CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 6 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 4567 CuốiCuối
Kết quả 51 đến 60 của 67

Chủ đề: Tìm hiểu về Quân đội các cường quốc chính

  1. #51
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,235
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Duyệt binh kỷ niệm 68 năm ngày chiến thắng phát xít tại Mạc Tư khoa!

  2. #52
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,235
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Thông tin chi tiết về Không quân Trung Quốc

    (ĐVO) - Trung Quốc quyết tâm phát triển các khả năng không quân hiện đại. Sau khi đã tạo ra được một số chuyên gia nhất định trong lĩnh vực này, bao gồm học hỏi từ các nhà thiết kế, kỹ nghệ và các nhà khoa học từ các nước SNG nơi mà họ bị thất nghiệp sau khi Liên Xô cũ bị sụp đổ. Trung Quốc đã đầu tư đáng kể vào khu vực hàng không vũ trụ và giờ đây lợi ích đã rõ ràng.

    Từ sự kiện điều 5 vạn binh từ tây sang đông

    Cách tiếp cận có tầm chiến lược, lâu dài và cụ thể đối với từng giai đoạn trong chương trình hiện đại hóa quân đội, được hỗ trợ bởi một khả năng công nghiệp quốc phòng mạnh mẽ và sáng tạo đã biến lực lượng không quân của Trung Quốc (PLAAF) từ một lực lượng lỗi thời, kém được đào tạo và cồng kềnh thành một lực lượng không quân hiện đại với trình độ ngày càng tăng để thực hiện các nhiệm vụ đã đề ra trong thế kỷ 21. Môi trường an ninh khu vực đã và đang không ngừng bị ảnh hưởng bởi sự trỗi dậy nhằm trở thành một cường quốc toàn cầu của Trung Quốc, cả về quân sự lẫn kinh tế. Các cơ sở của kế hoạch dài hạn cho chương trình hiện đại hóa của Trung Quốc được đưa ra năm 2010 và nhằm mục tiêu đạt được những tiến bộ đáng kể vào năm 2020. Đến năm 2050 Trung Quốc sẽ hoàn thành mục tiêu chiến lược về xây dựng một quân đội “tin học hóa” (chiến tranh sử dụng mạng điều khiển từ trung tâm) có khả năng đánh thắng các cuộc chiến tranh. Có lẽ mục đích ẩn của kế hoạch này là mở rộng “sức mạnh toàn diện quốc gia” vượt quá vị thế khu vực hiện tại. Kế hoạch “đặt nền móng vững chắc trước năm 2010” của Trung Quốc dường như đã được hoàn thiện như được thể hiện trong cuộc tập trận quy mô lớn “Stride 2009” được tổ chức nhân dịp kỷ niệm quốc khánh 50 năm. 50.000 quân được vận chuyển từ các khu vực phía tây sang phía đông. Mục tiêu của cuộc tập trận Strike 2009 nhằm thử khả năng vận chuyển quân với số lượng lớn từ khu vực được huấn luyện đến khu vực không quen biết. Một mục đích khác là sử dụng các cơ sở hạ tầng to lớn về đường sắt, đường bộ và hàng không được xây dựng trong những năm trước để thử sức cho các đợt vận chuyển quân lớn và kiểm tra xem liệu những áp lực như vậy có ảnh hưởng xấu đến dân cư hay không. Trong cuộc tập trận đó, PLAAF đã đóng một vai trò quan trọng.
    Máy bay J-11 đa năng của Trung Quốc
    Năm 1999, PLAAF có trên 3.500 máy bay chiến đấu hoạt động, bao gồm chủ yếu là các máy bay J-6 (tương đương MiG-19) và J-7 (dựa theo MiG-21). Một hợp đồng ký với Nga đã đem lại cho Trung Quốc 100 Su-27. PLAAF còn có trong kho loại máy bay ném bom H-6 (dựa theo Tu-16). Lúc đó Trung Quốc chưa hề có đạn điều có khiển. Chương trình hiện đại hóa của PLAAF được tăng tốc do kinh tế Trung Quốc tăng trưởng ngoạn mục. Thế kỷ 21 được chứng kiến việc triển khai 105 tiêm kích Su-30MKK trong khoảng thời gian từ 2000 đến năm 2003 và 100 máy bay Su-30 MKK2 được nâng cấp năm 2004. Từ năm 2002, Trung Quốc đã chế tạo được 200 chiếc J-11. PLAAF đồng thời cũng 3 lần đặt mua tổng cộng 126 máy bay Su-27SK/UBK. Việc chế tạo các máy bay chiến đấu J-10 cũng bắt đầu từ năm 2002 và 1.200 chiếc đã được đặt hàng. Những chiếc máy bay ném bom H-6 (Tu-16 Badger) được cải tiến thành các máy bay tiếp dầu trên không. Năm 2005, PLAAF đã công bố các kế hoạch mua 70 máy bay vận tải Il-76 và 30 máy bay vận tải Il-78 để nâng cấp khả năng không vận chiến lược và mở rộng tầm hoạt động cho lực lượng không quân.

    Bộ quốc phòng Mỹ cho biết các máy bay Su-27SK đang được nâng cấp thành các loại máy bay Su-27 SMK đa năng. PLAAF cũng đang tổ chức một phi đội máy bay tấn công hoạt động trong nhóm tầu sân bay trong tương lai, có thể dựa trên các máy bay tiêm kích Su-33, là phiên bản của Su-27có thể hoạt động được trên tầu sân bay.

    Nhiều loại tiêm kích đang được nâng cấp, một số để phục vụ trong các nhiệm vụ tấn công ban đêm trên biển, cho phép mang theo vũ khí của Nga, bao gồm loại tên lửa cruise chống xạ Kh-31A và bom lase dẫn đường KAB-500. Trung Quốc cũng đang chế tạo loại máy bay nhằm thực hiện các nhiệm vụ đặc biệt, trong đó có máy bay thám thính cảnh báo sớm AWACS KJ-2000 dựa trên cơ sở Il-76.

    Những máy bay vận tải quân sự Y-8 đang được cải tiến để thực hiện một số vai trò của Chỉ huy không vận chiến trường, cảnh báo điện tử sớm và thu thập thông tin. Mục tiêu của PLAAF là cơ bản có được các máy bay chiến đấu thế hệ thứ 4. Các máy bay JH-7/7A sẽ là xương sống của lực lượng tấn công chính xác với số lượng lớn các máy bay J-10 và J-11 trong vai trò không quân vượt trội. Vai trò đánh chặn sẽ được các máy bay JF-17 hiện đang được Trung Quốc chế tạo trong nước. Lực lượng vận tải sẽ được trang bị các loại máy bay Il-76, Il-78 và Y-9. Trung Quốc có một số loại máy bay lên thẳng và một số máy bay khác để thi hành các nhiệm vụ đặc biệt và các nhiệm vụ thông thường. Với việc phát triển nhanh lực lượng C4ISR và chuyển hướng sang các chiến dịch tổng hợp, quân đội Trung Quốc sẽ là một đội quân hùng mạnh cần phải tính đến, thậm chí ngay cả với đối phương được chuẩn bị tốt. Trong quá trình hiện đại hóa hiện nay, PLAAF đã được cải thiện theo cấp số nhân, mặc dù chưa được kiểm nghiệm trong thực tế. PLAAF đăt tên các loại máy bay như J cho chiến đấu; Q cho loại không đối đất, H là loại ném bom; JH là loại tiêm kích và ném bom; Y là loại vận tải và JZ là loại máy bay trinh sát và Z là máy bay trực thăng. Gần đây Trung Quốc đã trình làng loại máy bay thế hệ thứ 5 của họ, J-20, đại diện cho bước tiến đáng kể trong cách mạng công nghiệp chế tạo máy bay của họ. Loại máy bay mới này cho thấy có tính năng tàng hình và quyết tâm đạt tới những khả năng quân sự mới của Trung Quốc trong thời gian tới. Trung Quốc quyết tâm phát triển các khả năng không quân hiện đại. Sau khi đã tạo ra được một số chuyên gia nhất định trong lĩnh vực này, bao gồm học hỏi từ các nhà thiết kế, kỹ nghệ và các nhà khoa học từ các nước SNG nơi mà họ bị thất nghiệp sau khi Liên Xô cũ bị sụp đổ. Trung Quốc đã đầu tư đáng kể vào khu vực hàng không vũ trụ và giờ đây lợi ích đã rõ ràng. Những tiến bộ đạt được đã nhanh hơn nhiều so với dự đoán của các nhà phân tích phương Tây. Tăng trưởng kinh tế ấn tượng đã cho phép Trung Quốc tăng các khoản đầu tư vào sáng tạo và kết quả có lẽ là vào năm 2020 Trung Quốc sẽ trở thành một trung tâm quan trọng về sáng chế, vượt qua cả Mỹ và Nhật Bản.
    Ngày nay,Tổng công ty công nghiệp hàng không Trung Quốc (AICC) có một số lượng lớn các chi nhánh tham gia vào việc sản xuất máy bay và các phụ kiện liên quan.
    Công nghiệp chế tạo máy bay của Trung Quốc Một đột phá ngắn vào lịch sử của sự phát triển của ngành công nghiệp hàng không vũ trụ của Trung Quốc sẽ cho ta thấy thành công của công cuộc chuyển hóa. Đầu tiên, Liên Xô đã hỗ trợ cho lực lượng PLAAF còn non trẻ trong thập kỷ 1950 và đã giúp Trung Quốc thiết lập các cơ sở sản xuất máy bay của mình. Các phi công PLAAF đã được đào tạo về chiến thuật ở Liên Xô và một số đã tham gia cuộc chiến tranh Triều Tiên chống lại Không lực Hoa Kỳ. Đến cuối những năm 1950,các nhà máy Trung Quốc đã lắp ráp được một số lượng lớn máy bay, theo giấy phép. Đó là những máy bay MiG-15 (J-2), MiG-15bis (J-4), MiG-17 (J-5) và MiG-19 (J-6). Tan vỡ trong quan hệ với Liên Xô đã giáng một đòn đôi với Trung Quốc. Ngành công nghiệp máy bay gần như sụp đổ và một kẻ thù mới và mạnh đã xuất hiện trên sườn phía bắc, mặc dù PLAAF không tham gia vào bất kỳ cuộc xung đột biên giới nào với Liên Xô. Tuy nhiên, ngành công nghiệp bắt đầu hồi phục vào năm 1965 và Trung Quốc đã sản xuất ra các máy bay chiến đấu bản địa đầu tiên, J-8, một kết hợp của các thiết kế khác nhau của Liên Xô. Phát triển của PLAAF đã bị tác động xấu khi ưu tiên ngân sách thiên về ủng hộ cho phát triển lực lượng tên lửa và hạt nhân của lục quân Trung Quốc. Khai thác các rạn nứt giữa Liên Xô và Trung Quốc, các nước phương Tây mở rộng viện trợ đáng kể cho PLAAF trong cuối thập niên1980. Các loại máy bay của phương Tây được kết hợp lại thành máy bay tấn công mặt đất J-7 (phiên bản Mig-21), J-8 và A-5. Công nghệ của phương Tây cũng giúp phát triển máy bay ném bom B-6D, tên lửa đất đối không tầm cao và loại tên lửa chống tầu chiến phóng từ máy bay V-601. Sự trợ giúp của phương Tây chấm dứt khi xẩy ra sự kiện Thiên An Môn năm 1989. Sự tan rã của Liên Xô năm 1991 hóa ra là một lợi ích cho Trung Quốc và PLAAF. Ngoài việc một kẻ thù to lớn bị vô hiệu hóa, nhiều nhà khoa học mất việc, các kỹ sư và kỹ thuật viên ở Liên Xô cũ đã tìm được việc làm tại các tổ hợp công nghiệp quốc phòng của Trung Quốc. Ngành công nghiệp chế tạo máy bay Nga gặp khó khăn để tồn tại, đã sẵn sàng bán các máy bay và công nghệ hiện đại cho Trung Quốc. Và nền kinh tế đang bùng nổ của Trung Quốc có đủ khả năng chi cho việc nhập khẩu những mặt hàng tốt nhất được chào bán. Công ty công nghiệp máy bay Changhe tập trung vào việc sản suất máy bay lên thẳng và đã sản xuất ra các loại máy bay lên thẳng tấn cồn WZ-10, máy bay vận tải hạng nặng Z-8, máy bay đa năng CA-9, Z11J và máy bay lên thẳng đa năng hạng nhẹ Z-11. Công ty công nghiệp máy bay Thành Đô sản xuất các loại máy bay huấn luyện cơ bàn như máy bay đánh chặn hạng nhẹ J-7, máy bay tiêm kích đa năng hạng nhẹ FC-1/J-17, máy bay tiêm kích đa năng hạng trung J-10 và loại máy bay tiêm kích thế hệ năm J-20 có tính năng tàng hình. Tập đoàn công nghiệp máy bay Hongdu chuyên sản xuất các loại máy bay huấn luyện và lần đầu tiên đã chế tạo được loại máy bay huấn luyện chiến đấu 2 chỗ ngồi đầu tiên CJ-5, máy bay huấn luyện cơ bản và tiến tiến CJ-6, máy bay huấn luyện cơ bản K-8, JL-8 và máy bay huấn luyện siêu thanh L-15. Công ty công nghiệp máy bay Guizhon chế tạo ra các máy bay huấn luyện JL-9 (MiG-21U) và một loạt các máy bay không người lái; Công ty sản xuất máy bay Harbin sẩn xuất ra máy bay lên thẳng trong đó có loại Z-5, Z-9, Z-9WW, Zhi-15 và HC-120… Công ty công nghiệp máy bay Xi’an chế tạo máy bay ném bom hạng nặng H-6 và máy bay chiến đấu kiêm ném bom hai động cơ JH-7. Ngoài các công ty này, còn một số lượng lớn các nhà máy tham gia vào công nghiệp sản xuất may bay thương mại dân dụng. Nhiều công ty chế tạo máy bay của nước ngoài như Boeing, Airbus và Eurocopter cho rằng có lợi khi thuê mướn các nhà máy ở Trung Quốc sản xuất các phụ tùng hoặc sản phầm hoàn thiện. Tình hình đó giúp ngành công nghiệp hàng không Trung Quốc hấp thu được công nghệ mới và phần lớn trong số đó mang tính lưỡng dụng.
    Đào tạo phi công của PLAAF
    Đã có sự cải thiện về chất trong việc đào tạo và triết lý hoạt động của PLAAF. Đào tạo phi công kéo dài trong bốn năm giống như học đại học và được chia thành hai phần riêng biệt. Phần đầu kéo dài 20 tháng tại một trong hai trường bay cơ bản (Trường Xuân và Banding) bao gồm các khóa huấn luyện quân sự, chính trị, văn hóa/văn học và thể chất, cũng như tập huấn nhảy dù. Phần thứ hai kéo dài 28 tháng tại một trong mười học viện bay, mỗi học viện có từ 3-4 trung đoàn bay và bao gồm chủ yếu là đào tạo các kỹ thuật đặc biệt. Giai đoạn đầu được chia thành năm tháng lý thuyết hàng không, các khóa học chính trị, lý thuyết bay, hoa tiêu, khí động học, sử dụng vũ khí không-đối-không, cấu trúc máy bay, động lực bay, động cơ máy bay, khí tài, thời tiết, và hai lần nhảy dù thực tế, cũng như đào tạo về chỉ huy, kiểm soát và khoa học. Giai đoạn tiếp theo của đào tạo kéo dài một năm và bao gồm 155 giờ bay trên các máy bay huấn luyện chính CJ-6. Sáu khóa học được giảng dạy, bao gồm nhào lộn trên không, hàng hải, và đội hình bay, bay vòng và các thiết bị bay. Thường thì tỷ lệ phần trăm học sinh bị rớt trong giai đoạn này là 30%. Giai đoạn cuối (đào tạo nâng cao), kéo dài 12 tháng và bao gồm 130 giờ bay trên máy bay F-5. Phi công thực tập đào tạo về tấn công, chuyển hướng, bay vòng, thiết lập đội hình, nhào lộn, đồng thời tham gia vào các buổi tập thể lực. Tỷ lệ thí sinh rớt trong giai đoạn này là 10%. Tổng số thí sinh bị rớt trong ba giai đoạn là 55%. Các thí sinh tốt nghiệp được nhận bằng cử nhân khoa học quân sự và có tư cách của một Phó sỹ quan đại đội không quân. Sinh viên tốt nghiệp xuất sắc có thể trở thành các sỹ quan không quân cấp đại đội. Những người bị trượt có cơ hội được đào tạo trong một trường thích hợp để trở thành các sỹ quan hỗ trợ mặt đất. PLAAF cũng đã đưa ra giới hạn về tuổi cho các loại phi công khác nhau. Khi một phi công đã đến tuổi bắt buộc hoặc không đáp ứng đủ điều kiện y tế, sự nghiệp bay của phi công đó sẽ bị chấm dứt. Tuy nhiên, một trong những vấn đề phổ biến nhất được trích dẫn là PLAAF không có một cơ chế để tiếp nhận các phi công này vào các công việc không dính líu với bay. Giới hạn tuổi quy định là 43-45 cho phi công lái máy bay chiến đấu và phi công máy bay tấn công mặt đất (độ tuổi trung bình là 28), 48-50 cho các phi công máy bay ném bom, 55 với phi công vận tải; 47-50 cho các phi công lái máy bay trực thăng và 48 đối với nữ phi công.
    Phạm Ngọc Uyển

    (tổng hợp)

  3. #53
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    (Soha.vn) - Nhiều người nước ngoài biết Triều Tiên qua các vụ phóng tên lửa và chương trình hạt nhân. Nhưng không nhiều người biết, ở đất nước này rất thịnh hành một loại xe tải chạy bằng… củi.


    Không có nhiều nguồn cung cấp dầu mỏ nội địa, cũng không có mấy cơ hội để nhập khẩu nhiên liệu từ nước ngoài, trong khi nhu cầu vận chuyển (nhất là phục vụ quân đội) lại lớn, Triều Tiên phải vận dụng đến một loại chất đốt rất truyền thống: Củi.

    Xe tải chạy bằng củi rất phổ biến ở nông thôn Triều Tiên, đặc biệt là vùng duyên hải phía đông. Trên thùng xe được gắn một chiếc lò lớn (như kiểu nồi hơi) để biến củi thành hỗn hợp khí sinh học cung cấp cho động cơ xe.

    Hình ảnh những chiếc xe chở theo chiếc lò củi cồng kềnh, thô kệch, vừa chạy ì ạch vừa nhả khói mù mịt có thể xa lạ với những du khách nước ngoài may mắn được đến Triều Tiên, nhưng lại rất quen thuộc với người dân nước này. Giống như họ đã quá quen với những hình ảnh hiện đại, hoành tráng của tên lửa, vệ tinh, vũ khí hạt nhân sản xuất trong nước.

    Một số hình ảnh về loại xe tải đặc biệt của Triều Tiên.


    Cận cảnh một chiếc xe tải chạy bằng củi của Triều Tiên



    Thùng chất đốt được gắn ở thùng xe



    Xe chạy bằng củi giúp Triều Tiên đáp ứng nhu cầu vận chuyển rất lớn của quân đội trong điều kiện nguồn dầu mỏ hạn chế



    Một chiếc xe chạy bằng củi gặp sự cố



    Xe hỏng, bác tài ngồi bên đường chờ người đến giúp



    Nhìn từ trên xuống, chiếc xe chạy bằng củi trông giống như một khu bếp di động và không có mái che



    Bác sĩ chắc sẽ khuyến cáo những người phổi yếu, hô hấp kém không nên đi loại xe này, vì nó xả khói mù mịt



    Xe chạy bằng củi phổ biến nhất ở nông thôn. Nhưng đôi khi người ta cũng bắt gặp nó chạy trên những con phố thênh thang ở thủ đô Bình Nhưỡng và các thành phố lớn



    Có lẽ những chiếc xe đặc biệt này là nguyên nhân khiến quân đội Triều Tiên có hẳn những nhóm chuyên đi thu gom củi


    ***
    Đúng ra là xe chạy bằng than củi. Than được đốt trong lò như trong hình và từ khí nóng sản sinh ra được dẫn vào xi lanh xe (nguyên bản chạy dầu) để chuyển động máy.
    Không chừng Triều được VN "chuyển giao công nghệ" chạy than này thời 197x-8x!
    3:-O

    (Bây giờ nhiều người trẻ "hoài niệm" thời "quá độ"! nhưng cũng không biết đến "phát minh" xe than này, nên như bài báo nói xe chạy bằng...củi!)

  4. #54
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,235
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Danh sách tướng mới được Tập Cận Bình thăng hàm có gì lạ?

    Như Ngọc - theo Trí Thức Trẻ | Tất cả các tướng mới thăng cấp đều còn rất trẻ. Đặc biệt, Thái Anh Đĩnh còn là Thượng tướng trẻ nhất trong quân đội Trung Quốc hiện nay.


    Ông Tập Cận Bình trong một chuyến thăm tới quân khu Bắc Kinh.
    Hôm 31/7, trước ngày kỷ niệm 86 năm thành lập quân đội Trung Quốc, ông Tập đã phong hàm Thượng tướng cho 6 sĩ quan quân đội.
    Danh sách các sĩ quan được thăng hàm lần này bao gồm: Ngô Xương Đức - Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, Vương Hồng Nghiêu - Chính ủy Tổng cục Trang bị, Tôn Tư Kính - Chính ủy Học viện Khoa học quân sự, Lưu Phúc Liên - Chính ủy quân khu Bắc Kinh, Thái Anh Đĩnh - Tư lệnh quân khu Nam Kinh và Từ Phấn Lâm - Tư lệnh quân khu Quảng Châu.
    Đáng chú ý là trong số các tư lệnh phụ trách 7 Quân khu của Trung Quốc, chỉ có Từ Phấn Lâm và Thái Anh Đĩnh được mang quân hàm này.
    Tất cả các tướng mới thăng cấp đều còn rất trẻ. Đặc biệt, Thái Anh Đĩnh còn là Thượng tướng trẻ nhất trong quân đội Trung Quốc hiện nay. Tờ Want China Times cho biết “trong số 6 người được phong hàm lần này, chỉ có 3 người đáp ứng đủ các điều kiện theo quy định”. Tờ báo cũng nhận định việc thăng hàm cho các sĩ quan trẻ sẽ khiến họ thêm trung thành với ông Tập.
    Trong khi đó, theo tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng, cả hai tướng Từ và Thái đều từng có quan hệ với Chủ tịch Tập Cận Bình. Ông Tập đã gặp tướng Thái tại Quảng Châu chỉ 1 tháng sau khi lên nắm quyền hồi cuối tháng 11 năm ngoái trong một chuyến 'tuần du' xuống phía nam. Một điều đặc biệt nữa là Thái Anh Đĩnh quê ở Phúc Kiến, nơi ông Tập Cận Bình đã công tác suốt 17 năm. Tướng Thái đã có một thời gian dài phụ trách một số vấn đề về Đài Loan. Tháng 8 năm ngoái, ông này là người đứng đầu một phái đoàn quân sự Trung Quốc tới thăm Mỹ.
    Ông Tập Cận Bình có vẻ như đang cố gắng gây ảnh hưởng mạnh tới quân đội kể từ khi tiếp quản Quân ủy Trung ương. Ông đã khởi động chiến dịch loại thải các sĩ quan dư thừa. Vào tháng 4 vừa qua, ông ra một nghị quyết, theo đó các tướng lĩnh và sĩ quan quân đội cấp cao có thể được biệt phái đến công tác tại các vị trí tiền tiêu trong một khoảng thời gian nhất định.
    Sự tự tin của ông Tập trong việc điều hành quân đội một phần bắt nguồn từ việc ông là “con ông cháu cha”, và từ một thực tế rằng, không giống như nhiều nhà lãnh đạo của Trung Quốc trong những năm gần đây, ông Tập đã có kinh nghiệm với quân đội khi từng là thư ký riêng cho cựu Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Cảnh Tiêu.

  5. #55
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,235
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Tổng quan sức mạnh không quân Trung Quốc
    Nhân Vũ

    VietnamDefence - Không quân Trung Quốc trên đường hiện đại hóa và phát triển.

    Phần nhiều nhờ máy bay do Nga cung cấp hoặc triển khai sản xuất theo giấy phép, sau đó là tự lực sản xuất máy bay thế hệ 4 và 4+ do Nga thiết kế, quá trình hiện đại hóa không quân Trung Quốc vào cuối thế kỷ XX-đầu thế kỷ XXI đã được thực hiện với tốc độ nhanh hơn và với hiệu quả cao nhất.

    Trong tương lai ngắn hạn và trung hạn, Trung Quốc sẽ hạn chế đội máy bay của không quân ở mức tối ưu cho một cường quốc công nghiệp lớn có tổng số lượng 1.000 máy bay chiến đấu. Trong đó, Trung Quốc chủ yếu tập trung nâng cao tỷ lệ máy bay thế hệ 4+ và 5 trong biên chế không quân lên đến 70-80%.


    Hệ thống chỉ huy và cơ cấu tổ chức

    Đứng đầu không quân Trung Quốc là tư lệnh, người đồng thời là một trong các thứ trưởng bộ quốc phòng Trung Quốc. Tổng quân số không quân Trung Quốc là khoảng 330.000 người.

    Các binh chủng chính của không quân là tiêm kích, tiêm kích-bom, ném bom, vận tải quân sự và trinh sát. Thuộc biên chế không quân Trung Quốc còn có các lực lượng phòng không mặt đất, bao gồm các đơn vị tên lửa phòng không và pháo phòng không, cũng như bộ đội đổ bộ đường không(*).

    Đơn vị cấp chiến dịch của không quân Trung Quốc là tập đoàn không quân, bao gồm một số binh đoàn và đơn vị. Đơn vị cấp chiến thuật là sư đoàn không quân, gồm 3 trung đoàn không quân, một trung đoàn không quân gồm 3 phi đội, một phi đội gồm 3 biên đội, một biên đội gồm 4-5 máy bay.

    Không quân Trung Quốc được chia thành các lực lượng không quân trực thuộc 7 đại quân khu. Số lượng sư đoàn trong biên chế đại quân khu phụ thuộc vào quy mô của đại quân khu. Ví dụ, trong các đại quân khu lớn nhất là Quảng Châu và Thẩm Dương, có 7 sư đoàn không quân trong mỗi đại quân khu.

    Cơ cấu lực lương máy bay

    Trong giai đoạn từ năm 1995-2012, quân số của không quân Trung Quốc đã giảm từ 400.000 xuống còn 330.000 người. Tổng số máy bay chiến đấu đã giảm từ 5.300 xuống còn 1.693 chiếc. Số lượng máy bay ném bom đã giảm từ 630 xuống còn 82 chiếc. Những thay đổi lớn về số và chất lượng đã diễn ra trong không quân tiêm kích-bom và không quân cường kích. Các máy bay chi viện đường không (chi viện đường không trực tiếp) Q-5 mà vào năm 1995 có 500 chiếc, còn vào năm 2005, vẫn còn đến 300 chiếc thuộc các biến thể Q-5C/D/E, đã bị loại khỏi biên chế. Năm 2012, không quân Trung Quốc có 99 máy bay trinh sát JZ-8F.

    Trong giai đoạn từ năm 1985-2012, không quân tiêm kích chiến thuật Trung Quốc đã bị cắt giảm từ 4.000 xuống còn 890 chiếc. Các máy bay thế hệ 2 và một phần thuộc thế hệ 3 đã bị rút khỏi biên chế chiến đấu. Không quân Trung Quốc có trong biên chế tổng cộng 33 sư đoàn không quân: 3 sư đoàn không quân ném bom, 4 sư đoàn không quân tiêm kích-bom, 24 sư đoàn không quân tiêm kích và 2 sư đoàn không quân vận tải.

    Không quân tiêm kích

    Mặc dù trong lực lượng máy bay của không quân tiêm kích còn khá nhiều tiêm kích thế hệ 3 như J-8 (552 chiếc), nhưng nền tảng sức mạnh chiến đấu của nó là các tiêm kích đa năng hạng nhẹ J-10 và hạng nặng Su-27 do Nga và Trung Quốc sản xuất. Loại do Trung Quốc sản xuất được đặt tên J-11. Cũng như các máy bay đa năng Su-30MKK và Su-30MK2 mua của Nga. Su-27SK (J-11) thuộc các biến thể khác nhau là các máy bay thuộc thế hệ 4, còn Su-30MKK và Su-30MK2 là các máy bay thế hệ 4+.

    Vào năm 2012, các loại tiêm kích này, Trung Quốc có 340 chiếc, trong đó có: J-10А/S (hơn 200 chiếc), J-11В/ВS (hơn 70), Su-30MKK mua từ Nga (73), Su-27SK mua từ Nga (43 chiếc). Xét về số lượng tiêm kích thế hệ 4+, Trung Quốc đứng thứ hai thế giới, sau Mỹ, đứng trên Nga chỉ với không quá 230 chiếc.

    Tiêm kích đa năng J-10 và J-11

    Vào giữa thập niên 1980, Trung Quốc đã thông qua chương trình phát triển tiêm kích thế hệ 4. Sau đó, nhiệm vụ kỹ thuật được điều chỉnh đã hướng các nỗ lực của các công trình sư Trung Quốc theo hướng nghiên cứu chế tạo một máy bay đa năng.

    Các chuyên gia Nga cũng đã được huy động tham gia dự án. Tiếp đó, Nga đã bắt đầu cung cấp cho Trung Quốc các động cơ cải tiến AL-31FN có lực đẩy 12.700 kg để trang bị cho J-10 và các biến thể của nó. J-10А thực hiện chuyến bay đầu tiên vào ngày 22/3/1998.

    Sau khi hoàn thành toàn bộ chu trình thử nghiệm nhà nước vào tháng 7/2004, J-10 bắt đầu được nhận vào trang bị của không quân Trung Quốc.

    Các tính năng kỹ-chiến thuật và tính năng bay cơ bản của tiêm kích đa năng J-10: Trọng lượng cất cánh tối đa 19.277 kg; tốc độ tối đa 2,2M, bán kính chiến đấu khi được tiếp dầu trên không 1.600 km, khi không được tiếp dầu trên không 550 km. Máy bay có 11 điểm treo, được trang bị nhiều loại vũ khí, có thể mang tải trọng chiến đấu đến 6.000 kg. Được trang bị 1 khẩu pháo tự động lắp trong 30 mm. Máy bay có hệ thống avionics hiện đại: hệ thống điều khiển vũ khí, gồm tổ hợp radar ngắm bắn tích hợp NPIET KL-10 với radar anten mạng pha, một trạm định vị quan gọc. Máy bay có thể được lắp các thùng thiết bị dưới thân có chức năng khác nhau.

    Hiện đại nhất trong không quân Trung Quốc là các máy bay họ Su-27 và Su-30 do Nga cung cấp hay được sản xuất theo giấy phép của Nga.

    Việc Trung Quốc làm chủ được công nghệ sản xuất các máy bay này đã rút ngắn một thập kỷ chu trình chế tạo máy bay thế hệ 4. Năm 1998, với sự giúp đỡ của chuyên gia Nga và theo thiết kế của Nga, các xưởng của nhà máy chế tạo máy bay ở Thẩm Dương đã được trang bị lại để lắp ráp theo giấy phép các máy bay loại này. Một số nhóm kỹ sư và kỹ thuật viên Trung Quốc đã qua thực tập ở Liên hiệp sản xuất máy bay mang tên Yu.A. Gagarin ở thành phố Komsomolsk trên sông Amur.

    Chương trình lắp ráp theo giấy phép dự tính kéo dài 10 năm và lắp ráp 200 máy bay tại Trung Quốc, 105 chiếc trong số đó được lắp ráp bằng các bộ linh kiện do Nga cung cấp. Tuy nhiên, phía Trung Quốc đã vi phạm cam kết trong hợp đồng, sau khi lắp ráp xong lô máy bay đầu tiên, đã từ chối sản xuất tiếp máy bay từ các linh kiện Nga mà triển khai sản xuất hoàn toàn nội địa các máy bay này.

    Biến thể sản xuất trái phép này của Su-27SK được Trung Quốc đặt tên là J-11. Tiếp đó, Trung Quốc, sau khi từ chối sự giúp đỡ của chuyên gia Nga, đã bắt đầu phát triển và hiện đại hóa J-11. Tất cả những cải tiến mới cho phép thoạt nhìn liệt tiêm kích đa năng J-11В vào thế hệ 4+.

    Từ năm 2007, Trung Quốc đã bắt đầu sản xuất loạt nhỏ J-11B và đưa vào trang bị của không quân Trung Quốc. Tuy nhiên, do nhiều vấn đề khi khai thác máy bay, chủ yếu liên quan đến động cơ nội địa WS-10 vốn có dự trữ làm việc an toàn cực thấp, Trung Quốc đã quyết định trang bị lại cho cả các máy bay J-11B đã sản xuất trước đó, cũng như đang sản xuất bằng động cơ AL-31F của Nga.

    Việc nghiên cứu chế tạo J-10, cũng như triển khai sản xuất J-11A theo giấy phép tại Trung Quốc và sau đó là tự phát triển mẫu máy bay cơ sở đã tạo ra nền tảng vững chắc, cho phép họ bắt đầu nghiên cứu thiết kế tiêm kích đa năng thế hệ 5. Thực hiện thành công dự án này sẽ giúp Trung Quốc có cơ hội lọt vào nhóm các đại cường hàng không thế giới.

    Mẫu chế thử tiêm kích thế hệ 5 đã lần đầu tiên được giới thiệu công khai vào tháng 1/2011 trong thời gian chuyến thăm chính thức Trung Quốc của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates. Theo các chuyên gia hàng không, bề ngoài và cấu tạo của tiêm kích đa năng mới J-20 của Trung Quốc rất giống tiêm kích đa năng MFI 1.42 của Tổng công ty chế tạo máy bay Nga RSK MiG.

    Người ta dự đoán rằng, các chuyên gia của hãng MiG tham gia chương trình phát triển các tiêm kích FC-1 và J-10 của Trung Quốc, có thể đã để lộ thông tin về MFI 1.42 cho Trung Quốc.

    Ngày 31/10/2012, mẫu chế thử của tiêm kích thế hệ 5 loại nhẹ hơn và tương tự F-35 Lightning của Mỹ là J-31 đã lần đầu tiên cất cánh. Máy bay này dùng để giành ưu thế trên không và tiêu diệt mục tiêu mặt đất và trên biển. Dự ssoand, trên cơ sở J-31, Trung Quốc sẽ chế tạo biến thể trên hạm để triển khai trên các tàu sân bay.

    Hiện nay, Bắc Kinh đang đàm phán mua một lô 26 tiêm kích đa năng thế hệ 4++ Su-35 của Nga, vốn là mẫu quá độ giữa biến thể cuối cùng của Su-30 và tiêm kích thế hệ 5 tương lai Т-50. Sau khi có được Su-35, Trung Quốc sẽ có thể giải quyết được hai bài toán: một mặt là trước khi nhận J-20 vào trang bị, xây dựng được một lực lượng không quân có khả năng đối kháng gần như ngang ngửa với F-22 và F-35 của Mỹ, mặt khác là sao chép những hệ thống và tổng thành của Su-35 vốn giúp máy bay này tiếp cận thế hệ 5.

    Không quân tiêm kích-bom
    Sau khi loại khỏi biên chế các máy bay tiêm kích-bom (cường kích) đã lạc hậu cả vô hình và vật chất Q-5 của Nhà máy chế tạo máy bay Nam Xương, đại diện duy nhất của loại máy bay này trong không quân Trung Quốc còn lại là máy bay thế hệ 3+ JH-7 tồn tại ở vài biến thể của nó.

    Máy bay này được phát triển và nhận vào trang bị không quân Trung Quốc trong giai đoạn hợp tác kỹ thuật-quân sự với phương Tây phát triển mạnh nhất. Xét về bề ngoài, cấu tạo và vũ khí, biến thể cơ sở của máy bay này tương tự loại Jaguar của liên doanh Pháp-Anh SEPECAT. Mẫu thử nghiệm đầu tiên của máy bay cất cánh vào tháng 12/1988. Năm 2003, sau khi được hoàn thiện lớn, các máy bay loại này cải tiến có ký hiệu Block 2 đã được nhận vào trang bị của không quân Trung Quốc.

    Biến thể mới nhất là JH-7А có khả năng sử dụng vũ khí chính xác cao, được đưa vào biên chế các đơn vị thường trực không quân Trung Quốc vào năm 2004. Xét về khả năng chiến đấu, JH-7А gần tương đương Tornado của hãng Panavia. Người ta cho rằng, JH-7 không thể đối địch ngang ngửa các tiêm kích hiện đại. Chúng tham gia hầu như tất cả các cuộc tập trận “Sứ mệnh hòa bình” của Tổ chức Hợp tác Thượng Hải, trong đó có cuộc tập trận gần nhất diễn ra vào tháng 8/2013.

    Không quân trinh sát
    Binh chủng này của không quân Trung Quốc được đại diện bởi loại máy bay trinh sát duy nhất JZ-8F. Năm 2012, số lượng các máy bay này là 99 chiếc. Ngoài ra, Trung Quốc cũng nhận vào trang bị 8 máy bay chỉ huy/báo động sớm, cụ thể là 4 chiếc KJ-2000 và 4 chiếc KJ-200. Hệ thống KJ-200 sử dụng phương tiện mang là máy bay vận tải quân sự Il-76MD của Liên Xô.

    Không quân ném bom
    Không quân ném bom là phương tiện tiến công chủ yếu của không quân Trung Quốc. Sau khi rút khỏi biên chế chiến đấu các máy bay ném bom chiến thuật H-5 của hãng chế tạo máy bay Tây An (bản sao chép máy bay Liên Xô Il-28 của Trung Quốc), đại diện duy nhất của không quân ném bom là máy bay ném bom hạng trung H-6 của hãng Tây An, mà một cách ước lệ có thể gọi là máy bay ném bom tầm xa. H-6 đã bị dừng sản xuất vì lý do không có khả năng đột phá hệ thống phòng không hiện đại và đưa bom đến mục tiêu một cách chắc chắn. Một phần các máy bay H-6 ở các biến thể ném bom đã được cải tiến để sử dụng làm máy bay tiếp dầu.

    Cùng với việc Trung Quốc phát triển các loại tên lửa hành trình, các máy bay H-6 đã có thêm khả năng sử dụng làm phương tiện mang tên lửa hành trình, có khả năng phóng tên lửa mà không phải bay vào khu vực hoạt động của phòng không và tiêm kích của đối phương. Ở phương án chống hạm, các máy bay này có thể tấn công các hạm tàu nằm trong thành phần cụm tàu sân bay xung kích.

    Năm 2006, Trung Quốc đã triển khai sản xuất loạt các máy bay chống hạm có ký hiệu H-6М. Chúng được trang bị radar sục sạo Type 245 và 4 điểm treo dưới cánh để lắp tê lửa chống hạm YJ-83/YJ-62 (C-803/C-602). Theo một số nguồn tin, máy bay loại này được trang bị hệ thống bay bám địa hình và có khả năng bay ở độ cao cực nhỏ để đột phá hệ thống phòng không. Để tăng bán kính chiến đấu, H-6M được lắp thêm một thùng nhiên liệu ở vị trí khoang bom. Ở biến thể H-6Н, máy bay có thể được trang bị 2 tên lửa chống hạm KD-63 hay các tên lửa hành trình tương lai KD-88.

    Tháng 1/2007, máy bay ném bom mang tên lửa hành trình mới nhất H-6K cất cánh với 6 điểm treo dưới cánh. Nhờ lắp 2 động cơ turbine phản lực D-30KP-20 do Liên hiệp NPO Saturn (Nga) sản xuất, máy bay có bán kính chiến đấu lớn hơn, lên tới 3.500 km, cũng như tải trọng chiến đấu lớn hơn.

    Các máy bay mang tên lửa H-6K và H-6М dùng để thực hiện 2 nhiệm vụ chính: tấn công hạt nhân vào các mục tiêu chiến lược nằm trong phạm vi chiến trường; và tiêu diệt các cụm tàu sân bay tiến công của Hải quân Mỹ trên các đường tiếp cận xa đến vùng biển Đài Loan. Trung Quốc dự tính, các máy bay này sẽ tấn công đối phương theo đội hình tốp có số lượng từ một phi đội đến một trung đoàn. Hoạt động của chúng sẽ được bảo đảm bởi các máy bay chỉ huy/báo động sớm và được yểm trợ bởi các máy bay gây nhiễu. Các tên lửa hành trình trên máy bay sẽ được phóng từ ngoài tầm hoạt động của các phương tiện phòng không và không quân tiêm kích đối phương.

    Vào cuối năm 2012, trong biên chế không quân Trung Quốc có 82 chiếc H-6 thuộc các biến thể mới nhất. Song song với việc hiện đại hóa và phát triển H-6, các chuyên gia Trung Quốc đang ráo riết nghiên cứu chế tạo các máy bay chiến lược mang tên lửa H-8 và H-10. Theo các nguồn tin Mỹ, trong thiết kế của cả 2 loại máy bay ném bom này có vay mượn nhiều yếu tố của các máy bay B-2 Spirit và F-117 của Mỹ. Đó là vì các công trình sư Trung Quốc đã sao chép được một số nghiên cứu công nghệ tàng hình Stealth của Mỹ, nhờ các tài liệu thiết kế, bản vẽ của B-2 mà tình báo và các đơn vị tình báo mạng Trung Quốc thu thập được В-2, cũng như nghiên cứu các mảnh xác máy bay tiêm kích tàng hình F-117 mà phòng không Nam Tư bắn rơi, sau đó được chuyển cho Trung Quốc.

    Không quân vận tải

    Các nhà lý luận quân sự Trung Quốc đã đi đến kết luận rằng, cùng với sự gia tăng ảnh hưởng kinh tế và chính trị của Trung Quốc trên thế giới, các lợi ích quốc gia của nước này cũng có phạm vi toàn cầu. Và vai trò của quân đội Trung Quốc cũng mở rộng tương ứng, ngoài việc bảo đảm an ninh quốc gia Trung Quốc bằng các phương tiện quân sự, còn phải có khả năng bảo vệ các lợi ích này cả ở những khu vực xa xôi trên địa cầu. Ngoài ra, Trung Quốc cần có những khả năng đó còn để thực hiện các nhiệm vụ gìn giữ hòa bình và các nhiệm vụ khác. Có thể bảo đảm giải quyết tất cả các nhiệm vụ này trong thời hạn nhanh nhất chủ yếu với sự hỗ trợ của máy bay vận tải mà một phần đáng kể nằm trong biên chế không quân vận tải Trung Quốc.

    Vào giữa năm 2012, không quân vận tải Trung Quốc có hơn 320 máy bay. So với năm 1995, khi lực lượng này có nhiều máy bay nhất, 600 chiếc, số lượng máy bay của không quân vận tải đã giảm đi 280 chiếc do loại bỏ các máy bay thế hệ 1 và 2 đã quá cũ kỹ như An-12, Li-2, Il-14, Il-18 của Liên Xô, BAe Trident 1E/2E của Mỹ. Do đó, trong biên chế không quân vận tải Trung Quốc chủ yếu còn lại các máy bay thế hệ 3 do Nga và Trung Quốc sản xuất, trong đó có các máy bay vận tải hạng nặng Il-76 (10 chiếc), Y-8 các kiểu loại (53 chiếc); hạng trung Tu-154 (12 chiếc), Tu-154MD (4 chiếc); hạng nhẹ Y-11 (20 chiếc), Y-12 (8 chiếc), Y-5 (17 chiếc).

    Trung Quốc đang rất chú trọng việc chế tạo các máy bay vận tải quân sự hạng nặng, máy bay tiếp dầu đa nhiệm và máy bay chuyên dụng tự phát triển và sản xuất. Để chế tạo các máy bay này, họ đã huy động các chuyên gia của hãng ANTK mang tên O.K. Antonov (Ukraine), họ đang hỗ trợ kỹ thuật cho chuyên gia Trung Quốc trong việc phát triển máy bay vận tải quân sự hạng nặng Y-9. Máy bay này có tính năng bay và chiến-kỹ thuật cao hơn nhiều các máy bay hiện có trong không quân Trung Quốc và được xuất khẩu là họ Y-8 trang bị 4 động cơ turbine cánh quạt WJ-6C, cũng như các máy bay C-130 Hercules của Mỹ vốn vẫn còn được sử dụng rộng rãi trên thế giới.

    Các nhà thiết kế Trung Quốc đã đạt được những thành công lớn trong phát triển máy bay vận tải quân sự dùng động cơ turbine phản lực lưỡng mạch. Họ đã bắt đầu thử nghiệm mẫu chế thử đầu tiên của máy bay vận tải quân sự hạng nặng Y-20, máy bay này thực hiện chuyến bay đầu tiên vào ngày 26/1/2013. Y-20 có trọng lượng cất cánh hơn 200 tấn, tải trọng hữu ích 66 tấn, chiều dài thân 47 m, sải cánh 45 m, chiều cao 15 m.

    Thiết kế của máy bay có sự tương đồng nhất định với С-17 Globemaster của Boeing (Mỹ) và Il-76 (Nga). Trên nhiều báo chí phương Tây có đăng tải thông tin nói rằng, cấu trúc cánh của Y-20 và công nghệ sản xuất cánh là do hãng Antonov của Ukraine phát triển. Theo các chuyên gia Nga, cơ sở để phát triển Y-20 là dự án máy bay vận tải quân sự hạng nặng không được thực hiện của Liên Xô An-170.

    Theo báo chí Trung Quốc, Y-20 vượt trội các máy bay Il-76MD của Nga về tất cả các tham số, và tương đương máy bay hiện đại hóa sâu Il-76MD-90А của Nga về các tính năng chính, thậm chí vượt trội về một số tính năng.

    Đồng thời, các chuyên gia Trung Quốc cũng đang tích cực nghiên cứu chế tạo các động cơ turbine phản lực lưỡng mạch mới có lực đẩy mạnh hơn như WS-18 và WS-20. Cho đến khi chế tạo được các động cơ đó, Y-20 sẽ được trang bị động cơ D-30KP2 của Nga.

    Vũ khí hàng không

    Quá trình nghiên cứu phát triển và sản xuất các tên lửa không đối không nội địa khá hiện đại có được xung lực mạnh khi các chuyên gia Trung Quốc được tiếp cận các loại vũ khí tên lửa trang bị cho các tiêm kích Su-27 lắp ráp ở Trung Quốc theo giấy phép của Nga và các máy bay đa năng Su-30MKK và Su-30MK2 nhập khẩu từ Nga mà cụ thể là tên lửa không đối không R-27R1 (ER1), R-27P (EP), R-27T1 (ET1), R-27P (EP), R-73E và RVV-АE (R-77).

    Bằng cách tổng hợp các công nghệ phương Tây có được từ trước và các sản phẩm của Nga, các công trình sư Trung Quốc đã chế tạo được một series các tên lửa hàng không nội địa hiện đại tầm ngắn, tầm trung và tầm xa như PL-5 với các biến thể А, D, C, E có tính năng chiến-kỹ thuật tương đương các tên lửa Mỹ AIM-9H, AIM-9L hay AIM-9P, PL-8. Tên lửa có thiết kế và tính năng chiến-kỹ thuật giống với AIM-132 của Mỹ do МВDА sản xuất.

    Đặc điểm của tên lửa này là nhiên liệu hầu như không khói và không để lại dấu vết nê rất khó phát hiện tên lửa bằng mắt. Thuộc loại tên lửa không đối không tầm trung có PL-11 và biến thể cải tiến của nó PL-11B dùng đầu tự dẫn radar chủ động AMR-1, cũng như PL-12 với các biến thể khác nhau. Biến thể cơ sở của PL-12 có hệ dẫn giai đoạn cuối radar chủ động và tầm bắn tối đa đến 60-80 km.

    PL-12 có các biến thể B/C/D. PL-12D là biến thể hoàn thiện nhất và là tên lửa tự dẫn radar chủ động, được tối ưu hóa để lắp trên các mấu treo bên trong các máy bay tàng hình thế hệ 5 tương lai đang được nghiên cứu phát triển.

    Về tên lửa tầm xa có tên lửa đa nhiệm không đối không và chống radar PL-15. Tên lửa này có các thông số kích thước-trọng lượng giống như các biến thể mới nhất của PL-12, được trang bị đầu tự dẫn chủ động-thụ động và thiết bị bảo đảm truyền dữ liệu hai chiều với máy bay mang. PL-15 có tầm bắn tối đa gần 100 km. Đang ở giai đoạn phát triển cuối cùng là tên lửa tầm siêu xa PL-21 lắp động cơ tên lửa dòng thẳng tiên tiến, cho phép đạt tầm bắn đến 150-200 km.

    Vũ khí không đối diện trang bị cho các tiêm kích đa năng J-11В có tên lửa có điều khiển KD-88, vốn là sự phát triển của tên lửa Nga cùng loại Kh-29TE. Thuộc về các vũ khí tiêu diệt mục tiêu mặt đất còn có bom không điều khiển và bom có điều khiển cỡ đến 500 kg dùng hệ dẫn laser và các loại bom chùm nằm trong hệ thống vũ khí của J-11.

    Vũ khí tên lửa của không quân ném bom gồm có các loại tên lửa chống hạm YJ-6 (С-601), KD-63, С-301, С-101, YJ-82, YJ-83/YJ-62 (C-803), C-602 dùng để trang bị cho các máy bay ném bom H-6 thuộc các đời cuối. Các nhà thiết kế Trung Quốc rất chú trọng phát triển tên lửa hành trình các loại phóng từ máy bay. Hiện đại nhất trong số đó hiện là tên lửa hành trình tầm xa phóng từ máy bay CJ-10A (tầm bắn 2.500 km). Tên lửa này có thể mang đầu đạn hạt nhân.

    Huấn luyện chiến đấu

    Các mục đích và nhiệm vụ đào tạo và huấn luyện chiến đấu trong các điều kiện mới đã được cụ thể hóa “Các nội dung chính huấn luyện quân sự và đánh giá” được thông qua năm 2009. Trong văn kiện này, nhấn mạnh rằng, công tác huấn luyện chiến đấu cán bộ quân sự dựa chủ yếu vào việc tiến hành các chiến dịch phối hợp, với sự tham gia cảu các đơn vị thuộc tất cả các quân/binh chủng/lực lượng, đào tạo chung, tập luyện chung, nhằm đào tạo các quân nhân (chỉ huy) kiểu mới, có tư duy chiến lược linh hoạt và tài năng chiến thuật, cho phép tiến hành các chiến dịch phối hợp hiệu quả trong các cuộc chiến tranh lấy mạng làm trung tâm.

    Trong văn kiện “Các nội dung chính” có nêu ra 4 nguyên tắc chỉ đạo: thích ứng với các thay đổi có tính cách mang đang diễn ra trong lĩnh vực quân sự; chuẩn bị cho nhiệm vụ ngăn cản bằng vũ lực việc Đài Loan tuyên bố độc lập; tích cực tích hợp các vũ khí trang bị tiên tiến; trong quá trình lập kế hoạch, tổ chức và tiến hành tập trận (tập luyện), không được giảm tính thực tế của chúng để bảo đảm an toàn hơn.

    Người ta đã soạn thảo các chương trình đào tạo mới cho các học viện không quân và trường bay, cũng như các khóa ngắn hạn nâng cao trình độ mà hiện có tới 60% quân số theo học. Theo các chương trình này, thời gian dành cho huấn uyện bay, cũng như độ dài các bài tập chiến thuật trong một chuyến bay được tăng lên.

    Số lượng các máy bay huấn luyện và huấn luyện-chiến đấu từ năm 2005 đã tăng khoảng 2,5 lần. Trong quá trình huấn luyện bay, đã bắt đầu tích cực sử dụng máy bay huấn luyện-chiến đấu mới L-15 được phát triển với sự tham gia của chuyên gia Nga. Giờ bay hàng năm của phi công trong các đơn vị thường trực của không quân tiêm kích, tiêm kích-bom và ném bom đã lên tới 150 giờ, còn của không quân vận tải là hơn 200 giờ bay. Đồng thời, số lượng bài tập thực hiện trong một chuyến bay tập cũng tăng lên. Nếu như trước đây chỉ đặt ra 1-2 bài tập thì nay là 3-4 bài tập. Chẳng hạn, tập dượt các khoa mục của trận không chiến tầm xa bằng tên lửa và không chiến cơ động tầm gần bằng tên lửa và pháo; tập dượt các kỹ năng đối phó các phương tiện phòng không bằng hỏa lực, nhiễu và cơ động; thao luyện các kỹ năng sục sạo, phát hiện các mục tiêu mặt đất (trên biển) cơ động và cố định, thực hiện ngắm bắn và sử dụng vũ khí hàng không có điều khiể và không điều khiển.

    Để huấn luyện chiến đấu và đào tạo, không quân Trung Quốc còn tích cực sử dụng các cuộc tập trận chung với các nước thành viên Tổ chức Hợp tác Thượng Hải, cũng như các cuộc diễn tập, tập trận song phương. Trong tất cả các cuộc tập trận “Sứ mệnh hòa bình” của Tổ chức Hợp tác Thượng Hải, kể từ năm 2003, Trung Quốc đã huy động tham gia lực lượng không quân, ngoài các trực thăng lục quân Z-9 và Mi-17, một đơn vị tiêm kích-bom JH-7А Flying Leopard. Trong cuộc tập trận gần đây nhất diễn ra ở Nga từ ngày 27/7-15/8/2013, còn có sự tha gia của các máy bay tiêm kích-bom JH-7A của trung đoàn không quân số 31 thuộc sư đoàn không quân 11 của đại quân khu Thẩm Dương.

    Hệ thống sân bay, căn cứ

    Không quân Trung Quốc có mạng lưới sân bay rộng khắp, gồm hơn 400 sân bay, trong đó có 350 sân bay có mặt đường băng cứng. Lưu lượng hoạt động của chúng cho phép bảo đảm dư thừa việc trú đóng thường xuyên của các đơn vị/binh đoàn không quân phiên chế và phân tán chúng khi có nguy cơ địch tấn công, mà còn cho phép phân tán các cụm không quân sau khi triển khai tác chiến chúng. Ở mỗi sân bay thường trú đóng 1 trung đoàn không quân, ít hơn là một sư đoàn không quân được biên chế phần lớn một loại máy bay. Điều đó giúp đơn giản hóa công tác bảo dưỡng máy bay và chuẩn bị trước khi bay.

    Một sân bay chính và 2-3 sân bay sơ tán cùng với hạ tầng của chúng cấu thành một căn cứ không quân, đồng thời là bộ phận cấu thành của hệ thống bảo đảm hậu cần. Lực lượng nhân sự của các căn cứ bảo đảm khả năng sẵn sàng hoạt khai thác của các sân bay, giải quyết các nhiệm vụ bảo đảm hậu cần, kỹ thuật và các loại hình bảo đảm chiến đấu.

    Với mạng lưới sân bay rộng khắp, cho phép các lực lượng và phương tiện không quân cơ động, hiện nay, Trung Quốc đã có ưu thế không quân gấp hơn 2 lần về số lượng trước bất cứ đối thủ tiềm tàng nào và trên bất kỳ hướng chiến lược nào dọc theo chu vi đường biên giới quốc gia.


    Nguồn: Trung Quốc đấu tranh giành quyền thống trị bầu trời / Aleksandr Shlyndov // NVO

  6. Có 1 người thích bài viết này


  7. #56
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,235
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Truyền thông Hong Kong đưa tin, cuộc cải tổ nhân sự mới nhất của Quân đội Trung Quốc chứng tỏ Chủ tịch Tập Cận Bình đang “nhắm vào” vào các lãnh đạo tiền tuyến.

    Bắc Kinh đang bắt đầu cuộc tái cấu trúc trọng đại đầu tiên đối với quân đội trong 11 năm qua. Trong lần gần đây nhất, Quân đội Trung Quốc đã có thêm 20 phó chỉ huy mới chia đều cho các Quân chủng từ Lục quân, Không quân, Hải quân tới 7 Đại Quân khu.
    Ảnh minh họa.


    Phó Tư lệnh Quân khu Tế Nam kiêm Tư lệnh Hạm đội Bắc Hải Tian Zhong được thăng chức, trở thành Phó Tư lệnh Hải quân Trung Quốc. Theo đó, chức vụ cũ của ông Tian Zhong được giao lại cho Qiu Yanpeng, cựu Phó Tư lệnh Hạm đội Đông Hải.

    Trong khi đó, Yu Daqing - người đứng đầu Cục chính trị của Quân đoàn pháo binh số 2 (lực lượng tên lửa chiến lược) Quân đội Trung Quốc, được bổ nhiệm trở thành Phó Chính ủy. Vị trí cũ của ông Yu được giao cho ông Tang Guoqing, Chính ủy của đơn vị số 52 của Quân đoàn Pháo binh số 2.

    Còn ông Shu Qingyou, Phó Chủ nhiệm Cục chính trị Không quân Trung Quốc bị chuyển công tác tới Đại Quân khu Thành Đô, đảm nhiệm chức vụ Chính ủy của lực lượng không quân tại đây.

    Trọng tâm chính của các cuộc cải tổ gần đây là thăng chức chéo các lãnh đạo lực lượng tiền tuyến của Quân đội Trung Quốc. Chẳng hạn, tư lệnh Cụm Tập đoàn quân số 12 của Đại Quân khu Nam Kinh, Han Weiguo được thăng chức Phó Tư lệnh Đại Quân khu Bắc Kinh.
    Tư lệnh Cụm Tập đoàn quân số 39 của Đại Quân khu Thẩm Dương được thăng chức tư lệnh lực lượng quân sự ở Bắc Kinh. Vị trí này trước đây thuộc về ông Zheng Zhuanfu, người vừa được thăng chức trở thành Phó Tư lệnh Đại Quân khu Bắc Kinh. Trong khi đó, Xu Linping chỉ huy Cụm Tập đoàn quân số 38 của Bắc Kinh được thuyên chuyển đến Đại Quân khu Lan Châu đảm nhiệm chức Phó Tư lệnh.

    Các nhà phân tích nhận định, những động thái trên phản ánh suy nghĩ hiện tại của Chủ tịch Tập Cận Bình, chính là quan tâm hơn đến đội ngũ lãnh đạo ở ngoài tiền tuyến trong bối cảnh gần đây Trung Quốc ngày càng lún sâu vào những căng thẳng liên quan đến tranh chấp lãnh thổ với các nước láng giềng châu Á như Nhật Bản và Philippines.

    (Theo kiến thuc)

    Còn ghế cao nhất chắc để dành cho tư lệnh Nam Hải chăng?

  8. #57
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,235
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Nhớ lại thời kì nhờ cụ gồ dịch căn bản!



    Thiết giáp chở quân BPM-97 được phát triển bởi tập đoàn Kamaz(Nga) vào năm 1997 nhằm đáp ứng nhu cầu của Bộ Nội vụ Nga trong việc thực hiện các mục tiêu hỗ trợ, tuần tra, bảo vệ và chỉ huy cho các lực lượng đặc biệt thay cho dòng xe Gaz-66.
    Thông số kĩ thuật:
    Tổ lái: 02 người
    Số lượng lính trên xe: Lên tới 10 người.
    Trọng lượng: 10,1 tấn
    Chiều dài: 5,3 mét
    Rộng: 1,9 mét
    Cao: Từ 1,83 đến 2,3 mét tuỳ phiên bản.
    BPM-97 được bọc thép có thể chống được đạn 7,62 ly bắn trực xạ, phần đầu xe có thể chống được đạn 12,7 ly. Cũng như các dòng xe thiết giáp, BPM-97 được thiết kế theo hình chữ V để hạn chế tác dụng của các loại mìn chống chiến xa.
    Cửa xe thiết kế mở sang một bên khác với dòng xe thông thường, dọc thân xe bố trí các lỗ châu mai cho binh lính bên trong có thể tác xạ ngay cả trong xe cùng với cửa mở sau như BTR.
    Do chú trọng đến việc tăng cường giáp bảo vệ và tối đa hoá khả năng chở quân nên thiết kế bên trong của BPM-97 cũng đơn giản. Xe được trang bị động cơ diesel Kamaz 740, 11-240 và một động cơ điện hỗ trợ 240 mã lực đảm bảo cho xe có thể đạt vận tốc 90 km\h trên đường nhựa với tầm hoạt động 1000 km, lốp xe được thiết kế đặc biệt có thể tự phục hồi khi bị trúng đạn.
    Về vũ khí trang bị, tuỳ theo yêu cầu của từng đơn đặt hàng có thể lắp đặt trên nóc xe các loại súng, pháo từ 30 ly, 7,62 ly hoặc 12,7ly.
    BPM-97 bắt đầu phục vụ từ năm 1999 nhưng số lượng sản xuất không nhiều, hiện nay BPM-97 phục vụ trong Bộ Nội Vụ Nga, Azerbaijan và kazakhstan. với các phiên bản : chỉ huy, tuần tra, bảo vệ, cứu thương, chữa cháy...

  9. Có 1 người thích bài viết này


  10. #58
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,892 lần trong 1,021 bài viết
    "Xe tăng bay" liệu có bắn trúng mục tiêu?



    Nhìn tấm ảnh chiếc xe tăng T90 vừa lao như bay qua vật chướng ngại vừa phát hỏa chắc hầu hết mọi người đều cho rằng phát bắn đó không thể trúng mục tiêu. Không! Phát bắn đó hoàn toàn có thể trúng đích nhờ một thứ: thiết bị ổn định vũ khí.

    Ước mơ đã thành hiện thực


    ĐẠI TÁ NGUYỄN KHẮC NGUYỆT

    Trong chiến đấu, xe tăng thường áp dụng ba phương pháp bắn sau:
    - Tại chỗ hoặc dừng bắn: Khi phát hiện được mục tiêu, xe tăng dừng tại chỗ bắn một vài phát pháo hoặc vài loạt sung máy cho đến khi diệt được mục tiêu rồi mới cơ động tiếp.Phương pháp này cho phép ngắm bắn rất chính xác song cũng rất nguy hiểm vì xe tăng dừng tại chỗ cũng sẽ là miếng mồi ngon cho đối phương.
    - Tạm dừng bắn: Xe tăng đang chạy, phát hiện được mục tiêu lập tức tiến hành mọi công tác chuẩn bị cho phát bắn như: lấy thước ngắm, nạp đạn, ngắm sơ bộ v.v.. Khi pháo thủ đã bắt được mục tiêu sẽ ra lệnh cho lái xe “tạm dừng”.Trong lúc xe dừng pháo thủ sẽ ngắm chính xác và bắn. Sau khi bắn lái xe lập tức cơ động. Sau một vài lần dừng- mỗi lần dừng không quá 10 giây - sẽ tiêu diệt được mục tiêu.Phương pháp này cho phép ngắm bắn tương đối chính xác và đỡ nguy hiểm cho kíp xe so với xe dừng tại chỗ.
    - Hành tiến bắn - nghĩa là xe vừa chạy vừa bắn. Đây là phương pháp bắn thể hiện được cao nhất sức mạnh tổng hợp của xe tăng, tạo được sự áp đảo rất lớn về mặt tinh thần với đối phương.Tuy nhiên, do chấn động, rung xóc… nên ngắm bắn khó và xác suất trúng mục tiêu thường không cao.Theo thống kê trong Chiến tranh Thế giới thứ hai, khi vừa chạy vừa bắn thì xác suất trúng của pháo trên T34-85 chỉ vào khoảng dưới 10%, nghĩa là phải bắn hàng chục phát mới diệt được một mục tiêu.
    Làm thế nào để pháo luôn “bám sát” mục tiêu bất kể xe chuyển hướng, vượt qua mọi địa hình phức tạp để nâng cao xác suất trúng mục tiêu trong khi vừa chạy vừa bắn đã là niềm mơ ước của các nhà chế tạo xe tăng ngay từ khi nó mới xuất hiện.Tuy nhiên, giấc mơ đó chỉ thành hiện thực vào thập niên 50 của thế kỷ trước - khi thiết bị ổn định vũ khí trên xe tăng ra đời.

    Cái gì làm cho vũ khí luôn nhắm vào mục tiêu

    Thực ra nói như thế không thật chính xác cho lắm vì máy ổn định không giữ được cho vũ khí không rời mục tiêu mà chỉ giữ cho vũ khí luôn luôn song song với phương ban đầu của nó mà thôi.Như vậy, nếu như không có chuyển hướng lớn và đột ngột thì cũng đúng là nó luôn nhắm vào mục tiêu. Vậy cái gì làm nên điều đó? Xin thưa: đó là do các đặc tính của “con quay hồi chuyển”.
    Nói nôm na, con quay hồi chuyển là một vật nặng quay quanh một trục với tốc độ cao. Nhờ định luật bảo toàn động lượng nên nó có 2 đặc tính cơ bản là “định trục” và “tiến động”
    Định trục là khả năng giữ cho trục quay của nó luôn song song với phương ban đầu.
    Tiến động là khi có ngoại lực tác dụng vào trục quay thì nó không chuyển động theo phương của ngoại lực mà lại chuyển động vuông góc.
    Có thể quan sát cả hai đặc tính này trong trò chơi đánh “gụ” của trẻ em. Con gụ quay tít có thể đứng trên mũi đinh (định trục), còn khi tác động vào nó một lực thì nó lại dạt sang bên cạnh (tiến động).
    Với các đặc tính như vậy nên khi đạt con quay lên bệ đỡ ba bậc tự do thì dù bệ đỡ có quay đi đâu trục của con quay vẫn ở nguyên vị trí.Khi máy ổn định làm việc, trục của con quay và trục nòng pháo súng được đồng bộ cho song song với nhau. Trường hợp xe chuyển hướng hoặc lên xuống dốc làm thay đổi góc pháo đồng thời làm thay đổi vị trí tương đối giữa bệ con quay với trục của nó.Tín hiệu về góc độ lệch và tốc độ lệch này được chuyển hóa thành tín hiệu điện qua một “biến áp xoay”, sau đó nó được khuyếch đại lên và đưa tới các cơ cấu thực hiện (động cơ điện hay xi lanh thủy lực) để khôi phục vị trí ban đầu cho nòng pháo súng.Còn khi muốn ngắm pháo súng sang một vị trí khác người ta sẽ tác động một lực vào trục con quay, tác động này cũng phát sinh tín hiệu và sau đó được khuyếch đại và truyền đến các cơ cấu thực hiện để đưa pháo về vị trí mới.
    Ngay từ khi ra đời máy ổn định đã được đưa vào sử dụng trên máy bay, tàu chiến và xe tăng. Ở Liên Xô (cũ) các xe T-54 đời đầu chưa có máy ổn định. Đến đời T-54A thì có máy ổn định một mặt phẳng (về tầm hoặc cao thấp).Chỉ từ T-54B trở đi mới có máy ổn định 2 mặt phẳng (cả tầm và hướng). Thiết bị đó ngày càng được hoàn thiện và chính xác hơn.Nhờ có máy ổn định, xác suất trúng khi bắn trong hành tiến từ pháo tăng tăng lên rất nhiều, có thể đạt được từ 50% đến 70% tùy điều kiện cụ thể.Vì vậy, hoàn toàn có thể nói rằng: Sự xuất hiện máy ổn định là một cuộc cách mạng trong hệ thống điều khiển hỏa lực và tất nhiên là: “Xe tăng bay” hoàn toàn có thể bắn trúng mục tiêu!

    Nguồn: http://soha.vn/quan-su/cong-bo-dap-a...5182357844.htm

    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  11. Có 2 người thích bài viết này


  12. #59
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,892 lần trong 1,021 bài viết
    Chiến tranh Chechnya 1 năm 1994, Quân Nga thua đau vì sao?





    Trong chiến tranh Chechnya lần thứ nhất (1994-1996), quân Nga có ưu thế hơn hẳn cả về quân số lẫn trang bị vũ khí, song đã hứng chịu những tổn thất rất lớn trước các phiến quân.


    Cuộc chiến tranh Chechnya lần thứ nhất là một cuộc xung đột giữa Liên bang Nga và Cộng hòa Chechnya Ichkeria , từ tháng 12 năm 1994 đến tháng 8 năm 1996.Trong đó đỉnh điểm là cuộc tiến công thủ phủ Grozny. Tại đây, quân đội Nga có ưu thế hơn hẳn cả về quân số lẫn trang bị vũ khí song đã hứng chịu những tổn thất lớn trước các phiến quân Chechnya.
    Trong trận này, Quân đội Nga đã huy động hàng nghìn xe tăng, xe thiết giáp tham gia tiến công song không đạt được mục đích mà còn thiệt hại nặng nề với 225 tăng thiết giáp (TTG) bị loại khỏi vòng chiến.Ttrong đó có 62 xe tăng thuộc vào hàng hiện đại nhất nhì thế giới lúc bấy giờ (T72 và T80).
    Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến thảm bại này của quân Nga. Có thể quy lại trong 2 nhóm sau:
    1. Những nguyên nhân chủ quan:Sau những biến động về chính trị trong sự kiện Liên Xô sụp đổ, quân đội Nga- người kế tục của Hồng quân Liên Xô đã rơi vào khủng hoảng một cách toàn diện cả về tư tưởng, tổ chức và khả năng sẵn sàng chiến đấu.Các binh sĩ nghĩa vụ thì miễn cưỡng và được huấn luyện rất hời hợt, thiếu trách nhiệm. Trong xã hội cũng như trong quân đội Nga nhiều người cho rằng đây là cuộc chiến “nồi da nấu thịt” nên không ủng hộ.Nhiều tướng lĩnh, sĩ quan các cấp- kể cả đương kim thứ trưởng Quốc phòng cũng từ chức để phản đối. Tình hình này ảnh hưởng rất lớn đến tinh thần của binh sĩ.
    Về mặt chỉ huy đã mắc phải những sai lầm nghiêm trọng cả về chiến lược và chiến thuật.
    Xuất phát từ sự chủ quan khinh địch, quân Nga đã tiến công vào thủ phủ Grozny mà không tiến hành phong tỏa thành phố và muốn chiếm thành phố trong hành tiến (đánh nhanh, thắng nhanh). Đội hình tiến công thì đơn điệu theo hàng dọc.Cự ly giữa xe tăng và bộ binh không hợp lý, không yểm trợ, bảo vệ lẫn cho nhau được...Trang bị khá hiện đại song cũng bộc lộ một số nhược điểm để phiến quân tận dụng như: khả năng quan sát phát hiện mục tiêu còn hạn chế, nhiều khi phát hiện được mục tiêu nhưng không phát hỏa được vì hạn chế về góc bắn, khả năng phòng hộ phần nóc xe, sườn xe còn yếu...
    2. Những nguyên nhân khách quan:Grozny là thủ đô của nước Cộng hòa Chechnya, là trung tâm chính trị, kinh tế và văn hóa và đầu mối giao thông của nước cộng hòa nên có nhiều công trình kiến trúc to lớn và vững chắc.Vì vậy đã hạn chế rất nhiều hiệu quả của hỏa lực chuẩn bị của pháo binh cũng như không quân. Các công trình đó và kể cả những đống đổ nát của nó có rất nhiều vị trí mà bên phòng ngự có thể lợi dụng.Đường giao thông tuy nhiều song thường hẹp dẫn đến khó triển khai đội hình tiến công tối ưu.
    Phiến quân Chechnya với nhiều chiến binh đã từng phục vụ trong quân đội Liên Xô đã có lối đánh thích hợp để chống lại lực lượng TTG hùng hậu của quân Nga.
    Họ đã thành lập nhiều toán chiến đấu cơ động, mỗi toán có 3-4 người trong đó 1 người mang súng chống tăng cá nhân, một người trang bị súng máy hoặc súng bắn tỉa có nhiệm vụ tiêu diệt bộ binh, chia cắt BB với xe tăng, số còn lại hỗ trợ và tiếp đạn.Các toán chiến đấu này len lỏi ẩn nấp trong các ngõ hẻm, tầng hầm hoặc các tầng 2-3 của nhà cao tầng chờ đến khi TTG vào tầm ngắm mới nổ súng vào những điểm hiểm yếu của xe như: nóc xe, sườn xe, cửa lái xe v.v...Có trường hợp nhiều toán phối hợp với nhau, một toán bắn vào xe đi đầu, một toán bắn vào xe đi cuối làm cho đội hình TTG rơi vào tình thế “tiến thoái lưỡng nan” rồi lần lượt bắn hạ từng chiếc một.Có thể nói đây là một lối đánh rất thích hợp khi tổ chức phòng thủ ở đô thị trước một đối thủ có ưu thế về quân số và trang bị.
    Những nguyên nhân này sau đó đã được phân tích cặn kẽ và rút ra những bài học kinh nghiệm cần thiết trong tổ chức chuẩn bị cũng như thực hành chiến đấu. Nhờ vậy, quân Nga đã giảm bớt được rất nhiều tổn thất trong cuộc chiến Chechnya lần thứ hai./.

    Nguồn: http://soha.vn/quan-su/trao-thuong-c...7174820455.htm


    Tony's Avatar

    Tony

     02:06, 10th Mar 2016 #25003 

    Trong cuộc chiến Checnya, cứ tỷ lệ lính Nga trên dân địa phương là 1/6, đánh thắng cũng chả oai mấy.


    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  13. Có 1 người thích bài viết này


  14. #60
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,892 lần trong 1,021 bài viết
    Không phải cường quốc nhưng có liên quan

    Xe tăng thiết giáp của QĐ Lào

    Lực lượng vũ trang Cộng hòa DCND Lào khá khiêm tốn từ phòng không - không quân cho tới lục quân, trong đó có xe tăng - thiết giáp. Tuy vậy, họ cũng có một trận đánh khá đặc biệt.

    Đặc biệt - trước hết bởi đó là trận đánh đầu tiên của Bộ đội Xe tăng - thiết giáp (TTG) cách mạng Lào và còn một điều nữa là trận đánh đó do những người anh em Lào - Việt chung sức làm nên.

    Truân chuyên những chiếc xe tăng trên đất nước Triệu VoiTình đoàn kết chiến đấu đặc biệt là truyền thống quý báu, lâu đời của quân dân hai nước Việt Nam và Lào đã được thử thách qua một quá trình lịch sử lâu dài.Phát huy truyền thống đó, khi bản thân mình mới chỉ có 1 trung đoàn xe tăng - Trung đoàn 202, song chúng vẫn san sẻ cho bạn 1 tiểu đoàn..

    Đó là vào cuối năm 1961, được lệnh của trên, Trung đoàn xe tăng 202 đã tổ chức 1 tiểu đoàn xe tăng bơi nước (trang bị xe PT-76) do Đại úy Trần Nam và Thượng úy Đỗ Văn Xảo chỉ huy sang chi viện cho bạn.Lúc này, chính phủ cầm quyền ở Vương quốc Lào là chính phủ liên hiệp ba phái và đây được coi là đơn vị xe tăng đầu tiên của Quân đội Vương quốc Lào.Tuy nhiên, sau khi phái hữu tiến hành đảo chính chính phủ liên hiệp ba phái bị vỡ 2 lần và lưc lượng Neo Lào Hắc Xạt do Hoàng thân Xu-pha-nu-vông rút về chiến khu thì số xe tăng này vẫn nằm trong tay quân đội phái hữu.Đáng tiếc là những xe tăng này đã trở thành vũ khí chống lại chính những người yêu nước Lào.
    Giữa năm 1964, chiến dịch Cánh Đồng Chum - Xiêng Khoảng kết thúc. Quân đội cách mạng Lào (Pathét Lào) với sự giúp đỡ của Quân tình nguyện Việt Nam đã đánh đuổi được quân phái hữu ra khỏi khu vực Cánh đồng Chum.Ta và bạn đã thu được nhiều chiến lợi phẩm, trong đó có 22 xe tăng.Theo yêu cầu của bạn và được sự đồng ý của cấp trên, tháng 5 năm 1965, Trung đoàn xe tăng 202 tổ chức đưa một đoàn chuyên gia do đồng chí Đỗ Văn Xảo làm trưởng đoàn sang giúp bạn xây dựng lực lượng TTG cách mạng.Sau khi thu hồi tất cả các xe chiến lợi phẩm về một vị trí, đoàn chuyên gia đã tổ chức sửa chữa khôi phục tình trạng kỹ thuật xe máy, vũ khí. Tiếp đó, đoàn đã tổ chức huấn luyện cho các thành viên kíp xe về kỹ chiến thuật.Kết thúc khóa huấn luyện Bộ chỉ huy của bạn đã ra quyết định thành lập 1 đại đội xe tăng. Đây chính là đơn vị xe tăng đầu tiên của lực lượng TTG Pa-thét Lào.
    Song với bản tính tự do, trình độ mọi mặt của cán bộ - chiến sĩ còn yếu kém, trong khi nề nếp công tác kỹ thuật chưa đồng bộ, điều lệnh điều lệ chưa đày đủ... nên việc khai thác và bảo quản TTG của bạn rất yếu.Các cán bộ - chiến sĩ xe tăng của bạn sẵn sàng đánh xe tăng vào bản, thậm chí đi... thăm người yêu v.v... nên số xe này xuống cấp nhanh chóng.
    Vì vậy, theo yêu cầu của bạn, tháng 5 năm 1969, Bộ Tư lệnh TTG đã thành lập đoàn công tác 195 do đồng chí Lê Xuân Kiện chỉ huy gồm 32 người bao gồm thành viên kíp xe, thợ sửa chữa... sang giúp bạn chấn chỉnh lại tình hình.Sau gần 1 tháng làm việc quên mình, đoàn công tác đã khôi phục được 9 xe PT-76 (6 xe của Pa-thét Lào và 3 xe của quân đội Coong-le). Tiếp đó đoàn còn tổ chức huấn luyện nâng cao trình độ cho đội ngũ cán bộ và thành viên kíp xe cho bạn.So với lần trước, lần này công tác huấn luyện được tiến hành chính quy, bài bản và sát thực tế hơn nên trình độ của bộ đội bạn có tiến bộ vượt bậc và đây chính là nòng cốt xây dựng lực lượng TTG của Quân đội Pa-thét Lào sau này.
    Một chiếc xe tăng T-54 trong bảo tàng của Lào.

    Trận đánh đặc biệt
    Khi nhiệm vụ sửa chữa xe pháo và huấn luyện cho bạn của đoàn 195 cơ bản hoàn thành cũng là lúc Bộ chỉ huy Pa-thét Lào và Quân tình nguyện Việt Nam quyết định mở chiến dịch Mường Sủi tiến công khu vực Mường Sủi, Xiêng Khoảng nhằm mở rộng vùng giải phóng.
    Nắm được ý định đó, đồng chí Lê Xuân Kiện đã đề nghị với Bộ chỉ huy của bạn cho đại đội xe tăng xuất quân tham gia chiến đấu.Một mặt là để khích lệ tinh thần bộ đội, tạo sự tin tưởng vào vũ khí trang bị; mặt khác cũng là để rút ra những bài học kinh nghiệm trong chỉ huy chiến đấu sau này cho bạn. Đề xuất đó ngay lập tức được chấp thuận.
    Mục tiêu đầu tiên được lựa chọn là trận địa pháo của quân đánh thuê Thái Lan tại Nậm Soong. Trận địa này gồm có 10 khẩu pháo cỡ từ 105 đến 155mm, được 1 tiểu đoàn quân phái hữu Lào bảo vệ.Theo kế hoạch, bộ binh sẽ tiếp cận căn cứ trước, còn phân đội xe tăng sẽ bí mật cơ động đến cách Nậm Soong khoảng 10 km trong đêm 19.6. Sáng sớm 20.6, khi pháo hỏa chuẩn bị bắt đầu bắn xe tăng sẽ cơ động với tốc độ cao lên tham gia tiến công.
    Kho vũ khí của Quân đội Lào.

    Vấn đề đặt ra là để đạt được các yêu cầu như trên thì phải đảm bảo trận đánh chắc thắng trong khi bộ đội bạn đều mới và trình độ chưa thật thành thục.
    Để giải quyết vấn đề này, đoàn 195 quyết định “gài” vào biên chế đại đội xe tăng này 2 kíp xe do bộ đội Việt Nam sử dụng, còn 4 xe – trong đó có xe đại đội trưởng do các kíp xe của bạn đảm nhiệm.Cũng may, đã qua hơn 1 tháng công tác cùng nhau, các thành viên của ta cũng đã “lõm bõm” một ít tiếng Lào, đồng chí đại đội trưởng thì lại biết tiếng Việt nên việc liên lạc không đến nỗi quá khó khăn.
    Trận đánh đã diễn ra theo đúng kế hoạch. Đúng 5 giờ sáng ngày 20.6.1969, đội hình xe tăng đã đến vị trí triển khai, mặc dù chưa bắt liên lạc được với bộ binh song các xe vẫn phát huy hỏa lực bắn vào căn cứ.Quân địch không thấy bộ binh nên kéo 2 khẩu pháo 105 mm ra cổng chính bắn trực diện vào xe tăng, 1 xe của ta bị bắn hỏng.Đồng chí trưởng xe Nguyễn Trọng Kiên (sau là Đại tá, Phó Tư lệnh chính trị BCTTG) đã nhanh chóng chỉ huy xe bắn diệt 2 khẩu pháo địch, sau đó toàn bộ đội hình xung phong. Thấy xe tăng đột nhập căn cứ bọn địch hoảng sợ rút chạy, bỏ lại toàn bộ vũ khí trang bị.
    Phát huy thắng lợi, đồng chí Lê Xuân Kiện đề nghị cho phân đội xe tăng tiếp tục tham gia tiến công Bản Khai.Đây là một cứ điểm kiên cố do 2 GM (binh đoàn) quân phái hữu Lào và Thái Lan đồn trú, có hệ thống công sự vật cản rất kiên cố, hỏa lực cũng rất mạnh.Tuy nhiên, với tinh thần chiến đấu dũng cảm cùng với sự hiệp đồng chặt chẽ, chỉ sau 35 phút chiến đấu sáng ngày 24.6, liên quân Lào Việt đã làm chủ trận địa.Quân địch hoảng sợ rút chạy kéo theo cả bọn địch ở Mường Sủi bỏ căn cứ chạy về Xa-la-phu-khun. Chiến dịch Mường Sủi toàn thắng.
    Trong chiến thắng đó có sự đóng góp to lớn của đại đội xe tăng liên quân Lào - Việt và trận đánh đặc biệt ở Nậm Soong - Bản Khai đã trở thành một kỷ niệm đẹp trong lòng cán bộ - chiến sĩ TTG hai nước anh em.

    http://soha.vn/quan-su/xe-tang-thiet...3174000379.htm
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •