CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 61 đến 66 của 66

Chủ đề: Tìm hiểu về Quân đội các cường quốc chính

  1. #61
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,572
    Thích
    352
    Đã được thích 1,890 lần trong 1,019 bài viết
    Hiện đại hóa quân đội - Hướng đi nào cho Việt Nam?



    Tuy đã có nhiều chuyển biến tích cực nhưng hiện đại hóa, tăng cường tiềm lực quân sự vẫn là chặng đường dài cần được tiếp nối, vậy đâu là hướng đi đúng cho nền quốc phòng nước nhà?


    Từ sự lạc hậu rõ rệt của Lục quân
    Đã nhiều năm kể từ khi cuộc chiến tranh cuối cùng mà Việt Nam tham gia chấm dứt (Chiến tranh Biên giới Tây Nam, Biên giới phía Bắc) để lại nhiều bài học quý báu cho việc xây dựng quân đội để bảo vệ Tổ quốc.Việt Nam thời kỳ đó thực sự là một quân đội mạnh, trang bị hiện đại và có khả năng chiến đấu thuộc hàng cao trong khu vực cũng như trên thế giới.Nhưng từ đó đến nay, những khó khăn chồng chất về kinh tế đã khiến chúng ta chững lại trong việc gia tăng tiềm lực quốc phòng so với các nước láng giềng.

    Quân đội nhân dân Việt Nam từng là lực lượng rất mạnh

    Kẻ thù đã mở rộng không gian chiến đấu, nhưng đối với Việt Nam, mặt trận chính vẫn là bảo vệ đất nước. Do đó, lục quân là lực lượng nòng cốt đảm bảo sức kháng cự quốc gia trước mọi nguy cơ.Mặc dù thế, so với trình độ khu vực, mức độ cơ giới hóa, thông tin hóa của Lục quân Việt Nam đã thua kém nhiều, không chỉ trước các cường quốc quân sự mà cả các quốc gia có quân đội tương đối lớn ở bên cạnh như Myanmar, Thái Lan, Indonesia…Chẳng hạn, việc cơ động bộ đội chủ lực của Việt Nam hiện vẫn chỉ bằng đôi chân chiến sĩ là chủ yếu, như vậy sẽ giới hạn khả năng tiến hành các chiến dịch quy mô và thần tốc.Điều này thấy rõ tại Trung Quốc, khi các bài tập cho lục quân Trung Quốc thường xuyên là cơ động hàng nghìn km trong vòng vài ngày và triển khai chiến đấu nhanh.


    Trung Quốc thường xuyên luyện tập yêu cầu các đơn vị cơ động hàng nghìn km

    Các binh chủng hỏa lực như pháo binh, tên lửa đối đất… của Việt Nam vẫn thiếu nhiều khí tài điện tử hiện đại, dẫn đến tính hiệu quả và nhanh chóng trong tác chiến bị chênh lệch rõ rệt với các nước khác.So sánh với Thái Lan, Myanmar, Indonesia... lực lượng pháo binh của họ mặc dù không quá lớn nhưng tầm hỏa lực, mức độ cơ động, tính toán phần tử bắn, trinh sát pháo binh… thì vẫn vượt trên Việt Nam.

    Pháo binh Thái Lan với trang bị hiện đại tự sản xuất

    Lực lượng tăng thiết giáp của Việt Nam cũng đang gặp vấn đề trong đổi mới trang bị, các phương tiện lỗi thời đã đến lúc cần thay mới bằng những loại hiện đại hơn, không thể mãi trông cậy vào lòng quả cảm của con người bởi tính chất chiến trường đã thay đổi.Tăng thiết giáp là mũi đột kích, do đó cực kỳ cần thiết phải hiện đại hóa để làm mũi giáo sắc, không chỉ hỗ trợ hiệu quả bộ binh trong những màn đấu chiến thuật mà còn trong cả những lần quyết chiến chiến lược như Chiến dịch Hồ Chí Minh.


    Myanmar - Một trong những lực lượng thiết giáp mạnh tại khu vực Đông Nam Á

    Như vậy, khách quan nhìn nhận, Lục quân Việt Nam đang có nhiều tụt hậu so với khu vực, điều đó đặt ra nhu cầu bức thiết cần giải quyết đó là phải được hiện đại hóa. Nhưng trong bối cảnh hầu bao có hạn, hướng đi nào mà Việt Nam cần phải nghĩ tới?

    Những hướng đi chủ đạo
    Chúng ta có thể nhìn qua cách làm của những nước xung quanh để nhanh chóng đạt hiệu quả trong quá trình hiện đại hóa lục quân, một số phương pháp cụ thể bao gồm:

    Mua cái cần mua, sản xuất cái tự sản xuất được: Việt Nam hoàn toàn có thể mua một số lượng hạn chế phương tiện hiện đại, từng chút một để dần nâng tầm trình độ tác chiến.Từng bước thành lập các đơn vị có trình độ cơ giới hóa, thông tin hóa cao để làm lực lượng cơ động nhanh, giữ vai trò chủ lực dự phòng cho những đòn đánh quan trọng khi chiến tranh nổ ra, sau đó dùng kinh nghiệm từ những đơn vị này nhân rộng ra toàn quân.Đây là phương án khá hay của các nước Trung Đông, khi song song tồn tại những quân đoàn “Vệ Binh Quốc Gia” rất hiện đại và thiện chiến, tổ chức tốt bên cạnh một quân đội nhẹ hơn một chút về trang bị.Nhưng kết quả cuối cùng, vẫn là phải hướng đến quân đội chính quy, trang bị tốt, trình độ cơ giới hóa và thông tin hóa cao.


    Tự sản xuất đạn pháo cấp chiến dịch. Ảnh minh họa

    Để tiết kiệm chi phí, cần triệt để tận dụng khả năng của nền công nghiệp trong nước, chẳng hạn khi đã chế tạo được đạn pháo, đạn cối, nâng cấp thành công vũ khí…cần bắt tay ngay vào sản xuất đại trà để sử dụng và xuất khẩu, tránh việc tiêu tốn ngân sách .Nhờ những khoản tiết kiệm này, chúng ta lại quay vòng tái đầu tư mở rộng, hoặc mua mới vũ khí hiện đại như xe tăng, pháo, tên lửa… cho lục quân.

    Quy hoạch công nghiệp phụ trợ để hỗ trợ việc sản xuất vũ khí:
    Cách làm này phổ biến ở Liên Xô những năm trước đây, do đầu tư hiện đại hóa quân đội - mà lực lượng lớn nhất là lục quân cần sự hỗ trợ rất lớn, nên công nghiệp quân sự thường đi trước khối dân sự.
    Do Việt Nam đang ở trình độ thấp, thiếu công nghiệp phụ trợ, nên giống như mô hình “Vệ binh Quốc gia”, chúng ta có thể quy hoạch các vùng công nghiệp sản xuất linh kiện điện tử, vật tư cho quốc phòng rồi tận dụng sức sáng tạo, năng lực của chúng phục vụ cho nền kinh tế.Với lục quân, nên tập trung vào hướng tự chủ sản xuất phương tiện cơ động, tự hành hóa các loại pháo lớn, từng bước sửa chữa rồi chế tạo thiết bị thay thế cho xe tải, xe bọc thép chở quân, cuối cùng là hệ thống hóa lại để cho ra đời những dòng vũ khí “Made in Việt Nam”.


    Pháo tự hành “Made in Việt Nam”

    Ngoài ra, cần quy hoạch các cơ sở công nghiệp tiềm năng trong khu vực dân sự để giảm giá thành sản xuất và kích thích nền kinh tế đi lên bằng đơn đặt hàng phục vụ quốc phòng, khuyến khích hoạt động nghiên cứu trong những trường kỹ thuật.Cách làm trên đã được Trung Quốc triển khai thành công trong những năm gần đây, họ có hàng nghìn doanh nghiệp tư nhân đủ khả năng làm ra được cả pháo cấp chiến dịch.


    Pháo binh Trung Quốc - Nhiều thiết bị sản xuất từ tư nhân

    Thường xuyên đưa trang bị mới vào hoạt động huấn luyện,

    Một quan điểm sai lầm phổ biến rằng "vũ khí càng hiện đại càng cần giữ bí mật", dẫn tới việc huấn luyện thường xuyên với vũ khí mới không được triển khai sâu rộng.
    Điều này sẽ dẫn tới nguy cơ có điểm chững lại nếu xảy ra chiến tranh, do người lính chưa quen với vũ khí hiện đại đã phải sử dụng để chiến đấu.Với lục quân, cần đặc biệt nhấn mạnh tới huấn luyện sử dụng tăng thiết giáp, trang bị cá nhân như kính nhìn đêm, các bài tập phối hợp hiệp đồng binh chủng có sự tham gia của khí tài hiện đại, như vậy mới sử dụng nhuần nhuyễn được ngay lập tức nếu xảy ra tình huống xấu.
    Cuối cùng, đó là khi mua sắm có trọng điểm các loại vũ khí, cần triệt để tận dụng khả năng mua cả dây chuyền sản xuất. Chẳng hạn với hợp đồng vài trăm xe tăng T90, chúng ta nên tính tới việc tự lắp ráp, đó chính là cơ sở để Việt Nam nâng cao trình độ công nghiệp quốc phòng.Khi đã có đủ năng lực, việc hiện đại hóa lục quân chỉ còn phải trả lời câu hỏi "Muốn có bao nhiêu", đây là bài học mà Ấn Độ đã áp dụng cực kỳ thành công.


    Xe tăng T-90 Ấn Độ - Một sản phẩm của dây chuyền lắp ráp tới từ Nga.

    Trên đây là một số hướng đi trong việc hiện đại hóa Lục quân Việt Nam, kỳ sau chúng ta sẽ tìm hiểu phương hướng hiện đại hóa lực lượng phòng không không quân cũng như hải quân mà Việt Nam nên tiến hành để có một quân đội hiện đại toàn diện.

    HOÀNG THÁI
    * Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả.
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  2. Có 3 người thích bài viết này


  3. #62
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,572
    Thích
    352
    Đã được thích 1,890 lần trong 1,019 bài viết
    Tên lửa chống tăng có đk- Đối thủ xứng tầm của xe tăng hiện đại

    Tên lửa chống tăng Metis-M của Nga. Ảnh: Rusarmy.com
    Tên lửa chống tăng thế hệ 3 có thể tấn công từ nóc xe là nơi hiểm yếu nhất của xe tăng và có thể tiêu diệt cả các loại máy bay trực thăng bay thấp.


    Với một đầu nổ lõm cỡ lớn có sức xuyên lên đến hàng nghìn milimét thép và một bộ điều khiển thông minh"- Tên lửa chống tăng có điều khiển đã trở thành đối thủ xứng tầm của xe tăng hiện đại. Và cuộc cạnh tranh của chúng vẫn tiếp diễn không ngừng.

    Từ khi xe tăng ra đời và trở thành loại phương tiện chiến đấu có sức mạnh đáng sợ người ta cũng đã dày công nghiên cứu để tìm ra những loại vũ khí nhằm khắc chế tiến tới phá hủy và tiêu diệt chúng.Rất nhiều loại vũ khí đã ra đời nhằm mục đích đó như các loại mìn chống tăng, pháo chống tăng dùng đạn động năng, súng chống tăng cá nhân và DKZ dùng nguyên lý đạn lõm v.v...Trong những tình huống, trường hợp cụ thể nhất định những loại vũ khí trên có thể sát thương được xe tăng song về tổng thể thì hiệu quả còn hết sức hạn chế.Chỉ từ khi nguyên lý đạn lõm được hoàn thiện kết hợp với thiết bị điều khiển công nghệ cao trên một sản phẩm là Tên lửa chống tăng có điều khiển thì xe tăng mới thật sự có đối thủ xứng tầm. Và cuộc chạy đua giữa chúng vẫn tiếp tục chưa biết bao giờ mới đến hồi kết.


    Xe chiến đấu bộ binh BMP-1 của Việt Nam được trang bị tên lửa chống tăng có điều khiển. Ảnh: QĐND.

    Từ ba điểm thẳng hàng đến "phóng và quên"

    Tên lửa chống tăng có điều khiển (TLCT) còn được gọi ngắn gọn là tên lửa chống tăng hay vũ khí điều khiển chống tăng... song tựu trung lại, chúng đều là một tên lửa dẫn đường được thiết kế với mục tiêu chủ yếu là bắn trúng và phá huỷ các xe tăng và các xe thiết giáp hạng nặng của đối phương.Tên lửa chống tăng có điều khiển có thể có nhiều kích cỡ khác nhau, từ loại nhỏ cá nhân vác vai với chỉ duy nhất một người lính điều khiển, tới những loại lớn hơn được trang bị trên xe thiết giáp đòi hỏi một đội hay một toán binh sĩ vận chuyển và khai hoả, tới các hệ thống tên lửa được lắp trên xe đặc chủng hay máy bay.
    Tuy nhiên, dù kích cỡ, kiểu dáng nào thì trái tim của chúng vẫn là thiết bị điều khiển. Và căn cứ vào nguyên lý, cách thức điều khiển mà người ta chia TLCT thành 3 thế hệ:
    TLCT thế hệ 1 ra đời trong những năm 60 của thế kỷ XX và xuất hiện trên chiến trường vào đầu những năm 70. Đó là 9M14 Malyutka của Liên Xô (NATO gọi là AT-3 Sagger, còn bộ đội ta gọi là B72).Loại TLCT này có mặt trên chiến trường miền Nam vào Xuân Hè 1972. Đặc điểm nổi bật của 2 TLCT này là truyền dẫn tín hiệu điều khiển bằng dây và điều khiển theo nguyên lý "Ba điểm thẳng hàng".
    Để thực hiện việc điều khiển tên lửa, trắc thủ quay một "tay điều khiển nhỏ". Tùy theo hướng quay mà tín hiệu sẽ được truyền đến các cánh lái của tên lửa làm cho nó bay lên, bay xuống, sang phải, sang trái. Còn tùy theo góc độ quay mà tốc độ lên xuống, sang phải sang trái nhanh hay chậm hơn.Còn để bắn trúng vào mục tiêu thì người trắc thủ phải luôn luôn giữ cho 3 điểm: chữ thập của kính, mục tiêu và quả đạn cùng nằm trên một đường thẳng. Đây là một kỹ năng rất khó thực hiện.
    Theo kinh nghiệm của Liên Xô thì cứ khoảng 1.500 quân nhân mới tuyển được 01 người đủ tiêu chuẩn làm trắc thủ.
    Còn khi huấn luyện trắc thủ thì phải tập lái đạn trên xe "bộ luyện" khoảng 3.000 lần mới đạt độ thuần thục cần thiết. Khi đã ra trường về đơn vị chiến đấu thì cũng phải duy trì luyện tập 50- 60 lần phóng/tuần mới đảm bảo phong độ.
    Do thao tác khó như vậy nên xác suất trúng mục tiêu của TLCT thế hệ 1 phụ thuộc rất nhiều vào trình độ trắc thủ. Tuy nhiên, ở điều kiện bình thường nó dao động trong khoảng từ 60- 90 % khi bắn vào mục tiêu cố định, khi mục tiêu di động xác suất giảm đi chút ít.Trong thực tế chiến đấu, con số này có thể thấp hơn do trắc thủ bị hỏa lực đối phương kiềm chế nên rất khó yên tâm mà thao tác. Chẳng hạn, khi mới xuất hiện, TLCT B72 đã đạt hiệu quả khá cao trên chiến trường Quảng Trị và Tân Cảnh năm 1972 song càng về sau càng thấp.

    Cũng vì điều khiển khó như vậy nên người ta đã rất tích cực nghiên cứu cải tiến nó và không lâu sau các TLCT thế hệ 2 ra đời.TLCT thế hệ 2 được điều khiển theo nguyên lý: "Hai điểm thẳng hàng" với tín hiệu điều khiển bằng laser hoặc hồng ngoại, có thể truyền qua dây dẫn hoặc vô tuyến. Lúc này, nhiệm vụ của trắc thủ đơn giản hơn nhiều so với TLCT thế hệ 1.Nghĩa là người trắc thủ chỉ cần duy trì "chữ thập" của kính ngắm - cũng có nghĩa là luồng laser hay hồng ngoại bám sát mục tiêu mà không phải quan tâm đến vị trí tức thời của quả đạn nữa. Các bức xạ chiếu xạ mục tiêu này cũng có thể phát ra từ một nguồn khác rồi phản hồi về quả đạn.Căn cứ vào tín hiệu lệch so với đường ngắm hoặc luồng ánh sáng phản xạ về mà các cơ cấu thực hiện tự động điều khiển cho quả đạn bay đến mục tiêu.
    So với TLCT thế hệ 1, việc điều khiển TLCT thế hệ 2 dễ dàng hơn nhiều nên xác suất trúng bình quân cũng tăng lên đáng kể, kể cả khi bắn vào mục tiêu di động.Tuy nhiên, chỉ số này cũng bị ảnh hưởng nhiều khi điều kiện làm việc của trắc thủ không thật thuận lợi như điều kiện quan sát kém hoặc bị đe dọa bởi hỏa lực đối phương... Ngoài ra, do phải dẫn bằng laser hoặc ánh sáng khác nên cũng dễ bị đối phương ngăn cản hoặc đánh lừa nên hiệu quả diệt mục tiêu cũng bị giảm đi.Các tên lửa chống tăng thế hệ 2 tiêu biểu là 9K111 Fagot của Liên Xô (Nga hiện nay), BGM71 TOW của Mỹ, MILAN của Tây Âu,...

    Để khắc phục những bất lợi như kể trên người ta đã tiến thêm một bước nữa trong việc chế tạo TLCT. Đó là TLCT thế hệ 3 mà nguyên lý của nó là "Phóng và Quên". Nghĩa là, sau khi trắc thủ phát hiện và "khóa" được mục tiêu anh ta ấn nút "Phóng" là coi như đã hoàn thành nhiệm vụ.Quả đạn sẽ tự tìm đến mục tiêu mà không cần bất cứ sự tác động nào của con người nữa.
    Để thực hiện được nguyên lý này đòi hỏi đầu đạn phải có bộ phận tự dẫn. Phổ biến nhất hiện nay là đầu tự dẫn bằng hồng ngoại hoặc vô tuyến truyền hình.
    Với đầu tự dẫn hồng ngoại thì nguồn hồng ngoại do động cơ xe tăng phát ra sẽ là đích mà nó tìm đến. Còn đối với các đầu tự dẫn bằng vô tuyến truyền hình thì chính hình ảnh mục tiêu đối phương vào thời điểm nó bị trắc thủ "khóa" sẽ là cái đích để quả đạn bay tới.Các loại TLCT thế hệ này có thể tấn công từ nóc xe là nơi hiểm yếu nhất của xe tăng. Ngoài ra, do tầm bắn được tăng lên nên chúng có thể tiêu diệt cả các loại máy bay trực thăng bay thấp.Một số TLCT thế hệ 3 tiêu biểu hiện nay là 9K115-2 Metis M của Nga, FGM-148 Javelin của Mỹ, Spike của Israel...


    Tên lửa chống tăng Spike của Israel.

    Với ưu điểm "phóng và quên" các loại TLCT thế hệ 3 cũng được sử dụng để phóng qua nòng pháo tăng. Một số loại điển hình như: 9M119 Svir (AT-11 Sniper) trên xe tăng T-90 của Nga, LAHAT trang bị trên xe tăng Merkava của Israen...Tuy nhiên, bên cạnh ưu điểm "Phóng và Quên" thì TLCT thế hệ 3 cũng còn tồn tại một số nhược điểm mà đối phương có thể lợi dụng để vô hiệu hóa chúng như sử dụng các thiết bị đánh lừa, các thiết bị tạo khói mù để che khuất "tầm nhìn" của đầu tự dẫn v.v...Vì vậy, xu hướng cơ bản hiện nay được nhiều nước quan tâm là nghiên cứu các TLCT thế hệ 3 nhưng vẫn cho phép trắc thủ tham gia điều khiển khi cần thiết. Hướng nghiên cứu này cho phép TLCT khắc phục được tương đối hiệu quả các nhược điểm của nó.Ngoài cách phân loại này, vì dí do thương mại nên nhiều nước đã tuyên bố chế tạo thành công TLCT thế hệ 4 như Spike của Israen hay thế hệ 5 như Missile Moyene Portee (MMP) chế tạo bởi MBDA của Pháp. Song thực ra, về bản chất chúng chỉ là TLCT thế hệ 3 mà thôi.

    Từ 1 tầng đến 2 tầng, từ 400 mm đến 1.200 mm thép

    Không chỉ đầu tư nghiên cứu phát triển hệ thống điều khiển, quân đội các nước còn đầu tư nghiên cứu cải tiến bộ phận chiến đấu của TLCT - tức là phần đầu đạn nhằm nâng cao hiệu quả diệt mục tiêu trước sự đối phó của xe tăng đối phương.Nhìn chung các TLCT đều sử dụng đầu đạn theo nguyên lý nổ lõm, thuốc nổ là thuốc nổ mạnh hexogien, dùng ngòi nổ áp - điện, trong đó bộ phận sinh điện là những phần tử thạch anh gắn ở đầu tên lửa, khi quả đạn chạm mục tiêu, các phần tử thạch anh bị dồn nén, ma sát và sinh điện, điện truyền tới ngòi nổ và gây nổ quả đạn.Với nguyên lý nổ lõm, nhiệt độ sinh ra rất cao (khoảng 1200 độ C) và áp xuất khoảng hơn 3000 atmotphe trong một thời gian cực ngắn (khoảng 1/4 s). Luồng nhiệt do quả đạn sinh ra sẽ phá vỡ mục tiêu theo một hướng nhất định, xuyên thủng và đốt cháy mục tiêu.Sức xuyên của quả đạn phụ thuộc vào cỡ đạn, chất lượng và khối lượng thuốc nổ, hình dạng khối nổ lõm và chất liệu của nón kim loại trong khối nổ lõm...Ngoài ra, nó không phụ thuộc vào cư ly bắn của tên lửa mà phụ thuộc vào góc chạm của quả đạn với mục tiêu, trong đó góc chạm 90 độ là tối ưu.Với những nghiên cứu lý thuyết và thực nghiệm công phu, ngay từ thế hệ đầu tiên, các TLCT thế hệ 1 đã đạt được sức xuyên khoảng 400 mm thép đồng nhất ở góc chạm 90 độ, có nghĩa nó đủ sức xuyên thủng giáp của mọi loại xe tăng chủ lực lúc đó.


    Xe tăng T-90 của Nga ở Syria.

    Tuy nhiên, về phía ngược lại các nhà sản xuất xe tăng cũng không dừng lại.Họ đã liên tục nghiên cứu nâng cao sức phòng hộ của xe tăng bằng cách chế tạo giáp phức hợp chất lượng cao, lắp giáp phản ứng nổ v.v... và do vậy đã làm tăng chiều dày vỏ giáp ở những vị trí quan trọng lên tương đương hàng nghìn milimét thép (quy đổi).Điều đó bắt buộc các nhà sản xuất TLCT cũng phải tìm mọi cách để tăng sức xuyên cho đầu đạn của mình.
    Ngoài việc tăng cỡ đạn, tăng khối lượng thuốc nổ- tất nhiên chỉ đến một giới hạn nhất định thì một trong những giải pháp mà các nhà sản xuất TLCT đem áp dụng là chế tạo đầu nổ 2 tầng.Trong đó tầng thứ nhất có tác dụng phá hủy lớp giáp phản ứng nổ hoặc lớp giáp ngoài, còn đầu nổ thứ hai mới thực hiện nhiệm vụ xuyên giáp. Nhờ vậy, khả năng xuyên của TLCT đã tăng lên đáng kể.Điển hình như TLCT với đầu đạn 2 tầng Kornet của Nga có khả năng xuyên giáp tới 1.200 mm thép đồng chất (quy đổi). Giới chuyên gia đánh giá chúng là sát thủ diệt tăng mạnh nhất thế giới hiện nay. Chúng thừa sức đánh bại những xe tăng mang lớp giáp tốt nhất.
    Việc đưa vào sử dụng những TLCT nhỏ gọn, vác vai với những đầu đạn lớn hơn khiến bộ binh cũng có khả năng tiêu diệt thậm chí cả những xe tăng chiến trường hạng nặng ở những khoảng cách lớn, thường ngay ở phát bắn đầu tiên đã hạn chế phần nào sức mạnh đột phá của lực lượng xe tăng, nhiều khi làm nhanh chóng thay đổi cục diện chiến trường.
    Đó là một ưu thế không thể chối cãi của TLCT có điều khiển và đó cũng là lý do nó liên tục được nghiên cứu phát triển để ngày càng hoàn thiện hơn.
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  4. #63
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,572
    Thích
    352
    Đã được thích 1,890 lần trong 1,019 bài viết
    Vì sao Việt Nam quan tâm đến xe tăng Nga?

    Xe tăng T-90Trả lời phỏng vấn đài Sputnik (Nga), Đại tá Nguyễn Khắc Nguyệt cho biết Việt Nam muốn mua xe tăng T-90 của Nga vì mẫu xe này hiện đại hơn nhiều so với xe tăng phương Tây.


    Đầu tháng này, tờ Izvestia dẫn lời Giám đốc công ty chế tạo máy Uralvagonzavod cho hay, Quân đội Việt Nam đang đàm phán mua xe tăng T-90 của Nga, số lượng có thể lên tới 100 chiếc.
    Trao đổi với Sputnik, Đại tá Nguyễn Khắc Nguyệt [nguyên Trưởng ban KH - CN - MT Trường sĩ quan Tăng thiết giáp - ND] cho biết, Việt Nam lựa chọn Nga vì đã có truyền thống sử dụng xe tăng do Liên Xô sản xuất.Trong kháng chiến chống Mỹ những năm 1960 và 70, quân đội Việt Nam được trang bị xe tăng chiến đấu chủ lực T-54 và xe tăng lội nước PT-76 do Liên Xô sản xuất, cũng như một số mẫu xe tăng Trung Quốc sao chép T-54.
    Những chiếc xe tăng này đặc biệt phát huy giá trị lớn trong chiến dịch giải phóng miền Nam năm 1975. Tốc độ, khả năng cơ động và hỏa lực của chúng đã cho phép quân đội nhân dân Việt Nam tiến quân thần tốc, khiến quân lực Việt Nam Cộng hòa phải đầu hàng.
    "Các xe tăng hạng trung do Liên Xô sản xuất hoạt động rất tốt trong điều kiện chiến trường Việt Nam - chúng rất mạnh và được bảo vệ tốt.Xe tăng T-54 nặng 36 tấn, trang bị pháo 100mm. Còn xe tăng chiến đấu chủ lực của Mỹ khi đó là M48, nặng 50 tấn và lắp pháo 90mm. Mặc dù dễ vận hành hơn xe tăng Liên Xô nhưng do kích cỡ (M48 cao hơn hẳn 1m so với T-54) nên mẫu xe tăng của Mỹ dễ bị bắn trúng, dễ bị tổn thương hơn"."Nó cũng thua kém mẫu xe tăng Liên Xô trong các chiến dịch xuyên quốc gia và về tầm hoạt động theo nhiên liệu.Một lợi thế khác của xe tăng Liên Xô là chúng đơn giản hơn so với xe tăng Mỹ về mặt kỹ thuật, vì thế mà trở nên đáng tin cậy hơn. Trong trường hợp bị hỏng, kíp xe có thể khắc phục tương đối nhanh chóng. Trong khi đó, xe tăng Mỹ khó sữa chữa hơn nhiều" - Đại tá Nguyễn Khắc Nguyệt lý giải.


    Xe tăng T-54-1 tại bảo tàng Verkhnyaya Pyshma.

    Công tác sản xuất xe tăng chiến đấu chủ lực T-54 và T-55 bắt đầu từ cuối Thế chiến II. Đã có hơn 100.000 chiếc được chế tạo cho quân đội Liên Xô, đồng minh của Moskva và phục vụ xuất khẩu, đưa T-54/55 trở thành mẫu xe tăng được sản xuất nhiều nhất trong lịch sử.
    Theo Đại tá Nguyệt, như xe tăng Liên Xô trước đây, các mẫu xe tăng hiện đại của Nga, trong đó có mẫu T-90 mà Việt Nam đang quan tâm, vẫn giữ được lợi thế về độ bền bỉ trước các đối thủ đến từ Mỹ."Là một chỉ huy xe tăng dày dạn kinh nghiệm tác chiến, tôi có thể so sánh các mẫu xe tăng đương đại đến từ nhiều quốc gia khác nhau. Theo quan điểm của tôi, các xe chiến đấu của Nga hiện đại hơn hẳn so với phương Tây" - Đại tá Nguyệt nói.
    Cũng theo Đại tá Nguyệt, "Việc mua xe tăng mới còn phải tùy thuộc vào tiềm lực kinh tế của một quốc gia. Hiện có 2 lựa chọn: Một là mua một số lượng nhất định các xe tăng hiện đại. Như báo chí đã đưa tin, Việt Nam đang có kế hoạch mua một lô (tương đối nhỏ) xe tăng T-90 với 2 phiên bản cải tiến"."Lựa chọn thứ 2 là hiện đại hóa lực lượng xe tăng hiện nay nhằm nâng cao tính năng kỹ chiến thuật của chúng càng nhiều càng tốt".
    "Xe tăng tiếp tục đóng một vai trò quan trọng trên chiến trường. Tất nhiên, Việt Nam nên lựa chọn cả 2 hướng: vừa mua xe chiến đấu hiện đại, vừa nâng cấp lực lượng hiện có" - Đại tá Nguyệt kết luận.

    Xe tăng chiến đấu chủ lực thế hệ ba T-90 được Nga đưa vào biên chế năm 1993, nặng 46 tấn, trang bị pháo nòng trơn 2A46 125mm. Tháng trước, Bộ Quốc phòng Nga tuyên bố Quân đội nước này sẽ hiện đại hóa hàng trăm xe tăng T-90.Trên thị trường xuất khẩu, ngoài Việt Nam, còn có khá nhiều nước quan tâm hoặc đã đặt mua dòng xe tăng hiện đại này như Algeria, Azerbaijan, Ấn Độ.

    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  5. #64
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,572
    Thích
    352
    Đã được thích 1,890 lần trong 1,019 bài viết
    NƯỚC NGA- NGÔI SAO CÔ ĐƠN NHƯNG KIÊU HÃNH VÀ LUÔN TỎA SÁNG

    (Bài viết ngày 8.5.2018)

    Từ nhiều năm nay, đặc biệt từ sau cuộc khủng hoảng Ukraine và sự biến Crimea năm 2014, nước Nga luôn ở tình trạng bị các nước phương Tây cô lập, chống phá bằng nhiều biện pháp khác nhau.
    Tuy nhiên, giữa muôn trùng vây bủa, nước Nga vẫn đứng vững, lớn mạnh và vẫn là một thế lực không thể không kể đến trên bàn cờ chính trị thế giới.

    Nước Nga - Ngôi sao cô đơn

    Không phải đến bây giờ mà từ nhiều năm trước, mối quan hệ giữa nước Nga với các nước phương Tây chưa bao giờ thông đồng bén giọt. Mối quan hệ đó ngày càng xấu đi sau cuộc khủng hoảng ở Ukraine, đặc biệt là khi Nga phô diễn sức mạnh quân sự tại Syria.
    Ngay từ những ngày tháng 3-2014, phản ứng lại việc Crimea bị nước Nga thôn tính, Hoa Kỳ và châu Âu ngay lập tức ban hành lệnh cấm vận nhằm đánh gục nền kinh tế đang hồi phục của nước Nga dưới thời Putin.
    Các lệnh trừng phạt được áp dụng trực tiếp vào các sản phẩm xuất - nhập khẩu của nước này cùng những công ty lớn và một số cá nhân có quan hệ mật thiết với Kremlin. Trong số những nhân vật bị cấm nhập cảnh vào Âu Châu và tài sản tại ngoại quốc bị niêm phong có cả một số quan chức thân cận với Tổng thống Putin.


    Tổng thống Nga Vladimir Putin.

    Đúng lúc đó, dầu mỏ - nguồn thu lớn cho ngân sách của Nga lại mất giá thê thảm (đang từ 100USD/thùng có lúc xuống tới dưới 30USD/thùng). Tất cả những điều này đã đẩy nền kinh tế Nga vào khủng hoảng: Đồng tiền mất giá, đầu tư sụt giảm, thất nghiệp tràn lan...
    Tiếp đó, bất chấp những thỏa ước giữa hai bên, các nước NATO đã tăng cường lực lượng và trang bị áp sát biên giới phía Tây của nước Nga. Hơn 4.000 quân NATO đã được điều động đến các căn cứ quân sự tại các nước Baltic.
    Đồng thời với động thái đó là các cuộc tập trận với sự tham gia của hàng chục nghìn quân cùng với những trang bị vũ khí và phương tiện chiến đấu hiện đại như xe tăng chiến đấu chủ lực Mỹ M1A2 Abrams, tăng Challenger 2 của Anh và Leclerc của Pháp, cùng với các loại xe bọc thép như CV9035, Warrior, Bradley, VBCI, Marder…
    Đặc biệt gần đây, Hải quân Mỹ đang xây dựng lại Hạm đội 2 chuyên phụ trách khu vực Bắc Đại Tây Dương sau 7 năm ngừng hoạt động. Động thái này cho thấy rõ tăng cường đối phó với Nga được coi là ưu tiên trong chiến lược quân sự của Lầu Năm Góc.
    Song song với cấm vận kinh tế, răn đe bằng quân sự, các nước phương Tây còn đẩy mạnh cô lập nước Nga về mặt chính trị như; loại Nga ra khỏi các nước G8, trục xuất các nhà ngoại giao Nga...
    Cụ thể, Anh đã cáo buộc tình báo Nga đã đầu độc một cựu điệp viên 2 mang của Nga cùng con gái ông tại Anh quốc, đe dọa tới chủ quyền và sự an toàn của người dân Anh.
    Mặc dù không có chứng cứ nào được đưa ra song Anh đã trục xuất các nhà ngoại giao Nga và yêu cầu áp dụng những lệnh trừng phạt khắt khe hơn làm tăng cao những căng thẳng. Theo đuôi Anh, Mỹ và hơn 20 nước châu Âu cũng tiến hành trục xuất hàng trăm nhà ngoại giao Nga về nước.
    Những tưởng những hành động thù địch trên sẽ làm nước Nga gục ngã. Nhưng "người tính không bằng trời tính", phương Tây đã nhầm. Nước Nga vẫn đứng vững và còn hơn thế nữa!


    Nhiều loại vũ khí mới của Nga sẽ tham gia cuộc duyệt binh năm 2018.
    ... nhưng vẫn luôn tỏa sáng

    Bất chấp tất cả sự bao vây cấm vận cả về chính trị, kinh tế, ngoại giao, sự đe dọa về mặt quân sự, nước Nga vẫn đứng vững.
    Về mặt kinh tế, nước Nga chẳng những không sụp đổ mà người dân Nga đã vượt qua khó khăn bằng chính nội lực của mình đúng như Tổng thống Nga Putin đã nói: "Nhờ có lệnh cấm vận của Mỹ và EU mà lòng yêu nước và tinh thần tự lực tự cường của người dân Liên Xô trước đây đã được thức tỉnh".
    Sở dĩ ông nói thế bởi trước đây Liên Xô có nền nông nghiệp rất hùng mạnh, các sản phẩm nông nghiệp đứng hàng đầu thế giới. Khi Liên Xô tan rã, người ta không chú trọng đến phát triển nông nghiệp nông thôn nữa, mà tính đến khai thác các nguồn khoáng sản sẵn có. Các sản phẩm nông nghiệp của Nga mất dần chỗ đứng và có dấu hiệu phụ thuộc vào châu Âu.

    Đến bây giờ, nhờ có bao vây cấm vận của Mỹ và EU nên Nga thức tỉnh ý chí quật cường như đã thấy thời chiến tranh. Họ lại xây dựng các trang trại, nông trường bao la, với mục đích tự lực tự cường. Và kết quả là nền kinh tế Nga đã đứng vững, đời sống nhân dân Nga vẫn được nâng lên giữa vòng vây cấm vận trùng trùng điệp điệp.
    Một trong những sự phục hồi đáng ngạc nhiên nữa là nền công nghiệp quốc phòng. Sau một thời gian dài bê trễ, tụt hậu, nền công nghiệp quốc phòng Nga đã bừng thức giấc. Nhiều sản phẩm mới với trình độ công nghệ cao hàng đầu thế giới ra đời như xe tăng T-14 Armata, tên lửa hạt nhân có thể vươn tới hầu hết mọi địa điểm trên thế giới.
    Nga cũng đang phát triển đầu đạn hạt nhân nhỏ có thể lắp vào tên lửa hành trình và với đầu đạn này, các hệ thống phòng thủ tên lửa sẽ rất khó để có thể đánh chặn tên lửa của Nga. Ngoài ra, Nga cũng đang thử nghiệm các thiết bị không người lái dưới nước mới có thể mang đầu đạn hạt nhân và các loại vũ khí siêu thanh không thể ngăn chặn...
    Sự hồi phục mạnh mẽ của công nghiệp quốc phòng Nga không chỉ tăng cường sức mạnh quân sự của đất nước mà còn đưa Nga trở lại top những nước xuất khẩu vũ khí hàng đầu thế giới.
    Có lẽ chính vì vậy mà Tổng thống Putin đã rất tự tin khi nói trong Thông điệp liên bang 2018: "Nền kinh tế của chúng ta đã chứng tỏ sự ổn định. Mọi chuyện tùy thuộc vào chúng ta".


    Quân đội Nga đã và đang nhận được nhiều loại vũ khí mới, hiện đại.

    Về mặt chính trị, ngoại giao- trước sự cô lập của Mỹ và châu Âu, nước Nga không hề bối rối, run sợ. Đối phó với làn sóng trục xuất các nhà ngoại giao Nga thì Kremli cũng lạnh lùng thực hiện nguyên tắc đáp trả tương xứng. Kết quả là hàng trăm nhà ngoại giao các nước phương Tây cũng phải rời Nga xách va ly về nước.
    Về mặt quân sự, ngoài việc tăng cường lực lượng quân sự tương ứng đến những nơi cần thiết như biên giới phía Tây, bán đảo Crimea,... Nga tiếp tục phô diễn sức mạnh quân sự tại Syria.
    Với sự giúp đỡ, hỗ trợ của Nga, quân đội chính phủ Syria giành được hết thắng lợi này đến thắng lợi khác, làm chủ nhiều vùng lãnh thổ rộng lớn đẩy Nhà nước Hồi giáo tự xưng IS và phiến quân đến ngày tàn không xa.

    Chiến trường Syria cũng là nơi để Nga thử nghiệm nhiều loại vũ khí, trang bị hiện đại, đồng thời tỏ rõ cho thế giới phương Tây sự cứng rắn và sức mạnh thực sự của mình.
    Hoàn toàn có lý khi Tổng thống Putin khẳng định: "Chúng ta sẽ tiếp tục tăng cường tiềm lực của mình, tập trung mọi khả năng vào việc giải quyết những nhiệm vụ đặt ra cho đất nước chúng ta. Sự phát triển đầy tự tin của nước Nga sẽ luôn luôn được bảo vệ vững chắc".
    Ông cũng thẳng thắn tuyên bố: "Bất chấp tất cả những vấn đề mà nước Nga gặp phải, Nga đã và vẫn là một cường quốc hạt nhân. Nhưng người ta không chịu nghe chúng ta nói. Vậy thì bây giờ họ cũng nên nghe".
    Nói tóm lại, bất chấp mọi thế lực thù địch, ngăn trở, nước Nga vẫn đứng vững và phát triển, thậm chí với tốc độ nhanh hơn và buộc thế giới phương Tây phải "lắng nghe" họ.


    Binh khí kỹ thuật Nga tham gia Lễ duyệt binh mừng chiến thắng.

    Có được kết quả đó do nhiều nguyên nhân song không thể không kể đến sức mạnh tinh thần vô cùng to lớn và quật cường của dân tộc Nga, đất nước Nga.
    Tinh thần đó hàng năm đều được khơi lên, được bồi đắp tại Lễ duyệt binh trong ngày Chiến thắng tại Thủ đô Moscow và nhiều thành phố khác.Sức mạnh đó có cội nguồn từ hàng ngàn năm trước mà đỉnh cao là cuộc Chiến tranh Bảo vệ Tổ quốc 1941 - 1945 với chiến thắng lẫy lừng ngày 9.5.1945.
    Theo thông báo của Bộ Quốc phòng Nga, cuộc duyệt binh năm 2018 này có sự tham gia của 13.000 binh sĩ cùng hàng trăm trang thiết bị quân sự hiện đại như xe tăng T-14 Armata, T-72B3, pháo tự hành MSTA-S, các hệ thống tên lửa Buk-M2, Pantsir-S1, Yars, các loại máy bay chiến lược, tiêm kích, cường kích hiện đại, trong đó có tiêm kích tàng hình Su-57 mới nhất…
    Được biệt, trong Lễ duyệt binh năm nay còn có những loại trang bị vũ khí lần đầu tiên ra mắt công chúng như: xe chiến đấu hỗ trợ tăng BMPT Terminator, tổ hợp robot đa nhiệm Uran-9 và Uran-6, máy bay không người lái tầm xa...

    Nguồn: http://soha.vn/nuoc-nga-suc-manh-sap...8170426416.htm
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  6. #65
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,572
    Thích
    352
    Đã được thích 1,890 lần trong 1,019 bài viết
    SÁT THỦ KHÔNG BIẾT SỢ CỦA NGA- TỪ SIRYA TỚI QUẢNG TRƯỜNG ĐỎ



    Trong tương lai không xa, các robot chiến đấu tự hành sẽ từng bước thay thế vai trò của người lính tại những vị trí nguy hiểm nhất. Robot Uran-9 của Nga dường như đang dẫn đầu.

    Với sự phát triển như vũ bão của khoa học - công nghệ, con người đã chế tạo ra nhiều loại robot có thể thay thế nhân lực trong những công việc nguy hiểm như các robot chữa cháy, robot thám hiểm, robot làm việc trong điều kiện phóng xạ v.v...
    Không dừng lại ở đó, các nhà kỹ thuật quân sự còn có tham vọng chế tạo những robot chiến đấu thực thụ, có thể thay thế được người lính trên chiến trường. Các cường quốc trên thế giới đã nhận ra sự lợi hại của trang bị này và đang dồn tiền bạc cũng như chất xám nhằm nhanh chóng làm chủ công nghệ và đã có những thành công nhất định.

    Robot chiến đấu có những thành tố nào?

    Cho đến nay, đã có nhiều mẫu robot chiến đấu được chế tạo và đem ra thử nghiệm. Về cơ bản, các loại robot này đều có hai thành tố chính:
    Thiết bị tự hành: Đây là loại thiết bị có thể tự mình di chuyển qua nhiều loại địa hình phức tạp theo điều khiển từ xa hay tự động theo bản đồ số, có thể sử dụng bánh hơi, bánh xích hoặc hỗn hợp. Thiết bị được bọc giáp, có khả năng tự bảo vệ trước các loại bom đạn thông thường.
    Trên đó là tích hợp các loại vũ khí trang bị có hỏa lực tối ưu đối với nhiệm vụ, mục tiêu sử dụng, đặc biệt là các thiết bị quan sát, cảm biến và truyền tin.


    Robot chiến đấu Uran-9.

    Trung tâm chỉ huy, điều khiển: Là nơi lưu trữ bản đồ, thu nhận thông tin quan sát và ra lệnh điều khiển tới thiết bị tự hành cũng như các thiết bị gắn kèm trên đó. Bên cạnh đó là hệ thống truyền tin được đảm bảo an toàn bằng thuật toán mã hóa có độ an toàn rất cao. Trung tâm chỉ huy thường đặt ở vị trí an toàn, có thể đặt trên ô tô.
    Nguyên lý làm việc cơ bản của robot chiến đấu có thể hoàn toàn tự động, bán tự động hoặc hỗn hợp.
    Trong trường hợp hoàn toàn tự động, robot chạy theo đường đã được lập trình sẵn trên bản đồ số. Các thiết bị quan sát, cảm biến cho phép phát hiện đánh giá mục tiêu, phân biệt địch- ta và tự động sử dụng các loại vũ khí hiện có để tiêu diệt.
    Ở chế độ bán tự động, các thiết bị quan sát, cảm biến từ robot sẽ truyền các thông tin về trung tâm chỉ huy. Tại đó, các kỹ thuật viên sẽ phân tích, đánh giá tình hình, đưa ra quyết định rồi truyền đạt lại cho robot thực hiện.
    Còn ở chế độ hỗn hợp, một số công đoạn sẽ do robot tự động thực hiện, một số công đoạn sẽ do trung tâm chỉ huy điều hành. Tất nhiên, dẫu có ở chế độ tự động thì trung tâm chỉ huy vẫn có thể can thiệp được khi cần thiết.
    Mặc dù đã đổ rất nhiều công sức, trí tuệ và tiền của vào công việc này song mục tiêu chế tạo được những robot chiến đấu hoàn chỉnh, có thể thay thế những người lính trên chiến trường vẫn là một mục tiêu xa vời.


    Robot chiến đấu Uran-9.
    Từ chiến trường Syria đến Quảng trường Đỏ

    Trong cuộc chạy đua chế tạo robot chiến đấu, Quân đội Nga đã đạt được nhiều tiến bộ vững chắc và tỏ ra có nhiều lợi thế. Một số robot của họ đã được thử nghiệm thành công và đem ra thực nghiệm trên chiến trường. Trong số đó, robot chiến đấu Uran-9 được coi là thành công nhất.
    Một số tính năng cơ bản của Uran- 9 như sau:Uran-9 là sản phẩm của Công ty cổ phần 766 UPTK, Bộ Quốc phòng Nga. Dòng robot chiến đấu này được trang bị hỏa lực đủ để bắn hạ xe tăng của đối phương. Cơ cấu điều khiển thông minh, góc nâng và hạ nòng súng rộng cho phép Uran-9 phù hợp với tác chiến bất đối xứng trong môi trường đô thị.
    Kích thước: Dài 5,1 m, rộng 2,53m, cao 2,5m. Nặng 10 tấn
    Vũ khí bao gồm: 1 pháo chính 2A72 cỡ 30mm, 1 súng máy song song 7,62mm và 6 ống phóng đạn nhiệt áp Shmel-M có tầm bắn đến 1700mét, sức công phá tương đương đạn pháo cỡ 152mm.
    Trong các nhiệm vụ đặc biệt, Uran-9 có thể trang bị đạn tên lửa chống tăng Ataka 9M120 để tấn công các mục tiêu tăng thiết giáp của đối phương ở khoảng cách 400 mét đến 6 km.
    Bên cạnh đó, trên Uran-9 còn có 2 hệ thống tên lửa phòng không 9S846 Strelets MANPADS (mỗi hệ thống lắp 3 quả tên lửa 9K33 Igla).


    Hệ thống vũ khí, trang bị trên robot Uran-9.

    Thân xe được bọc giáp có khả năng chống vũ khí cá nhân. Xe sử dụng khung gầm bánh xích cho phép di chuyển trên nhiều địa hình khác nhau. Động cơ diesel đa nhiên liệu đạt tốc độ tối đa 35 km/h. Tầm hoạt động hàng trăm km.
    Uran-9 có thể phát hiện mục tiêu từ khoảng cách 6 km vào ban ngày và 3 km vào ban đêm nhờ được trang bị hệ thống cảm biến tinh vi, trong đó có hệ thống báo động laser, thiết bị phát hiện, nhận dạng và bám mục tiêu.

    Hệ thống cảm biến đa phổ cho phép Uran-9 tác chiến trong mọi điều kiện chiến trường kể cả trong khói bụi và sương mù. Toàn bộ hệ thống trang bị đều được mô-đun hóa để thay thế nhanh chóng phù hợp với nhiệm vụ.
    Theo dự định của nhà chế tạo- tất nhiên có tham khảo ý kiến các nhà quân sự - Uran-9 được thiết kế tác chiến theo phân đội, mỗi phân đội Robot Uran-9 gồm 2 phương tiện chiến đấu (một phương tiện làm nhiệm vụ trinh sát, đơn vị còn lại trang bị hỏa lực mạnh để tấn công).


    Robot Uran-9

    Theo một số nguồn tin đáng tin cậy, Uran- 9 đã được biên chế vào quân đội Nga năm 2017 và đã được đưa sang thực nghiệm tại chiến trường Syria. Một số đoạn vdeo clip dã cho thấy hình ảnh Uran- 9 tác chiến rất uy lực trên chiến trường. Đặc biệt, vũ khí nhiệt áp Shmel-M tỏ ra rất hiệu quả khi tiến công địch trong đô thị.
    Bọc thép toàn thân, được vũ trang mạnh mẽ với súng máy và tên lửa, hệ thống cảm biến có thể quan sát toàn cảnh chiến trường và đặc biệt là không biết sợ hãi, đó là những hình ảnh về robot chiến đấu Quân đội Nga đang sử dụng.
    Trong khi các robot đang chiến đấu trên chiến trường, thì việc chỉ huy nó được thực hiện ở một vị trí an toàn trong sở chỉ huy. Đây có thể chính là bộ mặt của Quân đội Nga trong tương lai.
    Độ chính xác của nguồn tin chưa được kiểm chứng song Uran-9 đã vinh dự có mặt trong cuộc duyệt binh mừng Chiến thắng ngày 9.5.2018 vừa qua trên Quảng trường Đỏ để giới thiệu với toàn thế giới.
    Tất nhiên, nếu không đạt hiệu quả chiến đấu cao, nó sẽ không bao giờ vinh dự có mặt tại đây!

    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  7. #66
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,572
    Thích
    352
    Đã được thích 1,890 lần trong 1,019 bài viết
    MI ABRAM LIÊN TỤC BỊ "NƯỚNG CHÍN"- MỸ ĐỨNG NGỒI KHÔNG YÊN



    Xe tăng M1 Abrams do Mỹ chế tạo bị phá hủy.

    Xe tăng M1 Abrams của Saudi Arabia bị lực lượng Houthi liên tục "nướng chín" bằng các vũ khí chống tăng cổ lỗ như RPG-7, RPG-29 hay 9K111 Fagot, khi Riyadh tấn công vào Yemen.


    M1 Abrams là loại xe tăng chủ lực do hãng General Dynamics của Hoa Kỳ sản xuất năm 1980, theo thiết kế của Chrysler Defense. Tên hiệu xe được đặt theo tên của Creigton Williams Abrams Jr, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Hoa Kỳ kể từ tháng 12 năm 1972 đến trước khi ông qua đời vào năm 1974.


    Xe tăng M1 Abrams do Mỹ chế tạo bị phá hủy.

    Hiện tại, đây là loại xe tăng chiến đấu chủ lực thông dụng nhất trong quân đội Hoa Kỳ với nhiều phiên bản khác nhau.
    Với trọng lượng lên tới gần 70 tấn, trang bị vũ khí chính pháo nòng trơn 120mm kiểu M256 và hệ thống điều khiển hỏa lực tiên tiến, với động cơ tua- bin khí AGT-1500 đa nhiên liệu công suất lên tới 1500 mã lực... xe tăng M1 Abrams đã được xếp vào top 10 xe tăng chủ lực mạnh nhất thế giới từ cuối thế kỷ XX.

    Thời hoàng kim của M1 Abram

    Những chiếc M1 Abrams được đưa vào trang bị chính thức từ năm 1980, nhưng cuộc chiến tranh đầu tiên nó được tham gia là vào năm 1991, trong khuôn khổ chiến dịch Bão táp sa mạc ở Iraq (Chiến tranh Vùng vịnh lần 1). Đối thủ chính của M1 là xe tăng T-72 của Liên Xô.

    Trong cuộc chiến này, sau đòn đánh hủy diệt đầu tiên bằng hỏa lực trên không, nhờ tăng Abram và xe chiến đấu bộ binh Bradley mà quân đội Mĩ chiến thắng ngoạn mục.
    Ngày 24.2.1991, Liên minh do Hoa Kỳ đứng đầu mở cuộc tiến công trên bộ vào quân đội Iraq tại Kuwait. Chỉ trong 100 tiếng đồng hồ, lực lượng trên bộ của Liên quân đứng đầu là Mĩ đã quét sạch quân Iraq ra khỏi đất Kuwait.
    Vào buổi sáng ngày 27 tháng 2, lực lượng Iraq đã bị quét sạch. Trong khi không quân mất 43 ngày không kích với cường độ cao và tiêu diệt 50% lực lượng xe tăng Iraq, các đơn vị thiết giáp Mỹ mất trên 4 ngày để tiêu diệt thêm 25%.
    Quân đoàn VII của Mỹ tuyên bố đã tiêu diệt tổng cộng 1.350 xe tăng Iraq, 1.224 xe thiết giáp. Thiệt hại của Mỹ chỉ là 18 chiếc Abrams bị loại khỏi vòng chiến nhưng không có chiếc M1 nào bị bắn hạ bởi xe tăng Iraq mà chủ yếu do bị bắn nhầm và bị các loại vũ khí khác tiêu diệt.
    Có nhiều nguyên nhân đưa tới chiến thắng vang dội đó của quân đội Mỹ nói chung và lực lượng xe tăng Mỹ nói riêng. Nhưng dù sao, nhờ ánh hào quang của chiến thắng này mà xe tăng M1- Abrams được đánh giá rất cao và được quân đội nhiều nước tin dùng.


    Xe tăng M1 Abrams do Mỹ chế tạo bị phá hủy.

    Sự xuống dốc của M1 Abram cùng những hệ lụy
    Tuy nhiên, cùng với thời gian xe tăng M1 Abrams ngày càng bộc lộ nhiều nhược điểm và liên tục mất giá.
    Ngay trong Chiến tranh Vùng vịnh lần 2 ở Iraq năm 2003, M1 Abrams cũng thể hiện rõ những điểm yếu của mình và bị thiệt hại nặng nề trong tác chiến đô thị.
    Tính tới tháng 3 năm 2006, tức là sau 3 năm, đã có trên 100 xe M1 bị phá huỷ hoàn toàn, hơn 530 chiếc khác bị hư hại nặng và phải đưa trở về nhà máy ở Mỹ để sửa chữa (trung bình cứ 2 ngày lại có 1 chiếc M1 Abrams bị hỏng nặng).
    Những năm sau đó, mặc dù mức độ chiến sự thấp hơn nhưng M1 Abrams Mỹ vẫn liên tục bị bắn hạ. Sau đó, với sự xuất hiện của những loại các vũ khí chống tăng cá nhân hiện đại hơn như RPG-29, tên lửa chống tăng Metis-M, Kornet, số phận của M1 Abrams ngày càng mong manh.
    Năm 2014, lực lượng Nhà nước Hồi giáo tự xưng Iraq và Levant (ISIL) đã mở chiến dịch tấn công tại Iraq và chỉ sau 3 tháng đã chiếm một nửa Iraq. Khi đó, Quân đội Iraq có trong tay 146 chiếc M1A1M Abrams (phiên bản cải tiến từ M1A1) trang bị cho 6 tiểu đoàn xe tăng của sư đoàn 9,
    Tuy nhiên, các xe tăng này không thể hiện được sức mạnh trong điều kiện đô thị và bị phá hủy hàng loạt. Sau nửa năm chiến đấu, đến cuối năm 2014, quân đội Iraq chỉ còn lại 40 chiếc M1 Abrams có thể sử dụng.
    Ngoài ra, các xe tăng M1 Abrams trong quân đội Saudi Arabia cũng bị lực lượng Houthi ở Yemen liên tục "nướng chín", khi Riyadh tung quân tấn công vào Yemen năm 2015, mặc dù phiến quân chỉ có các vũ khí chống tăng cổ lỗ như RPG-7, RPG-29 hay 9K111 Fagot.
    Tóm lại, qua thực tế kiểm nghiệm tại chiến trường, xe tăng M1 Abrams ngày càng bộc lộ thêm nhiều điểm yếu. Trong khi đó, xe tăng T-90 của Nga lại chứng tỏ khả năng sống sót diệu kỳ trước các loại vũ khí chống tăng hiện đại.
    Trước thực trạng trên, nhiều nước mặc dù đã có trong tay một số lượng lớn M1 Abrams nhưng đã quyết định quay sang mua xe tăng T-90 của Nga.
    Cụ thể, quân đội Ai- cập hiện đang có trong tay hơn 1000 M1 Abrams song vẫn quyết định mua giấy phép của Nga để sản xuất 400 T-90S và T-90SK. Quân đội các nước Iraq và Kuwait cũng quyết định chuyển hướng sang mua T-90 thay vì M1 Abrams.


    Xe tăng M1 Abrams do Mỹ chế tạo bị phá hủy.

    Nguyên nhân và giải pháp
    Theo nhận định của một số chuyên gia, việc xe tăng M1 Abrams dễ dàng bị bắn hạ hàng loạt ở Iraq và Yemen có nhiều nguyên nhân- cả về kỹ thuật và về chiến thuật.
    Về mặt kỹ thuật, nhìn chung xe tăng M1 Abrams bị bắn cháy nhiều chủ yếu là do khả năng phòng vệ kém. M1 Abrams không có các thiết bị phòng thủ chủ động như xe tăng T-90 của Nga hoặc Merkava của Israel, cũng không có giáp phản ứng nổ để bảo vệ sườn xe.
    Ngoài ra, theo một số nguồn tin thì giáp của dòng M1 Abrams mà Mỹ chuyển giao cho nước ngoài đã bị rút đi lớp giáp làm bằng uranium nghèo so với nguyên bản. Vì vậy, khả năng phòng hộ giảm đi nhiều.?
    Bên cạnh đó, tháp pháo lớn và dài do khoang chứa đạn ở sau tháp pháo đã trở thành điểm yếu chết người của M1 Abrams. Nhiều trường hợp M1 Abrams bị bắn trúng sườn tháp pháo, khiến cơ số đạn trong xe tăng bị kích nổ phá tan chiếc xe, cơ hội sống sót của kíp xe trong tình huống này là bằng 0.
    Về mặt chiến thuật, sở dĩ M1 Abrams đạt được thành công vang dội trong Chiến tranh vùng Vịnh lần 1 là bởi thời điểm đó các đơn vị xe tăng Mỹ chiến đấu trong không gian tác chiến liên hợp, được hỗ trợ đắc lực từ trên không cũng như lực lượng bộ binh cơ giới.
    Còn thời gian sau này, các cuộc chiến đấu mà M1 Abrams tham chiến thường là các cuộc chiến tranh phi đối xứng, thiếu sự hỗ trợ cần thiết. Đối thủ của M1 Abrams không phải là các đơn vị chính quy mà là những toán du kích nhỏ lẻ, len lỏi trong các ngõ ngách của thành phố và "xuất kỳ, bất ý" tiến công vào sườn, vào nóc xe.

    Tuy nhiên, điểm yếu chí tử của M1 Abrams vẫn là khả năng phòng hộ kém và thực sự là không thể so sánh với xe tăng Nga và Israel, với các hệ thống phòng thủ thụ động và chủ động hết sức chắc chắn.
    Trước thực tế M1 Abrams liên tục bị "nướng chín" trên chiến trường và sự "quay lưng" của một số đồng minh, Bộ Quốc phòng Mỹ đã có kế hoạch nâng cấp đối với loại xe tăng này mà chủ yếu là nâng cao khả năng phòng hộ.
    Theo Sputnik, Lục quân Mỹ đã bắt đầu quá trình lắp đặt hệ thống phòng vệ chủ động Rafael Trophy (APS) do Israel thiết kế lên dòng xe tăng chiến đấu chủ lực M1 Abrams của nước này. Hiện đã có 4 lữ đoàn M1 Abrams được đưa tới Israel để thực hiện việc nâng cấp.
    Hệ thống phòng vệ chủ động Rafael Trophy do Israel thiết kế được quảng cáo là có khả năng bảo vệ những chiếc Abrams của Mỹ một cách toàn diện 360 độ xung quanh thân xe, giúp chiếc xe tăng này sống sót trước các đòn tấn công bằng tên lửa chống tăng, RPG, pháo không giật hay đầu đạn nổ mạnh.
    Hệ thống này còn có khả năng thông báo cho kíp lái trong xe biết một cách tương đối về quỹ đạo đường bay của viên đạn chống tăng, qua đó giúp kíp lái có khả năng phát hiện được vị trí đối phương vừa khai hỏa và tấn công phản đòn chính xác.


    Xe tăng M1A2 v4 Abrams

    Thế mạnh của hệ thống này đó là nó có thể hoạt động tốt ngay cả khi xe tăng bị tấn công liên tục ở nhiều góc độ khác nhau bởi nhiều loại hỏa lực khác nhau.

    Được biết, trong cuộc tập trận Saber Strike 2018 đang diễn ra tại Đông Âu, Quân đội Mỹ đã lần đầu tiên xuất hiện với những chiếc xe tăng Abrams trang bị Rafael Trophy.Bên cạnh việc lắp đặt hệ thống phòng vệ chủ động Trophy, các xe tăng M1 Abrams còn được lắp thêm giáp phản ứng nổ để bảo vệ các vị trí trọng yếu.

    Theo đó những chiếc Abrams được Mỹ nâng cấp Rafael Trophy lần này là M1A2, nó không chỉ được trang bị giáp APS mà còn có cả hệ thống giáp tích hợp mới SEPV2.
    Tuy nhiên, là một cường quốc quân sự, việc Mỹ học hỏi công nghệ của hệ thống phòng thủ chủ động Trophy trên xe tăng Merkava Mk4 của Israel cũng chỉ là giải pháp tạm thời, trước khi phát triển được một thế hệ xe tăng mới hiện đại hơn. Chúng ta hãy cùng chờ xem!



    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •