cây hơn là màu xanh lam mực cửu long thông thường. Mặt biển cứ nhăn nhúm và nhàu nhĩ như bà già tám mươi tuổi, nhưng trông nham hiểm hơn nhiều. Sợ nhất là cái cảm giác cô đơn trên biển. Tàu của chúng tôi nằm ở cảng thì còn trông có da có thịt một tí, chứ ra khơi thì quả thật bằng đúng cái lá tre, nhỏ tí nhỏ tẹo và trông thật sự yếu ớt. Chúng tôi có gặp một tàu buôn của Nhật, loại container ship, chắc tải trọng phải khoảng 7-80 chục ngàn tấn. Trông kềnh càng thế mà chạy nhanh ra phết, tốc độ cỡ20-25 hải lý một giờ (thuyền trưởng Thái bảo thế), cứ lừ lừ lướt qua chúng tôi. Tàu to nên kể cả sóng cấp 5 cấp 6 cũng chỉ hơi chao đảo một chút thôi. Chứ sóng cấp 3, cấp 4 thì như ở trên đất liền. Quay lại với con tàu của mình, tôi hơi thầm ghen tị.

    Cảm giác say sóng đã đỡ dần. Có lẽ cơ thể bắt đầu thích nghi. Tôi đánh bạo trèo lên buồng lái. Một nồi mì to tướng, lổn nhổn bí xanh, bí đỏ và thịt bò hộp. Thái nhìn tôi trìu mến: Đỡ chưa em, và nhanh nhẹn múc cho tôi một bát. Tôi ngồi xuống và húp xoàn xoạt. Cái cảm giác nôn nao giảm hẳn, bát mì trở nên rất ngon. Thấy mừng mừng, có lẽ mọi chuyện có vẻ ổn.

    Đúng lúc đó thì mây đen lại xầm xì kéo đến, rồi trời đổ mưa, mưa rất to. Sóng bắt đầu lừng, con tàu lại tròng trành. Tôi chả kịp chào Thái, chạy thẳng về phòng. Cái cảm giác của hôm qua lại xuất hiện. Cảm tưởng như ai đó cầm dạ dầy của mình mà tung mà xóc. Đúng là chó cắn áo rách, vừa mới hồi hồi một tí thì lại làm trận này. Tôi vật vã rồi thiếp đi mà trong lòng vẫn canh cánh một câu hỏi không biết bao giờ cơn giông mới tan.

    Tỉnh dậy thì thấy trời tối sầm. Nhìn đồng hồ thì đã 7 giờ tối. Mưa đã tạnh và sóng cũng vì thế mà trở nên hiền hòa hơn. Tôi lại mò lên phòng lái. Thái cùng mấy tay khác đang gật gù bên chai rượu, với 2 đĩa gà luộc bốc khói nghi ngút. Rót một chén to, Thái đẩy về phía tôi và bảo: Uống rượu cho say đi, đã say rượu rồi thì hết say sóng, mà say rượu thì đỡ hơn say sóng. Quả là một ý tưởng hay, tôi và vội 2 bát cơm rồi làm liền 6 chén. Cảm giác đến tức thì, tôi chuếnh choáng đi xuống phòng và ngủ vùi không còn biết trời đất gì nữa.

    Tiếng gọi nhau í ới, ánh đèn loang loáng trên mặt biển đánh thức tôi dậy. Đã 11 giờ đêm. Sóng đã lặng hẳn, con thuyền chỉ hơi rung rung. Tôi uể oải bước ra boong. Trời trong vắt không một giọt mây, gió biển thổi lành lạnh. Tàu đang đỗ trong một vụng san hô. giống như một cái hồ khổng lồ. Ở quanh Trường Sa rất lạ, trải qua bao năm, các dsri san hô cứ dài dần ra, nối tiếp và chồng chất lên nhau. Nhiều thì thành đảo nổi, ít thì thành đảo chìm, ít hơn nữa thì bao quanh thành một cái vịnh. Một dạng như kè chắn sóng, nhưng nhiều lớp nên tốt hơn nhiều. Tàu thuyền đi qua đó, nếu thuyền trưởng có kinh nghiệm, tìm được cửa vào vịnh, rồi chui vào đó tránh gió thì thật tuyệt vời. Ngoài kia sóng có thể cấp 4 cấp 5, nhưng trong này thì lặng như tờ. Tàu của chúng tôi đang nằm trong một vịnh kiểu đó.

    Tôi đi về phía đầu tàu, nơi đang huyên náo và lấp lóa ánh đèn. Cảnh tượng hiện ra trước trước mắt tôi thật kỳ thú. Trên boong ngổn ngang 4-5 con cá thu ngừ, loại to, dài cỡ 1 mét, chắc phải nặng 30-40 cân. Một tay thủy thủ đang hí húi, chặt bỏ đầu, bỏ đuôi, chỉ lấy phần thân ngon nhất, dài chừng 40 phân, còn lại vứt hết xuống biển. Tôi ngần ngừ thấy hơi tiêng tiếc, cậu ta cười và bảo: Vứt bớt đi chứ, trên tàu không có hầm đá, ăn thì không hết, biết cất vào đâu hả anh.

    Hải, tay thủy thủ dọa tôi về chuyện say sóng ngay ngày đầu tiên, bẻ một khúc cá chuồn mắc vào lưỡi câu, co người ném ra xa, rồi đưa cuộn dây cước cho tôi, cười cười nói: Anh câu thử mà xem, nhưng cẩn thận kẻo cá lôi anh xuống biển nhé. Vừa dứt lời thì sợi dây chợt nặng trĩu rồi vù vù trượt qua bàn tay tôi, nghe rát như phải bỏng. Hi nói như hét: Thả dây ra, và không chờ tôi, Hải giật phăng lấy cuộn dây, rồi kể từ lúc đó, cậu ta bắt đầu làm xiếc với cuộn dây câu. Lúc thì nhả ra, lúc thì cuộn lại, chừng 15 phút, tôi đã nhìn thấy cái lưng đen trũi của con cá thu ngừ, đang quẫy quẫy dưới mặt biển. Vài nhịp nữa, đã thấy đuôi của con cá quật xoạch xoạch vào thành tàu. Hai ba tay thủy thủ khác xúm lại, cầm thanh lao đâm xuống tới tấp. Chừng mười phút thì con cá chết hẳn, nằm phơi bụng trên sóng. Lôi lên mới thấy độ lớn của nó. Con này chắc phải khoảng 50-60 kg, trông chắc nịch và da mốc thếch.

    Cuộc câu cá làm tôi quên hết cả mệt nhọc. Ngoài việc cải thiện bữa ăn, hình như cánh thủy thủ còn lấy việc câu cá làm thú vui giải trí. Sau khi làm đứt một đoạn dây câu và lưỡi ( mà nghe Hải làu bàu là mất toi mấy trăm nghìn ) cộng với lòng bàn tay bị cứa chi chít, cuối cùng tôi cũng câu được một con. Không to lắm ( chỉ khoảng 25 kg) nhưng cảm giác thì sung sướng không thể tả nổi. Kết thúc buổi câu chúng tôi kiếm được chừng 20 con, tức là 20 cái thân cá, đủ để toàn bộ tàu ăn 2 bữa. Sau về đất liền, tôi được biết cá thu ngừ là loại cá đắt nhất, xuất khẩu sang Nhật bản nghe đâu tới mươi đô la một ký. Vậy mà ở đây họ lại vứt xuống biển. 20 con, tức là khoảng mấy chục triệu. Kể cũng là một thú vui của con nhà giàu.

    Trăng trên biển:
    Ở đây có bao nhiêu người đã ngắm trăng buổi đêm trên sông nước. Tôi, không dưới một lần đã lang thang ra bãi giữa sông Hồng, cùng vài người bạn uống rượu và thưởng trăng. Giữa cỏ cây và rì rào hoa lá, nằm tênh hênh trên bãi cát trắng mà ngửa mặt ngắm trăng. Nhưng trăng trên biển lại khác hẳn, đặc biệt là trăng trên biển Trường Sa.

    Hôm nay đã là ngày thứ hai của hải trình, tức là 18 âm lịch. Nên trăng cũng vì thế mà trở nên hiền hòa hơn, chứ không dữ dội và rực rỡ như đúng ngày rằm. Phòng ngủ của tôi trên tàu xây kiểu nửa chìm nửa nổi, tức là cửa sổ phòng ngang với mặt boong. Cửa sổ bé xíu, vậy mà một ánh trăng yếu ớt vẫn cố lọt vào, cù cù lên mặt tôi đầy mời gọi. Không kìm được, tôi chạy ào lên boong. Cả một vùng trời bao la bị nhấn chìm dưới trăng. Trăng đang trào ra, lênh láng trên biển.

    Đâu rồi những con sóng bạc đầu nữa. Quây quanh tôi là ngàn vạn bước đi của ánh trăng, rầm rập và dũng mãnh. Trăng cưỡi lên đầu ngọn sóng, nhuộm mái tóc bạc của sóng, hóa thành nàng tiên cá tóc vàng trẻ trung và xinh đẹp. Trăng ùa lên boong, trăng quật mình vào thành tàu, trăng tung người lên không theo đàn cá đang phấn khích nô đùa dưới biển. Trăng cuộn vào trong gió, trăng lẫn trong mây, trăng nhuộm vàng những khuôn mặt trẻ trung còn lún phún lông tơ của mấy anh lính trẻ, đang nằm dài trên boong, hình như cũng đang hưởng trăng.

    Có tiếng hát khe khẽ của ai đó: Tiếng sóng biển, hắt tia nắng đầu tiên, tiếng sóng biển, khát khao mối tình dịu trong sáng. Thái lôi cây đàn ghi ta ra, bập bùng. Chúng tôi co người lại trong cái gió se se lạnh, sẻ chia cảm giác lẻ loi trong đêm trăng.
    " Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp.
    Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!"

    Chế Lan Viên

  2. #12
    Ngày tham gia
    26-09-2010
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    1,596
    Thích
    568
    Đã được thích 254 lần trong 192 bài viết

    Re: Tiếp vận Trường Sa

    NGÀY 3

    Tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai chảy tràn trề khắp boong, tôi ào ra ngoài, căng ngực hít làn gió biển mằn mặn. Thái nheo mắt, chỉ về phía xa xa: Trường Sa đấy. Một vệt đen mờ mờ phía chân trời. Còn một tiếng nữa thì tới nơi. Chuẩn bị hạ cánh nhé, nhà báo ( dởm). Thái cười rồi lại chui tọt vào buồng lái.

    Truờng Sa đã hiện dần lên trong mắt tôi, trông xa, nó như một chiếc tàu ngầm nổi lên giữa biển xanh. Nhoai lên là lá cờ đỏ sao vàng bay phần phật trong gió. Chợt so sánh với lá cờ trên đỉnh Lũng Cú Hà Giang, tôi thấy lòng mình run run cảm động. Đã đặt chân tới mảnh đất cực đông của tổ quốc.

    Đảo Trường Sa là huyện lỵ của huyện đảo Trường Sa nên hạ tầng cơ sở trên đảo được đầu tư khá tốt. Là đảo duy nhất có cầu cảng, nhưng hôm nay sóng lớn nên tàu không thể cập được. Cách duy nhất là chuyển tải vào bằng xuồng. Cách xuống xuồng cũng là cả một kỳ công. Ở đây, sóng biển rất lớn, từ đỉnh sóng lúc trào lên cho tới đáy sóng lúc xuống khoảng cách là cỡ 6-8m. Chúng tôi phải lựa lúc nào sóng lớn nhất, để xuồng nằm trên đỉnh sóng, thì mới từ trên tàu nhảy xuống được. Nghe nói rất nhiều người vì tính sai khoảng cách này, nên nhảy từ trên tàu xuống xuồng với độ cao khoảng 5m, kết quả là bị gãy chân, hoặc ít nhất là bong gân.

    Việc chuyển đồ xuống xuồng thật gian nan. Thuyền thì cứ tròng trành, đồ của chúng tôi thì toàn là những thứ kỵ nước như máy quay phim, đèn, máy ảnh. Vật lộn mãi, lại được sự giúp đỡ của các anh lính thủy, cuối cùng thì chúng tôi cũng đưa được dụng cụ xuống xuồng, thở phào.

    Khoảng cách từ tàu vào đến đảo khoảng 1km. Chiếc xuồng nhỏ bé, run rẩy men theo các triền sóng. Thỉnh thoảng, những con sóng mồ côi, hung dữ quật vào, làm xoay ngang cả xuồng. Sóng bật ào ào, tràn lên miệng xuồng, táp nước vào mặt chúng tôi. Anh chàng thủy thủ lái xuồng, ánh mắt thỉnh thoảng ánh lên những tia hoảng hốt, thở dốc ?o Sóng hôm nay ghê thật, tí nữa thì lật xuồng ?o

    Trên cầu cảng tập trung cơ man là bộ đội. Từ xa họ đã hoan hỉ chào đón chúng tôi. Việc đầu tiên khi lên đảo là họ vội vàng hỏi ?o Có văn công không, có thư không, có báo không ?o Nghe kể chuyện, mỗi lần văn công tới, anh em thủy thủ sẽ xếp hàng, thậm chí lội cả xuống biển để bế chuyền tay các cô văn công vào. Và vào đến đảo là ôm người chạy biến. Báo hại mấy anh sĩ quan chỉ huy vừa chạy theo vừa hò hét lính của mình nhẹ tay.

    Cầu cảng Trường Sa rộng khoảng 300m2, hình chữ I. Tôi leo lên mà cứ vẫn thấy người lảo đảo và bồng bềnh. Có cảm giác như chân đế của cầu cảng làm bằng cao su, hay là dạng nổi. Mãi sau mới biết, đi biển quen rồi, lên bờ lại say đất. Có anh lính thủy còn kể, ngày xưa, mấy tháng đi biển thì chả sao, thế mà cứ lên bờ là lăn ra ốm ngay. Lại nhớ chuyện ông bà kể về mấy làng chài lưới trên sông. Nuôi mấy con chó, lúc trên thuyền thì thoăn thoắt, nhảy từ thuyền này sang thuyền kia, đu trên cột buồm. Thế mà lên bờ thì nằm im như cún con. Chắc cũng say đất.

    Việc đầu tiên khi tới Trường Sa làm tôi tìm ngay nơi ngũ cốc luân hồi ( nhà vệ sinh) để giải quyết. Nghe thì có vẻ buồn cười, nhưng nếu quí vị ai đã phải chịu đựng một đống các thứ trong bụng hơn hai ngày trời, thì WC quả là một niềm vui vô bờ bến. Trên tàu, đi nhẹ thì không có vấn đề gì, nhưng đi nặng thì là một công việc khó khăn ngàn lần. Bản thân cái việc ngồi trên tàu lắc lư mấy ngày trời, ruột gan cứ lộn tùng phèo lên, nên việc dịch chuyển chất bài tiết theo thông lệ của cơ thể cũng vì thế mà đảo lộn. Thói quen hàng ngày sẽ bị thay đổi hết, bụng cứ tức anh ách muốn giải thoát, nhưng rất khó khăn. Phải quán tưởng một lúc mới có cảm giác và nhu cầu đi vào nhà vệ sinh. Mà nhà vệ sinh trên tàu thì bé tí, bẩn thỉu và cóc cáy. Quan trọng nhất là bị lắc. Ngồi trong WC mà người cứ bị quật ngang quật dọc, lơ mơ là ngã đập mặt xuống sàn. Nên toàn bộ tâm trí chỉ tập trung vào việc ngồi sao cho vững, chứ hơi đâu mà nghĩ đến cái chuyện bài tiết nữa. Thế là tôi không dưới 3 lần chui vào WC trên tàu, rồi lại bất lực chui ra. Rõ là chán.

    Trường Sa là trung tâm huyện, dài cỡ 1km, rộng 500m. Trên đảo được xây dựng khá quy mô, với các tòa nhà cao tầng, lại có cả cho truyền hình, điện thoại vệ tinh, máy Fax. Một đường băng dài, xuyên xuốt chiều dài đảo, mặt bọc nhôm láng bóng, nhưng cũng chỉ đủ cho Mig hạ cánh. Trước khi chúng tôi tới, đảo vừa trải qua một trận mưa, trông xanh mát. Tuy nhiên, vì cơn bão số 8 mới qua đây, nên cây cối trên đảo xác xơ, đổ hàng loạt. Chỉ còn mấy cây phong ba, cây bàng vuông là ưỡn ngực kiêu hãnh vun lên trời cao. Cây phong ba được coi là biểu tượng của Trường Sa.

    Lại nói về cây bàng vuông. Trên quần đảo Trường Sa, ngoài hai loại cây phong ba và cây bàng vuông, thì không một thứ nào có thể sống sót được. Gọi là bàng vuông, nhưng thật ra quả bàng cũng chỉ hơi vuông, chứ không chằn chặn như hình hộp chữ nhật. Nhưng dù sao thì cũng là hình khối, có góc có cạnh. Kể cũng kỳ, ở nơi sóng to gió lớn thế này, lẽ ra quả bàng phải nên hình thoi, thì mới phù hợp về khí động học. Vậy mà cả quả cả lá, cứ vuông cứ vức, ưỡn ngực ra đón gió biển. Âu cũng là một nét ngang tàng.

    Quả bàng vuông, kể cả chín, rắn đanh và ăn có vị chua chua chát chát. Cây thấp lè tè, chỉ cao hơn đầu người một chút, và tịnh không có một con sâu róm nào.

    Có lẽ hiện nay, Trường Sa là huyện duy nhất trên toàn quốc có chính quyền quân sự. Chủ tịch Huyện đồng thời là lữ đoàn trưởng lữ đoàn 146, các cán bộ huyện cũng toàn là các cán bộ quân đội, dân thì toàn là bộ đội. Những người lính sống trên đảo được sự quan tâm và chi viện rất lớn của đất liền.

    Thật là một niềm hạnh phúc, đo Trường Sa lại có một giếng nước ngọt. Nước trong vắt, ngọt và mát. Sau hơn hai ngày lang thang bẩn thỉu trên biển, chúng tôi sung sướng ào tới giếng, tắm giặt. Phải nói, nhiều lúc, những điều tưởng chừng rất giản đơn, nhưng nếu thiếu nó, sao ta lại thấy nó cần thiết đến thế.

    Khu ở của chúng tôi là một căn nhà hai tầng, cũng là nơi ở và làm việc của Ban chỉ huy quân sự đảo. Liên, nhân vật chính trong phóng sự của chúng tôi, quyền đảo trưởng, nhiệt tình mời chúng tôi về phòng anh. Căn phòng đơn sơ, rộng chừng 10m2, kê hai chiếc giường cá nhân, một bàn làm việc, một bàn uống nước. Nói chung, mọi trang trí trong phòng đều theo kiểu tác phong quân đội. Trên tường, Liên dán đầy nhà các tài tử điện ảnh, các người đẹp Việt Nam, góc làm việc của anh, ảnh vợ và con được trang trọng dán trên tường. Trông chị dáng chừng một phụ nữ nông dân, hiền lành và chất phác.

    Liên năm nay khoảng 40 tuổi. Quá nửa cuộc đời gắn liền với binh nghiệp, anh đã đi khắp mọi miền Tổ Quốc, từ vùng biên giới Hà Giang xa xôi, đến vùng đồng bằng sông Hồng màu mỡ, và giờ đây, anh lại có mặt nơi đây, hòn đảo xa xôi của Việt Nam. Tôi hỏi anh ?o đi thế này thì để chị ở nhà một mình à ?o Anh cười hiền lành ?o Thì biết làm sao được, công việc nó thế rồi mà. Thôi rửa mặt mũi chân tay rồi đi ăn cơm ?o

    Mâm cơm được bày giữa sân, dưới gốc cây bàng vuông. Ngọn đèn điện mới được kéo vội, ánh sáng lờ mờ. Hôm nay có khách quý, ban chỉ huy chơi sang, bật máy phát điện, nhưng cũng chỉ đến 10h thôi. Bữa cm trên đo thật giản dị, một nồi cơm lớn, một chậu canh bí đỏ, một đĩa thịt kho, mấy miếng cá thu mang từ tàu xuống. Mọi nguời xì xụp quanh mâm cơm. Tôi xót xa hỏi anh sĩ quan ngồi bên ?o Thế thường ngày chỉ toàn ăn thế này thôi à ?o. ?o ừ, chỉ có thịt hộp là ê hề, chứ thịt tươi thì thỉnh thoảng lắm?. Cá cũng không dễ kiếm, vì trên đảo ít thuyền, và lại ban chỉ huy cũng không chủ trương cho tàu chạy ra ngoài, sợ hải quân Trung Quốc kiếm cớ gây sự. Cũng có vườn rau, nhưng cũng chỉ ăn vào những ngày trọng đại như Tết thôi. Có tiền trên đảo cũng chả biết làm gì, anh à ?o.

    Rau xanh đang là một vấn đề nan giải thật sự với anh em trên đo. Việc trồng trọt rất khó khăn, đất phải chuyển từ đất liền ra, khí hậu thì khắc nghiệt, gió biển mặn chát, nên rau không lớn được. Một vườn rau con con, những người lính quây phên dậu kín, che chắn cho rau. Thi thoảng khi thật lặng gió mới mở ra cho rau thở và tắm nắng. Nên rau còi cọc lắm. Nhưng thế còn hn. Chứ cứ phơi ra, đảm bảo 2 ngày sau là rau bị táp hết. Tàu vận tải cũng có chở rau ra, nhưng chỉ toàn những loại để được lâu như bí đỏ, su hào. Những loại khác, chưa đến được tay người lính thì đã thối hết rồi. Mà tàu vận tải thì cũng chỉ tới một tháng một lần.

    Tôi lang thang trên đảo, vô tình lọt vào chỗ phát thư. Các anh lính trẻ xúm xuýt xung quanh người chỉ huy, hớn hở nhận từng lá thư. Với người lính đảo, niềm vui lớn nhất của họ là thư. Sang, một anh lính mới hai mươi tuổi đời, tay đang cầm một chồng thư, lẳng lặng chui ra một góc, lặng lẽ đọc. Một vài cậu lính trẻ khác, có lẽ chung một hòm thư, đang tranh nhau mở lá thư của một nhóm chi đoàn kết nghĩa nào đó. Thư được viết bằng giấy pơ luya màu hồng và có gắn kèm một cái n vi con con. Lãng mạn và trẻ trung. Tôi thấy vui vui trong lòng, dù sao thì những người lính trên tuyến đầu Tổ Quốc, vẫn có những lá thư thắm tình yêu thương gửi tới.

    Hàng hóa vẫn đang được hối hả chuyển lên đảo. Tôi thấy biết bao nhiêu là chủng loại, nào là kẹo, bánh, thịt, thuốc lá, rượu, bia .. Lại có cả một cành mai vàng, chắc là giả. Gần Tết nên cũng có vẻ tươm tất.

    Đêm nay thật tuyệt vời. Tôi đuợc nằm trên một chiếc giường êm ái, dù người vẫn bồng bềnh cảm giác say đất. Ngoài kia thật yên ắng, chỉ có tiếng sóng rì rào ru tôi vào một giấc ngủ đầy mộng mơ.
    " Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp.
    Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!"

    Chế Lan Viên

  3. #13
    Ngày tham gia
    26-09-2010
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    1,596
    Thích
    568
    Đã được thích 254 lần trong 192 bài viết

    Re: Tiếp vận Trường Sa

    NGÀY 4

    Bình minh trên đảo thật đẹp. Tiếng gà gáy o o, mọi người lục tục thức dậy, tập thể thao. Ráng nắng đỏ sậm, chen lẫn trong mây, nhả những tia sáng yếu ớt nhưng ngọt lành xuống đảo. Lao xao tiếng người gọi nhau, lẫn vào đó là tiếng hô thể dục khe khẽ, đều đều. Gió se lạnh, thổi từng cơn nhẹ nhàng lên đảo. Tôi thức dậy, chạy ào ra ngoài, căng ngực hít làn không khí trong mát. Bất giác, chợt thấy yêu quê huơng đất nước của mình đến quặn lòng.

    Một ngày làm việc mới trên đảo. Những người lính lại bắt đầu công việc của mình, tập luyện thao trường. Các sĩ quan thì cắm cúi với sổ sách, báo cáo cuối năm. Đâu đây, tiếng quát tháo của một anh sĩ quan, nghe mạnh mẽ và sắc lạnh. Lẫn vào trong đó là tiếng sóng rào rào đổ lên bờ cát.

    Tôi ngồi xoài trên dãy bàn đá dùng để tiếp khách, dưới gốc cây bàng vuông. Gió vẫn ào ào thổi, mang theo hơi thở của biển, mùi của nắng sớm, vị mặn mòi sàn sạn của cát. Nhâm nhi chén trà sáng rồi thả hồn lơ đãng, lim dim mắt nhìn lướt trên các con sóng về phía chân trời. Xa xa kia là đảo Phan Vinh ( tên của người sĩ quan thủy thủ anh hùng đã hi sinh năm 1988, khi bảo vệ mảnh đất của tổ quốc trước bành trướng Trung Quốc), và xa nữa là đá Tiên Nữ. Xen lẫn là các đo do Philippine chiếm giữ, rồi Đài Loan, Trung Quốc.

    Khu vực quần đảo Trường Sa hiện nay có khoảng 5-6 nước đòi chủ quyền, và mỗi nước đều tự đưa ra lý do của mình, nhưng Việt Nam nắm giữ số lượng đảo lớn nhất, và các đảo rộng nhất cũng thuộc về Việt Nam. Các nước còn lại mỗi nước giữ một vài đảo, nằm đan xen với nhau. Trên đường về tôi có đi qua một đảo của Philippine. Không chỉ đi qua mà đi rất gần, chỉ cách khoảng 1km, nếu dùng ống nhòm ngó vào thì rõ mồn một. Do vị trí địa lý gần với đảo Palaoan nên công tác hậu cần của Philippine tỏ ra rất thuận lợi. Trực thăng lên xuống suốt, chuyên chở lính, thực phẩm, nhu yếu phẩm? nhanh và nhẹ nhàng. Lính Philippine, chắc do ẩnh hưởng của văn hóa Mỹ, nên trông đặc sệt Mỹ. Từ quân phục, giày dép, vũ khí khí tài quân sự, cho tới phong thái, cách cởi trần, áo phanh ngực, cách hút thuốc hoặc thái độ. Anh Thái còn kể rằng, có lần còn thấy tụi nó bay trực thăng con lợn ra, rồi cứ từ trên cao xả nước xuống, đám lính ở dưới tha hồ mà tắm nước ngọt. Đúng là một lũ lính công tử, chơi sang, nhưng đánh đấm thì chả ra làm sao. Có lần đụng độ tranh chấp gì với hải quân Tàu, đám này leo lên tàu chuồn sạch.

    Thực ra Việt Nam cũng đã tính chuyện không vận cho Trường Sa. Nhưng phải cái xa xôi quá. Nếu bay trực thăng thì tới được, nhưng bắt buộc vào ngày thời tiết đẹp, có thể quan sát dễ, và để có thể bay thẳng một mạch từ bờ ra. Chứ nếu thời tiết xấu, lạc đường, bay vòng vèo hoặc cứ loanh quanh trên biển tìm đảo, thì thể nào cũng hết nhiên liệu mà rớt xuống biển. Mà cũng chỉ bay được một chiều thôi, tới nơi lại phải tiếp nhiên liệu để bay về. Còn SU-27 thì ổn, có thể cất cánh từ Khánh Hòa, bay tuần tiễu trên khu vực Trường Sa rồi bay về đất liền. Nhưng bay tuần tiễu như thế là nhạy cảm đấy.

    Trên đảo chính hiện nay có nhiều lực lượng phối thuộc đóng giữ. Hải quân đuơng nhiên là lực lượng chính, nhưng cũng có cả pháo binh, xe tăng, thông tin, rồi bộ binh, đặc công. Tổng cộng quân số cỡ lữ đoàn. Nguyên là đảo do san hô tạo thành, nên địa hình rất thấp, không có thiên nhiên che chở. Mọi khí tài quân sự đều ở trạng thái nửa nổi nửa chìm, tức là đào sâu xuống đất rồi nhét pháo, tên lửa, xe tăng vào, chỉ thò cái nòng lên thôi. Buồn cười nhất là có cả xe tăng. Thấy cái nòng được ngụy trang nhô ra từ một cồn cát, tôi đã ngờ ngợ hình như là nòng pháo xe tăng. Hỏi ra thì đúng thật, T54 (đúng không nhỉ). Tôi cứ tưởng xe tăng chỉ để chuyên tác chiến cơ động tấn công. Nay đảo thì dài hơn một cây số, xe tăng chẳng nhẽ cứ chạy từ đầu đảo đến cuối đảo trong vòng mươi phút rồi lại quay về à. Hỏi mấy anh sỉ quan thì họ chỉ lắc đầu cười và không giải thích. Nên cho đến tận giờ tôi cũng chẳng biết tại sao.

    Một điều tuyệt vời nữa ở Trường Sa là bãi biển. Tôi chưa bao giờ thấy bãi biển đẹp đến thế. Cát trắng đến nhức mắt, mềm và mịn như sữa Similắc bột. Cảm giác như đi trên một đám bông lớn, xốp và mềm mại. Đảo thì đông, nhưng trên bãi biển thì đặc biệt tịnh không một bóng người. Chiều khi hoàng hôn dần buông, tôi nằm dài trên bãi, nghe tiếng cát rì rào chảy dưới lưng mình, mát mát và buồn buồn. Và thấy lòng thơ thới không kể xiết.
    " Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp.
    Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!"

    Chế Lan Viên

  4. #14
    Ngày tham gia
    26-09-2010
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    1,596
    Thích
    568
    Đã được thích 254 lần trong 192 bài viết

    Re: Tiếp vận Trường Sa

    NGÀY 5

    Chúng tôi rời đảo Trường Sa khoảng 10h sáng. Cái cảnh yên bình, cái không khí bạn bè, thấm đượm tình cảm đã ăn sâu vào lòng. Những người lính lại tụ tập rất đông trên cầu cảng, giơ tay lên vẫy chúng tôi, Liên cũng ở trong số đó. Trời bất chợt đổ mưa, Liên co mình trong làn áo mỏng, đôi mắt buồn buồn, ánh lên lời tạm biệt. Gió bỗng nổi lên, biến mưa thành một làn sương mờ mờ, ngăn cách chúng tôi và những người lính đảo. Hình ảnh những người lính nhoè dần, trông họ lẻ loi và cô đơn.

    16.00: Con tàu lại gầm rú chạy,còn tôi thì gà gật trong ca bin. Cơ thể đã bắt đầu thích nghi, vẫn còn bồng bềnh nhưng không đến nỗi bệt giường nữa. Rồi bất chợt tôi choàng tỉnh khi thấy tiếng neo rơi, ngoảnh ra thấy lao xao ?o Đá Tây rồi ?o Tàu đang đậu trong một lòng hồ rộng mênh mông. Ơn trời, lại một hồ san hô nữa. Cách tàu chừng 2km, một tòa nhà bê tông lẻ loi mọc lên trên biển, đó là Đá Tây.

    Thái quay qua sang sảng thông báo: Giờ muộn rồi, toàn bộ đoàn sẽ ngủ trên thuyền, mai vào đảo sớm. Rồi nhoài người ghé vào tai tôi thì thầm: Lát nữa đi lặn san hô nhé.

    Lặn san hô có lẽ là đỉnh cao trong chuyến đi Trường Sa của chúng tôi. Những gì mới chỉ được xem trên Discovery Channel, nay đã hiển hiện một cách thật sự trước mắt. Hải vứt cái máy bơm khí lên xuồng, kèm theo cuộn ống dây, mấy bộ đồ lặn và kính, thêm vài khẩu súng bắn cá, rồi giục tôi và cậu quay phim nhảy xuống. Chạy chừng mười lăm phút thì cậu tắt máy, thả neo, lôi ra bộ đồ lặn, bật máy bơm khí, cắm ống dẫn vào, dạy chúng tôi thao tác thở bằng ống dẫn khí, rồi các động tác ra hiệu với nhau dưới nước. Một dạng snorkelling, nhưng mà bằng ống dẫn khí. Sau khi tập vài lần thao tác trên bờ cho quen, cả hội nhảy ùm xuống biển.

    Ba chúng tôi bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Dưới mặt nước phẳng lặng của hồ là một thế giới sinh động với hàng ngàn, hàng vạn đàn cá, đủ sắc màu bơi tung tăng. Nước do bị khúc xạ ánh sáng, đổi màu lần lượt theo từng tầng, thành từng lớp từng lớp trông lung linh huyền bí. Hải bật đèn pin lên, ra hiệu cho chúng tôi bơi theo cậu. Lặn qua một khe tối om, nước cứ chảy ràn rạt dưới bụng. Tôi thấy hơi rờn rợn. Nhưng sang bên kia thì một cảnh tượng kỳ vĩ hiện ra trước mắt. Một thế giới san hô, san hô đỏ, san hô hồng, san hô tím? uốn lượn nhảy múa. San hô cũng là một giống lạ kỳ, lúc sống thì mềm oặt mềm ẹo, như một dạng thủy sinh vật, còn lúc chết thì lại cứng đơ cứng ngắt. Tôi thò tay tóm lấy con mực, dễ phải to bằng tờ giấy A3, đang co người bơi vượt lên trên. Nó phụt ra một đám mực đen sì, báo hại tôi phải chờ mấy phút mới nhìn thấy đường.

    Chúng tôi rơi tõm vào một đàn cá cực lớn. Phải đến hàng vạn con bơi vùn vụt, hết quay sang bên này lại sang bên kia, lao cả vào người chúng tôi. Hải rối rít ra hiệu chúng tôi lôi súng bắn cá ra. Trông thì đông là thế, nhưng bắn được thì không dễ chút nào. Phải đến lần thứ tư thứ năm, tôi mới dính được chú cá đầu tiên. Kê súng lên tay, nghiêng một góc khoảng 15 ?" 20 độ lên phía trên. Khi dính được cá thì nghe có tiếng như phựt một cái dưới nước. Cảm giác hân hoan không thể tả nổi. Cuộc chơi tưởng chừng không ai muốn dứt, cho đến khi Hải ra lệnh ?o lên bờ?. Mà lên cũng phải có bài có bản, lên theo hình bậc thang, tức là lên chéo một ít, rồi lại bơi ngang, rồi lại lên chéo một ít, cứ thế cho đến khi tới mặt nước. Mục đích là để cơ thể cân bằng dần với áp suất bên ngoài, kẻo nặng thì chảy máu tai, nhẹ thì về già bị yếu phổi, giãn mạch máu.

    Ngồi trên thuyền trở về tàu mà lòng chúng tôi vẫn lâng lâng. Hải cười: ?othích không các anh, để hôm nào ra lại, em dẫn anh đi lặn xem cá mập?. Tôi giật mình: ?oCó cá mập thật à, dữ tợn không?. ?oCũng bình thường thôi, nhưng nó nổi cơn điên lên thì cũng cắn người?, Hi nheo mắt tinh nghịch. Điếng người.
    " Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp.
    Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!"

    Chế Lan Viên

  5. #15
    Ngày tham gia
    26-09-2010
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    1,596
    Thích
    568
    Đã được thích 254 lần trong 192 bài viết

    Re: Tiếp vận Trường Sa

    NGÀY 6

    06.00: Chúng tôi lên xuồng, tiến vào điểm A và điểm D, thuộc đo Đá Tây. Đây cũng là trung tâm đảo, nơi đảo trưởng, bác sĩ và các khí tài quân sự tập trung nhiều nhất. Sóng trong hồ khá lặng, việc đi vào bờ của chúng tôi tương đối dễ dàng.

    Đá Tây là một đảo chìm, cụm đảo gồm 4 điểm đảo: A. B, C, D. Cụm đảo nằm trên một vùng hồ rộng mênh mang, các điểm cách nhau cả chục cây số. Tất cả các điểm này đều chìm dưới nước, chỉ có một nhà chòi nổi lên trên, trông xa như một lô cốt.

    Điềm D là nơi dừng chân đầu tiên của chúng tôi. Trước kia người ta xây dựng nơi này thành một khu hỗn hợp chế biến hải sản, bao gồm kho nước ngọt, kho chứa dầu.. làm dịch vụ cho các tàu bè đi qua khu vực này. Nhưng hiện nay, không hiểu vì lí do gì, khu này mới được xây nửa chừng rồi bỏ dở. Tuy nhiên, vẻ đồ sộ và quy mô của nó vẫn làm tôi sững sờ. Một bể nước ngọt mấy chục ngàn khối, sân bay trực thăng ..Một khối lượng bê tông cực lớn đã được đổ xuống đây. Trước đây, khu này thuộc bộ Thuỷ Sản quản lý và khai thác, tuy nhiên, vì một lý do gì đấy, Hải Quân nay tạm quản lý chúng. Trên điểm có khoảng 5-6 lính.

    Lại nói về tiềm năng thủy sản. Nếu bỏ qua khoảng cách và sự nhạy cảm về tranh chấp lãnh thổ, khu vực Trường Sa là một ngư trường đáng mơ ước của ngư dân Việt Nam. Chương trình cho vay vốn đánh cá xa bờ do Bộ Thủy Sản chủ trì đã giúp hàng trăm hàng ngàn hộ ngư dân có cơ hội tiếp xúc với công nghiệp thủy sản hiện đại. Kế hoạch đặt ra rất to tát, nào là cả một đội tàu đánh cá, có tàu làm lạnh riêng, tàu chế biến riêng, thậm chí đã mơ tới việc đi đánh bắt ở ngư trường xa như Nam Phi, úc?Nhưng không hiểu vì lý do gì, hầu hết các ngư dân sau khi vay tiền xong đều rơi vào tình trạng không trả nợ được nhà nước, và kết quả bây giờ chương trình đánh cá xa bờ hoàn toàn phá sản.

    Cách điểm D chừng 500m là điểm A, thủ phủ đảo Đá Tây, nơi đồng chí thiếu tá đồn trưởng trú ngụ. Đến nơi, tôi mới hiểu khái niệm chính xác thế nào là đảo chìm. Toàn bộ phần đất tự nhiên của đảo bị ngập trong nước, chỉ khi thủy triều xuống mới hở ra chừng non 100m2. Lính công binh đã đổ biết bao tấn bê tông đè lên nền đảo, và dựng trên đó một căn nhà, rộng chừng 80m2, cao khoảng 5m, chia làm ba tầng. Mỗi tầng thấp lè tè, chúng tôi vừa đi vừa phải cúi đầu. Căn phòng được xây theo mô hình lô cốt, mỗi cửa sổ là một ô vuông, khi cần có thể kê súng lên thành lỗ châu mai. Giường cá nhân bằng gỗ, nhưng cũng oặt ẹo vì sóng biển và gió biển cộng với nước biển mặn tàn phá, và cũng đã lâu không được sửa chữa lại. Một căn phòng rộng chừng 10m2, vừa là nơi hội họp của ban chỉ huy, vừa là hội trường, phòng tiếp khách, phòng làm việc. Quanh tường dán đầy khẩu hiệu quyết chiến quyết thắng, các điều lệ quân đội. Ấy thế, vẫn có một góc nhỏ, được trang trí sặc sỡ bằng giấy màu, hoa gi, vài câu đối chúc Tết. Một góc giản dị, đời thường của những người lính.

    Thiếu tá chỉ huy đảo còn khá trẻ, dáng chừng ngoài 30 tuổi, người nhỏ thó, tóc húi ngắn, trông hiền lành và ngơ ngác. Những người lính ở đây có cái gì đấy là lạ, cái nhìn của họ trông trong trong và sợ sệt. Có lẽ cuộc sống chỉ vây quanh bốn bức tường, không giao thiệp với thế giới bên ngoài, nên họ có vẻ thiếu thốn thông tin, ngại ngùng với những người như chúng tôi, mà họ coi là ?o Từ thế giới văn minh tới ?o

    Tôi lang thang xung quanh căn nhà. Cửa sổ nhỏ xíu, cố vươn ra đón lấy ánh nắng mặt trời. Nghe anh lính trẻ kể mấy tháng trước bị bão, nước trùm kín cả đo, trào hết vào trong qua các khung cửa sổ này. Các anh lính cứ táo tác chạy, không tìm nổi chỗ nào khô để tránh, vì xung quanh mình toàn nước biển, thế là cứ phải sống chìm trong nước biển mấy ngày trời.

    Tôi được mời một bữa cơm trên đo. Hôm nay có khách quý, đảo thết tiệc. Một hộp thịt hộp to tuớng, hai con tôm hùm nướng (tôm hùm một trăm phần trăm), nồi canh bí đỏ nấu với ngao và mấy lát su hào thái mỏng. Ngoài ra, nghe anh bác sĩ trên đảo kể, hàng ngày, mỗi người lính được uống một viên C, một viên B1, một viên B12 và một số thuốc khác.

    Có cả một chai Lúa Mới. Kiên, đảo trưởng à lên: Ơ sao không gọi thằng Thái ( thuyền trưởng) vào nhậu nhỉ, rồi miệng nói tay làm, Kiên đứng dậy, vớ khẩu AK dựng ở góc phòng, chạy ra sân, nghiêng người kê súng bắn điểm xạ liền 3 phát. Kiên quay lại giải thích: Thỏa thuận rồi, một phát là chia tay, lúc tàu chuẩn bị rời đảo, 2 phát là đảo có việc cần nhờ tàu gấp, 3 phát là vào đây ăn nhậu. Quả đúng như vậy, chừng nửa tiếng sau, đã thấy tiếng lạch xoạch buộc dây xuồng vào cột neo, rồi tiếng Thái oang oang chào anh em trên đảo. Cùng với Thái là một con gà và khúc cá thu to. Bữa cm thêm phần tươm tất.

    Đá Tây là một điển hình của đảo chìm. Điều đặc biệt là khi thủy triều xuống, toàn bộ đảo hiện ra rộng mênh mông, chiều dài cỡ phải đến 20km, chiều rộng phải khoảng 2-3 cây. Nước rút xuống nhưng tôm với cá không rút theo được. Kết quả là mắc kẹt giữa các hốc san hô. Tôi đi theo mấy tay lính thủy, thỉnh thoảng lại reo lên khi nhặt được con tôm hùm, mà loại thiệt to, cỡ bằng cổ tay người lớn. Tưởng để ăn, hóa ra họ mang về phơi khô để lấy vỏ làm quà tặng đất liền.

    Tuấn, tay sĩ quan phó đảo mới 25 tuổi, quê ở Tiền Hải, Thái Bình ( cùng quê với ba mẹ tôi), lôi tôi ra một góc, mở cái hòm sắt ra rồi rủ rỉ trải cái thế giới của cậu lên giường. Chừng hơn một trăm lá thư, trong đó có quá nửa là của cô bạn gái cùng quê, rồi ảnh chân dung, ảnh nghệ sĩ, diễn viên cắt ra từ tạp chí. ?oEm mê nhất diễn viên Thu Hà?, Tuấn cười và chỉ lên tường, nơi dán tấm lịch ảnh Thu Hà nghiêng nghiêng cười. Rồi cậu ta móc một tấm ảnh ra khoe: Người yêu em đấy, trông giống Thu Hà không. Một cô gái da trắng tóc dài đứng nghiêng nghiêng bên hàng liễu rủ ven hồ, xinh xắn nhưng đầy vẻ quê hương Thái Bình của ba mẹ tôi.

    Giống như phần lớn các sĩ quan trẻ ở Trường Sa, Tuấn khởi binh nghiệp với con đường nghĩa vụ quân sự. Hết phổ thông trung học, Tuấn vào hi quân và ra Trường Sa từ đó đến nay. Hiện đã trở thành sĩ quan chuyên nghiệp, Tuấn giờ là bí thư chi đoàn cụm đảo đá Tây. Mỗi năm em chỉ đi phép một lần, về thăm bố mẹ, bạn bè rồi lại ra đây. Ở ngoài này chẳng có gì để tiêu, nên lương lậu để hết trong Cam Ranh, khi nào về phép ra phòng tài vụ lấy luôn một thể, cũng được một cục tiền. Mà cũng khá đấy anh ạ, sĩ quan đi Trường Sa, ngoài lương được tăng lên gấp đôi so với đất liền, còn có trợ cấp vùng xa, vùng nguy hiểm? Có những anh sĩ quan lớn lớn tuổi một chút, hệ số lương cao, chỉ cần 3 năm đi đảo là có tiền mua đất xây nhà ở quê đấy.

    Thế không định lấy vợ à. Tôi hỏi. Tuấn cười xòa: Cô người yêu em bây giờ là giáo viên cấp 2 xã, bố mẹ cũng giục rồi đấy. Nhưng nhiệm vụ mà anh, chưa về được. Chắc vài năm nữa chuyển quân rồi tính.

    Đêm trên đảo chìm buồn và cô đơn. Dưới chân là sóng vỗ oàm oạp, tôi thao thức không sao ngủ được.
    " Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp.
    Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!"

    Chế Lan Viên

  6. #16
    Ngày tham gia
    26-09-2010
    Vị trí hiện tại
    Hà Nội
    Bài viết
    1,596
    Thích
    568
    Đã được thích 254 lần trong 192 bài viết

    Re: Tiếp vận Trường Sa

    NGÀY 7 + NGÀY 8

    Thái hạ lệnh cho thủy thủ đoàn nhổ neo, rồi rúc một hồi còi dài. Có năm tiếng nổ lớn xé tan làn không khí. ?oông Kiên chào tạm biệt đấy? Thái nói Tôi quay mặt về phía đảo. Ngược ánh sáng mặt trời nên chỉ nhìn thấy một bóng đen mờ mờ. Lạ nhỉ, thông thường chỉ có một phát là chia tay, hôm nay lại năm phát liền. Chắc là có chúng tôi nên ưu tiên đặc biệt.

    Chợt lại có 2 tiếng nổ lớn tiếp tục. Thái giật mình, lệnh cho tàu dừng, làu bàu: ?oKhông biết có chuyện gì đây?. Có tiếng ca nô chạy xé nước trên biển. Tuấn lái xuồng cập sát vào mạn tàu, đu thang dây leo lên boong, hổn hển rút trong túi ra một bọc ni lông: ?oChút quà của Đá Tây, quên sáng nay không gửi cho anh?. Giở ra thì thấy một chuỗi dây chuyền bằng ốc, đủ các vân màu tím, đỏ, hồng, vàng, trông tuyệt đẹp. Thêm một con ốc lớn. ?oNhạc cụ của tụi em đấy? Tuấn nói và đưa con ốc lên mồm thổi bài ?o Bèo dạt mây trôi?. Tôi lặng người đi vì cảm động.

    Sợi dây chuyền đó, tôi mang tặng cô bạn gái. Tình đời trắc trở, tôi và cô không còn đi cùng trên một con đường. Nhưng sợi dây vẫn theo cô về nhà chồng. Và cho đến tận ngày hôm nay, nó vẫn lấp lánh trên cổ cô.

    Con tàu lặng lẽ quay về đất liền. Khác với lúc đi, lúc này trên tàu chỉ còn khoảng 20 người. Ngoài thủy thủ đoàn, 5 chúng tôi, chỉ có một vài anh lính về phép. Không gian thật tĩnh lặng, hình như biển cũng trở nên bớt gầm gào hn.

    Tôi đứng ở đuôi tàu, cứ dõi theo về phía đảo đang mờ dần phía chân trời. Mắt hơi ngân ngấn nước. Chợt một đàn cá ở đâu xuất hiện, tung tăng bơi lội và nhảy tung mình theo những lọn sóng phía đuôi thuyền. Hải hét vào tai tôi: Cá heo đấy, điềm lành rồi anh ơi.

    Điềm lành ở đâu không thấy, tối hôm đó, tôi thấy Thái và tay máy trưởng cứ rì rầm, vẻ mặt đầy nghiêm trọng. Gặng hỏi thì được biết, có một cơn áp thấp nhiệt đới trên biển. Cái chết người là tàu chúng tôi đi ngược gió. Chạy trong điều kiện bình thường chỉ được khoảng 7-8 hi lý một giờ, nay nếu gặp bão, đi ngược gió thì chỉ được khong 2-3 hải lý. Thậm chí có những lúc tàu chạy hết công suất cũng chỉ để khỏi bị trôi ngược lại. Đã có phương án đưa ra nếu áp thấp mạnh lên, sóng và gió to thì phải quay tàu ngược lại, chạy xuôi theo chiều gió rồi tìm cách cập vào Côn Đảo. Tôi giật mình vì điều đó có nghĩa là lại lang thang trên biển thêm mấy ngày. Người thì cũng đã bắt đầu thấm mệt và quan trọng hơn là Tết thì sắp đến gần. Lúc đó chúng tôi còn cách bờ 120 hải lý.

    Cũng may cho chúng tôi là được đi với thuyền trưởng Thái, một con sói già của vùng biển này. Anh lặng lẽ xem hải đồ, rồi ra ngoài boong nhìn chăm chăm xuống mặt biển, mũi thì hít hít ngửi ngửi không khí, tay thì đưa lên tai hứng gió, rồi kết luận chắc nịch: áp thấp như này sẽ không ảnh hưởng đến ta đâu. Cho tàu chạy hết tốc lực là sẽ thoát.

    09.30 sáng ngày thứ 8, tức là 26 Tết âm lịch, chúng tôi cập cảng Cam Ranh. Khoảng 6 tiếng sau, gió bắt đầu mạnh lên và mưa trút xuống ào ào.

    Thượng tá Hiến, quyền tư lệnh trưởng vùng 4 Hải quân ra đón chúng tôi ngay tận cầu tàu. Ông ôm hôn lần lượt từng người và hỏi cảm nghĩ về chuyến đi. Mỗi người một ý nhưng tựu trung đều cảm thấy đầy tự hào về vẻ đẹp của mảnh đất thiêng liêng tổ quốc, và đặc biệt là vẻ đẹp anh hùng của những người lính. Nghe đến đó, ông chợt trầm giọng: Nhà báo mới chỉ chứng kiến phần nổi của nỗi khó khăn và vất vả của người lính thôi. Mùa bão mới là nỗi ám ảnh của chúng tôi.

    Chúng tôi được đưa về khách sạn Hải Quân, ngay sát sân bay Nha Trang. Khách sạn đẹp, nằm sát biển, cạnh một thành phố tiện nghi và đầy đủ. 14 tiếng sau, chúng tôi có mặt tại Hà nội, trong vòng tay của cha mẹ, bạn bè, người yêu. Hà nội đã nhộn nhịp không khí Tết, có cành đào, có hoa tươi, bánh chưng và mứt.

    Đoạn kết

    Có những phút làm nên lịch sử
    Có cái chết hóa thành bất tử

    Chúng tôi, những người sinh ra và lớn lên nơi chốn thành thị, luôn được ăn bát cơm nóng, mặc áo ấm, ngủ chăn bông. Chiều đi làm về thì khề khà uống bia hơi, rồi cafe, ca nhạc, nhảy nhót. Những thú vui đã thành một thói quen và trở nên rất bình thường. Ai cũng có thể nói rằng mình yêu nước, nhưng nhiều người trong số đó không thể xác định được mình yêu nước theo kiểu gì, và phải làm gì.

    Thì đấy, giờ đây, khi chúng tôi đang ngồi trong phòng điều hòa, xem phim và uống Coca, thì họ, những con người đến từ mọi miền tổ quốc, lại lặng lẽ ôm súng, đứng gác giữa biển trời bao la. Và khi với những bữa cơm hàng mấy tuần không có một cọng rau, thì họ vẫn vô tư, vẫn yêu đời, vẫn ca khúc hát: Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi.

    Lại muốn mượn một câu nói năm xưa của Bác Hồ để lồng ghép vào, dù có tam sao thất bản:
    Trường Sa là máu của máu Việt nam, là thịt của thịt Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý đó không bao giờ thay đổi.

    Thái, Liên, Kiên, Hải, Sang, và tất cả những người lính khác, hình ảnh họ cứ hiện lên trong mắt tôi. Ừ họ là những người bình thường đấy, nhưng đó chính là những người làm nên lịch sử, lịch sử của đất nước Việt Nam, ngàn năm chống giặc ngoại xâm và giữ gìn bờ cõi đất nước.

    CHUYỆN CHƯA HỀ ĐƯỢC NHẮC ĐẾN

    Khi trở về đất liền, với một tâm trạng lâng lâng phấn khích, chúng tôi tìm tới nhà anh Liên, quyền đảo trưởng. Một căn nhà ngói nhỏ 3 gian, nằm lẫn trong một vườn cây um tùm mít và chuối, nơi chị Hà vợ anh Liên và 3 người con chung sống. Khác với gì chúng tôi tưởng tượng, khi đưa ra kịch bản về phóng sự tài liệu, chị Hà có vẻ rất hờ hững và nhàn nhạt. Câu trả lời được nhắc đi nhắc lại là: ôi giời, lâu lâu ông ấy về một hai ngày rồi lại đi, nhà cũng quen cái cảnh gà mái nuôi con rồi. Chỉ mong ông ấy khỏe mạnh mà làm tốt công tác nhà nước, chứ mình tôi ở đây cũng ổn rồi. Thời gian đâu để mà thương mới nhớ.

    Tuấn đã lấy cô giáo ở làng và cách đây một năm, cậu được chuyển về Vũng Tàu, cũng đã đưa vợ con ( một cậu bé bụ bẫm xinh xắn ) vào trong đó chung sống. Thượng tá Hiến giờ trở thành tư lệnh trưởng hải quân vùng 4 ( bỏ chữ quyền ) và thăng cấp lên đại tá. Nghe anh em kể lại ông vẫn phong độ như xưa, hát hay, giọng ấm và khoẻ, tóc vẫn xịt keo và vuốt ngược lên, và đặc biệt vẫn chưa có sợi tóc bạc nào.

    Anh Thái xuất ngũ, chuyển sang làm vận tải quân sự, nghe đâu đang công tác tại Vosco Sài gòn, chuyên đi liên tuyến Hà Nội ?" Osaka. Hải rời khỏi hi quân, lấy một cô vợ con gái của ông chủ đoàn tàu đánh cá Kiên Giang, bây giờ quản lý vài tàu đánh cá xa bờ, và hình như có tham gia đánh bắt tại ngư trường Trường Sa. Đoàn thủy thủ của anh Thái phân tán khắp nơi, còn con tàu nghe nói không còn chạy tuyến Trường Sa nữa vì quá cũ kỹ.

    Phóng sự đoạt giải của Truyền Hình Việt Nam. Cô bạn tôi đã lấy chồng, sinh con và trở thành một tay phóng viên cứng cựa của Truyền hình Việt Nam. Còn tôi thì vẫn lang thang mọi miền tổ quốc, và thi thoảng lên đây góp mấy dòng vụn vặt với anh em.

    [center:3uo1mba1]Hết[/center:3uo1mba1]
    " Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp.
    Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!"

    Chế Lan Viên

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •