CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 1 của 4 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 31

Chủ đề: Tây Bắc, miền khám phá!

  1. #1
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,248
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết

    Tây Bắc, miền khám phá!

    Hành trình đến với một loài hoa!
    Hơn một tuần sau khi đã bớt run khi nghĩ tới những khúc cua tay áo chênh vênh bên ngàn mét vực xứ Hà Giang, giờ cặm cụi ghi cảm giác để dành lại cũng vì lo sợ đầu óc đã bắt đầu lão hóa.
    Hà Giang, cực bắc của tổ quốc, vùng đất của đá và đá nghìn năm, vạn năm, và có thể là lâu hơn thế. Đó là nơi tôi đã đọc tên con đường hạnh phúc, của Lũng Cú, Đồng Văn, của Mã Pí Lèng cao ngạo, hùng vĩ. Mảnh đất ấy một thời cũng được tái hiện trong những cuốn tiểu thuyết giả sử một thời với những kẻ chỉ biết đội trời trên lưng ngựa, pạc họoc trên vai.
    Hôm nay, tôi lại được giới thiệu về một loài hoa mà từ trước giờ tôi chưa từng nghe qua, có lẽ do không nghĩ rằng mình sẽ đặt chân tới được nên không cần để ý: Tam giác mạch!
    Và thế là quyết định đi với một ý chí lấp cả hầu bao bé đáng lo ngại của mình. Đi để biết, để hiểu và để nhớ, để trải nghiệm về một vùng đất, một loài hoa. Đi để cuộc đời ngắn ngủi dài thêm chút nữa.








    No Avatar

    cọc 6

     20:14, 31st Oct 2014 #24537 

    chỗ nhà em thì cái loại hoa này cũng bình thường thôi,...có lẽ cũng chả ai quan tâm.Ngoài em,vì thấy mọi người ở nhà sốt sồn sột nên cũng để ý xem...

    No Avatar

    nosco_huong

     12:57, 31st Oct 2014 #24535 

    Linh Quany có vẻ tò mò vụ này nhỉ, sao kg lên đó để có trải nghiệm riêng

    trucngon's Avatar

    trucngon

     15:06, 28th Oct 2014 #24532 

    Bí mật!

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     15:02, 28th Oct 2014 #24531 

    Bác tả luôn cảm giác trải nghiệm qua các thể loại núi đôi trên Hg nhé ! :D



  2. Có 5 người thích bài viết này


  3. #2
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,248
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết
    Hành trình từ điểm xuất phát bắt đầu từ chuyến tàu ngược Đà Nẵng lúc gần trưa. Hôm nay sao ngành đường sắt chu đáo thế, trong toa ngồi mềm có cả đủ các loại báo ngày tha hồ xem, cậu nhân viên toa chu đáo, niềm nở khác xa vài tháng trước vật vạ chờ cả hơn 4 giờ đồng hồ vì sorry railway! Sau hai giờ rưỡi hành trình đến nơi, thời gian còn quá sớm. Bụng thì đói, thời gian còn dài nhưng chẳng buồn ăn, có lẽ do tâm trạng???
    - Chào cậu! Đi đâu tui chở nhé?
    - Em chưa biết đi đâu bác ạ! Định đi ăn trưa nhưng làm biếng quá!
    - Tui đưa đi ăn trưa không tính tiền xe mô! Lên xe đi!
    - Thôi! Khỏi cơm cháo, em mời bác ly cà phê, nghỉ ngơi chút bác cho em ra sân bay nhé!
    - Được thôi! Cảm ơn cậu!
    Nói về vấn đề bộ mặt Đà Nẵng hiện nay, thật lòng khen hoài cũng chả hết bởi hầu hết sự chu đáo, nghiêm túc đối với khách ngoài tỉnh có mặt ở mọi ngóc ngách, mọi mảng xã hội nơi đây! Tuy rằng chưa thể nói là hoàn hảo nhưng đối với Việt Nam ta, Đà thành xứng đáng vị trí đầu tiên trên bảng xếp hạng ưu về dịch vụ.
    Hai ly cà phê đen đá bê ra đặt ngoài bàn, nhìn nó tự dưng bụng sôi sùng sục.
    Thôi kệ! Tặc lưỡi quên!
    - Công việc của mình thế nào hả bác? Tôi mở lời.
    - Cũng tạm ồn chú à, bình quân một ngày đóng 4.000 đồng tiền bãi để có chân. Cả đội xe có mười hai anh em chia đôi hai cửa ra vào của ga. Mỗi ngày đổi cửa một lần như đổi vận vậy! Tới phiên ai thì người đó được ưu tiên mời. Nhưng tiền phí đó cũng có dư chút đỉnh để thăm ốm anh em, cuối năm liên hoan nho nhỏ.
    - Thế cũng ổn bác nhỉ?
    - Nói thế thôi chứ thực ra thu nhập của tui bình quân vẫn rẻ hơn công thợ hồ chú ơi. Tui tính thu nhập mình khoảng trăm rưỡi ngàn một ngày trong đó công thợ hồ đã hơn hai trăm rồi. Một số tụi nhỏ chuyển học nghề lái xe taxi cả vì hẻo quá. Mình già nên cố bám trụ ở đây thôi!
    - Thì ra thế!
    Chuyện trời biển gần tiếng đồng hồ! -Ta đi anh! Tôi giục
    -Đi! Chú lưu số khi về điện anh đón nhé!
    Ra phi trường vẫn còn gần hai tiếng mới bay chưa kể sorry nữa! Phòng chờ vắng hoe,chỉ vài ba chú Tây ba lô vật vạ! Bụng lại càng lo hơn dù rất đói. Ngoài kia vé ngược Hà Giang đã đặt rồi. Thế là cứ phân phân, suy nghĩ, ngồi lên, đứng xuống quên cả bụng đói, mắt cứ đăm về đường băng và bảng hướng dẫn hấp háy đỏ xanh.
    May quá! Hôm nay sorry văng nhà! Em nó đúng giờ ghi trên toa! Mừng quên cả đói! Bay thôi!

  4. Có 2 người thích bài viết này


  5. #3
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,248
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết
    Lên máy bay yên vị! Ngồi cạnh mình là một cặp vợ chồng người nước ngoài. Chả biết Anh hay Mỹ hay Úc vì ngoài tiếng Anh họ xì xầm với nhau đều mắt xanh mũi lõ tất!
    Chiếc Airbus 321 lăn ra đường băng chuẩn bị cất cánh, nhìn cặp vợ chồng bên cạnh, tâm trí một thoáng xôn xao. ý tưởng tâm linh thoáng qua đầu như tia chớp.
    Năm nay là một năm đại hạn đối với ngành hàng không thế giới chứ không riêng gì ta, dẫu rằng ngồi toàn máy bay hiện đại nhưng khi nó đưa ta rời mặt đất cũng tạo ra cảm giác gì đó khó tả lắm, bởi ta vốn trung thành câu" Túc bất ly địa" mà.
    Tiếng động cơ gào lên, người chồng Tây liếc nhìn người bên cạnh rồi khẽ đụng vào tay vợ! Họ nhẹ nhàng lôi từ trong ngực ra cây thánh giá lồng trong dây chuyền khẽ hôn một cách thành kính rồi lặng lẽ nắm tay nhau. máy bay cất cánh!
    Thời gian trôi qua cũng thật nhanh, gần một giờ bay vùng đất thủ đô với con sông Hồng nhờ nhờ đã hiện ra dưới cánh sau một vòng ngoặc từ biển hướng về đất liền. Tranh thủ mua cái vé xe bus(Liên doanh với hãng hàng không hay sao ấy??) cho yên tâm bởi lời dặn dò từ Hà Nội rằng:
    " Anh trước khi xuống máy bay nên mua vé trước, địa chỉ đến là.......".
    Khẩu lệnh từ cô tiếp viên trưởng xinh đẹp với đôi chan dài miên man nhẹ nhàng:
    - Kính mời hành khách cài dây an toàn! máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay quốc tế Nội Bài sau ít phút!
    Cặp vợ chồng Tây ngồi bên cạnh lại nắm tay nhau sau khi hôn thánh giá.
    Khoang hành khách rùng lên khi phi cơ tiếp đất! Xong thêm một chặng đường dài!
    Cảm giác vừa đói vừa mệt lại bừng lên! Kệ, đi tiếp rồi tính!
    Vừa đặt chân xuống sân bay, mở điện thoại thì tíu tít tin hỏi thăm từ nhà. Hóa ra đồng đội vẫn dõi theo chân mình vì biết nguyên nhân chuyến đi, họ rất muốn nhưng vì nhiều nguyên nhân mà không thể.
    Cuốc bộ ra chỗ đợi xe bus, ngó trời mây mãi chả thấy xe đâu. Hỏi một cậu đeo thẻ nhân viên hãng đang nói chuyện với khách bay cùng chuyến. Cậu ấy bảo:
    - Thế bác có vé chưa? - Đây này! Mình chìa vé!
    Bác lên đi! - Một con taxi hàng không 4 chỗ với 5 người nhét cùng hành lý!
    Quái! Xe bus đâu nhỉ?
    Một cặp vợ chồng người Việt nữa Tây ngồi cạnh phàn nàn(Việt nữa Tây là Việt nhưng muốn nói tiếng Tây đấy ạ!) về sự sắp xếp này.
    Ông chồng già, nhớn hơn cô vợ chắc gần 20 tuổi bảo vợ đưa điện thoại rồi nhàu nhĩ bằng thứ tiếng nữa chuẩn, nữa cốc tai cho hãng hàng không. Đáp lại chắc có lẽ nó để máy trên bàn rồi ra ngoài uống nước cho khách hàng tha hồ lảm nhảm.
    - Hay thật!
    Nói riết rồi rồi trả tiền điện thoại, ôm cục tức vào mình! Mình mắc cười nhưng không để bật thành tiếng!
    Xe phì phò, chen chúc một đoạn đường dài đến Hoàng Quốc Việt.
    Cho tớ xuống đây nhé! Cảm ơn!
    Điện thoại cho bạn và đợi! Ngày trước mình về thẳng Hoàn Kiếm, giờ Cầu Giấy nên ngơ!
    Rồi cũng gặp, lại một vấn đề được giải quyết! Nhưng bụng vẫn lép và sôi!
    ..........
    Một bữa cơm nuốt vội của hai con người cũng qua. Mỹ Đình có mặt sớm để hướng về Hà Giang ngay trong đêm! Một cảm giác mới lại dâng lên trong lòng!


    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     08:32, 1st Nov 2014 #24538 

    Cho tý ảnh hai con người ấy nào !

    No Avatar

    lixeta

     13:42, 31st Oct 2014 #24536 

    Chắc ông chủ làm cú đúp rùi!

    No Avatar

    nosco_huong

     12:56, 31st Oct 2014 #24534 

    Tiếp viên trưởng chả ra chỗ khách bao giờ sao biết chân dài miên man, chắc là tưởng tượng qua giọng nói



  6. Có 4 người thích bài viết này


  7. #4
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,248
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết
    Mỹ Đình!
    Đến nơi mới thấy những chuyến hành trình hướng tây bắc địa đầu tổ quốc tấp nập vô cùng. Xen lẫn giữa những chuyến hàng hóa lên vùng cao cũng không ít những con người mang dòng máu khám phá nữa mùa như lũ chúng tôi.
    Hầu hết xe khách phục vụ cho chuyến tây bắc hành trình đều là giường tầng.
    Thú thật bản thân đã rất rất lâu rồi không ngồi xe khách chạy tuyến đường dài. Cái tính tự do, tự tại không muốn ràng buộc vào người khác với những lý do cá nhân tưởng chừng như vu vơ đã ăn sâu vào tiềm thức đã tạo ra tâm lý chả thoải mái khi nhìn thấy nó.
    - Anh đừng suy nghĩ gì về xe nhé!
    Hì! Đâu phải sợ nó đâu! Chẳng qua là không thích di chuyển trên cái loại phương tiện này mà thôi!
    Nhưng giờ này thì khác gì Trâu trói cột! Đúng là "Ghét của nào trời trao của ấy!".
    Thời gian xe xuất bến so với vé ghi gần một giờ đồng hồ! Leo lên xe nằm cũng không ổn, đứng dưới bến thì đủ loại âm thanh, bụi bặm, ô nhiễm bởi những ngôn từ khó nghe...
    - Ta đi uống nước nhỉ?
    Hai cốc trà đá nhạt phèo giá mười nghìn đồng uống chưa hết nữa, chủ quán hất vèo ra đường giống như của hủi bỏ đi, ngẫm lại thấy hơi buồn!
    Ngồi nhìn con xe hai đứa sẽ đi chợt nhớ đến thời sự nóng hổi sau vụ tai nạn ở Lào Cai. Khi ấy, sau khi đọc tin, tim như nhảy khỏi lồng ngực, thấp thỏm không yên. Bạn mình có trong đó hay không? Điện mãi chả nghe trả lời, càng lo hơn! May là không như mình nghĩ, sợ thật!
    Lại nghe bàn chuyện cấm xe giường nằm chạy tuyến Tây Bắc vì lý do kỹ thuật. Tuy mới ý tưởng thôi nhưng cũng buồn cười. Cười bởi lý do giản đơn là đất nước ta cái gì không quản được thì cấm. Mà nếu cấm thì xe đâu nữa mà trèo Tây bắc đây? Hài thật!
    Hơn chín giờ đêm, xe khởi hành!
    Lần đầu tiên đi xe giường nằm được ưu tiên lên tầng hai. Hai con người nằm cạnh nhau gần như nằm nghiêng bởi cái giường đơn bé tí, ngắn tủn. Thế rồi, mọi thứ cảm xúc ào ạt đổ về cùng với cái vặn vẹo theo xe khi băng qua đèo dốc trong đêm làm cho đôi mắt không sao nhắm được. Cố nằm yên sợ làm mất giấc ngủ người bên nhưng chả cố được, nằm mãi cũng mỏi, phải xoay. Nhưng thật may hóa ra mình lo hão vì người ấy cũng có ngủ được bao giờ.
    Thời gian cứ thế trôi!
    ......................
    Bến xe phía nam Hà Giang đón chúng tôi tầm 5 giờ sáng! Một cuộc trường chinh dài nhất trong đời! Rã rời, mệt mỏi và...tâm trạng!
    Nghỉ ngơi một chút rồi nhấc máy điểm thuê xe máy! Mục tiêu là Đồng Văn!

    No Avatar

    nosco_huong

     13:35, 2nd Nov 2014 #24540 

    cũng khéo gợi sự tò mò của người khác

    No Avatar

    lixeta

     22:09, 1st Nov 2014 #24539 

    ngửi thấy mùi hấp dẫn rồi đây!



  8. Có 3 người thích bài viết này


  9. #5
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,248
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết
    Hai đứa ngồi trước cái bến xe thưa dần tiếng í ới trong cái tù mù của bầu trời chưa muốn sáng. Kiểm tra lại cái lưng mình sau một ngày hết ngồi lại nằm xem ra cũng không đáng lo. Có thể có sự trùng hợp chăng khi năm ngoái thôi mấy anh em trong công ty rủ nhau đá bóng vào buổi sáng? Cái nghiệp Bia với bọt đã nặng mang rồi mà sáng sớm không đổ vài giọt mồ hôi chắc có lẽ chui vỏ săng một ngày không xa lắm? Nhờ đá đấm mà cảm thấy tự tin hơn khi nói về đèo núi rất nhiều. Lòng tự an ủi!
    Rồi thì cũng đến chỗ thuê xe. Do đặt trước từ Hà Nội nên đến nơi chả sợ cuốc bộ vòng vèo mấy trăm cây số. Ngẫm lại chuyện xe pháo tiền trạm vừa buồn cười vừa thương:
    - Anh ơi! Họ bảo còn mỗi cái Win thôi! Anh chạy được không?
    - Yên tâm đi! Đời anh chỉ còn mỗi cái xe tăng là chưa cỡi thôi! Bác lixeta nhỉ?

    Để lại cái chứng nhận công dân, nhận con xe như đã đặt hàng cùng với mới hợp đồng, giấy tờ phô tô đi đường. Cả hai đứa bắt đầu định vị và tính toán quãng đường sẽ đi.
    - Xăng còn trong bình không em? - Mình hỏi cô chủ hàng thuê xe!
    - Em vừa đổ anh ạ! Đi cũng tương đối!
    Trời ạ! Cái kiểu trả lời ậm ờ, nữa nạc nữa mỡ có chết người ta không chứ!
    - Thế cây xăng ở đâu?
    - Anh cứ đi lên trên một đoạn sẽ có, nhưng tầm 7 giờ mới bán hàng!
    Thế những hơn một giờ đồng hồ đến đó ngủ ngồi à????
    Thống nhất rồi thống nhì ba, tư...hai đứa chạy một đoạn rồi hỏi thăm xem tình hình xăng dầu có khả quan hơn không? Đi đường dài đã mệt, nếu hết xăng na theo cái cục nợ này nữa thì có nước...về Hà Nội cho lành.
    Hỏi hàng quán, hỏi người tập thể dục...chạy tới, chạy lui một hồi ngớ ra: Cả cái thành phố này có được hai cây xăng và chỉ mở cửa sau khi đã...thức.
    Bực cả người! Quyết định ngay trên xe: Cứ đi rồi hẵng tính!
    Chạy riết một hồi , nỗi lo lại hiện lên sau khi xe ra khỏi thành phố. Nhà hai bên thưa dần, cửa đóng then cài cả. Hình như họ không có thói quen dậy sớm. Trời thì cũng có rét đâu! lại đi hỏi chổ đổ xăng vì có thông tin là một số gia đình bán xăng kiểu cục gạch trong miền Trung nhà mình.
    Dừng lại hỏi thăm một cụ ông dậy sớm với cái mẹt nhỏ vài ba loại trái cây!
    - Qua bên này có đấy! Con bác nó bán!

    Kêu réo một hồi, cái đầu bù xù thò ra kèm với câu:
    - Hết xăng rồi! Chưa kịp mua!
    Trời ạ!
    Các cháu đi lên tầm cây số nữa, bên tay phải có thêm một điểm bán xăng, cũng con bác đấy! Hy vọng lại bừng lên! Đôi khi nhiều con cũng có cái hay của nó! Nhỉ?
    Vừa chạy vừa hỏi. Một cây số của cụ hình như theo cách tính trên này nên nó dài hơn gấp đôi, bỏng cả ruột bới hai nỗi lo: Một là lại bù xù hết xăng và hai là hết xăng khi chưa tới cái bù xù!
    Ơn trời vì lo hão! Xăng còn và cách bán giống xăng chui thời mậu dịch cũng lấp đầy cái nỗi lo âu!

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     17:31, 3rd Nov 2014 #24541 

    Tự nhiên chuyến này đi về lão này viết hay thế nhỉ. Có chút " trong tôi bừng nắng hạ " nào chăng ? :D



  10. Có 3 người thích bài viết này


  11. #6
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,248
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết
    Tuy lưu lại thành phố Hà Giang trong thoáng chốc với lại trong còn mờ mịt sương sớm nhưng cũng đủ cho lữ khách miền Trung có những cảm nhận cho riêng mình.
    Có thể nói đôi chân này cũng đã từng dọc ngang dải đất hình chữ S. Những nơi đến lưu chân dù vụt qua hay lưu dấu vài năm đều để lại trong tôi một chút gì đó thành kỉ niệm. Những Hà Nội, Quảng Ninh, Hải Phòng...xứ Đông Bắc đến Hòa Bình, lạng Sơn...xứ Tây Bắc rồi Thanh Hóa, Quảng Bình, Quảng Trị....dọc vào đến miền Nam và xuôi về miền Tây . Tổ quốc mình đẹp đến nao lòng và tiếc làm sao nếu mai kia về với cõi vô cùng mà chưa chiêm ngưỡng hết.
    lại nói về Hà Giang! Thành phố nhỏ nhắn, yên bình và thơ mộng. Một bên tựa vào núi xanh trùng điệp, một bên soi mình xuống dòng sông Lô quanh co, khúc khuỷu. Có thể nói sơn thủy hữu tình chính là mảnh đất này. Những con đường nội đô mới mở tương đối rộng rãi không thể xóa nhòa những dấu vết của thời xa xưa nhỏ bé mà nó chưa kịp thay da, đổi thịt. Con đường chính dẫn về các huyện vùng cực bắc vẫn cứ bé tin hin, ngoằn ngoèo một bóng núi, bóng sông. Tất cả tạo nên cho người khách phương xa vừa có cảm giác hồi hộp muốn khám phá, vừa cảm nhận ngay từ phút đầu sự thanh thản đến vô cùng. Hà Giang trong tôi thoáng chốc là như thế!
    Không biết có lần thứ hai trở lại????

    trucngon's Avatar

    trucngon

     14:43, 4th Nov 2014 #24544 

    Phải ở cả tháng nhỉ? Cố xem sao?

    No Avatar

    nosco_huong

     14:34, 4th Nov 2014 #24543 

    nên quay lại vào mùa lúa



  12. Có 3 người thích bài viết này


  13. #7
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,248
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết
    Điểm lại một chút về lực lượng, quân trang, quân dụng cho trận đánh đầu tiên ở mặt trận hoàn toàn mới.
    Về ta:
    - Lực lượng: Chưa đủ tổ tam tam!
    - Phương tiện: Cơ giới nhẹ, không có trang bị giáp bảo vệ
    - Vũ khí: Niềm tin
    Lương thực: Dựa vào dân là chính cùng một cơ số kẹo(Chắc đề phòng tụt đường huyết???".
    - Không có thời gian trinh sát chiến trường. Mục tiêu xa, thời gian đánh chiếm mục tiêu theo yêu cầu cấp thiết, địa hình địa vật phức tạp ngay cả lúc hành quân.
    - Thời điểm đánh có phần không thuận lợi do tầm nhìn bị hạn chế, đôi lúc xuống bằng 0.
    Về địch:
    Hoàn toàn phỏng đoán nhưng yêu cầu phải vượt qua bằng phương thức hành tiến.
    Không khác gì mấy trận đầu ra quân của lực lượng tăng thiết giáp của chúng ta.
    Nhưng đã ra quân là quyết đánh và đã đánh thì quyết thắng!

    No Avatar

    nosco_huong

     09:52, 5th Nov 2014 #24549 

    hô quyết tâm nhưng em đếm từ đầu Một thoáng của bác này cái lo nó to hơn cái quyết kkk, dù sao cũng hồi hộp đợi kết quả

    No Avatar

    lixeta

     09:28, 5th Nov 2014 #24547 

    Truyền thống của dân tộc ta là: "Lấy yếu thắng mạnh, lấy ít địch nhiều" cơ mà. Sợ đek gì! Tiến lên đi!

    Linh Quany's Avatar

    Linh Quany

     09:01, 5th Nov 2014 #24546 

    Bổ sung thêm : Đã được huấn luyện bung dù lúc cần thiết ! :D

    No Avatar

    nosco_huong

     20:03, 4th Nov 2014 #24545 

    lực lượng mỏng quá, liệu có thành tích gì kg



  14. Có 1 người thích bài viết này


  15. #8
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,248
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết
    Xăng đã đầy bình, cái sự yên tâm dẫu thế vẫn chưa hết. Lời căn dặn của một chuyên gia phượt qua điện thoại vẫn cứ vo ve trong đầu:
    - Đường xa, chỉ có vài điểm vá xăm thôi. Tốt nhất là mang theo dụng cụ theo xe để đề phòng nó dở chứng dọc đường trong khi xa địa điểm thì đợi mệt chết.
    Cái cảnh vừa đi vừa ngắm cảnh hai bên đường, cố thu vào trí hình ảnh nên thơ để quên đi cái suy nghĩ cứ ám mãi vào đầu thì cơn đói xộc đến.
    - Ta tìm chổ nào ăn sáng nhỉ? Cà phê tính sau đi! Khả năng ghé Yên Minh nghỉ chốc lát.
    Ghé Vị Xuyên trời vừa sáng vội. Khu vực này dân cư cũng không đông đúc lắm bởi nó nằm giữa Hà Giang và Yên Minh. Mọi sinh hoạt của một ngày mới đã bắt đầu.

    Ghé vội vào hàng ăn đông người nhất cũng chỉ được có vài, nhìn quanh quất chả thấy dân phượt đồng hành. Thôi thì chỉ có ta và mình cũng chả sao, biết đâu lại hay??
    Ăn đã!


    Vẫn thế! Không biết tâm trạng hay vì lý do gì mà cũng chỉ mong bữa chóng qua rồi lại lên đường. Đích đến là thị trấn Đồng Văn. Cái nghèo về thời gian rỗi luôn thúc mãi vào sườn khi cuộc chơi thì chưa biết đích.
    Và lại vòng vèo trên cung đường đèo quanh co, nhỏ hẹp đến Quản Bạ, Yên Minh.....
    Súng đạn mang theo chuẩn bị rồi, ra ngoài này nghe không khí lạnh thất thường nên chơi cái áo gió mỏng manh. Ra đến nơi, đồng đội thân yêu quàng vào cổ một chiếc khăn quàng cổ. Yên lòng!
    Tuy nhiên trước khi trời tang tảng cũng tranh thủ kiểm tra!

    trucngon's Avatar

    trucngon

     10:43, 6th Nov 2014 #24553 

    Tất nhiên một phần lớn cũng nhờ đồng đội chứ!

    No Avatar

    nosco_huong

     08:46, 6th Nov 2014 #24552 

    Chỉ đi bằng niềm tin, phương tiện kg có giáp bảo vệ thì bác và đồng đội thật may mắn và hên nhiều hơn xui mới vượt qua được cả chặng đường dài này đấy



  16. Có 3 người thích bài viết này


  17. #9
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,248
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết
    Hai chúng tôi chính thức bắt đầu nhập cuộc hành trình sau khi tạm ổn về mọi mặt. Như đã nói, mục tiêu cuối cùng trong ngày là thị trấn Đồng Văn.
    Cao nguyên đá, cao nguyên địa chất mang tầm toàn cầu từ trước đến giờ cũng chỉ đọc lỏm bỏm bởi tự tâm xác định là có đến được đâu mà biết. Đôi khi cũng tặc lưỡi so sánh bừa nó cũng tương tự đá dĩa ở Phú Yên mà thôi. Cái lý của kẻ không thể đến đôi khi cùn đến không thể hiểu.
    Và giờ này, tôi đang đi, đang tự tìm đến với nó cùng với một loài hoa.

    Từ rất xa, qua khỏi Hà Giang đã thấy hình ảnh này, có lẽ nó bắt nguồn từ Holywood sang đến Phong Nha-Kẻ Bàng rồi ra mãi đến đây. Dòng chữ ấy ít ra cũng tạo cho quãng đường phía trước chúng tôi đang đi dường như ngắn lại.
    Con đường vẫn bé, bé đến nỗi không ai nghĩ nó đã được gọi là quốc lộ. Này xưa để có được nó việc xẻ núi băng vực như thế này với đôi tay trần đó cũng là một kì tích, một kì tích thực sự. hai bên đường vẫn thế, thưa thớt người, một bên núi đá kéo ngút ngàn, một bên hun hút vực. Cung đường đang hoàn thiện dần bởi những bở ta luy sắt bảo vệ thấy cũng tạm yên.
    Ngày xưa mình cũng tự hào vì ngồi xe máy ngày hơn bốn trăm cây số như đi
    chợ, nhưng đó là đường bằng, giờ đối diện với con rắn khổng lồ ngoằn ngoèo cứ nhắm đỉnh núi trườn lên nghĩ cũng chờn chợn, đã hơn mười năm rồi còn gì.

    Động lực ở trong tim, đồng đội ở sau lưng. Khí thế đang dâng như thác, nhắm phía trước lên đường.

  18. Có 3 người thích bài viết này


  19. #10
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,248
    Thích
    191
    Đã được thích 1,203 lần trong 822 bài viết
    và chúng tôi đã đi!
    Quả thật, cái dự kiến đi một chốc dừng lại ghi vào máy những cung đường đẹp, hùng vỹ đã phần nào trôi mất, giờ ngẫm lại tự dưng tiếc ngẫn tiếc ngơ. Hình ảnh gom góp từ chuyến đi vô cùng ít ỏi so với dự kiến, may còn có những kỉ niệm đong đầy khỏa lấp.
    Con đường hạnh phúc kéo Cổng trời Quản Bạ miệt mài trôi đến Đồng Văn, uốn lượn qua Mã Pí Lèng xuôi Mèo Vạc.


    Ghé một chút để nhìn, để suy ngẫm về một cung đường mang tên hạnh phúc.
    Nhìn lượt sử của cung đường này một chút:"Một cán bộ già miền cao nguyên kể lại giải phóng Điện Biên đã 5 năm, Cao nguyên đá Đồng Văn mênh mông vẫn chưa có đường cho xe ôtô, xe máy chạy, hơn 8 vạn đồng bào phía sau “cổng trời” vẫn trong đói nghèo và lạc hậu, và một quyết định mở đường Hà Giang-Đồng Văn-Mèo Vạc. Đường được đặt tên là “Hạnh phúc,” dài gần 200km hình thành; chạy xuyên qua cao nguyên đá Đồng Văn, qua đỉnh Mã Phí Lèng. Con đường được khởi công ngày 10/9/1959, hoàn thành ngày 10/3/1965.
    Đường Hạnh phúc - Con đường của gian khổ, hy sinh, của cả hoa và máu; là huyền thoại về sức trẻ của thanh niên 16 dân tộc thuộc các tỉnh Cao-Bắc-Lạng-Hà-Tuyên-Thái và Nam Định, Hải Dương trong suốt 8 năm lao động thủ công quên mình với trên 2 triệu ngày công. Riêng ở dốc Mã Pí Lèng - nóc nhà của vùng cao nguyên đá, công nhân đã treo mình 11 tháng để mở đường,
    Hơn 1.000 thanh niên xung phong cùng khoảng 1.200 dân công đến từ 8 tỉnh, thành; hơn 2 triệu ngày công cùng sự trợ giúp của 900.000 tấn thuốc nổ… để gần 8 năm tạo nên một con đường nối từ Hà Giang đến Mèo Vạc - một con đường dân sinh, đi qua những nơi đông dân cư để người dân vùng cao nguyên được hạnh phúc....và nhiều, rất nhiều những thanh niên ưu tú đã nằm lại trên cung đường này mãi mãi. Nghĩa trang Yên Minh là ngôi nhà chung vĩnh cửu ghi lại chiến công và tuổi trẻ của một thế hệ thanh niên quên mình vì đất nước". Nhưng tiếc rằng cái tên Hạnh Phúc ấy chỉ được nhắc trong quá khứ mà thôi.
    Rồi địa điểm, góc máy mà bất kì ai đặt chân đến cũng phải dừng, phải lưu lại. Núi Đôi!
    Nhắc đến nó chợt nhớ quá đồng đội tôi, Quản Bạ nhỉ?



    Núi Đôi đón hai đứa chúng tôi cũng còn mờ mịt sương. Có lẽ nó còn chưa muốn chui ra khỏi tấm chăn ấm khi trời vẫn đang se se lạnh.

    Về Hà Giang trải dài cảm giác
    chênh vênh, chênh vênh
    Con đường đèo nhỏ bé
    Ngoằn ngoèo thở nặng nề leo dốc đứng
    Trong mù sương, trong cõi thiên thai
    Em và tôi như rong ruổi miệt mài
    Tìm một loài hoa mang tên Hạnh Phúc.


    No Avatar

    nosco_huong

     18:24, 13th Nov 2014 #24561 

    Tại đồng đội chả biết chụp ảnh khiến anh tiếc rồi



  20. Có 4 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •