CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 1 của 48 12311 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 473

Chủ đề: Loanh quanh chuyện tết

  1. #1
    Ngày tham gia
    11-10-2010
    Bài viết
    485
    Thích
    372
    Đã được thích 385 lần trong 222 bài viết

    Loanh quanh chuyện tết

    Tết đến.
    Lại một cái Tết đang đến, rất gần.
    Mưa bụi bay giăng giăng, cây bằng lăng đầu ngõ chụi lá, rụt cành trong gió lạnh.
    Bà bán hàng rong, gánh đôi quang có nhiều giấy đỏ và mũ-hia. Không có tiếng rao, chỉ có mùi hương trầm thơm cay, toả lan trong con ngõ nhỏ, như một lời mời gọi sắm mua.
    Ừ, Tết đang đến.
    Hôm nay là 13 Chạp rồi.
    Tiếng ông cựu đại tá nhà bên, đang nhờ anh đánh véc ni rong, vào tút lại bộ lư hương thờ.
    Ừ, Tết đang đến thật rồi.
    Trí nhớ đã lảng bảng như sương khói lam chiều, làm ta nhớ về những cái Tết xa, những cái Tết : ta là lính.
    Tiếng bật công tắc đèn trong nhà. Gọi ta về thực tại. Những cái Tết này, ta đã thành cựu, là phó thường dân.
    Nào, cùng đón Tết nào.
    Các bác, ta hãy cũng nhau nhớ về những cái Tết xưa, những cái Tết đượm mùi thuốc súng. Cho giù đó là mùi thuốc nổ của pháo giao thừa, hay mùi thuốc nổ C4 hùng oai.
    Ta sẽ cùng nhau chia sẻ những cái Tết nay. Những cái Tết thấm đẫm lo toan, của cơm áo đời thường.
    Các bác, hãy bật nút start máy com piu tơ nào.
    Ta hãy đả phím. Cùng nhau nhớ về Tết.
    Tết đang đến rồi. Và hôm nay đã là 13 Chạp.

  2. #2
    Ngày tham gia
    11-10-2010
    Bài viết
    485
    Thích
    372
    Đã được thích 385 lần trong 222 bài viết

    Re: Khi người lính trở về gia đình

    Tết thời quân ngũ (1)

    Đó là cái Tết đầu tiên của baoleo, khi chuyển về đoàn 22 ở Hạ Long.
    Baoleo về đoàn 22 lúc đó là vào dịp 22/12 của năm 84.

    Năm đó có nhiều cái đáng nhớ của đời lính. Trước hết, đó là dịp kỷ niệm 40 năm thành lập quân đội, nên cỡ sỹ quan tép riu nhu baoleo, cũng được hưởng lộc là được phát thưởng 10 mét vải kaki mầu cứt ngựa, khổ 1 mét tư, là quà tặng chung cho toàn quân.

    Về đoàn 22, một đoàn đặc thù của quân đội, nên còn được thưỏng thêm 1 cái phích Trung Quốc, sản xuất quãng năm 196x, trang trí hình các quả mơ vàng, còn bọc giấy bóng mờ (chỉ có vài cái phích Con Công đỏ, của độc ấy chỉ dành cho Ban chỉ huy đoàn). Riêng vụ đi nhận phích thưởng ở Tổng kho của Quân chủng tại Hải Phòng, cũng có thể viết thành 1 câu chuyện dài.
    Thêm nữa của thêm, ấy là baoleo thuộc loại ‘sếp’ của Ban Doanh trại, nên còn được tặng thêm 1 bóng đèn tuýp nê ông 1 mét 2, sản phẩm ‘tăng gia’ được của ban.
    Tóm lại, đấy là cả một đống gia tài khủng của lính, tính ra giá trị tương đương của năm 2011 này, đống của cải đó tương đương tầm 1 con SH. :wink:

    Lĩnh xong các loại quà, kết thúc các tiệc tùng dịp thành lập quân đội, cũng là vào thời gian đón Tết.
    Thế nhưng, ngẫm phận mình là lính mới về đơn vị, nên baoleo đoan chắc rằng mình sẽ có tên trong danh sách trực Tết, bụng thầm buồn: thế là lại thêm 1 cái Tết xa nhà.

    Đêm đêm, trong làn mưa bụi bay giăng giăng và những cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, tay baoleo vuốt ve mấy món quà đươc bọc trong giấy xi măng, mà thấy ấm sực cả người. Tuy chỉ có cái chăn chiên lính mỏng tang, nhưng đêm ngủ, ôm cái bọc giấy gói cái phích hay miếng vải kaki, baoleo vẫn thấy sướng đến mức nóng toát mồ hôi. Cứ hình dung ra cảnh ánh mắt vui mừng của vợ con, khi đổi đống quà ấy ra, được vài cái bánh trưng ăn Tết, là chẳng còn xá gì đến gió mùa đông bắc đang gào thét trên đầu.
    Tuy nhiên, chỉ thấy ấm được lúc đầu nửa đêm. Quãng nửa đêm về sáng, là lại thấy lạnh lòng. Bởi, Tết này đâu có được về nhà, nên đống quà kia, chắc sẽ lỗi hẹn với Tết.

    Rồi Tết đến, thời gian chạy nhanh như chó đuổi.
    Ngoảnh đi, ngoảnh lại đã là 29 Tết.
    Chiều muộn hôm đó, baoleo đi kiểm tra hệ thống bơm nước cho khu B của đơn vị. Đơn vị baoleo được chia thành 3 phân khu: A – B – C. Đóng rải rác trên nhiều quả đồi sát biển, trong đó khu B là xa trung tâm (khu A) nhất.
    Công việc xong, cũng là lúc baoleo được cậu cảnh vệ hộc tốc chay đến báo cáo: thủ trưởng V cho gọi anh về gập ngay.
    Quân lệnh như sơn, baoleo tạt vào nhà bếp khu B, mượn cái xe đạp tiếp phẩm Thống Nhất nam, loại không chuông, không phanh, không gác đờ bu. Rồi gò lưng, cắm cổ đạp xe về khu A, không quên dặn lại nhà bếp khu B: tý nữa anh sang trả xe, nhớ để phần cơm cho anh.
    Chả là hôm đó, bọn khu B bẫy được mấy con chồn, nên baoleo đã cắt cơm ở khu A, để sang khu B cải thiện.

    Baoleo lên nhà Ban chỉ huy, gập lúc cụ V đang ăn cơm, cụ phán ngay, không chờ baoleo hỏi.
    -Ngày mai, cậu đi với tôi, về HN, chúc tết các thủ trưởng Bộ. Cậu bàn với cậu Nhân (lái xe) xem đi như thế nào, để đầu giờ chiều có mặt ở HN.
    Đang như cái bánh đa nhúng nước, trí não baoleo bỗng bừng sáng lên. Bởi được về HN, chưa biết có đươc về nhà không, nhưng baoleo đoan chắc: thế nào cũng phải vào 16 A- Lý Nam Đế, nơi đóng quân của ‘Đội xe con – TCCT’, mà vào đấy, baoleo sẽ gửi được cái gia sản khổng lồ như đã nói ở trên, cho nhà.
    Baoleo đáp ngay không cần suy nghĩ: báo cáo, có 3 đường để đi. Không nên đi đường Chí Linh qua phà Phả Lại, đường xa mà ta chẳng quen ai ở bến phà cả. Đi qua phà Bình ở Hải Dương tuy ngắn, nhưng đường thì xấu. Theo em thì nên đi qua phà Rừng, tuy xa, nhưng ta là người nhà của bến phà, nên sẽ không phải xếp hàng.
    Sếp V khen là chí phải, sếp còn rộng lượng ban ra cái chỉ dụ mà baoleo không dám mong chờ: sau khi chúc tết các thủ trưởng Bộ xong, cho cậu ở nhà 5 ngày, ăn Tết. Thưởng trước phép cho cậu, để sang năm mới, tôi sẽ giao việc quan trọng cho cậu.

    Cóc cần biết cái nhiệm vụ năm tới nó sẽ thế nào, baoleo phi ngay xuống ban Hậu cần, sau khi rập gót chào sếp.
    Thằng Cường, trưởng ban Hậu cần vô cùng thông cảm, quy ngay toàn bộ tiêu chuẩn 5 ngày Tết của baoleo ra thịt lợn, chẳng nhớ là được bao nhiêu kg. Chỉ biết rằng, sau khi qua tay cô bé thủ kho tên là Tuyết, người Mạo Khê, sự cảm thông được tăng lên, thông qua việc: cô bé nâng bàn chân, để đỡ cái quang treo cân một cách có ý tứ :wink: , tiêu chuẩn của baoleo đã thành 1 tảng thịt mông to tổ bố, cỡ phải già nửa quả mông của con lợn tạ, giết lúc chiều.

    Cụ Mác đã phán rằng: vật chất có trước, tinh thần có sau -quả là không sai chút nào.
    Sau khi ôm tảng thịt lợn ra khỏi kho quân nhu, baoleo chợt nhớ ra: phải làm cành đào về cắm Tết. Chẳng gì thì đơn vị baoleo cũng đóng quân ở ngay địa danh, tục gọi là Vườn Đào của Quảng Ninh.
    Baoleo lôi cu Nhân-thiếu uý chuyên nghiệp, lái con Gát 69 của sếp V cùng sang khu C - khe Chè, là nơi có rất nhiều cây đào, để kiếm vài cành.
    Baoleo còn nhớ, tổ trưởng cảnh vệ của khu C, là anh cu Ràng, người Con Cuông-Nghệ An, nhiệt tình dẫn xe chở baoleo ra khe Chè. Trời tối đen, chẳng nom thấy gì, mình lại mới về đơn vị, nên cũng không thuộc địa hình.
    Cu Ràng nẩy ra sáng kiến: anh Nhân lùi xe, chiếu đèn pha xuống khe, anh baoleo chỏ cành nào, em chặt cành đó.
    Theo sáng kiến của cu Ràng, mình nhòm xuống: trong làn mưa giăng huyền, rây bột, rừng cây mờ ảo, hiện ra trong ánh đèn pha, được chiếu chênh chếch trên đỉnh các ngọn cây, nhưng, chỗ nào cũng tối đen như mực.
    Chịu, chả nhòm thấy hoa ở chỗ nào. Mình đành theo kinh nghiệm của anh chàng sách vở: cứ nhòm thấy cái cành nào có vẻ rập rạp nhiều lá, là mình hô cu Ràng chặt phứa phựa.

    Rồi hý húi chằng buộc vào đít xe, rồi lay hoay chất đồ đi biếu Tết và đồ đạc cá nhân lên xe, sao cho gọn gang, để sếp V thấy vừa lòng.
    Xong việc cũng đã là nửa đêm. Chỉ còn tảng thịt lợn là chưa cho lên xe. Không muốn gửi vào kho lạnh của đơn vị, vì ngại phiền gọi các cô bé thủ kho dậy sớm, nên baoleo chọn cách treo nó lên cái dây ở đầu hồi nhà. Những mong các làn gió lạnh mùa đông, sẽ trở thành cái tủ lạnh thiên nhiên khổng lồ của anh lính nghèo.
    Gần như không ngủ để canh tảng thịt lợn, không phải sợ bị lấy mất, mà chỉ sợ con chồn hay cáo nó tha đi.
    Tay sờ tảng thịt lợn lạnh toát, mà lòng thấy ấm cúng lạ thường, khi hình dung ra ánh mắt vui mùng của con trẻ, lúc nhìn thấy miếng thịt to. Quên cả cái đói đang hoành hành trong dạ dầy, vì đã bỏ qua bữa tối với thịt chồn bên khu B. Những chỉ mong đến 4 rưỡi sáng, để mời sếp ra xe.

    Mọi chuyện đều ổn cho đến khi baoleo về tới nhà.
    Thằng cu nhà mình bập bẹ reo lên: A, ba mang cành ngụỵ trang về nhà :cry: (cành toàn lá, lây đâu ra hoa), còn bà vợ thì bồi hồi: tưởng anh không được về, nhà chỉ có ít thịt, nên chỉ gói bánh với ít đỗ xanh. Bây giờ nhà mình sẽ kho thịt, để ăn kèm với bánh chưng đỗ.

    Bây giờ, mỗi khi đến với các phiên chợ quê, baoleo vẫn mua một cái bánh trưng chay 3 nghìn, để nhớ về những cái Tết lính, thời chiến tranh biên giới xa xôi.

  3. #3
    Ngày tham gia
    08-10-2010
    Bài viết
    596
    Thích
    414
    Đã được thích 176 lần trong 119 bài viết

    Re: Khi người lính trở về gia đình

    Trích dẫn Gửi bởi baoleo
    Tết thời quân ngũ (1)
    Chịu, chả nhòm thấy hoa ở chỗ nào. Mình đành theo kinh nghiệm của anh chàng sách vở: cứ nhòm thấy cái cành nào có vẻ rập rạp nhiều lá, là mình hô cu Ràng chặt phứa phựa.

    Thằng cu nhà mình bập bẹ reo lên: A, ba mang cành ngụỵ trang về nhà :cry:
    Đọc đến đoạn trên là đã hiểu hậu quả của đoạn dưới :lol: :lol: :lol:
    Cả bài đều rất gay cấn, nhưng em khoái nhất đoạn này "Thằng cu nhà mình bập bẹ reo lên: A, ba mang cành ngụỵ trang về nhà" :mrgreen: :mrgreen: :mrgreen:
    GHÉT SỰ GIẢ DỐI

  4. #4
    chaucualinh_hp Guest

    Re: Khi người lính trở về gia đình

    Đọc bài của bác baoleo, có một cảm giác rất lạ! Không biết diễn tả nó thế nào cho phải nữa! Nhưng hình như thấy rưng rưng!

  5. #5
    chaucualinh_hp Guest

    Re: Khi người lính trở về gia đình

    Trích dẫn Gửi bởi baoleo
    Các bác, ta hãy cũng nhau nhớ về những cái Tết xưa, những cái Tết đượm mùi thuốc súng. Cho giù đó là mùi thuốc nổ của pháo giao thừa, hay mùi thuốc nổ C4 hùng oai.
    Ta sẽ cùng nhau chia sẻ những cái Tết nay. Những cái Tết thấm đẫm lo toan, của cơm áo đời thường.
    Thế Tết không đượm mùi thuốc súng thì có được chia sẻ không hả bác baoleo? :???:

  6. #6
    Ngày tham gia
    11-10-2010
    Bài viết
    485
    Thích
    372
    Đã được thích 385 lần trong 222 bài viết

    Re: Khi người lính trở về gia đình

    Trích dẫn Gửi bởi chaucualinh_hp
    Trích dẫn Gửi bởi baoleo
    Các bác, ta hãy cũng nhau nhớ về những cái Tết xưa, những cái Tết đượm mùi thuốc súng. Cho giù đó là mùi thuốc nổ của pháo giao thừa, hay mùi thuốc nổ C4 hùng oai.
    Ta sẽ cùng nhau chia sẻ những cái Tết nay. Những cái Tết thấm đẫm lo toan, của cơm áo đời thường.
    Thế Tết không đượm mùi thuốc súng thì có được chia sẻ không hả bác baoleo? :???:
    Chính đó là "những cái Tết nay". Mời bạn chia sẻ.

  7. #7
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết

    Re: Khi người lính trở về gia đình

    Đượm mùi khói pháo, đượm mùi củi bánh chưng, đượm mùi thuốc lá người yêu trên tóc, hoa đào năm cũ, bướm vàng năm nay....đều OK hết ! :ugeek:
    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  8. #8
    chaucualinh_hp Guest

    Re: Khi người lính trở về gia đình

    Hì, cháu thích Tết ngày xưa hơn, Tết ngày xưa ý nghĩa hơn, vui hơn và tình cảm hơn!

    Tết đang đến rất gần, không khí Tết len lỏi khắp các phố phường, ngõ hẻm, khắp các làng quê… Cảm xúc lúc này thật lạ. Nhớ Tết năm nào, ngày đó 2 cụ còn sống, nhà mình lúc nào cũng đón một cái Tết thật vui và nhiều ý nghĩa. Cứ được nghỉ Tết là bố mẹ lại cho về quê với các cụ và ông bà, chơi mấy ngày trước Tết rồi đến 30 mới phải về nhà. Trẻ con, cứ được đi chơi, được bay nhảy là vui rồi, thôi thì nghĩ ra đủ trò để chơi, để nghịch. Mấy đứa em được triệu tập để thành một cái chợ Tết, cũng cành đào, bánh chưng, cũng thịt lợn, cũng hoa và rất nhiều thứ khác cho ngày Tết. Trong nhà, mỗi người một việc, người thì gói bánh chưng, người thì quét dọn ban thờ, luôn chân luôn tay cả nhưng ai cũng vui, cũng cười nói rộn ràng. Chiều 30, cả nhà tập trung để ăn bữa cơm Tất niên rồi nhà nào về nhà đấy. Cụ bà có chùm chổi bện bằng rơm nếp treo gác bếp, 2 đứa cháu gái nhanh tay nhanh mắt tranh thủ cả nhà đang ăn cơm lẻn xuống bếp làm mồi lửa “cho pháo nổ đón Tết”, không phát hiện nhanh thì cái bếp cũng chẳng còn. Ấy vậy mà cụ chẳng mắng, cứ cười 2 đứa cháu nghịch như cướp ngày. Hai thằng cháu trai thì “khôn” hơn, đốt pháo bằng quả bóng te te để đến nỗi vết sẹo giờ vẫn còn như một sự minh chứng cho cái trò nghich dại. Cả nhà ai cũng vui vẻ ăn bữa cơm chiều Tất niên, chỉ đến khi bà nội rơm rớm nước mắt: “Tết này là cái Tết thứ… cậu không được đón Tết ở nhà”…Vậy mà cũng gần 20 năm trôi qua rồi, 2 cụ đều đã về với Tổ tiên, ông bà nội cũng bước sang cái tuổi “gần đất xa trời”, nhưng cả nhà vẫn giữ được thói quen đón Tết như ngày trước. Có một cái khác là năm nay bà nội sẽ không phải đếm: Tết này là cái Tết thứ bao nhiêu nữa vì em trai ông bà đã về rồi, năm nay Ông sẽ được đón Tết với cả nhà sau hơn 40 năm đi xa! Tết đến, xuân về, xin được thắp một nén hương thơm cho các các Liệt sỹ! Cầu mong các Ông, các Bác, các Chú sớm được trở về với gia đình, với quê hương!

  9. #9
    Ngày tham gia
    27-09-2010
    Bài viết
    29
    Thích
    8
    Đã được thích 3 lần trong 2 bài viết

    Re: Khi người lính trở về gia đình

    Chuyển sang mục viết về Tết đi các bác nhể?

  10. #10
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết

    Re: Khi người lính trở về gia đình

    Vâng, đưa sang Tết đi các bác :smile:
    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •