CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 15 của 65 Đầu tiênĐầu tiên ... 5131415161725 ... CuốiCuối
Kết quả 141 đến 150 của 643

Chủ đề: Cựu lão làng tôi

  1. #141
    Ngày tham gia
    29-09-2010
    Bài viết
    1,078
    Thích
    145
    Đã được thích 547 lần trong 331 bài viết

    Re: Cựu lão làng tôi

    Trích dẫn Gửi bởi Trungsy1
    Đầu tiên người ta phải ủ rơm vào trong hố vôi cho mềm ngấu. Sau đó đạp trộn đều rơm ngấu với bùn thành một "hỗn hợp" dạng xơ.

    Thứ nhất: chỉ dân xây dựng có học mới "ủ rơm vào hố vôi cho mềm ngấu". Thực tế người ta chỉ cần cuốc đất lên thành hố, đổ rơm đã chặt cho ngắn bớt và nước vào rồi dẫm thôi. Không phải ở đâu cũng sẵn vôi.

    [font=Verdana, Arial, sans-serif, Tahoma:xa3dgmfl:xa3dgmfl][highlight=#ffffff:xa3dgmfl]
    Trích dẫn Gửi bởi Trungsy1
    Tấm này gọi là tấm DỪNG. Các tấm dừng thậm chí để trống chừa khoảng cho cửa sổ tại những vị trí thích hợp.
    [/highlight:xa3dgmfl][/font:xa3dgmfl]
    [highlight=#ffffff:xa3dgmfl]Thứ hai: gọi là "dứng" chứ không phải "dừng". Không phải là thậm chí để trống chừa khoảng cho cửa sổ mà chắc chắn là để trống thanh ngang cho chỗ dành làm cửa sổ. Thường người ta để thanh dọc làm song cửa, tiện khi hạ cửa thì có chỗ buộc.[/highlight:xa3dgmfl][highlight=#ffffff:xa3dgmfl][highlight=#ffffff:xa3dgmfl][color=#000000:xa3dgmfl]
    Trích dẫn Gửi bởi Trungsy1
    Khi đã lên hết các tấm dừng thưng, ta bắt đầu dùng tay vắt bùn, rơm vôi trên các thanh ngang tấm dừng từ dưới lên trên. Sau đó dùng hai tay xoa hai mặt vách cho nhẵn. Chỗ nào đói mạch thì nhồi thêm "hỗn hợp" này vào cho hoàn chỉnh.
    [/highlight:xa3dgmfl][highlight=#ffffff:xa3dgmfl]Cứ việc bốc một nắm bùn rơm đùn qua mắt dứng cho thằng đứng ở trong xoa, nhìn nhau mà xoa để đất dàn đều chứ không bị đùn lồi sang phía bên kia. Làm sao một người lấy tay xoa hai mặt được? [/highlight:xa3dgmfl][/color:xa3dgmfl][/highlight:xa3dgmfl][/font:xa3dgmfl]
    [font=Verdana, Arial, sans-serif, Tahoma:xa3dgmfl:xa3dgmfl][highlight=#ffffff:xa3dgmfl][font=Verdana, Arial, sans-serif, Tahoma:xa3dgmfl][highlight=#ffffff:xa3dgmfl][color=#000000:xa3dgmfl]Đấy là kinh nghiệm trát nhà vách đất của chúng tôi năm 1965 ở Đại Từ, Thái Nguyên. Không có sức dựng lấy nhà cho mình thì góp phần hoàn thiện.[/highlight:xa3dgmfl]
    [/color:xa3dgmfl][/highlight:xa3dgmfl][/font:xa3dgmfl]

  2. #142
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    740
    Thích
    845
    Đã được thích 186 lần trong 115 bài viết

    Re: Cựu lão làng tôi

    Cái bác Huuthanh lày!
    Dĩ hòa vi quý!

  3. #143
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết

    Re: Cựu lão làng tôi

    Híc...Híc...!
    Cảm ơn bác HT đã giải thích hộ. Thực tình em cũng đã định giải thích cho hắn nhưng cứ ngại. Chả gì người ta cũng đường đường là một kỹ sư xây dựng :twisted:
    Em bổ sung tý: "dứng" hay có vùng- như Chí Linh gọi là "nhứng", thực ra là nói "trại" đi thôi mà. Về vật liệu làm dứng ở CL có loại "nứa tép"- tức nứa nhỏ, cây chỉ bằng ngón tay út làm rất tiện. Khi không có nứa tép người ta mới lấy tre chẻ nhỏ ra để thay (nhớ phải chuốt cạnh đi để đỡ đứt tay khi xoa).

    Còn bây giờ xin tiếp chuyện lão Thao:

    3- Cứ ngỡ con đường trước mặt hắn đã rộng mở và cứ thế mà đi theo thì hắn lại tự ngả sang một ngã rẽ khác. Cuối năm 75, hắn quyết định xin ra quân. Mặc dù đơn vị cũng giáo dục, giải thích nhiều lần song hắn vẫn kiên quyết không thay đổi ý định nên tháng 1.76, hắn có quyết định xuất ngũ.
    Sau này, trong một lần gặp nhau hắn giải thích cái động cơ xin ra quân của hắn hồi đó là để « vực dậy kinh tế gia đình ». Nói nôm na là nghĩa vụ cứu nước đã hoàn thành, bây giờ phải nghĩ đến « cứu nhà » :eek: . Tìm hiểu kỹ thêm thì tôi được biết, cuối năm 75 thằng em của hắn bị tai nạn chấn thương cột sống nặng. Bố mẹ thì đã già yếu, có thằng lao động chính lại nằm liệt giường… nên hoàn cảnh gia đình đã nghèo lại càng khó khăn hơn. Nghĩ rằng với sức vóc và khả năng của mình có thể vực dậy cái gia đình nghèo khó này, hắn kiên quyết xin về. Có lẽ, do đã được đi đây đi đó nhiều hơn, tầm mắt được mở rộng hơn… hắn đã có điều kiện so sánh và thấy rằng nhà mình quá nghèo, hắn đã thấm thía hơn cái cực khổ của những người nghèo nên quyết tâm phải thoát nghèo. Và cái khát vọng thoát nghèo này không chỉ xuất hiện trong thời điểm đó mà còn đeo đuổi hắn đến suốt cả cuộc đời :sad: .
    Ra quân rồi, hắn cày thật lực. Bất kể công việc gì hắn đều không nề hà. Từ việc làm ruộng ở nhà cho đến đi rừng lấy củi, lấy nứa… rồi bốc vác, đóng gạch thuê v.v… hắn làm tất. Dần dần, hắn nhận ra một điều nếu cứ làm những công việc thế này thì cái khát vọng thoát nghèo mà hắn ôm ấp mãi mãi chỉ là một ước mơ xa vời. Hắn suy nghĩ lao lung muốn tìm một con đường khác mà vẫn bí rì rì.
    Thời gian này là quãng thời gian ta đang giảm quân sau giải phóng miền Nam. Bộ đội được cho xuất ngũ hàng loạt. Gặp lại nhiều bạn bè, nghe họ kể chuyện về sự giàu có phong phú ở các đô thị miền Nam, còn nông thôn cũng rất dễ làm ăn. Lại thấy phong trào « miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận hàng » đang rộ lên. Trong đầu hắn hình thành một ý nghĩ : « Để cứu nhà, cần phải vào miền Nam » :mrgreen: .
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  4. #144
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,509
    Thích
    470
    Đã được thích 1,296 lần trong 560 bài viết

    Re: Cựu lão làng tôi

    Hơi đậu phộng chút nhưng xin chia sẻ là em cũng tự tay trát vách này cùng ông già em, năm 12 tuổi đi sơ tán. Và theo công thức em đã trình bày, chứ có sách nào dạy đâu :geek:
    Dậm chân tại chỗ....Dậm !
    <marquee direction="left" scrolldelay="0"></marquee>

  5. #145
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết

    Re: Cựu lão làng tôi

    Trích dẫn Gửi bởi Trungsy1
    Hơi đậu phộng chút nhưng xin chia sẻ là em cũng tự tay trát vách này cùng ông già em, năm 12 tuổi đi sơ tán. Và theo công thức em đã trình bày, chứ có sách nào dạy đâu :geek:
    He...He...!
    Đùa tý ấy mà.
    Vua cũng có lúc nhầm, phải không? :grin:

    TIẾP CHUYỆN LÃO THAO:

    4- Đúng là « buồn ngủ lại gặp chiếu manh ». Tháng 4.76, hắn gặp lại hai đồng đội cùng quê, cùng nhập ngũ là Tặng và Tuyền. Hai anh bạn này là quân của B2, hiện đang làm quân quản ở SG đi phép ra. Cũng chẳng nhiều nhặn lắm song hai anh bạn này cũng có một số thứ quà có giá trị cho gia đình. Thấy vậy, hắn càng quyết tâm đi miền Nam hơn và quyết định sẽ theo hai anh bạn này đi. Tất nhiên, hai đồng đội ủng hộ quyết tâm của hắn :evil: .
    Tuy nhiên, thời gian này việc đi lại giữa hai miền Nam- Bắc còn hết sức khó khăn và bị kiểm soát hết sức chặt chẽ, không có giấy đi đường hợp pháp thì không thể đi được. Riêng đối với bộ đội việc đi lại vẫn dựa vào hệ thống các trạm quân vận nên bắt buộc phải có giấy tờ. Hắn đang bí thì lại gặp một :manh chiếu » khác.
    Trong lần theo 2 anh bạn ra đăng ký đi ở trạm T32 của tỉnh, hắn nhận ra chính trị viên trạm này chính là một đồng đội cũ ở 559 khi xưa. Người đồng đội cũ đồng ý cấp cho hắn một giấy đi đường như một quân nhân trả phép. Thế là hắn quay về chuẩn bị đồ đạc và tức tốc lên đường. Nhưng không may cho hắn, cái manh chiếu này lại là manh chiếu rách. Chẳng biết vì đấu đá nhau gì đó, ông trạm trưởng phát hiện ra việc làm giấy tờ khống của ông chính trị viên nên người đồng đội cũ không thể giúp gì cho hắn.
    Hắn suy nghĩ lung lắm. Đã chào bố mẹ và bà con để đi giờ lại quay về cũng nhục. Mà cứ đi nhỡ bị bắt thì cũng gay… Cuối cùng hắn quyết định: “Cứ đi tới. Đến đâu hay đến đó” :twisted: .
    Đoạn đường đi tàu hỏa từ HN vào Vinh đối với hắn không có gì khó khăn cho lắm vì tàu đông người, chẳng ai kiểm soát cho hết được. Tuy nhiên, từ Vinh trở vào thì không đơn giản chút nào vì từ đây trở đi là các trạm quân vận bằng ô tô. Hàng ngày, trước khi lên đường từng xe đều kiểm tra quân số theo danh sách đã đăng ký trước ở trạm cho nên rất khó lọt. Vốn sáng ý và khá linh hoạt nên hắn đã tìm ra bài đi trộm. Đồ đạc thì hắn gửi hai anh bạn cầm cho. Còn hắn cứ lảng vảng đâu đó, đợi đến khi chiếc xe cuối cùng chuẩn bị xuất phát hắn mới hớt hải chạy đến vò đầu, bứt tai phân trần: “Tôi đi xe số …, đồ đạc để cả trên đó rồi. Vừa mới đi vệ sinh một lát mà bọn nó đã chạy mất. Cho đi nhờ với”. Đồng đội với nhau, thấy tình cảnh vậy ai chẳng động lòng. Mà cái mặt của hắn cũng có vẻ đáng tin nên cứ như thế, sau gần nửa tháng hành quân hắn cũng vào đến miền đất hứa của mình: Thành phố Sài Gòn :mrgreen: .
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  6. #146
    Ngày tham gia
    08-10-2010
    Bài viết
    596
    Thích
    414
    Đã được thích 176 lần trong 119 bài viết

    Re: Cựu lão làng tôi

    Trích dẫn Gửi bởi lixeta
    TIẾP CHUYỆN LÃO THAO:

    ...nên hắn đã tìm ra bài đi trộm.
    Đọc đoạn này thấy buồn cười quá, bác Li làm em nhớ lại cái chuyện "đi nhờ" tàu hỏa hồi còn là sinh viên. Là SV mà không "đi nhờ" tàu hỏa thì mất hết thi vị :lol: :lol: :lol:
    GHÉT SỰ GIẢ DỐI

  7. #147
    Ngày tham gia
    29-09-2010
    Bài viết
    1,078
    Thích
    145
    Đã được thích 547 lần trong 331 bài viết

    Re: Cựu lão làng tôi

    Trích dẫn Gửi bởi Trungsy1
    Hơi đậu phộng chút nhưng xin chia sẻ là em cũng tự tay trát vách này cùng ông già em, năm 12 tuổi đi sơ tán. Và theo công thức em đã trình bày, chứ có sách nào dạy đâu :geek:
    :D Cứ tưởng TS1 nói theo sách, hoá ra là tự tổng kết theo kinh nghiệm. Dù sao cách trình bày cũng có hơi hướng nghề nghiệp. :lol:

  8. #148
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết

    Re: Cựu lão làng tôi

    TIÊP CHUYỆN LÃO THAO:

    5- Vào đến SG, nơi hắn tá túc đầu tiên là khu vực biệt thự Ly Lan. Đây vốn là dinh cơ của một ông chủ sản xuất và nhập khẩu dược phẩm người Pháp, có vợ là người Việt. Ông chủ đã cùng con di tản trước 30.4, chỉ còn bà chủ ở lại trông nom cơ nghiệp và hiện là nơi đóng quân của đơn vị Tặng, Tuyền. Thấy hắn vào có bảo lãnh của 2 đồng đội, lại là cựu binh nên cũng chẳng ai có ý kiến gì. Hắn nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống của đơn vị. Thấy anh em làm vệ sinh hay tăng gia sản xuất hắn cũng hăng hái tham gia. Ngoài ra, hắn cũng theo một số người đi gỡ các tấm kính cửa sổ và tủ các loại đem bán kiếm đồng ra, đồng vào. Đến một nơi xa lạ, không giấy tờ, không một xu dính túi… mà có chỗ nương thân như vậy với hắn kể ra cũng ổn :smile: .
    Nhưng cuộc sống yên ấm ấy kéo dài không lâu. Chỉ chừng một tháng sau, đơn vị của Tặng, Tuyền được lệnh di chuyển về căn cứ cũ để xây dựng vùng kinh tế mới. Không phải quân số đơn vị nên đương nhiên hắn không thể đi theo. Vả lại, đã bỏ quân đội, bỏ quê vào đây để tìm đường “cứu nhà” mà bây giờ lại đi theo một đơn vị quân đội đi xây dựng khu kinh tế mới thì có mà điên. Mặt khác, sau một thời gian tháo dỡ kính đem bán cũng dắt túi được ít tiền, hắn quyết định sẽ tự đi tìm kế mưu sinh giữa cái thành phố rộng lớn và vô cùng bát nháo sau giải phóng này :evil: .
    Rời biệt thự Ly Lan, hắn gia nhập đội quân vô gia cư đầy nhung nhúc ở khu vực chợ Bến Thành. Vốn đã có kinh nghiệm dạo ở Ly lan rồi nên sau một vòng dạo quanh phố phường, hắn phát hiện thấy một khu cư xá của sĩ quan Mỹ ở sau Nhà hát Thành phố hiện đang hoang phế không người quản lý và nhanh chóng kết luận đây sẽ là nguồn thu của mình. Thế là, hàng ngày với những dụng cụ không lấy gì phức tạp lắm hắn đến đó tháo dỡ kính cửa, la- va- bô, vòi nước và tất cả những thứ gì có thể lấy được đem xuống giấu vào một chỗ. Đợi lúc thuận lợi, hắn thuê xích- lô chở tới Ngã Bảy để bán. Buổi tối, cũng như mọi người vô gia cư ở đây, hắn tá túc tạm ở một mái hiên nào đó, có khi còn ngủ ngay tại công viên trước cổng chợ. Thu nhập từ nguồn này không lớn song vì không mất vốn nên hắn cũng dành dụm được một số tiền và dự định sẽ tìm thuê một căn nhà và tìm một công việc ổn định nào đó để làm vì chẳng chóng thì chày, những thứ vô chủ ấy sẽ hết.
    Nhưng Trời chẳng chiều người. Vào một đêm cuối tháng 5, khi hắn giật mình thức dạy thì chiếc ba lô mà hắn vẫn gối đầu khi ngủ đã không cánh mà bay. Hắn đau hơn hoạn vì trong cái ba lô đó là tất cả tài sản cũng như giấy tờ của hắn. Đúng là chó cắn áo rách. Hắn thật sự trắng tay theo tất cả các nghĩa của từ này :sad: .
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  9. #149
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,600
    Thích
    352
    Đã được thích 1,899 lần trong 1,027 bài viết

    Re: Cựu lão làng tôi

    TIẾP CHUYỆN LÃO THAO

    6- Tiếp đó là những ngày cực kỳ thê thảm của đời hắn mà dẫu có giàu trí tưởng tượng nhất hắn cũng chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ phải trải qua. Ở quê, dẫu nhà nghèo đến bữa vẫn còn bát cơm độn mà ăn, đêm xuống cũng còn mái nhà che mưa, che nắng; lúc vui, lúc buồn còn có người mà chia sẻ, động viên… Ở chiến trường, dẫu gian khổ, ác liệt vẫn luôn có đồng đội bên cạnh, lúc thiếu đói còn có thể liếm củ rừng, rau dại mà ăn… Còn hắn ở đây, tứ cố vô thân, không nhà, không cửa, cũng chẳng có tiền. Muốn về quê cũng không được vì tiền không có, giấy tờ cũng không. Mà còn mặt mũi nào để về quê nữa chứ. Lúc ra đi đã hứa hẹn bao điều phải thế này, thế khác mới về. Chẳng còn cách nào khác, Hắn thất thểu đi xin việc làm thuê, việc gì cũng làm cho các tiểu thương cũng như nhà dân quanh chợ Bến Thành kiếm bữa cơm độ nhật :sad: .
    Cũng may nhờ phúc của cha mẹ cho hắn sức khỏe, lại được rèn luyện mấy năm liền trong quân đội nên gian khổ, đói khát đến mấy hắn vẫn chịu đựng được. Chỉ có điều mỗi khi đêm xuống, nằm vắt tay lên trán hắn mới thấm thía nỗi sầu khổ của kiếp nghèo. Lại nữa, ngay cả những kẻ vô gia cư nghèo kiết ở đó cũng coi hắn như một con chiên ghẻ. Họ lấy làm lạ không hiểu tại sao một anh bộ đội Bắc Việt mà cũng rơi vào cảnh như họ. Thế là tự nhiên họ nghi kỵ và xa lánh hắn. Chẳng có ai nói chuyện hay tâm sự với hắn mà chỉ dành cho hắn những ánh mắt nghi ngại… Trong những đêm như thế hắn đã bật khóc nhiều lần :cry: .
    Nhưng có lẽ Trời cũng không đến nỗi triệt mọi đường sống của con người. Giữa lúc đen tối nhất của cuộc đời, trong một buổi đi làm thuê ở chợ bất ngờ hắn gặp được ông Ba- người cùng làng, lại là bố thằng Nghị đen cùng lớp từ thuở nhỏ. Ông Ba là đại úy QGP, sau thời gian làm quân quản giờ chuyển sang công tác cải tạo công thương nghiệp ở thành phố. Chính hắn nhận ra ông chứ ông không thể nào tin cái thằng người nhọ nhem, bẩn thỉu này lại là thằng Thao bạn học của con trai mình. Sau khi kéo hắn đi đãi hắn một bữa no nê, ông mới hỏi đầu đuôi câu chuyện. Hắn thật thà kể lại từ đầu chí cuối. Nghe xong, ông khuyên: “Mày không có giấy tờ, tiền bạc, nghề nghiệp cũng không thì không sống được ở thành phố này đâu. Tao biết có một bà người làng mình, nếu xét về họ hàng thì là cô họ của mày hiện đang sống ở thị trấn Long Thành, Đồng Nai, cách đây chỉ độ sáu bảy chục cây số. Điều kiện kinh tế của bà ấy cũng khá. Nếu mày đồng ý tao sẽ chỉ đường xuống đấy mà kiếm công ăn việc làm cho ổn định”. Cùng đường rồi, hắn gật đầu ngay tắp lự :shock:
    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  10. #150
    Ngày tham gia
    11-10-2010
    Bài viết
    485
    Thích
    372
    Đã được thích 385 lần trong 222 bài viết

    Re: Cựu lão làng tôi

    Trích dẫn Gửi bởi lixeta
    ......Họ lấy làm lạ không hiểu tại sao một anh bộ đội Bắc Việt mà cũng rơi vào cảnh như họ. ............... Cùng đường rồi, hắn gật đầu ngay tắp lự :shock:
    Bác Lixeta cứ như là thầy tướng. Đọc được số phận của rất nhiều cựu binh.
    Sao giống 'iem' thế :sad:

    (tự sửa - thêm chữ 'iem', để làm rõ nghĩa cho tài của bác Lixeta :grin: )

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 2 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 2 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •