CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 65 của 65 Đầu tiênĐầu tiên ... 1555636465
Kết quả 641 đến 643 của 643

Chủ đề: Cựu lão làng tôi

  1. #641
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,163
    Thích
    345
    Đã được thích 1,874 lần trong 1,003 bài viết
    LÒNG DÂN

    (Nhân dịp 4 năm ngày Giỗ Đại tướng)

    Hòa trong vô tận dòng người
    Tôi đi vĩnh biệt người tôi tôn thờ
    Người tôi vẫn gặp trong thơ
    “Tướng quân huyền thoại”- cũng là “anh Văn”




    Một đời vì nước, vì dân
    Người đi, dân tự về bên tiễn Người
    Chẳng cần phát động, gọi mời
    Thế mà ào ạt dòng người về đây
    Trẻ gìà tay nắm chặt tay
    Mắt rưng rưng lệ, lòng đày đớn đau

    Lòng dân là đó chứ đâu
    Hỡi ai, khanh tướng công hầu mà chi
    Tượng đồng bia đá làm gì
    Dân mà khinh ghét cũng thì bằng không.

    Ai người có biết hay chăng?
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  2. Có 2 người thích bài viết này


  3. #642
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,163
    Thích
    345
    Đã được thích 1,874 lần trong 1,003 bài viết
    Học viên quân sự Việt Nam ở Liên Xô: Đến đâu cũng được yêu thương, quý trọng

    Những ngày học tập tại Liên Xô, các học viên quân sự Việt Nam luôn được sống trong tình cảm yêu thương, quý trọng của mọi người dân Xô Viết.
    Về tình cảm của những con người Xô Viết dành cho người Việt Nam nói chung và các học viên quân sự Việt Nam nói riêng thì rất nhiều đài báo đã nhắc đến.Có nhiều nguyên nhân để hình thành và bồi đắp cho tình cảm ấy nhưng có lẽ nguyên nhân chính là sự đồng cảm sâu sắc của những người anh em cùng chung lý tưởng, cùng chung hoàn cảnh phải đổ rất nhiều máu và nước mắt mới bảo vệ được Tổ Quốc thân yêu của mình...
    Sự đồng cảm và tình thương yêu đó không chỉ có ở thế hệ những người đã từng đi qua chiến tranh mà còn được truyền tới những thế hệ kế tiếp. Bởi vậy, dù ở đâu, đi đâu, trên đường phố hay trên các phương tiện vận tải... các học viên quân sự Việt Nam, trong đó có những sĩ quan xe tăng chúng tôi, đều nhận được những cái nhìn thông cảm và sự giúp đỡ chí tình.

    Từ các "Mama tổng quản" ở ký túc xá

    Những người Nga mà các học viên sĩ quan người Việt Nam tại - Học viện Quân sự mang tên Nguyên soái Saposnikov được tiếp xúc nhiều nhất vì lý do công việc tất nhiên là vị cán bộ quản lý khối học viên Việt Nam và giáo viên chủ nhiệm lớp.Song thực ra, những người gần gũi nhất và tiếp xúc nhiều nhất với học viên cả trong và ngoài giờ làm việc thì chính là các "Mama tổng quản"- cách họ gọi vui những bà mẹ Nga trực tại ký túc xá của họ.


    Huấn luyện học viên xe tăng Nga.

    Có lẽ đây là một nét riêng có ở Liên Xô thời đó. Không biết vì lý do gì mà công việc trực ở ký túc xá học viên nước ngoài hầu hết được giao cho các bà mẹ người Nga, những người đã về hưu đảm nhiệm. Với tuổi tác của mình, các bà thường được học viên gọi là "Mama - Mẹ" và khi vui vẻ là "Mama tổng quản".
    Nhiệm vụ của các bà là thường trực, giữ vệ sinh chung, nhắc nhở mọi người chấp hành các quy định về trật tự nội vụ... Dưới bàn tay chăm sóc của các bà, hành lang và khu vực sinh hoạt chung trong căn nhà lúc nào cũng sạch như ly, như lau.
    Vị trí làm việc của các bà ngay tại phòng sinh hoạt chung, đối diện với cửa ra vào nên không một hoạt động nào trong ký túc xá qua được mắt các bà.Có thể dễ dàng nhận thấy một đặc điểm chung của các bà và có lẽ đặc điểm chung của những người Xô Viết lớn tuổi là có tinh thần trách nhiệm cao với công việc, rất nguyên tắc, rất nghiêm khắc nhưng cũng tràn đầy tình thương yêu với những đứa con Việt Nam mà trong đó có nhiều đứa là thương binh khi đánh Mỹ.
    Không chỉ thương yêu, các bà còn có sự thông cảm sâu sắc với họ. Biết học viên Việt Nam phụ cấp thấp, thường tự nấu ăn ở nhà nên mỗi khi các khóa trước ra trường về nước các bà lại nhặt nhạnh nồi niêu, bát đũa, dao thớt... rửa sạch, sấy khô và cất đi. Khi khóa sau sang các bà giao lại cẩn thận, lại còn hướng dẫn về các cửa hàng và cách đi mua thực phẩm sao cho rẻ hơn và ngon hơn...
    Cái ngăn kéo của các bà thì như một cái "túi càn khôn" có đủ các thứ mà học viên cần bất cứ khi nào. Từ cây kim, sợi chỉ, cái cúc đến cục tẩy, bao diêm, ngọn nến v.v... cái gì cũng có.Sau rất nhiều khóa quản lý ký túc xá của học viên Việt Nam, các bà tâm tình: "Các con Việt Nam ngoan lắm, tốt lắm! Lúc nào cũng chấp hành nghiêm quy định của học viện, không say rượu, không làm ồn, không để mất vệ sinh, chỉ tập trung vào học... Các mẹ chỉ ghét mấy đứa nghiện thuốc, hay đóng cửa phòng hút thuốc thôi!".
    Quả thật, với khí hậu lạnh lẽo của nước Nga, nhà ở thường phải làm rất kín. Độ ẩm không khí lại thấp, mùi khói thuốc ám vào chăn đệm rất khó chịu. Mỗi khi như vậy, các bà lại phải mở cửa phòng thông gió mấy tiếng đồng hồ mới hết.
    Còn đối với các học viên Việt Nam, họ đã thật sự coi các bà như mẹ của mình. Họ luôn cố gắng để các mẹ không phải buồn vì mình. Mỗi khi có dịp họ lại tặng các bà một món quà nhỏ. Quà Việt Nam sang các bà thích nhất chỉ là lọ cao Con Hổ và mấy cái rổ tre xinh xinh mà thôi.

    Video tạm dừng


    Giới thiệu hoạt động đào tạo sĩ quan xe tăng thiết giáp Nga ở Solnechnogorsk

    Đến các cháu thiếu nhi ở trại hè

    Trong chương trình học tập của các học viên sĩ quan Việt Nam ở Nga có khá nhiều buổi học ngoại khóa. Đó thường là các buổi tham quan các Viện Bảo tàng, tham quan Triển lãm Kinh tế - Kỹ thuật (ВДНХ), xem biểu diễn nghệ thuật... với mục đích để các học viên hiểu sâu sắc thêm về đất nước và con người Xô Viết.
    Một trong những lần tham quan để lại ấn tượng sâu sắc nhất với lớp học viên Xạ kích xe tăng ở đây là buổi đi tham quan Trại hè của thiếu niên một quận thuộc vùng Moscow.
    Với tiềm năng kinh tế của một siêu cường, với nguồn phúc lợi xã hội phong phú và quan điểm cho rằng đầu tư cho nuôi dưỡng, giáo dục thiếu niên nhi đồng là khoản đầu tư thông minh nhất, có lợi nhất... các cháu thiếu nhi Liên Xô luôn được Nhà nước cũng như cộng đồng dành cho những gì tốt đẹp nhất.
    Ở Liên Xô lúc đó, tất cả các trường học đều là trường công, được xây dựng rất khoa học và đẹp mắt trên những khu đất đẹp và rất rộng rãi, có đủ các sân chơi ngoài trời và nhà luyện tập đa năng... Học sinh đi học không phải đóng học phí, còn được bao ăn bữa trưa nếu học cả ngày.Vào dịp nghỉ hè, học sinh còn được đi nghỉ ở các trại hè. Trại hè có nhiều cấp và thường được xây dựng ở gần biển hoặc trong rừng sâu, gần các hồ nước lớn.
    Đi nghỉ ở trại hè, các em học sinh được tham gia sinh hoạt ăn ở dã ngoại, những kỳ huấn luyện kỹ năng sống và hoạt động thể dục thể thao... nhằm giáo dục một cách toàn diện cho các em. Mỗi đợt nghỉ đó thường kéo dài 1 đến 2 tuần.Một ngày mùa Hè năm 1985, đoàn sĩ quan Việt Nam - học viên ở Học viện mang tên Nguyên soái Saposnikov được đến thăm một trại hè của thiếu nhi một quận phía bắc của Thủ đô Moscow. Trại nằm biệt lập trong một khu rừng rộng lớn, cạnh đó là một cái hồ rộng mênh mông. Không khí ở đó thật trong lành, mát mẻ. Sức chứa của khu trại đạt từ 150 đến 200 người.


    đoàn đại biểu quân sự cấp cao Bộ Quốc phòng Việt Nam đặt vòng hoa tại Đồi chiến thắng ở Moscow. Ảnh: QĐND.

    Sau khi tham quan một vòng cơ sở vật chất của khu trại và chứng kiến các hoạt động dã ngoại, Ban giám đốc trại mời đoàn đến giao lưu với các cháu thiếu nhi tại hội trường lớn.Sau khi được nghe giới thiệu đây là các sĩ quan xe tăng Việt Nam mà rất nhiều người trong số này đã tham gia chiến đấu giải phóng miền Nam, giành độc lập, thống nhất cho đất nước Việt Nam thì các cháu thiếu nhi vỗ tay hoan nghênh kéo dài. Nhiều sĩ quan trong đoàn mắt rưng rưng vì cảm động.Tiếp đó là màn giao lưu thân mật. Một vài học viên lên kể chuyện chiến đấu. Một số cháu đặt các câu hỏi để học viên trả lời. Thì ra, khá nhiều cháu ở đây có hiểu biết rất tường tận về cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước của nhân dân Việt Nam.



    Rồi màn giao lưu cũng kết thúc và đến lúc phải chia tay. Các cháu ùa lên sân khấu xúm quanh các học viên - nhất là những người được giới thiệu là đã từng trực tiếp chiến đấu ở chiến trường để xin chữ ký. Có cậu bé không chuẩn bị trước sổ tay còn giơ cả áo của mình ra xin chữ ký của các chú.Lúc đã lên xe trên đường về nhà, có học viên thú nhận: "Chưa bao giờ được ký nhiều thế này! Mỏi hết cả tay".
    Mấy chục năm đã trôi qua. Liên bang Xô Viết không còn nữa nhưng tình người Xô Viết trong lòng các học viên quân sự Việt Nam thì còn mãi mãi.
    http://soha.vn/si-quan-xe-tang-vn-o-nga-nhieu-niem-vui-lon-20171101144846565rf20171101144846565.htm
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  4. Có 1 người thích bài viết này


  5. #643
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,163
    Thích
    345
    Đã được thích 1,874 lần trong 1,003 bài viết
    HỌC VIÊN QUÂN SỰ VIỆT NAM Ở LIÊN XÔ- Ở ĐÂU CŨNG ĐƯỢC YÊU MẾN, QUÝ TRỌNG- Bài 2

    Những ngày học tập tại Liên Xô, các học viên quân sự Việt Nam luôn được sống trong tình cảm yêu thương, quý trọng của mọi người dân Xô Viết.

    Đặc biệt, giữa những người lính của hai Quân đội Liên Xô và Việt Nam thì tình cảm giữa họ với nhau còn sâu nặng hơn. Đó là sự đồng cảm của những người anh em cùng chiến hào, đồng thời cũng hết sức mộc mạc chân tình như những người nông dân mặc áo lính.

    Bao tải khoai tây ngoài bờ rào

    Là cơ sở đào tạo sĩ quan từ thời Nga Sa hoàng nên khuôn viên trường đào tạo sĩ quan xe tăngthuộc Học viện Quân sự mang tên Nguyên soái Saposnikov có diện tích rộng mênh mông. Bên cạnh đó là khu gia đình sĩ quan cũng rất rộng lớn.
    Để tận dụng đất đồng thời cải thiện đời sống nên Học viện thường cho gia đình các sĩ quan mượn đất để tăng gia sản xuất. Diện tích đất cho mượn không hạn chế và cũng không phải nộp bất cứ thuế phí gì.
    Thực ra, vào thời điểm đó thu nhập của gia đình các sĩ quan Liên Xô không phải là thấp so với mặt bằng xã hội. Tuy nhiên, phần nhiều trong số họ xuất thân từ nông dân nên rất yêu quý ruộng đất và cũng thích lao động chân tay. Ngoài ra họ cũng muốn thông qua công việc này để giáo dục tinh thần yêu lao động cho con cái.


    Xe tăng Nga huấn luyện chiến đấu.

    Vì vậy, hoặc nhiều hoặc ít nhưng hầu hết gia đình các sĩ quan đều mượn Học viện một khoảnh đất để trồng trọt. Các loại cây họ trồng thường là rau củ các loại, nhất là khoai tây và cà chua thì rất phổ biến.
    Biết được điều đó, các học viên lớp Xạ kích xe tăng Việt Nam chúng tôi đề nghị với thầy chủ nhiệm cho cùng tham gia cho vui bởi ngày nghỉ ở học viện cũng chẳng có việc gì làm. Lúc đầu, thầy đồng ý nhưng sau đó thì lại từ chối vì lý do: "Các đồng chí thông cảm! Học viện nghiêm cấm chuyện học viên lao động giúp gia đình giáo viên".
    Mọi chuyện rồi cũng đi vào quên lãng. Cho đến một hôm thầy bảo: "Sáng chủ nhật này, nếu thấy một bao tải khoai tây để ở bờ rào ký túc xá thì cứ xách vào mà dùng nhé!". Hỏi lại thì thầy cười: "Không nói nhiều. Cứ thế mà thực hiện!".
    Thì ra, đến mùa thu hoạch, thầy muốn chia sẻ thành quả lao động của gia đình mình với các học viên Việt Nam. Tuy nhiên, vì những quy định của Học viện nên thầy không thể đem cho một cách công khai đành nghĩ ra giải pháp này. Nghĩ cũng buồn cười nhưng cũng thật cảm động.

    Cuộc gặp gỡ bất ngờ ở quán bia hơi

    Ở Việt Nam, nhất là ở Hà Nội bia hơi rất phổ biến. Quán bia hơi thường đông vào lúc buổi chiều, sau giờ tan tầm. Đó là nơi người ta gặp gỡ nhau giải khát sau một ngày làm việc vất vả và có người đã nâng tầm chuyện đó lên thành "văn hóa bia hơi".
    Tuy nhiên, nhiều người không biết, ở Liên Xô trước đây và ở Nga hiện nay cũng có bia hơi - đó là các quán được gọi là "пиво". Tất nhiên, không phổ biến như ở Hà Nội nhưng cũng rất đông vui, nhộn nhịp, nhất là vào mùa hè.
    Đó thường là nơi tụ họp của cánh đàn ông. Quán chỉ bán bia, còn "mồi nhậu" do khách tự mang đến. Loại mồi phổ biến nhất ở đây thường là cá khô Astrakhan mặn đến rụt lưỡi hoặc món cá "chượp" rất tanh.
    Đối với các học viên sĩ quan xe tăng thì quán "пиво" của thị trấn Solnechnogorsk (vùng Moscow) cũng là một địa chỉ quen thuộc trong những ngày nghỉ. Tới đó, vừa thưởng thức món bia hơi cho đỡ nhớ nhà đồng thời cũng là cơ hội để quan sát, tìm hiểu cuộc sống thường nhật của người dân nước bạn.
    Với lại, giá cả món bia hơi của bạn khá rẻ. Thời giá 1984-1985 chỉ cần 5 Kopec (5 xu Nga) là đã được 1 cốc 300 ml rồi. Cũng chẳng cần phải nói gì nhiều: ở đó có mấy máy bán bia tự động, cứ thả đồng 5 Kopec vào rồi hứng lấy bia ra mà uống nên rất tiện. Mà bia này cũng rất ngon, có phần ngon hơn so với bia chai.


    Binh sĩ Nga uống mừng nhân một ngày lễ kỷ niệm. Ảnh minh họa.

    Món mồi mà họ hay mang đến đây là lạc rang, đôi khi sang hơn là con mực nướng. Cả hai món này đều đã được các bạn nhậu giơ ngón tay cái lên cùng lời khen "Ố-chin khơ-ra-sô" (rất ngon) sau khi nếm thử.
    Một buổi chiều hè, ba sĩ quan Việt Nam đang nhâm nhi bia cùng gói lạc rang mang từ nhà đi thì hai anh bạn người Nga chừng hơn 30 tuổi cầm theo ly bia cùng một con cá khô to đến làm quen và xin phép ngồi cùng. Tất nhiên là họ đồng ý.
    Sau khi mời nhau dùng món nhắm của mình cộng với vài loạt bia nữa, câu chuyện giữa họ ngày càng sôi nổi mặc dù bất đồng ngôn ngữ. Loanh quanh một hồi, ba sĩ quan Việt Nam cũng hiểu: hai anh bạn đó là lính hải quân đến đây công tác.
    Cùng là quân nhân cả nên câu chuyện giữa họ càng ngày càng rôm rả. Cuối cùng, anh bạn có vẻ cứng tuổi hơn đứng lên trịnh trọng mời ba người bạn mới quen về thăm nơi họ đang tạm trú và ba sĩ quan Việt Nam đã vui vẻ nhận lời.
    Như những người bạn thân thiết, họ bá vai nhau về nơi hai anh bạn người Nga tạm trú. Đó là một phòng khách sạn rẻ tiền ở gần đấy. Căn phòng của hai anh đàn ông tạm trú nên khá bừa bộn nhưng vẫn dễ dàng thấy trên mắc áo một bộ quân phục thiếu tá và một bộ quân phục chuẩn úy chuyên nghiệp Hải quân Liên Xô.
    Sau khi nói một thôi một hồi như muốn phân trần với ba anh bạn Việt Nam về tình trạng tạm bợ của nơi ở, anh chàng thiếu tá Hải Quân moi trong hộc tủ ra một chai vodka hiệu "Stolitsnaya" và tuyên bố: "Vừa rồi là giải khát. Bây giờ mới là uống mừng hội ngộ giữa những người lính!".
    Đã biết về tửu lượng của người Nga song trước nhiệt tình của người bạn mới, ba sĩ quan Việt Nam không nỡ từ chối. Chỉ với vài món đơn giản mà anh bạn chuẩn úy chuyên nghiệp vụng về chuẩn bị sau khoảng ba mươi phút chai rượu đã hết nhẵn.
    Sợ anh bạn quá nhiệt tình sẽ sai quân đi mua nữa, trong khi đây là thời điểm Gorbachov cấm rượu, vodka rất hiếm nên ba sĩ quan Việt Nam xin cáo từ.

    Tuy nhiên, anh bạn thiếu tá chưa cho về. Anh ta bắt ba người ngồi xuống rồi nói: "Hôm nay, những chiến binh của hai nước anh em gặp nhau vui quá. Tôi rất muốn tặng các bạn món quà kỷ niệm. Nhưng rất tiếc, do điều kiện đang đi công tác nên chẳng có gì đáng giá cả. Chỉ có cái áo truyền thống của thủy binh Nga thôi!".

    VidVừa nói anh ta vừa mở cái cặp của mình ra. Đúng là trong đó, ngoài cuốn sổ, cái máy cạo râu ra thì chỉ có mấy bộ quần áo lót, trong đó nổi bật là tấm áo lót màu xanh nước biển thẫm với những sọc ngang màu trắng - tấm áo thủy binh Nga nổi tiếng.
    Các sĩ quan Việt Nam hết sức trân trọng món quà. Họ cảm ơn hai anh bạn mới quen rồi ra về. Nhưng lại một lần nữa, anh bạn thiếu tá giữ họ lại: "Không! Ba người mà chỉ một món quà là không ổn!".

    Không chần chừ, anh ta cởi ngay áo ngoài và lột chiếc áo lót thủy binh đang mặc đưa cho người bạn thứ hai: "Bạn thông cảm nhé! Nó hơi có mùi mồ hôi".
    Còn người bạn thứ ba, anh ta lấy ngay chiếc mũ kê-pi của Hải quân Liên Xô đang treo cạnh bộ quân phục xuống ấn vào tay: "Bạn cầm lấy! Tôi đã xong công việc nên không cần đến nó nữa. Về đơn vị tính sau".
    Cầm trên tay chiếc áo lót và chiếc mũ còn đẫm mùi mồ hôi người bạn mới quen, các sĩ quan Việt Nam cảm động không nói nên lời.
    Mấy chục năm đã trôi qua. Liên bang Xô Viết không còn nữa nhưng tình cảm của những sĩ quan, binh lính Xô Viết trong lòng các học viên quân sự Việt Nam thì còn mãi mãi.

    http://soha.vn/hoc-vien-xe-tang-vn-o-nga-bao-khoai-tay-ngoai-bo-rao-va-cuoc-gap-bat-ngo-o-quan-bia-hoi-20171101155752144.htm
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  6. Có 1 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •