CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 17 của 23 Đầu tiênĐầu tiên ... 71516171819 ... CuốiCuối
Kết quả 161 đến 170 của 222

Chủ đề: Truyện-Thơ vui trang Khúc Quân Hành

  1. #161
    Xin tu xoa Guest
    Trích dẫn Gửi bởi trucngon Xem bài viết
    Nhà em rón rén đưa "Hoa hồng" là quốc hoa! các bác cho ý kiến ạ! [-O<
    Nó vừa là hoa, vừa là số. Dù ở khía cạnh toán học"số" hay thực thể"hoa" thì 100% mọi người nhận nó đều yêu cả.
    Các cụ nhà ta từ mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cái đều lấy hoa hồng làm cho bản thân "Quá sướng, cực giàu"! Thế thì ý nghĩa, tầm quan trọng của "hoa hồng" không cao hơn các loại hoa khác sao ạ?
    Theo ngu ý của nhà em, có "hoa hồng" thì có tất cả các hoa khác kể cả hoa tai, hoa hậu...
    Vậy nên nó xứng đáng là "quốc hoa"!
    Mà hình như cái tổ chức gì gì ấy quốc tế cũng công nhận loại hoa này phổ biến ở nước ta đấy!>-
    Ý của bác đã có người ủng hộ rồi nè >-=))=))=))=))

    http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tu...hoa-hong-.html

    Dinh cơ cựu chủ tịch tỉnh và chuyện 'hoa hồng'

    Bức xúc trước vấn nạn tham nhũng ở nước ta, không ít bạn đọc đề xuất biểu tượng quốc hoa là... hoa hồng.
    Từ lâu, các quốc gia trên thế giới đều có sự lựa chọn biểu tượng quốc hoa, mang ý nghĩa khí chất, khí phách quốc gia mình. Việt Nam cũng không ngoại lệ.
    Điều bất ngờ nhất, và cũng thật đáng chú ý. Bức xúc trước vấn nạn tham nhũng ở nước ta, không ít bạn đọc đề xuất biểu tượng là... hoa hồng.
    Hoa hồng "nở" trên giấy, sắt thép, bê tông...
    Vì sao hoa hồng, vốn là biểu tượng lớn nhất về Tình yêu, cũng là biểu tượng quốc hoa từ lâu của đất nước Bungari- mệnh danh xứ sở Hoa hồng, giờ lại được đề xuất, trong một trạng thái cảm xúc trái ngược, bất bình, một trạng thái tâm lý bị tổn thương. Đó là sự Căm ghét?
    Có hoa hồng tây- và có hoa hồng ta. Hoa hồng tây mập mạp, ăn khỏe, hoa hồng ta yếm thế hơn...., đều giống nhau ở chỗ, là loài hoa rất kiêu kỳ, khó tính, đòi hỏi sự chăm sóc kỹ lưỡng.
    Có điều, loại hoa hồng mà bạn đọc bình xét, lại là loại hoa hồng "phàm ăn" đến độ, có thể "nở" được ở bất cứ môi trường "chất đất" nào- trên giấy, trên bê tông..., như một bạn đọc báo Đời sống đã thốt lên. Bởi đó là loại hoa hồng mang tên % (phần trăm) do vấn nạn tham nhũng trồng và chăm bón.
    Oái oăm, hoa hồng, mà chả phải... hoa hồng.
    Hoa hồng nở giữa thiên nhiên có hình hài, có mầu sắc, có hương thơm.
    Hoa hồng %, chỉ nở giữa hai bên "đối tác" làm ăn, có duy nhất- mùi "đồng".

  2. Có 1 người thích bài viết này


  3. #162
    Ngày tham gia
    27-07-2011
    Bài viết
    244
    Thích
    72
    Đã được thích 273 lần trong 151 bài viết
    Woài ! Bầu với chả chọn cái giề ! Lúc đầu “trển” bẩu là không cấm loại nào cả kể cả hoa “cứt lợn” .
    Thế rồi mà xem !
    Y rằng đến nay chúng sinh đã rõ chửa ? “Trển” nói dzậy mà đâu phải dzậy , đã chỉ rồi thì “trển” sẽ chầy cối củ chuối lấy được là hoa chuối cho mà xem .
    Nhưng muốn loại các loại hoa khác như hoa hồng % hay hoa xấu hổ thì cũng nên có những tranh luận văn hóa có vẻ một chút , ra vẻ có “ný nuận” một chút , đừng cứ chơi cái trò quy chụp mà “trển”hay quen dùng bấy lâu , kẻo con sara nó cũng khinh cho nhá...
    Thì thôi ! Thì cũng được ! Kệ “trển” thôi !
    Có điều nên thêm câu chữ cho trọn vẹn , là hoa CỦ chuối thì mới đúng theo ý quốc hoa của “trển” một cách toàn diện , đúng như thực tế khách quan một cách rất biện chứng và triệt để nhá .
    TB : Đừng nghe lão nào nó xúi dại lấy hoa “bắp chuối” B40 thì lộ bản chất quá , cứ nói “hoa củ chuối “ là bọn hoa của đám chúng sinh chúng hiểu rồi .
    Còn ai không đồng ý nào !?

    BinhBet's Avatar

    BinhBet

     00:45, 24th Mar 2013 #16351 

    hang ổ của đám phản dân hại nước thì cứ cho xài loại bắp chuối xuyên phá



  4. Có 1 người thích bài viết này


  5. #163
    Ngày tham gia
    27-09-2010
    Bài viết
    152
    Thích
    194
    Đã được thích 145 lần trong 89 bài viết
    NGỌC HOÀNG XỬ ÁN

    Ngọc Hoàng nói với Lý Thông
    Thạch Sanh hiền thế, sao ông hại chàng ?
    Là người ngay, cứ rõ ràng,
    Ai mà tráo trở, Ngọc Hoàng trảm ngay !

    (Binh Bét - 6-2013 )

  6. #164
    Ngày tham gia
    22-12-2010
    Bài viết
    639
    Thích
    487
    Đã được thích 210 lần trong 128 bài viết
    BÁC KHỐT ĐẠP XE

    Đồn là lão Khốt bạn ai ?
    Đạp xe mạnh quá, vỡ hai bi liền
    Đau quá, Khốt ta hóa điên
    Khốt lấy tiền vợ triền miên sửa hoài
    Sửa xong, bi lại vỡ hai
    Ngâm đi cứu lại, tại ai bây giờ ?
    Thì ra yên ngổng bất ngờ
    Cộng thêm đạp mạnh , bây giờ vỡ bi
    Khốt nằm Khốt khóc tỉ ti
    Thể dục kiểu ấy, dễ đi ….bộ đùm

    No Avatar

    Ad-khottabit59

     20:31, 28th Jun 2013 #21142 

    Những loại tung tin đồn nhảm thế này, đề nghị Amind " bòm " cho nó một phát! Cho về " suối vàng " vĩnh viễn luôn.



  7. Có 1 người thích bài viết này


  8. #165
    Ngày tham gia
    10-11-2010
    Bài viết
    38
    Thích
    22
    Đã được thích 13 lần trong 11 bài viết
    No.1

    Biển chiều nắng cạn chân mây
    Yêu em gió muối xót đầy mắt anh

    Tim yêu như thuở nguyên lành
    Hồn yêu như thuở tóc xanh tuổi trời

    Mặn lòng con sóng xa khơi
    Vỡ oà tan xác mặt trời chân em

    Đêm nồng phố biển ngủ quên
    Nửa vành trăng khuyết rình bên lối về.


    Đồ Sơn_một ngày...

    No Avatar

    Medusa

     21:49, 6th Jul 2013 #21412 

    Bác copy lục bát Nguyễn Duy à ?

    No Avatar

    VOTMUOI

     17:06, 6th Jul 2013 #21401 

    Chân mây hơi bị cuối trời / Em hơi bị đẹp anh hơi bị nhầu/Biển cạn con sóng về đâu/Nửa vầng trăng khuyết gối đầu nhớ em....Hải Phòng

    No Avatar

    VOTMUOI

     17:03, 6th Jul 2013 #21400 

    Chân mây hơi bị cuoií trời


    E = Bouzou2

  9. Có 1 người thích bài viết này


  10. #166
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết
    ĐƯỜI ƯƠI GIỮ ỐNG

    Hồi bé đi sơ tán về Yên vĩnh_ Hà Tây, ngủ trong cái lán nhà trường địa phương làm cho giáo viên Hn ở tạm trong khi chưa làm xong nhà, sợ nhất nghe bà già_hồi đó là môt cô giáo trẻ_ kể chuyện Đười ươi giữ ống.

    Đại khái: Đười ươi là giống khỉ lớn ăn thịt người. Nhưng chỉ chén thịt người khi mặt trời lặn thôi. Chứ mặt trời còn đang chiếu sáng thế gian này thì nó không dám đâu. Thế nên mấy người đi rừng nắm được cái đặc tính đó, họ luôn tròng vào tay một cái ống bương dài trước khi vào rừng. Ông đười ươi bắt được họ, lôi tuốt lên cành cây túm chặt tay, mắt trân trân nhìn mặt trời xuống núi, để chờ phút giây ăn thịt. Vì say mặt trời chói loá, giống như ta hay bị hút mắt về ánh lửa hàn hồ quang điện, nó túm lấy cái ống tre mà không biết đấy chỉ là cái vỏ. Người đi rừng nhẹ nhàng rút tay khỏi ống, tụt xuống đất và về nhà.

    Khi mặt trời lặn, anh khỉ đột quay xuống tính chén bữa tối. Than ôi! chỉ còn mỗi cái ống tre mà thôi!

    Đói không quan trọng. Quan trọng nhất là mặt trời phải lặn. Không có ánh sáng ăn thịt nhau nó dễ và không bị phát hiện. Tư duy đười ươi ấy còn văn minh hơn mấy anh Tham nhà mình. Mặt trời chưa lặn, hay sắp lặn nó đã chén xong rồi.

    No Avatar

    dksaigon

     21:03, 11th Jul 2013 #21534 

    Đấy là đười ươi lai sói!


    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  11. #167
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết
    THO SAY
    ÔMA KHAYYAM

    Ôma Khayyam sinh năm 1040 ở thành phố Nissapurê (miền đông Iran ngày nay), lớn lên nổi tiếng khắp cả vùng Trung Á rộng lớn như một nhà triết học, toán học, thiên văn học kiệt xuất của thời đại. Ông được vua chúa nhiều nước mời đến triều đình làm việc, là tác giả một loạt tác phẩm quan trọng về vật lý và toán học. Cuộc đời ông đầy những năm tháng lưu lạc và gian khổ. Ông đi nhiều, lang thang hết nước này đến nước khác, cuối cùng trở về thành phố quê hương và mất ở đó vào năm 1112. Hiện nay vẫn còn giữ được lăng mộ của ông ở Nisapurê.

    Ôma Khayyam chỉ viết thơ trong những phút rảnh rỗi và buồn chán. So với các
    công trình khoa học, di sản 450 bài bốn câu (rubai) của ông không lớn. Cho mãi tới thế kỷ 19, khi chưa được người châu Âu “phát hiện”, ông hầu như chỉ được biết đến như một nhà khoa học. Sau sự phát hiện đó, nghĩa là sau bản dịch tiếng Anh 75 bài của Fitzgerald (1809 – 1883) năm 1859, ông “đột nhiên” trở thành nhà thơ nước ngoài được ưa thích nhất ở châu Âu và châu Mỹ. Lúc ấy đã xuất hiện, có nơi còn giữ đến ngày nay, nhiều quán rượu và câu lạc bộ say mang tên ông.

    Thơ hơi dài. Cứ nhẩn nha mà đọc
    :-?


    7
    Ai cũng biết là Khayam già yếu,
    Ai cũng biết là Khayam nghiện rượu,
    Nhưng chẳng ai hay chính nhờ rượu, Khayam
    Mới thắng nổi cái buồn và cái yếu.

    8
    Khi đang tỉnh, như cua, tôi cứng đờ, gượng gạo.
    Nhưng khi say đầu óc tôi không tỉnh táo,
    Nên khoảng cách thiên thần giữa tỉnh và say
    Là cái đích tôi tôn thờ, tôi mộng ảo.

    14
    Bỏ nhà thờ, anh em, ta vào quán.
    Trước ông chủ ta cầu kinh không nản.
    Cuộc sống ta, ta để mất ở nhà thờ,
    Giờ lại thấy trong cốc này, các bạn.

    15
    Ở đời này khi say là tốt nhất.
    Nghe cô gái hát hay là tốt nhất.
    Và tốt nhất là người được suy nghĩ tự do,
    Bao điều cấm không hay là tốt nhất.

    17
    Thằng nghèo tưởng mình là vua, khi say.
    Con gà tưởng mình là công, khi say.
    Và khi say người già thấy mình trẻ lại,
    Người trẻ thông minh như người già, khi say.

    19
    Hạnh phúc là cái gì? Chẳng là gì, đúng thế.
    Chết, anh để lại gì? Chẳng để gì, đúng thế.
    Tôi đã sống say sưa, tất cả tưởng của mình,
    Nhưng nhìn kỹ hóa ra chẳng có gì, đúng thế.

    22
    Cả vương quốc Trung Hoa, cốc rượu này đáng giá.
    Cả vườn tiên đầy hoa cốc rượu này đáng giá.
    Cay đắng tất nhiên là mùi vị cốc này,
    Nhưng tuy thế còn hơn bao ngọt ngào xảo trá.

    26
    Cầm chiếc bình trên tay, tôi khoái trá
    Cười, giơ cao, ném tung vào tảng đá.
    "Này, đừng quên, - bình nói, - một ngày kia
    Rồi người ta cũng ném anh vào đá!"

    27
    Thà uống rượu cho tiêu tan mệt mỏi,
    Hơn buồn đau nhớ ngày xưa chói lọi.
    Khi không say anh tự trói lòng mình,
    Nhưng chén rượu sẽ giúp anh cởi trói.

    47
    Nếu cứ vậy suốt đời anh chỉ tìm lạc thú.
    Lo rượu, gái, vui chơi, lo tiền tài có đủ,
    Thì tất cả trước sau anh cũng bỏ mà thôi.
    Vì đời là giấc mơ - đến bao giờ anh định ngủ?

    48
    Kìa mây đen lại rơi nước mắt!
    Khi không say nhìn cảnh này buồn thật.
    Vì hôm nay tôi trên cỏ nằm chơi,
    Nhưng ngày mai tôi đã nằm dưới đất.

    49
    Hãy tìm rượu, quẳng sách kinh ở đấy.
    Chân lý nhà chùa trong cốc này mới thấy.
    Sư không ôm nổi váy đời mình,
    Thì hãy lại ôm váy nàng kia vậy.

    50
    Tìm rượu ngon, tìm cái vui, cái lạ,
    Tôi bỗng thấy bông hồng khô trong lá.
    "Ôi hoa ơi, sao nông nỗi thế này?"
    "Vì trước kia tôi say và vui quá".

    52
    Giữa vườn hoa, người yêu, ly rượu nhỏ -
    Là thiên đường xưa nay tôi muốn có.
    Khi chưa ai được hưởng thú trên trời,
    Thì vui tạm dưới này, trên bãi cỏ.

    55
    Sau cơn mưa, hoa hồng chưa khô.
    Trong tim tôi nhiệt tình chưa khô.
    Đóng quán sớm làm gì, ông chủ,
    Nắng còn vương trên kính, chưa khô.

    56
    Chỉ là bóng những gì anh đang thấy.
    Chỉ cái vỏ bề ngoài anh đang thấy.
    Không ai thấy phần trong, đừng cố thấy làm gì.
    Hãy ngồi xuống mà uống bia đi vậy.

    57
    Tôi uống rượu không phải vì thích uống,
    Cũng chẳng phải để tìm vui tôi uống.
    Tôi uống vì nay tất cả trên đời
    Tôi muốn quên, để giải sầu tôi uống.

    60
    Cứ la cà hết quán này, quán nọ,
    Suốt đời say, tự do như ngọn gió.
    Hãy cầm dao đứng đón dọc đường,
    Cướp thằng giàu chia cho kẻ khó.

    63
    Trái tim là anh mù, luôn chui đầu vào bẫy,
    Để cám dỗ gạt lừa, để thiên thần xúi bậy.
    Trong nhà thờ làm lính mới không vui,
    Thà ra quán, Khayam, mà làm vua ở đấy.

    68
    Này anh ngốc, anh đang sa vào bẫy
    Của cuộc đời rất phù hoa, tôi thấy.
    Anh đi đâu vội thế? Hãy cho tôi
    Một cốc rượu rồi đường anh, anh cứ chạy.

    71
    Trước mặt mọi người anh làm tôi phải bẽ.
    Anh gọi tôi thằng say và mắng tôi thậm tệ.
    Được, không sao, tôi có thể nghe anh,
    Nhưng anh xứng hay chưa để gọi tôi như thế?

    78
    Trong hư ảo đời này bao lâu tôi phải bước?
    Đến bao giờ tôi thôi không làm anh hài hước?
    Tôi chán lắm rồi cái cặn bã nhà ngươi,
    Như cặn rượu cốc kia, ước gì tôi đổ được!

    81
    Ta không thể ngăn thời gian, không thể,
    cả anh cả tôi.
    Và cũng chết như nhau thôi, cũng thế,
    cả anh cả tôi.
    Nhưng khi ta nâng cốc rượu, tức là
    Chân lý ở trong tay ta, quả thế -
    cả anh cả tôi.

    82
    Dù bị cấm, rượu ngon là cám dỗ.
    Được người yêu đưa cho - càng cám dỗ.
    Cả thế gian là quán rượu đắt hàng,
    Gì bị cấm, xưa nay đều cám dỗ.

    83
    Anh thất tình và rồi anh buồn đau?
    Cứ phớt lờ tất cả.
    Khóc làm gì, ta hãy uống cùng nhau!
    Cứ phớt lờ tất cả.
    Khi không say, tôi buồn than không ít,
    Nhưng khi say, tôi đếch cần, hơi đâu!
    Cứ phớt lờ tất cả.

    89
    Thật đáng thương cho trái tim không yêu.
    Thật đáng thương cho trái tim đang yêu.
    Nếu anh sống ngày nào mà không say ngày ấy.
    Thì đời anh, anh để hoài bao nhiêu.

    90
    Hơn một nửa bạn bè tôi đã chết,
    Số phận ta đều giống nhau phần kết.
    Không ít kẻ cùng ta mới nâng cốc hôm nào,
    Thế mà cốc đời mình nay uống hết.

    103
    Cứ yêu đi, cứ say đi, bởi lẽ
    Không dại gì làm vua quan bệ vệ,
    Vì thượng đế trên cao, tôi thừa biết, đếch cần
    Cả râu tôi, cả ria anh đẹp thế.

    105
    Thật tội nghiệp những người than với khóc,
    Hay để bụng, cứ bắt mình khó nhọc.
    Hãy hát đi khi chưa đứt dây đàn.
    Hãy uống đi chừng nào chưa vỡ cốc.

    107
    Bằng cái đẹp, bằng hương hoa, đời này
    Đã làm Khayyam yêu và say.
    Nhưng dòng suối của cuộc đời cứ cạn,
    Muốn hay không, anh cũng đành bó tay.

    109
    Hãy mang rượu ra đây, đừng ỡm ờ!
    Rót nữa đi, rót đầy, ngay bây giờ!
    Già không nên giả vờ không uống,
    Vì không uống lúc này thì bao giờ?

    112
    Rót nữa đi, chủ quán, rót vào đây
    Thứ nước thần tôi uống đến kỳ say.
    Cho đến khi con người tôi bèo bọt
    Bị vắt thành chiếc cốc cầm trên tay.

    113
    Nếu đời tôi nằm trong tay thượng đế,
    Và không ai thèm hỏi tôi như thế,
    Thì rót đi, rót thêm nữa, nỗi buồn
    Tôi cùng uống theo cốc này luôn thể.

    117
    Tôi bị gọi là thằng say - Quả đúng thế,
    Thằng bất lương, thằng mặt dày - Quả đúng thế.
    Nhưng tôi vẫn là tôi, nói gì mặc kệ,
    Vẫn là Khayam này! - Quả đúng thế.

    125
    Tôi nghe nói thiên đường đầy suối mật,
    Có đồng cỏ, có vườn cây đẹp nhất.
    Rót rượu đi, tôi chẳng thiết thiên đường,
    Tôi chỉ thích cốc này trên trái đất.

    129
    Hãy rót nữa, rót cho tôi, rót nữa,
    Cho mặt tôi đỏ bừng lên như lửa.
    Khi tôi chết, quan tài xin cứ cột dây nho,
    Còn xác tôi - lấy rượu vang mà rửa

    130
    Tôi sẽ say cho tới ngày xuống mộ,
    Cho mộ tôi cũng bốc mùi rượu đỏ,
    Cho anh say đến viếng mộ thăm tôi.
    Trở thành say gấp mấy lần trước đó.

    131
    Ta cần rượu và tình yêu; thượng đế
    Cần nhà thờ và sách kinh - Đã thế,
    Sao lỗi lại do ta, nếu mọi cái trên đời
    Được định đoạt bởi bàn tay thượng đế?

    132
    Tôi cứ yêu, cứ say và cứ chén.
    Tôi điên ư? Ngốc ư? Và đáng thẹn?
    Ồ không sao! Cái phải đến, đến đi,
    Vì cũng chẳng xấu hơn điều đã đến

    141
    Sống - tôi biết, chết với tôi - không lạ
    Thế giới này tôi đi, nhìn, thấy cả
    Và nhận thấy khắp nơi không thể có cái gì
    Bằng cái say, bằng cái say vô giá.

    146
    Muốn thì uống, nhưng trí khôn đừng để mất.
    Cái cảm giác đủ và thừa đừng để mất.
    Đừng để ai đáng kính phải mếch lòng,
    Và bạn tốt, đừng vì say mà để mất.

    150
    Ê, quan tòa luôn trang nghiêm, xin nói thật:
    Anh tuy tỉnh mà xấu hơn thằng say nhất.
    Tôi uống rượu nho, nhưng anh uống máu người,
    Ai ác hơn - tôi hay anh? Xin hỏi thật!

    151
    Tớ là thằng đáng khinh, và càn rỡ?
    Tớ không buồn, và thánh thần - đếch sợ.
    Mặc, cứ say, và cốc rượu của mình
    Tớ không xin, mà bắt mang cho tớ!

    152
    Nếu bên cạnh là một cô má đỏ
    Nằm rót rượu cho tôi trên thảm cỏ,
    Thì tôi chỉ là ngu, đáng khinh bỉ, chê cười
    Nếu còn mơ một thiên đường nào đó.

    154
    Nếu tôi uống và say, không đứng nổi,
    Thì thượng đế phải khen, không bắt tội,
    Vì thế là tôi đã làm đúng ý ngài -
    Ngài sinh tôi để say và phạm lỗi!

    157
    Vâng, tôi uống, nhưng không say, không truỵ lạc
    Tôi uống rượu để tìm vui, xua cái ác.
    Tôi cúi đầu thờ cốc rượu của tôi
    Còn hơn anh cúi đầu thờ kẻ khác.

    159
    Đôi mắt tôi thích nhìn các cô nàng xinh nhất.
    Đôi tay tôi thích cầm cốc rượu ngon, chén mật.
    Tôi cố kiếm niềm vui, từng tí một cho mình,
    Khi từng tí đời tôi chưa bị vùi xuống đất.

    160
    Chiếc bình này, như tôi, từng là anh ngu ngốc,
    Từng si mê các nàng, từ hàm răng, mái tóc.
    Các bạn hãy nhìn kia, chiếc tay xách trên bình
    Là cánh tay từng ôm những tấm thân ngà ngọc.

    163
    Đừng chê người uống say không đứng nổi.
    Hãy cố sống chân tình, không giả dối.
    Anh không say, nhưng chớ vội tự hào -
    Xấu hơn say là việc làm tội lỗi.

    164
    Cả giàu, đói, sang, hèn - tôi, các bạn
    Vừa ngủ dậy là kéo nhau đến quán.
    Cốc rượu vang ta cứ việc rót đầy,
    Chừng nào cốc đời ta chưa uống cạn.

    167
    Chân lý này anh ngốc nào cũng biết:
    Ta bỏ rượu là nhà hàng sẽ chết.
    Ta mà thôi phạm tội, chúa trời
    Chẳng còn biết cứu ai - càng đỡ mệt!

    168
    Cốc rượu này uống đi, vì trăng hoa trong đó,
    Vì tuổi trẻ, niềm vui và bài ca trong đó.
    Hãy ngồi xuống cùng nhau say một chút, đỡ buồn.
    Cốc rượu này uống đi, vì đời ta trong đó.

    170
    Dù ăn no, rượu ngon, không phải làm việc nặng,
    Dù cô gái anh yêu đôi má hồng, da trắng,
    Dù có bạn tâm tình, dù nghe nhạc, tim anh
    Cũng không thể bình yên, nếu lòng anh lo lắng.

    179
    Thật bất hạnh cho ai lửa trong lòng nguội tắt,
    Không yêu ghét, buồn vui... Và anh, tôi nói thật,
    Sống không có người yêu,
    không uống rượu ngày nào,
    Thì ngày ấy cứ xem anh hoàn toàn để mất.

    184
    Thêm một ngày mùa xuân đang nở rộ.
    Như hạt ngọc sương treo trên lá cỏ,
    Chim hoạ mi lại quyến rũ hoa hồng,
    Mời hoa uống cốc rượu màu máu đỏ.

    185
    Ai nhức đầu - uống rượu vào sẽ hết!
    Ai cãi nhau - uống rượu vào sẽ hết!
    Hãy tin tôi, tôi đã nghiệm nhiều lần:
    Ai buồn đau - uống rượu vào sẽ hết!

    191
    Rượu chỉ cấm với những người ngu ngốc
    Chứ không phải người thông minh, có học.
    Uống rượu là cần, nếu anh biết rằng anh
    Uống với ai, bao giờ và mấy cốc!

    192
    Cốc rượu ngon hơn lời khuyên thượng đế,
    Hơn vàng bạc, hơn lâu đài tráng lệ.
    Đời mà không có rượu, sống làm gì?
    Chỉ còn lại cái đau và buồn tẻ!

    193
    Từng cánh tuyết trên trời đang rơi xuống xa xa,
    Nghĩa là ở trên trời vườn thượng giới ra hoa.
    Nào các bạn, cùng tôi, hãy rót đầy, nâng cốc
    Mừng thượng đế lòng lành gửi cái đẹp cho ta!

    195
    Khi xung quanh cảnh đẹp thế này,
    Chỉ thằng ngốc mới không muốn say,
    Chao, trăng sáng, hoa hồng thơm, chim hót.
    Chưa giọt nào mà đã thấy ngất ngây!

    197
    Suốt ngày đêm phải ăn chay, nhịn đói,
    Trời còn bắt tụng kinh - tôi mệt mỏi,
    Nên lẫn lộn lung tung, tôi uống rượu vì nhầm,
    Chắc vì thế, trời sẽ không bắt tội.

    199
    Hạnh phúc hết còn gì, ngoài cái tên vô vị?
    Trong số bạn bè tôi chỉ rượu là chung thuỷ.
    Tôi cũng chẳng bao giờ từ bỏ nó, vì sao?
    Vì duy nhất với tôi nó là người tri kỷ!

    200
    Người thì lo chúi đầu vào chiếc cốc,
    Người thì cầm sách kinh, không ngớt đọc.
    Ở đời này chỉ thượng đế là khôn
    Còn chúng ta ai cũng mù, cũng ngốc!

    201
    Thần chết bắt bạn tôi xuống mồ sâu mãi mãi,
    Mà thiếu họ cuộc đời thành cô đơn trống trải.
    Mới uống rượu cùng nhau còn đông đủ ngày nào,
    Họ say trước, ra đi, giờ mình tôi ở lại.

    202
    Ngồi làm việc đến đầu đau, hông vẹo
    Giới học giả không anh nào to béo,
    Nên ở đời, chưa được chén nho tươi,
    Thân xác họ đã thành nho khô héo.

    206
    Sự độc ác của đời khiến tôi luôn sửng sốt,
    Đến mức ngủ không ngon, trái tim đầy đau xót.
    Cái gáo nhỏ đầu tôi đầy ý nghĩ buồn rầu,
    Giá nó đầy rượu thơm và ngon thì thật tốt.

    208
    Hãy cứ uống, cứ vui cho đến lúc
    Chẳng còn sống để uống, vui hạnh phúc.
    Chỉ thằng ngu mới tin ở thiên đường,
    Tin ngọn lửa thiêu người nơi địa ngục.

    209
    Mỗi lần say, giữa khi đang vui nhất,
    Hết cốc này đến cốc kia ngây ngất,
    Tôi chỉ xin các bạn nhớ một điều:
    Các bạn vui mà Khayam vắng mặt!

    210
    Cái chân lý sau đây, ừ thì xưa, thì cổ,
    Nhưng nhắc lại không thừa:
    "Uong di, đừng nhăn nhó,
    Vì lưỡi hái thời gian sớm muộn sẽ cắt anh,
    Mà anh chẳng mọc thêm, anh đâu là ngọn cỏ!"

    211
    Anh uống rượu, anh yêu - chẳng có gì đáng ghét.
    Bỏ cầu kinh, phá chay - cũng không là tội chết.
    Chỉ cần anh không tham, chân thật với mọi người,
    Các tội khác nhỏ to sẽ được trời tha hết.

    212
    Những tia nắng đầu tiên đẹp không, anh bạn trẻ?
    Hãy rót rượu uống đi, mừng một ngày mới mẻ.
    Giây phút này kỳ diệu sắp đi qua,
    Mà tìm lại xưa nay đâu phải là chuyện dễ!

    213
    Cuộc đời này xấu xa, bất công và ngu ngốc
    Đang đầu độc đời tôi bằng rượu pha thuốc độc.
    Tôi hèn nhát, sợ đau, không muốn chết từ từ,
    Nên tôi uống một hơi, uống ngay cho hết cốc!

    215
    Không ai cấm ta ngồi uống vài ba chén nhỏ
    Với những người ta yêu, người thông minh đức độ.
    Nhưng nhớ uống vừa vừa,
    thỉnh thoảng uống làm vui,
    Và đặc biệt không nên khoe say, không báng bổ!

    219
    Tôi nghe nói xưa nay rượu là nguồn bất tử,
    Nên tôi áp đôi môi vào miệng bình, muốn thử.
    Chiếc bình đất thì thầm tha thiết, vẻ van xin:
    "Hôn em đi, trước kia chính em là vũ nữ!"

    228
    Nhiều gái đẹp, nhiều rượu ngon một lúc
    Tôi càng say, lòng tràn trề hạnh phúc,
    Như thể tôi đang ở tít thiên đường,
    Thoát khỏi các buồn lo nơi thế tục.

    231
    Mong thần chết bắt tôi đi mãi mãi,
    Rồi dẫm tôi thành đất xanh mềm mại,
    Để người ta vắt đất ấy thành bình.
    Ngửi thấy rượu, biết đâu tôi sống lại.

    233
    Tôi nghĩ ta không người nào có thể
    Sống hai lần ở đời này vui vẻ,
    Nên chừng nào thần chết vẫn chưa tha
    Thì hãy uống, đừng kiêng khem như thế.

    234
    Nếu cuộc sống mỏng manh, chỉ vài giây là hết,
    Thì không say, không yêu, theo tôi là tội chết.
    Các tu sĩ ngày đêm mơ ước chốn thiên đường.
    Tôi những muốn bật cười, thấy vừa thương vừa ghét.

    236
    Lại lần nữa họa mi hót véo von,
    Hoa lại nở, làm ngây ngất tâm hồn,
    Hãy uống đi, uống mùi hương thơm dịu,
    Uống vào lòng cả tình yêu, cái hôn

    238
    Anh đừng trách ở đời cái gì rồi cũng mất.
    Sống ngày nào cứ vui. Hãy nghe tôi nói thật:
    Nếu mọi cái ở đời mà vĩnh cửu, bền lâu
    Thì chẳng đến lượt anh được sinh trên trái đất.

    240
    Thà im tiếng còn hơn nổi danh nhưng nhục nhã.
    Cũng đừng trách cuộc đời, đời thế thôi, đừng lạ.
    Tôi, Khayyam, thích nổi tiếng thằng say,
    Hơn được khen thông minh
    nhưng bất lương, xảo trá.

    243
    Cùng bạn say cứ ăn chơi, cứ tán.
    Đừng ăn chay, đừng tụng kinh buồn chán.
    Tôi, Khayam, xin khuyên thật thế này:
    "Uống, ăn đi, và đừng ky với bạn"

    244
    Lại lần nữa tim tôi buồn, lo sợ.
    Vì người yêu đã bỏ đi vô cớ.
    Người ta mang cốc rượu đến cho tôi.
    Cốc đựng máu của trái tim tan vỡ.

    247
    Đừng quá chén mà thành say bí tỉ.
    Đừng xúc phạm bạn bè, đừng mất trí.
    Cả khi say anh vẫn phải là người
    Tốt, vui vẻ, dễ thương và tế nhị.

    249
    Sáng hối hận rằng đêm qua quá say.
    Tôi quyết tâm bỏ uống rượu hàng ngày.
    Nhưng bây giờ tôi tiếc mình bỏ rượu.
    Hãy nhìn kia - hoa nở đẹp thế này.

    250
    Thà bị lạc giữa những nàng xinh trẻ.
    Hơn giữa những cuốn sách dày buồn tẻ.
    Khi thời gian chưa uống hết máu anh.
    Hãy uống máu những chùm nho đẫm lệ.

    251
    Ai nghiện rượu đến lấy râu quét quán.
    Người ấy sống tự do, không buồn chán.
    Không có ăn, túi rỗng, cũng bất cần.
    Trời có sụp, vẫn vênh râu bình thản.

    252
    Tôi đã sống thật ngu và vô lý.
    Tôi uống rượu mà nhạt phèo, vô vị.
    Tiếc rằng tôi đã làm trái ý trời.
    Tiếc phần lớn đời tôi, tôi bỏ phí.

    255
    Sống chỉ cần sáu mươi năm thanh thản.
    Không cần giàu, chỉ cần nhiều bè bạn.
    Và khi anh chưa bị vắt thành bình.
    Hãy làm bạn với bình khi buồn chán.

    261
    Ai ở đây hiểu ta bằng chủ quán?
    Trước ông ta đừng kiêu căng, đừng phán.
    Theo luật chung, hãy can đảm, đừng chờ.
    Đã vào đây ai cũng là bè bạn!

    262
    Cứ uống đi, từ thời xa xưa nhất
    Những người chết thường nằm yên dưới đất.
    Ở đời này mọi cái giả, phù du.
    Chỉ duy nhất điều này là có thật.

    265
    Nếu bia rượu trong nhà ta có sẵn.
    Thì hãy uống, uống cho tiêu buồn chán.
    Đừng lo trời đang theo dõi bắt anh:
    Không có ta, ngài cũng thừa cái bận.

    266
    Cốc rượu toả mùi thơm như hương hồng ngây ngất.
    Ta uống rượu, tưởng khôn, nhưng hoá ra ngu nhất.
    Nó moi hết ruột gan, cám dỗ, khiến ta nhầm.
    Ta tưởng ta lên trời, nhưng lại chui xuống đất.

    267
    Đang say rượu, bước đi, tôi lớ ngớ
    Để bình rơi, may mà bình không vỡ.
    Tôi thầm ơn thượng đế, bởi đời này
    Tuy không rơi, đã quá nhiều bình vỡ.

    273
    Chúng ta uống vì chúng ta vui vẻ.
    Vì bên ta là những cô gái trẻ.
    Bọn người điên gọi ta là điên
    Ừ thì điên, ta say nhưng tử tế.

    280
    Thời chúng ta người thông minh nghèo khổ.
    Thằng ngu dốt thì chức quyền, giàu có.
    Hay nên chăng uống rượu để thành ngu,
    Để có chức, có tiền như chúng nó?

    281
    Ngày lại ngày, như mặt trời mới dậy
    Tôi lại uống rượu nho vàng rực cháy.
    Người ta đồn chân lý đắng và cay.
    Thế thì nó trong cốc này, chắc vậy.

    283
    Không có rượu - cốc này thật đáng ghét.
    Chai trở thành vô hồn khi rượu hết.
    Bạn Khayyam chỉ duy nhất cốc này
    Từ khi biết mùi men cho đến chết.

    284
    Anh đang yêu? - Thì cùng bạn cứ say.
    Cứ múa hát và đàn đúm suốt ngày.
    Mặc người tỉnh suốt đời lo với nghĩ.
    Đừng bao giờ để cốc rượu rời tay.

    287
    Kinh Côran - cả các nhà hiền triết
    Cũng mất gần một năm mới đọc hết
    Nhưng thơ khắc trên cốc rượu, thằng say
    Không biết chữ mà đọc thông, thật tuyệt.

    288
    Hỡi cô gái tôi yêu, hãy dập tắt
    Lửa tình yêu bằng rượu vang ngon nhất.
    Hãy mang thêm để ta uống cùng say,
    Trước khi chết bị vắt thành bình đất.

    290
    Lòng sáng hơn khi cốc rượu trên tay.
    Cuộc đời trôi rất lặng lẽ từng giây.
    Tuổi trẻ, tình yêu chỉ thoáng qua, hãy nhớ.
    Mà thần chết luôn chờ anh đêm ngày.

    291
    Hoa hồng đẹp, còn long lanh sương đêm.
    Nhưng hoa hồng không đẹp bằng mắt em.
    Anh tự bảo: Khayyam, đừng buồn nữa,
    Vì ít ra, anh còn ở bên em.

    294
    Không phải tìm cái vui thấp hèn.
    Cũng chẳng vì tôi say hay điên,
    Mà xấu hổ vì sống không mục đích,
    Tôi uống rượu để tìm lãng quên.

    296
    Tôi nhấn chìm tuổi xuân trong cái say.
    Không có rượu, chẳng đáng sống đời này.
    Cay đắng, niềm vui bao nhiêu năm, tất cả
    Trong chiếc cốc tôi đang cầm trên tay.

    297
    Hoa mới nở, hoa đã lại tàn rồi.
    Ta cũng thế, cả anh và cả tôi.
    Vậy uống đi, hái hoa đi, bởi lẽ
    Đời chỉ đẹp trong nháy mắt mà thôi.

    300
    Cuộc đời này mà không còn tiếng nhạc -
    chẳng là gì.
    Thiếu rượu nho và con nai ngơ ngác -
    chẳng là gì.
    Vậy vui đi, say đi khi biết mình sống tạm.
    Vì thực chất trên đời mọi điều khác
    chẳng là gì.

    302
    Anh may mắn và làm ăn thành công -
    Sao cốc cạn và bình rượu trống không?
    Hãy uống đi, vì thời gian chắc chắn
    Mai sẽ lại lột trần anh, biết không?

    307
    Anh cứ đi thật nhiều rồi sẽ rõ
    Rằng không gì hay hơn ly rượu nhỏ.
    Như rõ ràng tiếng thủ thỉ người yêu
    Nghe hay hơn lời cầu kinh cha cố.

    314
    Dưới khóm hoa, bên bờ khe mát lạnh
    Hãy cùng bạn vui chơi, ngắm cảnh.
    Vì ở đời, ai thờ rượu, Khayyam.
    Người ấy chẳng bao giờ thờ ảnh thánh.

    316
    Tôi thì rượu và tình, anh - nhà thờ.
    Tôi địa ngục, anh - thiên đường đang chờ.
    Ta không có lỗi gì vì số phận
    Được thượng đế định trước từ bao giờ.

    317
    Một khi ta không làm chủ cuộc đời,
    Thì thả sức cứ say và cứ chơi.
    Đừng sợ chết, đừng buồn, đừng oán trách,
    Đừng phí công làm trái lại ý trời.

    318
    Người thông minh thường vẫn dạy chúng ta:
    Ai mộ đạo, thấy rượu phải lánh xa.
    Không, Alla không cấm ta uống rượu.
    Mà ngược lại, ngài nói: "Maixara!"(1)

    319
    Nào anh bạn, hãy mang rượu ra đây.
    Ta vỏn vẹn chỉ được sống hai ngày.
    Đừng sợ gì, đừng trách ai, dũng cảm
    Đón mọi điều, đón bằng cả hai tay.

    321
    Đời cứ trôi, chẳng thèm nghe ai cả.
    Thiếu rượu, tình - không có gì đáng giá.
    Sau chúng ta người khác sẽ lên thay,
    Như hết xuân tất nhiên là đến hạ.

    322
    Cứ để tim lửa tình luôn rực cháy.
    Cứ để cốc rượu luôn đầy, cứ vậy.
    Trời cho ta quyền hối lỗi, nhưng tôi,
    Tôi tuyên bố khước từ ân huệ ấy.

    324
    Hết khổ đau, ta sẽ được tự do.
    Nhịn đói nhiều, ta sẽ được ăn no.
    Tiền bạc hết, sẽ có ngày có lại.
    Cốc rượu cạn rồi lại đầy, đừng lo.

    325
    Tôi bị bệnh, phải nằm yên một chỗ.
    Rượu bị cấm, càng làm tôi thêm khổ.
    Không, vứt xa những thứ thuốc này đi.
    Chữa bệnh tôi chỉ có ly rượu nhỏ.

    326
    Quyến rũ tôi là phụ nữ lả lơi.
    Là cốc rượu làm say đến lịm người.
    Tôi muốn hưởng mọi niềm vui trần tục
    Cho đến khi bị tống ra khỏi đời.

    328
    Vì trí thức bây giờ không được giá,
    Và thằng ngu đang trị vì thiên hạ,
    Nên tôi say, tôi uống để thành ngu.
    Mong nhờ thế thành giàu và danh giá.

    329
    Đừng buồn đau vẩn vơ, đừng cay cú.
    Đừng trách đời cho anh lãnh đủ.
    Nhớ: Bên anh thần chết vẫn luôn chờ.
    Và hạnh phúc là uống say, đi ngủ.

    330
    Đời là chuỗi buồn đau và khó nhọc.
    Ít tiếng cười mà quá nhiều tiếng khóc.
    Này anh kia, hãy vứt hết sách kinh.
    Hãy uống rượu, và uống xong - đập cốc!

    331
    Vô lo tỉnh, vô lo cứ ngủ say.
    Bao cái buồn phải xua hết; hôm nay
    Khi chính anh thành bình chưa bị vắt
    Thì phải vui, cốc rượu phải rót đầy.

    332
    Tôi - cốc rượu trên bàn tay run rẩy.
    Anh, thằng ngốc, cầm sách Kinh - thế đấy.
    Rượu luôn làm tôi ướt, anh khô.
    Xuống địa ngục thì anh càng dễ cháy.

    334
    Tia nắng sớm vừa xuyên qua cửa sổ.
    Phải đánh cốc, rót đầy ngay rượu đỏ.
    Rượu nghe đồn là thuốc độc - không sao.
    Và chân lý vẫn luôn nằm trong nó.

    335
    Các bí mật cuộc đời không ai biết.
    Cũng chẳng ai biết được ngày mình chết.
    Hãy uống đi, đời ngắn lắm, uống đi.
    Kẻo chết sớm, cốc này không uống hết.

    339
    Ta được dạy chỉ một điều buồn tẻ:
    "Sống tử tế sẽ thành ma tử tế."
    Vậy thì tôi suốt đời yêu và say.
    Hy vọng chết cũng trở thành như thế.

    340
    Hãy vui lên, đừng tham, đừng cáu giận.
    Tìm mọi cách mà chiều lòng số phận.
    Đừng bao giờ xa rượu, xa người yêu
    Cũng đừng quên cuộc đời này rất ngắn.

    341
    Sống mà không biết say, luôn cau có
    Thì thật ngốc, hoặc ít ra, thật khổ.
    Bản thân tôi được rượu dạy điều này:
    "Cứ uống đi, rồi mọi điều sẽ rõ."

    343
    Lại lần nữa hoa hồng nở đầy.
    Hãy cho người mang rượu ra đây.
    Hãy quên đi thiên đường, địa ngục -
    Chỉ trẻ con mới tin chuyện này.

    347
    Tôi chỉ uống với bạn bè - thế đấy.
    Tôi uống rượu vì ý trời muốn vậy.
    Nên bảo tôi bỏ rượu, khó vô cùng.
    Ai dám trái lời ngài đã dạy?

    349
    Ta, người trần, liệu được sống bao lâu?
    Hãy vứt ngay câu hỏi ấy khỏi đầu.
    Đừng cố tránh cái điều không thể tránh.
    Còn bây giờ, hãy rót rượu ra mau!

    351
    Kể từ ngày được sinh trên trái đất
    Tôi hiểu rượu chính là điều hay nhất
    Tôi ngạc nhiên thấy rượu bán rất nhiều.
    Ngạc nhiên hơn - giá cũng không quá đắt.

    352
    Càng về già, càng uống nhiều cho bõ.
    Rượu giúp ta quên mọi điều đau khổ.
    Tôi chết đi, hãy lấy rượu lau người.
    Nhớ trồng giúp một giàn nho trên mộ.

    354
    Anh - suốt ngày lo đọc kinh, tính toán.
    Tôi - uống rượu cùng người yêu và tán.
    Cuộc đời tôi dành cho rượu và tình.
    Không để phí như anh đâu, anh bạn.

    357
    Ê, anh kia, uống đi, đừng ngủ gật.
    Xin hãy nhớ một điều đơn giản nhất:
    Chưa có ai sống lại bao giờ.
    Và cả ta rồi cũng chui xuống đất.

    358
    Nếu anh muốn bằng người, không thua ai
    Thì phải uống hàng ngày - từ thứ hai
    Đến thứ ba, tư, năm và sáu, bảy.
    Còn chủ nhật thì phải uống gấp hai.

    360
    Rượu là cái đáng ta thờ sớm tối.
    Lãng phí rượu sẽ bị trời bắt tội.
    Anh để rơi nước mắt - chẳng hề gì.
    Nhưng đổ rượu - anh là người có lỗi.

    361
    Còn được uống đều đều - hãy mừng đi, Khayyam.
    Được ngồi cạnh người yêu - hãy mừng đi Khayyam.
    Và dòng chảy cuộc đời một ngày kia sẽ cạn,
    Nhưng rượu anh còn nhiều - hãy mừng đi, Khayyam

    363
    Ai cau có và buồn lo vô cớ
    Thì phải sống suốt đời trong nỗi sợ.
    Tôi, Khayyam, uống, uống nữa, chừng nào
    Nhạc chưa tắt và cốc tôi chưa vỡ.

    366
    Còn đang sống, tôi còn vui, còn say.
    Mang thật nhiều, thật nhiều rượu ra đây.
    Tôi sẽ uống đến ngã lăn ra ghế
    Nhưng tất nhiên cốc rượu vẫn trên tay.

    367
    Ramazan - tháng ăn chay, chán thật.
    Phải nhịn đói tụng kinh hoa cả mắt.
    Nên tôi nhầm, uống phải rượu, Alla
    Chắc tha thứ cái tội này nhỏ nhặt.

    368
    Tôi nhìn rượu mà thấy như máu đỏ
    Liền tự nhủ: "Uống làm gì, thôi bỏ."
    Nhưng hình như ai đó nói bên tai:
    "Không có máu, sống làm sao hả bố?"

    369
    Cốc không rượu thì buồn không chịu nổi
    Ăn cái gì cũng nhạt phèo - phải nói
    Đời bắt ta chịu trăm bệnh đau buồn,
    Chỉ có rượu là giúp ta chữa khỏi.

    370
    Không uống rượu đời này là rất khó.
    Không có rượu, chân đứng yên một chỗ.
    Khi người ta đưa cốc rượu mời tôi,
    Thì tất nhiên tôi sẽ cầm lấy nó.

    373
    Mặc người khác cười chê, nào lại đây.
    Hãy hát đi, hãy cầm cốc lên tay.
    Ta cùng uống, bán cả nhà để uống.
    Và uống xong đập vỡ chiếc cốc này.

    375
    Bỏ uống rượu và suốt đời không yêu?
    Thế thì chết còn hơn, bởi một điều:
    Đời rất ngắn, tiếp theo là cái chết.
    Mà những gì sót lại cũng không nhiều.

    376
    Người hiểu rõ luật thiên nhiên, chắc chắn
    Không bao giờ quá say hay quá giận.
    Biết mọi điều ác thiện sẽ trôi qua.
    Mà thiện ác còn tùy ta nhìn nhận.

    377
    Tim tôi yêu, nhức nhối - hãy tha thứ cho tôi.
    Ý nghĩ đầy tội lỗi - hãy tha thứ cho tôi.
    Còn bàn tay, hễ thấy rượu là chìa.
    Chân say không đứng nổi - hãy tha thứ cho tôi.

    379
    Cuộc đời này chưa bằng hai hạt thóc.
    Đừng bỏ rượu mà bị coi là ngốc.
    Đừng vẩn vơ mơ tưởng chuyện thiên đường.
    Tốt hơn hết, xin mời anh cạn cốc.

    380
    Trừ cốc rượu và tình yêu - hết thẩy
    Gia tài tôi - muốn lấy gì thì lấy.
    Quá nửa đời nổi tiếng một thằng say.
    Đến lúc chết chắc thằng tôi vẫn vậy.

    381
    Đừng nhíu mày vì đời lắm buồn đau.
    Đừng bận lòng lo nghĩ chuyện đâu đâu.
    Hãy làm đầy cuộc đời anh bằng rượu,.
    Như rót đầy cốc rượu này chúc nhau.

    382
    Chỉ thằng ngốc mới ăn chay, tụng kinh.
    Cái ta cần là cốc rượu và tình.
    Yên tâm đi, Khayyam, sau khi chết
    Xác của anh cũng bị vắt thành bình.

    384
    Ngài làm vỡ bình của tôi, ôi thượng đế.
    Làm tôi khát, khô cháy môi, ôi thượng đế.
    Bình rượu ngon mà đổ phí thế này
    Thì đích thị ngài say rồi, ôi thượng đế.

    386
    Nào, hát đi, cô gái, đừng ỡm ờ.
    Nàng và ta say từ sáng đến giờ
    Ta tiếp tục say suốt đêm, đến mức
    Không biết mình đang sống thật hay mơ.

    387
    Hỡi thượng đế, hãy cho cái con cần.
    Đừng để lũ đê hèn cho con ăn.
    Cũng nhân tiện, ngài hãy cho con uống.
    Uống thật say, quên bao nỗi nhọc nhằn.

    388
    Cái trong cốc không phải là nước lã.
    Hãy uống đi, không có gì hèn hạ.
    Vì ngày mai, chết bị vắt thành bình.
    Có thể ta sẽ khát nhiều hơn cả.

    389
    Không trốn được số trời, buồn làm gì?
    Hơi đâu mà oán đời, buồn làm gì?
    Hãy uống đi, quên mọi điều đau khổ.
    Nào uống hết một hơi, buồn làm gì?

    390
    Tranh luận nhiều như thế ích gì không?
    Có ích gì khi bàn chuyện viển vông?
    Hãy mang rượu ra đây ngay, nhân thể
    Gọi cho thêm mấy cô gái má hồng.

    391
    Hãy cúi xuống rót thật đầy, rót đi.
    Để ta uống đến kỳ say, rót đi.
    Bạn bè phản, chỉ quán này không phản.
    Nên ta ngồi uống ở đây, rót đi.

    392
    Hãy dũng cảm nhìn trời xanh trên đầu.
    Hãy uống rượu để xua hết buồn rầu.
    Sớm hoặc muộn, ai cũng thành bụi đất.
    Cái ngày ấy cũng chẳng chừa anh đâu.

    393
    Môi cốc rượu và đôi môi người yêu
    Là những cái tôi cần, quả không nhiều.
    Tôi làm bạn với cả hai, vì thế
    Tôi vào quán suốt từ sáng đến chiều.


    THAI BA TAN dich

    muctau's Avatar

    muctau

     22:20, 4th Sep 2013 #22700 

    Mới đọc vài chục bài đã thấy bung biêng !


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  12. Có 1 người thích bài viết này


  13. #168
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,238
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết
    Tản mạn về bà Tám nhân ngày 8!

    Câu trả lời về chuyện tại sao đặt tên là bà Tám hình như đã có tích rồi. Chuyện là đâu đó ở khu vực miền Tây có một người phụ nữ, hình như chuyện gì bà ấy cũng biết và có thể mở lòng bất kì lúc nào? Ở đâu. Đại loại là có thể cùng một mục đích, nói đi, nói lại, nói qua…nói và chỉ nói và việc khác ngoài ra có liên quan thành…..chuyện nhỏ!
    Nhưng tui thì suy nghĩ vấn đề ở một vấn đề khác, rộng hơn, biện chứng hơn và tuyệt vời hơn mà cánh mày râu chúng tôi muôn đời xin ngã mũ.
    Nói về quốc tế trước, riêng tháng 3 hàng năm, ông Liên Hiệp quốc chọn đi chọn lại hình như cũng chưa ngã ngũ nên đành học tập kinh nghiệm quí báu từ Việt Nam ta, đất nước từ ngàn xưa đã sinh ra nữ tướng, cùng với cái sự ly kì chuyện bà Tám miền Tây đã đi đến quyết định: Chỉ lấy ngày 8 trong tháng để dành cho các bà Tám mà thôi, không ngày nào khác. Thế là có hai cái Tám: Một là tên gọi và hai là cái ngày, đều Tám.
    Trong nước, không nói đến chuyện vì sao có Tám, chúng ta phải nghiêm túc nhìn nhận vấn đề rằng số 8 đối với tâm linh người Việt ta có một chổ đứng trang trọng trong mười con số đánh thứ tự từ 0 đến 9. Theo đó số 8, số “phát, vượng….” đều hiện hữu mọi lúc mọi nơi như khẳng định đẳng cấp mà các con số khác cũng phải ghen tị. Ngày xuất hành, cưới hỏi, đập phá nhà để xây mới, làm đường…đến cái biển số xe đều mơ đến con số 8.
    Vậy là đã có 3 cái Tám nhé.
    Còn chuyện Tám, không hẳn như cái tích có sẵn ở đâu đó miền Tây. Cá nhân tui khẳng định đất nước chúng ta ngày càng dân chủ, văn minh hơn một phần cũng nhờ vào các bà Tám. Một ưu điểm tuyệt vời mà tui nói ở trên đó là khả năng làm quen cực nhanh, không quan tâm đến địa điểm: Chợ, bến tàu, xe, hàng ăn uống, bãi giữ xe, siêu thị….chỉ nhìn nhau, gật đầu chào và thông tin đa chiều cứ thế dồn dập đổi trao. Cái đặc biệt ở đây là thông tin đa dạng và luôn mới nhé: Từ chuyện hôn nhân gia đình, văn hoá, sao, idol, án tình, án mạng, thời sự, thời trang….nhiều vô thiên lủng, chỉ sợ không đủ thời gian mà thôi. Và có lẽ tốc độ truyền tin qua hệ thống này chỉ tạm thời đứng hàng thứ hai sau mạng internet, thậm chí có lúc nhanh hơn. Nể nhé, phục nhé! Vậy đâu phải chuyện giản đơn là bà Tám! Một đài truyền hình muốn biên tập một bản tin cho thời sự cũng mất cả nữa ngày, thậm chí nhiều hơn trong khi đó đội hình này biên tập vô số bản tin kể cả truyền hình một cách gọn gàng, logic. Có lẽ cái Tám thứ tư chưa hợp lý cho lắm so với thực tế vì khả năng nhiều hơn. Đàn ông tụi tui muốn trao đổi chuyện gì cũng phải quen biết cái đã rồi sau đó mới tính chuyện trao đổi thông tin nhưng cũng chỉ có một vài chuyện cũ mèm mà thôi, chả có gì sất.
    Chính vì vậy, nếu gắn cho tụi tui cái danh như Tám thì chắc cỡ 4, tức một nữa. Tuyệt vời với cái được cho là Tám thứ tư!
    Và còn gì tuyệt vời hơn khi trong đời ta luôn song hành cùng Tám, không sợ lạc hậu về thông tin, thời trang, không lo già, xấu và tuyệt vời hơn nữa trong thời buổi lương thấp giá cao phập phù như thế này, nếu chúng ta hạn chế xem Tivi, lên Facebook, đọc báo mạng….để tiết kiệm nhưng không hề thua kém bất kỳ ai có điều kiện vượt trội. Thế thì còn gì bằng.
    Cuối cùng, với những thông tin, vốn sống đến vô cùng như vậy, mỗi chúng ta nên hãnh diện tuyên bố rằng: Trên đời này, người mà tuyệt vời nhất không ai khác đó là bà Tám!”

    Ghi nhanh trong lúc “Vợ vắng nhà” nhân ngày 8/03 tặng bà Tám!

    trucngon's Avatar

    trucngon

     08:52, 10th Mar 2014 #23842 

    Nhà em nói đễn Tám Việt Nam thôi! hàng Tàu không chơi!

    No Avatar

    dksaigon

     11:13, 8th Mar 2014 #23836 

    Người Tàu Quảng đông có từ "xám pạt" đọc là ba tám, có nghĩa bóng là man man, khùng, vớ vẩn, tào lao! Có lẽ "bà tám" từ "xám pạt" mà ra. Nói là có bà tên tám ở miền tây chuyên nhiều chuyện thì mơ h

    trucngon's Avatar

    trucngon

     10:59, 8th Mar 2014 #23834 

    Nhà em không nịnh Gấu nhé!

    No Avatar

    Anh Trang

     09:56, 8th Mar 2014 #23832 

    He...He...! Siêu... nịnh đầm!



  14. #169
    Ngày tham gia
    07-10-2010
    Bài viết
    350
    Thích
    1,581
    Đã được thích 371 lần trong 206 bài viết
    Năm nay em lại đi thi. Nhờ thằng đánh máy ở bộ học có chút nhầm nhọt. Em lọt vào diện ưu tiên '' tiền khởi nghĩa ''. Tuy vậy, em vẫn cẩn thận vài bộ phao cứu hộ.

    http://dantri.com.vn/giao-duc-khuyen...hpt-883386.htm

    Số phòng, số bàn đây. Trời nóng quá, mấy tay giám thị xúm hết lại chỗ em hóng mát. Làm em không nghía được phao. Nhọ cho em quá ông bộ học ơi ! Lại rớt nữa rồi !


    thinhe677f346's Avatar

    thinhe677f346

     07:37, 4th Jun 2014 #24238 

    Ăn thua gì ! năm ngoái họ còn cộng điểm cho Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng khi đi thi Đại Học cơ !

    No Avatar

    lixeta

     06:55, 4th Jun 2014 #24235 

    Sợ vãi mấy ông Bộ Học!



  15. Có 2 người thích bài viết này


  16. #170
    Ngày tham gia
    28-09-2011
    Bài viết
    251
    Thích
    657
    Đã được thích 772 lần trong 499 bài viết
    VIẾT TẶNG CÁC BẠN ĐỒNG NGŨ .

    Hăm hai tháng mười hai lại đến rồi
    Chuẩn bị được bữa chén nhờn môi
    Đồng đội, bạn bè kêu í ới
    Chúng mình lại tụ họp đi thôi

    Dăm thằng gặp nhau ở một chỗ
    Thằng cười, thằng hát thằng bi bô
    Thằng đang dao thớt cũng cũng nghển cổ
    Chõ mồm ôn lại kỷ niệm thời xa xưa

    Đời chiến sĩ , hóa ra cũng hay nhỉ
    Gian lao vất vả chẳng nề chi
    Khoác lên mình quân phục thế là đi
    Thề vì Tổ Quốc vì nhân dân phục vụ

    Thằng ra hải đảo thằng tận biên cương
    Có thằng loanh quanh chốn phố phường
    Cũng có thằng đi nhổ cỏ vì "tuột xích"
    Nhưng thôi, gặp đủ thế vui rồi !

    Được vài ba chén laị oang oang
    Vợ con thấy vậy liền la làng
    Lính tráng các anh khoe lắm thế
    Súng khoe to, đến mồm cũng hét to.

    Tiệc tan, mỗi thằng lăn một ngả
    Thằng lên giường thằng ngả ngớn đi văng
    Nhưng trước đó vẫn hát khúc quân hành
    Vẫn : Đời mình là bài ca chiến sĩ .
    ....Cây đào ngày Tết sắp ra hoa, sao người con gái ấy nơi đâu, để lại bến sông xưa bâng khuâng một con đò. .

  17. Có 4 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •