CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 4 của 4 Đầu tiênĐầu tiên ... 234
Kết quả 31 đến 33 của 33

Chủ đề: Châu Âu du ký

  1. #31
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,151
    Thích
    323
    Đã được thích 1,857 lần trong 992 bài viết
    CHÂU ÂU DU KÝ- 32

    NgườI quen biết chưa từng gặp mặt
    Có lẽ nhiều cụ sẽ không đồng ý với cách gọi này của nhà cháu vì đã gọi là người quen biết mà lại chưa từng gặp là nghĩa làm sao? Nhưng đó là sự thật!
    Số là cách đây mấy năm, trên mạng intenét có một số diễn đàn dành cho CCB được anh em tham gia rất hào hứng sôi nổi, đó là diễn đàn Quân sử Việt Nam (sau đổi tên là VMH), diễn đàn Khúc quân hành... Trên các diễn đàn đó thường có mục cho các CCB kể về hồi ức của mình trong những năm tháng chiến đấu giải phóng cũng như BVTQ hoặc làm NVQT. Tham gia vào những diễn đàn đó, các anh em CCB cảm thấy rất thoải mái và giành cho nhau sự tôn trọng cũng như tình cảm quý mến rất chân thành- dù rằng đã gặp hay chưa gặp nhau ngoài đời. Ngày đó, trên các trang hồi ức của CCB biên giới phía bắc nổi lên một cái tên rất nữ tính- khánh huyền. Tuy nhiên, câu chuyện của nick này lại là câu chuyện sặc mùi khói đạn trên đỉnh 1100 ở Hà Giang và nay lại đang “lang thang” trên đất Đức. Cùng là lính chiến dù ở các mặt trận khác nhau song anh em nhà cháu đã lập tức quý mến nhau dù chưa hề được gặp nhau. Sự quen biết của anh em nhà cháu duyên do là vậy. Sau này, trên FB anh em lại gặp lại nhau, khanh huyền bây giờ lột xác thành Dangphu Ho.
    Khi nhà cháu gửi phóng sự châu Âu lên FB thì chàng ta xuất hiện ngay, rất quan tâm đến hành trình của nhà cháu và khi biết nhà cháu sẽ bay về từ Phờ răng phuốc thì chàng ta hẹn sẽ gặp nhau ở đó- mặc dù nhà cách thành phố này gần 200 km. Chẳng khách sáo gì, nhà cháu nhận lời hơn và còn hơn thế nữa khi hỏi rất chân thành: “Quê có đưa bọn tôi lên sân bay đwọc ko? Và nhà quê có chứa được 2 anh em lính nhà tôi đwọc ko?” thì nhận được câu trả lời cũng rất chân tình: “Mời hai quê đến nhà chơi rồi nghỉ lại. Hôm sau em sẽ đưa hai quê đến tận chân cầu thang máy bay!”- (anh em nhà cháu vẫn dùng cách gọi nhau của lính xe tăng đã quen trong diễn đàn). Và thế là nhiệm vụ của chú LHT là chỉ đưa anh em nhà cháu đến nhà Dangphu Ho mà thôi.
    Rời Stút gát anh em nhà cháu chạy về hướng bắc theo những con đường nhỏ chứ không phải cao tốc. Đây là vùng chuyển tiếp giữa dãy An pơ và đồng bằng nên là địa hình vùng bán sơn địa với những dãy đồi thấp liên tục nối liền nhau. Tuy nhiên, bởi canh tác lúa cạn nên những dãy đồi này cũng chính là những cánh đồng xanh tốt. Và cũng như các nẻo đường châu Âu khác, thỉnh thoảng một lâu đài hay pháo đài cổ kính lại bất chợt hiện ra. Theo chỉ dẫn của người quen chưa gặp một lần nên mặc dù gặp rất nhiều ngã ba, ngã tư song không phải hỏi thăm gì cả và xe vẫn đảm bảo tốc độ.
    Chiều muộn, một ngôi làng có vẻ cổ kính với một tháp chuông cao vút nằm giữa đường đã hiện ra. Theo như hướng dẫ của người quen chưa gặp thì đó đã là ngôi làng mà anh cư trú. LHT cho xe giảm tốc độ, còn chúng tôi căng mắt quan sát hai bên đường. Kia rồi, một quán ăn với cái biển hiệu nho nhỏ nổi bật một chữ “WOK” (cái chảo) hiện ra. Dòng chữ Asia Restorant hơi nhỏ một chút nên xe vượt qua mất một chút. Nhà cháu bảo LHT lùi xe lại và bung cửa ra. Vừa bước vào cửa thì ông chủ cũng xuất hiện. Mặc dù khá cao lớn song ở hắn ta vẫn đặc sệt những nét châu Ấ. NHà cháu nhận ra đây chính là điểm mình cần đến và giang rộng cánh tay. Anh em cháu ôm nhau như những người thân lâu ngày mới gặp. Đó chính là Khánh Huyền (VMH)- Cọc Sáu (KQH)- Đangphu Hồ (FB)- người đồng đội quen biết trên mạng đã mấy năm rồi và hôm nay mới gặp. Tiếp đó, một thiếu phụ xinh đẹp nhỏn nhẻn cười chào, nhà cháu bật ra: “Chắc cô là KH? Xinh thế kia trách gì hắn chẳng lấy tên mình làm nick!”. Bà chủ bẽn lẽn cười. Không khí thật sự chan hòa, chẳng còn gì ngăn cách.
    Nhà cháu liếc nhìn quanh thấy cái quán rộng chừng 30 m2, kê được gần chục bộ bàn ăn. Lúc đó đang có mấy vị khách Tây lông dùng bữa. Ông chu kéo ba anh em nhà cháu ra một góc nhỏ phía sau- đây chắc là không gian riêng của anh. ở đó, hai cậu bé chừng 6-7 tuổi đẹp như thiên thần đang đùa nghịch- đó là 2 con trai của anh. Ngay sau đó là mấy chai bia Đức được đem ra cho anh em nhà cháu giải khát và chuyện bắt đầu như ngô rang.
    Tiếp đó là bữa chiều được bà chủ lần lượt đưa vào. Thật ngạc nhiên khi ở tận một làng quê xa xôi của Đức anh em nhà cháu lại được ăn đậu phụ rán chấm mắm tôm cùng canh cua đồng đặc sệt. Ngoài bia, một chai đặc sản của Đức, được kết tinh từ 56 loại hương liệu quý của thế giới được mang ra. Câu chuyện càng thêm sôi nổi.
    Đúng là:
    Biết nhau từ thời Quân sử
    Quen nhau qua Khúc quân hành
    Thuộc của nhau từng trận đánh
    Ký ức một thời chiến tranh

    Nhưng chưa một lần gặp mặt
    Chỉ là ước hẹn mà thôi
    Thế mà nay thành hiện thực
    Mãi tận nước Đức xa xôi!

























    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  2. Có 2 người thích bài viết này


  3. #32
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,151
    Thích
    323
    Đã được thích 1,857 lần trong 992 bài viết
    CHÂU ÂU DU KÝ- 33

    Chốn ẩn cư của chàng CCB 1100.
    Đó là Neuen Stadt (nếu nhà cháu ko nhầm thì đó là Phố Mới- Dangphu HoDo Quang Tuan xem có đúng ko nhé!). Theo anh bạn HĐP thì đó là cái làng nhưng theo nhà cháu thì đó là một thị trấn hoặc thị tứ thì đúng hơn bởi quy mô và những công trình tiện ích, dân sinh ở đây.
    Nhà cháu thật sự ngạc nhiên khi được anh bạn HĐP cho biết là ở làng này chỉ có mình anh ta là người Việt. Không chỉ thế mà người Việt gần đây nhất cũng phải 60- 70 km. Nhà cháu thật sự ngả mũ bái phục người CCB này. Anh thật sự là một người dũng cảm. Năm xưa, trên đỉnh 1100 Vị Xuyên, Hà Giang, dưới mưa bom bão đạn của quân Tàu anh đã cùng đồng đội giữ vững điểm cao có ý nghĩa chiến thuật hàng tháng trời. Còn bây giờ anh đơn thương độc mã thâm nhập rất sâu vào lòng xã hội Đức mà không cần đến sự trợ giúp của cộng đồng. Tuy nhiên, khi nghe nhận xét ấy thì HĐP chỉ cười và giải thích một cách giản dị: “Đua chen mãi rồi cũng chả đi đến đâu, em chỉ muốn tìm một chỗ thật là hẻo lánh để không phải tranh cạnh với ai mà thôi!”. Té ra anh bạn nhà cháu noi theo lời khuyên của cụ Trạng Trình: “Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ...”.
    Cơm nước xong, LHT lên đường quay về Mu nic. ĐPH đưa anh em nhà cháu về phòng nghỉ cất đồ rồi ba anh em đi dạo quanh làng. Nói là làng nhưng có thể coi nơi P định cư là một thị tứ trung tâm của một xã thì đúng hơn. Tuy nhiên, nơi đây vốn là một làng cổ có cả nghìn tuổi rồi chứ không ít. Vì là trung tâm nên Ở đây có đủ cả trụ sở cơ quan hành chính, nhà thờ, siêu thị, nhà hàng, khu vui chơi của thiếu nhi, sân vận động và các loại dịch vụ khác. Đường sá và các công trình được xây dựng khá cơ bản, vững chắc.
    Lúc anh em nhà cháu đi qua khu nhà thờ thì nghe có tiếng đàn hát rất trầm bổng, du dương vọng ra. P bảo: “Đó là CLB người cao tuổi sinh hoạt. Toàn các ông bà già với nhau song rất vui vẻ, lạc quan”. Tiếp đó mấy anh em vào một vườn cây mà P cho biết ở đây có những cây đã vài trăm năm tuổi. Ở khu vui chơi trẻ em thì hoàn toàn vắng lặng, chắc bởi đó là giờ ăn cơm và cũng đang dịp nghỉ hè... Lúc quay về đến quán cà phê thì cũng vừa lúc hội văn nghệ giải tán và cũng kéo ra đấy ăn kem, uống cà phê. Mấy anh em ngồi lại thưởng thức mỗi người một ly kem. Khách quan mà nói, không chỉ bia Đức ngon mà kem Đức cũng ngon!
    Về nhà nghỉ, giờ mới là lúc làm quen với hai thiên thần bé nhỏ: Minh và Quân. Phải nói thật là hai cu cậu này rất nghịch và cũng rất bạo dạn, hồn nhiên. Chúng không hề tỏ ra sợ sệt hoặc rụt dè trước hai ông bác ở trên trời rơi xuống chút nào. Và quả thật nhà cháu cũng rất phấn khởi khi thấy hai thằng bé rất sõi tiếng Việt. Chắc vợ chồng nhà này rất chú ý đến chuyện dạy con học nói.
    Bà chủ KH lúc này cũng mới rảnh việc và sang tham gia công tác chuẩn bị cho hai ông anh lính già. Chẳng biết mua sắm lúc nào mà thấy cô xách sang gần chục chai rượu với cả kẹo bánh các loại. Thế là lại phải dỡ va li và hộp đồ ra đóng lại.
    Đêm ở làng trôi qua thật tĩnh mịch, bình yên. Âý thế mà nhà cháu cứ trằn trọc mãi mới ngủ được.
    Sáng hôm sau, nhà cháu còn dành thêm chút thời gian để tìm hiểu sâu hơn một chút về cái làng mà người đồng đội của mình đang ẩn cư. Có lẽ đây là một làng miền núi và cư dân trước đây phải đấu tranh với nhiều loại dã thú nên linh vật của làng là một con mãnh thú nửa hổ, nửa sư tử đang đứng thẳng hai chân sau, hai chân trước ôm một tấm khiên, còn miệng đang há hoác rất dữ tợn. Riêng cái tháp chuông và một vài ngôi nhà trong làng đã có tuổi thọ ngót ngàn năm. Hỏi P về tình hình hòa nhập với cư dân bản địa ở đây thế nào thì anh cho biết rất thoải mái, bình đẳng và nhìn chung không có sự phân biệt đối xử nào cả. Về mặt kinh tế thì cũng đủ chi dùng, có chút dư dật thỉnh thoảng gửi về phụng dưỡng mẹ già ở quê. Nghe vậy nhà cháu cũng thấy phấn khởi cho người đồng đội của mình!

    Chàng và Nàng



    Cậu thứ đến trường



    Trước vườn cây cổ thụ trăm năm



    Ở khu vui chơi trẻ em









    Quán cà phê đêm





    Trụ sở làng





    Linh vật của làng



    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  4. Có 2 người thích bài viết này


  5. #33
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    2,151
    Thích
    323
    Đã được thích 1,857 lần trong 992 bài viết
    CHÂU ÂU DU KÝ- 34

    Chặng cuối hành trình
    Mặc dù từ nhà lên Phờ răng phuốc chỉ khoảng 170 km song do có ý định đưa anh em nhà cháu đi thăm thú một vài nơi khác nữa nên Dangphu Ho cho lên đường khá sớm. Cùng đi có cả cậu hai Quân vì cậu cả Minh phải đến trường chuẩn bị cho năm học đầu tiên.
    Địa điểm đầu tiên anh em nhà cháu ghé vào là Bảo tàng Kỹ thuật Sinsheim. Đây là bảo tàng lưu giữ những thành tựu kỹ thuật nổi bật của cả loài người nên nó có rất nhiều hiện vật tới từ khắp nơi trên thế giới, từ những máy móc thô sơ thuở ban đầu của ngành công nghiệp cho đến các trang thiết bị hiện đại ngày nay như máy bay Công cooc, máy bay chiến đấu các loại. Tiếc rằng lúc đó còn quá sớm, các phòng trưng bày chính chưa mở cửa hết (hay không mở cửa nữa không biết) nên anh em nhà cháu chỉ tham quan được các hiện vật trưng bày bên ngoài trời và một số phòng trưng bày mà thôi. Giá kể có thời gian mà xem kỹ được cái bảo tàng này thì cũng hay đấy.
    Tiếp đó, mấy anh em nhà cháu đến thành phố Mannheim. Đây là một thành phố thuộc bang Baden - Wurttemberg, nằm ở trung tâm vành đai Rhein - Neckar (2 con sông lớn của Đức), xét về vị trí địa lý thì nó nằm ở Tây Nam nước Đức, khoảng giữa quãng đường từ Stuttgart lên Frankfurt. Đây không phải là một thành phố lớn, cũng không phải là TP du lịch song nó cũng rất nổi tiếng bởi Đại học kinh tế Mannheim được mệnh danh là Ha vớt của nước Đức và cũng thu hút rất nhiều sinh viên quốc tế. Điểm nhấn trong cảnh quan thành phố là Quảng trường duyệt binh và Tháp nước cổ. Tháp này được xây dựng từ năm 1889. Ngay từ thời đó mà người ta đã tổ chức cuộc thi thiết kế tháp nước cho thành phố với sự tham gia của 74 KTS và thiết kế của KTS- HS Gustav Halmhuber đã thắng cuộc. Không chỉ trường tồn như một vật trang trí mà nó vẫn cấp nước cho thành phố đến tận ngày nay. Không hiểu nó gắn với truyền thuyết gì ko mà nó được trang trí bằng tượng một quái thú đầu người, mình sư tử. Xung quanh tháp nước mà một hệ thống đường đi dạo được che kín phía trên nhờ các giàn hoa.

    Gần trưa, anh em nhà cháu rời Mannheim đi Phờ Răng Phuốc. Cũng là muốn đến sớm một chút để ngắm nghía cái thành phố này xem vì sao nó lại được các đế chế tài chính quốc tế như NH Châu Âu, NH Đức... chọn làm nơi đóng đại bản doanh. Và tại sao nó lại là một trung tâm tài chính, một đầu mối giao thông quan trọng của châu Âu? Quả là có sự khác biệt thật! Khác với tất cả các thành phố châu Âu mà nhà cháu từng đi qua, PRP mang một dáng vóc khác hẳn. Sự hiện diện của các khu phổ cổ hết sức nhạt nhòa. Thế vào đó là những khu phố mới xây dựng với rất nhiều cao ốc, nhà chọc trời lấp lánh kính và thép.
    Tuy nhiên, bên cạnh việc xây dựng các cao ốc thì người ta vẫn chú trọng đến môi sinh và bảo vệ rừng. Chính vì vậy PRP được đánh giá là thành phố có tỷ lệ diện tích rừng trong thành phố lớn nhất châu Âu. Con sông Rhein chảy qua thành phố cũng là một điểm nhấn quan trọng làm cảnh quan thành phố thêm xinh đẹp, dễ thương.
    Chẳng có nhiều thời gian mà lang thang. Hơn 12 h trưa anh em nhà cháu phải ra sân bay. Nói cho ngay, cái sự lo xa cần có người đưa đến đây là đúng. Sân bay rộng như một thành phố, đầy những người là người... Nếu ko có Dangphu Ho đi cùng và chỉ dẫn thì hai anh em nhà cháu sẽ mệt đây!
    Rồi thì cũng đến lúc chia tay. Ba anh em uống với nhau lon bia tiễn biệt. P vì phải lái xe về nên nhà cháu đành gánh hết. Vậy là sắp phải chia tay châu Âu rồi. Và thật lạ là chưa xa đã thấy nhớ.
    20 ngày qua 6 nước trên Lục địa già là quá ngắn ngủi nhưng cũng để lại trong lòng nhà cháu nhiều ấn tượng. Chả dám nói đã học được “một sàng khôn” mà chỉ dám nhận là cũng mở mắt được ít nhiều. Và niềm kiêu hãnh được làm công dân của một nước 4000 năm văn hiến, lại đang được dẫn dắt bởi đỉnh cao trí tuệ loài người của nhà cháu bị sút giảm khá nhiều!

    Chặng cuối cùng sẽ chẳng có gì đáng nói nếu mấy anh HKVN tại TSN không làm vỡ mất chai đặc sản Karlovy Vary và anh HQ dọa bắt đóng thuế (trong va ly nhà cháu có 8 chai rượu). Thôi thì nôn ra cho anh ấy một chút nếu không muốn lỡ chuyến bay ra HN vậy!
    Vậy là nhà cháu đã hoàn thành chuyến đi. Xin hẹn gặp lại và hầu chuyện các cụ trong những chuyến đi lần sau!












































    Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành!

  6. Có 3 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •