CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 64 của 64 Đầu tiênĐầu tiên ... 1454626364
Kết quả 631 đến 634 của 634

Chủ đề: Cựu lão làng tôi

  1. #631
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,130
    Thích
    323
    Đã được thích 1,824 lần trong 970 bài viết
    NGƯỢC CHIỀU

    Người ta tất bật ngược xuôi
    Còn tôi tấp tểnh đi chơi thôi mà
    Đi thăm mấy lão bạn già
    Cùng nhau tán dóc cũng là đón Xuân!







    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  2. #632
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,130
    Thích
    323
    Đã được thích 1,824 lần trong 970 bài viết
    MÀN PHÁO HOA MỪNG CHIẾN THẮNG ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ CỦA BỘ ĐỘI XE TĂNG

    Tối 30.4.1975, trời Sài Gòn bỗng được chiếu sáng rực rỡ bởi màn pháo sáng liên tục bắn lên từ phía cảng Khánh Hội. Nhiều người ngỡ ngàng: Sao Quân giải phóng chuẩn bị nhanh thế? Mới giải phóng buổi trưa mà giờ đã có pháo hoa chào mừng. Nhưng không phải vậy! Đó là một màn pháo hoa ngoài kế hoạch. Và có một bí mật không phải ai cũng biết: Tác giả màn pháo hoa ấy chính là cán bộ, chiến sĩ Đại đội xe tăng 4 của Lữ đoàn 203 - những người đã húc cổng, cắm cờ tại Dinh Độc Lập buổi trưa hôm đó.

    14 giờ ngày 30 tháng Tư năm 1975, sau khi tình hình ở Dinh Độc Lập đã trở lại bình thường, Đại đội xe tăng 4 được giao nhiệm vụ chiếm giữ cảng Sài Gòn và kiểm soát tình hình đi lại trên sông. Ngay sau khi nhận lệnh, đại đội trưởng Bùi Quang Thận lập tức tập hợp đội hình, phổ biến nhiệm vụ và tổ chức cho đại đội cơ động về phía cảng.
    Lúc này quảng trường trước cửa Dinh Độc Lập và các con đường xung quanh đều đông nghẹt người. Có thể nói gần như tất cả nam, phụ, lão, ấu của thành phố đã đổ về đây để chứng kiến giờ phút trọng đại của dân tộc.
    Từ trong sân dinh đi ra, những chiếc xe tăng còn lấm đỏ bụi đường phải bò từng tí một vì bà con cứ xúm xít xung quanh vẫy chào, chụp ảnh, tặng hoa... Phải mất một lúc lâu chúng mới qua khỏi đám đông và nhanh chóng tăng tốc độ.


    Xe tăng Quân Giải phóng húc đổ cổng Dinh Độc Lập trưa 30.04.1975. Ảnh tư liệu



    Chừng hai mươi phút sau, toàn đại đội đã đến con đường trước cổng cảng. Ngay sau khi vào cảng, đại đội trưởng Thận cho tất cả các xe tiến sát ra mép cầu cảng. Những khẩu pháo 100 mm hướng xuống mặt sông đầy đe dọa. Trên cầu cảng rải rác vài chiếc xe du lịch các màu đỗ ngổn ngang, cửa và nắp cốp xe vẫn mở toang hoác.
    Chắc là của những người giàu hay quan chức di tản bỏ lại. Dưới sông chỉ có một tàu vận tải loại nhỏ đang neo tại cầu tàu. Các chiến sĩ yêu cầu những người còn đang ở trong cảng ra ngoài hết rồi đóng cổng lại. Chỉ mất khoảng mười phút, Đại đội xe tăng 4 đã hoàn toàn làm chủ cảng Sài Gòn.
    Ít phút sau, hai chiếc tàu kiểu sà lan tự hành chạy từ phía hạ lưu lên. Các chiến sĩ cảnh giới vẫy nhẹ tay, hai chiếc tàu đã lập tức bẻ lái cặp sát vào cầu cảng. Những người chủ tàu lên bờ trình báo: "Tàu của họ là tàu dân sự nhưng bị chính quyền Sài Gòn trưng dụng đi phục vụ chuyển quân.
    Tuy nhiên, trưa nay lính tráng đã bỏ chạy hết nên bây giờ họ đang trên đường về nhà". Khi hỏi: "Tại sao trên tàu nhiều súng như vậy?" họ cho biết: "Lính Việt Nam cộng hòa khi tan rã đã bỏ lại tất cả súng ống, đạn dược và cả quần áo nữa".


    Xe tăng Lữ đoàn 203 chiếm Dinh Độc Lập trưa 30.04.1975. Ảnh tư liệu



    Sau khi kiểm tra các loại giấy tờ thấy đúng như họ nói, các chiến sĩ đồng ý sẽ cho họ về nhà nhưng yêu cầu họ phải đưa tất cả các loại vũ khí, trang bị quân sự dưới tàu lên bờ.

    Đợi một lúc nữa không có tàu nào qua lại, đại đội trưởng Thận phân công các lái xe ở lại cảnh giới, còn lại đi nấu cơm và thu dọn khu vực kho. Cả một dãy mười cái kho rộng mênh mông cửa mở toang. Hàng hóa thì đủ thứ thượng vàng, hạ cám, có những kiện hàng to như cả gian nhà, nhỏ thì cái bát, đôi đũa đều có nhưng có lẽ nhiều nhất là vải vóc.

    Màn pháo sáng để đời

    Cơm nước xong, cả đại đội kéo nhau ra sát mép cầu cảng ngồi. Ở đó có khoảng chục súc gỗ lớn vứt ngổn ngang. Gần hai chục anh em kẻ đứng, người ngồi trên mấy súc gỗ điểm lại tên những người ngã xuống suốt chặng đường từ ngoài Bắc vào tới đây, nhắc chuyện quê hương và nhớ những người thân ở quê đang ngóng đợi. Ai cũng nghĩ chỉ ít ngày nữa là mình sẽ được về quê.
    Chiều ngày hoà bình đầu tiên trên bến cảng thật bình yên. Dưới sông, những dề lục bình trôi lững lờ. Gió thổi mát rượi xua tan hết những mệt nhọc của hơn một tháng trời ròng rã chiến đấu từ Huế vào đến Sài Gòn. Những người lính ngồi hóng gió thật thảnh thơi như những nông dân sau một buổi cày. Cứ như một giấc mơ vậy- nhiều người bảo thế!
    Chiều xuống dần. Mặt trời đã lặn hẳn. Hoàng hôn Sài Gòn tím thẫm trông thật lạ. Một cậu lính trẻ trông khá thư sinh, láu lỉnh bỗng đề xuất với đại đội trưởng xin bắn pháo sáng mừng chiến thắng. Đại đội trưởng Bùi Quang Thận ngạc nhiên khi biết cậu ta đã thu gom được những 3 thùng pháo sáng. Mỗi thùng có 40 quả, vị chi là có những 120 quả.
    Nhìn chung, đồ quân dụng của quân đội Mỹ đều thuộc loại rất tốt và bền, trong đó có pháo sáng. Những quả pháo sáng có vỏ là một ống nhôm gần bằng cổ chân, một đầu là hạt nổ, một đầu là nắp đậy được dán kín bởi băng keo.
    Với kết cấu như vậy dù có ngâm nước cả tháng nó vẫn không hề hấn gì. Khi sử dụng chỉ việc bóc băng keo ra, lồng cái nắp vào đáy ống và dập mạnh xuống đất.
    Thế là một quả pháo sáng sẽ vọt lên. Nhờ có dù nên pháo sáng sẽ lơ lửng trên không chừng vài ba phút, soi tỏ một diện tích khá rộng. Sau khi bắn xong cái vỏ có thể làm thành cái ống điếu cày rất tuyệt, không sợ dập vỡ bao giờ.
    Nghe vậy, Thận thích chí cười: "Bắn đi! Mấy chục năm chiến tranh giờ mới có hòa bình. Phải chào mừng mới đúng chứ!".
    Thế là cả đại đội ngồi quây lại thành một vòng tròn. Lúc đầu họ đập đồng loạt. Khi gần hai chục cánh tay cùng dập mạnh xuống chỉ nghe thấy những tiếng "vút", "vút" vang lên rồi gần hai chục quả pháo sáng nở bừng trên bầu trời tím thẫm.
    Một góc Sài Gòn bừng sáng, mặt nước sông lung linh phản chiếu lên càng làm cho chùm ánh sáng thêm huyền ảo, kỳ bí. Cả đại đội sung sướng ngước nhìn và reo hò đến vỡ họng. Ngoài phố phía đối diện với cổng cảng cũng vang lên tiếng hò reo hưởng ứng của nhân dân và những người chứng kiến.
    Tiếp đó, họ bắn theo nhóm rồi bắn lần lượt nối tiếp nhau. Trên bầu trời đêm đen kịt những quả pháo sáng lần lượt bừng nở, quả này vừa tắt đã có quả khác bắn lên. Cả một góc Sài Gòn bừng sáng, những gương mặt trẻ tươi rói cùng reo hò đến khản cổ. Đó đây một vài quả pháo sáng được bắn lên như phụ họa cùng bữa tiệc pháo sáng nơi đây.
    Buổi bắn pháo sáng của Đại đội xe tăng 4 kéo dài đến gần ba mươi phút. Bầu trời khu vực cảng Sài Gòn liên tục rực sáng và ngập trong tiếng reo hò của mấy chục lồng ngực trẻ và của bà con xung quanh.

    Đã hơn 40 năm trôi qua, đã được chứng kiến hàng chục cuộc bắn pháo hoa trong những dịp lễ, Tết hay kỷ niệm gì đó song với cán bộ- chiến sĩ Đại đội xe tăng 4 thì màn pháo sáng mừng hòa bình thống nhất trên cầu cảng Sài Gòn đêm 30.4.1975 vẫn là màn pháo hoa đẹp nhất trong đời.



    CB- CS Đại đội 4 thăm lại Cảng Sài Gòn ngày 30.4.2015

    Nguồn:http://soha.vn/man-phao-hoa-mung-chien-thang-doc-nhat-vo-nhi-dem-3041975-cua-bo-doi-xe-tang-20170127162416694.htm

    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  3. Có 1 người thích bài viết này


  4. #633
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,130
    Thích
    323
    Đã được thích 1,824 lần trong 970 bài viết
    "CÁC CẬU ẤY NGỦ ĐƯỢC THÌ TỚ CŨNG NGỦ ĐƯỢC"

    Bộ đội xe tăng huấn luyện vượt chướng ngại nước. Ảnh: QĐND.

    Đó là câu khẳng định của Thiếu tướng Lê Chưởng khi ông yêu cầu cho mình ngủ trong xe tăng trong một dịp ghé qua Đại đội xe tăng 3 của Mặt trận B4. Và sự giản dị, dễ gần của ông đã để lại trong lòng những người lính trẻ những kỷ niệm vô cùng đẹp đẽ về tình cảm giữa người chỉ huy với bộ đội. Thật đúng là:
    "Tướng sĩ một lòng phụ tử,Hòa nước sông chén rượu ngọt ngào"
    (Bình Ngô đại cáo - Nguyễn Trãi)

    Ngày 27.01.1973, Hiệp định Pa-ri được ký kết. Vì vậy, Tết Quý Sửu - 1973 là cái Tết hòa bình đầu tiên đối với dân tộc Việt Nam sau mấy chục năm chiến tranh khốc liệt. Tình hình chung là như vậy, song ở nơi này nơi khác tiếng súng vẫn vang lên trong các cuộc tranh chấp vùng ảnh hưởng. Và đối với những người lính, sự cảnh giác là không bao giờ thừa.

    Trận địa trực chiến giữa địa bàn chiến lược

    Đang vui mừng, phấn khởi chuẩn bị đón cái Tết hòa bình đầu tiên sau mấy chục năm bom đạn, loạn ly với rất nhiều dự định thì Đại đội xe tăng 3, Tiểu đoàn 408, Mặt trận B4 nhận lệnh: "Điều một trung đội ra trực chiến tại sân bay A Lưới! Trung đội còn lại có nhiệm vụ bảo vệ sân bay A Sầu!".Ban chỉ huy đại đội quyết định cử Trung đội xe tăng 2 do thiếu úy Nguyễn Văn Phùng chỉ huy đi làm nhiệm vụ ở A Lưới. Còn Trung đội xe tăng 1 do chuẩn úy Nguyễn Quang Hòa chỉ huy có nhiệm vụ ở lại hậu cứ và trực chiến tại A Sầu.
    Nhiệm vụ của Trung đội xe tăng 2 là thực hiện chế độ sẵn sàng chiến đấu 24/24 giờ, sẵn sàng đánh địch đổ bộ đường không ra khu vực sân bay A Lưới.Thế là kế hoạch đón Tết, mừng Xuân đành gác lại. Một tổ trinh sát do đại đội trưởng Lê Minh Đô dẫn đầu đi ngay ra đó xác định trận địa. Còn lại, tất cả tập trung vào công tác chuẩn bị để lên đường trong thời gian ngắn nhất.
    Sáng 28 Tết năm đó, trung đội bắt đầu xuất phát. Do quãng đường từ hậu cứ ra đến vị trí trực chiến cũng không xa lắm nên chỉ khoảng gần trưa là đến nơi. Vị trí các xe đã được tổ trinh sát xác định sắn nên xe nào xe nấy nhanh chóng vào vị trí.Vì ở đây la liệt những hố bom với hố bom nên bộ đội đã tận dụng chúng làm công sự cho xe tăng. Nhờ vậy, chỉ chưa đày một ngày sau khi có mặt, hệ thống công sự cho xe tăng đã hòm hòm. Một cái chòi gác cao lêu nghêu được dựng lên để quan sát, cảnh giới từ xa. Mọi công việc phục vụ cho nhiệm vụ trực chiến cơ bản đã đâu vào đấy.
    Trải dài hàng chục km, chỗ rộng nhất hơn ba km thung lũng A Lưới là một địa bàn có vị trí quan trọng tầm chiến lược nên đã bị hai bên giành đi, giật lại khá nhiều lần. Lần gần đây nhất là năm 1969, Sư đoàn Kỵ binh bay của Mỹ đã đổ bộ lên đây.


    Một đơn vị xe tăng thuộc Trung đoàn 202 hiệp đồng cùng bộ binh tấn công vào sân bay Quảng Trị, tháng 4/1972.

    Vì vậy, việc cấp trên phải đề phòng một cuộc đổ bộ đường không tương tự của phía Việt Nam Cộng hòa cũng là điều dễ hiểu. Và đó cũng chính là lý do mà Trung đội xe tăng 2 có mặt tại đây vào thời điểm này.
    Cũng vì Tết nhất đến nơi nên ngay sau khi hoàn thành hệ thống công sự chiến đấu cả trung đội đã bắt tay vào xây dựng nhà "C bộ". Với một số vật liệu đã chuẩn bị sẵn từ "nhà" nên công việc cũng khá nhanh.
    Cho đến chiều 30 Tết thì nhà "C bộ" cũng tạm gọi là hoàn thành. Mặc dù còn đơn giản song cũng đủ chỗ cho các cán bộ đại đội ngủ nghỉ, làm việc và tiếp khách. Ấy là lo xa như vậy chứ bộ đội vừa làm vừa kháo nhau: "Ở đây thì làm quái gì có khách!".
    Mấy ngày Tết trôi qua trong sự thấp thỏm và cảnh giác cao độ. Song thật may là không có chuyện gì xảy ra. Có lẽ phía bên kia cũng đã cảm thấy đuối sức, hoặc giả từ bài học của Sư đoàn Kỵ binh bay của Mỹ mà họ không muốn sa vào vũng lầy này.Nhịp sống của phân đội trực chiến dần trở lại bình thường. Trung đội trưởng Nguyễn Văn Phùng đã ngắm được vài vạt đất có thể trồng rau để phân cho các xe.Đúng lúc ấy thì phân đội có khách! Thật không ai ngờ được.

    Các cậu ấy ngủ được thì tớ cũng ngủ được!

    Chiều Mùng Hai hay Mùng Ba Tết gì đó, khi vầng dương chuẩn bị khuất sau dãy A Bia phía tây, các chiến sĩ đã qua một ngày trực chiến căng thẳng đang rủ nhau đi cuốc đất tăng gia thì họ phát hiện trên đường tuyến gần trận địa trực chiến của mình một chiếc com-măng-ca đang bị hỏng.Một lúc sau, từ xe đó có hai người dò dẫm đi vào trận địa của họ.
    Những người lính trẻ hết sức ngạc nhiên khi thấy giữa khung cảnh hoang tàn của chiến địa bỗng một ông già đầu tóc bạc trắng, dáng hiền từ trong bộ quần áo lụa màu mỡ gà, chân lại đi đôi guốc mộc giống như một ông tiên xuất hiện trước mắt họ.
    Khi thấy người cùng đi giới thiệu đây là Thiếu tướng Lê Chưởng, khi đó đang làm việc tại Ban thống nhất Trung ương, xe ông đi công tác qua đây bị hỏng, muốn nghỉ nhờ một đêm để lái xe đi lấy phụ tùng, các chiến sĩ vội báo cáo ngay lên Ban chỉ huy đại đội.
    Thực ra, chỉ những chàng lính trẻ mới không biết ông là ai thôi chứ các đồng chí trong Ban chỉ huy đại đội đều đã biết ông hoặc nghe đến tên vị chính ủy lừng danh của Quân khu Trị Thiên rồi. Vì vậy, khi được nghe báo cáo Đại đội trưởng Lê Minh Đô vội vàng sửa sang quân phục sang đón tiếp ông.
    Có lẽ tưởng ông đến kiểm tra nên đại đội trưởng Đô vội tập trung toàn đơn vị lại. Sau khi nghe chỉ huy đơn vị báo cáo, ông cho bộ đội ngồi xuống và bản thân mình cũng ngồi xuống luôn một cành cây trước hàng quân.Trước hết, ông chúc Tết đơn vị, chúc toàn thể anh em mạnh khỏe, hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, ông bảo người cùng đi - chắc là trợ lý của ông đưa cho mình cái túi, trong đó là mấy gói kẹo Hải Châu và 5 bao thuốc lá Thủ Đô bao bạc trao cho Đại trưởng Đô.Thì ra đấy là quà ông tặng anh em ăn Tết. Ông nói giản dị: "Các đồng chí thông cảm! Tôi còn phải đi nhiều nơi nữa nên các đồng chí dùng tạm thế này thôi". Lính tráng ngồi dưới mắt mũi cứ sáng như đèn ô tô: "Thế này là quá nhiều và quá sang với chúng em rồi!".
    Tiếp đó, ông thân mật hỏi han tên tuổi, quê quán, hoàn cảnh... từng người. Được cái một trung đội xe tăng cũng ít người nên câu chuyện vui vẻ lắm. Sau cùng, ông thông báo một số tình hình thời sự và dự báo tình hình của ta. Lúc này thì lính tráng cứ há hốc mồm mà nghe bởi sự uyên bác của ông.
    Trời sâm sẩm tối, buổi nói chuyện mới kết thúc. Đại đội trưởng Đô mời ông về bên nhà "C bộ" ăn cơm. Ông lắc đầu: "Cho tớ ăn chung với bộ đội! Còn để xem các cậu nuôi bộ đội thế nào chứ". Thế là bữa cơm lính được dọn ra. Ông vừa ăn ngon lành vừa pha trò làm bộ đội cười nghiêng ngả.
    Cơm xong, Đại đội trưởng Đô lại tha thiết mời ông về nhà "C bộ" nghỉ ngơi cho đàng hoàng. Ông gật đầu nhưng hỏi lại: "Thế bộ đội các cậu ngủ nghỉ thế nào?". Trung đội trưởng Phùng gãi đầu, gãi tai: "Báo cáo thủ trưởng! Một số anh em mắc võng trong lán, một số ngủ trong xe ạ!".Ông tỏ vẻ ngạc nhiên: "Trong xe cũng ngủ được à?". Phùng lại phải giải thích: "Đây là xe tăng bơi, lòng xe khá rộng nên ngủ trong đó được".
    Thật bất ngờ khi ông quay sang bảo đại đội trưởng Đô: "Đêm nay cho tớ ngủ trong xe tăng nhé!". Trung úy Đô sững người, lúng búng: "Báo cáo thủ trưởng! Trong xe mùi dầu mỡ hôi lắm, lại bẩn nữa... sợ thủ trưởng sẽ không ngủ được".Ông cười hiền từ, chỉ vào các chiến sĩ đang đứng xung quanh và nói: "Không sao cả! Các cậu ấy ngủ được thì tớ cũng ngủ được". Và thế là đêm hôm đó, một xe được dành cho ông và người trợ lý.
    Sáng hôm sau ông dậy sớm ăn bữa cơm sáng đạm bạc cùng anh em. Lúc này, xe đã sửa xong và ông tiếp tục lên đường. Cánh lính trẻ tiễn ông đầy lưu luyến. Ông hẹn: "Nếu có dịp, khi quay ra tớ sẽ lại ghé thăm và ngủ một đêm nữa trong xe tăng".
    Ông đi rồi, cánh lính trẻ còn bàn tán với nhau mãi. Họ không thể ngờ một vị tướng nổi tiếng của quân đội lại có tác phong giản dị và dễ gần đến thế!

    Thiếu tướng Lê Chưởng sinh năm 1914, quê xã Triệu Thành, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Ông được thụ phong quân hàm Thiếu tướng năm 1959 và giữ nhiều chức vụ quan trọng trong Quân đội nhân dân Việt Nam.Năm 1971, ông chuyển ngành sang là Thứ trưởng Bộ Giáo dục. Khi Hiệp định Pa-ri được ký kết, ông sang công tác tại Ban Thống nhất trung ương. Thật tiếc là ông đã hy sinh tháng 10.1973 trên đường đi công tác.



    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  5. #634
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,130
    Thích
    323
    Đã được thích 1,824 lần trong 970 bài viết
    NHỚ ANH LÊ VĂN PHƯỢNG

    Mới đó mà anh- người Đại đội phó kỹ thuật, người anh cả của Đại đội xe tăng 4 anh hùng chúng tôi ra đi đã được 1 năm. Xin có vài lời mộc mạc thay nén tâm nhang thắp cho anh. Chúc anh yên nghỉ cõi vĩnh hằng, luôn phù hộ độ trì cho anh em, con cháu... được bình an, hạnh phúc!




    Ngày cuối xuân nhớ anh Lê Phượng
    Người đàn anh “xê” Bốn chúng tôi
    Anh đi đã một năm rồi
    Vợ đau, con khóc, bao người tiếc thương

    Nhớ ông anh dẫu là đại phó
    Nhưng hiền lành, chịu khó, chịu thương
    Hành quân qua những đêm trường
    Bao nhiêu hỏng hóc anh thường phải lo






    Có những lúc mệt phờ muốn gục
    Bỗng thấy anh nhẹ thúc vào vai:
    “Nghỉ đi một chút chú mày
    Để đấy anh lái đoạn này cho nhanh”

    Nhớ ông anh lòng ngay dạ thẳng
    Biết thế nào thì nói thế thôi
    Về hưu cắt tóc lần hồi
    Chẳng câu oán thán, không lời kêu ca...






    Thôi anh nhé- trùng xa cách biệt
    Anh hãy về cõi Niết Bàn kia
    Chúc anh yên nghỉ ngàn thu
    Độ cho con cháu cả nhà bình an!






    Ngày giỗ đầu anh- 19.02 ÂL

    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •