CHÀO MỪNG ĐỒNG ĐỘI VÀ BẠN BÈ ĐẾN VỚI DIỄN ĐÀN KHÚC QUÂN HÀNH




Trang 3 của 5 Đầu tiênĐầu tiên 12345 CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 50

Chủ đề: Tản mạn trên cung phượt.

  1. #21
    Ngày tham gia
    01-10-2010
    Bài viết
    1,134
    Thích
    0
    Đã được thích 438 lần trong 294 bài viết
    Phượt và cái vinh quang tuổi trẻ





    Người bắt đầu một chuyến đi không chuẩn bị cẩn thận cũng giống một đứa trẻ nít dại dột trèo lên xe máy lao ra đường vậy. Nếu gặp tai nạn, đứa trẻ bị thương tích thật tội nghiệp, nhưng tội nghiệp hơn là những người đi đường đã tông phải nó...


    Có rất nhiều lời giận dữ đã dành cho các em sinh viên 20 tuổi bị lạc trên núi Bà Đen, một nhóm 20 bạn đã bị lạc trong đêm và phải gọi người đến cứu.
    Nếu phải trách cứ, thì các bạn đáng trách, vì chuyến đi chơi của họ đã làm phiền đến người khác. Nhiều bạn chưa quen với việc suy nghĩ về sự phiền phức mình có thể gây cho người xung quanh. Các nhóm du lịch cũng có xu hướng như vậy. Thậm chí, một bạn còn nói: “Em nghĩ mình đã mua vé vào vườn hoa cải, em trả tiền rồi, thì em có dẫm vài cây cũng có sao đâu?”.

    Có nhóm phượt thủ đi bộ đã đời qua đồi cát, xong thấy người địa phương có lu nước, chạy lại xin uống. Các bạn uống hết lu nước của chủ nhà và vứt luôn cái gàu ra ngoài đất. Những nhóm leo Fansipan thường xuyên vứt rác đầy đường đi, vứt chai nhựa, khăn ướt, khăn giấy lung tung. Trong khi đó, vườn quốc gia Hoàng Liên đã có hẳn một bãi rác quy định sau trại nghỉ cho người đi du lịch.
    Một lần, tôi gặp nhóm đi “khám phá” xin ngôi trường tiểu học cho ngủ nhờ lại trong các phòng học. Thầy hiệu trưởng hào phóng cho phép. Sáng hôm sau nhóm phượt để lại ngôi trường một đống rác của bịch dầu gội đầu và giấy vệ sinh mà họ thải ra.

    Tôi tự hỏi, có phải các bạn nghĩ rằng việc mình đi phượt, đi khám phá, là một nghĩa vụ vinh quang hiển hách, nên mặc định người dân địa phương phải “chiều lòng” và chịu đựng các bạn?

    Có một thời gian quá dài những người trẻ xách xe đi chinh phục được xây dựng như một hình ảnh vinh quang, và rất nhiều người đi sau đó nghĩ rằng hai bên đường phải cúi rạp phục vụ mình, bị mình làm phiền, cho mình ăn, cho mình xả rác. Các bạn quên mất rằng đi chơi là bạn thỏa mãn niềm vui của chính bạn, chứ không thỏa mãn giùm ai ước muốn chinh phục cái gì cả. Vì vậy, đừng làm phiền người khác vì thú vui chinh phục khám phá gì đó của bạn.

    Khát khao được đi ra ngoài, nhìn thấy thế giới của người trẻ chưa bao giờ lớn như bây giờ. Thậm chí, người đi trở thành anh hùng mà bất cứ bạn trẻ nào cũng mơ ước. Chỉ cần đi xa, chụp hình đứng trên cột mốc biên giới, đeo khăn quàng, đứng trên đỉnh núi là đã có thể… lấy le với bạn bè.

    Nhiều bạn vì yêu thích đã bắt đầu chinh phục con đường, trong khi một số bạn khác cũng “liều mạng” nhảy vào chinh phục lung tung thứ. Các bạn “ăn theo” này không chuẩn bị gì cả, không có kỹ năng đi bộ, cũng chưa hiểu hành trình thế nào. Được trấn an bởi người dẫn đầu, họ đặt tính mạng và hành trình của mình vào tay vị “anh cả” đó.

    Hành vi này có thể thấy qua chuyện một nhóm phượt nổi tiếng trong mùa đông đã ngủ trên đường khi đến Đồng Văn. Họ trả tiền, và đặt tất cả bản thân vào trách nhiệm của người khác. Cứ giống như có tiền là thuê "bảo mẫu" cho hành trình vậy. Và khi xảy ra chuyện, họ có thể đổ lỗi cho người dẫn đầu.

    Các bạn này quên mất trong một chuyến đi xa, tất cả bạn đồng hành đều phải là chỗ dựa cho nhau, và mỗi người đảm nhận những công việc khác nhau của một hành trình. Không ai có thể chịu trách nhiệm cho tính mạng người khác, và không một người bạn đồng hành nào lại phải làm “anh cả” hay "bảo mẫu" nào cả. Một chuyến đi như vậy là không công bằng, và không tôn trọng bạn đồng hành.

    Người bắt đầu một chuyến đi không chuẩn bị cẩn thận cũng giống một đứa trẻ nít dại dột trèo lên xe máy lao ra đường vậy. Nếu gặp tai nạn, đứa trẻ bị thương tích thật tội nghiệp, nhưng tội nghiệp hơn là những người đi đường đã tông phải nó, chẳng liên quan gì, tự dưng mang vạ vào thân và cùng phải chịu tai nạn đó. Đừng biến chuyến đi của bạn thành “vạ” của bạn đồng hành, chỉ vì bạn là một đứa mù mờ, ngây dại, hão huyền và không chuẩn bị gì hết.

    Nhiều người phải bắt đầu việc khám phá tuổi trẻ của mình trong sự cực khổ, và sai lầm xảy ra. Dù đã 18 -20 tuổi, nhưng họ không bao giờ được quyền tự quyết định đi đâu, chơi gì, luôn gặp phải sự phản đối của gia đình, cha mẹ cấm cản, và dẫn đến việc phải… trốn nhà đi chơi. Sau vài vụ tai nạn đọc được trên báo, nhiều cha mẹ cấm 100% không cho con đi chơi, đi du lịch với bạn luôn cho an toàn.

    Nhưng trẻ mà, dù có đọc báo thấy tin chết, nhưng chẳng ai sợ đâu. Nhu cầu khám phá của bạn trẻ lớn hơn nỗi sợ nhiều. Và họ trốn nhà đi. Chuyến đi hóa thành đáng tiếc, vì nó không có sự hỗ trợ và tôn trọng của gia đình, chỉ lén lút và chuẩn bị chắp vá, vội vàng và sợ hãi. Hậu quả không lường trước được.

    Đã đến lúc, cha mẹ và gia đình nên nhìn nhận nhu cầu khám phá, trải nghiệm của con cái mình như một nhu cầu được lớn lên, tôn trọng chuyến đi và hành trình khám phá của họ, giúp họ chuẩn bị để an toàn nhất và không bị thiếu thốn gì khi bước vào hành trình. Nói cho cùng, dù cha mẹ có cấm cản bao nhiêu mà chúng tôi muốn đi thì vẫn cứ đi thôi, chả thể nào cản được, vậy tại sao không hợp tác với con cái như những người lớn?

    Mà cũng thật lạ, phần lớn gia đình Việt Nam không quá giàu có, nhưng rất nhiều người trẻ Việt Nam lại sống và hành động như những cậu ấm cô chiêu. Những sinh viên đại học không biết làm một cái gì trên đời, lái xe máy cũng sợ (vì học cấp 3, ba má chở đi học suốt ngày), ăn cơm quán thì ốm (vì quen ăn ngon), nhưng tự nấu ăn thì không biết (ở nhà ba má nấu).

    Rất nhiều bạn không biết bơi, không biết dùng các thiết bị thông thường, cũng không biết hỏi người xung quanh khi đi lạc… Đến khi ra đời, các cậu ấm cô chiêu này thực sự muốn khám phá thế giới, muốn học hỏi mọi thứ, và lao vào cuộc sống như một chiếc xe đạp không phanh, không kỹ năng, không công cụ… Vậy là chuyện đáng tiếc xảy ra.

    Một chuyến đi có thể “điên rồ” không? Rất nhiều bạn đã truyền miệng nhau “huyền thoại” về những tay chinh phục núi Bà Đen trong 1-2 giờ, hoặc một anh chàng lái xe máy từ Sài Gòn – Hà Nội trong vài chục giờ liên tiếp, xuống xe ở Hà Nội thì xỉu luôn. Và coi đó là anh hùng.
    Sau đó rất nhiều bạn trèo lên núi, cưỡi xe máy y chang. Tất cả đều học đòi cái vinh quang huyền thoại của tuổi trẻ, nhưng chưa có ai hỏi xem bạn lái xe máy đó đã chuẩn bị gì, đã khỏe mạnh ra sao, đã lái xe bao lâu, đã chơi xe thế nào, đã giỏi sửa xe ra sao, hay bạn leo núi đó ngày nào cũng tập thể thao, hay đã chơi môn leo núi mấy năm trời rồi…

    Cái phần khó của một chuyến đi thì không ai thèm học, nhưng ai cũng muốn trở thành yêng hùng nhờ vào cái vinh quang dễ có của một kẻ chinh phục. Tuổi trẻ ai cũng có một thời để say mê, điên cuồng, rực rỡ, hi vọng là rực rỡ hơn nếu mình sống qua được thời gian đó mà không làm hại ai và không tự làm mình bị tai nạn gì dại dột.
    Coi bộ chuyện này mới khó.

    Theo Khải Đơn/ Depplus

    ****

    "Vinh quang" và "chinh phục" kiểu này của các bạn trẻ "có điều kiện", để sống một thời "say mê, điên cuồng, rực rỡ..." thì đúng là chỉ có ở... xứ hạnh phúc nhì thế giới đấy!

    baogt's Avatar

    baogt

     07:07, 25th Feb 2015 #24718 

    Chào bác DK. Lâu quá không thấy bác xuất hiện đấy.



  2. Có 4 người thích bài viết này


  3. #22
    Ngày tham gia
    07-10-2010
    Bài viết
    350
    Thích
    1,581
    Đã được thích 371 lần trong 206 bài viết
    Bác Trucngon cho biết một số thông tin về lượng thời gian của bác. Bác dự định đi và về theo tuyến đường nào, phương tiện, số người...Em xin giúp bác một số thông tin cụ thể.
    Bác tham khảo trước ở đây :

    http://khucquanhanh.vn/diendan/showt...p?t=322&page=6


  4. Có 1 người thích bài viết này


  5. #23
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,228
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Nhà em dự khởi hành vào ngày 14(Thứ Hai) từ Quảng Ngãi bằng tàu hỏa, đến Hà Nội tầm 5 giờ chiều nếu đúng thời gian tàu vào thứ Ba, ngay trong ngày có thể hành quân lên Điện Biên. Đoàn gồm: 2 người là tối đa. Phương tiện dự định :xe máy(Để chu du lên Mường Nhé...và chạy về Hà Nội). Lịch đi dự đến chiều thứ bảy có mặt ở Hà Nội để Chủ Nhật gặp gỡ các bác trong trang nhà và xin sách từ cụ Tài Tăng. Khả năng 7 giờ 30 tối nhà em sẽ leo tàu về Quảng Ngãi.
    Nhờ bác một số việc sau:
    Thuê hộ em một con xe máy đủ khỏe để cỡi.
    Tham mưu cho em cung đường về và đi trong tầm thời gian trên cùng với các điểm nghỉ ngơi trên đường, những gì cần thiết để thực hiện chuyến đi.....
    Nếu bác đi cùng thì hay quá! bác Mực nhỉ?

  6. Có 2 người thích bài viết này


  7. #24
    Ngày tham gia
    07-10-2010
    Bài viết
    350
    Thích
    1,581
    Đã được thích 371 lần trong 206 bài viết
    Đối với mỗi phượt thủ, đường Tây Bắc – Cực Tây Tổ quốc là một cung không thể không trải nghiệm trong đời. Theo Mực Tàu, những con đường Tây Bắc có ‘’ độ phê ‘’ chỉ đứng sau đường Hà Giang. Cheo leo trên sườn núi cao, đường hẹp, cua gắt và độ dốc là điểm nổi bật của đường Tây Bắc. Trong ‘’ Bốn điểm một đỉnh ‘’ thì điểm ‘’ cực Tây ‘’ và đỉnh Phan – Xi – Păng thuộc về Tây Bắc. Trong ‘’ Tứ đại đèo ‘’ Thì Tây Bắc chiếm tới ba đèo lớn. Núi cao, vực sâu. Khí hậu - Thủy văn đa dạng đã làm nên cảnh đẹp cuốn hút bao người cầm bút, bao tay máy phải lòng xưa nay. Với khoảng hai mươi dân tộc ít người, mật độ thưa thớt. Do xa cách về địa lý, dân cư Tây Bắc ít nhiều vẫn giữ được nét văn hóa độc đáo riêng. Được giao lưu, sinh hoạt cùng đồng bào cũng là động lực thúc đẩy cho mỗi phượt thủ lên đường. Có những phượt thủ nhiều lần trải nghiệm Tây Bắc mà vẫn chưa hết đam mê. Có nữ phượt thủ Sào gòn từng ba lần độc hành Tây – Bắc vẫn quyết lên tới A – Pa – Chải mới thôi.
    Cung phượt này của bác Trucngon đòi hỏi có sức khỏe, quyết tâm và đam mê thật sự. Để có chuyến đi cho đáng chuyến đi, một chuyến đi ‘’ để đời ‘’ thì 5 ngày là không đủ thời gian bác thăm các thắng cảnh, các di tích lịch sử. Bác không có điều kiện ‘’ ba cùng ‘’ với đồng bào các dân tộc. Điều đầu tiên em góp ý với bác nên dự trù thêm 2 ngày. Xem lịch của bác em thấy bác xuất hành vào thứ Hai ngày 14/9. Vậy bác có thể xuất hành vào thứ Bảy ngày 12/9. Như vậy, bác tranh thủ được 4 ngày thứ Bảy và Chủ nhật.
    Em sơ bộ thế này để bác phấn đầu về thời gian :
    - N1 ( đêm ) : Quảng ngãi – Hà nội.
    - N2 ( Ngày để ngắm QL6 qua kính ô – tô ) : Hà nội – Điện biên.
    - N3 : Xin giấy phép của ban chỉ huy biên phòng tỉnh ĐB. Thăm di tích ĐBP. Chạy về TT Mường chà nghỉ. ( ĐB – MC = 80 km )
    - N4 : Mường chà – A – Pa – Chải = 170km. Tối ăn nghỉ tại đồn biên phòng.
    - N5 : A- Pa – Chải – Mường Lay ( 230 km ) – Lai châu ( 105 ) km.
    * Từ Lai châu nếu muốn thăm Sa – Pa thì chạy sớm về Sa – Pa. Thăm SP đến chiều lên xe khách về HN . Hoặc chạy xuống Lào cai ( khoảng 35 km ) lên tàu lửa, xe khách về HN. Đoạn này qua đèo Ô – Quy – Hồ.
    * Từ Lai châu về Mường lò ( 220 km ). Cung này qua rất nhiều danh thắng. Đèo Khau Phạ. Đêm ăn ngủ tại cơ sở. Sáng hôm sau về sớm. ML – HN = 180 KM.
    Trên đây là dự cung như vậy. Thực tế có rất nhiều thay đổi. Vì vậy, bác phải linh hoạt trong từng thời điểm để tiết kiệm thời gian.
    Một ảnh hưởng rất lớn đối với chuyến đi này là : Thời tiết. Tháng này là mùa mưa lũ của Tây Bắc. Đá lăn, đất lở, lũ dâng là điều khó tránh.

    '' Ôm '' của MT : Nữ phượt thủ Sài gòn nhiều lần độc hành Tây Bắc. Chuyến này mới lên được cực Tây :



    muctau's Avatar

    muctau

     07:30, 20th Jul 2015 #24816 

    Thuê từ HN. Cho lên ô - tô đến ĐB. Vừa nhanh vừa đỡ mệt cụ ợ !

    No Avatar

    lixeta

     07:23, 20th Jul 2015 #24815 

    Thuê xe máy ở ĐB để đi xong rồi "bùng" luôn à?



  8. Có 2 người thích bài viết này


  9. #25
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,228
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Hì hì! Cảm ơn bác Mực! Thời gian nhà em không nhiều tuy ý chí và quyết tâm đến với Tây bắc là khá cao. Vậy nhà em tạm đưa lịch dư lày, bác xem qua rồi bàn tiếp ạ!
    Ngày 1: QN - HN(Tàu khởi hành từ 13 giờ 30 chiều).
    Ngày 2: Hà Nội - Điện Biên: Tàu đến ga tầm 5 giờ, tối đêm ấy ngồi xe vù Điện Biên trong đêm.
    Ngày 3: Điện Biên - Mường Chà - 317: Sáng làm thủ tục xin giấy phép biên phòng, lang thang một số di tích sau đó ù vào 317 nghỉ đêm.
    Ngày 4: Leo cột mốc - Về lại Mường Chà, nếu sớm có thể đi thêm tí nữa.
    Ngày 5 và 6: Đạp đất Lai Châu, Sin Hồ.......Hà Nội(Ưu tiên nghỉ những nơi có danh thắng). Chiều tối thứ 7 về HN là đẹp nhất.
    Ngày 7: Giao lưu với anh em tí, tối nhà em lại ra ga.
    * Toàn bộ hướng xuống Hà Nội ta đi bằng xe máy.
    Bác Mực nghiên cứu thêm!

    trucngon's Avatar

    trucngon

     08:46, 20th Jul 2015 #24817 

    Thuê ở Hà Nội và bỏ lên xe đò đi Điện Biên ạ!

    No Avatar

    lixeta

     07:23, 20th Jul 2015 #24814 

    Xe máy lấy ở đâu?



  10. Có 2 người thích bài viết này


  11. #26
    Ngày tham gia
    07-10-2010
    Bài viết
    350
    Thích
    1,581
    Đã được thích 371 lần trong 206 bài viết
    ( …
    Ngày 1: QN - HN(Tàu khởi hành từ 13 giờ 30 chiều).
    Ngày 2: Hà Nội - Điện Biên: Tàu đến ga tầm 5 giờ, tối đêm ấy ngồi xe vù Điện Biên trong đêm.
    Ngày 3: Điện Biên - Mường Chà - 317: Sáng làm thủ tục xin giấy phép biên phòng, lang thang một số di tích sau đó ù vào 317 nghỉ đêm.
    Ngày 4: Leo cột mốc - Về lại Mường Chà, nếu sớm có thể đi thêm tí nữa.
    Ngày 5 và 6: Đạp đất Lai Châu, Sin Hồ.......Hà Nội(Ưu tiên nghỉ những nơi có danh thắng). Chiều tối thứ 7 về HN là đẹp nhất.
    ….)
    - N3 : 6h30 có mặt tại ĐB. Thời gian tham quan không nhiều lắm. Đáng kể là thời gian chờ giấy phép của ban chỉ huy biên phòng.
    Nếu 10h xuất phát tại ĐB thì tốt nhất là ngủ tại Mường Toong. ( khoảng 185 km ). Đường hiểm trở, nhiều cảnh đẹp. Không nên đi dài hơn. Có thể liên hệ ngủ bản.
    - N4 : Xuất phát lúc 6h. Đến 317 lúc 7h45 ( 70 km ). Trên đường đi tranh thủ ăn sáng bằng lương khô. Nếu có hàng quán thì + 15 ph.
    - Do liên hệ trước với 317, ta vào báo cáo nhanh, lên Mốc ngay.
    Đối với lính biên phòng thì thời gian lên – xuống mốc khoảng 5h ( kể cả thời gian nghỉ ). Đối với khách thì nhiều hơn. Đã có khách bỏ cuộc.
    Nếu về đến 317 lúc 17h. Ăn chiều xong, 19h chạy về Mường Toong ngủ.
    ( Dự là như vậy. Có thể ngủ lại 317 vì chưa tính thời gian tham quan chợ cửa khẩu, thời gian chụp choạch )

    Em dự cung lên là như vậy. Cung về khó quá vì còn khoảng 40 tiếng cho cự ly hơn 800km. Mà đoạn này thì đường sá hiểm trở, nhiều cảnh đẹp.

    Em chuẩn bị cho bác 2 mũ bảo hiểm. Tất nilon chống mưa.
    Cơ số lương khô, sữa, cá hộp , thịt hộp, tăm, giấy vệ sinh …
    Thuê xe máy, đặt vé ô – tô .
    Bác cho cỡ mông của xế và ôm để em kính tặng 10 quần lót. Loại dùng 1 lần. Khỏi phải giặt phơi, cần thiết thay cho lá rừng khi hữu sự.

    muctau's Avatar

    muctau

     22:15, 20th Jul 2015 #24819 

    Để trả lời bạn, mình sẽ viết một bài về kinh nghiệm lên 317 mà mình đã trải.

    No Avatar

    nosco_huong

     21:13, 20th Jul 2015 #24818 

    em nghe nói giờ xin phép thẳng trên 317 kg biết có đúng kg ạ. nếu đc thế thì chạy thẳng 317 cho tiết kiêm th.gian



  12. Có 3 người thích bài viết này


  13. #27
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,228
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Thời gian thêm cũng khó dù rất muốn bác Mực ơi!
    Như thế này nhé bác! Như đã nói, chúng ta có hai ngày để lang thang từ 317 về HN(Dự vào chiều thứ bày). Tuy nhiên nếu khoảng 40 tiếng cho 800 cây số hơi căng cho lịch đi như bác nói thì khả năng chúng ta có thể kéo sang đêm và một phần sáng Chủ Nhật. Cố gắng tầm trưa về Hà Nội, nghỉ ngơi chốc rồi giao lưu với anh em trong diễn đàn. Đến 19 giờ, nhà em xin phép ra ga hồi gia vậy! Tàu chạy lúc 19 giờ 30.
    Bác xem thế có khá hơn chút nào không?
    Còn chuyện mông xế hay mông ôm thì em chịu! Để hỏi 1080 đã! Nhưng nhà em nghỉ chuyện đó để ôm nào lo ôm nấy đi ạ!

  14. Có 2 người thích bài viết này


  15. #28
    Ngày tham gia
    07-10-2010
    Bài viết
    350
    Thích
    1,581
    Đã được thích 371 lần trong 206 bài viết
    Nếu quyết tâm và sức khỏe, thời tiết cho phép. Cố gắng chạy đêm từ A - Pa - Chải về Mường chà. Gặp đâu ngủ đấy. ( Khi ngược A - Pa - Chải thì liên hệ cắm vài cơ sở trước. Lúc về chủ động alo lấy cái ăn, chỗ ngủ )
    N5 và N6 là hai ngày chạy vất vả. Đường không hiểm trở như đoạn ĐB - A - Pa - Chải nhưng cự ly xa, nhiều địa danh có cảnh đẹp. Than uyên, Kim, La - Pán - Tẩn, Khau Phạ, Tú lệ , Suối Giàng...là những nơi có cảnh đẹp. Nên dành '' giờ vàng '' để chụp ảnh. Đêm thứ Bảy đánh chén giao lưu với các noọng Thái ở bản Loỏng.
    Vụ quần lót là em nói nghiêm túc đấy. Vậy các bác tự chọn nhé. Loại quần dùng một lần có bán trong siêu thị hoặc các cửa hàng phục vụ cho dân phượt. Loại này mềm, rất ôm và thoáng hạn chế '' lên men ''. Ngồi xe lâu cũng không cảm thấy bí, nóng.

  16. Có 1 người thích bài viết này


  17. #29
    Ngày tham gia
    02-10-2010
    Bài viết
    4,228
    Thích
    191
    Đã được thích 1,200 lần trong 819 bài viết
    Hì hì! Cụ chu đáo quá! Nhưng chuyện đấy để nhà em rón rén lo cũng được. Cái đáng lo nhất vẫn là sự thiếu hụt về thời gian bởi cả nhà em và ôm đều vướng. Cụ tính xem cung đường nào đơn giản hơn, ngắn hơn chút nữa được không ạ?
    Chúng ta tiếp tục đẽo ạ!

  18. Có 2 người thích bài viết này


  19. #30
    Ngày tham gia
    07-10-2010
    Bài viết
    350
    Thích
    1,581
    Đã được thích 371 lần trong 206 bài viết
    Cân nhắc, gọt đẽo mãi ( Dân phượt gọi là cắt cung, bẻ cung ) em thấy đường về dư lày :
    - Bỏ một phần QL6 vì khi đi đã qua rồi.
    - Bỏ đoạn qua Lai châu cho đỡ thời gian .
    Từ A - Pa - Chải chạy Mường Lay = 233 km.
    Mường Lay - Mù cang chải = 221 km
    Mù cang chải - Mường Lò = 88 km
    Mường Lò - Hà nội 187 KM
    Tổng khoảng 730 km. Nếu tranh thủ chạy tối n4 từ A - Pa - Chải về phía Mường Lay thì đủ thời gian về tới Hà nội lúc 11h ngày Chủ nhật. Bên cạnh đó, vẫn tận dụng '' giờ vàng '' để chụp ảnh, ăn nghỉ trong bản. Nếu không ngủ bản, bỏ qua một vài thắng cảnh thì đêm trước đã có mặt tại Hà nội. Đường này chỗ ăn nghỉ không khó. Gặp đâu, ăn ngủ đấy.

  20. Có 3 người thích bài viết này


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •