PDA

Xem bản đầy đủ : Tìm hiểu các loại vũ khí trên thế giới



trucngon
03-03-2011, 03:40 PM
F-22 Raptor-Hoa kì

Nhằm vượt Nga trong cuộc chạy đua vũ trang, Mỹ đẩy mạnh việc chế tạo máy bay chiến đấu thế hệ thứ năm. Sản phẩm đầu tiên là chiến đấu cơ F-22 có nhiều tính năng đáng kể, tuy nhiên, loại máy bay này vẫn còn nhiều hạn chế.

Những năm 1990, nước Nga ngập đầu trong khó khăn, nhưng vũ khí của họ, đặc biệt là những hệ thống phòng không hiện đại và các loại máy bay thế hệ thứ tư như Mig-29, Su-27 vẫn đến được nhiều quốc gia ưa chuộng.

Điều này thách thức thế độc tôn quân sự của Mỹ. Ba công ty của Mỹ là Lockheed Martin, Boeing và General Dynamic đã được giao nhiệm vụ cùng phối hợp để thiết kế một loại máy bay thế hệ thứ năm, vượt trội hơn hẳn các máy bay thế hệ thứ tư đang thống lĩnh bầu trời thế giới. http://www.khoahoc.com.vn/photos/image/2009/06/05/f22-1.jpg
Máy bay F-22 đang biểu diễn.
Theo đó, máy bay thế hệ thứ năm cần phải thỏa mãn những yêu cầu hết sức ngặt nghèo:

* Tàng hình: Phải có khả năng tác chiến 24/7 mà không bị radar đối phương phát hiện
* Phải có khả năng bay tuần tiễu ở tốc độ siêu âm, có thể đạt được tốc độ Mach 1,5 (510m mỗi giây) mà không cần đốt nhiên liệu lần hai.
* Phải cực kỳ linh hoạt, cho phép thao diễn tốt ở tốc độ cao
* Hệ thống radar nhạy bén, cho phép phi công luôn kiểm soát được trận chiến ở mọi hướng
* Có khả năng phối hợp tốt cùng với các máy bay cũng như các khí tài khác

Dựa trên mẫu thiết kế ra mắt năm 1990 là YF-22, đến tháng 4/1997, chiếc F-22 đầu tiên đã ra đời và được đặt tên là Raptor (có nghĩa là chim ăn thịt). Tháng 9/2002, Không quân Hoa Kỳ quyết định đổi tên chiếc máy bay thành F/A-22 để miêu tả khả năng tấn công toàn diện của nó bao gồm tất cả các mục tiêu trên không. Đến tháng 12/2005, chiếc máy bay được đổi tên thành F-22A sau khi hoàn thành các bài kiểm tra về khả năng chiến đấu. http://www.khoahoc.com.vn/photos/image/2009/06/05/f22-2.jpg
Khoang vũ khí chính trong thân F-22


F-22 bắt đầu được sản xuất hạn chế từ tháng 8/2001 với số lượng 49 chiếc tại nhà máy của Lockheed Martin và theo các hợp đồng mà không quân Mỹ đã ký thì cho đến năm 2011, họ sẽ mua 183 chiếc F-22.

Mặc dù nhu cầu về loại máy bay này của Không quân Mỹ là 381 chiếc nhưng do thiếu kinh phí nên dự án về F-22 đã được Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gate chính thức đình chỉ vô thời hạn.
Vì thế, tại thời điểm tháng 7/2008, số F-22 mà không quân Hoa Kỳ đã được giao là 122 chiếc.

Hiện nay, Lockheed Martin đang có chương trình nghiên cứu để chế tạo ra phiên bản tấn công mặt đất chuyên dụng cho F-22 là FB-22 với cánh delta, tầm bay xa và khả năng mang đến 15.000kg vũ khí (trong đó có 4.500 kg được treo bên ngoài) và phiên bản F-22N có thể sử dụng trên tầu sân bay.

Công nghệ chế tạo

Vật liệu chế tạo F-22 gồm: 39% ti tan, 24% composite, 16% nhôm và 1% chất dẻo nhiệt theo khối lượng. Titan được sử dụng với khối lượng lớn để chịu lực và chịu nhiệt cho các chi tiết trọng yếu. Sợi composite các bon được sử dụng để bao bọc khung thân, cửa hút khí, cánh máy bay giúp gia tăng khả năng tàng hình.

Buồng lái F-22 được thiết kế hiện đại với những màn hình LCD 6 màu, điều khiển bằng hệ thống điện tử Kaiser, có khả năng hiển thị các mục tiêu trên không cũng như trên mặt đất. Ngoài ra, các mối nguy hiểm cùng với dữ liệu tìm kiếm mục tiêu hiển thị trên hai màn hình LCD khác.

Hệ thống hiển thị hình ảnh trên mũ bay phi công (HUD) sẽ cung cấp các thông số như tình trạng mục tiêu, tình trạng vũ khí và giúp phi công ngắm bắn. Các thông số hiển thị trên HUD sẽ được một camera ghi lại để phân tích sau trận chiến.

Hệ thống vũ khí

F-22 được trang bị một khẩu pháo 6 nòng M61A2 phía bên cánh phải, ngay phía trên cửa lấy khí. Tuy nhiên, 480 viên đạn dự trữ chỉ giúp vũ khí này có tác dụng trong một thời gian ngắn vì khẩu pháo cỡ nòng 20 mm này có thể
bắn với tốc độ 100 phát đạn mỗi phút. http://www.khoahoc.com.vn/photos/image/2009/06/05/f22-3.jpg
F-22 với tên lửa AIM-9 Sidewinder gắn ở mấu cứng trên cánh.

F-22 có ba khoang vũ khí có thể đóng mở được nằm trong thân: một khoang lớn phía dưới thân và hai khoang nhỏ phía bên cạnh cửa hút gió. Ngoài ra nó cũng có bốn mấu cứng ở cánh, thường chỉ để gắn thùng dầu phụ trong những phi vụ bay tuần tiễu, tuy nhiên cũng có thể gắn tên lửa, điều này sẽ làm giảm khả năng tàng hình rất nhiều.

Vũ khí mang theo của F-22 có thể thay đổi tùy theo nhiệm vụ. Để không chiến, F-22 sẽ mang theo 6 tên lửa AIM-120C AMRAAM tầm xa (tầm bắn 90 km) và hai tên lửa AIM-9 Sidewinder ở hai khoang cạnh thân.

Để tấn công mặt đất, bốn tên lửa AIM-120C ở khoảng giữa thân sẽ được thay bằng hai bom thông minh GBU-32 JDAM loại 204 kg ( hoặc bỏ cả 6 tên lửa AMRAAM để thay bằng hai bom GBU-30 JDAM loại 454 kg), Trong nhiệm vụ tuần tiễu, F-22 chỉ mang theo bốn thùng dầu phụ và 8 tên lửa tầm ngắn AIM-9. http://www.khoahoc.com.vn/photos/image/2009/06/05/f22-4.jpg
Lắp tên lửa AIM-120C lên F-22.

Radar AN/APG-77 của F-22 được hai công ty Northrop Grumman và Raytheon sản xuất. Mỗi radar này chứa 2.000 thiết bị truyền dẫn tín hiệu, cho phép phát sóng với tần số thay đổi trên một dải băng thông rộng, giúp F-22 tránh được việc bị phát hiện bởi những dàn radar thụ động của đối phương.

Thiết bị thông tin liên lạc và định vị trên F-22 có tên TRW CNI được Boeing sản xuất có nhiệm vụ đảm bảo liên lạc trong suốt hành trình, chia sẻ mục tiêu trong những nhiệm vụ phối hợp và nhận biết bạn - thù. Ngoài ra, F-22 còn trang bị thiết bị dẫn đường bằng laser LTN-100G và hệ thống GPS cùng cảm biến hạ cánh sản xuất bởi Northrop Grumman.

Hệ thống động cơ

F-22 được trang bị hai động cơ Pratt & Whitney F-119-100. F-119 là loại động cơ tua bin khí cực mạnh, có thể tạo ra lực đẩy lên tới 156 kN.

Tuy nhiên, động cơ F-119 chỉ là loại động cơ có khả năng chỉnh hướng phụt 2D, nghĩa là miệng xả của F-119 chỉ có thể chỉnh hướng theo hướng trên dưới, lạc hậu hơn các loại động cơ chỉnh hướng phụt đa hướng của máy bay Mig-29OVT và Su-35BM của Nga, do đó khả năng thao diễn của F-22 vẫn thua kém những loại máy bay này. http://www.khoahoc.com.vn/photos/image/2009/06/05/f22-5.jpg
Thử nghiệm lực đẩy động cơ F-119-100 trang bị trên F-22.

Việc sản xuất F-22 là kết quả của sự phối hợp đầu tư của rất nhiều công ty sản xuất thiết bị lớn với những công nghệ tiên tiến hàng đầu nên giá thành của F-22 bị đội lên đến mức khủng khiếp. Toàn bộ chi phí cho chương trình phát triển F-22A cho đến lúc sản xuất xong 141 chiếc đầu tiên vào tháng 5/2009 là 65 tỷ USD, nghĩa là bình quân 461 triệu USD triệu một chiếc.

Mặc dù nhà sản xuất cho biết nếu sản xuất với số lượng lớn, giá thành của F-22 có thể giảm xuống đến mức 137,5 triệu USD mỗi chiếc nhưng điều này xem ra khó thành hiện thực vì Chính phủ Mỹ đã dừng chương trình F-22 và loại máy bay này cũng bị cấm không được xuất khẩu.

Dù cho là loại máy bay chiến đấu hao tiền tốn của nhất trên thế giới, F-22 vẫn chưa đạt đến độ hoàn hảo cần có. Những trục trặc kỹ thuật vẫn xảy ra, điển hình là vụ phi công F-22 bị mắc kẹt trong buồng lái ngày 10/4/2006 khiến các nhân viên cứu hộ phải dùng đến cưa máy để giải thoát. Trầm trọng hơn, hai vụ tai nạn xảy ra vào tháng 12/2004 tại Nevada và ngày 25/3/2009 khiến không quân Mỹ mất toi hai chiếc máy bay đắt đỏ và một phi công thiệt mạng.

Dù sao, khi máy bay Sukhoi T-50 của Nga chưa ra đời, F-22 vẫn mang trong mình niềm kiêu hãnh là chiếc máy bay thế hệ thứ năm duy nhất trên toàn cầu, biểu tượng đáng để các quốc gia muốn đối đầu với Mỹ cần cân nhắc. Gần đây, khi vấn đề hạt nhân tại bán đảo Triều Tiên trở nên căng thẳng, Mỹ đã gia tăng sự hiện diện quân sự của mình tại khu vực Đông Bắc Á, trong đó có việc điều 12 "siêu" máy bay F-22 tới căn cứ không quân Kadena trên đảo Okinawa, phía Nam Nhật Bản.

Theo Electronics
Loại chiến đấu cơ này đang nằm trong danh mục cấm xuất khẩu vũ khí của chính phủ Hoa Kì[/b]

trucngon
04-03-2011, 10:09 AM
Máy bay ném bom B-1B Lancer Hoa kì!
http://i1106.photobucket.com/albums/h364/nghiahoa_01/79484_big.jpg
B-1 là trụ cột trong số các máy bay ném bom tầm xa của Mỹ. Nó có thể phóng ra nhiều vũ khí chính xác và không chính xác, chống lại đối thủ ở bất kỳ đâu trên thế giới một cách nhanh chóng và chỉ sau một thời gian ngắn.
Cấu tạo cánh/thân máy bay kết hợp với thiết kế hình học có thể thay đổi và động cơ phản lực cánh quạt đẩy làm B-1 có thể di chuyển với khoảng cách lớn hơn, tốc độ nhanh hơn. Cấu tạo cánh tiên tiến được sử dụng cho cất, hạ cánh và chuyến bay trên độ cao lớn. Thiết kế đuôi máy bay hiện đại làm máy bay có thể bay với tốc độ cả trên và dưới âm thanh. Tốc độ của B-1 và trọng tải lớn là nhân tố quan trọng trong một chiến dịch.
Đặc điểm chính
Chức năng chính: Máy bay ném bom hạng nặng, tầm xa, đa chức năng
- Nhà sản xuất: Boeing
- Chiều dài: 44,5 mét
- Sải cánh: 41,8 mét
- Chiều cao: 10,4 mét
- Trọng lượng không tải: 86,183 kg
- Trọng lượng tối đa khi cất cánh: 216,634 kg
- Tốc độ: trên 1.448 km/h
- Phi hành đoàn: 4 người (chỉ huy chuyến bay, phi công phụ, sĩ quan phụ trách hệ thống tấn công và sĩ quan phụ trách hệ thống phòng thủ)
- Vũ khí: 3 khoang có thể chứa 84 quả bom Mk-82 hoặc thuỷ lôi Mk-62, 30 quả bom mẹ CBU-87/89 và 24 quả bom do hệ thống định vị toàn cầu hướng dẫn GBU-31 hoặc Mk-84.
http://i1106.photobucket.com/albums/h364/nghiahoa_01/100914-F-9734P-955.jpg
Lắp Bom MK-62 trên B1B-lancer
Các thiết bị tiên tiến được áp dụng trên máy bay B-1 bao gồm hệ thống radar tấn công thu nhận hình ảnh tổng hợp, thiết bị báo mục tiêu di động dưới mặt đất, radar theo dõi mặt đất, hệ thống định vị toàn cầu/hệ thống dẫn đường quán tính vô cùng chính xác, bộ kiểm soát công nghệ điện tử hàng không, radar Doppler, dụng cụ đo độ cao radar. Những nhân tố này giúp phi hành đoàn định hướng trên toàn cầu, lựa chọn vị trí của máy bay một cách chính xác mà không cần sự trợ giúp từ dưới mặt đất, cập nhật thông tin, mục tiêu của chuyến bay, điều phối hoạt động trong chuyến bay và ném bom chính xác.
http://i1106.photobucket.com/albums/h364/nghiahoa_01/72697_big.jpg
Động cơ GE F101 sử dụng cho B-1B
Ngoài ra, hệ thống cảnh báo, vị trí radar, biện pháp đối phó hồng ngoại giúp máy bay có thể thâm nhập những vùng không phận nóng bỏng. B-1 có thể phát hiện nguy cơ từ đối thủ và áp dụng biện pháp đối phó hợp lý.
Sau khi chiến tranh lạnh kết thúc, các B-1Bs được chuyển đổi sử dụng vũ khí thông thường, 32 chiếc dừng hoạt động, niêm cất từ năm 2001, 68 chiếc còn lại được nâng cấp, hoán cải để tăng khả năng mang vác, sử dụng cùng lúc nhiều loại vũ khí thông thường. khả năng trong tương lai bao gồm radio kỹ thuật số mới, màn hình hiển thị buồng lái và cải tiến bộ cảm biến được cải thiện hệ thống đối phó điện tử, máy thu cảnh báo radar, năng lực vận chuyển bên ngoài và tích hợp các loại vũ khí mới.
http://i1106.photobucket.com/albums/h364/nghiahoa_01/090505-F-9919G-540.jpg
Buồng lái của B-1B lancer
Hiện nay, Lầu Năm Góc đang cải tiến loại máy bay này trong chương trình cập nhật nhiệm vụ thông thường. Theo đó, B-1 có sức tàn phá lớn hơn, thời gian sử dụng lâu hơn. Với vũ khí chính xác thu nhỏ, như bom bán kính nhỏ, sắp được trang bị, phi hành đoàn có thể nhận biết tình hình nhanh hơn, chính xác hơn và việc áp dụng biện pháp đối phó điện tử hợp lý được tăng cường.
Loại máy bay này cũng nằm trong danh mục cấm xuất khẩu của chính phủ Hoa kì.

trucngon
02-05-2011, 01:53 PM
JH-7 là máy bay ném bom chiến thuật của không quân và không quân thuộc hải quân Trung Quốc. Đây là một trong những thiết kế của Trung Quốc có tỉ lệ nội địa hóa rất cao kể từ khâu thiết kế tới chế tạo.
http://i1084.photobucket.com/albums/j414/trucngon_12/jh7bia.jpg
Lịch sử phát triển

Năm 1973, Bộ công nghiệp hàng không Trung Quốc bắt đầu đưa ra lý thuyết máy bay ném bom chiến thuật siêu âm nhằm thay thế vai trò máy bay ném bom hạng nhẹ H-5 và Q-5 đang phục vụ trong Không quân Trung Quốc. Nhiệm vụ phát triển được giao cho viện 603 (viện thiết kế máy bay Tây An).

Đầu năm 1977, Hội đồng Nhà nước và Ủy ban quân sự Trung Ương quyết định phê chuẩn chương trình phát triển máy bay ném bom mới. Viện 603 chịu trách nhiệm là nhà thiết kế máy bay chính, nhà máy chế tạo máy bay Tây An làm nhiệm vụ sản xuất. Việc phát triển động cơ được giao cho nhà máy 403 (Nhà máy chế tạo động cơ hàng không Tây An). Ban đầu, tên hiệu máy bay được gọi là Hong-7 (H-7).

Những năm 1980, giống như hầu hết các chương trình quốc phòng khác thì dự án H-7 gần như dừng lại để dành cho ưu tiên phát triển kinh tế Trung Quốc thời điểm đó. Tuy vậy, do quân đội đang rất cần thay thế máy bay ném bom quá lạc hậu H-5. Nên năm 1982, lãnh đạo Trung Quốc đã nhất chí ưu tiên kinh phí phát triển H-7.

Năm 1985, dự án H-7 một lần nữa phải đối mặt với việc bị hủy bỏ, nhưng rất may sau đó nó đã được “hồi sinh”.

Nguyên mẫu H-7 hoàn thiện tháng 8/1988 và tiết lộ lần đầu tháng 12/1988 ở triển lãm hàng không quốc tế Farnborough. Cũng năm đó, H-7 thử nghiệm cất cánh thành công và để phù hợp với yêu cầu nhiệm vụ mới thì nó chính thức đổi tên thành JH-7. Chữ “JH” phiên âm tiếng Trung là Jianjiji Hongzhaji (tiêm kích – bom).

Đầu những năm 1990, JH-7 lại một lần nữa đứng trước nguy cơ “loại bỏ” khi Trung Quốc tiến hành nhập khẩu máy bay chiến đấu tiên tiến Sukhoi Su-27 và Su-30 từ Nga. Nhưng một lần nữa, JH-7 lại “gặp may” nó vẫn được phát triển và đưa vào trang bị trong lực lượng Không quân của Hải quân Trung Quốc năm 1992.

Không quân Trung Quốc ban đầu đã không đồng ý tiếp nhận JH-7 vì họ cho rằng loại máy bay này sử dụng công nghệ cũ và trang bị động cơ không đáng tin cậy. Phải tới năm 2004, không quân mới chấp thuận biên chế JH-7 sau một số cải tiến hệ thống điện tử và vũ khí với công nghệ hiện đại.

Thiết kế của JH-7

JH-7 là máy bay tiêm kích – bom thiết kế và trang bị cho không quân thuộc Hải quân Trung Quốc với vai trò chủ yếu là chống hạm.

Phiên bản JH-7 trang bị radar điều khiển hỏa lực Type 232 H Eagle Eye (mắt đại bàng) để thực nhiệm vụ không đối không và không đối hải. “Mắt đại bàng” tồn tại điểm thiếu sót lớn nhất là không thể hỗ trợ các cuộc tấn công bằng vũ khí chính xác cao trên đất liền.

JH-7 còn lắp thiết bị nhận diện bạn - thù, thiết bị đối phó điện tử, radar cảnh báo sớm, thiết bị gây nhiễu chủ động/bị động.

JH-7 vũ trang pháo hai nòng tự động GSh-23L cỡ 23mm có tốc độ bắn 300 viên/phút. Nó có 9 giá treo (6 giá dưới cánh, 2 giá ở đầu mút cánh và 1 ở dưới thân) mang tổng cộng 9.000kg vũ khí các loại.

http://i1084.photobucket.com/albums/j414/trucngon_12/jh7-6.jpg
Trong nhiệm vụ không đối hải, JH-7 mang 4 tên lửa đối hạm cận âm YJ-81 và 2 tên lửa không đối không tầm ngắn PL-5C/E cùng 1.400 lít nhiên liệu phụ. Máy bay khi đó sẽ bay ở độ cao thấp nhằm tránh sự phát hiện của radar đối phương và phóng YJ-81 khi cách tàu mục tiêu khoảng 30-40km.

Ngoài ra, JH-7 có khả năng mang 20 quả bom không điều khiển loại 250kg cho nhiệm vụ đối đất. Để mang số bom lớn như vậy, trên các giá treo JH-7 lắp hệ thống giá phụ .

Máy bay trang bị hai động cơ tuốc bin phản lực cánh quạt đẩy Roll – Royce Spey Mk202 cho phép đạt tốc độ tối đa 1.808km/h, tầm hoạt động gần 4.000km, trần bay 16.000m.
http://i1084.photobucket.com/albums/j414/trucngon_12/images691322_02.jpg

Cải tiến nổi bật của JH-7A

Lực lượng Không quân Trung Quốc “không chịu tiếp nhận” JH-7 do nó không đáp ứng yêu cầu mà không quân đặt ra. Đặc biệt, đó là nó không có khả năng thực hiện nhiệm vụ tấn công bằng vũ khí chính xác cao mà đây lại là yêu cầu không thể thiếu của chiến tranh hiện đại.

Vì vậy, cơ quan thiết kế Tây An đã cải tiến JH-7 với công nghệ mới, tiên tiến hơn.

Cấu trúc thân JH-7A sử dụng vật liệu composite và hợp kim làm giảm trọng lượng rỗng của máy bay (khoảng 400kg) trong khi trọng lượng cất cánh tối đa tăng thêm 10%.
http://i1084.photobucket.com/albums/j414/trucngon_12/jh7-9.jpg
JH-7A trang bị radar điều khiển hỏa lực đa chức năng JL-10A với 11 chế độ làm việc gồm: đánh chặn tầm trung, không chiến tầm ngắn, tấn công mục tiêu mặt biển/mặt đất, định vị… . Radar có tầm phát hiện mục tiêu tới 80km và cự ly theo dõi 40km.

Buồng lái cải thiện hơn về sự “tiện nghi” với màn hình HUD và hai màn hình LCD đa năng hiển thị thông tin liên quan đến chuyến bay, tình trạng vũ khí.

JH-7A có tới 11 giá treo vũ khí (6 dưới cánh, 2 ở đầu mút cánh, 1 dưới thân và 2 dưới thân gần vị trí cửa hút khí).


Cấu hình vũ khí của JH-7A cũng tương tự JH-7 nhưng bổ sung khả năng mang vũ khí tấn công chính xác cao như: tên lửa chống radar YJ-91, tên lửa không đối đất dẫn đường TV KD-88 và bom dẫn đường bằng laze loại 250kg.

Phiên bản cải tiến JH-7A trang bị động cơ tuốc bin phản lực cánh quạt đẩy WS-9 (mẫu sao chép từ động cơ Mk202).

JH-7 còn có một phiên bản dành cho mục đích xuất khẩu là FBC-1 Flying Leopard. Nhưng hiện tại không có bất kỳ khách hàng quốc tế nào ngó ngàng tới FBC-1.

Ngày nay, trong biên chế Không quân thuộc Hải quân Trung Quốc có ba trung đoàn JH7/7A nằm ở ba hạm đội. Không quân Trung Quốc có sự phục vụ của một trung đoàn JH-7A. [justify:3iimmqog]N. Hoàng[/justify:3iimmqog]

trucngon
12-10-2011, 10:05 AM
Sứ mệnh của hệ thống tàu đổ bộ cơ động nhất thế giới


Hiện nay, các tàu đổ bộ mang trực thăng lớp Wasp (ong bắp cày) đang biên chế trong lực lượng Hải quân Mỹ là những tàu đổ bộ lớn nhất thế giới, và cũng là những tàu đổ bộ được thiết kế đặc biệt nhất để sử dụng cả tàu đổ bộ đệm khí và máy bay tiêm-cường kích AV-88 Harrier-2.

Tàu đổ bộ mạnh, cơ động nhất thế giới
Chiến tranh Lạnh kết thúc cũng là lúc nổ ra một cuộc cách mạng trong lĩnh vực quân sự. Các cường quốc quân sự trên thế giới đua nhau nâng cấp và hoàn thiện hệ thống vũ khí trang bị của mình, chủ yếu là để đủ sức tiến hành các chiến dịch quân sự quy mô lớn có sử dụng vũ khí hạt nhân.
Tuy nhiên, đến cuối thế kỷ XX, đầu thế kỷ XXI, nhu cầu về tính cơ động trong lực lượng vũ trang các nước lại ngày càng tăng lên. Điều này dẫn tới các cường quốc lại tập trung vào nghiên cứu, phát triển các loại tàu sân bay, tàu ngầm, các loại máy bay tiền phương… những phương tiện có tầm hoạt động lớn và khả năng cơ động cao.
Đáng chú ý, một phần quan trọng trong biên chế của lực lượng Hải quân các nước lúc này đã tập trung vào lực lượng đổ bộ trên biển bởi vì lực lượng này có thể nhanh chóng triển khai các hoạt động tác chiến ở bất cứ khu vực nào. Đây là lực lượng lý tưởng để tiến hành các hoạt động tác chiến trong các cuộc chiến tranh hiện đại.
Hiện nay, trong biên chế của Hải quân Mỹ có khoảng 8 hạm đội tàu đổ bộ. Mỗi hạm đội này đều có các tàu đổ bộ, tàu đổ bộ mang trực thăng, tàu vận tải đổ bộ, đội quân bảo đảm cho quá trình đổ bộ, đội rò phá mìn, phi đội chỉ huy không quân chiến thuật, cụm tác chiến đặc biệt và phân đội cứu thương, thông tin liên lạc.
http://cand.com.vn/Uploaded_CANDONLINE/thanhbinh1/10_su53-450.jpg
Phương tiện đầu tiên chuyên chở các phân đội đổ bộ xuống khu vực cần đánh chiếm là máy bay trực thăng, song chúng lại không thể chở vũ khí và phương tiện tác chiến đi cùng phân đội đổ bộ. Do vậy, hiện nay, các loại vũ khí, phương tiện và cả phân đội đổ bộ được đưa vào bờ bằng tàu đổ bộ cao tốc đệm khí loại LCAC hiện đang được trang bị cho các tàu đổ bộ hiện đại của Hải quân các nước Mỹ, Pháp, Hà Lan và một số quốc gia khác.
Tàu đổ bộ lớp Wasp của Hải quân Mỹ hiện nay là tàu đổ bộ lớn nhất thế giới và cũng là loại tàu duy nhất được thiết kế chuyên để sử dụng tàu đổ bộ đệm khí và máy bay tiêm-cường kích AV-8B Harrier-2.
Chiếc tàu đổ bộ đầu tiên lớp này là tàu LHD-1, được nâng cấp từ tàu đổ bộ đa năng lớp Tarawa. Nó có khả năng vận chuyển một tiểu đoàn do thám lính thủy đánh bộ với số lượng gần 2.000 người cùng các phương tiện vận chuyển đổ bộ thông dụng và máy bay trực thăng.
Tàu đổ bộ lớp Wasp có hầm chứa chuyên dụng với chiều dài 81m và rộng 15,2m, đủ sức chứa 40 xe vận tải bọc thép, 3 tàu đổ bộ đệm khí loại LCAC hoặc 12 tàu đổ bộ thông thường loại LCU. Mỗi chiếc ca nô đa năng tải trọng 375 tấn mang vỏ thép có thể chở được 2 chiếc xe tăng hoặc 350 người.
Bên cạnh đó, trên tàu đổ bộ lớp Wasp còn có thể triển khai trên boong tàu 20 xe vận tải bọc thép, 17 chiếc ca nô đổ bộ tải trọng 64 tấn loại LCM-6 để chở phương tiện tác chiến quân sự. Mỗi chiếc ca nô loại này có thể chở được 80 lính thủy đánh bộ với đầy đủ vũ khí trang bị. Ngoài ra, trên boong tàu đổ bộ lớp Wasp còn bố trí 9 vị trí đỗ dành cho 42 máy bay trực thăng các biến thể khác nhau, trong đó có trực thăng yểm trợ hỏa lực AH-1 Sea Cobra, trực thăng vận tải MH-47 Chinook hoặc MV-22B Osprey.
Khi đảm nhiệm vai trò của một chiếc tàu sân bay đa năng thì tàu đổ bộ lớp Wasp có thể sẽ được bố trí triển khai thêm 20 máy bay tiêm-cường kích AV-8B Harrier-2 và 6 chiếc trực thăng săn ngầm hiện đại.
Cũng như các tàu chiến hạng nặng khác, tàu đổ bộ lớp Wasp cũng được trang bị hệ thống tác chiến vô tuyến điện tử mạnh, bao gồm có hệ thống radar tìm kiếm, hệ thống điều khiển hỏa lực pháo và dẫn đường tên lửa, anten thông tin liên lạc và định vị.
Hệ thống vũ khí trang bị trên tàu chủ yếu là tổ hợp pháo phòng không Vulkan-Phalanx cỡ 20mm có khả năng tiêu diệt tên lửa đối phương đang bay tới ở cự ly rất gần, khoảng 1,5km, song tốc độ bắn của loại hỏa lực này lại có thể đạt tới 4.500 phát/phút.
Tàu đổ bộ Mỹ thực hiện sứ mệnh ở Libya
Mỹ quyết định tăng cường thêm một tàu đổ bộ mang máy bay trực thăng và lính thủy đánh bộ tới khu vực Địa Trung Hải. Tuyên bố này do đại diện chính thức của Lầu Năm Góc tiết lộ với báo chí vào ngày 19/3.
Theo đó, tàu đổ bộ Bataan hiện đang triển khai tại Norfok bang Virginia đã nhận được lệnh di chuyển tới sát bờ biển của Libya trên Địa Trung Hải trước ngày 23/3, sớm hơn thời gian dự kiến ban đầu. Ngay từ đầu tháng 3 này, Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates đã hạ lệnh điều động một số tàu chiến từ Biển Đỏ tới Địa Trung Hải để sẵn sàng ứng phó, thực thi các nhiệm vụ tác chiến khi có lệnh của Tổng thống Obama.
Hiện nay, trên Địa Trung Hải có khoảng 7 tàu chiến của Mỹ gồm: 3 tàu khu trục, 2 tàu đổ bộ cỡ lớn là Kearsage và Pons, một tàu chỉ huy của Hạm đội số 6 mang tên Mount Whitney và tàu ngầm nguyên tử tấn công Providence. Ngoài ra, Mỹ còn có 2 tàu sân bay đang hoạt động gần khu vực này.
Tuy nhiên, hiện nay hai chiếc tàu sân bay này chưa kịp di chuyển đến áp sát bờ biển của Libya do đang phải hỗ trợ cho các chiến dịch của Mỹ tại Afghanistan: tàu sân bay Enterprise hiện đang tuần tra trên Biển Đỏ, còn tàu sân bay Carl Vinson hiện đang hoạt động trên Biển Ả Rập.
Trong thời gian này, Italia cũng đưa ra tuyên bố, 7 căn cứ quân sự của nước này sẵn sàng tiếp nhận máy bay của lực lượng quốc tế vào thực thi Nghị quyết 1973 mới được Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc thông qua ngày 17/3 vừa qua về thành lập vùng cấm bay đối với Libya.
Không loại trừ khả năng, chính lực lượng Không quân của Italia cũng sẽ tham gia chiến dịch quân sự này, đồng thời một số chiến hạm và tàu sân bay của Italia cũng đang tiến tới bờ biển của Libya - khẳng định của người đại diện Bộ Quốc phòng Italia.
Bảy căn cứ quân sự của Italia kể trên bao gồm: 2 sân bay quân sự ở phía Nam tỉnh Apulia là Amendola và Gioia del Colle; 2 căn cứ trên đảo Sicily là Sigonella và căn cứ ở thành phố Trapani; 1 căn cứ trên đảo Panteleriya phía Nam Sardinia; 1 căn cứ không quân ở phía Bắc Apennines là Aviano và 1 sân bay hỗ trợ hậu cần trên đảo Sardinia là Dechimomaunnu.
Phát biểu trước báo giới trong nước và quốc tế, Bộ trưởng Quốc phòng Italia Ignazio La Russa cho biết, Italia sẽ ủng hộ toàn diện tất cả các hoạt động của lực lượng quốc tế nhằm thực thi Nghị quyết mới của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.
Hải quân Mỹ ngày 23/3 đã cử tàu tiến công đổ bộ USS Bataan (LHD5) đến Địa Trung Hải để tham gia thực hiện sứ mệnh quân sự tại Libya. Tàu tiến công đổ bộ là tên gọi mới của các hàng không mẫu hạm thời Thế chiến II. Các tàu tiến công đổ bộ là lực lượng nòng cốt của chiến tranh đổ bộ Mỹ.
Các tàu này có sức mạnh tương tự các hàng không mẫu hạm, chỉ khác là lực lượng tấn công là các lực lượng trên bộ. Các tàu này cung cấp chỉ huy, điều hợp và hỗ trợ toàn diện cho tất cả thành phần của một đơn vị thủy quân lục chiến viễn chinh Mỹ, gồm khoảng 2.200 binh sĩ trong một cuộc tấn công sử dụng cả các loại xe và phi cơ đổ bộ.
Giống như những hàng không mẫu hạm loại nhỏ, tàu tiến công đổ bộ có khả năng thực hiện các chiến dịch sử dụng loại phi cơ cánh cố định lên xuống thẳng đứng, phi cơ cất và hạ cánh sử dụng đường băng ngắn hay các loại phi cơ cánh quạt. Chúng cũng có một sàn sát mặt nước để hỗ trợ cho việc sử dụng tàu đổ bộ chạy trên đệm không khí và các loại xuồng tấn công đổ bộ khác.
Hiện tại, các tàu tiến công đổ bộ được triển khai như lực lượng trung tâm của một liên đoàn viễn chinh tấn công. Một liên đoàn viễn chinh tấn công thường gồm có thêm một tàu vận tải đổ bộ phục vụ chiến tranh đổ bộ và một tuần dương hạm hay khu trục hạm có trang bị hệ thống Aegis, tàu khu trục nhỏ, và tàu ngầm tấn công để phòng vệ cho liên đoàn.
Tàu đổ bộ lớn nhất của hải quân Nga
Ra đời từ những năm 70 của thế kỷ trước, Ivan Rogov đang là lớp tàu đổ bộ lớn nhất của hải quân Nga. Tuy nhiên, trong tương lai không xa Ivan Rogov sẽ bị tàu Mistral soán ngôi. Tàu đổ bộ lớp Ivan Rogov thuộc dự án 1174 do Nhà máy Yantar chế tạo. Tất cả có ba chiếc được sản xuất. Chiếc tàu đầu tiên mang tên Ivan Rogov hạ thủy năm 1976, chính thức đưa vào phục vụ năm 1978. Hai chiếc còn lại là tàu Aleksandr Nikolayev và Mitrofan Moskalenko lần lượt biên chế trong các năm 1983 và 1990.
Tàu đổ bộ của Nga là một trong những thiết kế sức chứa lớn. Tàu đổ bộ lớp Ivan Rogov có lượng choán nước 14.000 tấn, dài 157,5m, rộng 23,8m. Khoang chứa hàng của tàu có kích thước 54m x 12,3m với diện tích 660m2, bố trí cầu ra vào mũi tàu chuyên dùng cho nhiệm vụ đổ bộ. Đuôi tàu có một cửa ra vào, bên trong khoang đó có thể làm ngập nước trợ giúp hoạt động của tàu đổ bộ cỡ nhỏ lớp Ondatra (lượng choán nước 145 tấn) và tàu đổ bộ đệm khí lớp Lebed (lượng choán nước 110 tấn).
http://cand.com.vn/Uploaded_CANDONLINE/thanhbinh1/11_su53-450.jpg
Sức chứa của lớp Ivan Rogov khá lớn, bên trong khoang tàu chở 2.500 tấn hàng hóa, một tiểu đoàn lính thủy đánh bộ (520 người) và 25 xe tăng. Hoặc nếu không mang thêm các tàu đổ bộ cỡ nhỏ thì sức chứa tối đa khoảng 50 xe tăng và 80 xe thiết giáp chở quân. Lớp Ivan Rogov còn có khả năng mang được bốn trực thăng săn ngầm Kamov Ka - 27 và trực thăng vận tải vũ trang Ka - 29. Các trực thăng Kamov đặt trong khoang chứa, có hai sân cất hạ cánh bố trí phía mũi tàu và đằng sau đuôi.
Tàu đổ bộ lớp Ivan Rogov trang bị một pháo hai nòng đa năng AK 726 cỡ 75mm. AK 726 thiết kế chuyên tiêu diệt các mục tiêu cỡ nhỏ trên biển, chống máy bay và tên lửa hành trình đối hạm. Pháo có tầm bắn 15,7km, tốc độ bắn tối đa 100 viên/phút, dự trữ đạn 1.000 viên. AK 726 được điều khiển theo ba chế độ: tự động hoàn toàn sử dụng radar kiểm soát hỏa lực; bán tự động sử dụng thiết bị kính ngắm quang học Prizma; thủ công sử dụng kính ngắm của pháo thủ để xác định mục tiêu.
Tháng 12/2010, Moskva công bố, 2 chiếc tàu đổ bổ có sân bay trực thăng lớp Mistral đã được Pháp và Nga cùng hợp tác đóng tại Nhà máy đóng tàu STX ở Saint-Nazaire (Pháp), và 2 chiếc tàu khác sẽ được chế tạo sau tại Nga. "Quyết định đóng các tàu đổ bộ lớp Mistral trên đảo Kotlin, gần thành phố St Petersburg đã được thông qua. Các xưởng đóng tàu mới này sẽ thuộc Công ty đóng tàu Admiralty", nguồn tin tiết lộ.
“Nhà máy đóng tàu mới này sẽ được xây dựng chuyên dụng để chế tạo tàu Mistral, nhưng sau đó nhà máy sẽ được sử dụng để chế tạo các tàu vận tải thương mại và tàu chiến cỡ lớn", một quan chức quân sự Nga phát biểu.
Nga có thể sẽ bắt đầu đóng các tàu tấn công đổ bộ lớp Mistral sau năm 2014. Trong khi đó, chiếc tàu lớp Mistral đầu tiên, trị giá hơn 700 triệu Euro, đang được chế tạo trong vòng 36 tháng sau khi Nga thanh toán trước một khoản tiền cho Pháp, vào tháng 1/2011 theo kế hoạch. Một chiếc tàu tấn công đổ bộ lớp Mistral có khả năng mang và triển khai 16 máy bay trực thăng, 4 phương tiện đổ bộ, chở được tới 70 xe bọc thép bao gồm 13 xe tăng chiến đấu, và 450 binh sĩ.

Trung Quốc hạ thủy tàu đổ bộ cỡ lớn
Sự kiện Trung Quốc hạ thủy tàu đổ bộ cỡ lớn có tên Tĩnh Cương Sơn- tàu đổ bộ lớn nhất của nước này cho đến nay, đã gây rất nhiều sự chú ý đối với giới nghiên cứu quân sự thế giới. Lập tức, giới phân tích quân sự thế giới lại quay trở lại với sự kiện năm 2009, khi quân đội Trung Quốc đã hoàn tất chiến thuật đánh chiếm các hòn đảo do các nước khác nắm giữ tại vùng Biển Đông và đã huấn luyện lực lượng theo phương án đó.
Tàu này có trọng tải 18.000 tấn và có sân đáp cho bốn máy bay trực thăng cùng một lúc. Để ngăn không cho đối phương tiếp ứng, đồng thời với chiến dịch tấn công đánh chiếm mục tiêu, các đơn vị chính thuộc hai hạm đội Bắc Hải và Đông Hải của Trung Quốc sẽ có mặt tại những vị trí ngoài khơi để chặn không cho tàu sân bay Mỹ đến gần chiến trường. Vấn đề, theo ghi nhận của Nhật báo Asahi Shinbum, là sau khi kế hoạch được soạn thảo xong, Trung Quốc đã cho quân đội rèn luyện ngay hai chiến thuật này trong các cuộc tập trận của họ trên quy mô rộng lớn tại vùng Biển Đông.
Đến đầu tháng 10/2010, một cuộc tập trận bắn đạn thật huy động 1.800 lính thủy quân lục chiến Trung Quốc lại được tiến hành trên một khu vực trải dài từ Trạm Giang thuộc tỉnh Quảng Đông cho đến tận đảo Hải Nam. Tàu đổ bộ và xe tăng đã được dùng để tung quân lên bờ, trong khi lực lượng tấn công nỗ lực phá nhiễu điện từ và tên lửa do các đơn vị đóng vai quân địch bắn ra.
Đối với tờ báo Nhật Bản, trái với thông lệ là giữ kín bí mật các cuộc tập trận, quân đội Trung Quốc lần này đã mời 273 tùy viên quân sự từ 75 nước đến quan sát cuộc diễn tập. Trung Quốc vẫn đang theo đuổi mục tiêu phát triển các loại vũ khí công nghệ cao, chạy đua vũ trang với các cường quốc quân sự trên thế giới, mục tiêu mà họ muốn vươn tới là các loại vũ khí mới nhất của Mỹ với phương châm: "Những gì Mỹ có thì Trung Quốc nhất định phải có".
Một minh chứng thực tế cho các loại vũ khí "khủng" của Trung Quốc là tàu đổ bộ Type-071 lớp Ngọc Chiêu (Yuzhao), là loại tàu đổ bộ lớn nhất và hiện đại nhất của Hải quân Trung Quốc, chiếc đầu tiên được khởi đóng vào năm 2006 tại Nhà máy đóng tàu Hồ Đông, Thượng Hải chỉ chưa đầy 2 năm sau, ngày 12/5/2007, tàu đổ bộ này đã hoàn thành và được biên chế vào Hải quân Trung Quốc. Hoạt động trong Hạm đội Nam Hải, chiếc Ngọc Chiêu thứ nhất mang số hiệu 998 Côn Lôn.
Đây được xem là một bước tiến nhảy vọt cả về công nghệ và tốc độ đóng tàu của công nghiệp hàng hải Trung Quốc. Tàu đổ bộ Type-071 có thông số cơ bản như sau: dài 210m, rộng 28m, mớn nước 7m, tải trọng tiêu chuẩn 20.000 tấn.
Theo nhà sản xuất, tàu được đóng theo công nghệ khá hiện đại, có thể chở từ 500-800 binh sỹ, 15-20 xe bọc thép lội nước, được trang bị bốn tàu đổ bộ khí đệm, 2 hệ thống đổ bộ cơ giới. Trên mặt boong có sàn đáp và nhà chứa máy bay có khả năng chở 2-4 trực thăng hạng nặng Z-8 Super Frelon. Tàu đổ bộ Type-071 được trang bị hệ thống vũ khí có nguồn gốc từ Nga, 1 pháo hạm AK-176 76mm, 4 pháo bắn nhanh AK-630 30mm, 4 hệ thống phóng mồi bẫy.
Sự ra đời của tàu đổ bộ Type-071 được xem là một nỗ lực lớn của Trung Quốc trong việc tăng cường năng lực đổ bộ cho hải quân nước này. Type-071 được cho là có thể so sánh với tàu đổ bộ lớp San Antonio của Hải quân Mỹ, nhưng chi phí xây dựng chỉ bằng 1/3 so với tàu đổ bộ của Mỹ. Tuy nhiên, chiếc tàu đổ bộ hiện đại nhất của Hải quân Trung Quốc chưa sử dụng được bao lâu đã bị xuống cấp.
Một số hình ảnh được đăng trên các trang mạng Trung Quốc cho thấy, con tàu này đã bị ăn mòn khá nghiêm trọng cho dù thời gian hoạt động trên biển của nó chưa được bao lâu. Dù lớp sơn ở phía trên từ mặt nước trở lên vẫn còn mới, nhưng phần từ mặt nước trở xuống đã bị ăn mòn khá nghiêm trọng. Một số thành viên trên các trang mạng Trung Quốc nhận định rằng, do chạy theo tốc độ hiện đại hóa quá nhanh mà vấn đề chất lượng của các con tàu cũng như các trang thiết bị đi kèm chưa được chú trọng một cách triệt đểhttp://www.cand.com.vn/Images/reddot.gif


Trần Tú (tổng hợp)

trucngon
12-10-2011, 02:54 PM
Pháo đài bay B-52Stratofortress = Con ngáo ộp của USA AIRFORCE

Máy bay B-52 là loại máy bay ném bom chiến lược hạng nặng, tầm xa, rất nổi tiếng của Không quân Hoa Kỳ.
Lần đầu tiên B-52 tham chiến là tại Chiến tranh Việt Nam và được nổi tiếng với uy lực ném bom rải thảm tàn phá ghê gớm của nó. Cũng tại Chiến trường Việt Nam,B-52 lần đầu tiên bị bắn hạ bằng tên lửa phòng không SAM-2 do Liên Xô cung cấp.B-52 cũng đã bị máy bay tiêm kích MiG-21 của Việt Nam bắn rơi.


Lịch sử



Nhà sản xuất : Boeing,bắt đầu sx từ năm 1954.

Mẫu thử nghiệm đầu tiên: ngày 28 tháng 11 năm 1951
Trang bị cho không quân chiến lược Mỹ: 1955
Từ năm 1955 đến năm 1961 cải tiến 8 lần
Ném bom lần đầu tiên:

Ngày 18 tháng 6 năm 1965 tại Bến Cát (Tam giác sắt),Bình Dương.
Ngày 12 tháng 4 năm 1966 ở đèo Mụ Giạ, tỉnh Quảng Bình.

Từ tháng 6 năm 1965 đến tháng 8 năm 1973 đã dùng ở Đông Dương trên 120.000 lần-chiếc.Phương tiện chủ yếu tiến hành cuộc tập kích đường không của quân Mỹ vào Hà Nội và Hải Phòng từ 18 đến 30-12 năm 1972.
Chiến tranh vùng Vịnh năm 1990 và 1991.Chiến tranh Nam Tư,1999. Afghanistan năm 2001.

Tính năng kỹ thuật




Sải cánh 56,39 m - Dài 40,05 m - Cao 12,4 m - 8 động cơ

Khối lượng cất cánh tối đa 221,35 tấn - Mang 30 tấn bom
Tầm bay: 12.000 km - 16.000 km - Độ cao 15 km so với mặt biển
Tổ lái: 6 người:chỉ huy,phi công,sĩ quan phụ trách radar,sĩ quan dẫn đường,sĩ quan tác chiến điện tử và một xạ thủ súng máy ở phía đuôi máy bay..
http://www.af.mil/shared/media/photodb/photos/100710-F-7478L-590.jpg


Trang bị





Pháo chống máy bay: B-52 có pháo ở đuôi chỉ để duy trì tác dụng tâm lý.B-52 được máy bay tiêm kích hộ tống.
Bom:30 tấn,khoảng 150 quả (bom tiêu chuẩn gần 250 kg.)
Tên lửa: Sau Chiến tranh Việt Nam,Hoa Kỳ dần dần không sử dụng B-52 vào mục đích ném bom nữa mà chuyển sang trang bị tên lửa hành trình,B-52 phóng tên lửa hành trình từ xa vào các mục tiêu của đối phương như trong Chiến tranh Iraq, Chiến tranh Kosovo.
Hệ gây nhiễu điện tử: mỗi máy bay có từ 9 đến 15 máy do một sỹ quan điện tử phụ trách, trong thời gian Chiến tranh Việt Nam người sỹ quan điện tử này thường có quân hàm cao nhất trong tổ lái và có vai trò quan trọng nhất trong việc đảm bảo an toàn của máy bay.

Máy gây nhiễu có hai loại: máy gây nhiễu thụ động và máy gây nhiễu chủ động.

Các thiết bị liên lạc, dẫn đường và radar chuyên dụng.

B-52 giữ ba kỉ lục trong Chiến tranh Việt Nam





Lần đầu tiên máy bay B-52 tham chiến là tại Chiến tranh Việt Nam.
Lần đầu tiên B.52 bị bắn hạ bằng tên lửa phòng không SAM-2 do Việt Nam cải tiến.
Lần đầu tiên,B-52 bị bắn rơi bằng máy bay tiêm kích MiG-21 do phi công VN điều khiển.


Máy bay B-52 thường đi thành nhóm ba chiếc theo đội hình mũi tên,trên độ cao 9-10 km và ném khoảng gần 100 tấn bom với mật độ dày đặc xuống một khu vực khoảng 2,5 km². Nếu một quả bom tiêu chuẩn gần 250kg thì mật độ bom rơi là khoảng 150 quả trên 1 km², tức là khoảng cách trung bình giữa hai hố bom cạnh nhau là khoảng 80 mét,xác xuất huỷ diệt trong bãi bom là cao.
Mĩ đã sử dụng rất rộng rãi máy bay này trên chiến trường B,C,K và trên đường Hồ Chí Minh và tỉnh Quảng Bình, Vĩnh Linh là khu dân cư,đồng ruộng,làng mạc không có phương tiện phòng không để đối chọi với loại máy bay này.B-52 liên tưởng đến sự chết chóc huỷ diệt,tàn phá nhà cửa,ruộng vườn,cầu đường,bệnh viện trường học...




B-52 trong Chiến dịch Linebacker II



Trong chiến dịch Linebacker II phía Việt Nam công bố đã bắn hạ 34 máy bay B-52.Phía Mỹ chỉ công nhận mất 15 chiếc là những chiếc bị bắn rơi tại chỗ và những chiếc có phi công nhảy dù bị bắt sống tức là chỉ công nhận các trường hợp bị bắn rơi có nhân chứng, vật chứng rõ ràng. Nếu tính tỷ lệ những máy bay trúng đạn cố bay ra biển rồi bị rơi (hầu hết máy bay B-52 bị bắn tại Hải Phòng đều cố thoát ra biển nhảy dù để được Hải quân Mỹ cứu) hoặc rơi tại Lào, Thái Lan thì số liệu của phía Việt Nam là đáng tin cậy và có cơ sở hơn, nó phù hợp với thống kê của hãng thông tấn AP: Cứ theo tốc độ bị bắn rơi như thế này thì sau ba tháng B-52 sẽ tuyệt chủng.
Sau Chiến tranh Việt Nam, phía Mỹ trang bị lại cho loại máy bay này, các máy bay B-52 được trang bị tên lửa hành trình và sẽ phóng tên lửa từ xa thậm chí không cần bay vào vùng trời mục tiêu. Phương án vũ trang này làm giảm nguy cơ bị bắn hạ của B-52 nhưng nó chỉ thích hợp với loại chiến tranh hạt nhân hoặc chiến tranh thông thường với các mục tiêu đơn lẻ có giá trị cao. Hiệu ứng tâm lý gây choáng bị ném bom rải thảm sẽ không còn nữa
Từ năm 1965, Mỹ đã đem B-52 tới Việt Nam tham chiến. Hầu hết các máy bay B-52 đều cất cánh từ hai sân bay Utapao (Thái Lan) và Anderson (Guam).
Chiến dịch Linebacker II năm 1972, bên cạnh các loại máy bay chiến đấu chiến thuật thì B-52 chính là “quân át chủ bài” mà Tổng thống Nixon tung ra hòng “đưa miền bắc Việt Nam về thời kỳ đồ đá”, tạo thế thuận lợi trên bàn đàm phán hiệp định Paris. Để thực hiện mưu đồ này, chúng đã huy động 193 chiếc B-52D/G (chiếm gần 50% số B-52 mà Mỹ có).
http://www.pimaair.org/images/collection/North_American_AGM-28A_Hound%20Dog_60-2092_MG_2608_a.jpg
Tên lửa hành trình AGM-28 bay tầm cao ở tốc độ siêu âm thì tầm bắn lên tới 800km, còn bay ở tầm thấp và tốc độ cận âm thì tầm bắn giảm xuống còn trên 300km. Tên lửa AGM-28 có khả năng trang bị đầu đạn hạt nhân
Lớp hỏa mù che đậy hành tung B-52
Bốn tên lửa “mồi bẫy” ADM-20 Quail (chim cút).
http://www.pimaair.org/images/collection/McDonnell_ADM-20C_Quail_MG_8751_a.jpg

Vũ khí có khả năng đánh lừa được radar địch, thu hút tên lửa tầm nhiệt K-13 của MiG-21.
Tên lửa sử dụng một động cơ phản lực Pratt & Whiteney J85, tầm bắn khoảng 700km, tốc độ Mach 0.9

Trang bị trên chưa đủ để B-52 vượt qua được lưới lửa phòng không miền Bắc hay “rồng lửa” SAM-2. Không quân Mỹ đã trang bị thêm cho “con ngáo ộp” này 16 máy gây nhiễu điện tử tích cực, hai máy gây nhiễu tiêu cực và hai máy thu tần số radar đối phương.
Hệ gây nhiễu điện tử tích cực: tự động thu và phân tích tần số sóng radar đối phương,sĩ quan phụ trách sẽ lựa chọn phát tần số sóng để chế áp đài radar đối phương.
Hệ gây nhiễu tiêu cực:là các “quả bom” chứa hàng triệu triệu sợi kim loại màu bạc,rất mỏng,nhẹ (mỗi quả bom chứa 450 bó nhiễu).Những sợi nhiễu này còn được thả từ các tốp F-4, khi gặp sóng radar sẽ phản xạ hiển thị trên màn hình theo dõi thành các chấm nhỏ li ti che giấu mục tiêu thật.Tất cả được kỳ vọng sẽ hình thành một hành lang an toàn cho B-52 xâm nhập bầu trời thủ đô Hà Nội và các thành phố lớn ở miền Bắc Việt Nam.
Đắc ý với những vũ khí siêu hiện đại như vậy, không quân Mỹ hoàn toàn tự tin cho một chiến thắng.Nhưng chúng đã lầm, với ý chí quật cường, lòng quyết tâm cao độ quân dân miền bắc đã bẻ gãy chiến dịch Linebacker II làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ trên không lẫy lừng.
Trong 12 ngày đêm (từ 18 tới 30/12), lực lượng phòng không - không quân miền bắc đã bắn hạ 81 máy bay. Trong đó, có 34 chiếc B-52. Đến nay, Việt Nam là nước đầu tiên và cũng là duy nhất trên thế giới từng bắn hạ pháo đài bay B-52.

Nguồn: www.vietpilots.com (http://www.vietpilots.com) và nguồn khác

dongdoi_f2
13-10-2011, 02:20 PM
Đọc ttvnol (mấy dòng cuối trang), thấy có giới thiệu loại cối 81 (L60A2) của Nhật, tổng trọng lượng cả nòng, đế, chân súng có 38kg! vì khẩu cối này chế bằng hợp kim nhôm!
Có cái hình, 1 lính Nhật vai vác nòng, tay cắp luôn đế cối! đúng là nhẹ thật.
Không như cối 82 của VN xài: phải có 1 (hoặc 2) khiêng nòng, 1 (hoặc 2) khiêng đế, 1 vác bộ chân và khẩu đội trưởng đeo túi đựng hộp chứa máy ngắm quang học!

Các bác coi link: http://ttvnol.com/quansu/1174594/page-96

trucngon
13-10-2011, 04:31 PM
Tàu cũng có loại cối siêu nhẹ!

Pháo cối siêu nhẹ QLT-89 của Trung Quốc

Sau những cuộc xung đột biên giới ở những vùng rừng núi với các nước láng giềng cuối thập niên 1970, đến đầu những năm 1980, Trung Quốc đã thấy được sự cần thiết của những hệ thống pháo cối siêu nhẹ để trang bị cho lực lượng đặc nhiệm hay sơn cước của mình.
Đầu thập niên 1990, sau nhiều năm phát triển và “tham khảo” pháo cối siêu nhẹ Fly-K của Bỉ, Trung Quốc đã cho ra đời loại pháo cối siêu nhẹ của riêng mình với tên QLT-89.
http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thuctap_qpcn/20110901/qpcn-qlt-04.jpg
Pháo cối QLT-89 của Trung Quốc (trái) và Fly-K của Bỉ (phải)

Pháo cối QLT-89 dài 60 cm và nặng 4,1 kg, chỉ tương đương với một khẩu súng bộ binh thông thường. Nhờ độ gọn gàng của nó (thậm chí còn ngắn hơn súng phóng lựu M-79), một người lính dễ dàng mang theo khẩu pháo cối này kèm thêm khá nhiều đạn và đi bộ hành quân trên các địa hình đồi núi.
Pháo cối QLT-89 có cỡ nòng 50 mm, có thể sử dụng nhiều loại đạn bao gồm đạn nổ mảnh, đạn xuyên giáp, đạn khói và đạn cháy.
http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thuctap_qpcn/20110901/qpcn-qlt-03.jpg
Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) luyện tập với pháo cối QLT-89.

QLT-89 có tầm bắn từ 200 – 800m, rất hữu hiệu để tiêu diệt sinh lực và khí tài của đối phương sau vật cản hoặc được các đơn vị biệt kích sử dụng để tập kích bất ngờ địa điểm đóng quân và phá hủy các khí tài đắt tiền.
Loại đạn sử dụng chủ yếu của QLT-89 là đạn nổ mảnh, đạn có khối lượng 0,7kg và dài 33cm. Khi loại đạn này nổ, nó có thể tạo ra 800 mảnh văng và có sức sát thương trong bàn kính 16m.
http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thuctap_qpcn/20110901/qpcn-qlt-06.jpg

Pháo cối QLT-89A, bản nâng cấp của QLT-89, có khả năng bắn chính xác để thích hợp với tác chiến đô thị.
Tốc độ bắn tối đa của QLT-89 có thể đạt 30 phát/phút, do đó, loại pháo cối này cũng là hỏa lực hỗ trợ tấn công hữu hiệu. Ngoài ra, nhờ cơ chế vận hành đơn giản, QLT-89 rất dễ sử dụng và có độ bền cao. Theo quân đội Trung Quốc, nòng của QLT-89 có thể bắn tới 6.000 phát đạn trước khi phải thay mới.
Điểm yếu của QLT-89 ở chỗ hệ thống ngắm bắn của nó còn rất thô sơ, yêu cầu thời gian huấn luyện và kinh nghiệm đáng kể mới có thể bắn chính xác.
Đặc điểm này khiến QLT-89 không thích hợp với yêu cầu tác chiến trong đô thị. Do đó, Trung Quốc cũng đã sản xuất bản nâng cấp của loại pháo cối này có tên QLT-89A với khả năng xạ kích chuẩn xác hơn rất nhiều.

baogt
26-11-2011, 10:42 PM
Tìm hiểu về Hàng không mẫu hạm (Aircraft Carrier)

Có thể nói TSB là biểu tượng sức mạnh của quân đội nói chung và hải quân nói riêng, là niềm tự hào của một đất nước. Chúng ta cùng tìm hiểu nhé.

Chú ý: Do lỗi hệ thống nên ảnh minh họa không hiển thị hết so với kích thước gốc. Để xem hết hình ảnh bạn vui lòng Click vào hinh ảnh cần xem.

1. GIỚI THIỆU:
Có nhiều loại tàu sân bay (TSB), nhưng về cơ bản chúng hoạt động gần như giống nhau nên trong bài viết này mình sẽ nói về chiếc USS Nimitz, một trong những siêu hàng không mẫu hạm lớn nhất thế giới của Hải quân Hoa Kỳ. Tàu chạy bằng năng lượng hạt nhân từ 2 lò phản ứng, có khoảng 5.000 thủy thủ đoàn và trên dưới 90 máy bay trên boong, bao gồm cả phản lực và trực thăng. Giá thành của USS Nimitz khoảng 4,5 tỷ USD.

Có thể nói TSB là biểu tượng sức mạnh của quân đội nói chung và hải quân nói riêng, là niềm tự hào của một đất nước. Nó là loại tàu chiến mạnh mẽ nhất trong quân đội, đóng vai trò vừa là tàu chiến, tàu hỗ trợ, đồng thời vừa được xem như một căn cứ quân sự di động nổi trên biển, có thể đi đến gần như bất cứ vùng biển nào, giúp cho quân đội có thể triển khai không lực đến mọi nơi trên thế giới. Về kích thước, chúng là những tàu chiến có kích cỡ đồ sộ nhất hiện nay, cao tương đương một tòa nhà 20 tầng (gần 77 mét), dài bằng với chiều cao của tòa nhà Chrysler Building 77 tầng của Mỹ (gần 333 mét) và nặng hơn 91.000 tấn khi được trang bị đầy đủ (máy bay, bom, đạn dược, tên lửa...). USS Nimitz có sức chứa 90 máy bay và khả năng phóng liên tục 4 máy bay chỉ trong vòng 1 phút (phóng mỗi chiếc mất 25 giây)..


http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e03fb1042f9a_800px-USS_Nimitz_%28CVN-68%29.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e03fb1042f9a_800px-USS_Nimitz_%28CVN-68%29.jpg)
Tàu USS Nimitz



Tàu sân bay USS Nimitz:



2 lò phản ứng hạt nhân cho phép tàu hoạt động liên tục suốt 20 năm mà không cần bơm nhiên liệu.
4 tua-bin hơi nước, mỗi cái có thể tạo ra 8.000 kW điện, đủ để vận hành cả 1 thành phố cỡ nhỏ.
Có thể phục vụ 18.000 đến 20.000 bữa ăn mỗi ngày.
Kho lương thực đủ nuôi 6.000 người trong 70 ngày.
2 tiệm hớt tóc, cắt cho hơn 1.500 cái đầu mỗi tuần.
Văn phòng Bưu điện trên tàu xử lý hơn 450 tấn thư từ mỗi năm.
Phòng khám nha khoa với 5 nha sĩ.
Khu y tế có 80 giường bệnh và 6 bác sĩ có thể làm việc bất cứ lúc nào, bao gồm cả bác sĩ phẫu thuật.
4 máy chưng cất nước có thể cung cấp hơn 1,5 triệu lít nước mỗi ngày dùng cho sinh hoạt và vận hành TSB.


Điểm nổi bật dễ thấy nhất của TSB đó là chúng có một boong tàu bằng phẳng và dài. Boong tàu được dùng để đậu máy bay và cũng là đường băng để các máy bay cất và hạ cánh. Vì đường băng trên TSB có chiều dài hạn chế nên người ta phải lắp thêm các hệ thống phóng máy bay bằng hơi nước để giúp chúng dễ cất cánh hơn.

Ngoài việc "nuôi giữ" hàng chục máy bay có chức năng tấn công ra, TSB còn được trang bị nhiều loại súng ống, tên lửa và các trang thiết bị hiện đại đủ để phòng thủ cũng như tiêu diệt các tàu chiến, máy bay khác dám bén mảng đến gần. Kết hợp với các tàu hộ tống, tàu khu trục, tàu ngầm và máy bay trên không, TSB sẽ trở thành trung tâm của một đội hình tác chiến vừa có khả năng chiến đấu cao, phòng thủ tốt lại vừa có thể di chuyển đến khắp các vùng biển với vận tốc tương đương 60 km/h. Cho phép quân đội một nước có thể đưa quân vào các lãnh thổ trong đất liền mà không cần quan tâm nơi đó có căn cứ quân sự của mình hay không, vì thực chất TSB đã là một căn cứ quân sự rồi.

Các thành phần chủ yếu có trên boong tàu:


4 bệ phóng (đường băng): Bệ phóng dùng để đẩy và phóng máy bay từ boong tàu lên không trung trong thời gian ngắn.
Trạm điều khiển bệ phóng: Có chức năng tính toán và điều khiển lực đẩy cần thiết để phóng máy bay lên, tùy vào từng loại máy bay mà người ta cần phải tính toán lực đẩy cho phù hợp. Lực đẩy quá yếu hay quá mạnh đều gây ra nguy hiểm cho máy bay lẫn phi công.
Thang máy nạp vũ khí: Vận chuyển vũ khí từ dưới kho lên boong tàu để các thủy thủ lắp vào máy bay.
Thang máy: Vận chuyển máy bay từ dưới khoang chứa lên boong tàu để chuẩn bị bay.
Tháp đảo: Trung tâm điều khiển tàu, trung tâm chỉ huy tác chiến của các chỉ huy và đô đốc.
Hàng rào lưới: Dùng để phanh gấp các máy bay hạ cánh trong tình huống khẩn cấp. Các máy bay sẽ bay thẳng vào lưới này để giảm vận tốc cho đến khi dừng lại hoàn toàn.
Khối ăng-ten: Chứa các ăng-ten, radar.
Cáp giữ máy bay khi hạ cánh: có 4 dây cáp, máy bay khi hạ cánh lên TSB sẽ thả một cái móc ở phía đuôi máy bay ra, cái móc này sẽ móc vào sợi dây cáp để giữ máy bay lại.
Đầu chặn ống xả từ động cơ máy bay: Các máy bay phản lực khi khởi động sẽ tạo ra một lực đẩy vô cùng lớn ở phía sau động cơ của nó, người ta đặt các đầu chặn ngay phía đuôi máy bay để hướng lực đẩy đó lên phía trên, để không ảnh hưởng đến các thủy thủ trên tàu.
Hệ thống đèn chỉ dẫn hạ cánh: Nằm gần đường băng, bao gồm nhiều đèn tín hiệu có chức năng báo hiệu cho phi công hạ cánh.
Mk-15 Phalanx CIWS: Súng máy chống tên lửa, định hướng bằng Radar.
Mk-29 Sea Sparrow SAM Launcher: Tên lửa dẫn đường chống máy bay, chống tên lửa.


http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e047b2543b3d_AC-topview.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e047b2543b3d_AC-topview.jpg)


2. CẤU TRÚC CỦA MỘT TÀU SÂN BAY:


http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4dfab9ef96809_AC-cutaway.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4dfab9ef96809_AC-cutaway.jpg)



TSB là loại tàu có cấu trúc vô cùng phức tạp bởi nó kiêm nhiệm quá nhiều chức năng. Có thể kể ra một số chức năng như vận chuyển máy bay xuyên đại dương, phóng và hạ cánh máy bay, trung tâm chỉ huy di động cho các nhiệm vụ quân sự, là nơi sinh hoạt, làm việc của hàng ngàn thủy thủ đoàn... do đó, nó cần có những thứ sau đây:


Đường băng: dùng cho máy bay cất và hạ cánh.
Khoang chứa máy bay: Nằm bên trong thân TSB, chứa các máy bay không sử dụng.
"Tháp đảo": Phần công trình nhô lên trên boong tàu, dựng các loại ăng-ten. Nơi các viên chỉ huy điều khiển con tàu và máy bay.
Hệ thống phòng ốc cho các thủy thủ sinh hoạt và làm việc.
Động cơ điện và hệ thống động cơ đẩy để di chuyển toàn bộ con tàu, tạo ra điện để sử dụng. Nimitz dùng động cơ điện hạt nhân.
Một loạt các hệ thống khác tương tự như trong thành phố như hệ thống cống, xử lý rác thải, thư từ, Radio, TV, báo, nhà máy xử lý nước, kho lương thực...
Thân tàu.


Thân tàu được làm từ các tấm thép siêu cứng dày đến mấy inch, bảo vệ TSB trước hỏa lực của kẻ địch. Phần dưới của tàu (phần chìm dưới mặt nước biển) được thiết kế thành 2 sàn riêng biệt cách nhau bởi một khe hở. Thiết kế này sẽ tăng thêm sức bảo vệ cho tàu khi gặp phải ngư lôi hay các tai nạn trên biển. Và lỡ như có bị bắn trúng và làm thủng một lỗ trên thân tàu thì thiết kế 2 sàn riêng biệt này sẽ ngăn không cho lỗ thủng to ra.

3. CẤT CÁNH TỪ TÀU SÂN BAY:


http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04674870373_take-off-from-AC.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04674870373_take-off-from-AC.jpg)



Boong của TSB là một trong những nơi có môi trường làm việc nguy hiểm nhất thế giới. Do mật độ cất/hạ cánh trên boong tàu khá lớn và diễn ra trên một không gian chật hẹp nên dù chỉ một sai sót nhỏ, một phút lơ là không cảnh giác là bạn có thể bị hút vào động cơ máy bay hoặc bị thổi bay xuống biển. Ngoài ra, nếu phi công hạ cánh không tốt dẫn đến tai nạn thì những thủy thủ trên boong cũng sẽ dễ gặp nạn.

Một chiếc máy bay muốn cất cánh cần phải có đường băng đủ dài để tăng tốc (ngoại trừ trực thăng), trong điều kiện đường băng khiêm tốn như trên TSB thì người ta phải dùng tới các bệ phóng đặc biệt để giúp nó tăng tốc cực kỳ nhanh mà không cần đến đường bằng dài. Bên cạnh đó, người ta còn có thể cho tàu chạy ngược chiều gió để lợi dụng sức gió tác động lên cánh máy bay giúp nó dễ cất cánh hơn.

Nhìn từ bên ngoài, bệ phóng của TSB khá đơn giản do nó chỉ gồm có một cái chốt nằm chính giữa đường băng. Người ta đưa máy bay vào đường băng, gắn bánh xe của chúng vào cái chốt này và cái chốt sẽ đẩy nó đi với một lực cực lớn, giúp máy bay tăng tốc nhanh hơn bình thường và bay lên dễ dàng. Tuy nhiên, bên dưới bệ phóng đó là cả một hệ thống gồm nhiều piston và xylanh dẫn động, lấy năng lượng từ động cơ hơi nước của tàu để tạo ra lực đẩy. Bên cạnh các đường băng, bạn sẽ thấy có một cái ụ nhỏ được lắp cửa sổ bằng kính giống như đài quan sát, gọi là trạm điều khiển bệ phóng (Catapult Control Station), bên trong trạm này, các thủy thủ sẽ tính toán lực đẩy cần thiết để phóng máy bay, máy bay khác nhau cần lực đẩy khác nhau. Nếu tính toán sai, lực đẩy quá yếu, máy bay sẽ không bay lên được và rớt xuống biển, còn nếu lực đẩy quá mạnh thì có thể gây ra hư hại cho thiết bị và nguy hiểm đến mọi người. Vì vậy mà mọi thứ cần phải được chính xác. Nếu tính toán đúng, một bệ phóng có thể đưa một chiếc máy bay nặng 20 tấn tăng tốc từ 0 - 266 km/h chỉ trong vòng 2 giây.

Và trong khi các thủy thủ đưa máy bay vào bệ phóng thì các thủy thủ khác sẽ cho nâng đầu chặn ống xả máy bay lên, đó là một tấm kim loại lớn gắn ở phía đầu bệ phóng. Bởi khi khởi động, lực đẩy từ các động cơ của máy bay tạo ra là rất lớn, có thể thổi bay những người đứng phía sau nó xuống biển nên người ta phải chặn nó lại bằng tấm thép này. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, thủy thủ đứng dưới trạm điều khiển bệ phóng sẽ bấm nút để bệ phóng hoạt động, đưa máy bay bay lên.

4. HẠ CÁNH XUỐNG TÀU SÂN BAY:

Hạ cánh xuống TSB cũng nguy hiểm không kém gì lúc cất cánh. Vì phi công phải đáp xuống đường băng chỉ dài có 150 mét, máy bay đang bay hết tốc lực và trên boong thì đang có nhiều thủy thủ và các máy bay khác. Nếu hạ cánh trong đêm hay ngày có nhiều sương mù với tầm nhìn bị hạn chế thì mức độ khó khăn và nguy hiểm cũng tăng lên rất nhiều.

Để hạ cánh, khi máy bay hạ độ cao gần bằng với boong tàu, phi công phải thả một cái móc ở phía đuôi máy bay ra. Cái móc này sẽ móc vào 1 trong 4 sợi cáp bằng thép ở phía cuối đường băng. Nếu móc trúng, sợi cáp sẽ giữ cho máy bay dừng hẳn lại và coi như đã hạ cánh thành công. Còn nếu không móc trúng, phi công phải cho máy bay bay lên lại thêm một vòng nữa để hạ cánh lần thứ 2, đây chính là lý do vì sao lúc hạ cánh, phi công không được giảm tốc độ mà phải để máy bay bay hết công suất, để lỡ không móc trúng sợi cáp thì vẫn có thể bay lên lại ngay lập tức 4 sợi cáp trên không đơn giản chỉ là sợ dây gắn chặt ở 2 đầu mà nó được nối với các ống xylanh thủy lực bên dưới đường băng. Khi máy bay móc trúng sợi cáp, nó sẽ kéo sợi cáp ra, đồng thời hệ thống thủy lực sẽ hấp thu hết nguồn năng lượng của máy bay làm cho nó dừng hẳn lại. Do đó, sợi cáp có thể chặn một máy bay nặng 24,5 tấn đang bay với vận tốc 241 km/h dừng hẳn lại trong vòng 2 giây trên một đường băng dài có 96 mét. Người ta đặt 4 sợi cáp này nằm song song với nhau và mỗi sợi cách nhau 15 mét. Thông thường, phi công sẽ nhắm vào sợi cáp thứ 3 để móc vào vì đây là khoảng cách an toàn và hiệu quả nhất để hạ cánh. Họ không bao giờ chọn dây thứ nhất vì rất dễ đâm sầm vào phần đuôi của tàu.

Việc hạ cánh trên TSB được điều khiển bởi trạm không lưu tương tự như các sân bay trên mặt đất. Các máy bay cần phải "xếp hàng" chờ đến lượt mình được hạ cánh, theo nguyên tắc ai còn ít nhiên liệu thì xuống trước, ai còn nhiều thì xuống sau. Các thủy thủ trên boong sẽ dùng radio để liên lạc với phi công hướng dẫn họ hạ cánh, trong điều kiện thời tiết xấu hay tầm nhìn kém thì họ còn dùng tới đèn báo hiệu để chỉ dẫn cho phi công. Sau khi hạ cánh thành công, người ta sẽ kéo máy bay ra khỏi vùng hạ cánh và cho nó vào bãi đậu chung với những máy bay khác. Tại đây chúng được cố định chắc chắn trên boong để không bị xê dịch mỗi khi tàu di chuyển.

Bên cạnh việc bảo vệ cho phi công và máy bay được an toàn, người ta cũng không quên trang bị những thứ cần thiết để bảo vệ tính mạng của những thủy thủ làm việc trên boong. Thứ nhất là lắp đặt nhiều lưới xung quanh boong tàu để ngăn không cho ai bị rớt xuống biển, hai là trang bị áo phao, đèn báo hiệu phòng trường hợp bị rơi xuống biển và sau cùng là một chiếc mũ bảo hiểm cỡ lớn để bảo vệ đầu và tai khỏi những âm thanh gầm rú của động cơ máy bay
http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e047d6bf0648_24-06-2011_6-34-30_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e047d6bf0648_24-06-2011_6-34-30_PM.jpg)
Máy bay thả móc chuẩn bị hạ cánh


5. THÁP ĐẢO (ISLAND):

Tháp đảo chính là phần công trình nhô lên trên boong tàu, nơi bạn thấy có nhiều ăng-ten nhất. Đây chính là trung tâm chỉ huy của TSB, nơi điều khiển mọi hoạt động như lái tàu, điều khiển máy bay cất/hạ cánh và cũng là nơi làm việc của các cấp chỉ huy. Tòa tháp cao khoảng 46 mét, phần đáy (tầng trệt) rộng chừng 6 mét còn các tầng trên thì được nới rộng ra hơn.

Trên đỉnh của tháp đảo có rất nhiều ăng-ten dùng để định vị và theo dõi các tàu thuyền/máy bay xung quanh, phát hiện máy bay địch, tên lửa địch, can thiệp và gây nhiễu sóng radar của đối phương, thu nhận tín hiệu vệ tinh cho điện thoại và TV... Tầng bên dưới là trạm không lưu điều khiển máy bay cất/hạ cánh trên boong tàu và trong bán kính 8 km. Tầng dưới nữa là trung tâm chỉ huy, nơi thuyền trưởng trực tiếp ra lệnh điều khiển tàu như hướng di chuyển, tốc độ, định vị... Và tầng dưới nữa chính là trung tâm chỉ huy dành cho cấp Đô đốc, chịu trách nhiệm cho cả hạm đội bao gồm TSB, tàu hộ tống, tàu ngầm, máy bay...

Bên dưới tầng này nữa (tầng trệt) là các trung tâm vận hành đường băng, có nhiệm vụ theo dõi và quản lý tất cả máy bay trên boong lẫn trong khoang chứa máy bay. Trong tầng này, người ta làm việc trên một cái bàn nhựa gọi là "Ouija Board". Chiếc bàn này mô phỏng y hệt như boong tàu thật. Trên đó có các mô hình máy bay tượng trưng cho các máy bay hiện có trên boong, mỗi khi có chiếc nào di chuyển từ điểm A sang điểm B thì họ cũng di chuyển mô hình theo tương tự, hoặc có chiếc nào bị hư cần sửa chữa thì họ lật úp mô hình của nó xuống. Thật bất ngờ khi mà trên con tàu ứng dụng nhiều công nghệ cao và hiện đại như TSB vẫn phải sử dụng cách quản lý bằng tay này.


Bên dưới tầng trệt (dưới boong tàu) là một trạm không lưu khác nữa nhưng có tầm quan sát rộng hơn trạm không lưu trên tháp đảo. Trạm không lưu này sẽ theo dõi toàn bộ máy bay trong cả khu vực xung quanh tàu. Kế bên trạm này còn có trung tâm tác chiến (Combat Direction Center), nơi điều khiển hệ thống chiến đấu của tàu (các ụ súng phòng không, súng máy), có nhiệm vụ xử lý thông tin từ các mối đe dọa thù địch để báo cáo lên cấp chỉ huy.
http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04ac14c6b1a_USS_Carl_Vinson_ouija_boar d.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04ac14c6b1a_USS_Carl_Vinson_ouija_boar d.jpg)"Ouija Board"



6. KHOANG CHỨA MÁY BAY:

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e047f2c66647_24-06-2011_5-36-46_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e047f2c66647_24-06-2011_5-36-46_PM.jpg)




Với số lượng máy bay lên đến gần trăm chiếc, boong tàu chắc chắn không thể chứa đủ, vì thế người ta đã thiết kế hẳn một khoang chứa nằm bên dưới boong tàu và xem nó như một ga-ra máy bay, dùng để chứa những chiếc máy bay không sử dụng.

Khoang chứa máy bay rộng khoảng 34 mét, cao 8 mét, dài 209 mét, tương đương 2/3 chiều dài của tàu và được chia thành 4 khu vực ngăn cách nhau bởi các tấm cửa kéo, có tác dụng ngăn chặn lửa lây lan khi có cháy. Nó có sức chứa khoảng 60 máy bay cùng rất nhiều động cơ dự phòng, thùng nhiên liệu và một số phụ tùng khác. Phía ngoài của khoang chứa có 4 thang máy thủy lực dùng để đưa máy bay từ dưới khoang lên boong tàu. Mỗi cái có thể đưa cùng lúc 2 máy bay có tải trọng 34 tấn mỗi chiếc lên boong dễ dàng.



Ở phía cuối của khoang chứa còn có khu bảo trì và sửa chữa máy bay gọi là Aircraft Intermediate Maintenance Division. Các thủy thủ ở đây sẽ sửa chữa những máy bay bị hư hỏng, kiểm tra từng loại phụ tùng và thậm chí cho "chạy thử" cả một động cơ phản lực trong khu vực thử động cơ.

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e047f312b3fd_hangar.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e047f312b3fd_hangar.jpg)
Khu vực chứa vũ khí và thử động cơ (phải)



7. CUỘC SỐNG TRÊN TÀU SÂN BAY:

Những siêu hàng không mẫu hạm như USS Nimitz được mệnh danh là "thành phố trên biển cả" bởi nó là nơi sinh hoạt, ăn ngủ nghỉ, làm việc và giải trí của khoảng 5000 - 6000 người trong nhiều tháng liền. Tuy làm việc trên biển nhưng có rất nhiều người trong số đó thậm chí không nhìn thấy mặt trời trong nhiều tuần liền, đặc biệt là những cô cậu lính mới. Boong tàu, khoang chứa máy bay và đuôi tàu là những nơi tuyệt vời để ngắm cảnh nhưng vì môi trường làm việc ở đó quá nguy hiểm và chật hẹp nên họ thường không được phép lên đây. Họ cũng không được phép có mặt trên tháp đảo vì nơi đó quá chật chội và chứa nhiều thông tin nhạy cảm.
Bên trong TSB mới là một thành phố thật sự, tuy nhiên nó hơi chật chội nên người ta phải khom người và luồn lách nếu muốn đi từ nơi này sang nơi khác. Ở đây người ta chia ra thành nhiều khu, mỗi khu có khoảng 60 người, ngủ trên những chiếc giường treo được kê khá chật chội. Mỗi người đều có thùng đồ riêng để cất vật dụng cá nhân của mình. Ở mỗi khu còn có 1 phòng tắm chung, phòng sinh hoạt tập thể có TV vệ tinh. Phòng của chỉ huy có cơ sở vật chất tốt hơn nhưng vẫn phải chịu cảnh chật hẹp như thường.
Tuy có khá nhiều việc làm trên TSB nhưng tựu chung lại thì có thể chia thành hai nhóm, một nhóm gồm khoảng 2.500 nam thanh nữ tú, là các phi công lái và bảo trì máy bay. Nhóm còn lại khoảng 3.000 người có nhiệm vụ chung là điều hành con tàu. Những người trong nhóm đầu chỉ quan tâm đến máy bay, còn công việc của nhóm thứ hai thì đa dạng hơn, từ các việc "hạng nhẹ" như rửa chén, nấu ăn cho đến các việc "hạng nặng" như chăm lo vũ khí và bảo trì lò phản ứng hạt nhân. Ngoài ra, TSB còn có rất nhiều nhà bếp, phòng giặt ủi, phòng khám nha khoa, bệnh viện, phòng điện thoại, bưu điện và rất nhiều cửa hàng nhỏ lẻ khác



http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04801262bce_24-06-2011_7-14-13_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04801262bce_24-06-2011_7-14-13_PM.jpg)
Phòng tập thể dục và phòng ngủ

baogt
26-11-2011, 10:43 PM
8. CÁC CÔ CẬU XANH, ĐỎ, TÍM, VÀNG... TRÊN BOONG:
Trên boong tàu có rất nhiều thủy thủ cùng làm việc với nhau, mỗi thủy thủ đều được phân công nhiệm vụ rõ ràng. Nhìn vào màu áo của mỗi người, ta có thể biết được công việc của họ là gì:



Áo XANH LÁ: Nhân viên bảo trì, bảo dưỡng máy bay, đường băng.




Áo XANH DƯƠNG: Vận hành thang máy, xe kéo.




Áo ĐỎ: Tiếp tế đạn dược, bom, tên lửa cho máy bay.




Áo TÍM: Tiếp nhiên liệu, xăng dầu cho máy bay.




Áo VÀNG: Hướng dẫn cho phi công và máy bay cất cánh.




Áo TRẮNG: Nhân viên hướng dẫn hạ cánh, thanh tra máy bay, nhân viên y tế...


Do đó, mỗi khi có chiếc máy bay nào chuẩn bị cất cánh hay hạ cánh, sẽ có một tốp các cô cậu mặc áo xanh, đỏ, tím, vàng tụm lại xung quanh máy bay. Mỗi người ai làm việc nấy để đảm bảo máy bay luôn ở trong trạng thái hoạt động tốt nhất.


http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04ac106f95a_crews.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04ac106f95a_crews.jpg)

9. HỆ THỐNG VŨ KHÍ/TẤN CÔNG CỦA TÀU SÂN BAY:

Nhắc đến TSB thì người ta hay nghĩ tới sức mạnh khủng khiếp của nó. Vậy sức mạnh của TSB nằm ở đâu? Bao gồm những loại vũ khí gì?

Trước đây mình nghĩ TSB có rất nhiều súng ống, đại bác và tên lửa trên boong, là một pháo đài nổi trên biển. Nhưng thực tế số lượng các ụ súng trên tàu không nhiều, ví dụ như chiếc siêu hàng không mẫu hạm cỡ lớn như USS Nimitz cũng chỉ có 6 ụ súng và chia làm 2 loại, chúng có chức năng phòng thủ là chính nhưng đôi lúc cũng có thể dùng để tấn công, bao gồm:


3 ụ súng máy Mk-15 Phalanx CIWS: Súng máy chống tên lửa, định hướng bằng radar.
Súng máy hiện đại, chức năng: phòng thủ, chống tên lửa diệt hạm. Dùng đạn: 20 mm, tầm bắn hiệu quả: 3,6 km, tốc độ bắn: 4.500 viên/phút (75 viên/giây), hộp tiếp đạn: 1.550 viên, nặng: 6,2 tấn.
3 ụ tên lửa phòng không Mk-29 Sea Sparrow SAM Launcher: Tên lửa dẫn đường chống máy bay, chống tên lửa diệt hạm.
Bao gồm 8 ổ tên lửa có chức năng: phòng không, bắn máy bay, chống tên lửa diệt hạm. Tốc độ tên lửa: 4.250 km/h, tầm hoạt động: 18,5 km. Dẫn đường bằng radar.


http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e048d3015474_weaponry.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e048d3015474_weaponry.jpg)
Mk-15 Phalanx CIWS (trái) và Mk-29 Sea Sparrow SAM Launcher

Vậy TSB mạnh ở chỗ nào? Xin thưa là sức mạnh của TSB nằm ở chính các máy bay mà nó mang theo. Với số lượng hàng chục chiếc, mỗi chiếc lại được trang bị súng máy và tên lửa có khả năng tấn công trên trời, mặt đất lẫn mặt nước thì ta có thể xem mỗi chiếc máy bay là một ụ súng rất đáng gờm. Đặc biệt, các "ụ súng mọc cánh" này còn có thể ném bom những mục tiêu cách xa TSB đến hàng ngàn Kilomét, vì vậy mà khả năng tấn công của TSB là rất đa dạng, rộng lớn và kinh khủng.

Ví dụ, tàu USS Nimitz có khoảng 90 máy bay, được chia thành 9 tổ đội, bao gồm các loại máy bay sau:


F/A-18F Super Hornet: Máy bay tiêm kích chiến đấu đa chức năng, 2 chỗ ngồi. Khả năng tấn công ngày và đêm ở trên không, trên biển lẫn mặt đất. Được trang bị nhiều loại vũ khí dẫn đường và khả năng tiếp nhiên liệu trên không.
F-14 Tomcat: Máy bay siêu âm chiến đấu 2 chỗ ngồi. Có khả năng chiến đấu trên không vượt trội và là thành phần chủ chốt trong đội hình bảo vệ TSB.
E-2C Hawkeye: Máy bay mang radar cảnh báo sớm trên không. Có chức năng thu thập tình hình quân địch.
S-3B Viking: Phi cơ chuyên "làm thịt" các loại tàu ngầm.
EA-6B Prowler: Máy bay 2 động cơ có chức năng gây nhiễu radar đối phương và làm tắc nghẽn hệ thống liên lạc của địch.
SH-60 SeaHawk: Máy bay trực thăng 2 động cơ. Chuyên dùng để tấn công tàu ngầm và làm nhiệm vụ tìm kiếm, cứu hộ.


http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e048fe77ad33_081215-F-7823A-221.JPG (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e048fe77ad33_081215-F-7823A-221.JPG)
F/A-18F Super Hornet


10. ĐỘI HÌNH PHÒNG THỦ CỦA TÀU SÂN BAY:

Do kích thước siêu lớn của mình mà TSB rất dễ trở thành mồi ngon cho đối phương. Vì vậy để đảm bảo an toàn, người ta thường bố trí nhiều tàu hộ tống cho nó, giúp nó không bị đơn độc trên biển cả. Một đội hình bảo vệ sẽ gồm bảo vệ từ trên không, trên mặt nước và cả dưới mặt nước. Bao gồm các lớp:


Lớp trong cùng, gần TSB nhất: 1 tàu tiếp tế, có chức năng cung cấp nhiên liệu, đạn dược, lương thực cho TSB.
Lớp tiếp theo: 1 tàu tuần dương (Cruiser) mang theo tên lửa dẫn đường.
Lớp tiếp nữa: 2 tàu khu trục (Destroyer) mang theo tên lửa dẫn đường.
Lớp tiếp tiếp nữa, bên dưới: 1 tàu ngầm tấn công nhanh lớp Los Angeles (LA), chạy bằng năng lượng hạt nhân.
Lớp ngoài cùng, trên cao: Phi đội máy bay F/A-18F Super Hornet, bay cách TSB 460 km.


http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e0492abbe8e0_protect_team.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e0492abbe8e0_protect_team.jpg)
Đội hình bảo vệ tàu sân bay
Với đội hình hạm đội trên, các tàu hộ tống và máy bay có thể đảm đương khá tốt vai trò phòng thủ và bảo vệ TSB khỏi sự tấn công của kẻ địch, phòng thủ từ trên không, trên mặt biển và thậm chí cả dưới mặt nước. Nếu như có ai đó có khả năng liên tiếp "tỉa" hết toàn bộ máy bay F/A-18F Super Hornet, tiêu diệt toàn bộ tàu khu trục, tàu tuần dương, né được hết toàn bộ tên lửa và đạn pháo, nhấn chìm được chú tàu ngầm lớp LA kia thì sẽ có cơ hội được diện kiến TSB khổng lồ, trước khi lại phải đối mặt với hàng chục chiếc máy bay tỏa ra từ con tàu vĩ đại đó. Ngoài ra, bản thân TSB còn được trang bị hệ thống phòng thủ chống ngư lôi mang tên AN/SLQ-25 Nixie cho phép nó đánh lạc hướng các quả ngư lôi đang hướng về phía mình..


http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04925f50cb5_24-06-2011_12-04-29_AM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04925f50cb5_24-06-2011_12-04-29_AM.jpg)
Phi đội máy bay F/A-18F Super Hornet bảo vệ lớp ngoài cùng



=MỘT SỐ HÌNH ẢNH THAM KHẢO=

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049ad071e9a_F-14_Tomcat.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049ad071e9a_F-14_Tomcat.jpg)
F-14 Tomcat

baogt
26-11-2011, 10:44 PM
http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049b240317b_E-2C_Hawkeye.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049b240317b_E-2C_Hawkeye.jpg)
E-2C Hawkeye

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049ad25ce4d_S-3B_Viking.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049ad25ce4d_S-3B_Viking.jpg)
3B-Viking

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049aceef060_EA-6B_Prowler.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049aceef060_EA-6B_Prowler.jpg)
EA-6B Prowler

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049ad50d076_SH-60_SeaHawk.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049ad50d076_SH-60_SeaHawk.jpg)
SH-60 SeaHawk

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e0499bf24063_16-06-2011_8-09-03_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e0499bf24063_16-06-2011_8-09-03_PM.jpg)
2 lò phản ứng hạt nhân của tàu sân bay

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049b2297ca2_24-06-2011_6-24-35_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049b2297ca2_24-06-2011_6-24-35_PM.jpg)
Hệ phóng phóng bên dưới đường băng

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e0499c1d4bdb_16-06-2011_11-50-22_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e0499c1d4bdb_16-06-2011_11-50-22_PM.jpg)
Cấu trúc bên trong tàu sân bay

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049a52a6680_24-06-2011_12-05-42_AM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049a52a6680_24-06-2011_12-05-42_AM.jpg)
Thang máy vận chuyển máy bay từ khoang chứa lên boong tàu

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049a4d31c25_24-06-2011_6-29-40_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049a4d31c25_24-06-2011_6-29-40_PM.jpg)
4 dây cáp hạ cánh ở cuối đường băng

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049a4f23142_24-06-2011_6-32-55_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049a4f23142_24-06-2011_6-32-55_PM.jpg)
Hệ thống đèn chỉ dẫn hạ cánh

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049d99c8dc9_24-06-2011_5-33-54_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049d99c8dc9_24-06-2011_5-33-54_PM.jpg)
Thủy thủ VÀNG hướng dẫn máy bay vào đường băng, chuẩn bị cất cánh

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049d9cc6e23_24-06-2011_6-17-05_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049d9cc6e23_24-06-2011_6-17-05_PM.jpg)
Thủy thủ ĐỎ tiếp tế đạn dược

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049d9f38059_24-06-2011_6-18-29_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049d9f38059_24-06-2011_6-18-29_PM.jpg)
Thủy thủ TÍM tiếp nhiên liệu

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04a2ada02a5_24-06-2011_9-40-35_PM.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e04a2ada02a5_24-06-2011_9-40-35_PM.jpg)
Thủy thủ XANH bảo trì máy bay

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049da588832_Catapult_Control_Station.j pg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049da588832_Catapult_Control_Station.j pg)
Bên trong trạm điều khiển bệ phóng

http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049da809893_image023.jpg (http://photo.tinhte.vn/attach/public_image/btv/16287/tinhte.vn_4e049da809893_image023.jpg)
Nạp tên lửa vào ụ súng phòng không Mk-29 Sea Sparrow SAM Launcher

Dịch bởi TDNC - Tinh Tế

baogt
27-11-2011, 10:24 AM
Tên lửa hành trình siêu thanh Advanced Hypersonic Weapon (AHW)Ngày 17 tháng 11 năm 2011, Bộ tư lệnh lực lượng phòng thủ tên lửa vũ trụ Mỹ và bộ tư lệnh lực lượng chiến lược (SMDC/ARSTRAT) tiến hành thử nghiệm lần đâu tiên vũ khí siêu hiện đại theo hướng sử dụng động năng với tốc độ siêu thanh ( hypersonic).
Vào lúc 6:30 theo giờ Phương Đông ( 1:30 sáng giờ trên quần đảo Hawaii-Aleutian) phi đạn thử nghiệm được tên lửa đẩy từ bãi phóng tên lửa Thái bình dương, phóng lên từ đảo Kauai, thuộc quần đảo Hawai, và đích đến là bãi thử Reagan (Reagan Test Side)- đảo Kwajalein Atoll của quân đội Mỹ với khoảng cách là 3,500 km (2,175 miles), thời gian bay là dưới 30 phút . Mục đích thử nghiệm là thu thập các thông tin về công nghệ phóng, trượt đồng thời thu thập thông tin về hiệu năng bay trượt trong không khí. Nhiệm vụ được đặt trọng tâm vào khí động lực học, quỹ đạo chuyển động, hệ thống điều khiển, kiểm soát, và công nghệ bảo vệ chống nhiệt năng do ma sát vào không khí.
http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/ahw-thumb-450x289.jpg
Trong ngày thủ nghiệm 17 tháng 11 năm 2011 tên lửa 3 tầng phóng mang đầu đạn AHW đã triển khai thành công trên quỹ đạo dự kiển được thiết kế. Đầu đạn AHW bay trượt trên quỹ đạo phi đạn đạo với tốc độ siêu thanh 5 Mach và lao vào điểm dự kiến trên trường bắn thử tên lửa Reagan, phi đạn bay theo quỹ đạo phi đường đạn trên vùng không gian, trong không khí trên biển trên đất liền,các thiết bị đã thu thập cơ sở dữ liệu thông tin thực hiện chuyến bay của đầu đạn trong toàn bộ các giai đoạn của thử nghiệm. Thông tin thu được sẽ được Bộ quốc phòng Mỹ sử dụng để xây dựng mdel và phát triển những khả năng của thế hệ vũ khí phóng, trượt phi đạn động năng với tốc độ siêu thanh.
http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/ahw4.jpg
Vị trí và điểm đến của AHW
http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/ahw2-620x362.jpg
Tên lửa đẩy phi đạn
http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/ahw1.jpg

Tên lửa đẩy 3 tầng đưa phi đạn lên thượng tầng khí quyển
Hệ thống vũ khí tiên tiến Advanced Hypersonic Weapon (AHW) được thử nghiệm nghiên cứu khả năng phát triển công nghệ chuyển động năng theo quỹ đạo xác lập với khoảng cách là 6000km (3200 hải lý) với 35 phút thời gian bay và độ chính xác phi đạn nằm trong khoảng 10m. Bộ tư lệnh lực lượng phòng thủ tên lửa và vũ trụ kết hợp với Bộ tư lệnh lực lượng chiến lược (SMDC/ARSTRAT) đã nghiên cứu thử nghiệm công nghệ vũ khí siêu âm với Trung tâm lực lượng vũ trụ và phòng thủ tên lửa Mỹ. Cả hai cơ quan quân sự này đang nghiên cứu theo hướng có thể áp dụng công nghệ AHW vào lực lương không quân Mỹ với chương trình chế tạo loại vũ khí công kích nhanh trên phạm vi toàn cầu, nhằm mục đích phát triển một thế hệ vũ khí mới, có thể tấn công các mục tiêu khác nhau trên phạm vi toàn thế giới với tốc độ nhanh hơn gấp nhiều lần so với tất cả các loại vũ khí hiện nay. Tương đương với tên lửa đạn đạo, có thể sử dụng động năng, thuốc nổ thông thường và các đầu đạn hạt nhân có sức xuyên lớn để tấn công các hầm phóng tên lửa.
Bộ quốc phòng Mỹ trong bản báo cáo 4 năm một lần vào năm 2006 đã nêu " cần có những loại vũ khí có thể triển khai nhanh chóng và có số lượng lớn các đòn công kích trên phạm vi toàn cầu” (Prompt Global Strike) PGS ngăn chặn các nguy cơ tấn công từ phía bên ngoài và đưa ra một sự lựa chọn rõ ràng trong rất nhiều phương án thông thường cho Tổng thống, nếu như không có được sự ủng hộ trong quá trình phát triển. Vào tháng 3 năm 2006, Tư lệnh trưởng các lực lượng chiến lược (USSTRATCOM) trong bản báo cáo trước tiểu ban thượng viện Mỹ về vũ khí trang bị quân đội Mỹ đã nhấn mạnh rằng các lực lượng vũ trang đa nhiệm Mỹ không có khả năng ngăn chặn mọi nguy cơ tấn công đe dọa nhằm vào nước Mỹ, Tổng thống có thể yêu cầu lực lượng tác chiến chiến lược USSTRATCOM đánh chặn một hoặc nhiều mục tiêu chớp nhoáng như vậy trên phạm vi toàn cầu. Bộ quốc phòng Mỹ đang tiến hành tính toán, phân tích các giải pháp để lựa chọn một phương án tối ưu nhằm tìm kiếm khả năng tấn công mọi mục tiêu trên toàn cầu trong giai đoạn hiện tại, tương lai gần và tương lai lâu dài.
Một trong những giải pháp đầy hứa hẹn, một phương án phóng đòn tấn công trên diện rộng với khoảng không gian dài bằng cách sự dụng công nghệ tiên tiến phóng trượt trong không khí với tốc độ siêu thanh của tên lửa - phi đạn, có thể bay hàng ngàn dặm trong một khoảng thời gian dưới 60 phút. Tiểu bang Thượng viện về vũ khí trang bị quân đội đồng ý với khoảng chi 20 triệu USD trong khoảng chi thường niên PE 63308A để phục vụ cho chương trình thử nghiệm với phi đạn AHW.
Trong tài khóa ngân sách cho quân sự FY2007 được đề nghị có bao gồm cả 11,8 triệu USD trong khoản chi PE, dành cho Lực lượng tên lửa của Hệ thống tích hợp phòng thủ, nhưng không có bao gồm thêm khoản ngân sách tài chính nào cho phi đạn AHW, với nỗ lực làm giảm tổn thất tài chính. Tiểu ban Thượng viện cũng cho rằng các nỗ lực nghiên cứu về phi đạn siêu âm mà Bộ quốc phòng tiến hành nghiên cứu đã vượt ra ngoài khuôn khổ của dự án phát triển đòn tấn công toàn cầu. Tiểu ban cũng đề xuất với Bộ trưởng bộ Quốc phòng Mỹ hãy thành lập một Văn phòng phối hợp đa ngành để tổ chức, liên kết phối hợp và điều hành các hoạt động nghiên cứu về vũ khí tốc độ siêu âm, siêu thanh, những hoạt động nghiên cứu liên quan đến việc phát triển AHW cần phải đồng bộ phù hợp với phương pháp đã được cộng nhận của Văn phòng nghiên cứu đa ngành phối hợp phát triển công nghệ tốc độ siêu thanh, như vậy AHW sẽ là một trong những giải pháp được Bộ quốc phòng xem xét như là một trong những khả năng của sự phối hợp các công nghệ hiện đại được đưa ra giới thiệu.
Vào năm 2006 Bộ Quốc phòng Mỹ hoàn toàn không quan tâm đến những chương trình nghiên cứu về vũ khí tốc độ siêu âm ngay cả khi có sự giới thiệu của người đồng cấp, cán bộ trong nội bộ hoặc những nỗ lực của cơ quan hành không vũ trụ Mỹ NASA, đặc biệt sau khi dự án X-43A bị dừng lại. Lực lượng Hải quân cũng tiến hành một số các nghiên cứu cùng với cơ quan phát triển các dự án khoa học tiến tiến về quốc phòng (DARPA) đã được hoàn thành trong năm tài khóa 2007, nhưng hướng nghiến cứu tiếp theo không được xác định. Điều đó chưa cho thấy rõ ràng, liệu chương trình nghiên cứu bổ xung RATTLRS của Hải quân có là bước nghiên cứu song song giống như là nhiệm vụ nghiên cứu các đòn tấn công tốc độ siêu âm với phạm vi toàn cầu hày không? DARPA cũng xây dựng kế hoạch nghiên cứu bổ xung cho những nỗ lực trong năm tài chính 2007 để nghiên cứu thử nghiệm phóng, trượt phi đạn trong không gian với sự hoàn thiện trong tương lai, tích hợp và phát triển động cơ đẩy cho những chuyến bay thử nghiệm tiếp theo bằng công nghệ phóng tốc độ cao và thử nghiệm sử dụng nhiều lần (máy bay – phi đạn Blackswift/HTV-3X có thể bay đến mọi nơi trên trái đất trong khoảng thời gian từ 1-2 giờ, có thể quay về Mỹ, chương trình nghiên cứu bị dừng lại do không được cấp kinh phí vào năm 2009 với hy vọng sẽ tiếp tục khi có kinh phí bổ xung), song hành cùng với chương trình Fancol chế tạo tên lửa hành trình siêu thanh HTV-2, thử nghiệm được coi là thất bại sau hai lần phòng, trung tâm điều khiển mất liên lạc với tên lửa sau 9 phút tình từ thời điểm phóng.
http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/Falcon-HTV2-Flight-Overview_DARPA-620x363.jpg

Sơ đồ phóng HTV-2 của không quân Mỹ vũ khí tương đương với AHW
Chương trình phóng phi đạn của DARPA cũng chưa rõ ràng các giải pháp trong quá trình chuyển tiếp phi đạn và cũng chưa rõ ràng hệ thống hỗ trợ quá trình chuyển tiếp các giai đoạn tiếp theo của phi đạn. Cuối cùng, lực lượng không quân cũng đã lên kế hoạch chuyến bay đầu tiên thử nghiệm thiết bị X-51A Scramjet vào cuối năm tài chính 2009. Nhưng Văn phòng của giám đốc trung tâm thử nghiệm và đánh giá của lực lượng không quân (T&E), thường tiến hành các cuộc điều tra hàng năm, đã chỉ ra rằng trong chương trình của văn phòng không có những báo cáo nào cho thấy sự cần thiết phải tiến hành những thử nghiệm về phi đạn với tốc độ siêu thanh hơn 5 Mach. Quân đội cũng khẳng định rằng không có những quan tâm tương tự trong những nỗ lực thử nghiệm về phi đạn tốc độ siêu thanh và những nhu cầu thực tế của lực lượng
Trên thực tế đánh giá, công nghệ tốc độ siêu thanh cho phép phát triển những khả năng trang bị quân sự mới, bằng việc sử dụng những đòn tấn công chiến lượcquan trọng trong một thời gian rất ngắn, khả năng nay đã được mô tả bằng thử nghiệm chương trình phóng phi đạn X-51 của lực lượng Không quân Mỹ trên máy bay B-52 với tên lửa hành trình-phi đạn.
Tốc độ siêu cao/ tên lửa hành trình tốc độ siêu thanh có thể cung cấp nhiều cấp khả năng cắt qua siêu không gian. Siêu không gian có thể được hình thành bởi chế độ tốc độ siêu âm và tốc độ siêu thanh tầm trung và tầm xa. Tên lửa tốc độ siêu thanh có thể được phòng trên phương tiện mang ở chế độ dưới âm và ở độ cao so với mặt nước biển từ 30,000 ft – 40000 ft (9 km – 12km) Thông tin về mục tiêu được cung cấp cho máy bay – bệ phóng và tải vào hệ thống điều khiển vũ khí. Sau khi phóng phi đạn, tên lửa hành trình sẽ tăng tốc để đạt đến độ cao của thượng tầng khí quyển và tốc độ siêu âm hoặc siêu thanh. Trong quá trình bay, tên lửa – phi đạn được định vị và dẫn đường bằng hệ thống GPS/INS và các cảm biến thụ động. Đối với cả hai loại tên lửa – phi đạn hành trình AHW và HTV-2, tên lửa – phi đạn sẽ hạ thấp độ cao khi tiếp cận khu vực mục tiêu để hướng thẳng vào mục tiêu hoặc tấn công bằng đầu đạn. Nếu tên lửa – phi đạn mang theo đầu đạn, tên lửa mang có thể giảm tốc độ đến cận âm hoặc dưới âm trước khi đầu đạn tự động khởi động công kích mục tiêu. Nếu sử dụng tên lửa- phi đạn tấn công thẳng vào mục tiêu (đầu đạn có tải trọng lớn, sử dụng động năng), tên lửa có thể sử dụng hệ thống GPS hoặc sử dụng đầu dẫn cảm biến chủ động, cho phép phi đạn - tên lửa va chạm vào mục tiêu với tốc độ từ 300m/s đến 1000m/s. Tên lửa hành trình siêu thanh thử nghiệm là cơ sở của một hệ thống vũ khí được giới thiệu trong chương trình Fancol, bao gồm cả vũ khí – tên lửa hành trình siêu thanh với tốc độ siêu âm-siêu thanh từ 3-6+ Mach với hành trình lên đến 1000NM (gần 16,776 miles tương đương với 27,000km trong vòng 1h), trên thực tế đánh giá của các chuyên gia, HTV-2 có thể bay với khoảng cách là trên 12,000 miles trong vòng 1h, tên lửa – phi đạn hành trình có lắp các cảm biến dẫn đường và xác định mục tiêu, bám dính mục tiêu ở giai đoạn cuối. tên lửa hành trình siêu thanh-phi đạn có thể là vũ khí sát thương bằng động năng, thuốc nổ thông thường, hoặc những đầu đạn hạt nhân có khả năng xuyên phá lớn. Các thiết kể đang được giới thiệu thử nghiệm với các tên lửa – phi đạn như RATTLRS, HyFly, và X-51A, đồng thời cũng thử nghiệm các loại đầu đạn, các hệ thống thông tin, truyền thông kết nối, công nghệ cảm biến điều khiển, tự dẫn trong việc chế tạo các loại vũ khí áp dụng thử.
Phát triển công nghệ vũ khí siêu thanh là hướng phát triển mới của thế hệ vũ khí (PGS), cho phép có thể tấn công cùng một lúc nhiều mục tiêu trên phạm vi toàn cầu với các đầu đạn phi hạt nhân, hạt nhân trong khoảng thời gian dưới 1 giờ. Đây cũng là cuộc chạy đua vũ trang mới vào thượng tầng khí quyển, bước phát triển tiếp theo của cuộc chạy đua tên lửa đạn đạo xuyên lục địa.


Biên dịch: Trịnh Thái Bằng.tech.edu




Nguồn: Globalsecurity.org

baogt
08-12-2011, 04:04 PM
Graphene - "cứng hơn thép, nhẹ hơn lông chim"


Các nhà khoa học và công nghệ Mỹ đã phát hiện ứng dụng không có giới hạn của loại vật liệu mới graphene - một vật liệu công nghệ cao cứng hơn thép và nhẹ hơn cả lông chim trong các lĩnh vực của cuộc sống con người. Dự báo vật liệu mới này sẽ tác động rất lớn đến nền kinh tế Mỹ, thậm chí có thể làm thay đổi cả thế giới. Giới khoa học nhận định, graphene sẽ góp phần định hình mọi lĩnh vực đời sống hằng ngày của con người vào cuối thập kỷ này



Graphene được tạo thành từ một nguyên tử các-bon được hai nhà khoa học người Nga An-đrê Ghê-im (Andre Geim) và Công-xtăng-tin Nô-vô-xê-lốp (Konstantin Novoselov) phát hiện 7 năm trước và đã đem lại cho hai nhà khoa học này Giải thưởng Nô-ben Vật lý năm 2010. Các nhà khoa học và công nghệ Mỹ dự báo graphene sẽ tạo ra cuộc cách mạng trong thông tin không dây, đặc biệt là con người có thể phóng vệ tinh với kích thước bằng tòa nhà nhiều tầng nhưng trọng lượng chưa bằng trọng lượng của miếng thịt nướng.


http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Small/Graphene_Sheet.jpg



Trong quân sự, các nhà khoa học Đại học Texas ở thành phố Đa-lớt đã sử dụng graphene để làm biến mất các vật thể khỏi tầm mắt của con người. Những tấm áo choàng vô hình này sẽ giúp tàng hình các phương tiện quân sự như xe tăng, pháo… thậm chí cả con người trước mắt đối phương.
Trong y tế, nhờ graphene, các bác sĩ có thể sử dụng các loại dược phẩm mới với liều lượng cao để tiêu diệt tế bào ung thư nhưng không gây hại những tế bào lành. Graphene có thể sử dụng chế tạo máu nhân tạo, giúp con người tránh được nguy cơ bị truyền máu nhiễm vi-rút hoặc không phải mất nhiều thời gian tìm kiếm các loại máu hiếm. Nhờ nghiên cứu mới của các nhà khoa học Đại học Wayne State thuộc bang Mi-si-gân (Mỹ), các bác sĩ có thể điều trị hiệu quả bệnh Alzheimer bằng việc cấy các điện cực graphene vào não người bệnh. Các điện cực graphene có tuổi thọ tới 5 năm thay thế các điện cực chỉ có tuổi thọ tính bằng tháng như hiện nay, góp phần cải thiện cuộc sống của nhiều triệu người bệnh trên thế giới. Các điện cực graphene cũng có thể được sử dụng điều trị hiệu quả những tổn thương cột sống và khiếm thị.
Chỉ mới 3 tuần trước đây, các nhà khoa học Mỹ đã phát hiện khả năng sử dụng graphene để kích thích sự phát triển của các mô trong cơ thể người. Ứng dụng này của graphene mở ra khả năng chữa khỏi các khuyết tật bẩm sinh về tim, căn bệnh đã được nghiên cứu điều trị thử nghiệm hơn 100 năm qua nhưng chưa thành công.

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Small/350px-Cnt_zz_v3.gif


Cấu trúc phát triển dang zig zac của Graphegen



http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Small/Graphene_electron.jpg
Sẽ được ứng dụng trong thiết kế các thiết bị bán dẫn



Trong lĩnh vực máy tính, nghiên cứu của các nhà khoa học Viện Rensselaer ở bang Niu Y-oóc đã loại bỏ được trở ngại lớn trong lĩnh vực vi điện tử. Họ đã biến một tấm graphene siêu mỏng thành các bóng bán dẫn siêu nhỏ, mở ra khả năng chế tạo máy vi tính siêu nhỏ cũng như những vi mạch cứng siêu nhỏ trong tương lai. Các nhà khoa học trên dự báo vào cuối thập kỷ này, thế giới có thể có máy tính kích thước đặt trong lòng bàn tay nhưng có sức mạnh tính toán bằng 10.000 máy tính hiện nay. Graphene cũng tạo ra cuộc cách mạng trong lĩnh vực chế tạo màn hình siêu mỏng và siêu lớn.
Theo TTXVN

Graphen hay graphene là tấm phẳng dày bằng một lớp nguyên tử của các nguyên tử cácbon với liên kết sp2 tạo thành dàn tinh thể hình tổ ong. Tên gọi của nó được ghép từ "graphit" (than chì) và hậu tố "-en" (tiếng Anh là "-ene"); trong đó chính than chì là do nhiều tấm graphen ghép lại.
Chiều dài liên kết cácbon-cácbon trong graphen khoảng 0,142 nm. Graphen là phần tử cấu trúc cơ bản của một số thù hình bao gồm than chì, ống nanô cácbon và fulleren. Cũng có thể xét một phân tử thơm lớn vô hạn, mà trong trường hợp giới hạn của họ các hidrô cácbon đa vòng phẳng gọi là graphen. Hai nhà khoa học Andrei Geim và Konstantin Sergeevich Novoselov khám phá ra graphen đã được trao Giải Nobel Vật lý năm 2010.


Nguồn: Báo QĐND


Bao giờ VN có.:(

dongdoi_f2
09-12-2011, 10:17 AM
Công nghệ bom hạt nhân giá rẻ

VietnamDefence (http://vietnamdefence.com/)- Công nghệ làm giàu bằng laser giúp chế tạo bom hạt nhân giá rẻ.

Các nhà khoa học lo ngại phương pháp làm giàu Uranium tuyệt mật cũ khi được phổ biến trên thị trường thương mại sẽ tạo ra những cơ hội mới để sản xuất và phổ biến vũ khí hạt nhân.


Công ty Electric đã hoàn thành các thử nghiệm một phương pháp sản xuất nhiên liệu hạt nhân nhanh và rẻ tiền hơn. Công nghệ mới sẽ được thương mại hóa và lần đầu tiên được sử dụng tại cơ sở sản xuất hạt nhân tương ứng ở thành phố Wilmington, bang North Carolina.

Công nghệ này có tính đột phá và sẽ cho phép giảm mạnh giá nhiên liệu cho các nhà máy điện nguyên tử.


Công nghệ làm giàu Uranium bằng phân rã các đồng vị bằng kích thích laser (Silex) do công ty Silex (Australia) phát triển vào năm 1992. Năm 2006, General Electric đã nhận được quyền thương mại hóa và giấy phép sử dụng công nghệ này và chỉ đạo các nghiên cứu tiếp theo.

Công nghệ Silex được bảo mật nghiêm ngặt, thậm chí không có cả các bức ảnh chi tiết thiết bị làm giàu Uranium bằng laser. Công nghệ làm việc theo nguyên lý ion hóa bằng ánh sáng laser các nguyên tử của Uranium-235. Uranium nguyên liệu đi qua tia laser được thiết đặt ở một tần số đặc biệt tạo ra điện tích ở các nguyên tử của Uranium-235. Điều đó cho phép bắt chúng bằng bẫy điện từ và giữ chúng trên một phiến kim loại.




http://vietnamdefence.com/web/Uploaded/TT/01-10/silex.jpg


Nguyên lý hoạt động của công nghệ làm giàu bằng laser





Công nghệ này được các nước như Liên Xô, Nga, Ấn Độ, Pakistan, Iraq, Trung Quốc, Mỹ, Nhật Bản nghiên cứu ráo riết từ thập kỷ 1960. Nhưng sau đó, hướng nghiên cứu này bị coi là không có triển vọng, mặc dù nó hứa hẹn những lợi ích lớn lao.

Vấn đề là ở chỗ, việc làm giàu bằng laser đòi hỏi năng lượng ít và diện tích nhà máy nhỏ hơn nhiều so với làm giàu theo cách “truyền thống” bằng các máy ly tâm khí. Đây chính là nguy cơ vì nhà máy làm giàu Uranium theo công nghệ Silex có thể giấu trong một boong-ke nhỏ. Điều đó có thể bị các chính phủ “đáng ngờ” và các nhóm khủng bố lợi dụng để chế tạo vũ khí hạt nhân.


General Electric cam kết mạnh mẽ là sẽ bảo vệ nghiêm ngặt các bí mật của Silex và áp dụng những biện pháp an ninh gắt gao tại nhà máy sản xuất tương lai của mình. Cần lưu ý là vào năm 2007, công ty đã được phép mở cơ sở sản xuất thử nghiệm để nghiên cứu triển vọng công nghệ Silex. Nay thì General Electric muốn xây dựng một nhà máy thương mại đầy đủ có diện tích 5,5 ha, có khả năng sản xuất hàng năm các thanh nhiên liệu hạt nhân để bảo đảm nhiên liệu đủ cho đến 42 lò phản ứng.


Nếu ban lãnh đạo General Electric đưa nhà máy sản xuất nhiên liệu hạt nhân bằng công nghệ Silex vào hoạt động thì đây là lần đầu tiên trong lịch sử năng lượng hạt nhân, hoạt động làm giàu quy mô lớn Uranium hecxaflorua (UF6) sẽ bắt đầu.


Nguyên liệu Uranium tự nhiên chỉ chứa 0,75% Uranium-235 vì vậy để sử dụng Uranium làm nhiên liệu hạt nhân, cần phải làm giàu lên mức 3-5%. Bởi vậy, Uranium-235 được làm giàu tại nhà máy của General Electric vẫn sẽ chưa được làm giàu đủ để sản xuất bom nguyên tử vốn thường sử dụng nguyên liệu có hàm lượng Uranium-235 tới 80-90%.


Tuy nhiên, về tiềm năng, Silex có thể sử dụng để chế tạo vũ khí nguyên tử, hơn nữa hiện chưa có phương pháp tìm kiếm và phát hiện các nhà máy làm giàu bằng laser nên gây khó khăn cho việc kiểm soát chống phổ biến vũ khí hạt nhân.



Nguồn: RND, 29.11.11.

dksaigon
09-12-2011, 08:02 PM
General Electrics (GE) là một trong những trụ cột của nước Mỹ đấy bác DK

Vâng, cũng biết! :-?
Mà "quả đấm thép" là các DNNN của ta ấy mà, là để...đấm ai nhỉ?!;))

dksaigon
10-12-2011, 01:13 PM
NASA : National Aeronautics and Space Administration _ Cục quản trị hàng không quốc gia
Ngân sách năm 2011 là 18,5 tỷ tương đương 0,2% ngân sách liên bang, khoảng 3.700 tỷ.

Chết cười với ông f2 ví VNxin như NASA của Mỹ! ;;)
Mà ai lại nói liều là nhiệm vụ và thành quả của NASA là vớ vẩn và tiêu tiền như VNxin nhỉ?! b-)

dongdoi_f2
10-12-2011, 01:49 PM
NASA : National Aeronautics and Space Administration _ Cục quản trị hàng không quốc gia
Ngân sách năm 2011 là 18,5 tỷ tương đương 0,2% ngân sách liên bang, khoảng 3.700 tỷ.

Chết cười với ông f2 ví VNxin như NASA của Mỹ! ;;)
Mà ai lại nói liều là nhiệm vụ và thành quả của NASA là vớ vẩn và tiêu tiền như VNxin nhỉ?! b-)

NASA nó là của CP Mỹ, là cơ quản lý của CP, nó nghiên cứu thám hiểm về không gian vũ trụ là chính, để phục vụ hoạt động NASA đặt hàng hay mua các sản phẩm từ các hãng sản xuất kinh doanh như tàu con thoi của Boeing, thiết bị bay McDonald Douglass, tên lửa đẩy của Lockheed Martin.... từ lúc thành lập (quãng 195x) đến giờ NASA có nhiều thành tích vĩ đại, nhưng cũng nhiều thất bại đấy, nhiều lĩnh vực hoạt động tốn kém, không hiệu quả, nhưng có lẽ CP Mỹ chả bao giờ cho nó sập tiệm!

Vinasin ở VN thì khác chứ, CP lập và quản lý "hãng" Vinasin, nó là nhà sản xuất kinh doanh ngành CN tàu biển, thời điểm này thì Vinasin đang dần "chết" vì làm ăn thua lỗ.

So sánh cho vui thôi, bác cứ cười thoải mái!

dongdoi_f2
10-12-2011, 07:24 PM
Đô đốc LX/Nga nói về đối phó với tàu sân bay Mỹ hồi những năm 1970:



http://vietnamdefence.com/web/Uploaded/PHANTICH/2011/I-11/yakhont20.jpg


SS-N-26 Yakhont


Một hệ thống Bastionbao gồm 4 xe bệ phóng dùng khung gầm MAZ (mỗi xe mang 3 quả Yakhont và có thể chuyển từ trạng thái hành quân sang chiến đấu trong vòng 5 phút), 1-2 xe chỉ huy chiến đấu, 1 xe bảo đảm trực chiến, 4 xe tiếp đạn và khi cần, một hệ thống chỉ thị mục tiêu lắp trên trực thăng.

Hệ thống có thể trực chiến trong vòng 30 ở một khu vực đã định. Nhịp phóng tên lửa hành trình khi bắn loạt từ một xe bệ phóng là 2,5 s, tức là 2 hệ thống Bastion chỉ trong chưa đầy 10 s có thể phóng đến các tàu địch 24 quả tên lửa. Tên lửa có tầm bắn 300 km, đầu đạn 300 kg.

Tên lửa có thể thay đổi quỹ đạo bay: ở giai đoạn cuối, tên lửa bay ở độ cao chỉ cách mặt biển 5 m nên cực khó phát hiện và đánh chặn tên lửa.



http://vietnamdefence.com/web/Uploaded/PHANTICH/2011/I-11/yakhont21.jpg


Sơ đồ tác chiến của tên lửa Yakhont: 1) Chỉ thị mục tiêu; 2) Phóng loạt tên lửa chống hạm; 3) Tăng tốc và lấy độ cao; 4) Bay hành trình; 5) Hạ xuống độ cao nhỏ; 6) Bật đầu tìm, phát hiện mục tiêu; 7) Bay ở độ cao nhỏ; 8) Các tên lửa chống hạm tự dẫn tới các mục tiêu được lựa chọn




* Ý kiến của Giám đốc Trung tâm Dự báo quân sự, PTS KHQS, Đại tá Anatoly Tsyganok:

- Vấn đề là ở chỗ, tầm bắn của hệ thống Bastion cho phép nó đặt dưới tầm ngắm gần như nửa Địa Trung Hải. Ngoài việc cung cấp vũ khí này, chúng ta không từ bỏ căn cứ của chúng ta ở Syria. Hơn nữa, trong 2 năm gần đây, chúng ta đã nạo vét đáy của khu căn cứ: nếu như năm 1995, chỉ có các tàu cấp 3 ghé được vào căn cứ, thì nay các tàu cấp 1 đã có thể, mặc dù vẫn quá chật hẹp tàu Kuznetsov nên tàu này phải bỏ neo ở ngoài cảng.

Cần hiểu rõ rằng, giải pháp vũ lực cho vấn đề Syria đã ở đâu đó cận kề. Các nước Arab đã tuyên bố chấm dứt mọi sự hợp tác với Syria. Rất may là Syria đã biết điều gì sẽ xảy ra nên đã rút 95% tiền của mình khỏi các nước này. Một vấn đề khác rất quan trọng là 8 nước đã rút sứ quán của mình khỏi Iran và rút sứ quán cả khỏi Syria. Bây giờ, chúng ta đang thấy sự lặp lại tương tự của kịch bản Libya: sự chỉ trích từ cộng đồng quốc tế, sự lên án toàn thể, kích động bạo loạn trong nước, các tàu chiến NATO rình rập ngoài bờ biển và có lẽ là cả vũ trang cho các lực lượng chống đối chính quyền hiện nay. Nhưng tôi nghĩ rằng, cả Nga lẫn Trung Quốc sẽ không chấp nhận để phương Tây thông qua Hội đồng Bảo an LHQ đưa ra các biện pháp chống Syria. Nếu như ở Libya, chúng ta đã mất khoảng 2,5 tỷ USD, thì ở Syria tổn thất sẽ nhiều hơn và ngoài ra, ở đó còn có 110-120 ngàn công dân Nga đang sinh sống.

SP: Tại sao trên tàu Kuznetsov lại ít máy bay thế?

- Tôi nghĩ rằng, đơn giản là về mặt kỹ thuật người ta không kịp sửa chữa xong: tàu thì cần phải khẩn cấp cho ra khơi, còn các máy bay thì không kịp đưa đến. Sửa chữa lớn là một quá trình dài từ nửa năm trở lên và chi phí mất hơn 10-15 triệu rúp.

SP: Các tên lửa Yakhont có thực sự là vũ khí khủng khiếp như người ta nói không?

- Hãy tin là giá như Nga đã cung cấp cho Gaddafi Yakhont thì hạm đội NATO sẽ không yên ổn hành động như thế ở Địa Trung Hải. Còn một điều thú vị nữa. Bên trên Địa Trung Hải là cả đống vệ tinh do thám. Tôi nghĩ hoàn toàn có khả năng Nga đang theo dõi các tàu Mỹ và cung cấp toàn bộ thông tin về chúng đến bộ chỉ huy quân đội Syria.

* Đô đốc Valentin Selivanov nói về biện pháp đối phó tàu sân bay Mỹ trong những năm 1970:

“Ở đó lúc nào cũng có 2 tàu sân bay Mỹ. Một cụm tàu sân bay ở khu vực đóng quân tại Napoli (Italia), cụm kia ở Haifa (Israel). Các lực lượng của tôi thì triển khai một đơn vị ở khu vực Tunis, đơn vị khác ở Mersa Matruh. Mỗi đơn vị nhằm vào một cụm tàu sân đối phương được phân công. Mỗi tàu sân bay Mỹ đều bị các tàu ngầm nguyên tử trang bị tên lửa hành trình của chúng tôi đi kèm. Ở gần mỗi tàu sân bay luôn có một tàu theo dõi của chúng tôi, phát hiện từng lượt cất cánh của máy bay trên hạm Mỹ và truyền những thông tin này đến các tàu ngầm.

Ngoài các tàu ngầm, mỗi tàu sân bay Mỹ còn bị kèm chặt bởi các cụm tàu tấn công của chúng tôi. Nếu như đó là tàu tuần dương mang tên lửa có tầm bắn 300-350 km thì nó chạy cách cụm tàu sân bay đối phương khoảng 300 km.

Tôi đã cố phân bố lực lượng sao cho mỗi tàu sân bay bị không dưới 30 tên lửa của chúng tôi nhằm bắn ở trạng thái sẵn sàng phóng các tên lửa trong vòng 2 phút. Cứ cứ mỗi giờ, tôi lại cung cấp thông tin chỉ thị mục tiêu cập nhật cho tất cả các phương tiện của hải đoàn, đối phương luôn nằm trong tầm ngắm. Và dĩ nhiên chúng tôi cũng nằm trong tầm ngắm của người Mỹ.

Trong khi đó 25%, tức là ¼ số tên lửa của chúng tôi được lắp đầu đạn hạt nhân. Tức là trên mỗi tàu ngầm có 8 tên lửa, 2 trong số đó mang đầu đạn hạt nhân. Trên tàu Slava là 16 tên lửa, 4 trong số đó mang đầu đạn hạt nhân.

Đương thời, Liên Xô cam kết không sử dụng vũ khí hạt nhân trước tiên. Nhưng rất khó nói điều đó thực hiện thế nào trong thời chiến. Ví dụ, nếu như trong trận đánh, tôi đã phóng hết sạch các tên lửa mang đầu đạn thông thường, mà tôi vẫn tiếp tục bị tấn công từ mọi hướng và chẳng ai có thể giúp tôi. Làm sao có thể ngừng kháng cự khi chưa tiêu hao uy lực chủ yếu của mình (tên lửa mang đầu đạn hạt nhân)?

Các tính toán của chúng tôi cho thấy, hồi đó, cụm tàu sân bay Mỹ có khả năng bắn hạ chắc chắn 22 tên lửa. Tàu sân bay sẽ dính quả tên lửa thứ 23 đánh vào mạn tàu. Quả thứ 24 họ lại có thể bắn rơi, nhưng sau đó lại để lọt 3 quả liền và cứ như thế. Nghĩa là khi bắn hơn 22 quả tên lửa trong một loạt bắn thì chúng tôi đã có thể tiêu diệt với xác suất cao mục tiêu chính là tàu sân bay. Bởi vậy, chúng tôi đã tính toán là phải luôn có 30 quả tên lửa sẵn sàng phóng. Nhưng thật lòng mà nói, tôi không bao giờ tin là người Mỹ quả thực có khả năng bắn rơi 22 quả tên lửa đầu tiên. Tôi đoan chắc, con số đó sẽ không quá 10...

Trong khi đó, các tên lửa của chúng tôi là tên lửa thông minh, nếu như chúng gặp mục tiêu kém thú vị hơn thì bỏ qua mà tìm cái gì đó to hơn. Nếu như trên đường bay tới tàu sân bay có một tàu khu trục, thì tên lửa vòng tránh qua nó về phía mạn phải hay mạn trái và sẽ bay tiếp đến mục tiêu nào có bề mặt phản xạ lớn hơn, tức là nó vẫn sẽ tìm ra tàu sân bay. Hơn nữa, độ chính xác của tên lửa của chúng tôi đơn giản là cực cao. Tôi đã chứng kiến hàng mấy chục lần phóng tập tên lửa và gần như chúng luôn trúng vào mục tiêu mà còn là vào giữa tâm hình học của mục tiêu.

Đã có trường hợp, tàu khu trục lớp Projkekt 956 được bán cho Trung Quốc. Và ở đó, bên Trung Quốc, người ta tổ chức đợt bắn đầu tiên có sự tham dự của cả các chuyên gia của chúng tôi. Người Trung Quốc lấy một tàu chở dầu nhỏ cỡ 1.000-1.500 tấn làm mục tiêu. Bình thường mục tiêu được neo bằng 2 mỏ neo để độ rộng phản xạ của mục tiêu được lớn. Nhưng đột nhiên chiếc tàu dầu tuột khỏi chiếc phao neo và xoay đuôi về phía tàu khu trục bắn tên lửa ở tư thế độ rộng mục tiêu chỉ còn không quá 15 m, hơn nữa chiếc tàu dầu rõ ràng là đã bị thủng, dần dần chìm xuống và tại thời điểm phóng, mũi tàu hất mạnh lên. Ấy vậy mà quả tên lửa phóng đi vẫn bắn chính xác vào giữa mặt boong, vào phần thượng tầng, xuyên suốt qua nó, đi qua thân tàu và phá vỡ mũi tàu dầu chỗ sống mũi tàu. Người Trung Quốc kinh hoàng trước những gì họ chứng kiến.

Tên lửa trên các tàu ngầm còn “thông minh” hơn. Nếu chỉ huy quyết định bắn loạt một lúc 8 tên lửa, thì tàu sẽ phóng tên lửa lần lượt từng quả một, sau đó các tên lửa tập hợp thành đội hình trên không và chỉ sau đó mới cùng bay đến mục tiêu.

Thường có những báo cáo kết quả ghi nhận tất cả các lần phòng tên lửa đều trúng đích 100%. Đôi khi, khá hiếm hoi là có trục trặc với bản thân tên lửa khi phóng, hỏng động cơ hay hệ thống nào đó. Nhưng một khi tên lửa đã bay đi thì có thể chắc chắn là nó sẽ tìm thấy mục tiêu của mình và nhất định bắn trúng vào giữa tâm hình học của mục tiêu.

Vì thế, chúng tôi tự hào về vũ khí của mình, kính trọng vũ khí của chúng tôi.

Bởi vậy, tôi tin rằng, người Mỹ khi có chiến tranh không bao giờ có thể bắn rơi được 22 tên lửa của chúng tôi! Mà số tên lửa cho mỗi cụm tàu sân bay thì như tôi đã nói là có ít nhất 30 quả! Mà đó là năm 1977-1978. Sau đó, kỹ năng và khả năng của vũ khí của chúng ta chỉ có tốt lên mà thôi”.


Nguồn: Viktor Savenkov // SVP, 6.12.2011.

baogt
14-12-2011, 09:39 PM
Dưới đây là một đoạn video về vũ khí mà VN mình đã sử dụng trong đợt bắn đạn thật vừa rồi do thành viên saragon 1988 biên tập và dàn dựng để chào mừng sự ra đời trang traitimvietnam.net.vn của các thành viên tách ra từ TTVN. Trang này sẽ khai trương ngày 22/12/2011. Mời các bác xem thử:


http://youtu.be/Rx2vF7EQVes

baogt
16-12-2011, 10:53 AM
Tầu hộ tống tên lửa mẫu thiết kế 1241 lớp Molniya (Tia sét)




"Молния (Tarantul) Tầu hộ tống tên lửa hạng nhẹ mẫu thiết kế 1241, tên gọi (Molniya) theo phân loại của NATO tầu có tên là tầu hộ tống lớp Tarantul (Tarantul class corvettes) – thiết kế các lớp tầu hộ tống mang tên lửa – khinh hạm tên lửa, các tầu hộ tống hạng nhẹ này được đóng trong các xưởng đóng tầu của Liên bang Xô viết vào những năm 1979 – 1996 và được biên chế vào lực lượng hải quân Xô viết.



Và đến năm 2011 các tầu hộ tống tên lửa này vẫn tiếp tục phục vụ trong lực lượng hải quân của Liên bang Nga hiện nay. Lớp tầu Molniya có nhiều loại tầu, với những đặc điểm khác biệt là vũ khí trang bị trên boong tầu và loại động cơ trạm nguồn. Tầu hộ tống tên lửa thiết kế 1241 được biên chế chính thức trong lực lượng hải quân và hạm đội Xô viết, đồng thời được xuất khẩu sang các nước khác và được biên chế trong các hạm đội nước ngoài. Trong lực lượng hải quân Xô viết, tầu hộ tống tên lửa 1241 được sử dụng trong tất cả các hạm đội ( Hạm đội Ban tích, Hạm đội Biển Đen, ngoại trừ hạm đội Biển Bắc trong những năm 1980 và phục vụ trong lực lượng phòng thủ bờ biền của Liên bang Xô viết.

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/moniya03.jpg


Tầu Molnyia 1241RE


Từ những năm 1970-x trong biên chế trang bị các nước khối quân sự NATO được đưa vào sử dụng các chiến hạm mang tên lửa hạng nhẹ có trang bị 76mm và tên lửa chống tầu tầm gần, tầm trung («Exocet», «OTO Melara», sau đó là «Harpoon»), điều kiện tác chiến của các khinh hạm tên lửa type 205, vốn được trang bị pháo hạng nhẹ và tên lửa tầm gần trở nên rất xấu do không có khả năng tác chiến tương đương. Để tăng cường năng lực tác chiến của các đơn vị tầu tên lửa hạng nhẹ và yểm trợ hỏa lực cho các tầu hạng nhẹ lớp 205 và có thể tấn công tầu của đối phương ngoài tầm hoạt động của các hệ thống radar trinh sát, nhà nước Xô viết đã ra chỉ lệnh nghiên cứu phát triển các tầu hộ tống hạng nhẹ pháo binh mang tên lửa thế hệ mới.
Thiết kế tầu hộ tống tên lửa hạng nhẹ 1241P được bắt đầu vào năm 1969 tại trung tâm nghiên cứu thiết kế tầu biển Almaz dưới sự lãnh đạo của kỹ sư trưởng E.I.Yuknhin. Sau đó được thay thế bởi nhà thiết kế chính V.N. Ustrinov . Người kiểm soát - đại diện của Hải quân là đại úy thuyền trưởng cấp I YU.M.Osipov sau đó là đại úy hải quân cấp II V.I. Litovski..
Theo yêu cầu kỹ chiến thuật cho các tầu hộ tống mang tên lửa của dự án 1241 được sử dụng để tiêu diệt các chiến hạm, tầu vận tải và các loại tầu xuồng đổ bộ, tăng cường năng lực phòng không của các đơn vị binh chủng hợp thành, bảo vệ các cụm tầu chiến, tầu phóng lôi, tầu tên lửa chống lại các phương tiện tấn công đường không tầm thấp, chi viện hỏa lực bảo vệ các lực lượng chống lại các phương tiện tấn công đường biển hạng nhẹ của đối phương. Tầu hộ tống tên lửa chiến thuật lớp 1241 cần hiệp đồng tác chiến với các tầu tên lửa hạng nhẹ lớp 205 và bảo vệ cho các tầu tên lửa hạng nhẹ chống lại các khinh hạm của đối phương, có trang bị pháo 76 mm. Chính vì vậy tầu hộ tống lớp 1241 cần có tốc độ tương đương, không thua tầu tên lửa lớp 205.
Theo những yêu cầu chiến thuật đã nêu của Hải quân Liên xô. Trung tâm thiết kế tầu chiến đã đưa ra hai mẫu thiết kế đầu tiên với lượng giãn nước khoảng 500 tấn, với hệ thống tên lửa chống tầu bốn ống phóng Moskit. Điểm trọng tâm của hai phiên bản tầu 1241 được các nhà thiết kế quan tâm là hệ thống radar đa nhiệm có kích thước nhỏ gọn, có công suất lớn, đảm bảo hỗ trợ cho tất cả các loại vũ khí bố trí trên tầu. Phương án 1 là trang bị hệ thống radar "Gravel-M” đã vượt qua được những thử nghiệm đầu tiên, phương án 2 là hệ thống radar "Monolith” đang trong quá trình thiết kế chế tạo, cuối cùng các nhà thiết kế đã lựa chọn Monolit vì hệ thống có đặc điểm khác hơn so với Gravel-M, có chế độ dẫn đường đạn tấn công tầm xa và các kênh nhận thông tin chỉ thị mục tiêu từ hệ thống «Uspec-U». Tầu hộ tống tên lửa sẽ được trang bị hệ thống tên lửa phòng không Osa – M, nhưng sau này, để đảm bảo độ ổn định, lượng giãn nước tiêu chuẩn và và tốc độ 40 hải lý/ giờ, hệ thống tên lửa phòng không không được lắp đặt. Nhiệm vụ yểm trợ trên không đối với các lực lượng phòng thủ bờ biển, chống lại các phương tiện bay tầm thấp được giao cho không quân Hải quân. Do không đặt nhiệm vụ phòng không cho tầu hộ tống, mẫu thiết kế tầu hộ tống tên lửa chuyển từ tầu mang tên lửa hạng nhẹ sang tầu hộ tống tấn công tên lửa hạng nhẹ.

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/moniya02.jpg
Tầu hộ tống tên lửa Molniya 1241.1M


Vào năm 1973 theo nghị định của Chính phủ Liên bang Xô viết, đặt ra nhiệm vụ chế tạo tầu tên lửa với hệ thống tên lửa chống tầu tốt nhất thế giới " Moskit”, tăng cường năng lực tác chiến của tầu, khả năng phòng thủ và bảo vệ tốt, được trang bị các thiết bị đấu tranh điện tử hiện đại, đồng thời làm điều kiện hoạt động trên tầu tốt hơn và tăng cường khả năng hoạt động độc lập trên biển. Mẫu thiết kế 1241 đã đưa vào thực tế hệ thống các tầu hộ tống hạng nhẹ và nhờ có giải pháp thiết kế tổ hợp, tích hợp trên thân tầu các thiết kế của tầu phóng tên lửa, khinh hạm chống ngầm và tầu tuần tiễu vùng bờ biển dành cho lực lượng hải quân Xô viết và xuất khẩu cho các nước bạn bè và các nước thuộc khối XHCN. Tính toán đến môi trường tác chiến khác nhau, trình độ và khả năng sẵn sàng chiến đấu của các lực lượng khác nhau, các tổ hợp thiết bị (tên lửa chống tầu, hệ thống thiết bị điện tử, hệ thống trạm nguồn, năng lượng) đã dẫn đến hàng loạt các mẫu tầu hộ tống khác nhau của thiết kế 1241 với thân tầu và cùng một nguồn động lực. Ý tưởng một tầu hộ tống với thân tầu và động lực trạm nguồn cố định, nhưng có nhiều kiểu loại thiết kế trang bị cho nhiều mục đích sử dụng chưa hề được đặt ra khi đặt mục tiêu thiết kế ban đầu.

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/moniya01.jpg
Tầu hộ tống tên lửa Molniya 1241.8




""

Dự án 12411 tầu hộ tống tên lửa và dự án 12412 tầu chống ngầm nhận được không chỉ là các loại vũ khí trang thiết bị khác nhau mà khi đưa vào thực hiện với điều kiện mua bản quyền sản xuất, cũng có nhiều khung sườn khác nhau và nguồn động lực khác nhau (có thể từ Nga, Belarusia, Ucraina..) Có nơi gọi là khinh hạm hạng nhẹ, có nơi gọi là chiến hạm…Nhưng theo thực tế sử dụng chủ yếu với mục đích bảo vệ biên giới và lãnh hải- tên được sử dụng nhiều nhất vẫn là khinh hạm hạng nhẹ chống tầu"".




Lịch sử đóng tầu

Những tầu hộ tống tên lửa 2 mẫu thiết kế chủ yếu được giao cho tổ hợp đóng tầu Almaz. Mẫu thiết kế 1241.1-T và 1241-M được đóng hàng loạt cùng một lúc trên 3 xưởng đóng tầu từ năm1979 của Liên bang Xô viết. Đến cuối năm 1991 đối với Hải quân Xô viết đã đóng được 41 tầu hộ tống mang tên lửa bao gồm: 12 tầu hộ tống lớp 12411-T ( 4 chiếc do các xưởng Primorye, Khabarovsk và Mid-Neva đóng) 31 tầu hộ tống mang tên lửa lớp 12411 trong đó Khabarovsk đóng 17, Mid-Neva đóng 13 chiếc và 1 chiếc 12417. Đến cuối năm 1991 trong quá trình đóng tầu hàng loạt đã có thêm 6 tầu hộ tống tên lửa với độ sẵn sàng từ 28% đến 93%, dự kiến sẽ xuất xưởng năm 1996. Một tầu hộ tống mẫu thiết kế 1241Т ngay trong quá trình đóng tầu đã theo mẫu 12417 ( pháo 30mm được thay thế bằng hệ thống tên lửa phòng không "Kortik" và radar phát hiện mục tiêu trên không "Positive" để phục vụ cho điều khiển hỏa lực phòng không thân tầu. Lực lượng biên phòng của Liên bang Xô viết cung nhận được 12 tầu tuần tiễu tên lửa mẫu 1241.2 có một số những thay đổi về thiết kễ kỹ thuật nếu so sánh với mẫu tiêu chuẩn 1241.
Trong các nhà máy tại Rybinsk và Yaroslavl triển khai đóng các mẫu thiết kế tầu 1241 RE, đây là mẫu tầu phục vụ cho nhiệm vụ xuất khẩu cho các nước trong khối XHCN. Trong thời gian này, đã đóng được 22 tầu hộ tống tên lửa mẫu 1241RE ) 5 chiếc dành cho Cộng hòa dân chủ Đức và Ấn độ, 3 chiếc Rumania, 4 chiếc cho Balan, 2 chiếc cho Bungaria và Iemen, 1 chiếc cho Việt Nam, đồng thời có 3 chiếc mẫu thiết kế 1241 RE được sử dụng trong biên chế của Hải quân Xô viết với nhiệm vụ làm giáo cụ huấn luyện cho các học viên quân sự nước ngoài. Ngoài ra, Ấn độ đã được nhận bản quyền sản xuất tầu hộ tống tên lửa lớp Monliya cho hai nhà máy đóng tầu ở Bombay và Goa.
Thân tầu và các buồng công tác trên boong

Thân tầu hoàn toàn nhẵn bóng và trơn, được ghép bằng thép tấm đóng tầu biển, có những đường ghép nối nhỏ thắng. Tám vách ngăn không thấm nước chia thân tầu ra làm chín khoang. Các buồng khoang được làm bằng vật liệu kim loại nhẹ (hợp kim nhôm) ngoại trừ ống xả khí gas. Các hệ thống động lực quan trọng nằm trong 2 khoang liền kề phía đuôi tầu..
Các kích thước tiêu chuẩn của tầu; Chiều dài thân tầu: 56,1m, chiều rộng nhất của tầu là: 10,2m. Mức ngấn nước thân tầu là: 2,5m (2,3m đối với thiết kế 1241RE) Mực ngấn nước đối với chân vịt khi đủ tải trọng là 4,15m, Mức ngấn nước khi sử dụng là 2,65m ( đối với thiết kế 12411) Lượng dãn nước các mẫu thiết kế theo model có khác nhau, nhưng nằm trong giới hạn cho phép của 500 tấn. Chiều cao boong tầu ở khoảng chính giữa thân tầu là 5,31m.
Động cơ và trạm nguồn

Do chậm trễ trong quá trình chế tạo động cơ diesel gasturbin cho hệ thống động lực, các tầu hộ tống tên lửa đầu tiền sử dụng hệ thống động cơ gas-turbin M-15, đây là hệ thống động cơ bao gồm 2 động cơ tuốc bin tăng tốc M-70 công suất 12000 sức ngựa mỗi động cơ, và 2 động cơ tuốc bin hành trình công suất 5000 sức ngữa mỗi động cơ, với 4 bộ phận giảm tốc. hệ thống động cơ tuốc bin có những ưu điểm quan trọng, bao gồm cả yếu tố tiết kiệm nhưng với động cơ tuốc bin gặp khó khăn trong điều khiển tầu khi chạy tốc độ thấp với vòng quay nhỏ, đặc biệt khi cập cảng. Các động cơ chính được nối liền với chân vịt bằng trục quay 3 bậc tự do, tốc độ tối đa của tầu là: 42 hải lý, tốc độ tiết kiệm là 13 hải lý. Tầm hoạt động xa bờ liên tục với tốc độ cao là 760 dặm, tầm hoạt động tiết kiệm là 1400 dặm.
Đông cơ trạm nguồn các tầu hộ tống tên lửa thiết kế 1241M- là động cơ diesel – gas tuốc bin 2 trục khuỷu. Hệ thống động lực bao gồm 2 động cơ tuốc bin tăng áp M-70 có công suất 12000 mã lực và 2 động cơ diesel M-510 có công suất 4000 mã lực (mỗi tổ hợp động cơ diesel có động cơ M-504 với hộp giảm tốc 2 tốc độ và ly hợp thủy lực. Các động cơ chính hoạt động với một trục chân vịt và chân vịt. Tốc độ cực đại của tầu là 41 hải lý/giờ, tốc độ tiết kiệm là 14 hải lý/giờ. Tầm hoạt động với tốc độ hải trình là 36 hải lý/giờ sẽ là 400 dặm, tốc độ tiết kiệm là 1600 dặm, với tốc độ 12 hải lý/giờ tầm hoạt động là 2400 dặm (dặm; 1,61km) .
Trên mỗi tầu chiến lắp đặt 2 động cơ trạm nguồn DG-200 công suất 200kWh và một động cơ trạm nguồn diesel DGR-75 công suất 100kWh

Các bộ phận trang thiết bị chính của tầu.

Hệ thống truyển động và điều khiển lái: Thầu hộ tống tên lửa 1241 được lắp 2 chân vịt trục cứng 3 bậc tự do.
Bộ phận neo buộc tầu, Neo tầu và kéo tầu: Trong thùng sắt phía trước tầu có lắp hệ thống điện- thủy lực để thả xích neo và thu neo, đồng thới có trống quấn dây cáp buộc tầu phía mũi, Trên boong tầu phía sau có động cơ điện và bộ phận cơ khí giảm tốc với bánh răng vô tận để quấn cáp buộc neo tầu ở phía sau, trên boong tầu có tất cả 4 trống quấn dây cáp buộc neo tầu.
Phương tiện cứu hộ: Phương tiện cứu hộ trên các tầu hộ tống tên lửa 1241 có 5 xuồng cứu hộ, 3 trong số đó được đặt trên tầng thứ nhất của boong chính ( phía đằng đuôi tầu, giữa bệ pháo AK-630) và hai chiếc được đặt ở phía mũi của buồng chuyển động.
Khả năng hải hành.

Tính năng kỹ thuật của tầu cho phép các tầu lớp Monliya có thể hoạt động trên biển với vận tốc thấp khi biển động đến cấp 7-8.
Điều kiện làm việc và thủy thủ đoàn.

Thủy thủ đoàn của tầu hộ tống 12411T biên chế là 41 người ( trên tầu 12411-M quân số giảm xuống còn 40 người. trong đó có 5 sĩ quan, bao gồm cả thuyền trưởng. Thuyền trưởng được sử dụng buồng riêng hai người, bố trí trên tầng thứ nhất của boong tầu, dười buồng cơ động phía bên trái mạng tầu. Các sĩ quan còn lại được bố trí trong các buồng 2 người dọc theo thành tầu. Thủy thủ nghỉ ngơi trong 3 buồng tập trung, bố trí ở khoang chính phần mũi tầu. Buồng phía mũi tầu (7 gường đôi) bố trí ở phần mũi tầu cạnh buồng đạn của pháo AK-176, hai buồng ngủ còn lại nằm ở phía sau cạnh sườn của pháo AK-176. Phòng ăn rộng 5x4m được bố trí trong khoang chính của thân tầu. Lương thực, thực phẩm, nước uống dự trữ cho 10 ngày. Để lưu trữ cơ sở vật chất trên tầu bố trí kho dự trữ thực phẩm khu vực mũi tầu, cạnh khoang ngủ của thủy thủ, dưới tầng khoang đạn của tháp pháo AK-176 là thùng đựng nước uống.
Vũ khí trang bị

Vũ khí chống tầu

Vũ khí cơ bản được biên chế cho mẫu thiết kế đầu tiên: P-15, 3M-80 Moskit


http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/m1241PE.jpg


http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/X-41.jpg


Tên lửa chống tầu X-41 Moskit

Trong hệ thống vũ khí của tầu hộ tống tên lửa 12411 được biên chế 4 tên lửa chống tầu R-15 Termit, tầu hộ tống 12411 M được biên chế 4 tên lửa chống tầu loại 3M-80 Moskit (R-270), các tên lửa chống tầu được lắp trong 2 bộ ống phóng tên lửa KT-152. Tên lửa được bố trí trên hai bệ phóng cố định gắn gắn 2 bên sườn boong tầu. Bệ phóng tên lửa được gắn với một góc phòng cố định so với sàn tầu.
Vũ khí phòng không.

Để phòng thủ trên khống, về lý thuyết kỹ chiến thuật nhiều hơn là thực tế tác chiến, chống lại các đòn tấn công từ trên không, trên các tầu hộ tống được trang bị các tên lửa phòng không tầm thấp (Strela-3) cơ số biên chế là 16 tên lửa, hoặc Igla với cơ số biên chế tương đương. Tên lửa phòng không được bố trí bệ phóng trên boong phía đuôi tầu, giá đứng bắn có bệ tỳ hướng ra 4 hướng bắn.
Pháo hạm

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/meN1KBO2oBY.gif



Pháo hạm cơ bản : АК-176, АК-630М

Pháo hạm của tầu hộ tống tên lửa 1241 là pháo hạm một nòng tự động 76/59 АU kiểu tháp pháo АК-176, tháp pháo được bố trí trên phần mũi tầu của boong tầu. Cơ số đạn pháo là 316 viên. Tháp pháo được chế tạo từ hợp kim nhôm và magnesium Amr-61 với độ dày 4mm. Kíp trắc thủ - 2 người ( nạp đạn bằng tay – kíp trắc thủ là 4 người). Khối lượng của pháo là: 10,45 tấn.
Trên boong tầu phía đuôi tầu của thiết kế 1241 để chống lại các tên lửa hành trình chống tầu, được lắp đặt hai súng máy 6 nòng 30/54 AK-630M, với hai dây băng đạn 2000 viên đạn – 1000 viên cho mỗi băng đạn. Khối lượng của toàn bộ ụ súng không có đạn và phụ tùng là 1,85 tấn. Toàn bộ ụ súng máy với hệ thống điều khiển là 9114kg. Tầm bắn của súng là 4000m. Chế độ bắn thông thường 4-5 loạt bắn với mỗi loạt từ 20 – 25 viên đạn từ tầm bắn max, trên tầm bắn hiệu quả, loạt bắn có thể kéo dài với số lượng lên đến 400 viên ngắt đoạn ngắn từ 3-5 giây.

Hệ thống radar và thiết bị tác chiến điện tử
Radar truy tìm, phát hiện, bắt và bám mục tiêu.

Rà quét, kiểm soát và phát hiện mục tiêu chủ động hoặc thụ động, xử lý tín hiệu thông tin và chuyển thông số chỉ thị mục tiêu cho ban chỉ huy trưởng và các kíp trắc thủ trên tầu, giải quyết các bài toàn về dẫn đường, định vị tầu, điều hành các hoạt động tác chiến liên kết phỗi hợp với các hàm tầu khác trong phân đội tầu 1241 được thực hiện bởi hệ thống radar Monolit (hệ thống radar này là nâng cấp của hệ thống Titanit, hệ thống radar được bố trí trên nóc của boong chính của tầu dười chụp radar chủ động hình bán cầu. Những tầu hộ tống đầu tiên được sản xuất kể cả tầu chỉ huy P-5 và những tầu hộ tống tên lửa xuất khẩu không được lắp hệ thống Monolit mà lắp hệ thống radar bám, dẫn bắn Garpun. ( Hệ thống radar xuất khẩu: Garpun-E). Các tầu hộ tống tên lửa thiết kế 1241T được lắp radar Monolit với thiết bị điều khiển tên lửa Korral từ hệ thống phóng tên lửa Termit. Hệ thống radar điều khiển hỏa lực pháo binh MP-123/176 Vimpel được bố trí trong khoang trên boong tầu, bên dưới cột ăn ten.
Hệ thống thiết bị trinh sát và tác chiến điện tử

Tầu hộ tống tên lửa thiết kế 1241 được trang bị hệ thống tác chiến điện tử Vimpel –P2 , đảm bảo cho các thiết bị điện tử trên ầu có khả năng ngăn chặn và chống gây nhiễu điện từ.
Đối với những mục tiêu cần gây nhiễu điện tử trên tầu được bố trí hai bệ phóng đạn gây nhiễu, mỗi bệ phóng gồm có ống phóng lựu 16 nòng có điều khiển từ xa PK-16 để gây nhiễu thụ động, ống phóng lựu phóng đạn phản xạ lưỡng cực hoặt mồi bẫy hồng ngoại. Cơ số đạn biên chế là 128 quả đạn 82mm. Bệ phóng được đặt ở phía đuôi tầu, trên mặt boong tầu. các tầu thế hệ sau có thể lắp tới 4 bệ phóng đạn mồi bẫy hoặc phản xạ đa cực PK-10 các bệ phóng này cũng được lắp ở trên các giá đỡ phía đuôi tầu, khu vực khoang quạt gió làm mát buồng máy giữa boong tầu và súng máy 6 nóng AK 630. và trên các giá đỡ nằm giữa buồng cơ động trên boong tầu và tháp pháo AK 176. Trên các tầng trên boong tầu từ quá trình sửa chữa vừa và các tầu mới đóng thế hệ mới được lắp các cảm biến chiếu xạ lases, nhằm phát hiện tầu bị chiếu xạ laser từ các thiết bị dẫn đường cho tên lửa chống tầu dẫn động bằng laser.

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/m1241.jpg

1 – Khoang phía trước mũi tầu; 2 – Buồng kho tàng đựng cơ sở vật chất khác nhau; 3 – Thùng chứa xích mỏ neo; 4 – Buồng ngủ của thủy thủ đoàn; 5 – Pháo hạm 76-mm АУ АК-176; 6 – Trống chuyển nạp đạn 76-mm AU; 7 –Vị trí chiến đấu đa chức năng; 8 – Thùng đựng nước ngọt ; 9 –Thùng đựng dầu diesel nhiên liệu; 10 – Hệ thống radar Monolit «Монолит»; 11 – Khoang cơ động lên boong tầu; 12 –Phòng nghỉ sỹ quan chỉ huy; 13 –Hành lang р; 14 – Phòng nhỏ lắp các thiết bị điện - điện tử; 15 – Phòng trung tâm điều khiển các thiết bị động lực, trạm nguồn và bảng mạch phân phối cho các khoang phía mũi tầu.; 16 –Khoang máy tầu phía đằng mũi tầu МО; 17 – Ống xả khói tầu ; 18 – Ống thông khí và quạt thông gió khoang máy tầu; 19 – Khoang chứa thùng dầu; 20 – Động cơ đẩy của tầu ; 21 – Buồng điều khiển điện thân tầu và phòng buồng bảng điện đuôi tầu; 22 – Khoang máy phía đuôi tầu МО; 23 – Phòng ăn của tầu; 24 – Súng máy chống tên lửa АК-630М; 25 – Khoang xả khí thải đuôi tầu; 26 – khoang máy cuối đuôi tầu; 27 –Khoang bánh lái đuôi tầu.

Mẫu thiết kế 12417

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/m124117.gif


Lượng giãn nước tiêu chuẩn , Tấn: 436 (tiêu chuẩn), 493 (đầy đủ)
Tốc độ cực đại, hải lý/giờ. 41 (max), 12 (tiết kiệm)
Tầm xa hải hành max, dặm 1600 (Ve 12 hải lý)
Lượng dự trữ hành trình. 10 ngày
Vũ khí trang bị:
Tên lửa chống tầu 2х2 Ống phóng tên lửa chống tầu "Моskit"; 1х4 ống phóng tên lửa vác vai Igla "Игла"; Pháo hạm 1х1 76-mm АК-176; Súng máy chống tên lửa 2х6 30-мм АК-630
radar điều khiển hỏa lực Vimpel , radar chỉ thị kiểm soát và dẫn bắn mục tiêu Monolit, Radar hàng hải dẫn đường trên hải đồ và định vị vệ tinh. Hệ thống tác chiến điện tử và cảnh báo sớm.
Động lực của tầu là hệ thống tổ hợp động cơ diesel – tuốc bin khí ga 2х GTD М-70 và 2хМ510
Kích thước, m 56,1х10,2х2,5
Nguồn điện: Đông cơ phát điện 3 pha diesel theo thiết kế.
Công suất động cơ kW 4000 sức ngựa.х 2 М510; 12000 sức ngựa .х 2 GTD

Mẫu thiết kế Monliya 1241.8


http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/m12418.gif


Chiều dài thân tầu 56.1 m
Chiều rộng nhất thấn tầu 10.2 m
Chiều cao của sàn tầu (trung bình) 5.31 m
Mức ngấn nước đủ tải trọng 2.38 m
Lượng giãn nước 510 T

Thông số chiến thuật tầu hộ tống tên lửa
Tốc độ cực đại; 39-40 kn
Tốc độ tiết kiệm 12-13 kn với khoảng cách xa hoạt động xa nhất 2300 dặm
Lượng dự trữ lương thực thực phẩm hành trình10 ngày
Thủy thủ đoàn: 42

Động lực thân tầu:
Động cơ tổ hợp diesel-gas turbine M15:
Với nhiệt độ khoảng 15oC. 23530 kW
Với nhiệt độ lớn hơn 34o C 17430 kW

Nguồn điện thân tầu: kWh máy phát điện diesel 2x200. và một máy phát điện diesel 1X100.

Vũ khí trang bị:
16 tên lửa chống tầu X-35 Uran 3M24
Tên lửa phòng không vác vai Igla: 12
Hỏa lực pháo binh:
1xAK-176M 76.2 mm với cơ số 316 viên đạn pháo.
2xAK-630M1-2 30 mm với cơ số 4000 viên đạn

Hệ thống tác chiến điện tử
Hệ thống radar GARPUN-BAL Radar bao gồm:
Radar điều khiển hỏa lực MR-123-02.
Radar truy tìm, phát hiện mục tiêu trên không và trên biển POZITIV-E
MP-405 ESM Hệ thống radar cảnh báo sơm
Radar ID system: Hệ thống radar xác định chủ quyền
Radar hàng hải định vị và dẫn đường điều khiển tầu
Hệ thống súng phóng lựu gây nhiễu điện từ và quang hồng ngoại PK-10

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/muran3m24.jpg


Tên lửa Uran X-35 (Mô phỏng 3D)


http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/mongphong.jpg


Ống phóng tên lửa Uran (Mô phỏng 3D)


http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/moniya%20kh3593-58.jpg



Tên lửa chống tầu X-35 Uran 3M24

Tốc độ bay, km/h 1100
Tầm bắn xa nhất, km 130
Tầm bắn gần nhất, km 5
Trần bay trên mực nước biển, m 5-10
Trần bay tiếp cận mục tiêu (giai đoạn cuối), m 3-5
Chiều dài tên lửa, mm: 3750
Đường kính của tên lửa,mm: 420
Sải cánh tên lửa: mm 930
Khối lượng đầu đạn, kg 145
Tải trọng phóng kg 630

Biên dịch Trịnh Thái Bằng. Tech.edu



Nguồn: http://www.arms-expo.ru/

baogt
14-01-2012, 11:57 AM
Vũ khí phi sát thương công nghệ sóng Microwave trên xe Humvee (V-MADS)


Tháng Bảy năm 2010, theo thông báo Tạp chí Wired hệ thống V-MADS duy nhất triển khai tại Afghanistan đã bị thu hồi mà không có dự kiến được sử dụng lại.


Hệ thống cảnh giới tích cực (Active Denial System - ADS) được phát triển bởi công ty Raytheon theo yêu cầu của Trung tâm nghiên cứu thử nghiệm vũ khí của lực lượng không quân Mỹ là vũ khí phi sát thương, công kích các đối tượng thâm nhập khu vực cần bảo vệ bằng nguồn năng lượng sóng viba định hướng, ADS được sử dụng để tấn kích mục tiêu khi đối tượng nằm ngoài vùng xạ kích của các loại vũ khí cầm tay thông thường. ADS được chế tạo theo nguyên lý sử dụng các chùm tia sóng milimet được hội tụ lại chiếu xạ lên con người, tạo ra cảm giác nóng bỏng trên mặt da, buộc đối tượng phải bỏ chạy hoặc tháo lui mà không gây tổn thương có hậu quả nặng nề. ADS có thể sử dụng để chặn đứng, ngăn cản và buộc các đối tượng xâm nhập phải tháo lui mà không sử dụng đến vũ khí sát thương cứng gây chết người.

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/ads06.jpg



Xe dự án cảnh sát trang bị ADS



ADS được phát triển bởi phòng thí nghiệm của công ty Raytheon dưới chỉ chỉ đạo và kiểm soát của Trung tâm nghiên cứu thử nghiệm (US Air Force Research Laboratory - ARL) và Cơ quan nghiên cứu phát triển vũ khí phi sát thương DOD Joint Non-Lethal Weapons Directorate. Chương trình đang trong giai đoạn thử nghiệm và giới thiệu mẫu thiết bị cho người dùng (Advanced Concept Technology Demonstrator (ACTD), giai đoạn này đã kéo dài đến năm 2005 sau đó là đến năm 2008 với kế hoạch lắp đặt và áp dụng thử trên xe cơ giới quân sự có khả năng cơ động cao Humvee HMMWV, được lắp đặt trạm nguồn đủ để cung cấp năng lương. Một trong những ý tưởng đầy tham vọng là đưa thiết bị lên các phương tiện bay để công kích từ trên không, trước mắt có thể sử dụng máy bay vận tải đa dụng AC-130. Đồng thời với việc phát triển các mẫu thiết bị nhỏ hơn với công suất lớn hơn trên mặt đất và trên mặt nước sau năm 2008.
Đến đầu tháng 1 năm 2007, Tập đoàn quân 820 thuộc lực lượng an ninh Không quân Mỹ tại căn cứ không quân Moody , bang Georga là đơn vị đầu tiên được lựa chọn để tiến hành đánh giá kết quả thực tế sử dụng mở rộng V-MADS ( đánh giá kết quả sử dụng công nghệ tiên tiến nhất của vũ khí phi sát thương). Chương trình được xác định nhiệm vụ là tăng cường tốc độ chuyển giao công nghệ hiện đại nhất cho những người lính bằng phương pháp đánh giá hệ thống trong một loạt những kịch bản chiến thuật, phòng thủ hoặc cảnh giới thực tế chiến trường, để xác định chính xác tiềm năng ứng dụng hệ thống trong môi trường tác chiến được triển khai. Thiết bị được đánh giá trong nhiệm vụ hỗ trợ binh sĩ bảo đảm an ninh khu vực đồn trú, các trạm canh gác, các điểm kiểm soát tại các khu vực gìn giữ hòa bình và đẩy lùi, giải tán các đám đông.

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/ads01.jpg



Màn hình điều khiển hệ thống ADS



Hệ thống cảnh giới tích cực sử dụng công nghệ ADT (Active Denial Technology) là một bước đột phá mới trong việc phát triển vũ khí phi sát thương bằng cách sử dụng năng lượng của các sóng milimet được hội tụ để ngăn chặn, đẩy lùi và và buộc phải tháo lui các đối tượng xâm nhập trong một khoảng cách rất xa. Nó được kỳ vọng như một giải pháp cứu được rất nhiều mạng sống bằng cách đẩy lùi, ngăn chặn lực lương thâm nhập có ý đồ trước khi xuất hiện một cuộc đối đầu nguy hiểm đến tính mạng con người có thể xảy ra. Công nghệ này được nghiên cứu và đề xuất bởi Trung tâm nghiên cứu và thử nghiệm vũ khí không quân Mỹ kết hợp với Cơ quan nghiên cứu vũ khí phi sát thương DOD. Chi phí cho nhiệm vụ nghiên cứu vũ khí phi sát thương tiên tiến này là 40 triệu USD trong vòng 10 năm.


http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/Active%20Denial%20System%20%28ADS%29.jpg



Sơ đồ nguyên lý hoạt động của hệ thống ADS trên xe Humvee



Tháng 7 năm 2005 có những nguồn tin cho rằng ADS sẽ được triển khai tại Iraq vào cuối năm. Dự án này có tên là Dự án Cảnh sát, trong đó, các binh sĩ tại Iraq sẽ nhận được 15 xe cơ giới được trang bị thiết bị này. Nhưng các xe mang thiết bị này đã không được triển khai và sau đó vào năm 2007, có tin rằng dự án sẽ được thực hiện vào sau năm 2010, nhưng đến nay có thể khẳng định, sẽ không có một thiết bị tương tự nào sẽ được triển khai trên chiến trường Iraq hoặc Afganixtan.
Công nghệ vũ khí phi sát thương được phát triển dựa trên yêu cầu của văn phòng Bộ quốc phòng Hoa kỳ là nghiên cứu chế tạo loại vũ khí dành cho các sỹ quan chỉ huy chiến trường tránh phải sử dụng các lực lượng và loại vũ khí gây chết người. Vũ khí phi sát thương có thể được sử dụng để bảo vệ các căn cứ hậu cần quân sự, tham gia các nhiệm vụ gìn giữ hòa bình, các nhiệm vụ cứu trợ nhân đạo của Liên hiệp quốc và những trường hợp khác việc sử dụng vũ lực gây chết người không cần thiết phải triển khai. Hệ thống ADS dự kiến bảo vệ binh sĩ ngoài tầm hỏa lực của vũ khí bắn thẳng, khoảng cách này theo dự kiến là khoảng 1000 m. Hệ thống có tầm hoạt động hiệu quả lến đến gần 700 m.
Giải pháp để chống lại nguồn năng lượng định hướng khá đơn giản: Có thể mặc lên người các bộ quần áo dầy chống nóng hoặc nấp sau một tấm lá chắn bằng kim loại, hoặc có thể đơn giản chỉ là cái nắp thùng bất kỳ nào đó. Cũng chưa có một lời giải thích rõ ràng nào về vấn đề thiết bị phòng thủ tích cực này hoạt động trong điều kiện thời tiết xấu, mưa gió, tuyết rơi, bụi cát bay, sương mù hoặc sóng to nếu phòng thủ ven biển, khi mà điều kiện thời tiết ẩm ướt, năng lượng của chùm tia có thể bị hấp thụ bởi hơi nước trong không khí.
Công nghệ phòng thủ tích cực sử dụng nguồn phát chùm xung hội tụ với tần số 95 Hz bước sóng millimet hướng vào cơ thể con người. Sóng truyền với vận tốc ánh sáng và xuyên vào da người với độ sâu khoảng 1/64 inch. Làm nóng bỏng da. 95 Hz năng lượng ở độ sâu 1/64 inch sẽ gây ra phản ứng bị bỏng đột ngột, buộc đối phương hoặc đứng sững lại hoặc nhảy lùi hay tránh sang bên, cảm giác bỏng sẽ dừng lại khi nguồn phát xung tắt hoặc người bị tấn công thoát ra khỏi chùm sóng. Theo những thông số có được, giai đoạn 2 chùm tia có thể đốt da người đến nhiệt độ 130oF hoặc 50oC. Ở nhiệt độ 50oC, phản ứng nhảy ngược lại hoặc tránh sang bên của con người tự động trong khoảng chưa đầy 1s. Da người sẽ bị cháy bỏng khi chịu chiếu xạ hơn 250 s.


http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/ads04.gif



Sơ đồ tác động của sóng microweve lên da người


Chưa quan tâm đến cảm giác, nhưng công nghệ phòng thủ tích cực này không gây ra tổn thương cho con người vì nguồn năng lượng sử dụng thấp. Thiết bị hoạt động dựa trên phản ứng tự vệ của cơ thể trước nguy hiểm. Cảm giác bỏng được tạo lên tương tự như cảm giác sở vào một chiếc bóng đèn điện đang cháy hoặc một vật bị đốt nóng bằng những ngón tay trần. Khác hơn so với các bóng đèn điện, chùm tia không tạo ra vết bỏng nhanh do độ xuyên thấu của tia microwave không sâu và nguồn năng lượng sử dụng rất thấp. Chùm sóng được chiếu xạ lên người trong vài giây, để tạo ra cảm giác bỏng.
Các nhà khoa học của lực lượng không quân và đầu năm 1990 đã xác định ngưỡng an toàn cho da là 10 mili vol trên 1 cm2, khi các thông số nhỏ hơn không có. Ngưỡng này đòi hỏi nguồn xung điện phải tác động lên da trong khoảng thời gian nhiều phút đến hàng giờ. Nhưng làm nóng lớp da 0,3mm lên nhiệt độ 50oC trong khoảng thời gian 1s, cần nguồn năng lượng lớn hơn nhiều lần, đồng thời có thể làm tổn thương lớp biểu bì, vốn nhạy cảm hơn da nhiều. Những nghiên cứu được công bố trên tạp chí Health Physics đã chỉ ra rằng, nếu tác động nguồn xung điên 2 vol lên 1cm2 da trong vòng 3s có thể làm tổn thương, gây phồng rốp lớp biểu bì của vật thí nghiệm (khỉ).

Thí nghiệm
Con người và động vật đã được đưa vào thử nghiệm tác dụng của vũ khí. Tất cả các thủ nghiệm đều được tiến hành dưới sự theo dõi chặt chẽ nguyên tắc, theo luật định và những quyền và quy định bảo vệ con người và động vật trong những thí nghiệm. Các kế hoạch thử nghiệm được nghiên cứu xem xét, phê chuẩn của một Hội đồng y khoa dưới dự điều hành của một vị tướng y khoa của không quân. Các thử nghiệm được tiến hành theo nguyên tác của Cơ quan nghiên cứu và thử nghiệm năng lực hiệu quả của con người trong lực lượng Không quân.
Các nhân viên quân sự và dân sự tham gia thử nghiệm một cách tự nguyện. Tham gia vào chương trình các tình nguyện viên hoàn toàn được thông tin về mục đích và tính chất của thử nghiệm, đồng thời được thông báo đầy đủ những rủi ro cũng như những điều bất trắc có thể sảy ra khi tham gia thử nghiệm. Ngoại trừ những vết bỏng nhẹ trên da do va chạm với chùm tia nếu như không tác động lâu dài. Hội đồng các chuyên gia trong các viện nghiên cứu khẳng định, mức độ rủi ro rất thấp. Không có tiền trả cho những người tham gia thử nghiệm, những người tham gia thử nghiệm có thể rút lui vào bất cứ lúc nào mà không có những vấn đề liên quan đến những vấn đề cá nhân hoặc nghề nghiệp. Rất nhiều các nhà khoa học cũng tham gia thí nghiệm. Các thí nghiệm được tiến hành trong địa bàn của căn cứ không quân Kirtland Air Force Base phía bắc của Albuquerque, bang New Mexico, sử dụng thiết bị trong môi trường tác chiến gần giống chiến trường, sau nhiều năm thiết bị được thử nghiệm trong điều kiện phòng thí nghiệm. Các thử nghiệm gần thực tế đó bước đầu tiên thực hiện là đưa mục tiêu thực vào năng lượng chùm sóng hội tụ.
Nhưng thử nghiệm đó chứng minh các yếu tố kỹ thuật công nghệ, bổ xung thêm các thông số tác động lên mục tiêu trong điều kiện thực tế, cho phép những nhà quân sự đánh giá đúng thực chất những tính năng kỹ chiến thuật của trang bị.
Louis Slesin, biên tập viên của tờ Tin tức Sóng Microwave, một bản tin hàng đầu về bức xạ phi ion hóa, gọi VMADS một "phát triển đáng kể" trong các loại vũ khí năng lượng định hướng. Tuy nhiên, ông nói rằng tổn thương là hoàn toàn có thể, đặc biệt là đối với mắt, gây mù vĩnh viễn. Điều đó có thể dẫn đến việc ngừng phát triển hơn nữa và triển khai thực tế các thiết bị trên chiến trường như Lầu Năm Góc đã làm trong giữa những năm 1990 khi họ đang cố gắng phát triển các súng trường laser có khả năng làm mù tạm thời mắt đối phương. "Câu hỏi thực sự là liệu nó sẽ đi theo con đường của các laser," Slesin phát biểu "Cũng giống như laser, tiếp xúc với các tia vi sóng có thể gây tổn thương mắt. Mọi người sẽ nhận được của chùm tia, nhưng tổn thương cho đôi mắt phụ thuộc vào cường độ tiếp xúc với sóng viba mà con người nhận được trong không gian bức xạ". Slesin cũng lưu ý rằng "những người duy nhất đang làm các nghiên cứu y tế về tác động của bức xạ sóng viba điện từ là những người đang phát triển các loại vũ khí này – các cán bộ, kỹ thuật viên của lực lượng không quân trong các phòng thí nghiệm.... Họ là những người duy nhất có tiền tại Hoa Kỳ để làm nghiên cứu chi tiết về ảnh hưởng của sóng microwave đến sức khỏe con người, đồng thời họ đang kiểm soát chắc chắn quá trình thiết lập tiêu chuẩn an toàn của vũ khí.... Đó là một trận bóng chỉ có một bên với cùng một trọng tài. "

Kế hoạch đã thực hiện
Vào năm tài chính 2002 Các bản thống kê (ID) được ký bởi người điều hành theo dõi và khung chương trình, lắp đặt một thiết bị ADS lên một xe cơ giới quân sự Humvee HMMWV và hòa vào mạng điên thân xe. Nội dung của quy trình hoạt động được quản lý bởi cơ quan quản lý quy trình tác nghiệp. Quá trình chuyển đổi và đồng bộ hóa thiết bị được thức hiện bởi cơ quan điều hành tác nghiệp nhắm xác định những yêu cầu cần thiết để phát triên trọn vẹn sản phẩm. Hiệu ứng của vũ khí ADS được thử nghiệm với đối tượng thử nghiệm là người lính trong tư thể đứng phơi hoàn toàn trên địa hình, không có vật che chắn và với đầy đủ vũ khí trang bị theo biên chế.
Cũng trong năm tài chính 2002: Nguồn xung điện cho ADS có thể khởi động và phát xung được xác định bắt nguồn từ các cuộn dây điện siêu dẫn trong mội trường nhiệt độ cao.
Năm tài chính 2003 – Những nội dung nghiên cứu chủ yếu được tiến hành như xây dựng khả năng phát chiển chiến lược ADS với các hiệu ứng của vũ khí, các chương trình thử nghiệm nâng cao được tiến hành. Hệ thông bộ máy phát xung được nghiên cứu chế tạo (hệ thống điều khiển vũ khí, phương tiên cơ động mang vũ khí, phương án hội tụ chùm sóng microwave). Hệ thống được thử nghiệm trên môi trường thực tế vào quý 4 của năm tài chính.
Năm tài chính 2004 – Các nội dung chính của công tác nghiên cứu chế tạo đã hoàn tất, nguồn phát xung hoạt động ổn định, hiệu ứng xung được thử nghiệm cho kết quả đáng khích lệ, các thiết bị hệ thống được tiếp tục tích hợp với các phương tiện mang. Thử nghiệm trong môi trường thực tế được tiến hành vào quý III trong năm. Cơ quan đánh giá hiệu quả và chất lượng thiết bị bắt đầu tiến hành đánh giá trang bị Military Utility Assessment (MUA).
Năm tài chính 2005 – Hiệu ứng chiến đấu đã được thử nghiệm và MUA đánh giá hiệu quả chất lượng đã kết thúc tốt. kết quả đồng bộ hóa hệ thống điều khiển thiết bị và phương tiện cơ động (xe Humvee) hoàn thiện. Phần còn lại của chương trình là kết thúc phần 1 của dự án và chuyển sang cơ chế áp dụng thử Ao.
Hệ thống thiết bị trên thực địa
Các nhà thiết kế và các chuyên gia đã nghiên cứu các phương tiện mang thiết bị, trên các phương tiện mang sẽ lắp đặt các bộ phận công nghệ, các thiết bị điều khiển, trạm nguồn. Trong giai đoạn này, ngoài các thiết bị cố định, các thiết bị cơ động sử dụng nguồn điện thân xe. Đồng thời cũng có phương án sử dụng các hệ thống được lắp đặt trên máy bay và các loại tầu chiến đấu. Thiết bị lắp đặt trên các phương tiện cơ động mặt đất thuộc dạng đóng gói, các xe cơ giới được sử dụng là xe địa hình đa chức năng (HMMWV) như xe Humvee. Trạm nguồn cung cấp điện là động cơ phát điện kiểu tuốc bin và các bình điện ác quy. Các chuyên gia thiết kế đã khẳng định, họ đã có bước đột phá lớn trong việc lắp đặt trạm năng lượng cho vũ khí trên các xe cơ giới, trên tầu và trên máy bay chiến đấu.


http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/ads03.gif



Xe Humvee lắp thiết bị VMADS (model 3D)



Công nghệ microwave phi sát thương và thiết bị dự kiến trong hệ thống được định hướng thành vũ khí theo điều kiện đươc nghiên cứu chi tiết trong chỉ lệnh 3000.3 của Bộ quốc phòng Mỹ về "Chính sách sử dụng vũ khí phi sát thương” đồng thời cùng với những điều ươc mà chính phủ Hoa kỳ đã ký với các đồng minh. Định hướng này cho thấy, trong tương lai gần, những thử nghiệm, nghiên cứu chế tạo và áp dụng thử sẽ được cho phép. Theo các điều khoản của luật pháp liên bang, định hướng phát triển vũ khí phi sát thương sử dụng công nghệ ADT sẽ được thông qua nếu có được yêu cầu từ các lực lượng sử dụng (người dùng – quân đội Hoa kỳ).

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/ads02.gif



Thử nghiệm ADS trên thực địa



Các cơ quan và đơn vị tham gia dự án
Hai cơ quan đầu tiên được nghiên cứu áp dụng thử vũ khí phi sát thương ADS là: Cơ quan nghiên cứu ứng dụng vũ khí phi sát thương của Lính thủy đánh bộ có căn cứ tại Quantico, bang Virginia, và phòng thí nghiệm vũ khí của lực lượng không quân Mỹ có trụ sở trong căn cứ không quân Mỹ Wright-Patterson, bang Ohio. Phòng thí nghiệm phát triển đồng thời công nghệ vũ khí phi sát thương sử dụng sóng microwave là cơ sở cho cả 2 cơ quan – Lực lượng không quân Mỹ và lực lượng Lính thủy đánh bộ Mỹ.
Từ phòng thí nghiệm vũ khí của không quân Mỹ có 2 cơ quan cấp thực hiện là: Cơ quan nghiên cứu nguồn năng lượng định hướng có trụ sở tại căn cứ không quân Mỹ Kirtland, Bang New Mexico, và cơ quan nghiên cứu hiệu quả tác động lên con người tại căn cứ không quân Brooks, bang Texas. Công tác nghiên cứu tập trung vào hướng phát triển công nghệ và thủ nghiệm, cơ quan thứ hai đảm nhiệm việc nghiên cứu những hiệu ứng sinh học dưới tác động của công nghệ Microwave.
Có ba nhà sản xuất (nhà thầu chính- hàng đầu) là công ty Raytheon AET tại thành phố Rancho Cucamonga, bang California, là nhà thiết kế hệ thống vũ khí, Công ty CPI (Truyền thông và công nghệ năng lượng) có trụ sở tại Palo Alto, bang California, là công ty có nhiệm vụ phát triển nguồn năng lượng sóng ngắn, và công ty Veridian Engineering có trụ sở tại San Antonio, bang Texas, nghiên cứu phát triển các hiệu ứng sinh học trên con người. Những cơ quan khác tham gia cùng nghiên cứu là Phòng thí nghiệm phòng thủ chiến trường của lực lượng không quân có trụ sở tại căn cứ không quân Lackland, bang Texas; Phòng thí nghiệm quân sự của lực lượng Lính thủy đánh bộ có trụ sở tại Quantico, bang Virginia; Bộ tư lệnh các lực lượng đặc nhiệm không quân có trụ sở Hurlburt Field, bang Florida; và Bộ tư lệnh các lực lượng đặc biệt Mỹ tại căn cứ không quân MacDill, bang Florida.
Trung tâm quản lý các thiết bị điện tử và công nghệ hiện đại của lực lượng không quân có trụ sở tại căn cứ không quân Hanscom, bang Massachusetts, sẽ quản lý việc mua sắm các trang thiết bị công nghệ microwave phi sát thương ADS.
Note: Hệ thống vũ khí phi sát thương ADS trên lý thuyết dường như là hệ thống vô hại đối với con người và trang bị kỹ thuật, nhưng điểm mấu chốt của hệ thống không nằm trong thực tế sử dụng, mà nằm trong số lượng các cơ quan và lực lượng tham gia nghiên cứu, cũng như khả năng phát triển của nó. Việc thành công trong nội dung hội tụ một chùm tia trên cơ thể con người có thể trở thành một vũ khí sát thương nguy hiểm có tốc độ hủy diệt bằng vận tốc ánh sáng một ngày không xa sẽ là vũ khí chủ yếu để tiêu diệt máy bay, tên lửa, các đầu đạn pháo có điều khiển, các phương tiện cơ giới hiện đại, và sau chúng, đó là sinh mạng con người. Hệ thống ADS có thể rất nhỏ so với khối lượng vũ khí hiện đại có trên toàn thế giới, nhưng nó có thể là viên gạch đầu tiên của vũ khí năng lượng định hướng, cũng có nghĩa là Cuộc chạy đua vũ trang trên một tầm cao mới.

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/My/ads05.jpg


Biên dịch: Trịnh Thái Bằng.tech.edu




Nguồn: http://www.globalsecurity.org/

trucngon
17-01-2012, 10:40 AM
Tiểu liên Vityaz-SN của Nga

Tiểu liên Vityaz-SN được phát triển dựa trên tiểu liên PP-19 Bizon để đáp ứng các yêu cầu riêng của đơn vị đặc nhiệm Vityaz của Bộ Nội vụ Nga, dùng để tiêu diệt sinh lực, kể cả khi có mặc áo giáp, và xe không bọc thép (ô tô khách, ô tô hạng nhẹ, ô tô vận tải…).

Vityaz-SN có 2 chế độ bắn: tự động và phát một; sử dụng đạn cỡ 9х19 mm các loại. Hộp đạn tháo lắp kiểu sector chứa 30 viên đạn, có gắn cơ cấu kẹp để kẹp 2 hộp đạn thành một khối để tăng tốc độ thay băng đạn.

Vityaz-SN có báng gập sang bên trái để tiện mang. Khi cần, súng có thể được trang bị bộ tiêu âm tháo lắp.





http://vietnamdefence.com/web/Uploaded/TB/VK-dacnhiem/01-2010/vityaz-sn-02.jpg






Máy tự động của súng hoạt động theo nguyên lý sử dụng năng lượng giật hậu của khóa nòng tự do.

Cơ cấu cò-kim hỏa cho phép súng bắn ở 2 chế độ tự động và phát một.

Súng có cơ cấu ngắm cơ khí gồm thước ngắm và đầu ruồi.

Vityaz-SN 2 phương án giá lắp để lắp máy ngắm quan học và máy ngắm chuẩn trực:

- giá Picantini trên nắp hộp khóa nòng;

- hoặc giá tiêu chuẩn bên sườn ở phía trái hộp khóa nòng.

Ở chân đầu ruồi và ốp nòng có các vị trí khớp nối để lắp thiết bị chỉ thị mục tiêu laser, đèn pin và tay cầm phía trước.
Vityaz-SN có các ưu điểm sau:

- kích thước tối ưu, trọng lượng, sự cân bằng và tính công thái học tuyệt vời cho phép tác xạ hiệu quả
trong không gian hẹp;

- cơ cấu ghép 2 hộp đạn và khả năng thay thế nhanh các hộp đạn tạo ưu thế khi tác xạ;

- có khả năng lắp các thiết bị ngắm và phụ kiện khác;

- các thao tác chuẩn bị bắn, tác xạ và bảo dưỡng giống như các thao tác với súng AK nên tạo điều kiện thuận lợi cho huấn luyện.

Mức độ tiêu chuẩn cao với súng АК bảo đảm độ tin cậy cao và các tính năng khai thác của tiểu liên Vityaz-SN.

Tính năng kỹ-chiến thuật:

Trọng lượng (không có đạn), kg: 2,9

Chiều dài, khi mở báng / gấp báng, mm: 705 / 480

Chiều dài, khi mở báng / gấp báng, mm: 67 / 90

Chiều dài nòng, mm: 237,5

Chiều cao (tính cả hộp tiếp đạn), mm: 265

Tầm bắn có ngắm, m: 200

Dung lượng hộp đạn, viên: 30

Đạn sử dụng, mm: 9x19

Sơ tốc đạn, m/s: 360

Các chế độ bắn: tự động, phát một

Tốc độ bắn, phát/phút: 700

Tốc độ bắn thực tế, phát/phút:

+ ở chế độ tự động: đến 120

+ ở chế độ phát một: đến 40
Nguồn: Izhmash, rian.

trucngon
06-03-2012, 08:26 AM
Tìm hiểu sức mạnh của tên lửa Iskander





Hệ thống tên lửa đường đạn tầm ngắn Iskander (phương Tây gọi là SS-26 Stone) - loại tên lửa đường đạn phi chiến lược hiệu quả và đáng sợ nhất hiện nay.


http://i1101.photobucket.com/albums/g437/Hayzate/Mil/iskander-1.jpg
Hệ thống tên lửa đường đạn chiến thuật tầm ngắn Iskander (SS-26 Stone)

Hệ thống tên lửa đường đạn tầm ngắn Iskander (phương Tây gọi là SS-26 Stone) - loại tên lửa đường đạn phi chiến lược hiệu quả và đáng sợ nhất hiện nay - đang là tâm điểm tranh cãi chính trị-quân sự ở Nga, châu Âu và Trung Đông trong bối cảnh mâu thuẫn Nga-Mỹ gia tăng liên quan đến việc Mỹ xúc tiến các kế hoạch mở rộng NATO, triển khai lá chắn tên lửa tại Ba Lan và Czech. Từ Oka đến Iskander

Năm 1980, Liên Xô đưa vào trang bị hệ thống tên lửa đường đạn tầm ngắn cơ động 9K714 Oka (SS-23 Spyder). Đây là loại ên lửa 1 tầng, nhiên liệu rắn, có tầm bắn lên tới 450 km, độ chính xác cao, mang 1 đầu đạn hạt nhân hoặc thông thường. Hệ thống Oka do Viện Thiết kế Chế tạo máy Kolomna (KBM) phát triển để thay thế hệ thống tên lửa đường đạn tầm ngắn cơ động tầm bắn 300 km 9K72 Elbrus (SS-3B Scud) nổi tiếng, nhưng đã lạc hậu, có trong trang bị quân đội Liên Xô và khối Varsava.

Độ chính xác rất cao của tên lửa Oka (sai số vòng tròn xác suất 30 m) khiến Mỹ rất lo ngại . Năm 1987, lợi dụng chiều hướng thoả hiệp của Mikhail Gorbachev, Mỹ đã tìm cách đưa được Oka (còn có ký hiệu OTR-23) vào danh sách các hệ thống tên lửa phải thủ tiêu theo Hiệp ước thủ tiêu tên lửa tầm trung Mỹ-Xô (INF - Intermediate-Range Nuclear Forces), mặc dù hiệp ước chỉ áp dụng với những tên lửa có tầm bắn trên 500 km.

Theo Hiệp ước INF, Liên Xô đã buộc phải phá hủy toàn bộ 106 xe bệ phóng (TEL) cùng 339 tên lửa Oka vào năm 1991. Sau đó, Mỹ cũng đòi các đồng minh cũ của Liên Xô đơn phương phá huỷ các hệ thống tên lửa Oka mà họ nhận được vào giữa thập kỷ 1980: Bulgaria - 8 xe TEL và 25 tên lửa Oka), Cộng hoà Czech - 2 xe TEL và 12 tên lửa Oka; Slovakia - 2 xe TEL và 24 tên lửa Oka. Giới quân sự Liên Xô đã tranh cãi kịch liệt xung quanh việc phá hủy các tên lửa Oka theo Hiệp ước INF và đây bị coi là một ví dụ rõ ràng về “sự phản bội” của của Gorbachev. Bởi như vậy, Liên Xô và Nga đã bị tước bỏ loại tên lửa đạn đạo tầm ngắn hiệu quả nhất của mình, trong khi loại tên lửa đường đạn tầm ngắn (Nga gọi là tên lửa chiến thuật-chiến dịch) Elbrus R17 (SS-3B Scud) vốn được chế tạo dựa trên thiết kế tên lửa đường đạn nhiên liệu lỏng V-2 của Đức, đã bị loại khỏi trang bị vì có độ chính xác thấp và công nghệ lỗi thời.

Trước tình hình đó, Viện KBM đã bắt đầu phát triển loại tên lửa tầm ngắn 1 tầng nhiên liệu rắn cơ động, mới và hiện đại hơn, có độ chính xác cao và tầm bắn tới 500 km để phù hợp với quy định của Hiệp ước INF. Hệ thống tên lửa mới được đặt tên là Iskander - tên của Alexander Đại đế trong tiếng Ba Tư và được dùng để lấp đầy khoảng trống mà các hệ thống Oka và Elbrus bị thủ tiêu để lại. Sau này, Nga quyết định sử dụng Iskander để thay thế các hệ thống tên lửa đạn đạo cơ động tầm ngắn Tochka và Tochka-U (SS-21 Scarab) có tầm bắn lần lượt là 70 và 120 km vì chúng đã hết tuổi thọ khai thác sau năm 2000.

http://i1101.photobucket.com/albums/g437/Hayzate/Mil/iskander-3.jpg

Tên lửa đường đạn Iskander có chiều dài 7,3 m; đường kính thân 0,92 m, khối lượng phóng 3.800-4.020 kg tuỳ thuộc loại đầu đạn. Tên lửa lắp động cơ tên lửa 1 tầng nhiên liệu rắn của hãng Soyuz NPO Tốc độ bay cao của tên lửa cho phép nó đột phá các hệ thống phòng thủ chống tên lửa của đối phương. Tên lửa Iskander có thể bay theo một quỹ đạo thấp dưới 50 km và có thể cơ động tránh đạn với quá tải lên tới 30 g ở giai đoạn bay cuối để đối phó với tên lửa đất-đối-không của đối phương.

Iskander có thể mang các loại đầu đạn thông thường khác nhau có khối lượng 480-700 kg tuỳ thuộc chủng loại. Người ta cho rằng, các loại đầu đạn của Iskander bao gồm: đầu đạn chùm (cassette) chứa các đạn con phá-mảnh sát thương và chống phương tiện kỹ thuật, chứa đạn con tấn công diện; đầu đạn nổ mạnh đơn khối, đầu đạn nhiên liệu không khí; đầu đạn xuyên nổ mạnh chống boongke và đầu đạn phá-mảnh chống radar. Iskander cũng có thể mang 1 đầu đạn hạt nhân mặc dù khả năng này không được công bố công khai. Tên lửa còn có thể mang các đạn mồi bẫy chiến thuật.

Hệ dẫn của tên lửa Iskander do Viện Nghiên cứu khoa học Quốc gia về Tự động hoá và Thuỷ lực (TsNIIAG) phát triển gồm 1 hệ dẫn quán tính và 1 đầu tìm tương quan quang-điện tử giai đoạn cuối sử dụng dữ liệu ảnh mục tiêu số. Tên lửa có độ chính xác (sai số vòng tròn xác suất) 10-30 m, thậm chí còn cao hơn. Một số biến thể được trang bị hệ dẫn có thể cập nhật dữ liệu từ các hệ vệ tinh định vị toàn cầu GPS/GLONASS trong khi bay và thay đổi mục tiêu tấn công trong khi bay. Iskander còn có thể được trang bị các hệ dẫn giai đoạn cuối khác sử dụng đầu tự dẫn radar chủ động hoặc ảnh hồng ngoại.

Hệ thống tên lửa đường đạn Iskander có 2 biến thể cơ bản: 9K723 Iskander (còn gọi là Iskander-M hoặc Tender) được chế tạo giành cho quân đội Nga, sử dụng tên lửa đường đạn 9M723 có tầm bắn tối đa lên tới 450-500 km và biến thể xuất khẩu 9K720 Iskander-E sử dụng tên lửa đường đạn 9M720-E lắp đầu đạn nhẹ hơn - đến 480 kg, và có tầm ngắn hơn - đến 280 km để tuân thủ quy định của chế độ cấm phổ biến công nghệ tên lửa MTCR.

Mỗi xe bệ phóng 9P78 được lắp 2 tên lửa. Xe 4 cầu 9P78 do Viện Thiết kế Trung ương Titan ở Volgograd thiết kế dựa trên khung gầm xe Minsk MZKT-7930. Xe bệ phóng có chiều dài 13,1 m, chiều rộng 2,6 m và chiều cao 3,55 m, mang 2 tên lửa nằm ở tư thế hành quân. Tổng trọng lượng có tải của xe là 42.850 kg. Xe được lắp 1 động cơ diesel 650 mã lực, có tốc độ tối đa trên đường nhựa là 70 km/h và dự trữ hành trình không tiếp dầu là 1.100 km. Khẩu đội trên xe gồm 3 người. Xe có khả năng phòng chống vũ khí hạt nhân-sinh-hoá và khả năng bơi.

Xe bệ phóng còn bao gồm 1 đài chỉ huy với hệ thống điều khiển hoả lực tự động nên mỗi xe bệ phóng có thể hoạt động độc lập nếu cần. Đài chỉ huy có các vị trí thực hiện các nhiệm vụ xử lý dữ liệu mục tiêu và chỉ thị mục tiêu, đạo hàng, kiểm soát thời tiết, cũng như trang bị kiểm thử hệ thống. Xe bệ phóng có thể triển khai ở địa hình nghiêng và cân bằng bằng 4 chân đỡ thuỷ lực trong vòng 30-80 s. Các tên lửa chỉ mất khoảng 20 s để nâng đến góc tầm 85°. Thời gian phản ứng của hệ thống là 5-16 phút, 2 tên lửa có thể phóng loạt cách nhau 60 s.

Hệ thống Iskander còn có 1 xe chở-tiếp đạn 9T250 sử dụng khung gầm MZKT-7930 chở 2 tên lửa dự phòng và có 1 cần cẩu. Kíp xe 9T250 gồm 2 người, khối lượng có tải đầy đủ là 40.000 kg.

Ngoài ra còn có 4 xe tải 6 cầu KamAZ-43101, gồm: 1 xe chỉ huy/điều khiển 9S552 với 4 vị trí công tác và 1 bộ khí tài liên lạc; 1 xe lập kế hoạch tác chiến 9S920 với 2 vị trí công tác,;1 xe bảo đảm và 1 xe nghỉ ngơi cho khẩu đội.

Một đại đội Iskander tác chiến tiêu chuẩn được biên chế 2 xe bệ phóng, 2 xe nạp đạn, 2 xe chỉ huy/điều khiển, 2 xe vạch kế hoạch tác chiến, 1 xe bảo đảm và 1 xe nghỉ ngơi cho khẩu đội. Một tiểu đoàn Iskander gồm 2 đại đội tác chiến.

Một lữ đoàn tên lửa Iskander gồm 3 tiểu đoàn tên lửa, với 12 xe bệ phóng TEL và 12 xe tiếp đạn, và tổng cộng 48 tên lửa đường đạn.

Hệ thống Iskander bắt đầu được thử nghiệm tại trường bắn Kapustin Yar ở tỉnh Astrakhan từ năm 1995. Các cuộc thử nghiệm quốc gia đã hoàn tất tháng 8/2004 và năm 2007, Iskander chính thức được Bộ Quốc phòng Nga nhận vào trang bị. Hệ thống được sản xuất loạt nhỏ từ năm 2005. Tên lửa đường đạn Iskander được sản xuất tại Nhà máy chế tạo máy Votkinsk ở Udmurtia, còn các động cơ tên lửa nhiên liệu rắn thì do Liên hiệp Soyuz NPO (nay là bộ phận của Tập đoàn Tên lửa Chiến thuật - Tactical Missiles Corporation) ở Dzerzhisky sản xuất. Các xe bệ phóng và tiếp đạn được chế tạo tại Nhà máy Barrikady ở Volgograd.

http://i1101.photobucket.com/albums/g437/Hayzate/Mil/iskander-2.jpg
Hệ thống tên lửa đường đạn chiến thuật tầm ngắn Iskander (SS-26 Stone)

Hệ thống tên lửa Iskander có thể được hiện đại hoá để nâng cao sức chiến đấu bằng cách trang bị tên lửa hành trình dưới âm chính xác cao R-500 (3M14) do Viện Thiết kế Novator ở Yekaterinburg phát triển. Tên lửa R-500 thực tế là biến thể mang đầu đạn thông thường của tên lửa hành trình tầm xa của Liên Xô 3M10 (RK-55), có tính năng tương đương tên lửa hành trình Tomahawk của Mỹ. 3M10 được sử dụng cho hệ thống tên lửa Granat (SS-N-21) tầm bắn lên tới 2.600 km trang bị cho các tàu ngầm hạt nhân của Hải quân Nga và trước đó được triển khai trong hệ thống tên lửa hành trình cơ động mặt đất tầm xa Relief (SSC-4) đã bị thủ tiêu theo Hiệp ước INF năm 1987. R-500 được trang bị 1 đầu đạn thông thường và có tầm bắn tới 500 km để tuân thủ quy định của Hiệp ước INF. Tuy nhiên, một số nhà quan sát cho rằng, có thể dễ dàng nâng tầm bắn của R-500 lên đến 1.000 km, thậm chí lên tới 2.500 km tuỳ thuộc vào kích cỡ đầu đạn.

Tháng 11/2007, Thượng tướng Vladimir Zaritsky, Tư lệnh Bộ đội Tên lửa và Pháo binh của Lục quân Nga, đã nói rằng, “hiện tại, hệ thống tên lửa Iskander-M tuân thủ đầy đủ các quy định của Hiệp ước INF nhưng nếu quyết định chính trị về việc rút khỏi Hiệp ước này được đưa ra thì chúng tôi sẽ nâng cao khả năng tác chiến của hệ thống, kể cả tầm bắn”.

Hệ dẫn của tên lửa R-500 gồm 1 hệ dẫn quán tính, 1 hệ đạo hàng vệ tinh GPS/GLONASS và 1 đầu tìm quang-điện tử tương quan giai đoạn cuối sử dụng dữ liệu số về khu vực mục tiêu hoặc 1 đầu tìm radar chủ động. Việc thử nghiệm R-500 tại trường bắn Kapustin Yar đã hoàn tất năm 2007 và Nga đã thông báo đưa tên lửat này vào trang bị cùng hệ thống Iskander vào năm 2009.

Hệ thống Iskander trang bị tên lửa R-500 có tên gọi Iskander-K. Mỗi xe bệ phóng tiêu chuẩn 9P78 có thể mang 6 ống phóng thẳng đứng chứa tên lửa R-500 thay cho 2 tên lửa đường đạn.

Quá trình đưa Iskander vào trang bị

Ngày 1/1/2007, Tiểu đoàn Tên lửa huấn luyện 630 - đơn vị đầu tiên kiểu này - với 4 xe bệ phóng đã được thành lập tại Trung tâm Huấn luyện chiến đấu số 60 của Bộ đội Tên lửa lục quân tại trường bắn Kapustin Yar, đóng tại quân khu Bắc Kavkaz đã được thành lập.

Theo Chương trình trang bị vũ khí quốc gia giai đoạn 2007-2015, quân đội Nga sẽ mua sắm 60 hệ thống tên lửa đường đạn sản xuất loạt Iskander (tức là 60 xe bệ phóng) để trang bị cho 5 trong số 10 lữ đoàn tên lửa của Nga. Các lữ đoàn trang bị tên lửa Iskander sẽ được triển khai trên khắp lãnh thổ Nga: Lữ 26 ở Luga, gần St. Petersburg thuộc quân khu Leningrad, Lữ 92 ở Kamenka, gần Penza thuộc quân khu Volga-Urals, Lữ 103 ở Ulan-Ude, quân khu Siberia, Lữ 107 ở Semistochny, gần Birobidzhan thuộc quân khu Viễn Đông, và Lữ 114 ở Znamensk, gần Astrakhan, quân khu Bắc Kavkaz. Các lữ đoàn này đang được trang bị các hệ thống tên lửa đường đạn tầm ngắn Tochka và Tochka-U.

Các lữ đoàn tên lửa 92 và 107 sẽ là các lữ đầu tiên được tái trang bị bằng Iskander vào năm 2011, những hệ thống tên lửa Iskander đầu tiên được chuyển giao từ năm 2008. Đáng lưu ý là trong số 5 lữ đoàn sẽ nhận Iskander không có Lữ tên lửa 152 ở Kaliningrad, 2 lữ tên lửa của quân khu Moskva (Lữ 50 ở Shuya và Lữ 448 ở Kursk), và 1 lữ khác của quân khu Bắc Kavkaz (Lữ 1 ở Krasnodar).

Ngày 9/5/2008, 4 xe bệ phóng mang tên lửa Iskander của Tiểu đoàn Tên lửa huấn luyện 630 thuộc Trung tâm Huấn luyện chiến đấu số 60 của Bộ đội Tên lửa lục quân đã tham gia diễu binh trên Quảng trưởng Đỏ ở Moskva.

Tháng 8/2008, Tiểu đoàn 630 đã tham gia cuộc chiến 5 ngày với Gruzia ở Nam Ossetia. Có tin quân đội Nga đã phóng một số tên lửa 9M723 mang đầu đạn chùm (và đầu đạn nổ mạnh đơn khối vào các mục tiêu quân sự ở Gruzia. Theo các báo cáo chưa được xác nhận thì 1 tên lửa Iskander đã tấn công chính xác vào căn cứ của tiểu đoàn xe tăng độc lập Gruzia ở Gori. Quả tên lửa này đã bắn trúng 1 kho vũ khí làm nổ kho này và gây thiệt hại lớn cho tiểu đoàn tăng Gruzia. Phía Nga không thừa nhận có sử dụng tên lửa Iskander chống Gruzia. Tuy nhiên, các báo cáo không chính thức đã xác nhận hiệu quả cao của các tên lửa Iskander và là một trong những vú khí uy lực và chính xác nhất trong kho vũ khí trang bị của Nga.

Hệ thống tên lửa Iskander chuyển sang bước ngoặt mới ngày 5/11/2008 khi Tổng thống Nga Dmitry Medvedev tuyên bố trong Thông điệp Liên bang rằng, Nga sẽ triển khai tên lửa Iskander ở tỉnh Kaliningrad để đáp lại kế hoạch triển khai các bộ phận của hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ ở Ba Lan và Czech. Về nguyên tắc, thông báo của Medvedev không phải là điều đáng ngạc nhiên với những ai theo dõi những diễn biến trong lĩnh vực quân sự của Nga. Phó Thủ tướng thứ nhất Sergey Ivanov đã nói đến điều đó từ tháng 7/2007, giới quân sự Nga cũng nhiều lần có những tuyên bố tương tự năm 2008. Thậm chí, tờ báo Sao Đỏ (Krasnaya Zvezda) của Bộ Quốc phòng Nga tháng 9/2008 cũng có 1 bài nói về kế hoạch triển khai Iskander. Thực tế đó chỉ là việc thay thế các tên lửa Tochka-U của Lữ đoàn Tên lửa Cận vệ số 152 đóng ở Chernyakhovsk, tỉnh Kaliningrad, một bộ phận của Đặc khu quân sự Kaliningrad dưới quyền chỉ huy của Bộ Tư lệnh Hải quân Nga.

Việc tái trang bị Lữ đoàn Tên lửa 152 bằng tên lửa Iskander sẽ cho phép tên lửa 9M723 tầm bắn 500 km với tới toàn bộ lãnh thổ Ba Lan, phần Đông nước Đức và miền Bắc Cộng hoà Czech, tấn công tất cả các bộ phận của hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ dự kiến triển khai ở khu vực này, kể cả trận địa radar ở Cộng hoà Czech. Độ chính xác của tên lửa 9M723 đủ để tiêu diệt cả những mục tiêu cự kỳ kiên cố, kể cả các tên lửa chống tên lửa GBI bố trí trong giếng phóng của Mỹ, bẳng đầu đạn thông thường. Tên lửa hành trình R-500 sẽ cho phép tiêu diệt hiệu quả hơn các mục tiêu ở châu Âu từ Kaliningrad, cũng như các mục tiêu ở xa hơn. Nga cũng không loại trừ khả năng trang bị đầu đạn hạt nhân cho hệ thống tên lửa Iskander.

Tuy nhiên, quyết định tái trang bị Lữ đoàn Tên lửa Cận vệ 152 bằng tên lửa Iskander chỉ là một phần trong việc xem xét lại tổng thể các kế hoạch ban đầu triển khai các tên lửa này. Hai ngày sau diễn văn của ông Medvedev, một quan chức cao cấp của Bộ Quốc phòng Nga đã nói với Thông tấn xã RIA Novosti rằng, một kế hoạch mới sẽ bao gồm việc trang bị hệ thống tên lửa Iskander cho toàn bộ 5 lữ đoàn “đối mặt với phương Tây” vào năm 2015. Điều đó sẽ có nghĩa là thay vì trang bị Iskander cho các lữ đoàn tên lửa 92, 103 và 107, loại vũ khí mới này sẽ được triển khai cho các lữ đoàn tên lửa 50 và 448 của quân khu Moskva, Lữ 152 ở Kaliningrad và Lữ 26 ở quân khu Leningrad, Lữ 114 ở Bắc Kavkaz. Căn cứ vào các tuyên bố chính thức sau đó, có lẽ Lữ tên lửa 152 ở Kaliningrad sẽ được trang bị Iskander không trước năm 2011 và sẽ trùng hợp về thời gian với việc triển khai các tên lửa đánh chặn GBI của Mỹ ở Ba Lan.

Rõ ràng là quyết định thay đổi kế hoạch triển khai tên lửa Iskander để tập trung cho việc trang bị lại cho các đơn vị tên lửa ở phần châu Âu của Nga trước tiên phản ánh sự suy giảm đáng kể quan hệ giữa Nga và phương Tây trong vài năm gần đây, nhất là sau cuộc chiến 5 ngày với Gruzia. Về quân sự, việc triển khai các hệ thống Iskander ở Kaliningrad và các khu vực ở phần châu Âu của Nga sẽ nâng cao cơ bản khả năng của các đơn vị chiến đấu Nga thực hiện các đòn tấn công chính xác cao chống bất kỳ mục tiêu nào ở Đông, Trung và Nam Âu. Các hệ thống phòng không dù là hiện đại nhất hiện nay và tương lai của phương Tây sẽ rất khó đánh chặn tên lửa đường đạn Iskander. Các xe bệ phóng tên lửa đã cho thấy chúng khó bị phát hiện và tương đối khó tiêu diệt đối với các lực lượng Mỹ trong 2 cuộc chiến chống Iraq năm 1991 và năm 2003.

Việc các nước phương Tây phản ứng quyết liệt đối với tuyên bố triển khai hệ thống Iskander ở Kaliningrad không phải là một điều ngạc nhiên vì nó sẽ tăng cường cơ bản tiềm năng quân sự của Nga tại khu vực này. Nhưng châu Âu cũng không được quên rằng, chính kế hoạch của Mỹ triển khai hệ thống phòng thủ tên lửa dọc biên giới Nga đã dẫn đến việc Nga đưa ra quyết định này. Kremlin đã nói rõ rằng, Iskander sẽ là một lý lẽ có trọng lượng cho các cuộc thảo luận ở châu Âu về việc họ có sẵn sàng hy sinh các lợi ích an ninh trực tiếp của chính họ để phục vụ tham vọng chính trị-quân sự của Mỹ hay không. Nói cho cùng thì tên lửa Iskander ở Kaliningrad vừa gần hơn nhiều và vừa thực tế hơn nhiều bất kỳ loại tên lửa tưởng tượng nào của Iran.

Cơ hội xuất khẩu

Hệ thống tên lửa đường đạn cơ động tầm ngắn Iskander-E đã được công khai chào bán xuất khẩu năm 1999 mặc dù việc bán loại vũ khí nhạy cảm như vậy sẽ gặp phải nhiều trở ngại chính trị. Syria và Iran là những nước đầu tiên bày tỏ sự quan tâm đối với Iskander năm 2000 mặc dù Nga từ chối vì sợ làm tổn hại quan hệ với Mỹ và Israel. Vào cuối năm 2004, Nga đã ký hợp đồng bán 18 hệ thống Iskander cho Syria, nhưng Tổng thống Putin đã huỷ bỏ hợp đồng vào phút cuối. Tuy nhiên, những vụ mua bán tương lai sẽ không thể loại trừ và Nga rõ ràng đang tận dụng khả năng bán Iskander cho Iran làm con bài mặc cả với Mỹ và Iran. Iskander-E đã trở thành lá bài nặng ký trong tay nước Nga trong ván bài phức tạp ở Trung Đông.

Các cuộc đàm phán với Các Tiểu vương quốc Arập Thống nhất (UAE) cũng đã được tiến hành, hãng Rosoborneksport còn nêu tên Algeria, Kuwait, Yemen, Việt Nam, Singapore và Hàn Quốc như các khách hàng tiềm năng của Iskander. Năm 2006, các đại diện của KBM đã thông báo rằng, một hợp đồng bán Iskander-E đã được ký kết nhưng không nêu rõ tên khách hàng mua. Thông tin này đến nay vẫn chưa được tiết lộ.

Viện Novator cũng đã chào bán hệ thống tên lửa Club-M trang bị tên lửa hành trình 3M14E và tên lửa chống hạm 3M54E/E1 (SS-N-27). Club-M thực tế là biến thể xuất khẩu của hệ thống Iskander-K. UAE đã bày tỏ sự quan tâm đến hệ thống này.

Tuy nhiên, nhiều khả năng Belarus sẽ là nước đầu tiên mua Iskander-E. Tháng 11/2007, Tướng Mikhail Puzikov đã thông báo quyết định của chính phủ Belarus mua hệ thống tên lửa Iskander-E để tái trang bị cho Lữ đoàn Tên lửa 465 của Belarus vào năm 2015-2020. Puzikov nói rằng, kinh phí mua tên lửa đã được cấp và Belarus sẽ mua Ikander với giá nội bộ của Nga căn cứ các điều khoản của Hiệp định Tashkent của Tổ chức An ninh Tập thể ODKB. Những hệ thống Iskander-E đầu tiên sẽ được chuyển giao năm 2010.

Iskander-E và Club-M là những loại vũ khí tối tân và hiếm có trên thị trường vũ khí toàn cầu vì những tính năng kỹ thuật và khả năng tác chiến của chúng. Iskander-E, loại vũ khí xuất khẩu tiên tiến nhất của công nghiệp quốc phòng Nga, một khi được bán cho bất kỳ nước nào cũng chắc chắn sẽ tác động đến tương quan lực lượng ở bất kỳ khu vực nào trên thế giới.

Nguồn: Iskander the Great / Mikhail Barabanov // MDB (Centre for Analysis of Strategies and Technologies - CAST)

baogt
25-03-2012, 08:33 PM
Hệ thống tên lửa S-500



Chương trình phát triển tổ hợp NIP НИР "Samodzerzes – Samoderzes – A-A" / "Самодержец" / "Самодержец-А-А" - là chương trình nghiên cứu khoa học nhằm chế tạo các tổ hợp tên lửa phòng không đa nhiệm của trung tâm nghiên cứu và phát triển khoa học công nghệ quân sự thuộc Bộ Quốc phòng Liên bang Nga. Trong quá trình phát triển có sự tham gia của Tập đoàn sản xuất và chế tạo vũ khí phòng không Anmaz – Antei. Thành phần chủ yếu đầu tiên của chương trình phòng thủ vũ trụ là: S-500.



Chương trình NIR Samoderzer và NIR Blastelin-TP (НИР "Самодержец", НИР "Властелин-ТП")
Hệ thống tên lửa phòng không tầm xa S-500/55R6M "Triumphant-M", tổ hợp 98ZH6M1. С-500 / 55Р6М "Триумфатор-М", 98Ж6М1
Hệ thống S-1000 (С-1000)
http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/ngoisao.gifhttp://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/ngoisao.gifhttp://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Quansunuocngoai/Nga/ngoisao.gif

Hệ thống tổ hợp tên lửa tầm xa/ tên lửa phòng không và tên lửa đánh chặn tên lửa đạn đạo PVO và PRV. Hệ thống được thiết kế và phát triển bởi Trung tâm nghiên cứu chế tạo tên lửa phòng không và đánh chặn thuộc Tập đoàn Almaz – Antei. Vào năm 2002 Tổ hợp nghiên cứu khoa học và thiết kế chế tạo Almaz trình bầy các văn bản thiết kế chi tiết hệ thống tên lửa phòng không đánh chặn thế hệ thứ 5, giới thiệu chi tiết các thông số kỹ chiến thuật của hệ thống. Thiết kế chế tạo mẫu sơ bộ đầu tiên của S-500 bắt đầu vào năm 2003. Vào năm 2004 bắt đầu thiết kế hệ thống tổ hợp S-500. Vào năm 2005 Tổ hợp nghiên cứu khoa học và thiết kế chế tạo Almaz theo đơn đặt hàng của Bộ Quốc phòng Liên bang Nga năm 2005 đã sản xuất các thiết bị và bộ phận cho hoạt động nghiên cứu khoa học " Vlastelin” và chương trình nghiên cứu khoa học mang tên "Samoderzes” đây cũng chính là hệ thống tên lửa phòng thủ vũ trụ - phòng không thế hệ thứ 5. Thế nào là Vlastelin – TP và Samoderzes.

Thứ nhất – Theo tuyên bố của báo Sao đỏ, chủ nhiệm dự án tuyên bố, dự án có mục tiêu chế tạo hệ thống phòng thủ VKO Vlastelin TP sẽ bao gồm tập hợp các hệ thống tiêu diệt mục tiêu và các hệ thống chỉ huy, trinh sát, kiểm soát - điều khiển. Trên thực tế hệ thống Vlasstelin sẽ bao gồm các vật thể bay trong không gian - phương tiện bay trong vũ trụ. Vlastelin sẽ là hệ thống liên hợp phòng thủ có căn cứ trên mặt đất – trên không – trên vũ trụ và có thể được bố trí trên toàn bộ lãnh thổ nước Nga, bao gồm cả mặt đất, trên không trung và trên vũ trụ.
Chương trình nghiên cứu thiết kế chế tạo thứ hai là những hoạt động nghiên cứu khoa học mang tên Samoderzes, định hướng của chương trình là chế tạo một tổ hợp vũ khí phòng không đa nhiệm, đa đạn và đa tầng, đảm bảo trong cùng một thời điểm thực hiện nhiệm vụ phòng không, phòng thủ tên lửa và phòng thủ vũ trụ. Tuy duy phát triển loại vũ khí đa nhiệm này được hình thành từ những thành tựu khoa học quân sự của Mỹ như tầu không gian X-37B hoặc vũ khí động năng trượt với vận tốc siêu âm. Trên thực tế, đây cũng là vũ khí phòng không thế hệ thứ V.
Vào năm 2006 theo quyết định của Ủy ban nghiên cứu khoa học của Hội đồng Công nghiệp Quốc phòng Liên bang Nga trong cuộc họp của Hội đồng Các Bộ trưởng và cuộc hội thảo với các tổng giám đốc tập đoàn sản xuất vũ khí phòng không Almaz-Antei đã xác định cho Trung tâm thiết kế hệ thống công nghệ về đặt mục tiêu chế tạo tổ hợp tên lửa chống tên lửa và phòng không PVO-PRO thế hệ thứ 5. Ngày 27 tháng 2 năm 2007. Hội đồng Công nghiệp Quốc phòng Liên bang Nga với sự có mặt của chính phủ Liên bang đã khẳng định Trung tâm thiết kế hệ thống công nghệ là nhà thiết kế chính hệ thống tên lửa phòng không - đánh chặn tên lửa đạn đạo. Trong đó, tổ hợp tên lửa S-500 là một trong những thành tố cấu tạo lên hệ thống.


http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/congnghequansu/s400.jpg

Hệ thống được dự kiến sử dụng các phương tiện của S-400 với các trang bị được nâng cấp, sử dụng các tên lửa tầm xa và siêu xa đã được thiết kế

Năm 2008 thực hiện giai đoạn 4 của chương trình nghiên cứu Vlastelin– TP, tiến hành nghiên cứu chế tạo và thử nghiệm hệ thống điều hành tiên tiến nhất, điều khiển máy bay chiến đấu và hệ thống phòng không 97L6 . Vào năm 2009. Theo thông báo trên mạng InterNet, Tập đoàn đang phát triển hệ thống tên lửa S-500, đồng thời cũng tiến hành thiết kế chi tiết, các giải pháp kỹ thuật và hồ sơ thiết kế cho tên lửa S-500. Tháng 6 năm 2009, trên các phương tiện thông tin đại chúng về thử nghiệm tên lửa 40N6, tên lửa sẽ được đưa vào hệ thống S-500 với tầm bắn xa nhất hiện nay, đồng thời năm 2009, các thông tin cho rằng đang thử nghiệm tên lửa 40N6 tại các trường bắn quân đội.

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/congnghequansu/s500a.jpg

Các thùng phóng tên lửa 77P6 trên thân xe BAZ-69096 trong tổ hợp S-500. 10.06.2011

Theo tổng kết năm 2010 . Trung tâm nghiên cứu thiết kế và chế tạo công nghệ của tập đoàn Almaz-Antei đã thiết kế kỹ thuật hệ thống phòng không hoàn chỉnh, phát triển các trang thiết bị thông tin liên lạc dành cho hệ thống, tiến hành thử nghiệm các hệ thống điều khiển (đã được chế tạo), hệ thống điều khiển có tên là 55R6M ( có bằng sáng chế) đồng thời phát triển tính toán thiết kế tên lửa đánh chặn tầm xa 98Z6M1(S-1000), tên lửa này sẽ được đưa vào hệ thống tên lửa đánh chặn S-500, phát triển các modules và chu trình điều khiển các tên lửa siêu tầm, đồng thời cũng phát triển hệ thống tự dẫn tên lửa. Tiến hành đánh giá vùng sát thương phá hại của tên lửa. Phát triển hệ thống S-500 sẽ dự kiến kết thúc vào năm 2012.

Thử nghiệm hệ thống S-500 (PVO-PRV) ПВО/ПРО С-500 được tính toán và nghiên cứu phát triển vào năm 2002, dự kiến được đưa vào thử nghiệm mẫu Ao áp dụng thử vào năm 2010. (Nhưng trong năm 2010, thông tin về thử nghiệm tên lửa không có) Trong năm 2010, Trung tâm nghiên cứu và chế tạo công nghệ PVRO chỉ tiến hành thử nghiệm các mẫu 77T6, 77N6, 77N6N1, chế tạo khung sườn và tính toán lắp đặt thiết bị của tên lửa 98Z6M1, phát triển chương trình điều khiển. Thử nghiệm tên lửa dự kiến kết thức vào năm 2015. Ngày 27 tháng 1 năm 2011, Tư lệnh trưởng các lực lượng phòng không và phòng thủ vũ trụ O.Ostaplenco thông báo, đã bắt đầu tiến trình sản xuất các mẫu thử nghiệm của hệ thống phòng thủ tên lửa, đồng thời trên bãi thử Sara-Sagan đã bắt đầu tiến hành thử nghiệm một số các thành phần của hệ thống. trên thao trường Sary-Shagan.

Tiếp nhận biên chế vào lực lượng PVO. Hệ thống S-500 theo các thông số thử nghiệm vào năm 2010 có dự kiến sẽ được thay thế hệ thống tên lửa khác sau khi đã kết thúc quá trình thử nghiệm hệ thống- theo dự kiến sẽ là 2020. 7 tháng 2 năm 2011. từ tập đoàn sản xuất tên lửa, có thông báo xác định kế hoạch sản xuất các thành phần của hệ thống S-500 được bắt đầu vào năm 2014 và đến năm 2020, các lực lượng PVO nước Nga sẽ nhận được 10 hệ thống (tiểu đoàn) S-500. Trong giai đoạn đầu tiên, hệ thống các đơn vị tên lửa S-500 sẽ nằm trong biên chế tác chiến liên kết phối hợp với S-400.

Hệ thống theo lý thuyết kỹ thuật cần được đưa vào biên chế cho lực lượng các lữ đoàn phòng không – phòng thủ vũ trụ trên cả nước, theo các phương tiện thông tin đại chúng, S-500 có thể sử dụng để phòng không, phòng thủ tên lửa đạn đạo và tên lửa hành trình. Hệ thống S-500 được thiết kế dựa trên cơ sở của S-400 Triumf, nhưng một phần tên lửa sử dụng cho S-500 sẽ là các tên lửa phòng không được cải tiến trong hệ thống phòng thủ tên lửa bảo vệ Mocscow. Từ thực nghiệm của tên lửa phòng không S-500 sẽ chế tạo các hệ thống tên lửa cho lực lượng Hải quân. Để chế tạo hàng loạt hệ thống S-500, tập đoàn Almaz – Anteicos kế hoạch xây dựng 2 nhà máy mới (một để sản xuất tên lửa, một để sản xuất các thiết bị trên mặt đất).
Theo dự kiến, hệ thống phòng thủ trên không S-500 sẽ bao gồm có 3 lớp tên lửa tầm trung, tầm xa và tầm siêu xa, hoặc nếu tính đến các loại vũ khí phòng không có trong biên chế hiện tại và khả năng đồng bộ hóa C4I2, S-500 sẽ có hai lớp tên lửa tầm xa và tầm siêu xa với nhiệm vụ trong tâm là phòng thủ tên lửa.
Tính năng chiến thuật dự kiến của tổ hợp S-500:
1. Tiêu diệt các tên lửa đạn đạo với tầm hoạt động lên đến 3500 km, tốc độ bay là 5 km/s;
2. Tiêu diệt các mục tiêu đạn đạo đã được nâng cấp, cải tiến (theo dự kiến tiềm năng);
3. Tiêu diệt các mục tiêu động năng trong không gian;
4. Tiêu diệt các mục tiêu – trạm chỉ huy tác chiến trên không và các máy bay thực hiện nhiệm vụ phóng tên lửa hành trình;
5. Tiêu diệt các mục tiêu bay bằng động năng có tốc độ cao (siêu tốc độ- hypersonic);
6. Tiêu diệt các vệ tinh chiến đấu tầm thấp;

Hệ thống điều khiển và thiết bị trinh sát, dẫn đường, chỉ thị mục tiêu:
Trên các tên lửa tầm trung có dự kiến sử dụng các đài radar tự động hóa và các đầu tự dẫn tầm nhiệt.

Trong chường trình phát triển các trang thiết bị NIR Vlastelin – TP "НИР "Властелин-ТП" có đưa vào hệ thống radar đa tầng 97L6, loại radar này tương tự như radar 96L6 có khả năng phát hiện mục tiêu ở mọi tầng cao và được đưa vào hệ thống thiết bị chống tên lửa đạn đạo như một hệ thống radar phát hiện, theo dõi và chỉ thị mục tiêu cho các tổ hợp trang bị hỏa lực.

Hệ thống phòng thủ chống tên lửa sẽ bao gồm radar tầm xa đóng trong container Mars ở trong các trạm radar cố định hoặc cơ động.
Đài radar đa nhiệm sử dụng bước sóng dm là loại đài radar được đóng gói và triển khai trong xe container thông thường Mars "МАРС" / "МАРС-Э" Đây là đài radar thích hợp với nhiều hệ thống khí tài quan sát và điều khiển hỏa lực khác nhau, có thể được sử dụng để tạo thành các ô lá chắn nhiều tầng, nhiều lớp phục vụ:
• Các tổ hợp phòng không và phòng thủ tên lửa khu vực;
• Là bộ khí tái kiểm soát không gian vũ trụ và cảnh báo sớm khả năng tấn công bằng tên lửa.
• Hệ thống phòng không PVO trên chiến trường..
Khả năng phát hiện mục tiêu đạt 0.95:
- toàn bộ tên lửa đạn đạo - 2000 km
- đầu đạn mang của tên lửa đạn đạo với hiệu ứng phản xạ hiệu dụng là 0.1 m2 – 1300km
Số lượng theo dõi và bám mục tiêu trên không và trên vũ trụ ( thời gian quét 1 phút) là từ 5 đến 20 mục tiêu.
Khả năng cùng một lúc theo dõi và dẫn bắn các tên lửa chống tên lửa đạn đạo với thời gian quét là 1 phút là từ 5-10 tên lửa.
Khả năng dung sai quét trong khoảng thời gian mở rộng là 150s là 2 km.
Dung sai xác định điểm rơi của đầu đạn hạt nhân trong khoảng ô vuông là 15 km.
Bước sóng sử dụng , cm 10
Tâm hoạt động của radar theo hướng:
- lớn nhất 3000 km
- nhỏ nhất 30 km.

http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/congnghequansu/s500b.jpg



Những trang thiết bị của hệ thống S-500; Từ trên xuống dưới, xe phóng đạn 77P6, đài radar 96L6-1, đài radar 77T6, 76T6, xe điều hành và kiểm soát tác chiến 55K6MA hoặc 85ZH6-2. Bản vẽ giới thiệu trong triển lãm xe cơ giới và phòng không lục quân tại Bronnitsy. 10.06.2011.,

Các trang thiết bị mặt đất của hệ thống S-500 (ЗРС С-500) được lắp đặt trên xe cơ giới: BAZ 69096 (БАЗ-69096):
Khung sườn thân xe - 10 х 10 ( có hai trục bánh lái trước).
Đông cơ diesel 550 mã lực.
Khối lượng thân xe - 21000 kg
Khối lượng tải trọng hữu ích - 33000 kg
Tổng khối lượng toàn xe - 54000 kg
Leo dốc – 30 độ.
Vượt hào - 1.7 m
Xe kéo mooc BAZ-6403.01 БАЗ-6403.01 (mooc):
Khung sườn thân xe - 8 х 8 (có 2 trục bánh lái trước)
Động cơ diesel 500 mã lực.
Khối lượng thân xe - 19750 kg
Khối lượng tải trọng hữu ích thân xe - 21000 kg
Khối lượng rơ mooc kéo - 80000 kg
Tải trọng hữu ích thân xe - 54000 kg
Vượt dốc - 30 độ. / 20 độ
Vượt hào - 1.7 m

BAZ -69092-012 (БАЗ-69092-012):
Кhung sườn thân xe - 6 х 6 ( một trục lái )
Động cơ diesel công suất 470 mã lực.
Khối lượng thân xe - 15800 kg
Khối lượng tải trọng có ích - 14200 kg
Khối lượng đủ tải - 30000 kg
Vượt dốc - 30 độ.
Vượt hào - 1.7 m

Bệ phóng tên lửa:
СПУ Hệ thống ống phóng tên lửa thẳng đứng 77P6 (77П6) trên thân xe VAZ – 69096. số lượng ống phóng đạn – 2.

Hệ thống tên lửa S-500 (С-500):


Tuyến phòng không
Tuyến phòng không tầm gần
Tuyến phòng không tầm trung
Tuyến phòng không tầm xa
Phòng thủ tên lửa và đánh chặn tầm xa (phương án 1)
Phòng thủ tên lửa và đánh chặn tầm xa (phương án 2)


Trong biên chế tổ hợp S-500
Không (dự kiến)
Không có (dự kiến)
Giả định
Giả định
Giả định


Mã hiệu tên lửa.
9М96Е
9М98 ?


9М96Е2
9М99 ?


48N6Е3
48N6D
48N6DМ
40N6
45Т6 (tương đương hệ thống chống tên lửa và đánh chặn А-235 (http://military.tomsk.ru/blog/topic-354.html))


Số lượng tầng phóng đạn
1
1
1
2
1 hoặc 2


Chiều dài
4.75 m
5.65 m
7.5 m




Đường kính đạn
240 mm
240 mm
519 mm




Sải cánh
480 mm
480 mm
1835 mm
(1133 mm)




Khối lượng
333 kg
420 kg
1835 kg
(1600-1900 kg)
2000 kg



Khối lượng thuốc nổ
26 kg
26 kg
143 kg




Tầm chiến đấu hiệu quả
1-40 km
1- 120 km
3 - 150-200-250 km
400 km



Tầm cao tác chiến
5 - 20000 m
5 – 30000 m
10 - 27000 m
Đến 165 km



Tốc độ Vmax
900 m/s
1000 m/s
2500 m/s

Lớn hơn 3600 m/s



Tốc độ mục tiêu.


2780 m/s







Khả năng phát hiện mục tiêu của các thiết bị thuộc tổ hợp S-500. - 600-750 km
Khả năng tiêu diệt mục tiêu của tuyến phòng không tầm xa - 200 km
Tầm cao tiêu diệt mục tiêu của tuyến phòng không tầm xa – đến 100 km
Tầm cao tiêu diệt mục tiêu của tuyến phòng thủ tầm trung và tầm gần S-500 - 40-50 km

Khả năng tiêu diệt mục tiêu: 10 mục tiêu tên lửa đạn đạo.

Nâng cấp cải tiến và các bước thiết kế vũ khí phòng không S-500:
Chương trình phát triển tổ hợp NIP НИР "Samodzerzes – Samoderzes – A-A" / "Самодержец-А-А" "Самодержец" / "Самодержец-А-А" - là chương trình nghiên cứu khoa học nhằm chế tạo các tổ hợp tên lửa phòng không đa nhiệm của trung tâm nghiên cứu và phát triển khoa học công nghệ quân sự thuộc Bộ Quốc phòng Liên bang Nga. Trong quá trình phát triển có sự tham gia của Tập đoàn sản xuất và chế tạo vũ khí phòng không Anmaz – Antei. Trong khuôn khổ của chương trình có đề nghị chế tạo một tổ hợp phòng chống tên lửa đạn đạo và phòng không đa tầm của trung tâm nghiên cứu phát triển khoa học công nghệ của Tập đoàn chế tạo máy Marinski (Antei) và OKB Trung tâm nghiên cứu chế tạo thử nghiệm tên lửa phòng không Novator trên cơ sở thành công của tổ hợp tên lửa phòng không S-300PMU với các ống phóng tên lửa trên thân xe Kraz -260. ( 1990).

Chương trình phát triển NIR Vlastelin/Vlastelin – TP – chương trình nghiên cứu khoa học và phát triển hệ thống tên lửa phòng không và tên lửa chống tên lửa đạn đạo (2008 – 2010). Trong chương trình có sự tham gia phát triển của toàn bộ Tập đoàn chế tạo tên lửa Almaz – Antei.

S-500 / 55R6М " Triumphant-M -Триумфатор-М" – hệ thống tên lửa phòng không cơ bản.
S-1000 – hệ thống tên lửa nâng cấp của tên lửa S-500, có tầm phóng tên lửa siêu tầm (về tầm bắn – tầm với) phục vụ mục đích tiêu diệt tên lửa đạn đạo và các vệ tinh quân sự (X37B).

Nước phát triển: nước Nga
- 2008. – thực hiện bước thứ 4 của quá trình nghiên cứu hệ thống tên lửa Vlastelin – TP triển khai phát triển hệ thống radar 97L6 ( có khả năng là radar phát hiện mục tiêu) nghiên cứu sản xuất tên lửa 40N6 để tiến hành thử nghiệm cấp quốc gia trên cơ sở của hệ thống S-400/45R6 (С-400 / 40Р6).

- 2009. – triển khai phát triển và hoàn thiện hệ thống văn bản thiết kế cơ sơ của S-500. Thủ nghiệm các trang thiết bị trong hệ thống.

- tháng 7 năm 2009. theo thông báo của các phương tiện thông tin đại chúng, hệ thống tên lửa tầm siêu xa 40N6 sẵn sàng cho thử nghiệm.

- 2010. – thẩm định và phê chuẩn thiết kế kỹ thuật hệ thống tên lửa S-500/56R6M С-500 / 55Р6М.

- 2011. Cuối tháng 1 bắt đầu chuẩn bị đưa S-500 vào biên chế cho các đơn vị phòng không – phòng thủ vũ trụ. Trong sự kiến kế hoạch sẽ triển khai hệ thống phòng thủ quanh Moscow và vành đai các nước châu Âu.

- 2011. 24 tháng 2 – Thứ trưởng bộ quốc phòng Liên bang Nga V-Popokin tuyên bố, trong giai đoạn từ năm 2011 – 2020 có kế hoạch đặt mua 10 tổ hợp S-500. Chương trình thử nghiệm Ao bắt đầu vào năm 2015.

- 2011 . 5 tháng 10 trên báo Izvestria xuất hiện thông tin về việc chậm tiến trình phát triển hệ thống S-500 so với kế hoạch là 2 năm. Chương trình chế tạo tổ hợp dự kiến sẽ kết thúc vào năm 2015, sản xuất hàng loạt bắt đầu vào năm 2017. Chế tạo các mẫu thử khác nhau sẽ kết thúc vào năm 2013, sau đó sẽ đưa vào thủ nghiệm Ao. Như vậy, theo tiến độ mới, vũ khí trang bị sẽ được đưa vào biên chế vào năm 2017.

- 2012. – kết thúc tiến trình nghiên cứu chế tạo thử và các giải pháp kỹ thuật của S-500 С-500 (theo kế hoạch là 2008 hoặc 2009).

- 2013. – hoàn thành chế tạo các mẫu thủ nghiệm của hệ thống và đưa vào áp dụng thủ theo kế hoạch từ tháng 10 năm 2011.

- 2014. – Bắt đầu chương trình sản xuất hàng loạt hệ thống S-500, theo kế hoạch đã được công bố ngày 17 tháng 2 năm 2011 của Chỉ huy trưởng trung tâm nghiên cứu thiết kế và chế tạo hệ thống phòng không – phòng thủ vũ trụ Trung tướng Valeria Ivanov.

- 2015. – có kế hoạch hoàn thiện việc phát triển hệ thống S-500 và biên chế vào lực lượng vũ trang ( theo kế hoạch là 2010 hoặc trước đó một thời gian). Dự kiến từ tháng 10 năm 2010 là kết thúc phát triển hệ thống vào năm 2015.

- 2017. – bắt đầu sản xuất hàng loạt hệ thống S-500 theo kế hoạch đã được phê chuẩn từ tháng 10 năm 2011.
Video S-500 (http://quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Multimedia/S-500%20Samoderzhets.flv)


Biên dịch: Trịnh Thái Bằng - Tech-edu




Nguồn: http://militaryrussia.ru

dongdoi_f2
06-04-2012, 10:58 AM
VERA-E, 'siêu radar' mà Việt Nam có thể mua




Trong cuộc chiến phòng không ở Nam Tư, Tamara (thế hệ trước của VERA) đã góp phần phát hiện và bắn rơi F-117 khiến Mỹ sửng sốt.


(ĐVO) (http://quocphong.baodatviet.vn/) Theo nguồn tin từ Bộ Quốc phòng Cộng hòa Séc (CH Séc), trong chuyến thăm vừa qua tới Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Vondra, hai bên đã thảo luận về việc cung cấp một số hệ thống giám sát thụ động tiên tiến VERA-E.

Để cung cấp thông tin đầy đủ tới bạn đọc, Đất việt có bài viết giới thiệu về hệ thống giám sát thụ động VERA-E mà Việt Nam có thể mua này.

Hệ thống radar thụ động VERA (CH Séc gọi là Věra) hay gọi chính xác hơn là hệ thống giám sát thụ động (PSS) VERA do Công ty kỹ thuật ERA của Cộng hòa Séc chế tạo.

Hệ thống cho phép đo đạc sự chênh lệch thời gian (TDOA) của các xung điện từ do mục tiêu phát ra tới bốn trạm cảm biến trên mặt đất để phát hiện và theo dõi những vật thể phát xạ trên không, trên biển và cả trên đất liền. Qua đó tính toán, xác định tọa độ của mục tiêu về cả khoảng cách, góc phương vị, độ cao để liên kết với các hệ thống điều khiển hỏa lực tên lửa tiến hành tiêu diệt mục tiêu, kể cả tất cả các loại máy bay tàng hình tiên tiến như B-2, F-117 và thậm chí F-22, F-35, chứ đừng nói gì tới J-20.

VERA hoạt động như một nguồn thu thập các thông tin độc lập về mọi động thái, hoạt động, sự di chuyển của tất cả các mục tiêu trên không, trên biển và trên đất liền để có thể thực hiện nhiệm vụ giám sát và hỗ trợ cho các hệ thống radar của Trung tâm Giám sát Không phận Cộng hòa Séc.





http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thuctap_qpcn/20120405/VERA-E_qp_thai_6.jpg


Đài trinh sát thụ động của hệ thống VERA S/M.



Sự ra đời của nó đã góp phần cải thiện hiệu quả, hỗ trợ hoạt động của các hệ thống giám sát thụ động trước đó như hệ thống Tamara và Tacan mà CH Séc đang sử dụng.

Các cuộc thử nghiệm chứng minh rằng, hệ thống VERA (bản nội địa) có khả năng hoạt động với tầm xa từ 400 - 500 km.

Phần mềm hệ thống hiện nay có khả năng tự động và theo dõi đồng thời lên tới 300 máy bay/mục tiêu khác nhau trong thời gian thực.

Người Séc khẳng định VERA có thể phát hiện máy bay tàng hình B-2 của Mỹ từ cự li rất xa, khoảng 250km.

Lịch sử phát triển

Hệ thống VERA ngày nay được bắt nguồn từ là hệ thống giám sát thụ động PRP-1 Kopáč, PSS đầu tiên được phát triển cho quân đội Liên Xô từ năm 1963, có thể theo dõi 6 mục tiêu khác nhau.

Nối tiếp sau đó là hệ thống KRTP-81 Ramona (NATO gọi là Soft Ball) được phát triển vào năm 1979, có thể phát hiện và theo dõi đồng thời 20 mục tiêu.

Năm 1987, hệ thống được phát triển lên thành KRTP-86 Tamara (định danh NATO là Trash Can), có thể phát hiện 23 mục tiêu radar và 48 mục tiêu IFF (nhận dạng bạn thù).

Khi đó, Cộng hòa Séc nằm trong khối XHCN ở Đông Âu nên các hệ thống giám sát thụ động trên đều được xuất khẩu rộng rãi trong khối.

Sau biến cố chính trị năm 1989, các kỹ sư và quan chức lãnh đạo của Tesla đã thành lập công ty mới là Era ở Pardubice, chuyên sản xuất các dòng cảm biến thế hệ tiếp theo của hệ thống VERA.

PSS VERA là sự phát triển mới nhất trong bề dày lịch sử phát triển hệ thống ESM TDOA của Cộng hòa Séc, và là sự kế thừa của hệ thống trinh sát thụ động tinh vi Tamara.

Năm 1995, hệ thống giám sát thụ động VERA đã được thử nghiệm thành công trong mọi điều kiện thời tiết và được vận hành liên tục bởi một nhóm các chuyên gia đến từ Trung tâm Các hệ thống Thụ động Lực lượng Không quân và từ Bộ Tư lệnh Phòng không của Quân đội Cộng hòa Séc.

Nguyên mẫu hệ thống VERA đầu tiên đã được CH Séc triển khai lắp đặt và bố trí ở một khu vực có độ cao 1.000 m để phát huy được khả năng giám sát tất cả các động thái đang xảy ra trên bầu trời và trên mặt đất của đất nước.

Tháng 10/2006, Tổng công ty Rannoch tuyên bố mua lại ERA, tháng 2/2007 chính thức đổi tên thành Tổng công ty ERA, tháng 7/2008 ERA được mua lại bởi SRA International. Và gần đây nhất, tháng 11/2011, ERA Pardubice lại được mua lại bởi công ty xuất nhập khẩu vũ khí thương mại Omnipol của CH Séc.


Nguyên lý hoạt động, đặc điểm kỹ - chiến thuật của PSS VERA-E

Biến thể xuất khẩu của PSS VERA là VERA-E, tất cả các thành phần của hệ thống đều được đặt trên xe cơ động để thuận tiện trong quá trình di chuyển, ẩn náu và triển khai.

Hệ thống được triển khai điển hình bao gồm 3 đài thu ESM bố trí theo hình tam giác đều (trường hợp lý tưởng), mỗi đài bao quát một vùng quạt rộng 120 độ (3 đài là 360 độ) và một đài thu trung tâm được đặt ở giữa (gồm thiết bị xử lý tín hiệu và máy thu ESM thực hiện vai trò như một đài thu thứ cấp, đồng thời cũng là trạm thu tín hiệu tổng hợp do 3 đài thứ cấp truyền về).




http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thuctap_qpcn/20120405/VERA-E_qp_thai_1.jpg




Mô phỏng cách thức triển khai và khả năng tác chiến của hệ thống VERA-E.




Cảm biến thế hệ đầu của hệ thống VERA chỉ có thể phát hiện và theo dõi các xung điện từ phát ra từ mục tiêu dựa vào phương pháp đo khoảng thời gian trễ nhận được xung. Đài thu hoạt động ở dải tần rất rộng, từ 1 - 18 Ghz và thường tận dụng các hệ thống thu phát của radar giám sát thứ cấp (SSR) như, radar trên không, radar thời tiết, hệ thống thu phát dẫn đường chiến thuật hàng không (TACAN), hệ thống dẫn đường có các thiết bị đo xa (DME), tín hiệu truyền thông số và các tín hiệu nhiễu xung do đối phương phát ra để tính toán tọa độ mục tiêu.

Các đài thu thứ cấp sẽ thu tín hiệu nhận được do mục tiêu phát ra và truyền về trung tâm theo đường truyền sóng vi ba kiểu điểm - điểm (point - to - point). Trung tâm xử lý sẽ tính toán độ trễ của các xung từ ba trạm thu truyền về để tính ra TDOA (khoảng chênh lệch thời gian tới) của các xung ở mỗi đài thu.

TDOA của một xung từ một đài thu bên cạnh và đài thu trung tâm sẽ xác định vị trí mục tiêu dựa vào việc lấy giao của các mặt hipeboloit. Trạm thu con thứ hai sẽ cung cấp TDOA của nó và tạo ra một hipeboloit thứ hai.

Giao của hai hipeboloit sẽ xác định mục tiêu trên một đường thẳng, cung cấp một tọa độ 2D về mục tiêu (khoảng cách và góc phương vị). Khi đó, giao của hipeboloit do trạm thu thứ ba sẽ tạo ra tọa độ về độ cao mục tiêu, cung cấp một tọa độ vị trí đầy đủ dạng 3D. Máy tính trung tâm sẽ tổng hợp giao hội mọi tín hiệu thu về, theo phương pháp định vị "vi sai thời gian tới của tín hiệu" trên các tam giác, sẽ xác định được rất nhanh tọa độ mục tiêu.

Đồng thời ngay khi tọa độ mục tiêu được xác định, thông tin về mục tiêu sẽ được truyền về các đài radar hoả lực của tên lửa phòng không, nhờ thế cũng có thông số bắn ban đầu, đạn được phóng lên, bám sát liên tục máy bay và tiêu diệt ở cự ly thích hợp.




http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thuctap_qpcn/20120405/VERA-E_qp_thai_2.jpg




Mô phỏng tọa độ mục tiêu trên không gian 3 chiều.





Trạm radar đa năng

Theo một số nguồn tin, đài trinh sát thụ động VERA-E có thể kết hợp liên thông tín hiệu với các phân đội hoả lực tên lửa SAM của Việt Nam hiện nay như S-125, S-300... để có thể tấn công phá hủy mục tiêu bằng tên lửa. Đây là một đặc điểm khá quan trọng của hệ thống trong việc liên kết thành một mạng lưới phòng không tích hợp, chống lại mọi đòn tấn công đường không của đối phương.

PSS VERA hoạt động chính xác hơn ở dải sóng cực ngắn, bộ đo thời gian vốn có của hệ thống phụ thuộc phần lớn vào trạm thu trung tâm. Trong thực tế, khoảng cách giữa các trạm thu con ở càng xa nhau thì độ chính xác càng cao, nhưng người ta thường triển khai hệ thống từ 3 - 4 trạm, khoảng cách các trạm con tới trạm trung tâm từ 15 - 40 km (cực đại là 50 km) để đảm bảo được cả hai yêu cầu về độ chính xác và cự li phát hiện mục tiêu.

Đặc điểm quan trọng khác của PSS VERA là nguyên lý hoạt động của hệ thống có thể phát hiện ra tín hiệu bức xạ và xác định được vị trí của các đài radar chủ động khác của đối phương mà không hề bị phát hiện. Các mục tiêu trên mặt đất như xe tăng, xe trinh sát, rađar, các mục tiêu trên biển như tàu chiến, radar trên tàu... đều có thể phát hiện và tính toán được chính xác tọa độ, để hỗ trợ cho các đơn vị phòng thủ bờ biển, pháo binh...




http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thuctap_qpcn/20120405/VERA-E_qp_thai_3.jpg



Tại trung tâm xử lý, kíp vận hành hệ thống chỉ đơn giản gồm 2 người (1 lính cộng với 1 sỹ quan) với các thiết bị điện tử trong xe xử lý tín hiệu trung tâm rất hiện đại.





Theo các chuyên gia, PSS VERA là một hệ thống hiệu quả, bổ sung và hỗ trợ cho những hệ thống radar chủ động đang tồn tại trong việc giám sát không phận của bất kỳ một quốc gia nào.

Thông số kỹ thuật của PSS VERA-E.

+ Thông tin đầu ra của máy tính xử lý trung tâm có tốc độ cập nhật vị trí mục tiêu có thể điều chỉnh từ 1 - 5 giây.
+ Độ nhạy máy thu của trạm thu thứ cấp rất cao (-100 dBm)
+ An ten thu của trạm thứ cấp có kích thước lớn, dài 1,3 m, rộng 0,9m, nặng 120 kg. Nguồn công suất 24 V DC/250 W.
+ Anten thu tín hiệu đường truyền điểm - điểm có đường kính 600 mm (400 mm), nặng 24 kg, chùm sóng tín hiệu rất hẹp 1,26 độ, sử dụng nguồn công suất thấp 24V DC/20 W.
+ Dải tần hoạt động cơ bản từ 1 - 18 Ghz, có thể lựa chọn thêm hai dải tần hoạt động khác là 0,1 - 1 Ghz và 18 - 40 Ghz.
+ Khả năng phát hiện và theo dõi đồng thời 200 mục tiêu khác nhau. Bao gồm tất cả các mục tiêu như radar, các hệ thống phát đáp TACAN, đài gây nhiễu, các điểm truyền sóng vô tuyến trong dải tần.
+ Mức độ tự động hóa rất cao.
+) Yêu cầu bảo dưỡng không quá cầu kỳ.




http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thuctap_qpcn/20120405/VERA-E_qp_thai_5.jpg




Trung tâm xử lý tín hiệu của toàn hệ thống được đặt trên xe cơ động.





radar thụ động VERA-E không phát sóng mà chỉ thu tín hiệu dựa trên nguyên lý, trong một môi trường không gian đồng nhất, bất kỳ một “xao động” nào của vật thể bay cũng tạo ra các sóng điện từ trường, tuỳ theo mức độ ít nhiều.

Khắc tinh của máy bay tàng hình

Máy bay tàng hình (MBTH) có nhiều cách “giấu mình”, đã tạo ra rất ít sự bộc lộ đó. Nhưng suốt hành trình bay, MBTH cũng phải liên lạc và phải mở thiết bị xác định độ cao, phải mở khoang vũ khí… Có MBTH gặp mưa, tác dụng tàng hình bị giảm…lúc này, máy thu, cảm biến của radar thụ động có thể thu liên tục tất cả các dấu hiệu ấy để tính toán tọa độ chính xác về mục tiêu, hỗ trợ tên lửa phòng không tiêu diệt MBTH.




http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thuctap_qpcn/VERA-E_qp_thai_4.jpg



Đài thu tín hiệu thụ động thứ cấp của hệ thống VERA-E.


Một nhược điểm của radar chủ động là, xung phát đi, nếu gặp máy bay tàng hình, sóng bị hấp phụ hoặc tán xạ ra nhiều hướng làm cường độ tín hiệu quay trở lại máy thu quá yếu, máy thu coi như bị "mù". Đó là chưa kể một số máy bay có thiết bị “cảm nhận” đang bị “bắt sóng”, và đối phó bằng các tên lửa chống radar.

Tuy nhiên, với nguyên lý hoạt động của các hệ thống radar thụ động, khả năng sống còn cao hơn gấp nhiều lần. Các cuộc chiến tranh ngày nay đều diễn ra bằng các đòn đánh "phủ đầu" sử dụng sức mạnh không quân, MBTH "luồn lách" qua các hệ thống radar phòng không chủ động của đối phương và "vô hiệu hóa" chúng. Chính vì vậy, lúc này các hệ thống radar thụ động sẽ là đòn đáp trả "tương xứng", luôn sẵn sàng bắt bám mục tiêu MBTH để cho tên lửa phòng không tiêu diệt.

Xu hướng phát triển công nghệ quân sự hiện nay đang tập chung chủ yếu vào các giải pháp tàng hình, vì thế, các phương pháp "chống tàng hình" cũng đang được rất nhiều quốc gia chú trọng. Các đài radar thụ động cũng đang được nhiều nước như Israel, Đức, Nga, Mỹ... tích cực nghiên cứu chế tạo. Tuy nhiên, các chuyên gia cho rằng, VERA cùng với Kolchuga mới thực sự là hai hệ thống trinh sát thụ động có khả năng phát hiện MBTH tốt nhất thế giới.

Các biến thể

Nhà sản xuất cung cấp hệ thống cũng đã tạo ra các cấu hình VERA khác nhau, gồm:

VERA - P3D, đã được thương mại hóa, phạm vi hoạt động ngắn hơn và được dùng để giám sát các thiết bị phát đáp của các phương tiện mặt đất ở các cảng hàng không.

VERA - AP, giám sát không lưu tầm xa cho dân sự và chỉ hoạt động trong dải tầm từ 1030 - 1090 Mhz.

VERA - E, biến thể từ hệ thống ESM của quân đội, và dành riêng cho xuất khẩu. Như vậy, có thể khẳng định Việt Nam sẽ mua hệ thống VERA-E.

VERA S/M biến thể cơ động cho riêng quân đội CH Séc sử dụng. Ngoài ra còn một số biến thể cho các nhiệm vụ khác nhau như VERA - ADSB, VERA - HME, VERA ASCS và BORAP.


Chiến tích trên chiến trường và thương trường


Nam Tư đã sớm có hệ thống radar thụ động Tamara (thế hệ trước của VERA), cùng với các loại radar khác, góp phần phát hiện và bắn hạ tại chỗ 1 máy bay F-117 của Mỹ trong bảo vệ vùng trời Kosovo năm 1999. Chính vì vậy, Tamara mà sau này là VERA đã được rất nhiều nước trên thế giới rất quan tâm đến.

Máy bay tàng hình F-117, một máy bay mà không quân Mỹ vẫn cho là “trong suốt điện từ” nhưng lại bị bắn hạ bởi một hệ thống tên lửa SA-3 đã lỗi thời với sự hỗ trợ của hệ thống Tamara. Có thể chính vì vậy, tháng 8/2005, quân đội Mỹ đã từng gửi một nhóm chuyên gia quân sự của mình đến thành phố Pardubice, phía Đông Bohemia để tiếp quản một đài radar thụ động VERA do CH Séc sản xuất từ nhà xuất khẩu vũ khí Thomas CZ.

Tại đây, nhóm chuyên gia quân sự Mỹ đã được huấn luyện cách vận hành hệ thống VERA mà sau này, một hệ thống như vậy đã được CH Séc cung cấp cho Mỹ nhằm mục đích nghiên cứu. Từ đó đến nay, có nhiều dư luận đánh giá, bàn luận về loại radar thụ động này của CH Séc, với nhiều thông tin đáng chú ý.




http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thuctap_qpcn/lockheed_f117_nighthawk.jpg




F-117 Nighthawk của Không quân được cho là đã bị hệ thống Tamara phát hiện và cung cấp tham số bắn cho tên lửa S-125 của Nam Tư bắn rơi năm 1999.





Ở CH Séc, lần đầu tiên, hai hệ thống giám sát thụ động, biến thể di động của hệ thống VERA S/M đã được bàn giao cho Trung đoàn số 53, thuộc Trung tâm Giám sát Thụ động đóng ở České Budějovice vào ngày 7/12/2004.

Theo báo cáo năm 2005 của Mỹ, Việt Nam, Pakistan, Malaysia và Ai cập đã thể hiện sự quan tâm đến PSS VERA của CH Séc. Tuy nhiên, tại thời điểm đó mới chỉ có Estonia là có được hệ thống này sau CH Séc, Mỹ là nước quốc gia nước ngoài thứ hai mua hệ thống VERA.

Năm 2004, thông qua công ty xuất nhập khẩu quân sự Omnipol, Trung Quốc đã đặt mua của Cộng hòa Cezch tất cả 6 hệ thống Vera-E trị giá 55,7 triệu USD. Tuy nhiên Mỹ đã gây sức ép với Thủ tướng Séc không được bán loại vũ khí này cho Trung Quốc, vì vậy hợp đồng đã không được thực hiện.

Theo đài truyền hình CT của CH Séc, việc nước này bán vũ khí công nghệ cao cho Việt Nam, điển hình là hệ thống giám sát thụ động VERA sẽ không gặp phải trở ngại nào. Trong khi đó, Trung Quốc vẫn tiếp tục bị “cấm vận” đối với loại vũ khí phi sát thương này.


Phạm Thái (tổng hợp)

Đã có "gươm" rồi, mua cả "mộc" nữa cho đủ bộ!

dongdoi_f2
28-04-2012, 10:06 AM
Tác chiến điện tử và UAV Sentinel RQ-170




Sự kiện chiếc máy bay tàng hình không người lái UAV Sentinel RQ-170 bị hạ tại Iran hiện đã trở thành tâm điểm chú ý của tất cả các nước trên thế giới. Sự kiện đã trở thành chìa khóa cho giải pháp chiến tranh phi đối xứng giữa các nước có nền công nghiệp quốc phòng siêu hiện đại và các nước nghèo, đang phát triển. Đống thời, nó cũng có thể đặt dấu chấm hết cho sự làm mưa làm gió của các loại vũ khí, phương tiện chiến tranh thông minh bằng các phương tiện tác chiến điện tử có giá thành không cao nhưng hiệu quả.


Sau khi sự kiện chiếc UAV Sentinel RQ-170 bị hạ, mọi nghi ngờ đổ dồn về các thiết bị phương tiện tác chiến điện tử siêu hiện đại của Liên bang Nga. Có rất nhiều ý kiến cho rằng, đó là kết quả của một tổ hợp tác chiến điện tử mà Nga vừa xuất khẩu cho Iran, có thể điều đó đúng, nhưng nếu theo dõi toàn bộ diễn biến và phân tích, có thể phía sau bức màn đối ngoại chính trị là một tình huống chiến trường hoàn toàn khác, và đơn giản hơn rất nhiều lần.

Tổ hợp tác chiến và trinh sát điện tử Avtobasa 1L222 là tổ hợp tác chiến điện tử cơ động với các đài gây nhiễu SPN-2/SPN- 4. Nhiệm vụ chủ yếu của tổ hợp trinh sát – tác chiến điện tử là – phát hiện ở chế độ thụ động các đài phát radar, bao gồm có các đài radar hàng không rà quét mặt phẳng địa hình, radar điều khiển hỏa lực và radar dẫn đường bay trên độ cao thấp và chuyển tải thông tin đến trung tâm điều khiển tự động các radar hoạt động ở chế độ đo tọa độ góc (góc tà, góc phương vị, góc nghiêng của mục tiêu), các lớp radar, dải tần số của chúng trùng với số dải tần số lưu trữ trong các đài gây nhiệu SPN-2 hoặc SPN-4.

http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/congnghequansu/rtr_avtobaza.jpg
Đài trinh sát và gây nhiễu điện tử 1L222 "Avtobaza" (http://www.rusarmy.com (http://www.rusarmy.com/)).

Nguyên lý hoạt động của tổ hợp trinh sát – tác chiến điện tử trong chế độ tự động hóa cánh anten radar đài trinh sát điện tử quay tròn đều. Tổ hợp hoạt động trên các dải tần số bước sóng dài và các dải tần số chưa được phát hiện sử dụng. Toàn bộ dải tần số hoạt động được bao trùm bởi 3 dải tần số thứ cấp A, B và V đồng bộ với các dải tần số hoạt động của đài gây nhiễu SPN-2 và SPN-4. Phát hiện các radar đang hoạt động được tiến hành trên tất cả các dải tần số thứ cấp. Xác định góc tà, góc phương vị, các thông số về mục tiêu được tiến hành theo chùm tín hiệu nhận được (15 milli giây, tốc độ quay của anten là 12 vòng hoặc 30 milli giây với tốc độ vòng quay an ten là 6 vòng/phút).
Thông tin đã được xử lý sẽ truyền về đài chỉ huy bằng cáp hữu tuyến có độ dài đến 100m và được đóng gói, chuyển tải với tốc độ là 1200 bốt (baud, đơn vị tốc độ điện báo). Thông tin về tình huống chiến thuật trên không trung chuyển tải đến đài chỉ huy, được thể hiện trên bàn điều khiển của trắc thủ. Theo khả năng của màn hình hiển thị của trắc thủ, trắc thủ có thể xác định được góc tà, góc phương vị, thông số kỹ thuật của ra dar đang phát sóng (tần số, độ dài bước sóng và chu kỳ phát xạ sóng radar) của đài radar bị phát hiện và bám đuổi.
Kíp chiến đấu của tổ hợp có thể xây dựng và có được một ngân hàng cơ sở dữ liệu các đài phát ra đa các loại để dễ dàng xác định chủng loại radar, giới hạn vùng tìm kiếm mục tiêu theo góc phương vị đối với mỗi một chủng loại radar và phương tiện mang đồng thời đưa ra những giới hạn phát hiện mục tiêu với những thông số tiêu chuẩn quy định như tần số, độ dài bước sóng, tần số lặp phát xung, xác định chủng loại và thông số kỹ thuật của mục tiêu khi xử lý thông tin.

Trong tổ hợp trinh sát, tác chiến điện tử có thiết bị bảo vệ các đài gây nhiễu chống lại các tín hiệu nhiễu xạ liên tục và các tín hiệu giả lập tương đương, hệ thống tự động hóa kiểm soát trạng thái hoạt động của các thiết bị thân xe, các bộ phận và các bloc của tổ hợp. Để có thể huấn luyện kíp chiến đấu trên xe trinh sát, tác chiến điện tử có khả năng mô phỏng các tình huống tác chiến đường không.

Sử dụng tổ hợp trinh sát, tác chiến điện tử IRTR cùng với tổ hợp xe chỉ huy điều hành tác chiến cấp tiểu đoàn cho phép giảm thiểu sác suất nhầm lẫn khi xác định tần số và loại radar mục tiêu, tăng cường hiệu quả chế áp điện tử của cụm thiết bị trinh sát – tác chiến điện tử trung bình khoảng 30%.

Biên chế tổ hợp:
- Xe thiết bị với an ten thu phát trên thân xe Uran – 43203 với thùng xe kín và thiết bị lọc khí, làm mát và chống độc;
- Trạm nguồn cơ động trên thân xe KamAZ-4310;

Thông số kỹ chiến thuật tổ hợp trinh sát, tác chiến điện tử.:
kíp chiến đấu - 4 người.
Bước sóng của các tần số hoạt động: cm
Độ nhạy của các đầu thu radar -88 dB / W.
Tôc độ vòng quay của an ten - 6 / 12 vòng /phút
Công suất nguồn sử dụng – không lớn hơn 12 kW
Khoảng rồng vùng trinh sát, chế áp trong cùng một thời điểm:
- Mặt phẳng góc phương vị xác định mục tiêu - 1,0 ± 0,4 độ
- Trên mặt phẳng nghiêng:
- ở tần số thứ cấp A,B - 18 độ
- ở tần số thứ cấp V - 30 độ
Giới hạn hoạt động theo tọa độ góc:
- theo phương vị - 0-360 độ
- theo góc nghiêng:
- ở tần số thứ cấp А, B - 18 độ
- ở tần số thứ cấp V - 30 độ

Tầm xa hoạt động trinh sát của radar thụ động - 150 km
Độ chính xác khi phát hiện mục tiêu (sai số trong khoảng):
- theo góc phương vị - 0,5 độ
- theo góc nghiêng địa hình - 3 độ
Số lượng mục tiêu ( số lượng mục tiêu có thể tự động phát hiện theo góc phương vị vòng tròn) - 60
Độ chính xác khi xác định tần số của đài phát radar ±30 MHz
Thời gian lưu tính từ thời điểm phát hiện mục tiêu đến thời điểm truyển tải thông tin về xe chỉ huy tự động cấp tiểu đoàn – 50 mili giây.
Điều kiện khai thác sử dụng:
- Nhiệt độ môi trường -45 đến +40 độ.С
- Độ ẩm môi trường – đến 98% với t=+25 °C
- Áp suất khí quyển – đến 60 kPa (450 mm thủy ngân)

Sử dụng : Liên bang Nga
- 2011 . – Có trong biên chế trong hệ thống lá chắn trinh sát - chế áp điện tử chiến trường.

Nước ngoài :
Ngày 26 tháng 10 năm 2011, trên các phương tiện thông tin đại chúng có thông báo về tổ hợp 1L222 được xuất khẩu sang Iran. Ngày 05 tháng 12 năm 2011, trên các phương tiện thông tin của trang website Fightglobal có bản tin về việc người Iran đã sử dụng tổ hợp trinh sát, chế áp điện tử 1L222 để hạ chiếc máy bay không người lái công nghệ tàng hình hiện đại nhất của quân đội Mỹ RQ-170 Sentinel. Với những tính toán thông thường, bản thân sự kiện máy bay không người lái có thể có trục trặc dẫn đến hiện tượng mất điều khiển mà không cần đến tác nhân bên ngoài, những thông tin nắm bắt được hoàn toàn không trùng hợp với thực tế và vượt quá năng lực kỹ thuật của tổ hợp Avtobase theo lý thuyết để có thể hạ được chiếc máy bay không người lái tàng hình.

Dấu vết của Bạch Nga trong những sự kiện tại Iran.
Cùng với thời gian, những sự kiện về việc Iran hạ chiếc máy bay RQ-170 của Mỹ dần dần đi vào quên lãng. Có thể là những người quan tâm đến sự kiện đó bị các sự kiện khác nóng hơn lôi cuốn, hoặc cũng có thể, sự kiện sảy ra với một nguồn thông tin quá hạn hẹp. Nhưng nếu chúng ta nghiên cứu kỹ càng tất cả những thông số kỹ thuật, cũng như các tình huống đặt ra và những thông báo của cơ quan phát ngôn Iran, có thể thấy được rất nhiều các thông tin quan trọng. Việc tìm kiếm và đánh giá thông tin đó trên phương diện công nghệ khá khó khăn, nhưng có thể thấy được những dấu vết quan trọng.

http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/congnghequansu/rq-170sentinel.jpg
Máy bay trinh sát không người lái tàng hình RQ-170

Sau khi bản tin về sự kiện bắt được chiếc máy bay không người lái tàng hình RQ-170 Sentinel gần như nguyên vẹn trừ những xây sước không đáng kể, trên trang The Christian Science Monitor xuất hiện một bài phỏng vấn của phóng viên tờ báo này với một kỹ sư nào đó người Iran, dường như có tham gia trực tiếp vào quá trình hạ chiến máy bay tàng hình. Bài phỏng vấn này được coi là nguồn tin căn bản để giải mã những khả năng có thể xảy ra khi Iran hạ chiếc RQ-170.
Theo lời của người kỹ sư này, quá trình hạ chiếc máy bay tàng hình được tiến hành thành hai giai đoạn: Giai đoạn 1 bằng phương pháp sử dụng các tổ hợp kỹ thuật tác chiến điện tử làm nhiễu loạn và bịt hoàn toàn kênh chuyển tải thông tin tín hiệu radio giữa máy bay và trung tâm chỉ huy, điều khiển bay, theo kênh truyền thông này là sự trao đổi và truyền tải mệnh lệnh từ trắc thủ điều khiển bay đến máy bay RQ-170.
Khi không nhận được tín hiệu điều khiển, RQ-170 tự động bật chế độ avtopilot. Cần phải khẳng định rằng, để dẫn đường bay trong điều kiện không có thông tin điều khiển bay, máy bay sẽ tự động bay về căn cứ, để làm được điều đó, máy tính điều khiển máy bay phải định vị và tìm đường bằng hệ thống định vị vệ tinh GPS. Các nhà khoa học Iran biết chắc chắn được điều đó và vào thời điểm cần thiết đã đưa những thông tin giả về tọa độ của máy bay vào hệ thống điều khiển. Kết quả là Sentinel lầm lẫn khi xác định một sân bay trên lãnh thổ Iran là sân bay của Mỹ, được bố trí ở Afganixtan. Sự việc mất thông tin về hệ thống dẫn đường quán tính là yếu tố chính dẫn đến sai lầm của hệ thống máy tính điều khiển máy bay – nếu như người kỹ sư Iran thực sự có tham gia vào chiến dịch hạ RQ-170, thì yếu tố định vị theo hệ thống GPS là chìa khóa then chốt trong toàn bộ chiến dịch này.
Nhưng người Mỹ đã từ chối hoàn toàn giả thiết của tiến trình sự kiện. Theo tuyên bố chính thức từ Lầu năm góc, RQ-170 bị hạ hoàn toàn do hệ thống máy tính trên máy bay bị hỏng, và tại sao máy bay không bị vỡ tan ra từng mảnh là do hệ thống bay an toàn hoặc một nguyên nhân may mắn nào đó. Đồng thời, có nhiều quân nhân Mỹ, trong đó có cả những người có cấp hàm cao, cho rằng đấy chỉ là một maket rất giống thật chứ không phải là chiếc RQ-170.
Giả thiết của người kỹ sư Iran giấu tên cũng có thể được loại trừ bởi kiến trúc của hệ thống GPS. Chúng ta đều biết, hệ thống GPS có hai cấp độ sử dụng L1 và L2, được dành cho các hoạt động quân sự và dân sự. Tín hiệu vệ tinh trong tần số L1 hoàn toàn mở, còn tín hiệu L2 được mã hóa dành riêng cho các loại vũ khí, trang bị quân sự.
Theo lý thuyết có thể phá mã của L2 và đưa các thông tin giả lập vào cho Sentinel, nhưng hoản toàn không có chút thực tế kỹ thuật nào để phá một hệ thống tuyệt đối mật như vậy, và cũng không có khả năng ứng dựng thực tế! Đồng thời cũng hoàn toàn không rõ ràng, tần số tín hiệu nào chiếc RQ -170 đang sử dụng, dân sự hay quân sự. Người Iran có thể gây nhiễu hoàn toàn tần số của GPS, đồng thời đưa các tín hiệu giả dân sự cung cấp cho chiếc Sentinel với những thông số cần thiết. trong trường hợp này, Sentinel theo lập trình giả định sẽ tìm kiếm bất cứ một tín hiệu nào từ vệ tinh, dân sự hay quân sự và đã tiếp nhận nguồn thông tin mà các kỹ sư điện tử viễn thông Iran cung cấp để hạ cánh an toàn xuống sân bay Iran.

Lần theo dấu vết này, chúng ta sẽ tìm đến một góc khuất hay nhất trong vở kịch máy bay tàng hình không người lái. Nền công nghệ của Iran hoàn toàn không có khả năng tạo ra được một hệ thống thiết bị điện tử tầm cỡ thế giới như vậy. Đương nhiên, Iran sẽ phải tìm kiếm sự hỗ trợ từ phía bên ngoài, hoặc sự hỗ trợ tự bản thân nó tự tìm đến. Trong các bản tin về sự kiện Sentinel nhiều lần được nhắc đến tổ hợp gây nhiễu và chế áp điện tử 1L222 Avtobasa của Liên bang Nga, nhưng phải chăng chỉ có Nga tham gia vào tiến trình hạ bệ chiếc máy bay siêu hiện đại này?
Trên thực tế, 1L222 chỉ là một thành phần rất nhỏ trong hệ thống tác chiến điện tử vô cùng phức tạp. Trong thời kỳ Liên bang Xô viết, hệ thống tác chiến điện tử được nghiên cứu và triển khai không chỉ có trên đất nước Nga, mà rộng khắp trên tất cả các nước cộng hòa của Liên bang Xô viết. Sau thảm họa tan rã của CCCP, rất nhiều hệ thống tác chiến điện tử hiện đại có thể còn lại trên lãnh thổ của những quốc gia độc lập, có nhiều cơ sở nghiên cứu không còn tồn tại sau hàng chục năm sóng gió và khó khăn kinh tế, nhưng cũng có những cơ sở vẫn đứng vững, và tiếp tục hoạt động, nghiên cứu phát triển. Thực tế có nhiều các trung tâm nghiên cứu và phát triển ở Belarusia, nơi mà có thể được coi là đồng sự tham gia bí mật, với lý do là quan điểm đối ngoại của Phương Tây với Belarusia, cũng tương tự như Iran là những nước không thể tin tưởng. Và hoàn toàn không võ đoán, nếu như một hệ thống thiết bị hiện đại trong trường hợp cụ thể này đã tham gia bổ xung vào một hoạt động chính trị nhằm củng cố vị thế của mình cùng như là một cuộc thử nghiệm.

Tập đoàn trang thiết bị điện tử hàng đầu của Belarusia trong lĩnh vực điện tử quân sự là Trung tâm nghiên cứu thiết kế và thử nghiệm "Radar” tại thành phố Minsk. Các sản phẩm của Bạch Nga tương đối rộng rãi, từ các trạm trinh sát phát hiện nguồn bức xạ radar đến các tổ hợp chế áp điện tử có khả năng gây mất truyền dẫn liên lạc từ hàng trăm nguồn phát xung khác nhau. Trong tất cả các trang thiết bị tác chiến điện tử đó, trong sự kiện Sentinel tổ hợp gây sự chú ý nhiều nhất là "Optima-3" và "Tuman.".
Hai tổ hợp ày được chế tạo để chế áp hoàn toàn tín hiệu của hệ thống định vị vệ tinh GPS của Mỹ. Optima – 3 phát ra bức xạ xung hai tần số gây nhiễu có cấu trúc rất phức tạp, cho phép chế áp hoàn toàn tất cả các thành phần của tín hiệu từ vệ tinh, Nhưng cũng có thể người Iran không sử dụng Optima, do các đài chế áp điện tử của Belarusia được chế tạo rất đồng bộ và gọn, cho phép khả năng cơ động nhanh chóng từ vị trí chiến đấu này sang vị trí chiến đấu khác, loại đài chế áp này rất phù hợp cho các hoạt động chế áp vũ khí chính xác trên chiến trường (tên lửa hành trình, máy bay không người lái tầm thấp và các thiết bị bay tàng hình khác) nhưng lại ảnh hưởng rất lớn đến công suất phát xung.
Theo tuyên bố của các chuyên gia, Optima – 3 phát tín hiệu gây nhiễu có công suất lớn hơn 10W. Có thể nói kW lớn hơn hàng chục W, nhưng con số đã nêu không đủ mạnh để chế áp các thiết bị bay trên độ cao lớn, đồng thời tầm xa tác chiến của tín hiệu gây nhiễu chỉ đạt đến 100 km theo mặt phẳng ngang.
Tổ hợp gây nhiễu và chế áp điện tử hệ thống dẫn đường định vị vệ tinh GPS, GLONASS Optima - 3

http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/congnghequansu/op_22.jpg
http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/congnghequansu/op_33.jpg
http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/congnghequansu/op_66.jpg
Thiết bị gây nhiễu và chế áp điện tử Tuman -2
http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/congnghequansu/tuman-2.jpg


Nhưng tổ hợp Tuman có vẻ như là đài chế áp điện tử phù hợp hơn để gây nhiễu toàn bộ thiết bị định vị và dẫn đường. Hệ thống Tuman được chế tạo để chế áp hoàn toàn các tần số của hệ thống GPS và GLONASS. Đài chế áp điện tử được phát triển Tuman – 2 để chế ngự các vệ tinh điện thoại Inmarsat và Iridium. Những đặc điểm khác nhau giữa Optima và Tuman là khả năng lắp đặt trên các phương tiện mang, Optima – 3 chỉ có thế lắp đặt trên các trạm mặt đất, còn Tuman có thể lắp đặt trên máy bay trực thăng, máy bay chiến đấu hoặc vận tải, cũng có thể lắp đặt trên các máy bay không người lái. Theo thiết kế, bức xạ gây nhiễu của thiết bị đặt trên phương tiện bay tương đương như bức xạ gây nhiễu của thiết bị đặt trên mặt đất. Tầm xa gây nhiễu của thiết bị cũng đạt đến 100 km. Khi công tác chuẩn bị tốt thì hiệu quả đạt được của hai loại đài phát tương đương như nhau, mặc dù có những nghi ngờ về các thông số kỹ chiến thuật của các thiết bị.

Như vậy, về hệ thống GPS định vị và dẫn đường quán tính, có thể nói đã được phân tích khá đầy đủ. Nhưng vấn đề hoàn toàn không đơn giản như vậy. Nếu như người kỹ sư ẩn danh Iran thực sự là một kỹ sư điện tử viễn thông và đã tham gia vào chiến dịch hạ chiếc RQ-170 Sentinel, vấn đề còn lại là tìm ra một hệ thống, hệ thống có khả năng đưa các thông tin giả lập về tọa độ vào máy bay không người lái. Về lý thuyết, đài gây nhiễu hoàn toàn có thể không đơn thuần chỉ phát xung gây nhiễu, mà có thể truyển tải thông tin với những thông số nhất định. Đó là về lý thuyết, còn về thực tế, giải pháp này có thể được áp dụng cho các đài phá các tần số từ hệ thống GPS hay không, hoàn toàn không có câu trả lời. Cũng có khả năng các nhà kỹ sư thành phố Minsk có thể nhìn thấy trước được vấn đề, và đã thiết lập hệ thống thu nhập và giả lập các thông số tọa độ tương tự như GPS hoặc GLOLASS hay Bắc đẩu, nhưng cố gắng giữ bí mật không công bố rộng rãi..

Như chúng ta đã thấy, các thiết bị tác chiến điện tử được sản xuất để chế áp hoặc gây nhiều hay giả lập các tín hiệu của hệ thống định vị vệ tinh không chỉ có ở Mỹ hoặc ở Liên bang Nga. Nhưng theo một nguyên nhân nào đó không thể hiểu nổi, tất cả các quân nhân và các nhà phân tích đều ngả về phía các phương tiện tác chiến của Nga. Chỉ có một tổ hợp Avtobasa cũng đã gây nhiều tiếng vang trên các phượng tiện thông tin đại chúng và tốn khá nhiều giấy mực. Ví dụ: Nguyên đại sứ Mỹ tại Liên hiệp quốc, ông John Bolton đã đánh giá rất cao những tính năng kỹ chiến thuật của các trang thiết bị tác chiến điện tử của nền công nghiệp quốc phòng liên bang Nga, mặc dù cách nói của ông cựu đại sứ tương đối gián tiếp – lời phát biểu của ông cựu đại sứ đại khái như sau: nếu như các phương tiện gây nhiễu tác chiến điện tử của Liên bang Nga tiếp cận Iran, thì đối với Mỹ đó là những vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Nhưng đối với các phương tiện tác chiến điện tử từ Belarusia, vì sao đó ông ta không nhắc đến, cùng có thể đơn giản là ngài cựu đại sứ không biết. Nhưng Teheran có thế biết, và không những biết, mà có thể khai thác sử dụng nó hiệu quả. Như vậy chiếc máy bay xấu số RQ-170 Sentinel của tháng 12 có thể không phải là chiếc máy bay kém may mắn đầu tiên, và cũng chẳng phải chiếc cuối cùng.
Xét trên góc độ vũ khí trang bị, đại đa số các loại máy bay không người lái và vũ khí chính xác đều dựa trên cơ sở phát xạ sóng radio để dẫn đường, định vị, xác định mục tiêu và tấn công mục tiêu, có nghĩa là phụ thuộc vào các hệ thống GPS, GLONASS hay Bắc Đẩu. Sự phát triển của hệ thống chế áp điện tử GPS giá rẻ sẽ làm thay đổi mọi quan điểm chiến tranh, khi các khí tài vũ khí trang bị có độ chính xác cao bị tách rời khỏi radar và hệ thống định vị, điều đó đồng nghĩa với tên lửa Tomahawk với giá tiền lên đến hơn 1 triệu USD và các trang thiết bị vũ khí thông minh và đắt đỏ sẽ trở thành loại vũ khí, phương tiện phi điều khiển dưới các dụng của nhiễu, chế áp điện tử và hoàn toàn bị vô hiệu hóa nếu các nước nghèo, trong các tuyến phòng thủ có được hệ thống tác chiến điện từ với các trang thiết bị rẻ tiền đến từ Minsk.

Tác giả: Riabok Curill
Biên dịch và tổng hợp: Trịnh Thái Bằng-Tech.edu



Tổng hợp từ InterNet

dongdoi_f2
28-04-2012, 07:51 PM
Tên lửa khổng lồ đời mới của Triều Tiên: Của thật hay đồ giả?(Tamnhin.net) - CHDCND Triều Tiên muốn gây ấn tượng với dân chúng và thế giới bằng việc đem tên lửa khổng lồ ra diễu binh, nhưng các chuyên gia Đức lại cho đây là “đồ rởm”.




http://tamnhin.net/Uploaded/minhbichluyen/Images/N%c4%83m%202012/0412/2804/01_Parade%20in%20Pj%c3%b6ngjang.jpg







Để hù dọa kẻ thù và phục vụ cho mục đích tuyên truyền, nhiều nước đã không học theo câu châm ngôn “Binh bất yểm trá” của Tôn Tử. Iran tuyên bố sẽ nhanh chóng “sao chép” máy bay không người lái tàng hình của Mỹ mà nước này bắt được gần đây. Trước đó, Tehran cũng đã tung ra nhiều hình ảnh giả mạo về phóng thử tên lửa nhằm khiến cho phương Tây nản chí.

Trong cuộc diễu binh ngày 15/4/2012, Bắc Triều Tiên đã “trình làng” loại tên lửa khổng lồ mà tin đồn cho là thuộc dự án “KN-08”. Theo các phương tiện truyền thông của Hàn Quốc, đó là một loại tên lửa đạn đạo xuyên lục địa mới.

Thế nhưng, qua phân tích các bức ảnh, giới chuyên gia Đức lại cho rằng đó là “đồ rởm”, được chắp vá một cách vụng về và khiến người ta dễ dàng nhận biết chân tướng. Nếu quả là đúng, thì đây sẽ là một sự tủi hổ thứ hai của nhà lãnh đạo trẻ Kim Jong Un sau vụ phóng bất thành tên lửa Unha-3 mang vệ tinh lên quĩ đạo.

Trong một bài phân tích dày 6 trang, chuyên gia quân sự Đức Robert Schmucker và đồng nghiệp Markus Schiller đã mổ xẻ các bức ảnh về loại tên lửa đạn đạo khổng lồ này. Nếu xét theo kích thước hiện có, loại tên lửa đạn đạo 3 tầng này có thể bắn xa tới 10.000 km.

Thế nhưng, các bức ảnh nói trên lại bộc lộ những sự “dối trá chết người”.


http://tamnhin.net/Uploaded/minhbichluyen/Images/N%C4%83m%202012/0412/2804/02_Foto-Analyse.jpg




• Tên lửa không phù hợp với đế phóng: Các bức ảnh cho thấy có độ vênh đáng kể giữa tên lửa và đế phóng ở phía sau. Bề mặt của đầu đạn có nhiều lượn sóng như thể người ta hàn một lớp tôn mỏng vào khung thép. Các chuyên gia tin rằng đây là một dấu hiệu rõ ràng về tên lửa giả vì đầu đạn của tên lửa đạn đạo sẽ phải chịu được nhiệt độ và áp suất cực cao khi từ vũ trụ bay vào bầu khí quyển Trái Đất. Bề mặt lượn sóng này đã bộc lộ sự mỏng manh của vỏ đầu đạn, không hề thích hợp với tên lửa đạn đạo xuyên lục địa.

• Giữa đầu đạn và tầng thứ ba của tên không có chỗ cho một thiết bị phân tách.

• Đầu đạn này hoàn toàn khác với các loại đầu đạn hiện hành, với hình dáng hoàn toàn mới. Hai nhà phân tích Schmucker và Schiller viết: "Nếu Triều Tiên thực sự phát triển một đầu đạn hạt nhân, họ phải thuân thủ những thiết kế đã trải qua thử nghiệm thành công”.


http://tamnhin.net/Uploaded/minhbichluyen/Images/N%C4%83m%202012/0412/2804/03_Verr%C3%A4terische%20Details.jpg


• Các tên lửa “đạn đạo xuyên lục địa” cùng loại được phô diễn trong cuộc diễu binh lại không giống nhau. Trên các bức ảnh, người ta có thể thấy rõ các dây dẫn được lắp đặt ở những vị trí khác nhau và các chi tiết cấu thành không hoàn toàn giống nhau. Thậm chí, có chi tiết được lắp ở tên lửa này nhưng lại không hề có ở các tên lửa đồng loại khác.

• Các thành phần của động cơ tên lửa nhiên liệu đẩy rắn và lỏng rất khác nhau và không bao giờ có thể hoạt động hữu hiệu. Các chuyên gia Đức chế giễu: “Xem ra Bắc Triều Tiên đã trình làng loại tên tửa hỗn hợp dùng cả nhiên liệu rắn lẫn nhiên liệu lỏng đầu tiên trên thế giới”.

Hai chuyên gia vũ khí Đức nói trên kết luận đây là những quả tên lửa giả được chắp vá một cách vụng về và lộ liễu. Theo họ, loại tên lửa đạn đạo xuyên lục địa khổng lồ đến thế ít ra cũng đã phải phóng thử thành công ít nhất một lần, trong khi ba vụ phóng thử tên lửa đạn đạo tầm xa của Bắc Triều Tiên đều thất bại.


http://tamnhin.net/Uploaded/minhbichluyen/Images/N%C4%83m%202012/0412/2804/05_Unha-3.jpg


Có một điều rõ ràng là Bắc Triều Tiên vẫn đang theo đuổi chương trình tên lửa đạn đạo xuyên lục địa và biết đâu thất bại lại là "mẹ đẻ của thành công”.


Minh Châu (theo Spiegel Online)

dksaigon
15-05-2012, 03:36 PM
Mỹ phát triển công nghệ dẫn đường không phụ thuộc GPS (http://quocphong.baodatviet.vn/Home/QPCN/My-phat-trien-cong-nghe-dan-duong-khong-phu-thuoc-GPS/20125/210081.datviet)
Cục Các dự án nghiên cứu quốc phòng tiên tiến DARPA thuộc Bộ Quốc phòng Mỹ đã mở thầu chế tạo hệ thống dẫn đường quán tính mới không phụ thuộc GPS.

Hệ thống này sẽ cho phép sử dụng vũ khí chính xác cao chống các nước có các phương tiện tác chiến điện tử và chống vệ tinh mạnh.

Hiện nay, hầu như toàn bộ các vũ khí chính xác cao của Mỹ đều dựa vào GPS. Tuy nhiên, tín hiệu GPS yếu nên ở nhiều khu vực, nhất là vùng núi thì thiết bị GPS không hoạt động được.

Ngoài ra, một số quốc gia có lực lượng tác chiến điện tử nên Mỹ không hy vọng GPS làm việc ổn định khi xảy ra chiến tranh chống lại các nước này (ví dụ như Iran). Còn Trung Quốc thậm chí còn có các vũ khí tiêu diệt vệ tinh định vị của đối phương.


http://quocphong.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/hongnhung/20120514/my-in.jpg


Các hệ thống dẫn đường quán tính vi cơ điện tử dựa trên điện tử silic được phát triển từ lâu tại phòng thí nghiệm MicroSystems Laboratory, Đại học California ở Irvine. Nhưng nay quân đội Mỹ cần các phương tiện còn hiệu quả hơn (UC Irvine)


Để hành động trong tình huống đó, các hệ thống riêng biệt của vũ khí được trang bị các bộ ổn định con quay lắp liền, bảo đảm tính toán vị trí của tên lửa, ổn định bay cho nó…

Những thiết bị đầu tiên như vậy đã được lắp cho ngư lôi từ thế kỷ 19. Nhưng khó khăn là ở chỗ chúng đắt đỏ, cồng kềnh, nặng nề và không phải lúc nào cũng tin cậy. Chúng không thể sử dụng cho nhiều hệ thống chiến thuật cần nhẹ và cơ động cao.

Mới đây, DARPA đã mở thầu chế tạo các mẫu hệ thống dẫn đường quán tính dựa trên một module micro hỗn hợp cơ sở duy nhất. Việc này được tiến hành trong khuôn khổ một giai đoạn của chương trình micro-PNT (Positioning, Navigation and Timing).

Được sự quan tâm là Chip-Scale Combinatorial Atomic Navigator (C-SCAN), một hệ thống kết hợp các sensor quán tính có nguyên lý làm việc khác nhau có khả năng bổ sung thông tin cho nhau và bảo đảm cungc ấp dữ liệu chính xác và được kiểm chứng về vị trí của thiết bị.

Các mục tiêu chính của chương trình con C-SCAN là nghiên cứu khả năng vi hình hóa và sản xuất các hệ thống dẫn đường quán tính cỡ nano và phát triển các thuật toán và cấu trúc cho phép hợp nhất dễ dàng trong một thiết bị các dữ liệu từ các thiết bị quán tính microв làm việc theo các nguyên lý khác nhau.

Hệ thống dẫn đường quán tính micro mà DARPA muốn có được có thể tích không quá 20 cm³ và tiêu thụ không quá 1W. Hiệu suất của C-SCAN phải “cao hơn mọi thiết bị có sẵn hiện nay”. Giới hạn sai số cho phép khi xác định giá tốc của vật thể là 10-6g, còn khi xác định tốc độ góc là 10-4 độ/h. Hệ thống đạt khả năng hoạt động đầy đủ kể từ thời điểm khởi động lạnh là không quá 10 giây.

Các nguyên lý làm việc của những hệ thống đó không còn là bí mật. Trong khuôn khổ chương trình Micro-PNT, Mỹ từ lâu phát triển các con quay dựa trên cộng hưởng từ vi hạt nhân (micro-nuclear magnetic resonance), sử dụng chuyển động quay của hạt nhân nguyên tử trong từ trường. “Loại con quay này không có các bộ phận chuyển động và không nhạy cảm với các dao động gia tốc và rung động”, lãnh đạo chương trình Andrei Shkel cho biết.

Ngoài ra, nó lại nhỏ hơn hai chục lần và không tiêu thụ nhiều năng lượng như các loại tương tự hiện có. Theo ông Shkel, các phương án khác để giải quyết nhiệm vụ tham vọng này như các hệ thống vi cơ điện tử dựa trên điện tử silic lại nhạy cảm hơn nhiều với rung động nên không thể đáp ứng yêu cầu của DARPA. Tuy nhiên, không loại trừ sử dụng chúng làm các hệ thống phụ trợ, dự phòng cho các con quay dựa trên cộng hưởng từ vi hạt nhân.

Phạm vi sử dụng các hệ thống dẫn đường quán tính micro có thể rất rộng, từ bảo đảm dẫn đường cho các toán lính chạy bộ trên chiến trường cho đến định hướng cho máy bay không người lái và máy bay không người lái tiểu hình, tàu lặn quân sự và tên lửa có điều khiển mà không cần đến GPS. Những hạn chế về trọng lượng và kích thước nêu trong yêu cầu cuộc thầu khắt khe đến mức về lý thuyết có thể ứng dụng cho cả các hệ thống trước đây thuộc loại chính xác cao.

Việc thực hiện toàn quy mô các chương trình kiểu như vậy sẽ củng cố ưu thế của quân đội Mỹ trong lĩnh vực vũ khí chính xác cao trong mấy chục năm tới. Dĩ nhiên là nếu các quốc gia phát triển còn lại tiếp tục thụ động quan sát những gì đang diễn ra và không định nhảy vào cuộc đua này.

Nam Xương (theo DARPA, Compulenta)

dksaigon
18-05-2012, 09:36 AM
Đột phá F-16 không người lái (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120517/dot-pha-f-16-khong-nguoi-lai.aspx)


Mỹ đang nhanh chóng phát triển phiên bản không người lái (UAV) cho dòng chiến đấu cơ F-16 lừng danh của nước này.

Mới đây, hãng máy bay Boeing đưa ra thông cáo cho biết vừa thử nghiệm thành công chiến đấu cơ QF-16, phiên bản UAV của dòng F-16. Theo đó, hồi đầu tháng 5, Boeing đã tiến hành chuyến bay thử chiếc QF-16 trong khoảng thời gian 66 phút và đạt trần độ cao gần 12,5 km. Trong lần thử nghiệm này, một phi công lão luyện vẫn có mặt trên khoang lái nhằm phòng ngừa trường hợp máy bay mất kiểm soát.
Tuy nhiên, người phi công trên đã không phải can thiệp vào quá trình bay khi trung tâm điều khiển mặt đất hoàn toàn làm chủ tình hình trong suốt 66 phút. Ông Bob Insinna, Giám đốc chương trình QF-16 của Boeing, tuyên bố: “Đây là cột mốc lịch sử quan trọng đối với chúng tôi”. Từ thành công này, Boeing tự tin sẽ thực hiện đúng tiến độ kế hoạch bàn giao chiếc QF-16 đầu tiên cho không quân Mỹ vào năm 2014.
Chương trình QF-16 được Boeing bắt đầu xúc tiến từ năm 2010 với chi phí nghiên cứu phát triển là 70 triệu USD do Bộ Quốc phòng Mỹ cung cấp. Theo đó, hãng này sẽ tiến hành nâng cấp hệ thống phần cứng lẫn phần mềm của dòng chiến đấu cơ (http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20120517/Philippines-se-chi-16-ty-USD-mua-may-bay-quan-su.aspx) F-16 để chuyển đổi thành QF-16 có thể được điều khiển bởi phi công lẫn trung tâm mặt đất. Không chỉ có khả năng vận hành tương đương F-16, QF-16 còn được trang bị hầu hết các loại khí tài như tên lửa, bom, pháo để tác chiến đa nhiệm. Tuy nhiên, đến nay, Boeing chưa chính thức công bố thông tin chi tiết về các loại vũ khí gắn trên QF-16.
Theo kế hoạch, Boeing sẽ hoàn thiện tổng cộng 126 chiếc QF-16 cho không quân Mỹ kể từ năm 2014. Như vậy, trong tương lai không xa, Mỹ sẽ sở hữu một lực lượng hùng hậu chiến đấu cơ thế hệ 4 phiên bản UAV. Vốn dĩ, chiến đấu cơ F-16 đạt tốc độ tối đa Mach 2 (nhanh gấp 2 lần vận tốc âm thanh), tầm bay 4.200 km và bán kính chiến đấu là 550 km. Về vũ khí, F-16 có thể gắn được tên lửa đối không, đối đất lẫn đối hạm cùng nhiều loại bom khác nhau.



http://www.thanhnien.com.vn/Pictures20125/THANH-LUAN/6/may-bay-1.jpg
Chiến đấu cơ không người lái QF-16 vừa bay thử nghiệm thành công - Ảnh: Globalnewspointer




http://www.thanhnien.com.vn/Pictures20125/THANH-LUAN/6/may-bay-2.jpg
Fire Scout MQ-8B đang được hải quân Mỹ sử dụng - Ảnh: Jrfreeland



Kỷ nguyên mới
Thời gian qua, Mỹ không ngừng tăng cường phát triển phiên bản UAV cho hầu hết các chủng loại máy bay. Hồi tháng trước, chuyên trang hàng không Flightglobal dẫn thông báo từ hải quân Mỹ cho hay Tập đoàn Northrop Grumman vừa nhận được khoản đầu tư 262 triệu USD để phát triển trực thăng không người lái Fire Scout MQ-8C.
Đây là phiên bản tiếp theo của chiếc Fire Scout MQ-8B có tốc độ bay 200 km/giờ, bán kính chiến đấu 200 km và đạt trần bay 6 km. Loại UAV này còn được trang bị tên lửa tấn công mặt đất hoặc bom dẫn đường bằng laser. Dự kiến, hải quân Mỹ sẽ đặt hàng 28 chiếc Fire Scout MQ-8C.
Không chỉ phát triển phiên bản UAV cho trực thăng tấn công, Mỹ còn phát triển tàu không gian không người lái. Theo tờ Daily Mail, tính đến tháng 3, nước này đã nhiều lần thử nghiệm thành công máy bay X-37 được trang bị khả năng tấn công các thiết bị cảm biến không gian, vốn đảm trách việc cung cấp dữ liệu mục tiêu cho tên lửa đối hạm. Nhờ đó X-37 trở thành phương tiện phòng vệ cho tàu chiến Mỹ trước các cuộc tấn công bằng tên lửa. Như vậy, Mỹ đang hướng đến việc sở hữu phiên bản UAV của chiến đấu cơ phản lực lẫn máy bay trực thăng chiến đấu và tàu không gian. Hiện tại, quân đội Mỹ thường xuyên thực hiện nhiều phi vụ không kích bằng 2 loại UAV vũ trang là MQ-1 Predator và MQ-9 Reaper.

trucngon
18-05-2012, 02:45 PM
Những khẩu súng bộ binh hàng đầu thế giới (bài 1)


QĐND Online – Súng trường tấn công bộ binh là loại vũ khí ít thay đổi và chỉ sau mấy chục năm mới xuất hiện một thế hệ súng mới. Trình độ sản xuất súng bộ binh được xem xét như một yếu tố đánh giá tiềm lực, trình độ khoa học kỹ thuật quốc phòng một nước. Mỗi giai đoạn lịch sử khác nhau lại có các loại súng bộ binh phù hợp được ra đời để đáp ứng nhiệm vụ. Dưới đây là 10 loại súng bộ binh được đánh giá tốt nhất thế giới hiện nay.
Khẩu SCAR của Bỉ
Ngày 15-10-2003, Bộ Tư lệnh tác chiến đặc biệt Mỹ (USSOCOM) chính thức yêu cầu Bộ Quốc phòng Mỹ cho phép lính đặc nhiệm thuộc Lực lượng tác chiến đặc biệt Mỹ sử dụng khẩu SCAR.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/4314517220120507111157296.jpg



Tại sao lực lượng đặc nhiệm Mỹ lại thích sử dụng loại súng này? Nó có ưu điểm gì nổi trội. Chuyên gia vũ khí phân tích: khẩu SCAR có nhiều tính năng ưu việt như: áp dụng nhiều công nghệ vũ khí mới, các phần mô-đun thiết kế hợp lý, có tính khoa học cao, dễ sử dụng, thích nghi với nhiều điều kiện tác chiến phức tạp của Lực lượng đặc nhiệm Mỹ. Một quan chức quốc phòng Mỹ tiết lộ, trong tương lai, khẩu SCAR sẽ thay thế dòng M16 và M4 mà Lực lượng đặc nhiệm Mỹ vẫn dùng.

Khẩu SCAR có khá nhiều ưu điểm như tháo lắp dễ dàng, dễ thay đổi độ dài ngắn và đường kính nòng. Theo thiết kế, SCAR có thể thay đổi độ dài ngắn và đường kính của 3 kiểu nòng khác nhau: nòng súng tiêu chuẩn (chuẩn S); nòng súng chiến đấu cận chiến (chuẩn CQC); nòng súng bắn tỉa (chuẩn SV). Trong số này, nòng súng theo chuẩn SV là loại đặc biệt. Được thiết kế cao cấp, có độ chính xác và kết cấu phức tạp.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/7513842320120507111201750.jpg



Việc mô-đun hóa các chi tiết của súng cũng giúp lính đặc nhiệm cơ động và hành động hiệu quả hơn nhờ việc thay đổi nòng súng và các linh kiện đi kèm cho phù hợp với nhiệm vụ một cách nhanh chóng.

Do thiết kế đặc biệt dành cho lính đặc nhiệm, SCAR có khả năng nổi trội là tiếng động rất nhỏ khi bắn. So sánh với nhiều loại súng khác đây là ưu thế tuyệt đối của SCAR. Cũng bởi lý do này FN - công ty chế tạo loại vũ khí này đã giành được thiện cảm của các quan chức quân đội Mỹ.

SCAR có hai loại chính. Một loại sử dụng đạn có kích thước 5,56×45mm, đây được gọi là (SCAR-L) - còn được gọi là loại nhẹ. Một loại khác dử dụng đạn kích thước 7,62x51mm, được gọi là (SCAR-H) còn gọi là loại nặng. Quân đội Mỹ đang ưu tiên sẽ mua loại (SCAR-L). Có một điểm chung cho cả loại (SCAR-H) và (SCAR-L) là đều sử dụng chung kiểu kết hợp mô-đun hóa cả nòng súng và các bộ phận đi kèm khác trên thân súng. Điều này có nghĩa, cả hai loại súng có thể thay thế, lắp lẫn khá nhiều loại linh kiện đi kèm cho nhau. Chính tính thông dụng và khả năng lắp lẫn cho nhau giữa hai loại súng đã giúp binh lính rút ngắn thời gian huấn luyện và sử dụng; nâng cao hiệu quả nhiệm vụ, khả năng ứng biến với mọi tình huống khẩn cấp của các thành viên trong đội đặc nhiệm.Loại súng SCAR-L có thể sử dụng được cả hai loại đạn là đạn 5.56×45mm cải tiến và đạn 5.56mm cải tiến. Loại SCAR-H, ban đầu các nhà thiết kế chỉ cho phép sử dụng đạn 7.62×39mm, sau này đã điều chỉnh thêm cả loại 7.62×51mm theo tiêu chuẩn đường kính của NATO.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/8762993920120507111151500.jpg



Trong tương lai, các nhà sản xuất còn muốn nghiên cứu để súng có thể bắn được thêm một số loại đạn với các đường kính khác. Ví dụ SCAR-L có thể bắn được với đạn 7.62×39mm; 5.45×39mm; 6.8×43mm SPC. Trong khi đó SCAR-H có thể bắn được loại đạn 300WSM. Những khẩu súng trong hệ thống SCAR có độ bền chắc, chính xác và tin cậy cao. Súng dễ sử dụng do có chế độ tự động bắn. Ngoài ưu điểm tiếng ồn ít, SCAR còn là khẩu súng có mỹ thuật vào dạng đẹp nhất hiện nay. Thêm một ưu điểm khác là có thể bắn tốt trong mọi môi trường, không cần chế độ chăm sóc bảo dưỡng quá tỉ mỉ.SCAR tiêu chuẩn yêu cầu sử dụng đầy đủ cả báng súng. Tuy nhiên trong một số trường hợp có thể tháo phần báng. Đối với SCAR-L, khi lắp nòng súng tiêu chuẩn, báng súng xếp theo chế độ gập, toàn thân súng chỉ dài 760mm; với chế độ nòng súng tiêu chuẩn và thân báng để ở chế độ tiêu chuẩn, tổng chiều dài thân súng là 850mm. Trọng lượng súng không có hộp tiếp đạn là 3,3kg. Về các chỉ số tương ứng, SCAR-H hơn một chút so với SCAR-L là 770mm; 1020mm và nặng khoảng 4kg.
Khẩu TAR (Tavor Assault Rifle) của Israel

Trong những năm gần đây, thương hiệu, giá cả và trên hết là sự đa năng của khẩu TAR đang hấp dẫn thị trường vũ khí bộ binh trên thế giới, trong số này nhiều nước ở châu Á tỏ ra đặc biệt quan tâm.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/5224715220120507111421468.jpg



Ngoài Israel, Azerbaijan, Bồ Đào Nha, Brazil, Colombia, Ethiopia, Gruzia, Guatemala, Nigeria, các nước châu Á như Ấn Độ, Philippines, Thái Lan… đã mua và trang bị loại súng trường này và trang bị cho các đơn vị đặc biệt. TAR do công ty chế tạo vũ khí IMI của Israel nghiên cứu chế tạo. Súng sử dụng đạn 5.56mm, được ra đời với mục đích thay thế loại M16 vẫn đang được sử dụng trong nhiều đơn vị của Israel, như các đơn vị đặc nhiệm, các đơn vị chính quy làm nhiệm vụ chiến đấu thường xuyên.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/852064842012050711142715.jpg



IMI khẳng định, TAR không phải là khẩu súng cải tiến từ M16, mà TAR là loại súng hoàn toàn mới, có bản sắc riêng, và là loại súng mang đầy đủ các tính năng theo yêu cầu của Bộ Quốc phòng Israel.

Ý tưởng thiết kế, chế tạo TAR được hình thành từ những năm 90 của thế kỉ trước. Tuy nhiên ý tưởng thiết kế TAR lại không do các chuyên gia chuyên về thiết kế vũ khí nghĩ ra, mà là do hai người ngoài ngành chế tạo vũ khí nghĩ ra.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/5865848820120507111432218.jpg



Hiện tại TAR đang đạt được doanh số bán hàng đáng khâm phục. Sở dĩ đạt được doanh số sản lượng như vậy bởi súng có khá nhiều ưu điểm đã được thẩm định bởi chính binh lính từng sử dụng: súng nhẹ, kết cấu súng chắc chắn, dễ sử dụng, độ chính xác và độ bền cao, có thể thích nghi trong nhiều môi trường tác chiến, bắn tốt cả ban ngày và ban đêm, dễ dàng tháo lắp… (còn nữa…)
(http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/63/43/115/115/Default.aspx)NGUYỄN HÒA (sưu tầm và biên dịch)

trucngon
19-05-2012, 10:52 AM
Những khẩu súng bộ binh hàng đầu thế giới (bài 2)

AK200 của Nga

QĐND Online - Báo chí Nga cho biết quân đội nước này đang có tiến hành những bước thử nghiệm cuối cùng với mẫu súng trường tấn công Kalashnikov mới - mẫu AK-200. Những ưu điểm và cải tiến của AK200 đang được kỳ vọng sẽ góp phần tăng cường sức mạnh cho người lính Nga. AK200 được chuyên gia đánh giá có hiệu quả cao hơn từ 40 - 50% so với súng thế hệ trước, là loại súng hiệu quả và phù hợp với tình hình nhiệm vụ hiện tại của quân đội Nga.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/3377011220120507111106390.jpg



Tính năng và thiết kế mới của AK-200 giúp nó trở thành loại vũ khí thông dụng trong các đơn vị lục quân, đặc biệt là các đơn vị đặc nhiệm. Căn cứ vào kết quả thử nghiệm, Bộ Quốc phòng Nga dự kiến sẽ đưa AK-200 vào các chương trình đặt mua vũ khí quốc gia trong thời gian tới.AK200 được xây dựng dựa trên nguyên mẫu AK-74M, loại súng tiêu chuẩn của quân đội Nga. Súng mới có giá để lắp các thiết bị phụ trợ như máy ngắm, bộ chỉ thị mục tiêu laser và đèn pin. Tuy nhiên AK200 nặng hơn AK-74M (3,8 kg so với nguyên mẫu 3,3 kg). Điểm nổi bật của khẩu AK-200 là có nhiều cỡ băng đạn 30, 50, 60 viên, trong khi khẩu AK-74M chỉ có một cỡ 30 viên).

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/8849494320120507111031234.jpg



Chiều dài của súng cũng được tăng lên, giúp tăng độ chính xác, giảm độ giật so với súng thế hệ trước. Do đặc điểm súng nhẹ, đạn nhỏ nên một xạ thủ có thể mang được lượng đạn gấp 1,5 lần so với trước. Binh sĩ sử dụng súng này cũng dễ mang vác, xoay xở và trở nên linh hoạt hơn trên chiến trường. Tính năng kỹ, chiến thuật của AK-200 tương đương với các loại súng bộ binh tương tự và tối tân nhất trên thế giới hiện nay. AK200 cũng được thiết kế theo dạng mô-đun, cho phép thay đổi nhanh kết cấu của súng. Việc mô-đun hóa giúp AK200 tương thích với các loại thiết bị hỗ trợ và các hệ thống vũ khí khác. Đặc điểm nổi bật của AK-200 là cơ cấu ngắm hở, hộp đạn có dung lượng lớn và có khả năng thay cỡ đạn nhanh chóng bằng cách thay nòng súng.


http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/7913485720120507113242515.jpg



Tân Tổng thống V.Putin đích thân kiểm tra súng



Hai chân giá súng có bản lề để gập vào thành tay cầm hay mở ra làm giá súng. Một điều khác dễ nhận thấy là nắp hộp súng có ray gắn khí tài rất tiện dụng và phù hợp với xu thế thiết kế súng hiện nay. Đế lắp kính ngắm đặc ở sườn súng vẫn được giữ lại, nhằm tương thích cả chuẩn Nga lẫn chuẩn NATO. Tay cầm cũng được điều chỉnh nhằm tạo sự thoải mái, chắc chắn khi cầm nắm.Ở gốc tay cầm có một cái lẫy, tác dụng chặn cò súng tạm thời. Khi súng đã mở khóa lên đạn, để tránh cướp cò không cần phải đóng tay khóa lại mà gạt lẫy chặn cò lên, khi cần bắn có thể gạt lẫy xuống nhanh chóng.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/6439188820120507113233656.jpg



Cựu Tổng thống Nga D.Medvedev trong một lần thử súng



Bộ phận ngắm phía sau đã được cải tiến! Thước ngắm chia vạch định tầm, điều chỉnh bằng con trượt được thay thế bằng cơ cấu trục xoay nhiều nấc. Quanh núm điều chỉnh khắc số có tác dụng điều chỉnh cự ly ngắm bắn. Hiện tại AK200 chỉ sử dụng loại đạn 5.45mm; các chuyên gia đang phát triển AK200 trở thành loại súng có thể sử dụng nhiều loại đạn khác nhau. Theo thiết kế, rõ ràng AK200 hơn hẳn AK74M, tuy nhiên sau khi có các thử nghiệm ban đầu, các chuyên gia Nga thừa nhận, về hình thức hay về một số tính năng khác AK200 vẫn còn phải tiếp tục cải tiến để sánh ngang và cạnh tranh với các loại súng hàng đầu hiện nay.
Khẩu CZ 805 BREN của Séc
Khẩu CZ805 BREN của Séc ban đầu được gọi là CZ805A. Đây là một trong những loại súng bộ binh mới nhất mà Séc sản xuất. Lần đầu tiên súng được công khai tại một hội chợ quốc phòng năm 2007. Tuy nhiên, mọi chi tiết về súng vẫn chưa được công khai. Các chuyên gia vũ khí đánh giá, khẩu CZ805 BREN chịu ảnh hưởng nhiều cả về tính năng và thiết kế của khẩu FN SCAR. Ngoài ra súng có một số chi tiết khá giống với XM8 và G36.CZ805 phiên bản đầu tiên chính thức công khai lần đầu tiên năm 2009. Năm 2010, Bộ Quốc phòng Séc cho phép một số phận trong quân đội Séc sử dụng. CZ805 cũng sử dụng thiết kế mô-đun hóa. Hiện súng có hai loại sử dụng đạn 5.56×45mm và 7.62×39mm. Tới đây sẽ nâng cấp thêm một phiên bản nữa với đường kính nòng 6.8mm.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/8166633720120507114805937.jpg



Nòng của CZ805 cũng sử dụng theo chế độ tháo lắp nhanh. Mỗi loại đường kính nòng lại có 4 nòng với độ dài ngắn phù hợp với từng hoàn cảnh chiến đấu, như nòng ngắn để đột kích; loại nòng tiêu chuẩn; loại nòng bắn tỉa, loại nòng đa dụng tự động. Súng sử dụng theo nguyên lý hoạt động trích khí hành trình ngắn. Hệ thống dẫn khí có thiết bị điều chỉnh khí, có thể thay đổi, điều chỉnh theo nhu cầu sử dụng.Phần báng súng có thể thò ra thu vào hoặc gấp xếp theo thân súng. Thân súng có nhiều chi tiết sản xuất từ hợp kim nhôm. Phần thân trên có các khớp, rãnh vừa có thể lắp kính quang học, vừa có tác dụng làm kính nghắm thông thường. Hộp tiếp đạn tháo lắp dễ dàng. Chế độ bắn bao gồm bắn từng viên, hai viên một và bắn liên thanh. Chốt an toàn trên thân súng sẽ điều khiển từng chế độ bắn theo yêu cầu sử dụng.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/6913235920120507114353359.jpg



Hộp tiếp đạn được thiết kế theo phong cách hộp tiếp đạn của G36, hộp tiếp đạn được chế tạo bằng loại vật liệu tổng hợp có màu trong mờ ở phần nửa trên của hộp tiếp đạn, vì vậy có thể nhìn rõ đạn trong hộp tiếp đạn.Tuy có học hỏi nhiều của FN SCAR nhưng nhiều chi tiết cũng cho thấy sự sáng tạo của nhà thiết kế. Ví dụ, năm 2010, phần báng súng cũng đã được cải tiến để súng có thể ôm sát người sử dụng, chống rung, giật tốt trong quá trình bắn.
(còn nữa…)
NGUYỄN HÒA (sưu tầm và biên dịch)

trucngon
21-05-2012, 10:39 AM
(tiếp theo…)
Khẩu K-11 của Hàn Quốc
QĐND Online - Đây là loại súng có thể được sử dụng kết hợp đạn thường 5.56mm và lựu đạn 20mm. Loại súng đa chức năng này đang được sản xuất hàng loạt để trang bị cho toàn bộ quân đội Hàn Quốc.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/3125872320120507124745593.jpg



Khẩu K11 có kết cấu và hình dáng chắc nịch, gọn gàng. Toàn thân dài 860mm; nòng súng phóng lựu dài 405mm; phần các-bin dài 310mm. Nếu tính cả pin, súng nặng 6,1kg (không bao gồm đạn). Băng đạn có thể chứa 30 viên, 5 lựu đạn.Với khả năng phóng lựu, súng là sự kết hợp hoàn hảo trong tấn công nhiều địa hình. Theo thời giá hiện tại, mỗi khẩu K11 có giá 15 triệu won (tiền Hàn Quốc). 

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/8786085020120507124741453.jpg



Một viên lựu đạn dùng cho súng nặng 100gram. Khi bắn đạn đạt sơ tốc 180m/s; tầm tấn công hiệu quả 500m. Đạn được chế tạo theo công nghệ phức tạp với đầu dẫn hiện đại. Hiện Hàn Quốc đang phát triển lựu đạn này với công nghệ dẫn hướng laser hoặc đầu đạn tự tìm mục tiêu thông qua phần lập trình sẵn.
Khẩu SAR-21 của Singapore
Giữa những năm 90 của thế kỉ 20, một số đơn vị của Singapore đã đưa ra đề xuất với Bộ Quốc phòng, cần có loại súng bộ binh mới để thay thế khẩu M16S1 có niên đại từ năm 1973.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/693800320120507124909593.jpg



Thực hiện đề xuất trên, năm 1994, Chính phủ Singapore chính thức giao nhiệm vụ cho Bộ Quốc phòng nước này nghiên cứu sản xuất vũ khí bộ binh cho quân đội. Cùng lúc đó quân đội Singapore có hai phương án: Mua loại M16A2, hoặc tự sản xuất.Sau hơn 4 năm nghiên cứu, thiết kế, sản xuất, tới năm 1999, Singapore đã sản xuất thành công đưa vào sử dụng thử nghiệm loại súng trường bộ binh mới SAR21, sử dụng đạn 5,56 mm. Bộ Quốc phòng Singapore tin tưởng tính năng của SAR21 đủ khả năng thay thế cho loại M16 do Singapore tự chế tạo theo giấy phép. Ban đầu súng so công ty CIS thiết kế, sau đó được công ty STK (Singapore Technologies Kinetics) tiếp tục phát triển. SAR-21 được các chuyên gia vũ khí coi là một trong những súng trường tiến công tốt nhất trên thị trường. Súng có tổng chiều dài ngắn hơn M16. SAR21 xử lý tốt lực giật hậu (lực giật hậu tác động thẳng về phía sau vào xạ thủ chứ không làm hất nòng lên trên); súng được trang bị thiết bị ngắm hồng ngoại, chỉ thị laser và kính ngắm quang học có độ khuếch đại khá lớn.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/389312542012050712491446.jpg



Súng cũng sử dụng hộp đạn trong mờ giúp binh sĩ chủ động kiểm soát cơ số đạn trong chiến đấu. Sự tiện dụng, độ chính xác, tính khoa học, độ bền… là các nét mới trong thiết kế của SAR21. SAR21 đã chứng minh súng hơn hắn M16 mà quân đội nước này đang sử dụng. Những lời khen tặng của giới chuyên gia vũ khí đã giúp Singapore giành được khá nhiều hợp đồng sản xuất SAR21.
SOPMOD M4 của Mỹ
Tháng 9-1989, Bộ Tư lệnh tác chiến đặc biệt của Mỹ (USSOCOM) bắt đầu xây dựng kế hoạch thiết kế thử nghiệm một khẩu carbine đa năng với nhiều mô-đun và có thể khớp nối với nhau. Ngày 15-5-1992, một kế hoạch của quân đội Mỹ với tên gọi SOPMOD đã ra đời để biến kế hoạch trên thành hiện thực. Trung tâm nghiên cứu vũ khí Hải quân Mỹ (NSWC) chịu trách nhiệm thực thi. Kế hoạch thử nghiệm với M4 được khởi động với tên gọi SOPMOD Block1

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/218084120120507125020671.jpg



SOPMOD M4 thế hệ thứ nhất chủ yếu do nhà thầu KAC của Mỹ chịu trách nhiệm. Trong giai đoạn này, SOPMOD M4 được thiết kế hoàn chỉnh dựa trên các mô-đun hóa của khẩu M1913. Sau đó, các chi tiết trên khẩu súng được xem xét và điều chỉnh. Nhiều linh kiện đi kèm như đèn chiếu chiến thuật, kính ngắm quang học, bộ phận laser chỉ thị mục tiêu, ống phóng lựu…đã được sản xuất. Ban đầu, tất cả các cải tiến này được hoàn chỉnh và gắn vào súng nhằm phục vụ cho các công việc đặc biệt của các biệt đội đặc nhiệm của Mỹ. Dòng M4 mới sau khi ra đời nhận được nhiều lời khen tặng của chuyên gia và binh lính, có nhiều tiện dụng và thoải mái hơn khi mang theo người. USSOCOM đã coi M4 như một loại vũ khí thích hợp dành cho các hoạt động của lực lượng đặc biệt. Sau đó, những khẩu carbine M4 đã được sản xuất đại trà giành cho một số đối tượng như quân đội, hỗ trợ tư pháp. Quân đội Mĩ và quân đội một số quốc gia khác đưa vào biên chế trang bị.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/3028193520120507125015937.jpg



Dòng M4 sử dụng cỡ đạn 5.56mm NATO. Tổng chiều dài khi kéo báng ra là 838 mm và 757 mm khi báng ở chế độ thu gọn. Chiều dài nòng 370 mm. Tốc độ bắn 700 - 950 viên/ phút. Ưu điểm nổi bật nhất của dòng M4 là rất nhẹ, khi chưa có đạn súng chỉ nặng 2,52 kg với hộp đạn 30 viên súng cũng chỉ nặng 3 kg. Một trong những điểm yếu của M4 chính là cự ly bắn, tầm bắn hữu dụng chỉ đạt 360m. Ngoài ra M4 còn nhiều khuyết điểm khác như nòng súng ngắn làm cho viên đạn khi bay ra ngoài không có vận tốc cao, làm giảm hiệu năng của loại đạn 5,56mm. Hơn thế, nòng súng rất mau nóng. Ngoài ra, việc rút ngắn nòng dẫn đến việc hệ thống trích khí bị rút ngắn, làm cho nó hoạt động với áp suất lớn hơn. Tất cả những điều đó làm giảm độ tin cậy của súng. Một điểu yếu nữa là súng rất mau hỏng hóc.Để khắc phục các hạn chế này, thế hệ thứ 2 của M4 được gọi là SOPMOD Block2, hiện đang trong quá trình nghiên cứu. Đã có rất nhiều giải pháp cải tiến của các công ty sản xuất vũ khí Mỹ đưa ra. Hiện có một số công ty sản xuất vũ khí bộ binh hàng đầu đang vào cuộc cạnh tranh khốc liệt này là KAC, ARMS, Lewis Machine &Tool…

(còn nữa…)http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/63/43/115/115/Default.aspx
NGUYỄN HÒA (sưu tầm và biên dịch)

trucngon
22-05-2012, 09:11 AM
Những khẩu súng bộ binh hàng đầu thế giới (bài 4)


(tiếp theo…và hết)
Khẩu HK416 của Đức
Một số nguồn tin cho biết, chính khẩu HK416 sử dụng đạn 5.56x45mm, do hãng Hekler & Klock (HK, Đức) sản xuất là khẩu súng được đội SEAL 6 của Hải quân Mỹ dùng để tiêu diệt trùm khủng bố Osama bin Laden.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/4880143720120507125753843.jpg



Theo tài liệu của công ty HK cung cấp, kế hoạch nghiên cứu sản xuất HK416 đã bắt đầu từ năm 2001. HK416 là loại súng có độ tin cậy và tốc độ bắn rất cao. Nhiều chuyên gia cho rằng, HK416 có nhiều nét giống với dòng M16. Larry Vickers, một cựu đặc nhiệm thuộc Delta Force cho biết, ý tưởng về HK416 xuất hiện từ năm 2001. Lúc đó chuyên gia về vũ khí quân dụng của công ty HK Jim Schatz sau một số cuộc phỏng vấn các lính đặc nhiệm Mỹ đã nghĩ ra ý tưởng về một khẩu súng phải thật mạnh mẽ, chính xác, tiện dụng. Larry Vickers trình bày với Jim Schatz rằng, M4A1 được trang bị cho đội của ông cũng hoạt động khá tốt, nhưng vẫn còn một số yếu điểm khi triển khai nhiệm vụ, đặc biệt trong các tình huống xảy ra nhanh hoặc đòi hỏi bí mật. Larry Vickers đã đề xuất ý tưởng cải tiến M4A1 với chuyên gia Jim Schatz. Nắm bắt ý tưởng của Larry Vickers, căn cứ trên nhiệm vụ thực tế của các đội đặc nhiệm, Jim Schatz đã bắt đầu nghiên cứu về HK416.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/7721486420120507125804828.jpg



Sau khi hoàn thành, HK416 đã được thử nghiệm bắn đạn thật trong những môi trường khắc nghiệt nhất như cùng băng tuyết hay các sa mạc khắc nhiệt nhất trên thế giới, kết quả thử nghiệm đã khiến các chuyên gia vũ khí hết sức vui mừng, các cải tiến đang thực sự phát huy hiệu quả. Jim Schatz cho biết, trong tình trạng tốt hay xấu, khẩu súng vẫn hoạt động bình thường. Độ chính xác, độ rung, giật đã được xử lý rất tốt. Các chỉ số cho thấy những cải tiến đã cho hiệu quả rõ rệt khi lính đặc nhiệm thực hiện các bài bắn đạn thật với các mục tiêu khó.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/4640001520120507130319234.jpg



Bước cuối cùng để đánh giá độ hoàn chỉnh của súng là bài thử nghiệm với một nhiệm vụ thực của Delta Force. Sức công phá, độ chính xác, khả năng chịu nhiệt ở tốc độ bắn cao, trong thời gian dài đã được khẳng định.Vậy HK416 được đua vào sử dụng từ khi nào? Theo “Lục quân thời báo” của quân đội Mỹ, HK416 được công khai sử dụng vào ngày 1-3-2007. Delta Force là lực lượng đầu tiên sử dụng HK416. Đến ngày 28-3-2007, Mỹ ra thông báo mua thêm 84 khẩu HK416 để dùng thử cho một đội đặc nhiệm khác. Tuy nhiên, theo cựu lính đặc nhiệm Larry Vickers, thời gian sử dụng thực tế của HK416 đã được Delta Force dùng từ tháng 7-2006, ngay từ khi HK416 chính thức ra “lò”.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/347578902012050713042731.jpg



Trong quá trình sử dụng, thành viên Delta Force đã phát hiện một số lỗi cải tiến bất hợp lý. Ví dụ như phần ốp báng khi thay thế đã làm cho súng nặng hơn. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là phần tiểu tiết. Điều quan trọng nhất là sự tiện dụng, độ chính xác cũng như những tính năng tấn công của súng đã đáp ứng gần như hoàn hảo yêu cầu tác chiến trong những điều kiện khắc nghiệt của các đội đặc nhiệm thuộc Bộ tư lệnh tác chiến đặc biệt Mỹ (USSOCOM).Các chuyên gia của HK cũng đã tiếp thu ý kiến của lính đặc nhiệm và tiếp tục cải tiến để HK416 ngày càng hoàn chỉnh. Tính tới thời điểm hiện tại, súng đã nhẹ hơn so với khi mới xuất xưởng rất nhiều. Thiết kế cũng cân đối hơn, sử dụng dễ dàng hơn.
Khẩu G-36 của Đức  
Súng trường bộ binh tự động G36 (Gewehr 36) do Đức sản xuất và được trang bị cho chính quân đội nước này. Năm 1998, Tây Ban Nha đã chọn G36 làm súng bộ binh tiêu chuẩn cho quân đội nước này. Còn kênh truyền hình quân đội Mỹ đã xếp G-36 là một trong những khẩu súng tốt nhất.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/31515641201205071310130.jpg



G36 hiện có 7 dạng biến thể khác nhau: như G36 tiêu chuẩn, G36 đột kích; G36K tấn công gần; G36E phiên bản thương mại; G36 theo chuẩn vận động; G36 bắn tỉa; loại MG36 và G36C …Dù mới xuất hiện đầu những năm 90 của thế kỉ 20, nhưng với tính năng ưu việt, G36 đã giúp vũ khí bộ binh Đức sánh vai cùng Nga và Mỹ, đưa công ty HK50 của Đức trở thành một trong những nhà sản xuất súng bộ binh nổi tiếng trên thế giới.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/6080263520120507131021843.jpg



G36 sử dụng nhiều vật liệu nhẹ và chống ăn mòn như dùng vật liệu hợp kim, vật liệu polymer ở các bộ phận như tay cầm, cò, nút chuyển chế độ bắn, hộp đạn… Súng có 3 chế độ bắn: bán tự động, diểm xạ 2 phát một và tự động. Cần chọn chế độ khai hoả ở cả 2 bên của khóa nòng, đồng thời cũng là nút chọn chế độ an toàn, giúp tránh hiện tượng cướp cò. Để tiết kiệm thời gian cho quá trình nạp đạn, các băng đạn của G-36 có thiết kế có thể lắp băng đạn ở chế độ 1 băng; hoặc băng đạn kép. Cửa lắp hộp đạn được thiết kế độc lập nên có thể dễ dàng lắp nhiều loại hộp đạn khác nhau, miễn là tương thích.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/78545369201205071310260.jpg



Một ưu điểm nữa của G36 chính là khả năng tích hợp nhiều thiết bị đi kèm. Thiết kế mô-đun hóa của G36 tiện cho việc lắp đặt thêm ống phóng lựu… phù hợp cho nhiều dạng nhiệm vụ tác chiến khác nhau. Tuy có nhiêu ưu điểm nội trội, nhưng G36 cũng phải chịu một vài lời phàn nàn như tay cầm bị nóng khi bắn liên thanh, hệ thống quan sát đôi khi bị mờ khi gặp thời tiết xấu.
Khẩu ARX-160 của Italia
Khẩu ARX-160 được binh sĩ Italia mệnh danh là “chiến binh thế kỉ 21”, còn các trang báo của Italia gọi là “dũng sĩ Lục quân”. Khẩu ARX-160 chính thức được phê chuẩn thiết kế từ năm 1999, song phải hai năm sau, năm 2001 dự án mới được khởi động, và 4 năm sau, những khẩu súng đầu tiên mới ra đời theo một dự án có tổng giá trị 1,7 triệu euro mang tên “binh sĩ tương lai”.

http://image.qdnd.vn/Upload//xuanhoa/2012/5/7/817472892012050713130415.jpg



Súng sử dụng cỡ nòng tiêu chuẩn NATO 5.56x45mm. Tổng chiều dài của súng ở các chế độ khác nhau từ 750mm - 1000mm. Độ dài nòng 305 mm hoặc 406 mm. Trọng lượng súng gần 3 kg. Hộp tiếp đạn đạn 30 viên đạn. Súng có 3 chế độ: bắn từng viên; điểm xạ 3 viên và bắn liên thanh. Khẩu ARX160 có thể tích hợp nhiều phụ kiện như lưỡi lê , ống nhắm đêm, nòng phóng lựu...Một trong những ưu điểm nổi bật của ARX160 là sự tiện dụng và khả năng sử dụng đa dạng trong nhiều tình huống tác chiến như tác chiến đêm, ngày, trong môi trường khí độc…Súng có tay nắm phụ để cân bằng lực khi bắn và đánh giáp lá cà. Tại vị trí vòng bảo hiểm cò súng cũng gắn chốt hộp tiếp đạn, đây là một ưu điểm riêng của ARX160 nhằm giúp binh sĩ có thể nhanh chóng thay băng đạn.Hệ thống kim hỏa, dẫn khí cũng kế thừa những mẫu thiết kế tiên tiến nhất Mỹ, Bỉ hay Đức. Báng súng có 4 chế độ thò ra thu vào, được điều chỉnh cho phù hợp với độ dài của đôi tay từng binh sĩ và từng trường hợp chiến đấu cụ thể. Thiết kế thò thụt của báng súng được mô phỏng theo thiết kế của FN SCAR và G36. Bộ phận thò thụt của báng súng có thể gập sát vào thân súng làm cho súng rất gọn khi làm các nhiệm vụ bí mật. Nòng súng cũng có thể thay đổi theo nhiệm vụ, với tổng chiều dài cỡ nòng dao động từ 254mm đến 406mm.Đến nay ARX-160 vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm thực tế tại một số đơn vị của quân đội Ý.
http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/63/43/115/115/Default.aspx
NGUYỄN HÒA (sưu tầm và biên dịch)

trucngon
29-05-2012, 04:24 PM
Bước tiến trong công nghệ tên lửa chiến thuật Trung Quốc




Tên lửa chiến thuật M20 được dẫn đường bởi máy bay không người lái, có thể thay đổi quỹ đạo bay, độ chính xác bắn trúng 30-50 km.


http://i1101.photobucket.com/albums/g437/Hayzate/M20_ten_lua_dan_dao_chien_thuat_TQ.jpg
Tên lửa đạn đạo chiến thuật M20 của Trung Quốc, dùng cho xuất khẩu.

Tờ “Kanwa Defense Review” Canada đưa tin, gần đây Công ty TNHH Thương mại Quốc tế Hàng không Trường Chinh Trung Quốc đã 2 lần trưng bày tên lửa chiến dịch chiến thuật tầm ngắn M20 tại triển lãm quốc tế, Công ty Bảo Lợi cũng đang bán giúp hệ thống tên lửa này, nó được thiết kế bởi Viện 9, Tập đoàn Kỹ thuật Hàng không Trung Quốc, viện nghiên cứu này cũng đã thiết kế tên lửa chiến dịch chiến thuật tầm ngắn như DF-15.

Trong nhiều cuộc triển lãm, M20 là “tên lửa chiến dịch chiến thuật”, chứ không phảilà “tên lửa đạn đạo” hay “đạn đạo đất đối đất”.

Sự thay đổi của tên gọi tức là có sự thay đổi của công nghệ. Trong triển lãm IDEX 2011 tại Abu Dhabi, Thủ đô Các tiểu vương quốc Ả-rập Thống nhất, đã cho khách hàng xem về đạn đạo (hay: đường bay) của M20, nhìn vào màn hình thấy có ít nhất một chiếc xe mẫu đã sản xuất, có nghĩa là M20 thực sự là hệ thống tên lửa có thể xuất khẩu bất cứ lúc nào.

Tên lửa M20 bước vào trạng thái bay ngang ở đoạn giữa, sau đó tiếp tục lên cao, độ cao bay lớn nhất là 50 km, đoạn cuối tên lửa bay giảm độ cao và quay trở về bầu khí quyển.

Điều này có nghĩa là tên lửa thay đổi đường đạn theo phương thức 2 lần lên cao, hoàn toàn không phải là trạng thái bay đường vòng cung đơn nhất, trong khi đó “tên lửa đạn đạo” truyền thống dùng để chỉ vật thể có trạng thái bay vòng cung.

M20 đã có đường bay đoạn giữa linh hoạt hơn và có khả năng thay đổi quỹ đạo nhất định, đã gây khó khăn cho việc đánh chặn đoạn giữa. Ngoài ra, góc tấn công sau khi quay trở về bầu khí quyển ở đoạn cuối đạt tới 90 độ, hầu như chạm đất theo góc thẳng đứng, nếu đúng là như vậy cũng đã tạo ra khó khăn tương đối lớn cho việc đánh chặn đoạn cuối, đồng thời có nghĩa là tốc độ bay tương đối cao. Phương thức tấn công thẳng đứng này cũng có lợi lớn cho việc tấn công mục tiêu dưới lòng đất.



http://i1101.photobucket.com/albums/g437/Hayzate/M20_ten_lua_dan_dao_chien_thuat_TQ1.jpg
Tên lửa đạn đạo chiến thuật M20 Trung Quốc.

M20 áp dụng phương thức phóng nghiêng, góc phóng ngang là 45-65 độ, góc phương vị là +-30 độ, 4 binh sĩ làm nhiệm vụ phóng, thời gian chuẩn bị phóng là 12 phút.

Đã áp dụng phương thức phóng 2 nòng phổ biến hiện nay, một tiểu đoàn phóng có 6 xe phóng, 6 xe nhồi, 1 xe chỉ huy, 36 tên lửa. Như vậy cơ bản có thể thấy được phương thức triển khai tên lửa chiến dịch chiến thuật phiên bản xuất khẩu do Trung Quốc phát triển, đó là 1 xe phóng có thể sử dụng lại 2 lần.

Do M20 áp dụng dẫn đường INS+GPS ở đoạn giữa, vì vậy tấn công có độ chính xác tương đối cao, trong tầm phóng 280 km, độ chính xác dẫn đường đơn INS là 100 m, độ chính xác dùng cả INS+GPS là 50 m, trên màn hình ti vi thì nó được cho là có độ chính xác bắn trúng tới 30 m.

M20 hiện sử dụng GPS dân dụng, trong hình hiển thị tại IDEX 2011, M20 nhận được sự dẫn đường của 3 vệ tinh, một khi mạng vệ tinh định vị Bắc Đẩu (30 chiếc vệ tinh) được xây dựng xong, độ chính xác định vị Bắc Đẩu phiên bản quân sự sẽ cao hơn, tức là độ chính xác tấn công của M20 cũng sẽ cao hơn.

Thiết kế ngoại hình của đầu đạn tương tự như Iskander của Nga, là “mũi dùi” đôi, ưu điểm của kiểu thiết kế này là có thể căn cứ vào nhu cầu, cung cấp không gian hiệu quả để tăng cường dẫn đường đoạn cuối, một khi có thêm dẫn đường đoạn cuối thì độ chính xác chắc chắn cao hơn.

Hệ thống dẫn đường đoạn cuối của Iskander áp dụng quang học, độ chính xác cuối cùng đạt 30 m, hầu như tiến sát độ chính xác của tên lửa hành trình. M20 có chiều dài 7.815 mm, đường kính 750 mm, trọng lượng bay là 4.010 kg.

http://i1101.photobucket.com/albums/g437/Hayzate/Ten_lua_Iskander_Nga.jpg
Tên lửa Iskander của Nga.

Chuyên gia tên lửa đất đối đất Trung Quốc cho rằng, muốn tăng thêm hệ thống dẫn đường đoạn cuối cho đầu đạn của M20 tương đối đơn giản, kỹ thuật có sẵn, chỉ cần xem xét có cần thiết và có muốn chi phí hay không.

Bởi vì, dựa vào dẫn đường đoạn giữa GPS, độ chính xác đã đạt 50 m, đối với vũ khí loại này như vậy là được. Điều này cho thấy, hệ thống dẫn đường đoạn cuối của tên lửa đất đối đất mà Lực lượng Pháo binh 2 Trung Quốc trang bị đã không còn tồn tại vấn đề kỹ thuật/công nghệ.

Tầm phóng của M20 là 100-280 km, vậy làm thế nào để phát hiện mục tiêu tấn công? Trên sơ đồ hiển thị, sử dụng máy bay không người lái làm chỉ thị mục tiêu, sau đó nạp dữ liệu về trung tâm chỉ huy, tên lửa lập tức được phóng đi.

Điều này có thể chính là một nguyên nhân Không quân Trung Quốc triển khai máy bay không người lái ở Mai Châu.

M20 có đặc điểm tác chiến hệ thống như thế nào? Hệ thống tác chiến tổng thể này bao gồm hệ thống tên lửa đa nòng A200 áp dụng công nghệ dẫn đường GPS, tầm phóng 200 km; và tên lửa đa nòng A100 dẫn đường đơn giản, tầm phóng 100 km.

Ngoài ra còn có tên lửa đa nòng WS15 40, tầm phóng 20-45 km, cỡ nòng 122 mm. Được biết, tầm phóng này lớn hơn nhiều BM21 của Nga, vì vậy có triển vọng xuất khẩu thay cho BM21.

Trọng lượng phóng của tên lửa đa nòng A100, A200 lần lượt là 710-727, 726 kg, đường kính đều là 301 mm, trọng lượng đầu đạn không được công khai. Vì vậy, “đối kháng hệ thống” về tầm phóng được M20 và A100, A200 thực hiện.

http://i1101.photobucket.com/albums/g437/Hayzate/M20_ten_lua_dan_dao_chien_thuat_TQ2.jpg
Tên lửa đạn đạo chiến thuật M20 Trung Quốc.

dongdoi_f2
14-06-2012, 12:17 PM
Amur trong cuộc chạy đua tàu ngầm châu Á (http://www.petrotimes.vn/the-gioi-phang/ky-thuat-quan-su/2012/06/amur-trong-cuoc-chay-dua-tau-ngam-chau-a)


(Petrotimes) - Gần đây, một tờ báo Đài Loan (EpochTimes) đưa tin Nga đã đến Việt Nam để chào bán tàu ngầm loại Amur thuộc thế hệ thứ 4 hết sức hiện đại. Chưa rõ thực hư ra sao, nhưng giới phân tích đánh giá sự hiện diện của cái tên mới này là bằng chứng nữa cho thấy cuộc chạy đua mua sắm tàu ngầm ở châu Á đang trở nên rất sôi động.

Đàn em hiện đại của tàu ngầm Kilo

Tàu ngầm Amur là phiên bản dành riêng cho hoạt động xuất khẩu của tàu ngầm loại Lada, còn được gọi là tàu St. Petersburg thuộc Dự án 677. Trong khi đó, tàu Lada lại là bản nâng cấp cao độ của tàu Kilo thuộc Dự án 636.Việc thai nghén con tàu đã bắt đầu từ năm 1989, khi Viện Thiết kế hải dương Rubin ở St. Petersburg được Hải quân Nga trao cho hợp đồng thiết kế một mẫu tàu ngầm chạy điện diesel thế hệ thứ tư. Rubin hoàn tất việc thiết kế trên toàn bộ gia đình Ladap-Amur với lượng giãn nước từ 550-1.850 tấn.

http://www.petrotimes.vn/wp-content/uploads/2012/06/Sankt-Peterburg-B-585-is-the-lead-ship-in-Project-677.jpg?fd2eae (http://www.petrotimes.vn/wp-content/uploads/2012/06/Sankt-Peterburg-B-585-is-the-lead-ship-in-Project-677.jpg?fd2eae)
Sankt-Petersburg (B-585), chiếc tàu ngầm loại Lada-Amur duy nhất có trong trang bị của Hải quân Nga

Việc đóng con tàu đầu tiên của Dự án Lada-Amur là Sankt-Petersburg (B-585) đã được triển khai từ tháng 12/1997. Được hạ thủy vào tháng 10/2004. Con tàu này được bàn giao cho Hải quân Nga vào tháng 4/2010 và chính thức đi vào hoạt động 1 tháng sau đó. Tiếp nối sự kiện này, Hải quân Nga đặt xưởng đóng tàu Admiralty làm thêm 2 chiếc nữa, với ý định sẽ đưa từ 4-6 chiếc vào hoạt động trong năm 2015. Hải quân Nga đặt ra mục tiêu đóng tổng cộng 8 chiếc Lada.
Tới cuối năm 2011, người Nga muốn bán Lada ra ngoài thế giới với tên gọi Amur. So với Lada, các tàu Amur nhỏ hơn một chút, nhưng thiết kế của chúng là một. Nó là tàu ngầm thuộc thế hệ thứ 4, với hai mẫu tàu khác nhau là Amur-1650 – phiên bản lớn nhất, bên cạnh phiên bản Amur-950 nhỏ hơn.
Về cơ bản, các tàu này có tải trọng 970 tấn, chiều dài 58,8m, chiều rộng 5,56m, cao 6,4m. Giống như Lada, Amur kết hợp nhiều công nghệ đã được chứng minh trên Dự án 636 Kilo, đáng chú ý là lớp phủ bên ngoài chống tiếng động và chân vịt 7 cánh xiên thiết kế đặc biệt để giảm tiếng ồn. So với Kilo, Amur có lượng giãn nước nhỏ hơn nên khó phát hiện hơn. Việc trang bị động cơ đẩy khí độc lập AIP đời mới khiến tốc độ của nó cũng tăng lên so với Kilo, từ 19-21 hải lý. Hành trình của tàu khi sử dụng tốc độ tiết kiệm là 3 hải lý mỗi giờ. Độ sâu tối đa mà tàu có thể lặn là 250m. Việc tự động hóa cao độ khiến thủy thủ đoàn giảm từ 52 xuống còn 35 người, họ có thể sống liên tục 45 ngày dưới nước trong mỗi lần ra khơi làm nhiệm vụ.

http://www.petrotimes.vn/wp-content/uploads/2012/06/Club.jpg?fd2eae (http://www.petrotimes.vn/wp-content/uploads/2012/06/Club.jpg?fd2eae)

Amur được quảng bá có trang bị hệ thống kiểm soát chiến đấu tự động Litiy cực kỳ hiện đại. Hệ thống này kiểm soát toàn bộ hoạt động chiến đấu và kỹ thuật của tàu và đặc biệt có khả năng phát hiện các chuyển động tĩnh lặng nhất của địch thủ từ khoảng cách lớn. Ngoài ra, Amur được trang bị hệ thống chiến tranh chống ngầm ASW, hệ thống chiến tranh mặt nước AsuW toàn diện. Sức mạnh của tàu nằm ở 4 ống phóng ngư lôi 533mm, với khả năng mang theo 18 quả ngư lôi các loại hoặc tên lửa bắn đi từ ống phóng ngư lôi. Nó cũng có 10 ống phóng thẳng đứng, chứa tên lửa hành trình Club-S phóng từ tàu ngầm. Club-S mang đầu đạn nặng tới 400kg và có thể tấn công các mục tiêu trên biển hoặc trên đất liền với khoảng cách tới 300km. Kho vũ khí đa dạng khiến Amur có thể tham gia các cuộc chiến chống tàu ngầm hoặc các mục tiêu nổi, bảo vệ căn cứ hải quân, tiến hành trinh sát và tuần tra.
Tính tới giữa năm 1999, chưa có khách hàng nào hứng thú với Dự án Amur 1650. Nhưng tình hình đã thay đổi trong thời gian gần đây. Vừa qua, trang tin Ria Novosti nói rằng, nước Nga với khả năng phát triển công nghệ dưới nước hiện đại, vẫn đang đóng một vai trò lớn tại thị trường tàu ngầm châu Á. Nga đã cung cấp tàu ngầm loại Kilo cho Trung Quốc, Ấn Độ, Việt Nam và còn đang đàm phán để chế tạo 2 chiếc Kilo cho Indonesia. Trang tin này nói rằng, một số khách hàng đã tỏ ra hứng thú với chiếc Amur. Loại tàu này nổi tiếng vì khả năng hoạt động tĩnh lặng trong khi giá tương đối rẻ so với các tàu cùng loại như Type 212 của Đức và Scorpene của Pháp – Tây Ban Nha sản xuất. Ngoài ra, tàu của Nga trang bị vũ khí mạnh hơn so với các đối thủ.

Lợi thế có một không hai của tàu ngầm

Thực tế các nước ở châu Á không chỉ quan tâm tới Amur mà còn để mắt tới nhiều loại tàu ngầm khác nhau, trong một làn sóng sắm sửa thứ vũ khí này đang bùng nổ tại đây. Trong một nghiên cứu đăng trên mạng shpmedia.com mang tựa đề “Các lực lượng tàu ngầm châu Á đang trỗi dậy”, tác giả Kelvin Fong đánh giá châu Á, đặc biệt là khu vực châu Á – Thái Bình Dương, được bao quanh bởi một địa hình nhiều biển nên việc kiểm soát biển là yêu cầu hết sức quan trọng với các quốc gia trong khu vực và tàu ngầm được xem là vũ khí chiến lược để đạt mục tiêu này. Tàu ngầm có vai trò quan trọng trong phòng thủ biển bởi chúng khó có thể bị phát hiện, khó bị tiêu diệt, do nằm sâu dưới đáy biển. Ngay cả những con tàu ngầm chạy điện diesel sử dụng công nghệ tương đối thấp vẫn mang lại lợi thế so với lực lượng hải quân lớn hơn của đối phương.
Đã có thời gian, việc mua tàu ngầm là giấc mơ lớn của một số nước châu Á. Giá cao, song hành với chi phí lớn để cho một đội tàu ngầm hoạt động và sự thiếu các học thuyết chiến tranh cho phép sử dụng tàu ngầm đã khiến họ trì hoãn mua sắm thứ vũ khí này suốt một thời gian dài. Nay, với nhiều loại tàu ngầm hiện đại, đa năng và quan trọng nhất là giá rẻ xuất hiện, việc sắm lấy một đội tàu ngầm đã nằm trong tầm với của hải quân nhiều nước châu Á.

http://www.petrotimes.vn/wp-content/uploads/2012/06/Amur.jpg?fd2eae (http://www.petrotimes.vn/wp-content/uploads/2012/06/Amur.jpg?fd2eae)
Mô hình phiên bản xuất khẩu của tàu ngầm Lada-Amur

Ở khu vực Đông Nam Á, Malaysia, Singapore, Indonesia gần đây đều đã đặt mua các loại tàu ngầm chạy điện diesel. Thái Lan cũng có thể theo chân các nước này trong tương lai gần. Nhu cầu sử dụng tàu ngầm của các nước này đều rất lớn. Đơn cử như Indonesia, một quốc gia có vùng biển rộng lớn, nhưng hiện chỉ được bảo vệ bởi 2 chiếc tàu ngầm Type 209 do Đức sản xuất. Hồi năm 2006, 2 con tàu này mới được Công ty Daewoo Shipbuilding & Marine Engineering (DSME) tân trang và nâng cấp trong bản hợp đồng trị giá 60 triệu USD.
Một số nguồn tin cho biết Indonesia hứng thú với việc mua 2 tàu ngầm loại 1200 Chang Bogo do Hàn Quốc sản xuất. Đây thực tế là mẫu tàu Type 209 do Hàn Quốc mua bản quyền từ Đức mang về đóng. Nhưng nếu muốn thương vụ này hoàn tất, Indonesia sẽ phải xin phép Đức trước để giải quyết vấn đề bản quyền. Ngoài ra, cũng có tin nói Indonesia đang cân nhắc việc mua các tàu ngầm loại Kilo hoặc Amur từ Nga hoặc Type 214 từ Đức. Kế hoạch của nước này là mua tới 12 chiếc tàu ngầm trước năm 2024 và trong giai đoạn đầu tiên, Indonesia sẽ mang về 3 chiếc tàu ngầm.
Sau thời gian dài cân nhắc, tới tháng 6/2011, Indonesia đã gạt Nga ra khỏi danh sách lựa chọn, do các tàu ngầm của Nga quá to đối với đất nước có nhiều đảo này. Tới tháng 12 cùng năm, Indonesia chính thức ký hợp đồng với DSME để mua 3 tàu ngầm Chang Bogo, trong bản hợp đồng trị giá 1,07 tỉ USD. Dự kiến Indonesia sẽ nhận các con tàu với 8 ống phóng ngư lôi và tên lửa này trong giai đoạn 2015-2016.

Một cuộc đua mang tầm châu lục

Tại Malaysia, Hải quân Hoàng gia Malaysia (RMN) mới mua tàu ngầm Scorpene từ Công ty đóng tàu DCNS. 2 chiếc tàu đã được RMN đặt mua từ ngày 5/6/2002 trong một hợp đồng trị giá 1,04 tỉ euro. Chúng được trang bị ngư lôi điều khiển bằng dây dẫn Blackshark và tên lửa đối hạm Exocet SM-39.Tháng 3/2009, chiếc Scorpene đầu tiên mang tên KD Tunku Abdul Rahman đã về tới căn cứ quân sự Port Klang, sau hành trình dài 54 ngày từ Pháp. Tuy nhiên sự cố và nhiều vấn đề khác nhau xuất hiện trên những con tàu thứ nhất, như việc nó không thể lặn xuống nước và sự cố trong hệ thống làm mát, đã khiến việc bàn giao con tàu thứ hai bị trì hoãn.

http://www.petrotimes.vn/wp-content/uploads/2012/06/Club1.jpg?fd2eae (http://www.petrotimes.vn/wp-content/uploads/2012/06/Club1.jpg?fd2eae)
Tên lửa hành trình Club-S tầm bắn 300km sẽ được trang bị trên tàu ngầm Amur

Trước khi xảy ra sự cố, có tin Malaysia đã muốn mua thêm nhiều mẫu tàu ngầm tương tự, bao gồm loại tàu ngầm Andrasta mới nhất và có nhiều đặc điểm tương đồng với Scorpene về linh kiện và thiết kế. Việc Malaysia muốn sắm thêm tàu ngầm cũng chỉ vì một lý do duy nhất: 2 con tàu Scorpene sẽ không đủ để tuần tra các vùng biển thuộc lợi ích của nước này, vốn trải dài trên một diện tích rất rộng.
Ở Singapore, từ tháng 9/1995, hải quân nước này đã đặt mua 4 tàu ngầm huấn luyện loại Sjoormen chuyên phục vụ huấn luyện từ Hải quân Hoàng gia Thụy Điển. Mỗi con tàu đã nhiệt đới hóa này, ngoài việc giúp đào tạo các thế hệ thủy thủ điều khiển tàu ngầm lão luyện, còn tăng cường khả năng tổ chức chiến tranh chống ngầm của Singapore.
Dù đã cao tuổi, 4 chiếc tàu ngầm này vẫn được đánh giá rất cơ động, do thiết kế của nó phù hợp để hoạt động tại các chiến dịch diễn ra ở vùng nước nông, giống với vùng biển xung quanh Singapore.
Tới năm 2005, Singapore đã tiến hành thủ tục để mua 2 chiếc tàu ngầm loại Vastergotland của Thụy Điển. Sau hơn 20 năm phục vụ trong Hải quân Thụy Điển, các tàu ngầm này đã được hiện đại hóa, nhiệt đới hóa rồi chuyển cho Singapore, lần lượt vào ngày 16/6/2009 và 2/12/2011. Giống tàu Amur, các tàu ngầm Vastergotland có hệ thống động cơ đẩy khí độc lập, qua đó giúp giảm tiếng ồn, giảm tín hiệu âm, tăng cường khả năng tàng hình. Hệ thống sonar hiện đại giúp tàu có thể phát hiện mục tiêu ở cực ly lớn, trong khi hệ thống ngư lôi và điều khiển bắn của tàu có khả năng bắt bám mục tiêu chính xác hơn, giúp nó có thể bắn từ cự ly xa hơn.
Các nước cuối cùng có ý định mua sắm tàu ngầm ở Đông Nam Á là Thái Lan và Philippines. Hải quân Hoàng gia Thái Lan (RTN) đã rất hứng thú với việc trang bị khả năng chiến đấu dưới mặt nước. Mặc dù các kế hoạch mua sắm tàu ngầm đã bị loại bỏ sau cuộc khủng hoảng kinh tế 1997, nhiều lãnh đạo RTN vẫn bày tỏ ý định mua sắm tàu ngầm. Hồi năm 2003, Thái Lan nói họ đang xem xét mẫu tàu của 4 nhà thầu khác nhau. Đã có lúc người ta cho rằng, Thái Lan muốn mua các tàu ngầm Amur của Nga hoặc Song của Trung Quốc. Tuy nhiên cho tới nay, sự phát triển lực lượng tàu ngầm của RTN vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn lên kế hoạch. Về phía Philippines, trong kế hoạch “Sail Plan 2020”, nước này cũng có nhắc tới việc mua sắm tàu ngầm. Mặc dù các vấn đề tài chính đã cản bước kế hoạch này, nhưng các tranh chấp gần đây với Trung Quốc ở Biển Đông có thể sẽ buộc Philippines phải thúc đẩy nhanh hơn nữa việc sắm tàu ngầm.
Quan sát hoạt động mua sắm tàu ngầm ở châu Á nói chung, khu vực quanh Biển Đông nói riêng, một số nhà quan sát nói rằng, cơn sốt mua sắm tàu ngầm có thể mang tới những tác động trái chiều như vấn đề chi phí, khả năng xảy ra tai nạn trong lúc hoạt động ở vùng nước nông…
Thế nhưng họ cũng đồng tình rằng, sức hấp dẫn của tàu ngầm là rất lớn, nằm ở khả năng “tàng hình” dưới đáy biển, sự cơ động và tính răn đe do chúng mang lại. Quả thực, những chiếc tàu ngầm chạy điện diesel như Amur, với hệ thống động cơ đẩy khí độc lập hiện đại, hệ thống radar tiên tiến và kho vũ khí đồ sộ nào mìn, nào ngư lôi và tên lửa đối hạm, sẽ khiến cho ngay cả các con tàu chiến hiện đại nhất cũng phải chùn bước khi cảm thấy sự có mặt của nó ở gần.
Hương Giang (Năng lượng Mới số 128, ra thứ Ba ngày 12/6/2012)

dksaigon
25-06-2012, 09:34 AM
Vũ khí tia chớp (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120624/vu-khi-tia-chop.aspx)

24/06/2012 22:40

(TNO) Nếu tia laser hiện nay có thể làm mù vệ tinh đối phương hoặc đốt cháy khí tài địch thủ, trong tương lai công nghệ này có thể dẫn đường cho các tia chớp đánh thẳng và tiêu diệt mục tiêu trên chiến trường.




http://www.thanhnien.com.vn/Pictures20126/XVu/246/laser.jpg;pvb526e3dba80327fd
Một trong các thí nghiệm dùng tia laser dẫn đường cho tia chớp đánh vào mục tiêu đã định - Ảnh: U.S Army



Phòng thí nghiệm của Lầu Năm Góc ở New Jersey (Mỹ) đang thử nghiệm cách các tia laser (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120130/iran-tuyen-bo-che-duoc-dan-phao-dieu-khien-bang-tia-laser.aspx) có thể tạo ra kênh thể plasma được nhồi đầy năng lượng trong không khí, mở đường cho dòng điện chạy dọc theo đó.
Vũ khí tia chớp dùng tia laser dẫn đường có thể đánh chính xác vào các mục tiêu như xe tăng hoặc bom ven đường, do chúng dẫn điện tốt trên mặt đất.
“Chúng tôi chưa bao giờ thấy chán việc dùng tia chớp tấn công các mục tiêu giả định”, theo trang Innovation News Daily dẫn lời George Fischer, trưởng nhóm dự án trên.
Ý tưởng này bắt chước cách những tia chớp phóng từ các đám mây dông xuống thẳng mặt đất, khi mà dòng điện chạy theo hướng ít điện trở nhất.
Các nhà nghiên cứu sử dụng một dạng tia laser bước sóng siêu ngắn với năng lượng thấp nhất để giữ tia laser (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120130/iran-tuyen-bo-che-duoc-dan-phao-dieu-khien-bang-tia-laser.aspx) tập trung vào một điểm. Trường điện từ của tia laser có thể thu thập các electron từ phân tử khí để tạo ra đường dẫn plasma cho dòng điện chạy theo.

xem thêm

Mỹ: Ra mắt tia laser mạnh nhất thế giới

31/03/2009 17:16
Sau hơn 10 năm miệt mài nghiên cứu với chi phí khoảng 3,5 tỉ USD, các nhà khoa học Mỹ đã hoàn thành công trình nghiên cứu tia laser mạnh nhất thế giới, có khả năng tái tạo sức mạnh năng lượng của một quả bom hydro.

Tia laser do cơ sở National Ignition Facility (NIF) thuộc Phòng thí nghiệm quốc gia Lawrence Livermore tại bang California (Mỹ) tạo ra, bao gồm 192 tia, có khả năng phát ra năng lượng nhiều hơn 60 - 70 lần so với hệ thống gồm 60 tia của Đại học Rochester.
Với tính năng có thể dự đoán chức năng của đầu đạn hạt nhân, tia laser của NIF có thể được sử dụng trong lĩnh vực vật lý thiên thể, cho phép các nhà khoa học đưa ra những điều kiện giống với lõi hành tinh và hệ Mặt Trời mới.
Bằng việc xác nhận tia laser của NIF, Bộ Năng lượng Mỹ đã mở đường cho một loạt các thí nghiệm tiếp theo vào năm sau nhằm có thể tạo ra sức nóng và áp suất như ở lõi Mặt Trời.
Theo các nhà khoa học, tia laser của NIF có thể tạo ra năng lượng trong một loạt các thí nghiệm vào năm 2010 theo đúng mục tiêu đề ra là tạo đủ độ nóng và áp suất để đốt cháy các nguyên tử hydro trong mục tiêu hình trụ nhỏ nhằm sản sinh ra nhiều năng lượng hơn. Ngoài ra, các nhà khoa học còn hi vọng có thể tạo ra được một loại năng lượng sạch và an toàn từ việc đốt cháy các nguyên tử thay thế cho biện pháp tách nguyên tử.
Dự án nghiên cứu tia laser của NIF được đề xuất vào đầu năm 1990 với chi phí ước tính khoảng 700 triệu USD. Sau đó 7 năm dự án này mới chính thức được triển khai.

Theo TTXVN

dongdoi_f2
11-09-2012, 12:15 PM
Mười thí nghiệm quân sự quái dị nhất thế giới

Có thể bạn đã từng nghe đến những thí nghiệm quân sự kinh thiên động địa như nổ hạt nhân, phóng tên lửa hay mô phỏng chiến tranh giữa các vì sao.

Nhưng có lẽ hiếm khi nào bạn lại nghĩ rằng các nhà khoa học vĩ đại của chúng ta đã từng nuôi ý tưởng sử dụng mèo làm gián điệp hay lấy tên lửa đẩy bánh xe thuốc nổ để tạo cửa mở trong một trận tấn công vào trận địa phòng ngự của địch. Thế mà những dự án như vậy đã từng được tiến hành và chúng ngốn không ít tiền của. Dưới đây là 10 thí nghiệm quân sự khiến bạn phải kinh ngạc vì sự kỳ quái về ý tưởng của những người chủ trương tiến hành nó.

1. Dùng mèo làm gián điệp Ai cũng biết mèo là loài vật nhanh nhẹn, nhỏ bé, có thể luồn lách khắp mọi nơi. Đặc biệt, nếu ở cơ quan bạn đột nhiên xuất hiện một con mèo chắc chắn bạn chẳng mảy may nghi ngờ, cho rằng đó chỉ là một con mèo hoang lạc vào. Và thế là ngay từ những năm 1960, Cơ quan tình báo trung ương Mỹ (CIA) đã nẩy ra ý tưởng dùng mèo làm gián điệp.





http://tintucimg.vnanet.vn/2012/09/11/11/13/1%20%282%29.jpg




Thực chất, mèo chỉ là vật để các nhà khoa học “tài ba” của CIA thí nghiệm cấy lên cơ thể chúng những thiết bị điện tử như micrô thu âm, ăngten phát sóng, sau đó bí mật thả vào các mục tiêu quan trọng của đối phương (khi đó là Liên Xô) để tiến hành nghe trộm. Hàng trăm nghìn đô la đã được bỏ ra để biến ý tưởng trên thành hiện thực. Nhưng cuối cùng nó vẫn chỉ bó hẹp trong phạm vi phòng thí nghiệm bởi rất lâu sau khi bị phẫu thuật để cấy thiết bị, gián điệp mèo mới bình phục và quan trọng hơn là tuyệt đại đa số những con mèo được thí nghiệm không có khả năng chung sống hoà bình với những con bọ điện tử được cấy vào người chúng.

2. Bom thối Giữa đám đông, chợt ai đó ủm thối. Lặng lẽ chuồn ra chỗ khác có lẽ là cách bạn thường làm để khỏi chịu trận. Nếu chế tạo được một loại bom, sau khi kích nổ phát ra thứ mùi khó chịu còn hơn mùi chuột chết hay mùi nước cống, khiến người ta nôn mửa thì thật tuyệt vời. Muốn biểu tình hay tụ tập làm loạn ư? Cứ việc. Chỉ cần ùm một tiếng, không ai chết, nhưng cũng chẳng còn ai dám ở lại sống chung với mùi xú uế nữa.





http://tintucimg.vnanet.vn/2012/09/11/11/13/2%20%282%29.jpg




Thật hiệu quả! Bắt nguồn từ ý tưởng đó, nhiều nhà khoa học Mỹ đã và đang bắt tay vào nghiên cứu chế tạo bom thối. Tuy nhiên, điều vướng mắc là hầu hết công thức tạo ra các loại mùi, kể cả những mùi hôi thối đều đã được đăng ký bản quyền. Một vấn đề nữa là khi sử dụng bom thối không chỉ đối tượng bị tấn công chịu trận mà ngay cả những người ném bom thối cũng không thể chịu đựng được thứ mùi kinh khủng đó và hơn nữa nó còn gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng.

3. Bánh xe mở cửa Ai cũng biết đột phá trận địa phòng ngự của đối phương là việc vô cùng khó, nhất là khi gặp phải công sự kiên cố. Nếu vẫn đánh theo cách cũ là sử dụng thê đội 1 làm nhiệm vụ mở cửa chắc chắn sẽ phải chịu tổn thất lớn vì hỏa lực của đối phương lúc nào cũng tập trung vào hướng cửa mở. Nhưng không mở cửa thì không thể phát triển chiến đấu vào trong trận địa phòng ngự của địch được. Đứng trước thực tế khách quan đó, trong Chiến tranh Thế giới lần thứ hai, người Anh từng nghĩ ra cách đối phó riêng của mình.





http://tintucimg.vnanet.vn/2012/09/11/11/13/3%20%282%29.jpg




Một chiếc bánh xe gỗ cực lớn có gắn thuốc nổ được chế tạo riêng để làm nhiệm vụ đột phá khẩu. Trên mỗi vành bánh xe, người ta lắp vào đó một quả tên lửa để khi được kích hoạt sẽ tạo ra động lực đẩy bánh xe lao về phía trước. Tuy nhiên, trong quá trình thực nghiệm, hai quả tên lửa đóng vai trò động cơ đẩy thường sớm “chia tay” với bánh xe, phá vỡ toàn bộ kết cấu, làm bánh xe như một kẻ say rượu lảo đảo, nghiêng ngả, sau cùng đổ ụp và bị nổ thành trăm ngàn mảnh nhỏ. Mục tiêu không những không bị phá, bánh xe mở cửa thậm chí còn suýt gây ra cảnh “gậy ông lại đập lưng ông”. Kết cục của thí nghiệm này không cần nói chắc bạn đã rõ.

dongdoi_f2
11-09-2012, 12:16 PM
Mười thí nghiệm quân sự quái dị nhất thế giới - Kỳ 2

4. Bom dơi Năm 1940, một bác sỹ nha khoa người Mỹ nảy ra ý tưởng: nếu biết lợi dụng một loài động vật có khả năng chịu tải trọng lớn, hoạt động vào ban đêm, biến chúng thành những quả bom di động thì vừa đơn giản lại có hiệu quả lớn. Qua quan sát, các nhà khoa học quân sự Mỹ thấy rằng dơi là một loài vật đáp ứng được yêu cầu trên và đặc biệt có đặc tính bay đi kiếm mồi ban đêm, tới sáng thường chui vào công trình kiến trúc ngủ. Ngay sau đó, dự án nghiên cứu chế tạo bom dơi được giới chức Mỹ chuẩn y bởi nó có thể nhanh chóng giúp quân đội nước này nắm trong tay một đội quân cảm tử đông đảo mà không phải lo giải quyết bất cứ chế độ nào liên quan.





http://tintucimg.vnanet.vn/2012/09/11/11/17/4.jpg




Dơi sau khi được gắn thuốc nổ sẽ trở thành một chiến binh cảm tử, được đưa lên máy bay ném bom B-29 lên đường thực thi nhiệm vụ. Bay đến vùng trời phía trên mục tiêu định tấn công, những quả bom dơi được thả xuống. Hàng trăm ngàn chiến binh dơi bay rợp không trung, tới sáng chui vào trú ngụ trong những công trình kiến trúc của địch. Mìn hẹn giờ phát hỏa, chiến binh dơi hoàn thành nhiệm vụ một cách oanh liệt. Theo tính toán, một chiếc máy bay ném bom B-29 lúc nhiều nhất chở được 200 nghìn con dơi. Các số liệu thí nghiệm ban đầu cho thấy bom dơi có ưu thế hơn các loại bom thông thường. Tuy nhiên, do việc nghiên cứu chế tạo bom dơi tiến triển quá chậm và khi đó Mỹ đang tập trung cho kế hoạch Manhattan, nghiên cứu chế tạo bom nguyên tử, nên cuối cùng dự án bom dơi đã bị dừng lại. Nhân loại tránh được thảm họa khủng khiếp bởi chẳng ai dám chắc rằng các chiến binh dơi chỉ chui vào trú ngụ ở những công trình kiến trúc trong trận địa của địch.

5. Dùng chim bồ câu dẫn đường cho tên lửa Trong thời kỳ Chiến tranh Thế giới lần thứ hai, điều làm quân đồng minh đau khổ nhất là không thể điều khiển tên lửa đánh trúng được mục tiêu vì hệ thống dẫn đường thường xuyên bị gây nhiễu. Nhằm giải quyết vấn đề này, quân đồng minh đã phải nát óc nghĩ ra một phương thức dẫn đường mới, thoát khỏi mọi thủ đoạn gây nhiễu của đối phương. Đó là dùng chim bồ câu dẫn đường cho tên lửa. Thực chất là dùng bồ câu xác định tuyến đường bay cho tên lửa từ trận địa tới mục tiêu.





http://tintucimg.vnanet.vn/2012/09/11/11/17/5%20%282%29.jpg




Ý tưởng này do nhà tâm lý học người Mỹ B. F. Skinner khởi xướng. Nhưng cuối cùng nó đã bị vứt vào sọt rác bởi việc huấn luyện bồ câu mất quá nhiều thời gian. Bên cạnh đó, không ai dám đảm bảo 100% rằng trên hành trình xác định tuyến đường bay cho tên lửa từ trận địa tới mục tiêu, con bồ câu ấy sẽ không tạt ngang tạt ngửa và có thật là chặng dừng chân cuối cùng của nó là mục tiêu. Nếu trường hợp đó xảy ra, hậu quả thật khó lường. Cuối cùng, bồ câu đã không thể trở thành kẻ dẫn đường cho chiến tranh, mà vẫn là sứ giả của hòa bình và thực hiện nhiệm vụ cao cả nhất là đưa thư.

6. Thiết bị bắn tia gây bỏng rát Trong một số hoàn cảnh, giới chức Mỹ không muốn để các binh sĩ của mình đến quá gần nơi nguy hiểm, đồng thời cũng không muốn bố trí lực lượng bắn tỉa tiêu diệt những tên trùm sò kích động bạo loạn để tránh phải chịu áp lực của dư luận. Việc sử dụng vũ khí phi sát thương trong những trường hợp này tỏ ra thích hợp hơn cả.





http://tintucimg.vnanet.vn/2012/09/11/11/17/6%20%282%29.jpg




Chính vì vậy, những năm gần đây, Mỹ rất chú trọng tới việc nghiên cứu chế tạo các loại vũ khí phi sát thương, trong đó có thiết bị bắn tia gây bỏng rát. Nguyên lý hoạt động của loại vũ khí này là sử dụng chùm tia bức xạ điện từ tần số cao bắn vào mục tiêu trong cự ly khoảng 450 m, làm nóng các phân tử nước trên bề mặt da của đối tượng, khiến đối tượng bị bỏng rát, không thể tiếp tục hành động quấy rối nữa. Tuy nhiên, do tới nay vẫn chưa có một báo cáo nghiên cứu mức độ ảnh hưởng của loại thiết bị này đối với sức khỏe con người, nên cũng không ai muốn biến mình thành vật thí nghiệm để mặt phơi ra trước bức xạ điện từ.

dongdoi_f2
12-09-2012, 09:24 AM
Mười thí nghiệm quân sự quái dị nhất thế giới - Kỳ III

7. Dự án Stargate
Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, qua nhiều nguồn tin tình báo, người Mỹ biết rằng đối thủ của họ là Liên Xô - đang bí mật nghiên cứu về các hiện tượng siêu nhiên để áp dụng vào lĩnh vực quân sự. Nhằm đối phó, bắt đầu từ những năm 1970, chính quyền liên bang thông qua dự án Stargate với sự tham gia của cả Cơ quan tình báo Trung ương Mỹ (CIA) lẫn Cơ quan tình báo quân sự Mỹ (DIA) và một đội ngũ đông đảo các nhà tâm lý học tài ba của Mỹ. Mục tiêu của dự án là tìm ra phương pháp nắm bắt tâm lý, suy nghĩ của con người từ xa. Nếu thành công, quả thật nó sẽ tạo ra bước ngoặt lớn, nhất là trong hoạt động trinh sát. Chẳng cần phải bò vào tận nơi, sờ từng khẩu pháo, ụ súng cho nguy hiểm, chỉ cần đọc được suy nghĩ của những tên chỉ huy là có thể vẽ tường tận sơ đồ bố trí binh lực của trận địa đó.





http://tintucimg.vnanet.vn/2012/09/11/11/22/7%20%282%29.jpg




Công việc nghiên cứu ì ạch và quan trọng hơn là 25 năm sau, người Mỹ mới phát hiện về cơ bản Liên Xô không hề có một công trình hay dự án nào nghiên cứu về hiện tượng siêu nhiên. Năm 1995, Mỹ quyết định đình chỉ dự án, nhưng các nhà hoạch định ra nó đã kịp lấy đi từ ngân khố nước này 20 triệu USD. Phải chăng, Liên Xô đã tung tin giả để tiêu hao nhân lực, vật lực của Mỹ?

8. Bom đồng tính

Từ cổ chí kim, từ thời người vượn biết dùng đá làm vũ khí, tới khi con người hiện đại sáng chế ra vũ khí lade, có lẽ không sự kiện nào nổi bật và vĩ đại hơn việc nghiên cứu chế tạo bom đồng tính.





http://tintucimg.vnanet.vn/2012/09/11/11/22/8%20%282%29.jpg




Thử tưởng tượng quân địch hay một đám bạo loạn đang hừng hực khí thế, đột nhiên sững lại sau khi dính bom đồng tính -thực chất là bị đối phương phun chất kích thích tình dục đồng tính vào người- và tiếp đến là bỏ vũ khí tìm người cùng giới để thỏa mãn ham muốn. Chẳng cần đánh cũng đã tiêu hao được sức chiến đấu của quân địch. Thật là một loại vũ khí phi sát thương đầy hiệu quả! May mắn thay, tới nay, người ta vẫn chưa phải một lần chứng kiến loại bom đó phát huy tác dụng.

9. Súng trời

Nhằm thực hiện ý đồ thảm sát chủng tộc, các nhà vật lý học phát xít từng bắt tay vào việc nghiên cứu chế tạo súng trời. Theo ý tưởng của những tên cuồng sát đó, bước đầu tiên chúng sẽ làm một thấu kính siêu lớn từ khoảng 1 triệu tấn kim loại, sau đó phóng vào quỹ đạo, lắp đặt trên một trạm không gian. Thấu kính này được sử dụng để hướng vào những mục tiêu cần hủy diệt và nó có thể nhanh chóng biến một thành phố đang sinh sôi nảy nở thành đống tro tàn, làm cho những chiếc tầu ngầm của địch rơi vào tình trạng như đang hoạt động trong nước sôi và những thường dân bất hạnh trở thành miếng thịt hun khói.





http://tintucimg.vnanet.vn/2012/09/11/11/23/9%20%282%29.jpg




Thật may mắn, quân phát xít đã không thể hiện thực hóa ý tưởng của mình trước khi bị quân đồng minh đánh bại. Và nếu chúng có tồn tại, tới năm 2008 này cũng không thể hoàn thành được dự án đó bởi còn có quá nhiều trở ngại mà khoa học chưa thể khắc phục được để có thể cho ra đời một thấu kính lớn đến vậy và cũng chưa có loại tên lửa đẩy nào cõng được tới 1 triệu tấn lên quỹ đạo.

10. Kế hoạch Habakkuk

Đây là sản phẩm của người Anh, ra đời từ thời Thủ tướng Winston Churchill. Theo đó, họ sẽ nghiên cứu chế tạo một chiếc tàu sân bay vĩnh viễn không bao giờ bị đánh đắm, dài hơn 610 m, cao 61 m (chỉ tính từ đáy tới mặt boong), mặt cắt ngang khoảng 121 m, lượng giãn nước lên tới 2 triệu tấn (lớn gấp 20 lần so với tàu sân bay lớp Nimitz hiện nay). Điều đặc biệt là chiếc tàu sân bay này được làm từ băng.





http://tintucimg.vnanet.vn/2012/09/11/11/23/10.jpg




Tuy nhiên, thực nghiệm cho thấy, băng không thể hoàn toàn trở thành nguyên liệu khả thi để chế tạo tàu sân bay. Các nhà khoa học Anh liền để mắt tới một loại nguyên liệu đặc biệt Pykrete (thực chất là hỗn hợp giữa băng và bột gỗ) và họ nghĩ Kế hoạch Habakkuk có thể thực hiện được rồi. 8.000 nhân công lao động cật lực trong 8 tháng, tiêu tốn hết 70 triệu USD, nhưng cuối cùng chỉ cần 3 ngày hè, chiếc tàu mẫu thử nghiệm ra đời trên cơ sở ý tưởng điên rồ đó đã tan thành nước. Kế hoạch Habakkuk phá sản.

Minh Thành (Theo báo nước ngoài)

trucngon
02-10-2012, 09:09 AM
Ngư lôi chống ngầm MK-54 của Mỹ

ANTĐ - Ngư lôi MK-54 là vũ khí chống ngầm chủ yếu trên máy bay trinh sát chống ngầm P-8A của hải quân Mỹ, là một loại ngư lôi chống ngầm hạng nhẹ phóng từ máy bay, được áp dụng các thành tựu công nghệ tiên tiến nhất trên thế giới hiện nay.
Chiến tranh lạnh kết thúc đã bộc lộ những thay đổi căn bản trong môi trường tác chiến chống ngầm. Mối đe dọa chủ yếu hiện nay đến từ những tàu ngầm chạy cực êm, hoạt động trong vùng nước nông, gần bờ. Đây là xu hướng chung trong phát triển ngư lôi chống ngầm hiện nay. MK-54 là sự tích hợp hoàn hảo những ưu điểm của các loại ngư lôi cũ và các công nghệ thương mại. Phần đầu của nó chính là đầu ngư lôi MK-50, bộ chiến đấu và phần thân sau là của ngư lôi MK-46, van điều khiển biến tốc của ngư lôi MK-48ADCAP, linh kiện, thiết bị điện tử là các sản phẩm dân dụng công nghệ cao và phần mềm lập trình ngôn ngữ Ada là của ngư lôi MK-50.
http://www.anninhthudo.vn/Uploaded/phamthuha/2012_10_02/nguloi1%20%281%29.jpg


Máy bay trinh sát chống ngầm P-8A phóng ngư lôi MK-54

Phương án này không chỉ tạo nên một loại ngư lôi giá rẻ mà còn rút ngắn thời gian đưa vào sử dụng. Ước tính chi phí nghiên cứu, chế tạo và thử nghiệm ngư lôi này chỉ tốn khoảng 100 triệu USD, bằng 1/10 chi phí sản xuất một loại ngư lôi hoàn toàn mới, thời gian nghiên cứu, chế tạo cũng được rút ngắn (1995-2003) chưa bằng một nửa thời gian chế tạo loại ngư lôi thê hệ cũ là MK-50. Ngư lôi MK-54 sử dụng trên P-8A có chiều dài 2,88m (sử dụng trên trực thăng là 2,79m, trên hạm là 2,71m); đường kính đạn 324mm; trọng lượng 292kg (trực thăng là 285kg, trên hạm là 275kg, loại huấn luyện trên hạm là 255,8 kg); tốc độ 43 hải lý/h (trực thăng là 36 hải lý/h, trên hạm là 28 hải lý/h); tầm bay 15km; cự li tự động tìm kiếm mục tiêu âm thanh là gần 1km.
http://www.anninhthudo.vn/Uploaded/phamthuha/2012_10_02/nguloi1%20%282%29.jpg


Cận cảnh phiên bản phóng từ máy bay của ngư lôi chống ngầm MK-54



Động cơ của MK-54 là sự kết hợp những ưu điểm trong công nghệ điều khiển phần cứng động cơ tiên tiến nhất của cả 3 loại ngư lôi MK-50, MK-48 ADCAP và MK-46 làm cho nó có khả năng biến tốc rất cao. MK-54 sử dụng bộ chiến đấu của MK-46, vỏ của nó làm bằng hợp kim nhôm, bên trong là 44,6kg thuốc nổ PBXN-103, thiết bị dẫn nổ, dây điện, cuộn cảm, bộ phận từ tính và bộ phận thủy lực. Tính tin cậy của bộ chiến đấu này lên tới 99%, trong suốt 27 năm sử dụng trên tàu chiến, máy bay và trực thăng chống ngầm của hải quân Mỹ chưa hề phát sinh một sự cố mất an toàn nào. Nguyễn Ngọc
Theo Jane's Defence Weekly

dksaigon
05-10-2012, 11:08 PM
Mỹ sẽ mang đạn pháo thông minh đến Hàn Quốc (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20121005/my-se-mang-dan-phao-thong-minh-den-han-quoc.aspx)(TNO) Báo Chosun Ilbo ngày 5.10 đưa tin, lực lượng Mỹ ở Hàn Quốc dự định đưa vào sử dụng những quả đạn pháo điều khiển chính xác, có thể phá hủy các khẩu đội pháo tầm xa của CHDCND Triều Tiên gần khu vực phi quân sự. Quân đội Hàn Quốc từng xem xét việc mua những quả đạn pháo XM982 Excalibur sau khi Triều Tiên nã pháo vào đảo tiền tiêu Yeongpyeong vào tháng 11.2010, nhưng đã hoãn ra quyết định do giá cao.
Tờ báo dẫn một nguồn tin quân sự cho biết, Sư đoàn bộ binh số 2 của Mỹ đã bắn thử loạt Excalibur tại bãi thử Anheung của Cơ quan Phát triển Quốc phòng Hàn Quốc hồi cuối tháng 5.
Mỹ cũng sẽ triển khai loại pháo này cùng với các tên lửa phòng thủ Patriot PAC-3 và tên lửa đất đối đất ATACMS vào cuối năm nay, nguồn tin quân sự cho Chosun Ilbo biết.



http://www.thanhnien.com.vn/Pictures201210/MinhNguyet/Thang10/HanQUoc2.jpg
Pháo thông minh XM982 Excalibur - Ảnh: Global Security


Pháo Excalibur là loại pháo thông minh được điều khiển bằng hệ thống định vị toàn cầu (GPS) đầu tiên trên thế giới.
Do tấn công các mục tiêu theo chiều gần như thẳng đứng, pháo Excalibur có thể nhắm vào các khẩu đội pháo tầm xa của Triều Tiên được bố trí phía sau các dãy núi, vốn khó bị tấn công bởi pháo tự hành K-9 hoặc các hệ thống tên lửa phóng loạt.
Các loạt pháo Excalibur đã chứng tỏ hiệu quả tại Iraq và Afghanistan. Mỗi quả đạn pháo có giá 50 - 100 triệu won (khoảng 45.000 - 90.000 USD).

90.000 $ gần 2 tỷ VNĐ! hic Mỹ có bán VN chắc cũng hổng có tiền mua?! :-h

trucngon
15-10-2012, 02:51 PM
Súng tiểu liên MP7

Súng tiểu liên cực ngắn MP là vũ khí chủ lực của các lực lượng đặc nhiệm, lực lượng giữ gìn an ninh và chống khủng bố trong các điều kiện phức tạp. Trên thiết kế MP7 đã trở thành vũ khí hiện đại trong thế kỷ 21.
Heckler & Koch MP7



http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Large/hk-mp7-01.jpg



Vũ khí thay thế súng tiểu liên cực ngắn nổi tiếng HK MP5 đã xuất hiện. Đó là súng tiểu liên cực ngắn MP 7. Được chế tạo và sản xuất bởi hãng Heckler and Koch, hãng sản xuất súng tự động nổi tiếng của Đức. Kiểu súng này được sử dụng trong các chiến dịch chống khủng bố. Ở Anh, Bộ Nội vụ là lực lượng đầu tiên muốn có loại vũ khí này. Lực l ượng cảnh sát Anh rất quan tâm đến việc trang bị loại vũ khí này cho các lực lượng. Trong qu á trinh thử nghiệm, súng MP 7 đạt hiểu quả đến mức thuận lợi cho tất cả các lực lượng cảnh sát. (MoD Police). T ư ơng tự như các vũ khí ccủa cảnh sat, súng của họ phải có khả năng bắn phát 1. băng đạn súng có thể nạp 20 viên đạn, hoặc băng đạn có 40 viên. Súng có thể bắn được bằng 1 tay hoặc hai tay. Báng súng có thể đóng vào hoặc kéo ra. Một yếu tố tiến bộ hơn nữa là sung hầu như không giật. Với tốc độ bắn 900 phát / phút. Đây là 1 kiểu vũ khí đa năng và mạnh mẽ



http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Large/hk-mp7-06-mp5.jpg


MP5K and MP7

Súng là kiểu vũ khí trang bị cá nhân và tại thời điểm này, súng được trang bị cho các lực lượng.

http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Large/hk-mp7-09.jpg



German Army, Norwegian Army, UK MOD Police, Irish Garda Siochana, Malaysian Police Special Force and South Korean Police.

http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Large/hk-mp7-05.jpg



Súng nặng:


1.8 kg (3.96 lb) không đạn
1.9 kg (4.2 lb) với băng đạn 20 viên
2.0 kg (4.4 lb) với băng đạn 40 viên


Chiều dài:


340 mm (13.4 in), đóng băng
541 mm (21.2 in), Kéo băng


Chiều dài nòng súng: 180 mm (7.1 in)

Kiểu đạn: 4.6×30 mm

Hoạt động: Trích khí, khoá nòng xoay

Tầm bắn hiệu quả: 200 m.







http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Large/hk-mp7-11.jpg


Súng HK MP 7 Tự vệ cá nhân ( PDW) là thành viên của lớp vũ khí vừa và nhỏ mới có tên là Súng tự vệ cá nhân, là loại vũ khí đặc biệt phát triển sau Chiến tranh thế giới lầ thứ 2. Loại súng PDW dự định phát triển dành cho các binh sỹ thê đội 2, kíp lái xe hoặc các nhân viên quân sự trong điều kiện thông thường không sử dụng súng trường tự động. Trước đây, nhưng quân nhân thường sử dụng súng ngắn hoặc súng tiểu liên, nhưng sự phát triển của áp giáp đã làm các loại súng này kém hiệu quả. Kiểu súng đầu tiên được coi là PDW là súng FN P90, đây là kiểu súng hãm lùi, đạn sơ tốc cao, có khả năng xuyên thấu các áo giáp chống đạn và mũ sắt quân sự trong khoảng cách 100m. Ngoài ra, súng lại nhỏ hơn và bắn nhanh hơn các loại súng trường tự động. Loại HK MP 7, mẫu sáng tạo được biết như là mẫu HK tự vệ cá nhân, được tiếp nhận như vũ khí của lớp súng tự vệ, tương tự như FN P90.



http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Large/hk-mp7-08.jpg


Súng tiểu liên HK MP 7 được biết đến vào năm 2000, kết thúc dây chuyền sản xuất vào năm 2001 và đầu năm 2007 súng được tiếp nhận trang bị cho quân đội Đức, sau đó là các lực lượng cảnh sát đặc biệt, như là lực lượng KSK, sau đó súng được xuất khẩu. Lực lượng cảnh vệ Anh sử dụng cho quân nhân kiểu HK MP 7A1 từ năm 2005, lực lượng đặc nhiệm Hàn Quốc cũng được trang bị súng MP7A1

http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Large/hk-mp7-10.jpg



Súng tiểu liên HK MP7 là vũ khí tự vệ cá nhân nhỏ gọn, băng đạn được lắp ở tay cầm của súng, tay cầm có thể gập lại được và rãnh để lắp kính ngắm. Hoạt động của súng tương tự như các loại súng cớ nhỏ khác, sử dụng trích khí ga và khoá nòng xoay, tương tự như kiểu súng HK G36, súng có chế độ bán tự động và tự động, đạn sơ tốc đầu đạn cao kiêu 4,6 x 36 mm. Loại đạn này sử dụng cho súng MP7 và các loại súng khác kiểu HK như súng ngắn HK UCP/P46



http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Large/hk-mp7-02.jpg


Các bộ phận chủ yếu của súng MP 6 được chế tạo từ nhựa tổng hợp và thép, phía trên của súng có ray để lắp kính ngắm. Phía cạnh của súng có thể lắp thiết bị chỉ thị mục tiêu bắn nhanh laser, hoặc thiết bị hồng ngoại cho kính ngắm hồng ngoại bắn đêm. Ray lắp kính ngắm cho phép lắp kính từ đầu súng đến cuối. Súng có thể bắn 1 tay hay 2 tay, Súng cho phép lắp được các thiết bị ngắm quang học tầm xa, Do có cấu tao đặc biệt, súng cho phép lắp được các nòng súng có cỡ nòng dài hơn, hoặc ngắn trong các cuộc chiến đấu giới hạn hẹp.



http://www.quocphonganninh.edu.vn/Pictures/Gallery/Large/hk-mp7-03.jpg


Đạn cơ 4,6 x 30mm là loại đạn bằng thép bọc đồng. Đầu đạn năng 1,6gram và có sơ tốc Vo là 725m/s, có thể xuyên qua áp chống đạn bằng ti tan có độ dày 1,6mm 20 lớp ở khoảng cách 200m. Ngoài ra, súng còn sử dụng 1 số loại đạn khác như đạn vạch đường, đạn ria…. Loại đạn này được sản xuất bởi hệ thống nhà máy tại Anh UK by BAE Systems / Radway Green
Nguồn: Discovery

trucngon
16-10-2012, 08:54 AM
“Kẻ hủy diệt” - Xe thiết giáp yểm hộ và bảo vệ xe tăng

9/18/2012 6:15:00 PM Sự xuất hiện của "kẻ hủy diệt" có thể được so sánh với sự xuất hiện của súng chống tăng RPG-7, tên lửa phòng không vác vai Stinger và máy bay ứng dụng công nghệ tàng hình Steath, BMPT sẽ làm thay đổi các tư duy chiến thuật trên chiến trường trong chiến tranh tương lai gần.
Sergey Smirnov

Với uy lực mạnh mẽ và khả năng bảo vệ cao, trong chiến tranh ngày nay, xe tăng trên chiến trường vẫn hoàn toàn mất khả năng tự vệ trước những vũ khí chống tăng của các lực lượng săn tăng . Kể cả vỏ thép dầy nhiều lớp, kể cả lớp giáp phản ứng nổ chủ động cũng không có khả năng bảo vệ xe và kíp xe trước đạn phóng lựu chống tăng hoặc tổ hợp tên lửa chống tăng cơ động. Chỉ cần nhớ lại những tổn thất mà lực lượng xe tăng Liên bang phải chịu trong cuộc tấn công vào Grozny đêm 1 tháng 1 năm 1995. Các chuyên gia quân sự khẳng định, nếu tăng, thiết giáp tiến vào thủ phủ của Chechnya được chi viện và yểm trợ bởi xe hỏa lực đi cùng BMPT (có tên gọi không chính thức là Terminator – kẻ hủy diệt) thì sự tổn thất về tăng, thiết giáp đã không quá nặng nề như vậy.


http://www.quocphonganninh.edu.vn/Portals/0/Pictures/Gallery/congnghequansu/bmpt0.jpg
Xe yểm trợ và chi viện hỏa lực Terminator

Trên chiến trường của Chechnya, các xe tăng hiện đại T-80, T-90 phải chiến đấu trong vòng vây lửa của những chiến binh hồi giáo được trang bị súng phóng lựu chống tăng RPG-7 và bị xạ kích từ nhiều hướng khác nhau trong khu dân cư, dù đã được bảo vệ bằng tất cả các trang thiết bị hiện đại nhất, xe tăng vẫn bị bắn cháy, bắn hỏng bởi hàng loạt đạn chống tăng xạ kích trong tầm gần, có xe tăng đã phải chịu tới 18 quả đạn chống tăng trước khí bị bắn hỏng hoàn toàn. Trên các chiến trường khác trong vùng Trung Đông, các xe tăng hiện đại của khối quân sự NATO và Ixrael cũng chịu các tình huống tương tự khi tác chiến trong địa hình khu dân cư và thành phố.
Tư duy chiến thuật thể hiện ở một điều quan trọng: xe tăng trên chiến trường cần được chi viện và yểm trợ hỏa lực, đặc biệt khi tiến hành chiến đấu trong điều kiện phức tạp (khu dân cư, rừng nhiệt đới, địa hình đồi núi, đồng ruộng và đầm lầy), đó cũng là điều kiện tác chiến hiện này của chiến trường. Các chuyên gia quân sự nghiên cứu thực tế chiến đấu bằng thực nghiệm và tổng kết kinh nghiệm đã chỉ ra rằng, một trong những trang thiết bị có khả năng tiêu diệt cao nhất lực lượng săn tăng đối phương và các mục tiêu có vỏ giáp hạng nhẹ là tổ hợp pháo phòng không tự hành "Shilka".
Hiệu quả tác chiến của Tổ hợp hỏa lực phòng không tốc độ cao Shilka được các cán bộ và chiến sĩ quân đội Xô viết đánh giá rất cao trong chiến trường Afganixtan. Trong điều kiện chiến trường, các chuyên viên kỹ thuật đã đưa ra giải pháp “Afganixtan” nâng cấp Shilka. Từ xe Shilka tháo toàn bộ hệ thống radar, từ đó tăng cường được cơ số đạn từ 2000 lên đến 4000 viên, đồng thời lắp đặt thêm hệ thống nhìn đêm. Các đoàn congvoa quân sự, được Shilka hộ tống và yểm trợ hỏa lực, thường ít khi bị tấn công không chỉ trong đường núi, mà ngay cả trong khu vực dân cư. Shilka là mối đe dọa nguy hiểm cho các chiến binh Hồi giáo, ẩn nấp sau những bức tường trình bằng đất. Đầu nổ của đạn phát nổ khi chạm vào tường đất, phá tung tường và tiêu diệt luôn cả chiến binh. Trên chiến trường Chechnya, Shilka cũng được ứng dụng tương tự - với hỏa lực tự động cực mạnh quét sạch các khu nhà bị lực lượng ly khai chiếm đóng, đặc biệt là tầng trệt và các tầng thấp, nơi các phần tử ly khai có thể khai hỏa súng phóng lựu chống tăng. Nhưng tổ hợp pháo phòng không tự hành Shilka cũng có điểm yếu cơ bản, đó là vỏ giáp bảo vệ quá mỏng trước hỏa lực của đối phương, các loại đạn đại liên hạng nặng, đạn xuyên giáp đều có thể xuyên thủng giáp của Shilka, đo đó, ý tưởng sử dụng Shilka là xe hỏa lực đi cùng với tăng đã tan thành mây khói.

Trên những đỉnh cao chỉ có …tăng.
Yêu cầu quan trọng được đặt ra với quan điểm của một xe thiết giáp mới – đó là vũ khí có hỏa lực rất mạnh đi kèm với góc tà dương lớn của pháo tự động, giáp bảo vệ thân xe phải chống được các loại vũ khí săn tăng của bộ binh trong các trận đánh gần tương tự như xe tăng chủ lực. Xe thiết giáp kiểu mới này phải tham chiến được trong đội hình các đơn vị tăng, thiết giáp binh chủng hợp thành với mục đích tiêu diệt mọi vũ khí, phương tiện gây nguy hiểm cho xe tăng. Dự án thiết kế, chế tạo xe hỏa lực đi cùng xe tăng được bắt đầu vào giữa những năm 1980-x trong trung tâm thiết kế của nhà máy chế tạo máy kéo Chelyabinsk (ChTZ). Trung tâm đã thiết kế được một số phương án xe thiết giáp hỏa lực đi cùng, được mang tên là BMPT hoặc là tăng - núi.
Phương án thứ nhất là thân xe và tháp pháo của xe tăng T-72, được lắp hai pháo tự động 30mm 2A72 và tên lửa không điều khiển – sáu ống phóng cho mỗi bên sườn tháp pháo.

Hai phương án khác là lắp đặt hệ thống hỏa lực trên thân xe và hệ thống chuyển động đã được nâng cấp với sự thay đổi góc của mũi thân xe. Theo kinh nghiệm chế tạo tăng, thiết giáp đã quyết định thiết kế sàn thân xe là những khoang bọc thép kín, trong đó có hệ thống súng phóng lựu được ổn định và điều khiển từ xa cỡ nòng 40 mm với dây băng cấp đạn và hệ thống nạp đạn tự động. Trong các khoang kín đó bố trí các thùng dầu, đồng thời là những trang thiết bị phụ trợ như hệ thống quạt thông gió, các bình điện ắc quy. Tất cả nhưng bố trí đó làm tăng khả năng bảo vệ thiết giáp từ phía sườn xe.


http://www.quocphonganninh.edu.vn/Portals/0/Pictures/Gallery/congnghequansu/bmpt03.jpg
http://www.quocphonganninh.edu.vn/Portals/0/Pictures/Gallery/congnghequansu/bmpt04.jpg



Hai mẫu xe BMPT được chế tạo bởi nhà máy chế tạo máy kéo Chelyabinsk (ChTZ)

Vũ khí cho các xe dự án là 2 pháo 30mm tự động 2A72, hai súng máy song song 7,62 mm khả năng ngắm bắn mục tiêu không phụ thuộc. Ngoài ra còn có tổ hợp tên lửa chống tăng. Phía sau tháp pháo được bố trí hai khẩu súng đại liên 12,7mm HSVT. Trên xe thứ hai lắp module vũ khí của BMP-3, bảo gồm cả pháo 100 mm và 30 mm gắn vào cùng một hệ thống điều khiển và súng máy song song 7,62 mm PKT. Nhưng rất tiếc, sau các xe thiết giáp BMPT chế tạo thử, quá trình nghiên cứu chế tạo bị dừng lại. Cùng với việc dừng thiết kế, nhà máy CheTZ khi ngừng đã dừng cả quá trình nghiên cứu dự án BMPT.
Thời điểm của thiết giáp anh hùng.
Sự quan tâm đặc biệt của các nhà quân sự đối với BMPT ở nước Nga bắt đầu từ chiến sự trên lãnh thổ nước cộng hòa Chechnya. Sự phát triển tiếp theo của xe thiết giáp được tiếp tục tại Trung tâm thử nghiệm của Tập đoàn nhà máy chế tạo máy Uran. (UКBТМ).
Lần đầu tiên, hệ thống mô phỏng chuyển động của BMPT được giới thiệu tại cuộc triển lãm truyền thống vũ khí trang bị tại Nizhny Tagil mùa hè năm 2000. Trên một tháp pháo có chiều cao thấp, xe thiết giáp mới được lắp hai pháo tự động 30 mm 2A42, gắn song song với súng máy 7,62mm và 4 ống phóng tên lửa chống tăng "Cornet". Trên nắp của trưởng xe được gắn súng máy 7,62 mm với hệ thống điều khiển bắn từ xa gián tiếp. Hai khẩu súng phóng lựu 30mm AG-17 điều khiển bắn tầm xa gián tiếp được bố trí tương tự như trong xe thiết giáp mẫu đã giới thiệu Chelyabinsk, trong các khoang giáp thép kín ở mũi xe. Kíp xe bao gồm có trưởng xe, pháo thủ, hai xạ thủ súng máy bên sườn xe và lái xe – kỹ thuật.
Vào năm 2002, các chuyên gia từ Tập đoàn chế tạo xe máy Uran và tập đoàn chế tạo máy Nizhnetagil đã giới thiệu mẫu xe cuối cùng đã được sử dụng đến hiện này BMPT. Không chờ đợi cho đến khi các cơ quan chức năng đặt tên, các nhà phát triển vũ khí đã đặt tên cho xe là “Terminator” thể hiện đúng sức mạnh hỏa lực và vị thế của xe thiết giáp trên chiến trường.


http://www.quocphonganninh.edu.vn/Portals/0/Pictures/Gallery/congnghequansu/bmpt6.jpg
Mẫu xe cuối cùng của nhà máy chế tạo toa xe Uran
BMPT có được hỏa lực rất mạnh đồng thời có được khả năng bảo vệ rất cao, theo một số thông số kỹ chiến thuật còn cao hơn cả xe tăng, như những xe đồng nhiệm, BMPT có nhiệm vụ hàng đầu là tiêu diệt các mục tiêu là mối đe dọa cho xe tăng, các mục tiêu đó có thể là các tổ săn tăng được trang bị súng phóng lựu chống tăng cá nhân, các tổ hợp tên lửa chống tăng có điều khiển. Ngoài những nhiệm vụ chủ yếu nói trên, BMPT còn có khả năng chiến đấu với các mục tiêu là xe tăng, xe thiết giáp, máy bay trực thăng chiến đấu và máy bay bay thấp, tiêu diện các mục tiêu là công sự vững chắc, nói chung, dải mục tiêu mà BMPT có thể tấn công và tiêu diệt rất rộng.

http://www.quocphonganninh.edu.vn/Portals/0/Pictures/Gallery/congnghequansu/bmpt01.jpg
Tổ hợp vũ khí trên xe Terminator (mô phỏng 3D)

Tổ hợp Terminator nếu so sánh với các mẫu xe trước có một số thay đổi. Trước hết, đó là pháo tự động tốc độ cao 2A42 (pháo được lắp trên xe BMP-2 và máy bay trực thăng ka-50 Cá mập đen) gắn song song với pháo tự động là súng trung liên 7,62mm PTRK, hai súng phóng lựu 30 mm AG-17D và tổ hợp tên lửa chống tăng có điều khiển PTRK “Atacka – T” có lắp 4 ống phóng tên lửa.
Vũ khí chủ lực của xe 2A42 được lắp trên một giá tháp pháo thấp, tháp pháo có giáp tổng hợp với góc nghiêng lớn với các tấm giáp phản ứng nổ chủ động. Như vậy, góc hướng của tổ hợp pháo tăng, súng 7,62mm, và tổ hợp tên lửa chống tăng là 360o, góc tầm của tổ hợp đạt +45o, đảm bảo xạ kích được những mục tiêu trên các tòa nhà cao tầng, trên các điểm cao dốc đứng và các cây cao, đồng thời có thể tấn công được các mục tiêu hàng không bay thấp.
Pháo tự động 30mm 2А42 có 3 chế độ bắn: phát một, bắn tốc độ trung bình 300 phát/ phút và bắn tốc độ cao 800 phát/ phút. Cơ số đạn là 900 viên, nạp đạn cho súng bằng 2 dây băng, có thể lựa chọn từ dây băng số 1 hoặc số 2. Điều này cho phép pháo thủ có thể lựa chọn loại đạn nào cho từng trường hợp xạ kích các loại mục tiêu khác nhau. Đạn xuyên thép được sử dụng để tiêu diệt các mục tiêu bọc thép nhẹ và sinh lực đối phương, ẩn nấp sau các công sự hạng nhẹ (các bức tường xây). Đạn nổ mảnh hay nổ phá mảnh dùng để tiêu diệt các mục tiêu sinh lực địch, xe vận tải hoặc các mục tiêu khác như máy bay trực thăng, máy bay bay thấp. Tầm bắn của pháo tự động là 2000m cho các loại đạn xuyên giáp và 4000m cho các loại đạn nổ mảnh và đạn nổ phá mảnh. Nếu tính đến vùng sát thương mảnh của một viên đạn có bán kính là 7m thì với loạt bắn ngắn 5 viên đạn ( từ hai nòng súng là 10 viên đạn) có khả năng sát thương sinh lực địch trong bán kính 10m tính từ điểm ngắm. Hiệu quả tương đương như một viên đạn pháo 122mm nổ phá mảnh. Súng máy PKTM được sử dụng để tiêu diệt các mục tiêu sinh lực địch và các phương tiện cơ giới không bọc thép, cơ số đạn là 2000 viên, lắp đầy một dây băng. Do đó, súng không phải nạp đạn bổ sung và pháo thủ không mất thời gian cho thay dây băng đạn. Toàn bộ tổ hợp pháo tự động và súng máy 7,62 mm được nằm trên hệ thống ổn định tầm hướng, đảm bảo hiệu quả rất cao khi bắn trong hành tiến.


http://www.quocphonganninh.edu.vn/Portals/0/Pictures/Gallery/congnghequansu/bmptsodomodulebmpt.jpg


Mưa gió, bão tuyết không phải là trở ngại.
Để tác chiến với những mục tiêu thiết giáp, xe BMPT được trang bị tổ hợp tên lửa chống tăng Atacka -2 với tầm bắn hiệu quả lên đến 6 km. Tổ hợp có 4 ống phóng tên lửa, các tên lửa có thể mang đầu đạn nổ xuyên giáp tandem hiệu ứng nổ lõm hoặc nổ phá mảnh ( hoặc đầu đạn nhiệt áp). Đa dạng đầu đạn tên lửa đã cho BMPT khả năng tiêu diệt tất cả các mục tiêu như xe tăng, xe thiết giáp hạng nặng hiện đại ngày nay và trong tương lai gần, các công sự, hỏa điểm được xây dựng hoặc bố trí kiên cố, các máy bay trực thăng bay thấp và các mục tiêu khác. Tên lửa Atacka – 2 có vận tốc siêu âm và chỉ thị dẫn bắn bằng laser cho khả năng tiêu diệt mục tiêu rất cao, đối phương hoàn toàn không có cơ hội thoát hiểm hoặc sử dụng các trang bị ngăn chặn sau khi tên lửa được phóng. Đầu đạn tên lửa Atacka – 2 tandem có khả năng xuyên giáp sau khi phá hủy giáp chủ động là 800 mm, đầu đạn nhiệt áp khi phát nổ cho hiệu ứng nổ phá tương đương như đầu đạn nổ phá mảnh 152mm lựu pháo. Theo chuẩn cơ số tên lửa, trong 4 ống phóng có hai tên lửa mang đầu đạn xuyên giáp và hai đầu đạn nổ phá mảnh nhiệt áp. Nhưng phụ thuộc vào tính huống chiến trường và nhiệm vụ được giao, số lượng tên lửa với các loại đầu đạn có thể được thay đổi..
Trong tất cả các phương tiện tăng, thiết giáp, xe BMPT có khả năng phát hiện mục tiêu cao nhất. Điều đó đạt được nhờ ứng dụng hệ thống tự động điều khiển hỏa lực Ramka (SUO). Trong cơ cấu hệ thống bao gồm kính ngắm tổ hợp đa kênh của pháo thủ, được thiết kế bao gồm quang học, quang ảnh nhiệt, đo xa laser và kênh điều khiển tên lửa. Trường nhìn của kính ngắm được lắp trên giá ổn định tầm hướng. Kính cho phép phát hiện mục tiêu ban đêm, trong điều kiện hạn chế tầm nhìn của môi trường như tuyết rơi, sương mù, mưa, bụi và khói trên tầm quan sát là 3,5 km.

http://www.quocphonganninh.edu.vn/Portals/0/Pictures/Gallery/congnghequansu/bmptkinhngam.jpg

Trưởng xe sử dụng thiết bị quan sát- kính ngắm toàn cảnh, đa kênh bao gồm quang học, kính quan sát ánh sáng mờ và kênh đo xa laser. Kính ngắm tổ hợp của trưởng xe cũng được ổn định tầm hướng, kính cho phép trưởng xe có thể quan sát và trinh sát mục tiêu với góc hướng là 360o. Trong trường hợp cần thiết, trưởng xe có thể lấy hình ảnh quan sát từ kính ngắm ảnh nhiệt của pháo thủ lên màn hình quan sát của mình. Ở chế độ song trùng, trưởng xe có thể khai hỏa tiêu diệt mục tiêu từ pháo tự động, súng máy và tổ hợp tên lửa có điều khiển gián tiếp. Để tăng cường hỏa lực tiêu diệt mục tiêu sinh lực địch, theo biên chế lắp đặt 2 súng phóng lựu AG-17D. Điều khiển hỏa lực từ pháo thủ, tiêu diệt các mục tiêu nguy hiểm cho xe tăng và các mục tiêu khác trong tầm bắn của vũ khí. Khả năng bắn cầu vồng của các súng phóng lựu cho phép tiêu diệt các mục tiêu ẩn nấp sau các cao độ của địa hình như tường chắn, các vị trí ẩn nấp tự nhiên hoặc nhân tạo. Tầm bắn của súng phóng lựu tự động đến 1,7 km. Cơ số đạn: 300 viên cho mỗi một súng phóng lựu. Hệ thống điều khiển hỏa lực bằng điện gián tiếp, theo phương thức tay cầm điều khiển joystick, tương tự như bộ phận điều khiển vũ khí của trưởng xe trên xe tăng T-90S. Để lấy đường ngắm cho súng phóng lựu, pháo thủ sử dụng kính ngắm đa kênh ngày đêm Agat-MP với ổn định tầm trên trường nhìn kính ngắm. Bộ phận ngắm ổn định trường nhìn của súng phóng lực tự động đảm bảo hiệu quả bắn của súng tại chỗ hoặc hành tiến.
Mục tiêu khó diệt
Khả năng bảo vệ cao của BMPT được đảm bảo bằng: thân xe là vỏ giáp xe tăng của xe T-90S và chiều cao của tháp pháp rất thấp. Tất cả các vũ khí trang bị đều được đưa ra ngoài thân xe và khoang chiến đấu. Theo so sánh với xe tăng T-90S, giáp bảo vệ được tăng cường bằng các lớp giáp thép bổ xung hoặc các thành phần giáp phản ứng nổ chủ động. Thành xe dọc theo chiều dài được bảo vệ bằng các lớp chắn giáp nổ chủ động hoặc các lưới thép chống đạn hiệu ứng nổ lõm, lớp vỏ giáp này bảo vệ thân xe và đuôi xe chống lại các loại súng phóng lựu cá nhân của bộ binh khi cận chiến và tên lửa chống tăng có điều khiển.

http://www.quocphonganninh.edu.vn/Portals/0/Pictures/Gallery/congnghequansu/bmptgiap.gif

Để giảm đến tối thiểu khả năng bị tổn thất của kíp lái và các bộ phận, các trang bị có mức quan trọng sống còn của xe thiết giáp BMPT trước các mảnh vụn giáp xe khi bị xuyên phá (trong trường hợp không may xảy ra) khoang điều khiển và khoang hỏa lực được bảo vệ bằng những vách ngăn bọc giáp kiểu kevlar. Đáy của xe thiết giáp cũng được tăng cường những cột chịu lực và gắn ghế ngồi của kíp lái vào các bộ phận gá móc trên trần thân xe nhằm tăng khả năng chịu đựng mìn chống tăng đáy xe Terminator. Đồng thời cũng đặt hệ thống phòng thủ từ trường, vô hiệu hóa hoặc kích hoạt mìn đầu nổ từ trường hoặc kích nổ âm thanh phát nổ sớm. Để vượt qua bãi mìn chống tăng kích nổ bằng đè nổ thông thường, mở đường đi qua bãi mìn, xe BMPT được sử dụng thiết bị kích nổ mìn bằng bánh xe trục lăn có lưỡi dao băm nền KMT-6M2 hoặc KMT-8, hoặc các lưỡi ben và bánh xe lăn đè nổ KMT-7.
Thực tế chiến trường hiện đại cho thấy số lượng trang bị, vũ khí chống tăng rất cao và càng ngày càng tăng, trên xe BMPT cũng như các xe tăng hiện đại khác, được lắp đặt thiết bị tạo khói mùi bằng đạn khói (SPZ), màn khói tạo ra có khả năng gây nhiễu cho tên lửa có đầu dẫn bán chủ động laser, hoạt động trên cơ sở phản xạ laser từ vật bị chiếu đến đầu tự dẫn (kiểu tên lửa Maverick, Helffire), các đầu đạn pháo sử dụng thiết bị tự dẫn ( kiểu Copperhead)sử dụng tín hiệu laser phát từ thiết bị đo khoản cách và chỉ thị mục tiêu với nguồn chiếu xạ laser là nguồn phát laser trên các kính ngắm và đo xa, đồng thời che dấu xe thiết giáp bằng màn khói azot. Xe có thể được lắp đặt hệ thống phát hiện chiếu xạ laser Droze hoặc hệ thống phòng thủ Arena. Cả hai hệ thống đều cho phép phát hiện nhanh xạ thủ bắn tên lửa chống tăng hoặc súng phóng lựu và tiêu diệt mục tiêu.
BMPT có khối lượng tương đối nặng, năng hơn xe T-90S khoảng nửa tấn (47 tấn) nhưng có khả năng cơ động rất cao. Xe được lắp động cơ diesel 4-x thì 12 xi lanh đa nhiên liệu, làm lạnh bằng chất lỏng V-92S có công suất 1000 sức ngựa. Động cơ V-92S đã được thử nghiệm và lắp đặt trên nhiều loại xe tăng khác nhau, khai thác sử dụng có độ tin cậy rất cao và tiết kiệm nhiên liệu. Mức độ tiêu hao dầu V-92S2 không lớn hơn 156g/sức ngựa. Trong tương lai dự kiến sẽ lắp động cơ V-99, công suất 1200 sức ngựa, đã trải qua thử nghiệm thành công.
***
Chiến tranh cua hơn 10 năm gần đây đã chứng minh rằng, các lực lượng vũ trang hiện đại cần được trang bị các xe tăng, xe thiết giáp hạng nặng, được mang giáp bảo vệ chắc chắn để yểm trợ hỏa lực, làm nhiệm vụ đột phá cùng với các lực lượng tấn công, các xe tăng, thiết giáp phải được trang bị vũ khí tự động có tốc độ bắn cao. Giai đoạn gần đây BMPT được nhận vào biên chế của quân đội Liên bang Nga, và hy vọng trong tương lai gần, lực lượng lục quân được trang bị đầy đủ xe BMPT. Các chuyên gia quân sự độc lập cho rằng, một xe BMPT khi tham gia chiến đấu tiến công có sự mạnh tương đương 2 trung đội BBCG, các chuyên gia của bộ quốc phòng thì đánh giá rằng, đưa BMPT vào biên chế của tiểu đoàn xe tăng sẽ làm khả năng chiến đấu lên đên 30%.
Các nhà lý luận quân sự xếp vai trò của Terminator rất cao trong các tư duy chiến thuật, trên thực tế hiện nay chỉ xếp xe Terminator như một thành phần hỏa khí đi cùng của một đơn vi tăng thiết giáp hoặc binh chủng hợp thành. Có thể dự kiến vai trò của Terminator trong chiến tranh hiện đại như sau, trên một chiến trường có địa hình rộng, mỗi xe BMPT sẽ tác chiến cùng với 2 xe tăng, trong địa bàn phức tạp hơn như khu dân cư, thành phố hoặc núi rừng nhiệt đới, 2 xe BMPT sẽ tác chiến cùng với một xe tăng.
Terminator làm thay đổi hoàn toàn góc nhìn chiến thuật của chiến tranh hiện đại trong cả tiến công và phòng ngự, trong tác chiến đối kháng giữa các lực lượng quân sự tương đương của chiến tranh đối xứng, hoặc tác chiến giữa một lực lượng quân sự mạnh với những lực lượng yếu hơn trong chiến tranh phi đối xứng (lực lượng quân sự mạnh, tiêu chuẩn với các lực lượng du kích trong chiến tranh nhân dân). Trên chiến trường, khi tổ chức chiến đấu tiến công, lực lượng đột phá tùy theo địa hình, lực lượng phòng ngự, vũ khí trang bị đối phương sẽ tổ chức mũi nhọn đột phá bao gồm xe tăng, xe BMPT, xe BMP chở bộ binh cơ giới hành tiến, đánh chiếm đầu cầu trong hỏa lực mạnh của pháo tăng, pháo tự động, tên lửa mang đầu đạn nhiệt áp dưới sự yểm trợ của trực thăng chiến đấu, hỏa lực của BMPT sẽ đảm bảo trong không gian bán cầu có chiều cao 1,5 km, bán kính R = 2 – 3 km không có các hỏa điểm của súng chống tăng cá nhân hoặc tổ hợp chống tăng, tiêu diệt các hỏa lực phòng ngự, mở hành lang qua cửa mở cho bộ binh đánh chiếm tuyến phòng ngự đối phương. Trong đội hình hành quân địa hình phức tạp của các lực lượng tiến công mạnh, các xe BMPT được bố trí xen kẽ với các xe bộ binh cơ giới và xe tăng, xe vận tải, pháo binh có nhiệm vụ bảo vệ một hành lang rộng đến 1,5 km chống tập kích, phục kích bí mật hoặc tấn công đường không. Trong chiến đấu phòng ngự, BMPT là hỏa điểm có uy lực rất mạnh, có khả năng tác chiến tầm xa đồng thời cũng có khả năng tiêu diệt các mục tiêu tiếp cận gần trận địa phòng ngự. Đặc biệt, BMPT được hình thành trong tác chiến địa bàn phức tạp, là hỏa lực tác chiến trong chiến tranh đường phố, dùng để tiêu diệt các nguy cơ xạ thủ súng phóng lựu chống tăng trong cận chiến trên các nóc nhà cao tầng hoặc ẩn nấp giữa các đống đổ nát của công trình xây dựng, bảo vệ xe BBCG và tăng thiết giáp trong tiến công đánh chiếm các khu dân cư và thành phố, thị trấn.
Khẳng định lý thuyết đó hay loại bỏ nó hoàn toàn phụ thuộc vào ứng dụng thực tế của chiến trường và thời gian. Nhưng tương lai, BMPT Terminator đã thay đổi hoàn toàn chiến thuật tác chiến trên chiến trường hiện đại, điều đó đã là thực tế.

[video] “Kẻ hủy diệt” xe thiết giáp yểm hộ và bảo vệ xe tăng 9/18/2012 6:15:00 PM Sự xuất hiện của "kẻ hủy diệt" có thể được so sánh với sự xuất hiện của súng chống tăng RPG-7, tên lửa phòng không vác vai Stinger và máy bay ứng dụng công nghệ tàng hình Steath, BMPT sẽ làm thay đổi các tư duy chiến thuật trên chiến trường trong chiến tranh tương lai gần. Sergey Smirnov Với uy lực mạnh mẽ và khả năng bảo vệ cao, trong chiến tranh ngày nay, xe tăng trên chiến trường vẫn hoàn toàn mất khả năng tự vệ trước những vũ khí chống tăng của các lực lượng săn tăng . Kể cả vỏ thép dầy nhiều lớp, kể cả lớp giáp phản ứng nổ chủ động cũng không có khả năng bảo vệ xe và kíp xe trước đạn phóng lựu chống tăng hoặc tổ hợp tên lửa chống tăng cơ động. Chỉ cần nhớ lại những tổn thất mà lực lượng xe tăng Liên bang phải chịu trong cuộc tấn công vào Grozny đêm 1 tháng 1 năm 1995. Các chuyên gia quân sự khẳng định, nếu tăng, thiết giáp tiến vào thủ phủ của Chechnya được chi viện và yểm trợ bởi xe hỏa lực đi cùng BMPT (có tên gọi không chính thức là Terminator – kẻ hủy diệt) thì sự tổn thất về tăng, thiết giáp đã không quá nặng nề như vậy.    Xe yểm trợ và chi viện hỏa lực Terminator  Trên chiến trường của Chechnya, các xe tăng hiện đại T-80, T-90 phải chiến đấu trong vòng vây lửa của những chiến binh hồi giáo được trang bị súng phóng lựu chống tăng RPG-7 và bị xạ kích từ nhiều hướng khác nhau trong khu dân cư, dù đã được bảo vệ bằng tất cả các trang thiết bị hiện đại nhất, xe tăng vẫn bị bắn cháy, bắn hỏng bởi hàng loạt đạn chống tăng xạ kích trong tầm gần, có xe tăng đã phải chịu tới 18 quả đạn chống tăng trước khí bị bắn hỏng hoàn toàn. Trên các chiến trường khác trong vùng Trung Đông, các xe tăng hiện đại của khối quân sự NATO và Ixrael cũng chịu các tình huống tương tự khi tác chiến trong địa hình khu dân cư và thành phố.  Tư duy chiến thuật thể hiện ở một điều quan trọng: xe tăng trên chiến trường cần được chi viện và yểm trợ hỏa lực, đặc biệt khi tiến hành chiến đấu trong điều kiện phức tạp (khu dân cư, rừng nhiệt đới, địa hình đồi núi, đồng ruộng và đầm lầy), đó cũng là điều kiện tác chiến hiện này của chiến trường. Các chuyên gia quân sự nghiên cứu thực tế chiến đấu bằng thực nghiệm và tổng kết kinh nghiệm đã chỉ ra rằng, một trong những trang thiết bị có khả năng tiêu diệt cao nhất lực lượng săn tăng đối phương và các mục tiêu có vỏ giáp hạng nhẹ là tổ hợp pháo phòng không tự hành "Shilka". Hiệu quả tác chiến của Tổ hợp hỏa lực phòng không tốc độ cao Shilka được các cán bộ và chiến sĩ quân đội Xô viết đánh giá rất cao trong chiến trường Afganixtan. Trong điều kiện chiến trường, các chuyên viên kỹ thuật đã đưa ra giải pháp “Afganixtan” nâng cấp Shilka. Từ xe Shilka tháo toàn bộ hệ thống radar, từ đó tăng cường được cơ số đạn từ 2000 lên đến 4000 viên, đồng thời lắp đặt thêm hệ thống nhìn đêm. Các đoàn congvoa quân sự, được Shilka hộ tống và yểm trợ hỏa lực, thường ít khi bị tấn công không chỉ trong đường núi, mà ngay cả trong khu vực dân cư. Shilka là mối đe dọa nguy hiểm cho các chiến binh Hồi giáo, ẩn nấp sau những bức tường trình bằng đất. Đầu nổ của đạn phát nổ khi chạm vào tường đất, phá tung tường và tiêu diệt luôn cả chiến binh. Trên chiến trường Chechnya, Shilka cũng được ứng dụng tương tự - với hỏa lực tự động cực mạnh quét sạch các khu nhà bị lực lượng ly khai chiếm đóng, đặc biệt là tầng trệt và các tầng thấp, nơi các phần tử ly khai có thể khai hỏa súng phóng lựu chống tăng. Nhưng tổ hợp pháo phòng không tự hành Shilka cũng có điểm yếu cơ bản, đó là vỏ giáp bảo vệ quá mỏng trước hỏa lực của đối phương, các loại đạn đại liên hạng nặng, đạn xuyên giáp đều có thể xuyên thủng giáp của Shilka, đo đó, ý tưởng sử dụng Shilka là xe hỏa lực đi cùng với tăng đã tan thành mây khói.    Trên những đỉnh cao chỉ có …tăng. Yêu cầu quan trọng được đặt ra với quan điểm của một xe thiết giáp mới – đó là vũ khí có hỏa lực rất mạnh đi kèm với góc tà dương lớn của pháo tự động, giáp bảo vệ thân xe phải chống được các loại vũ khí săn tăng của bộ binh trong các trận đánh gần tương tự như xe tăng chủ lực. Xe thiết giáp kiểu mới này phải tham chiến được trong đội hình các đơn vị tăng, thiết giáp binh chủng hợp thành với mục đích tiêu diệt mọi vũ khí, phương tiện gây nguy hiểm cho xe tăng. Dự án thiết kế, chế tạo xe hỏa lực đi cùng xe tăng được bắt đầu vào giữa những năm 1980-x trong trung tâm thiết kế của nhà máy chế tạo máy kéo Chelyabinsk (ChTZ). Trung tâm đã thiết kế được một số phương án xe thiết giáp hỏa lực đi cùng, được mang tên là BMPT hoặc là tăng - núi.  Phương án thứ nhất là thân xe và tháp pháo của xe tăng T-72, được lắp hai pháo tự động 30mm 2A72 và tên lửa không điều khiển – sáu ống phóng cho mỗi bên sườn tháp pháo. Hai phương án khác là lắp đặt hệ thống hỏa lực trên thân xe và hệ thống chuyển động đã được nâng cấp với sự thay đổi góc của mũi thân xe. Theo kinh nghiệm chế tạo tăng, thiết giáp đã quyết định thiết kế sàn thân xe là những khoang bọc thép kín, trong đó có hệ thống súng phóng lựu được ổn định và điều khiển từ xa cỡ nòng 40 mm với dây băng cấp đạn và hệ thống nạp đạn tự động. Trong các khoang kín đó bố trí các thùng dầu, đồng thời là những trang thiết bị phụ trợ như hệ thống quạt thông gió, các bình điện ắc quy. Tất cả nhưng bố trí đó làm tăng khả năng bảo vệ thiết giáp từ phía sườn xe.   Hai mẫu xe BMPT được chế tạo bởi nhà máy chế tạo máy kéo Chelyabinsk (ChTZ)   Vũ khí cho các xe dự án là 2 pháo 30mm tự động 2A72, hai súng máy song song 7,62 mm khả năng ngắm bắn mục tiêu không phụ thuộc. Ngoài ra còn có tổ hợp tên lửa chống tăng. Phía sau tháp pháo được bố trí hai khẩu súng đại liên 12,7mm HSVT. Trên xe thứ hai lắp module vũ khí của BMP-3, bảo gồm cả pháo 100 mm và 30 mm gắn vào cùng một hệ thống điều khiển và súng máy song song 7,62 mm PKT. Nhưng rất tiếc, sau các xe thiết giáp BMPT chế tạo thử, quá trình nghiên cứu chế tạo bị dừng lại. Cùng với   việc dừng thiết kế, nhà máy CheTZ khi ngừng đã dừng cả quá trình nghiên cứu dự án BMPT.  Thời điểm của thiết giáp anh hùng. Sự quan tâm đặc biệt của các nhà quân sự đối với BMPT ở nước Nga bắt đầu từ chiến sự trên lãnh thổ nước cộng hòa Chechnya. Sự phát triển tiếp theo của xe thiết giáp được tiếp tục tại Trung tâm thử nghiệm của Tập đoàn nhà máy chế tạo máy Uran. (UКBТМ). Lần đầu tiên, hệ thống mô phỏng chuyển động của BMPT được giới thiệu tại cuộc triển lãm truyền thống vũ khí trang bị tại Nizhny Tagil mùa hè năm 2000. Trên một tháp pháo có chiều cao thấp, xe thiết giáp mới được lắp hai pháo tự động 30 mm 2A42, gắn song song với súng máy 7,62mm và 4 ống phóng tên lửa chống tăng "Cornet". Trên nắp của trưởng xe được gắn súng máy 7,62 mm với hệ thống điều khiển bắn từ xa gián tiếp. Hai khẩu súng phóng lựu 30mm AG-17 điều khiển bắn tầm xa gián tiếp được bố trí tương tự như trong xe thiết giáp mẫu đã giới thiệu Chelyabinsk, trong các khoang giáp thép kín ở mũi xe. Kíp xe bao gồm có trưởng xe, pháo thủ, hai xạ thủ súng máy bên sườn xe và lái xe – kỹ thuật.  Vào năm 2002, các chuyên gia từ Tập đoàn chế tạo xe máy Uran và tập đoàn chế tạo máy Nizhnetagil đã giới thiệu mẫu xe cuối cùng đã được sử dụng đến hiện này BMPT. Không chờ đợi cho đến khi các cơ quan chức năng đặt tên, các nhà phát triển vũ khí đã đặt tên cho xe là “Terminator” thể hiện đúng sức mạnh hỏa lực và vị thế của xe thiết giáp trên chiến trường.  Mẫu xe cuối cùng của nhà máy chế tạo toa xe Uran  BMPT có được hỏa lực rất mạnh đồng thời có được khả năng bảo vệ rất cao, theo một số thông số kỹ chiến thuật còn cao hơn cả xe tăng, như những xe đồng nhiệm, BMPT có nhiệm vụ hàng đầu là tiêu diệt các mục tiêu là mối đe dọa cho xe tăng, các mục tiêu đó có thể là các tổ săn tăng được trang bị súng phóng lựu chống tăng cá nhân, các tổ hợp tên lửa chống tăng có điều khiển. Ngoài những nhiệm vụ chủ yếu nói trên, BMPT còn có khả năng chiến đấu với các mục tiêu là xe tăng, xe thiết giáp, máy bay trực thăng chiến đấu và máy bay bay thấp, tiêu diện các mục tiêu là công sự vững chắc, nói chung, dải mục tiêu mà BMPT có thể tấn công và tiêu diệt rất rộng. Tổ hợp vũ khí trên xe Terminator (mô phỏng 3D)   Tổ hợp Terminator nếu so sánh với các mẫu xe trước có một số thay đổi. Trước hết, đó là pháo tự động tốc độ cao 2A42 (pháo được lắp trên xe BMP-2 và máy bay trực thăng ka-50 Cá mập đen) gắn song song với pháo tự động là súng trung liên 7,62mm PTRK, hai súng phóng lựu 30 mm AG-17D và tổ hợp tên lửa chống tăng có điều khiển PTRK “Atacka – T” có lắp 4 ống phóng tên lửa. Vũ khí chủ lực của xe 2A42 được lắp trên một giá tháp pháo thấp, tháp pháo có giáp tổng hợp với góc nghiêng lớn với các tấm giáp phản ứng nổ chủ động. Như vậy, góc hướng của tổ hợp pháo tăng, súng 7,62mm, và tổ hợp tên lửa chống tăng là 360o, góc tầm của tổ hợp đạt +45o, đảm bảo xạ kích được những mục tiêu trên các tòa nhà cao tầng, trên các điểm cao dốc đứng và các cây cao, đồng thời có thể tấn công được các mục tiêu hàng không bay thấp. Pháo tự động 30mm 2А42 có 3 chế độ bắn: phát một, bắn tốc độ trung bình 300 phát/ phút và bắn tốc độ cao 800 phát/ phút. Cơ số đạn là 900 viên, nạp đạn cho súng bằng 2 dây băng, có thể lựa chọn từ dây băng số 1 hoặc số 2. Điều này cho phép pháo thủ có thể lựa chọn loại đạn nào cho từng trường hợp xạ kích các loại mục tiêu khác nhau. Đạn xuyên thép được sử dụng để tiêu diệt các mục tiêu bọc thép nhẹ và sinh lực đối phương, ẩn nấp sau các công sự hạng nhẹ (các bức tường xây). Đạn nổ mảnh hay nổ phá mảnh dùng để tiêu diệt các mục tiêu sinh lực địch, xe vận tải hoặc các mục tiêu khác như máy bay trực thăng, máy bay bay thấp. Tầm bắn của pháo tự động là 2000m cho các loại đạn xuyên giáp và 4000m cho các loại đạn nổ mảnh và đạn nổ phá mảnh. Nếu tính đến vùng sát thương mảnh của một viên đạn có bán kính là 7m thì với loạt bắn ngắn 5 viên đạn ( từ hai nòng súng là 10 viên đạn) có khả năng sát thương sinh lực địch trong bán kính 10m tính từ điểm ngắm. Hiệu quả tương đương như một viên đạn pháo 122mm nổ phá mảnh. Súng máy PKTM được sử dụng để tiêu diệt các mục tiêu sinh lực địch và các phương tiện cơ giới không bọc thép, cơ số đạn là 2000 viên, lắp đầy một dây băng. Do đó, súng không phải nạp đạn bổ sung và pháo thủ không mất thời gian cho thay dây băng đạn. Toàn bộ tổ hợp pháo tự động và súng máy 7,62 mm được nằm trên hệ thống ổn định tầm hướng, đảm bảo hiệu quả rất cao khi bắn trong hành tiến. Mưa gió, bão tuyết không phải là trở ngại. Để tác chiến với những mục tiêu thiết giáp, xe BMPT được trang bị tổ hợp tên lửa chống tăng Atacka -2 với tầm bắn hiệu quả lên đến 6 km. Tổ hợp có 4 ống phóng tên lửa, các tên lửa có thể mang đầu đạn nổ xuyên giáp tandem hiệu ứng nổ lõm hoặc nổ phá mảnh ( hoặc đầu đạn nhiệt áp). Đa dạng đầu đạn tên lửa đã cho BMPT khả năng tiêu diệt tất cả các mục tiêu như xe tăng, xe thiết giáp hạng nặng hiện đại ngày nay và trong tương lai gần, các công sự, hỏa điểm được xây dựng hoặc bố trí kiên cố, các máy bay trực thăng bay thấp và các mục tiêu khác. Tên lửa Atacka – 2 có vận tốc siêu âm và chỉ thị dẫn bắn bằng laser cho khả năng tiêu diệt mục tiêu rất cao, đối phương hoàn toàn không có cơ hội thoát hiểm hoặc sử dụng các trang bị ngăn chặn sau khi tên lửa được phóng. Đầu đạn tên lửa Atacka – 2 tandem có khả năng xuyên giáp sau khi phá hủy giáp chủ động là 800 mm, đầu đạn nhiệt áp khi phát nổ cho hiệu ứng nổ phá tương đương như đầu đạn nổ phá mảnh 152mm lựu pháo. Theo chuẩn cơ số tên lửa, trong 4 ống phóng có hai tên lửa mang đầu đạn xuyên giáp và hai đầu đạn nổ phá mảnh nhiệt áp. Nhưng phụ thuộc vào tính huống chiến trường và nhiệm vụ được giao, số lượng tên lửa với các loại đầu đạn có thể được thay đổi.. Trong tất cả các phương tiện tăng, thiết giáp, xe BMPT có khả năng phát hiện mục tiêu cao nhất. Điều đó đạt được nhờ ứng dụng hệ thống tự động điều khiển hỏa lực Ramka (SUO). Trong cơ cấu hệ thống bao gồm kính ngắm tổ hợp đa kênh của pháo thủ, được thiết kế bao gồm quang học, quang ảnh nhiệt, đo xa laser và kênh điều khiển tên lửa. Trường nhìn của kính ngắm được lắp trên giá ổn định tầm hướng. Kính cho phép phát hiện mục tiêu ban đêm, trong điều kiện hạn chế tầm nhìn của môi trường như tuyết rơi, sương mù, mưa, bụi và khói trên tầm quan sát là 3,5 km.   Trưởng xe sử dụng thiết bị quan sát- kính ngắm toàn cảnh, đa kênh bao gồm quang học, kính quan sát ánh sáng mờ và kênh đo xa laser. Kính ngắm tổ hợp của trưởng xe cũng được ổn định tầm hướng, kính cho phép trưởng xe có thể quan sát và trinh sát mục tiêu với góc hướng là 360o. Trong trường hợp cần thiết, trưởng xe có thể lấy hình ảnh quan sát từ kính ngắm ảnh nhiệt của pháo thủ lên màn hình quan sát của mình. Ở chế độ song trùng, trưởng xe có thể khai hỏa tiêu diệt mục tiêu từ pháo tự động, súng máy và tổ hợp tên lửa có điều khiển gián tiếp. Để tăng cường hỏa lực tiêu diệt mục tiêu sinh lực địch, theo biên chế  lắp đặt 2 súng phóng lựu AG-17D. Điều khiển hỏa lực từ pháo thủ, tiêu diệt các mục tiêu nguy hiểm cho xe tăng và các mục tiêu khác trong tầm bắn của vũ khí. Khả năng bắn cầu vồng của các súng phóng lựu cho phép tiêu diệt các mục tiêu ẩn nấp sau các cao độ của địa hình như tường chắn, các vị trí ẩn nấp tự nhiên hoặc nhân tạo. Tầm bắn của súng phóng lựu tự động đến 1,7 km. Cơ số đạn: 300 viên cho mỗi một súng phóng lựu. Hệ thống điều khiển hỏa lực bằng điện gián tiếp, theo phương thức tay cầm điều khiển joystick, tương tự như bộ phận điều khiển vũ khí của trưởng xe trên xe tăng T-90S. Để lấy đường ngắm cho súng phóng lựu, pháo thủ sử dụng kính ngắm đa kênh ngày đêm Agat-MP với ổn định tầm trên trường nhìn kính ngắm. Bộ phận ngắm ổn định trường nhìn của súng phóng lực tự động đảm bảo hiệu quả bắn của súng tại chỗ hoặc hành tiến. Mục tiêu khó diệt Khả năng bảo vệ cao của BMPT được đảm bảo bằng: thân xe là vỏ giáp xe tăng của xe T-90S và chiều cao của tháp pháp rất thấp. Tất cả các vũ khí trang bị đều được đưa ra ngoài thân xe và khoang chiến đấu. Theo so sánh với xe tăng T-90S, giáp bảo vệ được tăng cường bằng các lớp giáp thép bổ xung hoặc các thành phần giáp phản ứng nổ chủ động. Thành xe dọc theo chiều dài được bảo vệ bằng các lớp chắn giáp nổ chủ động hoặc các lưới thép chống đạn hiệu ứng nổ lõm, lớp vỏ giáp này bảo vệ thân xe và đuôi xe chống lại các loại súng phóng lựu cá nhân của bộ binh khi cận chiến và tên lửa chống tăng có điều khiển.  Để giảm đến tối thiểu khả năng bị tổn thất của kíp lái và các bộ phận, các trang bị có mức quan trọng sống còn của xe thiết giáp BMPT trước các mảnh vụn giáp xe khi bị xuyên phá (trong trường hợp không may xảy ra) khoang điều khiển và khoang hỏa lực được bảo vệ bằng những vách ngăn bọc giáp kiểu kevlar. Đáy của xe thiết giáp cũng được tăng cường những cột chịu lực và gắn ghế ngồi của kíp lái vào các bộ phận gá móc trên trần thân xe nhằm tăng khả năng chịu đựng mìn chống tăng đáy xe Terminator. Đồng thời cũng đặt hệ thống phòng thủ từ trường, vô hiệu hóa hoặc kích hoạt mìn đầu nổ từ trường hoặc kích nổ âm thanh phát nổ sớm. Để vượt qua bãi mìn chống tăng kích nổ bằng đè nổ thông thường, mở đường đi qua bãi mìn, xe BMPT được sử dụng thiết bị kích nổ mìn bằng bánh xe trục lăn có lưỡi dao băm nền KMT-6M2 hoặc KMT-8, hoặc các lưỡi ben và bánh xe lăn đè nổ KMT-7.   Thực tế chiến trường hiện đại cho thấy số lượng trang bị, vũ khí chống tăng rất cao và càng ngày càng tăng, trên xe BMPT cũng như các xe tăng hiện đại khác, được lắp đặt thiết bị tạo khói mùi bằng đạn khói (SPZ), màn khói tạo ra có khả năng gây nhiễu cho tên lửa có đầu dẫn bán chủ động laser, hoạt động trên cơ sở phản xạ laser từ vật bị chiếu đến đầu tự dẫn (kiểu tên lửa Maverick, Helffire), các đầu đạn pháo sử dụng thiết bị tự dẫn ( kiểu Copperhead)sử dụng tín hiệu laser phát từ thiết bị đo khoản cách và chỉ thị mục tiêu với nguồn chiếu xạ laser là nguồn phát laser trên các kính ngắm và đo xa, đồng thời che dấu xe thiết giáp bằng màn khói azot. Xe có thể được lắp đặt hệ thống phát hiện chiếu xạ laser Droze hoặc hệ thống phòng thủ Arena. Cả hai hệ thống đều cho phép phát hiện nhanh xạ thủ bắn tên lửa chống tăng hoặc súng phóng lựu và tiêu diệt mục tiêu. BMPT có khối lượng tương đối nặng, năng hơn xe T-90S khoảng nửa tấn (47 tấn) nhưng có khả năng cơ động rất cao. Xe được lắp động cơ diesel 4-x thì 12 xi lanh đa nhiên liệu, làm lạnh bằng chất lỏng V-92S có công suất 1000 sức ngựa. Động cơ V-92S đã được thử nghiệm và lắp đặt trên nhiều loại xe tăng khác nhau, khai thác sử dụng có độ tin cậy rất cao và tiết kiệm nhiên liệu. Mức độ tiêu hao dầu V-92S2 không lớn hơn 156g/sức ngựa. Trong tương lai dự kiến sẽ lắp động cơ V-99, công suất 1200 sức ngựa, đã trải qua thử nghiệm thành công.  ***  Chiến tranh cua hơn 10 năm gần đây đã chứng minh rằng, các lực lượng vũ trang hiện đại cần được trang bị các xe tăng, xe thiết giáp hạng nặng, được mang giáp bảo vệ chắc chắn để yểm trợ hỏa lực, làm nhiệm vụ đột phá cùng với các lực lượng tấn công, các xe tăng, thiết giáp phải được trang bị vũ khí tự động có tốc độ bắn cao. Giai đoạn gần đây BMPT được nhận vào biên chế của quân đội Liên bang Nga, và hy vọng trong tương lai gần, lực lượng lục quân được trang bị đầy đủ xe BMPT. Các chuyên gia quân sự độc lập cho rằng, một xe BMPT khi tham gia chiến đấu tiến công có sự mạnh tương đương 2 trung đội BBCG, các chuyên gia của bộ quốc phòng thì đánh giá rằng, đưa BMPT vào biên chế của tiểu đoàn xe tăng sẽ làm khả năng chiến đấu lên đên 30%. Các nhà lý luận quân sự xếp vai trò của Terminator rất cao trong các tư duy chiến thuật, trên thực tế hiện nay chỉ xếp xe Terminator như một thành phần hỏa khí đi cùng của một đơn vi tăng thiết giáp hoặc binh chủng hợp thành. Có thể dự kiến vai trò của Terminator trong chiến tranh hiện đại như sau, trên một chiến trường có địa hình rộng, mỗi xe BMPT sẽ tác chiến cùng với 2 xe tăng, trong địa bàn phức tạp hơn như khu dân cư, thành phố hoặc núi rừng nhiệt đới, 2 xe BMPT sẽ tác chiến cùng với một xe tăng.  Terminator làm thay đổi hoàn toàn góc nhìn chiến thuật của chiến tranh hiện đại trong cả tiến công và phòng ngự, trong tác chiến đối kháng giữa các lực lượng quân sự tương đương của chiến tranh đối xứng, hoặc tác chiến giữa một lực lượng quân sự mạnh với những lực lượng yếu hơn trong chiến tranh phi đối xứng (lực lượng quân sự mạnh, tiêu chuẩn với các lực lượng du kích trong chiến tranh nhân dân). Trên chiến trường, khi tổ chức chiến đấu tiến công, lực lượng đột phá tùy theo địa hình, lực lượng phòng ngự, vũ khí trang bị đối phương sẽ tổ chức mũi nhọn đột phá bao gồm xe tăng, xe BMPT, xe BMP chở bộ binh cơ giới hành tiến, đánh chiếm đầu cầu trong hỏa lực mạnh của pháo tăng, pháo tự động, tên lửa mang đầu đạn nhiệt áp dưới sự yểm trợ của trực thăng chiến đấu, hỏa lực của BMPT sẽ đảm bảo trong không gian bán cầu có chiều cao 1,5 km, bán kính R = 2 – 3 km không có các hỏa điểm của súng chống tăng cá nhân hoặc tổ hợp chống tăng, tiêu diệt các hỏa lực phòng ngự, mở hành lang qua cửa mở cho bộ binh đánh chiếm tuyến phòng ngự đối phương. Trong đội hình hành quân địa hình phức tạp của các lực lượng tiến công mạnh, các xe BMPT được bố trí xen kẽ với các xe bộ binh cơ giới và xe tăng, xe vận tải, pháo binh có nhiệm vụ bảo vệ một hành lang rộng đến 1,5 km chống tập kích, phục kích bí mật hoặc tấn công đường không. Trong chiến đấu phòng ngự, BMPT là hỏa điểm có uy lực rất mạnh, có khả năng tác chiến tầm xa đồng thời cũng có khả năng tiêu diệt các mục tiêu tiếp cận gần trận địa phòng ngự. Đặc biệt, BMPT được hình thành trong tác chiến địa bàn phức tạp, là hỏa lực tác chiến trong chiến tranh đường phố, dùng để tiêu diệt các nguy cơ xạ thủ súng phóng lựu chống tăng trong cận chiến trên các nóc nhà cao tầng hoặc ẩn nấp giữa các đống đổ nát của công trình xây dựng, bảo vệ xe BBCG và tăng thiết giáp trong tiến công đánh chiếm các khu dân cư và thành phố, thị trấn. Khẳng định lý thuyết đó hay loại bỏ nó hoàn toàn phụ thuộc vào ứng dụng thực tế của chiến trường và thời gian. Nhưng tương lai, BMPT Terminator đã thay đổi hoàn toàn chiến thuật tác chiến trên chiến trường hiện đại, điều đó đã là thực tế. Video xe BMPT    Tính năng kỹ chiến thuật  Khối lượng chiến đấu ,tấn    47  Tốc độ trên đường nhựa km/h    65  Dự trữ hành trình, km    550  Vũ khí trang bị  Pháo tự động    2 х 30 mm 2А42  Cơ số đạn theo biên chế    900  Súng máy song song    1 х 7,62 PKTM  Cơ số đạn theo biên chế    2000  Súng phóng lựu AG-17D    2 x 30mm 600 viên đạn (300 viên cho 1 khẩu)  Tên lửa chống tăng có điều khiển    4 "Аtacka-Т" 130 mm  Kính ngắm pháo thủ    Tổ hợp đa kênh: quang học, ảnh nhiệt, đo xa laser và laser chỉ thị mục tiêu dẫn bắn tên lửa   Kính ngắm trưởng xe    Hiển thị display kính ngắm pháo thủ - kênh TV kính ngắm ngày đêm ánh sáng yếu và laser đo xa  Kính ngắm súng phóng lựu    "Аgаt-МP" ngày / đêm  Định vị vệ tinh    Glonass  Động cơ, sức ngựa (kW)    Diesel đa nhiên liệu, V92S2, 1 000








Tính năng kỹ chiến thuật




Khối lượng chiến đấu ,tấn
47


Tốc độ trên đường nhựa km/h
65


Dự trữ hành trình, km
550




Vũ khí trang bị




Pháo tự động
2 х 30 mm 2А42


Cơ số đạn theo biên chế
900


Súng máy song song
1 х 7,62 PKTM


Cơ số đạn theo biên chế
2000


Súng phóng lựu AG-17D
2 x 30mm 600 viên đạn (300 viên cho 1 khẩu)


Tên lửa chống tăng có điều khiển
4 "Аtacka-Т" 130 mm


Kính ngắm pháo thủ
Tổ hợp đa kênh: quang học, ảnh nhiệt, đo xa laser và laser chỉ thị mục tiêu dẫn bắn tên lửa


Kính ngắm trưởng xe
Hiển thị display kính ngắm pháo thủ - kênh TV kính ngắm ngày đêm ánh sáng yếu và laser đo xa


Kính ngắm súng phóng lựu
"Аgаt-МP" ngày / đêm


Định vị vệ tinh
Glonass


Động cơ, sức ngựa (kW)
Diesel đa nhiên liệu, V92S2, 1 000 (736)




Biên dịch: Trịnh Thái Bằng. tech.edu

Nguồn: http://oficery.ru/security/4533 (http://oficery.ru/security/4533)

dongdoi_f2
22-11-2012, 08:54 PM
Nga 'dọa' NATO bằng ý định hồi sinh 'quỷ biển Caspian' (http://www.petrotimes.vn/news/vn/quoc-te/nga-doa-nato-bang-y-dinh-hoi-sinh-quy-bien-caspian.html)


Nga lại muốn dọa NATO bằng việc tái khởi động chương trình tàu đệm khí động EkranPlane. Thông tin này vừa được Đài Tiếng nói nước Nga tiết lộ. Thực chất, đây là các tàu đệm khí động khổng lồ, kết hợp ưu điểm của tàu thủy và máy bay.

Tốc độ cao, tên lửa diệt hạm mạnh
Vào những năm 1970, vệ tinh nhân tạo của Mỹ đã chụp được ảnh của chiếc tàu này đang nằm sâu trong lãnh thổ Liên Xô. Người Mỹ cho rằng, đây chỉ là một loại máy bay phản lực cỡ lớn đang trong thời gian chế tạo. Khi vệ tinh nhân tạo của Mỹ lại chụp ảnh được nó đang nằm trên mặt nước, thì họ rất ngỡ ngàng và bắt đầu phải thốt lên: “Ồ đây là cái gì vậy?”
Quá trình nghiên cứu và chế tạo các EkranPlane đã được bắt đầu từ năm 1957 dưới thời Liên bang Liên Xô do Văn phòng thiết kế Rostislav Alexeyev ở Nizhny Novgorod trên sông Volga đảm trách. Vào thời gian đó, phòng thiết kế này đã tập trung thiết kế và chế tạo các loại tàu cánh ngầm.


http://www.petrotimes.vn/stores/news_dataimages/chudiepquynh/112012/21/12/C147054_qp_hp_2011_bg_408.jpg

EkranPlane (tàu chạy trên đệm khí, hoặc tàu đệm khí) không phải là máy bay hay là tàu chiến, mà nó một loại kết hợp cả hai. Chiếc tàu lướt đi trên một lớp đệm không khí, lớp đệm này được sinh ra bởi vận tốc của lực chuyển động tịnh tiến của chính nó. Khi ngừng hoạt động, đậu trên mặt biển, nó giống như một con tàu biển.

“Con quỷ” này được giữ bí mật cho đến khi Liên Xô tan rã vào đầu những năm 1990, những thông tin về chiếc tàu bay mới dần hé mở.

Loại tàu bay này có thể dễ dàng đương đầu với hàng trăm chiếc tàu bay đang lượn trên đại dương, nó cũng có thể dễ dàng vượt qua được tầm kiểm soát của các loại radar khi nó tấn công vào một quốc gia nào đó, vì nó bay thấp hơn giải dò tìm của hệ thống radar.

Với chiều dài 74m, nó chỉ có thể bay cách bề mặt địa hình khoảng 5m. Được trang bị 8 cánh quạt khổng lồ với tốc độ tối đa có thể tới 450 km/h. Nó được trang bị 6 tên lửa diệt hạm siêu âm P-270 Moskit có thể mang theo đầu đạn hạt nhân.
http://www.petrotimes.vn/stores/news_dataimages/chudiepquynh/112012/21/12/C147054_qp_viet_nga_a_55_anh_nho_4.jpg

Chiếc tàu chạy trong hiệu ứng bề mặt là một chiếc tàu mang ký hiệu SM-1 có trọng lượng ba tấn. Chiếc tàu này rất khó điểu khiển, không ổn định và cần có một tốc độ cực lớn để cất cánh.

“Quỷ Biển Caspian” chính thức đầu tiên có trọng tải 540 tấn, và nó đã đi trước rất nhiều năm so với công nghệ phương Tây. Đến năm 1967, một chiếc đã đạt độ cao 20 m và tốc độ 297 hải lý/giờ, dù với thiết kế ban đầu chỉ cho phép bay với độ cao tối đa chỉ 3m.

Trong 30 năm dưới thời Liên Xô, 30 chiếc EkranPlane được chế tạo với định danh phân loại quốc tế là tàu biển. EkranPlane sử dụng hiệu ứng màn khí động để chuyển động sát trên mặt nước và trên bộ. Nhờ việc sử dụng hiệu ứng nói trên, EkranPlane có tốc độ cao hơn rất nhiều so với tàu đệm khí và tàu cánh ngầm (có thể đạt tới 450 km/giờ).
http://www.petrotimes.vn/stores/news_dataimages/chudiepquynh/112012/21/12/C147054_qp_hp_2011_bg_450.jpg


EkranPlane vận tải lớp Eaglet
Các dòng EkranPlane nổi tiếng được biết tới dưới thời Liên Xô chính là EkranPlane vận tải lớp Eaglet (5 chiếc), EkranPlane mang tên lửa tấn công lớp Lun (1 chiếc duy nhất được chế tạo và đã rời biên chế hạm đội Biển Đen từ năm 1990) và mẫu thử mang tên Quái vật biển Caspian (chìm năm 1980 do tai nạn).

Trong biên chế Hải quân Liên Xô, EkranPlane được sử dụng trong vai trò hỗ trợ đổ bộ, vận tải, săn ngầm và diệt hạm.
Hồi sinh giấc mộng lớn
Vào những năm 1980, một đội hình hoạt động trên Biển Caspian bao gồm ba tàu đệm khí động vận tải đổ bộ lớp Orlionok và một tàu đệm khí động lớp Lun, được trang bị 6 tên lửa chống tàu.

NATO gọi Lun là Quỷ biển Caspian. Tuy nhiên, sau sự sụp đổ của Liên Xô, các thiết bị bay vẫn tiếp tục nghiên cứu không còn cần thiết cho hải quân hay hàng không. Chương trình được đóng lại. Chiếc Orlionok duy nhất còn nguyên vẹn hiện đậu trên sông Moskva, khu vực Rechnoi vokzal, Lun cũng được đưa vào kho.




Hiện tại, Xí nghiệp nghiên cứu và sản xuất Radar MMS và Phòng Thiết kế trung tâm Alexeyev đề xuất dự kiến đến năm 2016 sẽ xây dựng các EkranPlane mới, có trọng tải từ 50 đến 600 tấn. Sản phẩm nhằm phục vụ các mục đích dân sự và quân sự.

Kế hoạch tương lai xa của hai đối tác sẽ là các phương tiện vận tải hàng hóa và khách có sức nâng 2-3.000 tấn. Trước đó, cựu Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov cũng từng công bố việc nối lại kế hoạch phát triển EkranPlane có trọng tải lớn cho hải quân Nga.

Các quan chức quân sự Nga đã tính đến việc đưa Ekranoplan vào phục vụ trở lại để tránh mất đi một loại phương tiện vô cùng cơ động trên địa hình biển mà NATO phải ghen tị.
Trong giai đoạn đầu tiên của kế hoạch nói trên, Nga sẽ nối lại quá trình phát triển và chế tạo các EkranPlane có trọng tải 50, 100 và 600 tấn. Từ sau năm 2020, là các EkranPlane có trọng tải từ 2.000 tới 3.000 tấn. Trong các EkranPlane mới có một mẫu có khả năng mang tới 32 tên lửa hành trình siêu âm Klub.

Kế hoạch ban đầu là có khoảng 120 chiếc Ekranoplan (thuộc lớp A-90 Orlyonok) sẽ trang bị cho hải quân Liên Xô. Con số này về sau được giảm xuống còn ít hơn 30 chiếc, kế hoạch dự định là xe triển khai những chiếc này cho các hạm đội Baltic và Biển Đen.
Nhưng đến khi nguyên soái Ustinov từ trần vào năm 1985, và bộ trưởng quốc phòng mới, nguyên soái Sokolov lên thay, ông đã ra lệnh dừng cung cấp ngân sách cho chương trình này. Do vậy chỉ có 3 chiếc A-90 Orlyonok được đóng (với loại thân tàu được thiết kế lại) và một chiếc Ekranoplan thuộc lớp Lun vẫn còn tại một căn cứ hải quân ở Kaspiysk.

Các dòng EkranPlane nổi tiếng thời Liên Xô chính là EkranPlane vận tải lớp Eaglet (5 chiếc), EkranPlane mang tên lửa tấn công lớp Lun (1 chiếc duy nhất được chế tạo và đã rời biên chế hạm đội Biển Đen từ năm 1990) và mẫu thử mang tên Quái vật biển Caspian (chìm năm 1980 do tai nạn). Trong biên chế hải quân Liên Xô, EkranPlane được sử dụng trong vai trò hỗ trợ đổ bộ, vận tải, săn ngầm và diệt hạm.







Theo H.PHan - ĐVO

dksaigon
29-12-2012, 11:01 AM
Laser bắn hạ tên lửa (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20121228/laser-ban-ha-ten-lua.aspx)

29/12/2012 3:15

Tập đoàn vũ khí Lockheed Martin đang giới thiệu lá chắn tên lửa thế hệ mới: dùng laser phá hủy hỏa tiễn, rốc két và máy bay không người lái.

Gần đây, hệ thống phòng thủ tên lửa Iron Dome (tạm dịch: Vòm sắt) của Israel khiến dư luận chú ý khi hoạt động khá hiệu quả trong bối cảnh tình hình Trung Đông liên tục căng thẳng. Tuy nhiên, sức mạnh của Vòm sắt có nguy cơ bị lu mờ trước hệ thống phòng không (ADAM), do Lockheed Martin phát triển, dùng tia laser triệt tiêu các cuộc tấn công.

Kênh Fox News dẫn lời Paul Shattuck, Giám đốc các hệ thống năng lượng điều hướng dành cho hệ thống phòng thủ tên lửa và chiến lược của tập đoàn này, cho biết: “Chúng tôi kết hợp cấu trúc kiểm soát tia laser đã được chứng minh khả năng, kết hợp với phần cứng để tạo ra một hệ thống vũ khí laser”.

Sức mạnh đáng nể

Theo đó, ưu điểm nổi trội của hệ thống trên là có thể phóng tia laser đạt tốc độ nhanh gấp 50.000 lần so với loại tên lửa nhanh nhất, trong khi kích thước của nó khá gọn. Vì thế, nó có thể trở thành một lá chắn cực kỳ lợi hại cho những trận chiến trong tương lai.

Suốt vài tháng qua, Lockheed Martin liên tục biểu diễn năng lực của hệ thống laser đất đối không này khi dễ dàng tiêu diệt các loại rốc két hoặc tên lửa tầm ngắn. Hệ thống phóng ra các tia laser sợi, vốn từ lâu đã được sử dụng trong ngành công nghệ hàn và cắt. Đến nay, khi được ứng dụng trong lĩnh vực quân sự, các tia laser sợi đạt hiệu quả đáng nể dù chi phí chế tạo cũng thấp hơn đáng kể. Tia laser do hệ thống ADAM tân tiến phát ra đủ sức tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách 1,93 km trong khi tầm rà soát hơn 5 km. Ngoài ra, hệ thống này còn có thể theo dõi chính xác mục tiêu trong những môi trường ánh sáng bị xáo trộn mạnh.




http://www.thanhnien.com.vn/Pictures201212/THANHLUAN/5/laser.jpg;pv2bc1832c7dd86602
Hệ thống ADAM sử dụng laser do Lockheed Martin phát triển trông đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả - Ảnh: Business Insider




Đồng thời, nó cũng rất linh hoạt để vừa có thể được điều khiển độc lập vừa có thể phối hợp cùng các hệ thống phòng không đa nhiệm gắn kèm các trụ radar hiện đại. Nhờ đó, ADAM sử dụng laser của Lockheed Martin sẽ bảo vệ hiệu quả những căn cứ và khu vực quân sự ở các quy mô khác nhau. Cũng trong quá trình thử nghiệm, hệ thống này đánh chặn thành công máy bay không người lái (UAV) ở khoảng cách trên dưới 1,5 km. Lâu nay, các lá chắn thường chỉ đánh chặn ở khoảng cách xa hơn. Ngoài ra, so với hệ thống Vòm sắt, hệ thống ADAM trên còn được cho là dễ sử dụng và chi phí hoạt động hợp lý hơn.

Thời gian qua, các nhà thầu và cơ quan nghiên cứu công nghệ quốc phòng Mỹ ra sức chạy đua phát triển vũ khí laser. Điển hình như hệ thống phòng không tia laser lỏng năng lượng cao (HELLADS) do Cơ quan Các dự án nghiên cứu quốc phòng tiên tiến (DARPA) của Mỹ nghiên cứu. Boeing cũng đang thúc đẩy dự án hệ thống phòng không bằng laser mang tên Laser Avenger. Đó là chưa kể đến nhiều dự án khác. Tất cả đều nhằm mục tiêu tích hợp những vũ khí laser tối tân vào tàu chiến, xe bọc thép, hệ thống phòng không và chiến đấu cơ. Trang mạng AOL dẫn dự đoán từ giới chuyên gia nhận định hải quân Mỹ đến năm 2018 có thể trang bị thành công hệ thống phòng thủ bằng laser vào các chiến hạm được tích hợp lá chắn Aegis.



Trong truyền thuyết và phim ảnh
Dùng ánh sáng làm vũ khí từng được ghi nhận từ thời Hy Lạp cổ đại. Vào thế kỷ thứ 3 trước CN, nhà khoa học Archimedes vận dụng các luồng tia nhiệt đốt cháy đội thuyền do tướng La Mã Marcus Claudius Marcellus chỉ huy thu phục thành phố Syracuse.
Đến thế kỷ 20, vũ khí laser bắt đầu xuất hiện trong các phim khoa học viễn tưởng. Khởi đầu là tiểu thuyết gia Arthur C.Clarke, người Anh, với quyển Earthlight (tạm dịch: Ánh đất). Sau đó, loại vũ khí này được nhắc đến khá nhiều trong các loạt phim đình đám như Star Trek (Du hành giữa các vì sao) và Star Wars (Chiến tranh giữa các vì sao).

H.G
(tổng hợp)




Thụy Miên
_____

Mỹ có vẻ cố tình lộ bài để các đối thủ biết sợ chớ có mà thách đấu và đừng tưởng bở?! ~o)

dksaigon
02-01-2013, 09:54 PM
Năm loại siêu vũ khí gây 'bão' năm 2013 (http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/102676/nam-loai-sieu-vu-khi-gay--bao--nam-2013.html)

Những loại vũ khí dưới đây là các hệ thống có thể được phát minh từ năm trước đó hoặc đạt được cột mốc đáng kể trong con đường trở thành vũ khí tác chiến thực thụ.

Súng in 3D

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2012/12/26/15/20121226155534_printer gun.jpg

Các loại máy in 3D có thể chế tạo nên các khẩu súng có khả năng bắn 6 viên đạn trước khi súng bị vỡ. Nhưng ai biết được liệu trong vòng 5 hay 10 năm tới, điều này có ý nghĩa như thế nào đối với xung đột trên toàn cầu nếu như người nào đó có thể dùng công nghệ in 3D để chế tạo nên súng trường.

Quân đội Mỹ đã nghĩ đến công nghệ in 3D như là một cách để giảm số phụ tùng quân đội phải mang theo. Trong khi một số nhà sản xuất máy in 3D đang từ chối các khách hàng muốn sản xuất vũ khí bằng thiết bị này thì rõ ràng là lúc này 'cái kim đã lòi ra khỏi bọc'.

Thuyền 'sát thủ' không người lái

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2012/12/26/15/20121226155534_killer drone boat.jpg

Đây là một loại thuyền của Hải quân Mỹ, được điều khiển từ xa, có trang bị hỏa tiễn hay còn gọi tắt là USV-PEM (tạm dịch là phương tiện không người lái trên mặt nước có trang bị mô-đun chính xác). USV-PEM cũng là một dự án hợp tác chung giữa Mỹ và Israel.

Hệ thống này là tàu tốc độ cao, có thể quan sát vào ban đêm và camera hồng ngoại và trang bị súng ngắn 50 li hoặc hỏa tiễn Spike do Israel sản xuất.
Cuối tháng Mười vừa qua, USV-PEM đã phóng thành công 6 hỏa tiễn Spike. Tàu này sẽ do một 'thủy thủy' lái từ xa tại trung tâm điều khiển trên bờ hoặc trên một 'tàu mẹ'.

Vũ khí này được thiết kế để đánh bại các nhóm tàu nhỏ, tốc độ cao và có chứa chất nổ nhằm lấn át các tàu lớn có khả năng phòng thủ hạn chế trước kiểu tấn công này. Cũng lưu ý là những người lên kế hoạch tại Hản quân Mỹ lo ngại rằng Iran có thể sử dụng chiến thuật 'số đông áp đảo' này để chống lại bất kỳ lực lượng hải quân nào trong các cuộc xung đột tại Vùng Vịnh.

Máy bay do thám tàng hình không người lái nEUROn

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2012/12/26/15/20121226155717_stealt UAV.jpg

Trong hai năm trở lại đây, mọi người được nghe quá nhiều về các loại máy bay do thám không người lái (UAV). Các nhà hoạch định quân sự trên thế giới nhận ra rằng một nhóm các máy bay do thám nhỏ, di chuyển chậm,có cánh quạt sẽ sống sót tốt trong một cuộc chiến công nghệ cao, họ đang đua nhau phát triển nên một thế hệ máy bay do thám không người lái tàng hình ở quy mô chiến đấu.

Mới đây, Pháp đã gia nhập với Mỹ sản xuất một chiếc UAV tàng hình khi chiếc nEUROn cất cánh vào ngày 1/12 vừa qua. Chiếc máy bay này do hãng Dassault sản xuất, trang bị các cảm biến, vũ khí và thú vị là nó có hai bánh lái ở mũi hạ cánh có bánh xe - đây là đặc điểm vốn chỉ thấy trên các phi cơ hạ cánh trên hàng không mẫu hạm.

Chiếc nEUROn này sẽ sớm gia nhập chiếc Taranis do hệ thống BAE sản xuất và có thể là sánh với chiếc SKAT MiG của Nga.

Xe rô-bốt sát thủ

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2012/12/26/15/20121226155717_killer robot car.jpg

Không hài lòng với việc chỉ phát triển các thuyền do thám vũ trang không người lái, Israel đã âm thầm cho ra trận một đội rô-bốt sát thủ trên mặt đất. Guardium là một chiếc xe độc mã bọc thép trên sa mạc, trang bị rất nhiều loại cảm biến và vũ khí.

Xe rô-bốt này có thể tuần tra tự động, sử dụng các cảm biến để tự động nhận dạng các nguy cơ và như Bộ Quốc phòng Israel nói là 'sử dụng rất nhiều phương pháp mạnh để loại trừ' các mối đe dọa đó.

Trong khi quân đội Mỹ đang thực hiện các thử nghiệm rất hạn chế đối với các loại xe bọc thép không người lái để đổi nguồn cung cho quân đội thực hiện tuần tra tại Afghanistan, chiếc Guardium có thể sẽ trở thành chiếc xe rô-bốt đầu tiên bọc thép trên mặt đất tham gia tác chiến.

'Tên lửa đen' CHAMP

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2012/12/26/15/20121226155534_121221_boeingchamp1.jpg

CHAMP là tên viết tắt của Dự án Tên lửa tối tân Sóng cao tần chống điện, hoặc nói một cách ngắn gọn thì có thể gọi đây là lên lửa cắt điện tạm thời của Beoing. Khác với các loại tên lửa nhắm trúng mục tiêu và thổi bay chúng hành hàng trăm nghìn mảnh, tên lửa này của Boeing chỉ bay lòng vòng quanh mục tiêu - có thể là một tòa nhà hoặc khu vực lân cận - và làm cho toàn bộ hệ thống điện trong khu vực bị tê liệt hoặc gián đoạn.

Hãng Boeing và Không lực Hoa Kỳ đã cho CHAMP bay thử vào tháng Mười vừa qua tại sa mạc Utah. Tên lửa này bay khoảng 1 giờ đồng hồ quanh một tòa nhà có nhiều máy tính hoạt động. Khi CHAMP bay qua và phát ra sóng cao tần cực mạnh, toàn bộ màn hình máy tính trong tòa nhà bị tắt. Với tính năng này, mọi người có thể hình dung CHAMP sẽ trở nên nguy hiểm như thế nào khi xuất hiện tại các máy rađa phòng không, hệ thống liên lạc, hoặc bất kỳ phương tiện, thiết bị nào của đối phương cần tới điện năng.



Lê Thu (theo FP)

dongdoi_f2
05-01-2013, 09:02 AM
Máy bay tàng hình sắp hết thời?



VietnamDefence (http://vietnamdefence.com)- Hiệu quả chiến đấu cao của máy bay tàng hình trong các cuộc xung đột cục bộ diễn ra trong 30 năm gần đây trên toàn thế giới đã tạo ra một thần thoại phổ biến xung quanh các máy bay ứng dụng công nghệ Stealth (tàng hình).


http://vietnamdefence.com/web/Uploaded/KTQS/KnghiemVK/I-10/f35-vs-sam-1.jpg


Ngay cả các máy bay tàng hình tối tân nhất như F-35B Lightning II nay cũng có thể chạm trán với các hệ thống phòng không mà các chuyên gia đối phương cho là có khả năng phát hiện và bắn hạ máy bay tàng hình



Hiệu quả chiến đấu cao của máy bay tàng hình trong các cuộc xung đột cục bộ diễn ra trong 30 năm gần đây trên toàn thế giới đã tạo ra một thần thoại phổ biến xung quanh các máy bay ứng dụng công nghệ Stealth (tàng hình). Tuy nhiên, không được quên rằng, thuẫn nào rồi cũng sẽ có mâu ấy. Vậy liệu các máy bay tàng hình Mỹ tối tân nhất có thực là vô hình?


Ngay cả những máy bay tàng hình tối tân nhất như F-35B Lightning II nay cũng có thể vấp phải các hệ thống phòng không có khả năng (theo ý kiến của phía đối phương) phát hiện và bắn hạ máy bay tàng hình.


Không khí tại triển lãm vũ khí trang bị quốc tế MVSV-2010 ở Zhukovsky, ngoại ô Moskva hoàn toàn bình thường đối với các hoạt động tương tự. Các vật trưng bày được xếp thành hàng trong các hăng-ga lớn và giống như những cái hang tạm thời biến thành các phòng trưng bày và phòng hội nghị, gần cac mẫu trưng bày các kỹ sư và đại diện thương mại đang trò chuyện. Tại gian hàng của Tập đoàn phòng không Almaz-Antei, người ta cho chạy đoạn phim quảng cáo: một quả tên lửa bay về hướng một máy bay rất giống F-35C Lightning II, sau đó máy bay biến mất trong vụ nổ màu da cam. Ta có thể tưởng tượng phản ứng của Lầu Năm góc đối với những đoạn phim quảng cáo như thế.


Ivan Shalayev, một kỹ sư của Almaz-Antei, có thái độ cởi mở và thân thiện. Anh lớn lên ở Zhukovsky, nơi cha của anh từng làm kỹ sư trong một chương trình hàng không-vũ trụ của Nga. Chuyên gia trẻ này chẳng nề hà liệt kê những loại máy bay mà công ty của anh đang nghiên cứu đối phó. Đáp lại câu hỏi của tôi liệu các hệ thống theo dõi và dẫn mới có khả năng tiêu diệt F-35 không, Shalaev cười mát trả lời: “Đó chính là cái chúng tôi đang định thử làm”.


Chính trị và kinh tế

Chính phủ Mỹ đã bỏ 16 năm và 396 tỷ USD để các máy bay F-35 có thể thoải mái và vô hình hoạt động trong không gian được bảo vệ bằng các phương tiện phòng không. Mà nay thì bất cứ ai muốn đều có thể mua các hệ thống phòng không có khả năng bắn hạ các máy bay tối tân. Làm sao các phi công không quân Mỹ và các đồng minh của Mỹ có thể vui vẻ với tình thế đó. Sự hiện diện của các máy bay có độ bộc lộ thấp (Stealth), những máy bay cho phép tấn công điểm vào các mục tiêu được bảo vệ tốt, là một sự hỗ trợ đắc lực khi sử dụng các đòn bẩy ngoại giao. Và khi bán vũ khí trang bị để bảo vệ chống máy bay Mỹ cho các nước cảm thấy mối đe dọa từ nước Mỹ, Nga đang cố giành lấy vai trò một đấu thủ mạnh độc lập trên chính trường thế giới.

Ngoài ra, buôn bán vũ khí là một công việc béo bở. Thương vụ gần đây của Almaz-Antei bán cho Trung Quốc 15 tiểu đoàn tên lửa phòng không S-300PMU2 Favorit đã mang lại cho Nga 2 tỷ USD. Mỗi tiểu đoàn trong số đó được biên chế 2-3 radar và 4 bệ phóng. Các radar này có khả năng đồng thời bám theo đến 100 mục tiêu, còn mỗi bệ phóng có thể phóng đi 4 tên lửa bay đến mục tiêu với tốc độ 6М. Tổng cộng là 60 bệ phóng cơ động với cái giá có thể mua 4 tiêm kích tàng hình F-22 Raptor. Các radar nhạy và tên lửa cao tốc của các hệ thống S-300 hiện đang trực chiến ở khu vực eo biển Đài Loan, tạo ra một cái ô bảo vệ tin cậy cho quân đội Trung Quốc một khi Trung Quốc nảy ra ý định tấn công Đài Loan.


Radar sóng mét và centimet

Các tên lửa mới dĩ nhiên là mối đe dọa nghiêm trọng, nhưng đối với các máy bay tàng hình thì nguy cơ còn lớn hơn là các hệ thống radar. Thế hệ kỹ sư Nga hiện nay đã truyền thêm sức sống mới vào thiết kế các radar sóng mét. Các radar này tồn tại từ những năm 1970, nhưng cùng với các máy tính mạnh, khả năng của chúng được mở rộng đến mức một hệ thống như vậy có thể rút lấy những thông tin hữu ích từ dòng dữ liệu ngẫu nhiên. Sự phản xạ dù yếu nhất của các tín hiệu radar sóng mét mà trước đây bị coi chỉ là tạp âm nền và nhiễu thì nay sau khi được xử lý bằng máy tính, nó lại là nguồn thông tin khá tin cậy.

“Các radar làm việc ở sóng mét có khả năng phát hiện các máy bay chế tạo theo công nghệ Stealth. Người Mỹ đã nhận thấy, chương trình chế tạo máy bay tàng hình đã không đem lại những kết quả mong muốn”, ông Viktor Ozherelev, Trưởng Phòng Thông tin KHKT, thuộc Viện Nghiên cứu kỹ thuật vô tuyến điện Nizhny Novgorod (NNIIRT, nay nằm trong thành phần Tập đoàn Phòng không Almaz-Antei) phát biểu tại triển lãm quân sự MILEX-2007 ở Minsk.

Phần lớn các chuyên gia cho rằng, đó là sự phóng đại quá mức, nhưng khẳng định đó cũng có cơ sở nhất định.

Sự tương tác giữa radar và máy bay là vấn đề của vật lý. Các máy bay ứng dụng công nghệ Stealth có hình dáng sao cho các sóng đến từ radar bị tán xạ ra các hướng và không quay về máy phát. Tuy nhiên, các radar khác nhau làm việc ở các tần số khác nhau. Khi nâng tần số tín hiệu radar, chúng ta làm giảm độ dài bước sóng, và độ dài bước sóng càng ngắn thì tín hiệu phản xạ về càng chứa đựng nhiều thông tin và độ phân giải sẽ càng cao.

Các nhà thiết kế máy bay đã phát triển máy bay tàng hình với tính toán rằng, nó sẽ có độ bộc lộ thấp đối với các radar làm việc ở băng X (sóng centimet), 8-12 GHz. Chính dải tần này được đa số các hệ thống phòng không sử dụng vì sóng centimet bảo đảm sự hài hòa giữa tầm và độ phân giải cần để nhận dạng và giám sát mục tiêu. Nhưng nếu như các máy bay tàng hình lọt vào tia radar sóng mét thì sự phản xạ về hướng máy phát có thể cao hơn nhiều.

Vì lý do đó, các hệ thống phòng không phải có mấy radar các loại khác nhau cùng hướng vào một khu vực không gian, nhưng ở các góc khác nhau. Chẳng hạn, đối với hệ thống phòng không bảo vệ mục tiêu (chẳng hạn như một nhà máy làm giàu uranium) thì sẽ là tối ưu nếu thu thập tin tức từ cả một mạng lưới radar bố trí phân tán tại các khu vực lân cận cung cấp một lượng thông tin đủ để dẫn tên lửa. Một radar làm việc ở sóng mét (VHF, 30-300 MHz) có khả năng phát hiện một máy bay bay tiếp cận, trong khi các radar làm việc ở các tần số cao hơn ở các dải tần S (2-4 GHz) hay L (1-2 GHz) lại có thể chiếu xạ mục tiêu từ bên sườn. Nước Nga đang xuất khẩu chính các hệ thống tên lửa phòng không như thế, ở hình thức thành phẩm sẵn sàng.

Các hệ thống phòng không tích hợp như thế, theo cách gọi của Lầu Năm góc, gây khó khăn rất lớn cho bên tấn công. Vì thế, có thể phỏng đoán rằng, chính chúng sẽ là mục tiêu trước tiên của các máy bay tàng hình. Tuy nhiên, cùng lúc, bản thân các máy bay tàng hình cũng đối diện với một nguy cơ chết người. “Sự phát triển vũ bão về công suất máy tính đang dẫn đến việc phát triển các sensor mới và các phương pháp mới mà trong tương lai sẽ gây khó khăn lớn cho việc hiện thực hóa tất cả các ưu thế của thiết kế Stealth. Đối diện với các hệ thống phát hiện mới và ngày càng tinh vi, cuộc đấu tranh vì khả năng tàng hình của các máy bay của chúng ta sẽ nằm ở các thế hệ tiếp theo của chúng đòi hỏi những nguồn đầu tư ngày càng lớn hơn”. Đó là ý kiến của Đô đốc Jonathan William “Jon” Greenert, Tư lệnh Hải quân Mỹ đăng trên tạp chí của Viện Hải quân Mỹ, số tháng 7/2012.

Chim ăn thịt F-22 và F-35

Máy bay tàng hình tối tân nhất của Mỹ F-35 Lightning II là máy bay tinh vi nhất về mặt kỹ thuật trong lịch sử hàng không. Máy bay sẽ được đưa vào biên chế vào năm 2016, ít nhất 8 quốc gia đã sẵn sàng mua F-35 và có lẽ chính máy bay này sẽ phải đối đầu với các radar và tên lửa mới của Nga.

Để giảm độ bộc lộ radar, toàn bộ vũ khí của F-35 được bố trí trong các khoang chứa bên trong, ở các đường viền quanh máy bay không có các mối nối gồ ghề, còn tất cả các anten được tích hợp. Tuy nhiên, F-35 được cho là có nhiều cơ hội bị phát hiện hơn F-22 Raptor, chủ yếu là do hình dáng truyền thống hơn. Trung tướng về hưu Mike Dunn, Chủ tịch Hiệp hội Không quân (AFA, Mỹ), có thái độ hoài nghi đối với máy bay mới khi nói rằng, “Chỉ có F-22 mới sẽ có thể sống sót trong không phận được bảo vệ bởi các hệ thống phòng không ngày càng hoàn thiện”.

F-35 là máy bay đa nhiệm, có khả năng thực hành không chiến, thực hiện các đòn tấn công điểm vào các mục tiêu điểm mặt đất và trinh sát. Mỗi nhiệm vụ trong số đó đều có đặc trưng của mình và để hoàn thành chúng, máy bay được trang bị các module đặc biệt. Các giải pháp có tính xân xiu thỏa hiệp làm cho nó vạn năng đến thế cũng có mặt trái - đó là máy bay trở nên kém tàng hình hơn và kém cơ động hơn F-22 Raptor, vốn được phát triển cơ bản như một tiêm kích giành ưu thế trên không. Hình dáng F-35 từ góc độ độ bộc lộ radar không được hoàn thiện như F-22 và B-2, vốn được thiết kế với sự tính toán đến việc chiếu xạ radar từ các góc độ rất khác nhau và ở các tần số khác nhau. Dải các góc độ “tàng hình” của Lightning II hẹp hơn nhiều - từ phía trước, nó gần như không thể nhìn thấy, còn từ bên sườn, mọi chuyện tồi tệ hơn nhiều.

Ông Carlo Kopp, chuyên gia phân tích của Trung tâm nghiên cứu Air Power Australia, từ lâu đã kiên trì chỉ trích dự án F-35. Ông thậm chí khẳng định rằng, Lightning II hoàn toàn “không thể coi là sự hiện thực hóa thật sự các nguyên lý Stealth”. Ông cũng nói rằng, các sóng điện từ do radar phát xạ sẽ phản xạ tại điểm nối cánh và thân máy bay, vì thế vị trí này sẽ thấy rõ từ mọi hướng, trừ hướng chính diện. Hơn nữa, ông Kopp cũng không phải là người duy nhất chỉ ra những nguồn gốc có thể của những điều khó chịu. Ví dụ, các nhà chế tạo máy bay cho rằng, các radar phòng không mạnh có khả năng phát hiện F-35 thậm chí trực diện, nếu như nó đồng thời bị chiếu xạ từ mấy góc độ bên sườn. Bức xạ radar bị tán xạ thậm chí trên các vật cản nhỏ như đinh tán và một chi tiết khác nhô lên trên lớp vỏ nhẵn. Bill Sweetman, phóng viên tạp chí Aviation Week, lưu ý rằng, mặc dù khẩu pháo trên F-35 được giấu trong một khoang, nó được đậy bằng một nắp rẽ dòng nhô ra. Ông cho là sự không bằng phẳng đó hoàn toàn có khả năng làm lộ toàn bộ máy bay.

Tuy nhiên, ông Steve O’Bryan, Phó Chủ tịch công ty Lockheed Martin, một cựu phi công F/A-18, lại phản đối quyết liệt những sự chỉ trích: “Tôi không tán thành các ý kiến cho rằng, F-35 thua kém bất kỳ máy bay nào khác về mặt ngụy trang”. Còn một số vấn đề cố hữu ở mẫu F-22 cũ hơn thì ở F-35 đã được giải quyết triệt để. Ví dụ, lớp phủ hấp thụ radar sơn lên lớp vỏ nhôm của F-22 không bền và đòi hỏi sơn lại thường xuyên, điều biến thành ác mộng đối với các đơn vị sân bay. F-35 được làm bằng composite sợi carbon, nên các chi tiết hấp thụ radar được tích hợp vào máy bay ngay từ ở giai đoạn sản xuất, vì thế bên hơn và tin cậy hơn nhiều.


Giao đấu radar

Tuy nhiên, bảo đảm chính cho thành công của Lightning II là radar anten mạng pha chủ động. Khác với các radar thông thường quét không gian nhờ việc quay cơ khí anten, tia của radar anten mạng pha chủ động quay bằng cách thay đổi pha của các bộ phát xạ riêng biệt trong khi mạng anten không di chuyển. Điều đó cho phép quét nhanh hơn và đạt độ phân giải cao hơn, nên cho phép các hệ thống trang bị radar anten mạng pha chủ động tạo bản đồ địa hình bên dưới máy bay và bám hàng trăm mục tiêu. Radar anten mạng pha của F-35 cũng có thể dùng để tác chiến điện tử. Các sensor bức xạ điện từ cảnh báo cho phi công F-35 về mối đe dọa, sau đó, anh ta có thể hoặc là né tránh nguy hiểm, hoặc là sử dụng radar của mình để chủ động chế áp radar của đối phương.




http://vietnamdefence.com/web/Uploaded/KTQS/KnghiemVK/I-10/radar-homing.jpg


Đầu tự dẫn radar của tên lửa đất đối không tại triển lãm MVSV-2010. Đĩa anten đường kính 15 cm với các thiết bị phát bức xạ nằm sau nắp chụp mũi tên lửa


Khi phát hiện có tên lửa được phóng đi, F-35 bám theo chúng trong khi vẫn kiểm soát toàn bộ không gian xung quanh bằng các sensor hồng ngoại. Trong một số trường hợp, điều đó cho phép “làm mù” hệ dẫn của tên lửa đang bay đến bằng radar anten mạng pha chủ động của bản thân F-35. “Công nghệ radar tàng hình ở đây được ứng dụng kết hợp với nhiều phương tiện bảo vệ khác, và kết quả là F-35 có thể được coi là máy bay được bảo vệ nhất trong lịch sử hàng không”, ông O’Brian nói.

Tuy nhiên, đây cũng là con dao hai lưỡi. Radar anten mạng pha chủ động bảo vệ rất tốt F-35, nhưng đối phương cũng có thể sử dụng công nghệ này. Năm 2011, ông Yuri Bely, Giám đốc Viện Nghiên cứu chế tạo dụng cụ mang tên Tikhomirov (NIIP, Nga) tiết lộ trên tạp chí hàng không vũ trụ Vzlet (Cất cánh) rằng, NIIP đã phát triển được radar anten mạng pha chủ động băng L trang bị cho máy bay “không thua kém gì bất kỳ radar nước ngoài cùng loại nào”. Năm nay, Nga đã bắt đầu bay thử radar anten mạng pha chủ động băng X lắp trên tiêm kích tương lai của Nga Т-50 (PAK FA).

Như vậy, cuộc tranh đấu giành ưu thế trên không đã chuyển dịch sang lĩnh vực từ trường và thiết bị điện tử. Trong thế kỷ XXI, các yếu tố quyết định của không chiến sẽ là sự quyết đấu vô hình, trong đó đan nhau không phải là các làn đạn mà là các tia của radar anten mạng pha chủ động, hơn nữa cuộc giao đấu điện từ này sẽ diễn ra ở cự ly hàng trăm kilômet. Mặc dù, về nguyên tắc, có hiệu lực sẽ là các nguyên tắc không chiến cũ: người phát hiện trước địch thủ cũng là người bắn trước, cả rất có khả năng phát bắn đầu tiên sẽ là phát bắn chết người.

Nhìn về tương lai

Sự tiến bộ trong lĩnh vực phòng không đang bắt đầu định trước các phương hướng chiến lược mới của Lầu Năm góc. Không ai nói là đã đến lúc từ bỏ công nghệ Stealth, nhưng những người có sứ mệnh hoạch định các hoạt động chiến đấu tương lai cần phải tính đến tiến bộ đạt được trong lĩnh vực phòng không. Ở đây, đang diễn ra trận đấu trên sân khách nên các chi phí tài chính có thể cho phép cho mục đích này cũng được đưa vào xem xét.

Trong bài báo kể trên đăng ở tạp chí Proceedings, Đô đốc Greenert nêu ý tưởng là nên bảo đảm an toàn cho các máy bay Mỹ bằng cách lắp cho chúng các vũ khí và trang bị hoàn thiện hơn. Ông khuyên không đầu tư những số tiền lớn vào phát triển các máy bay có khả năng đánh bại bất kỳ kẻ địch nào mà thay vào đó, ông khuyến nghị hiện đại hóa các máy bay hiện có bằng cách trang bị cho chúng các vũ khí mới tầm xa hơn, cho phép phi công tấn công mà không phải đi vào vùng hoạt động của radar đối phương.

Ngoài ra, ông Greenert đề nghị sử dụng máy bay không người lái và tên lửa để chế áp phòng không trước khi sử dụng máy bay có người lái. “Để loại trừ khả năng phát hiện các máy bay của chúng ta và điều khiển dẫn tên lửa phòng không vào chúng, chúng ta phải trang bị cho chúng các thiết bị điện tử và điều khiển học tiên tiến hơn. Không quân Mỹ có thể sử dụng các sensor bán kính hoạt động lớn, vũ khí tầm xa hơn và máy bay không người lái, chứ không phó thác tất cả các chức năng phát hiện và tiêu diệt mục tiêu chỉ cho các máy bay tàng hình”. Như vậy, mở đầu cuộc tấn công sẽ là các máy bay không người lái, tên lửa hành trình và phương tiện tác chiến điện tử, nhưng toàn bộ đội ngũ binh khí hỗ trợ này phải được tính toán xây dựng để đối đầu với các mạng lưới radar rất mạnh và các tên lửa tốc độ cao có hệ dẫn tin cậy.


Trong nhiều năm qua, giới quân sự Mỹ đã chủ yếu đánh nhau với các phần tử nổi dậy có trình độ kỹ thuật rất thấp. Kết quả là Lầu Năm góc trở nên quá phụ thuộc vào các máy bay không người lái mặc dù chúng rất dễ bị radar phát hiện. “Đã đến lúc phải làm các hệ thống có khả năng đối phó với địch thủ khá mạnh”, Trung tướng Charles R. Davis, tân Phó trợ lý Bộ trưởng Không quân Mỹ phụ trách nghiên cứu/phát triển và mua sắm nói trong cuộc phỏng vấn của Air Force Times. Sự đối kháng sẽ vẫn còn ở dạng này hay dạng khác.


Đến ngày hôm nay, chưa có một quả tên lửa nào của hệ thống tên lửa phòng không S-300PMU2 được sử dụng trong chiến đấu. F-35 Lightning II hiện chưa vượt qua được tất cả các thử nghiệm quy định, còn tác chiến lấy mạng làm trung tâm là chuyện của một tương lai rất không gần. Một đối thủ xứng với mánh khóe như thế cũng chưa được chỉ ra. Hiện thời, chiến tranh được tiến hành giữa các kỹ sư, thương nhân và nhà báo, và nó diễn ra chỉ trên ngôn từ. Và chúng ta không biết bao nhiêu năm nữa, nó có thể biến thành các hoạt động tác chiến thật sự, khi mà vật đặt cược sẽ là mạng người và diễn biến lịch sử tương lai.


Thậm chí, những máy bay tàng hình tối tân nhất như F-35B Lightning II ngay hiện tại có thể gặp phải các hệ thống phòng không có khả năng phát hiện và bắn hạ máy bay tàng hình.

(Còn nữa)


Nguồn: Cuộc chiến của máy bay tàng hình: Phòng không chống lại tàng hình / Joe Pappalardo // PM, 2.11.12.

dksaigon
10-04-2013, 10:29 PM
Mỹ sẵn sàng triển khai vũ khí laser (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130409/my-san-sang-trien-khai-vu-khi-laser.aspx)

10/04/2013 03:05

Chỉ tốn 1 USD cho mỗi lần bắn, Hệ thống vũ khí laser (LaWS) của hải quân Mỹ có thể hạ gục tàu nhỏ và máy bay do thám.

Tờ The New York Times hôm qua dẫn thông tin từ Lầu Năm Góc cho biết đã thử nghiệm thành công Hệ thống vũ khí laser (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130106/nghien-cuu-dung-tia-laser-khai-hoa-vu-khi.aspx)(LaWS) và sẽ triển khai trên tàu chiến vào cuối năm nay hoặc đầu năm tới. Theo đó, hệ thống này đủ sức phá tan những tàu loại nhỏ và máy bay không người lái (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130207/my-co-khu-can-cu-may-bay-khong-nguoi-lai-o-a-rap-xe-ut.aspx)(UAV) bằng luồng năng lượng cực mạnh. Dự kiến, mẫu đầu tiên được trang bị cho tàu vận tải đổ bộ USS Ponce đang hoạt động tại vịnh Ba Tư.

“Thay đổi tương lai hải chiến”



http://www.thanhnien.com.vn/Pictures20134/Thang/vukhilaser2.jpg;pv0539caac74925fd9
UAV do thám bị tia laser bắn cháy - Ảnh chụp từ clip



Ngày 8.4, hải quân Mỹ công bố trên website YouTube đoạn băng chiếu cảnh LaWS bắn hạ thành công một UAV do thám trong cuộc thử nghiệm ngoài khơi vùng biển California (đường dẫn ttp://www.youtube.com/watch?v=OmoldX1wKYQ &feature=youtu.be). Theo Đài Fox News, đến nay tỷ lệ tiêu diệt mục tiêu của LaWS trong các lần thử nghiệm là 100%. Giám đốc Cơ quan Nghiên cứu hải quân Mỹ (ONR) Matthew Klunder cho biết ngoài năng lực tác chiến chính xác, một trong những đột phá của vũ khí laser này là chi phí thấp. Mỗi khẩu LaWS trị giá khoảng 32 triệu USD và chỉ tốn chi phí 1 USD/lần bắn. “So với hàng trăm ngàn USD để bắn một quả tên lửa, bạn sẽ nhận thấy ưu thế của loại vũ khí này”, ông Klunder nói.
LaWS là dòng vũ khi laser bán dẫn phóng bằng điện tử đã được phát triển suốt 6 năm trời. “Chỉ cần trên tàu có điện là LaWS sẽ hoạt động tốt. Tôi tin rằng tác động của vũ khí laser đối với chiến tranh hiện đại chẳng khác gì thuốc súng trong thời còn dùng dao kiếm”, AFP dẫn lời chuyên gia Peter Morrison của ONR phát biểu. Trong một báo cáo công bố ngày 14.3, Trung tâm nghiên cứu quốc hội Mỹ cũng nhận định vũ khí laser sẽ là “tác nhân thay đổi tương lai của hải chiến”.



http://www.thanhnien.com.vn/Pictures20134/Thang/vukhilaser3.jpg;pv0680b530b558610f
Vũ khí laser trên tàu chiến - Ảnh: US Navy



Giới hạn
Hải quân Mỹ chưa công bố hỏa lực cũng như tầm bắn trên thực tế của LaWS, nhưng có vẻ như nó phải dưới 100 kilowatt trong lúc thử nghiệm và dùng để khai hỏa ở cự ly gần. The New York Times dẫn lời Tư lệnh tác chiến của hải quân Mỹ là Đô đốc Jonathan Greenert thừa nhận hiện nay LaWS vẫn chưa thể chặn được tên lửa đối hạm, cũng như chỉ đủ “gãi ngứa” cho chiến đấu cơ và chiến hạm thực thụ. Bên cạnh đó, vẫn còn những thách thức có liên quan đến việc làm nguội tia laser năng lượng cao trên tàu. Tuy nhiên, Đô đốc Greenert và một số quan chức khác khẳng định rằng những dòng LaWS sắp tới sẽ mạnh hơn nhiều so với mẫu đầu tiên.
Như đã đề cập, mẫu LaWS đầu tiên sẽ được lắp trên tàu USS Ponce, được mệnh danh là “căn cứ tấn công nổi” của hải quân Mỹ (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120712/khong-co-chuyen-gia-nga-trong-quan-doi-syria.aspx). Tàu này đang thuộc quyền quản lý của Hạm đội 5 triển khai tại vịnh Ba Tư, ngay khu vực sân sau của Iran. Một điểm trùng hợp là LaWS có khả năng tiêu diệt UAV và các đội tàu nhỏ tốc độ cao trong khi Iran đang tập trung phát triển các dòng máy bay do thám và đẩy mạnh hoạt động chiến thuật của lực lượng tàu nhanh. Dự kiến, USS Ponce sẽ có mặt hầu như suốt năm tại vịnh Ba Tư. Theo một số chuyên gia, việc triển khai LaWS đã cung cấp một vũ khí hữu hiệu cho Hạm đội 5 để kiềm chế Iran trong bối cảnh Lầu Năm Góc phải rút bớt hàng không mẫu hạm khỏi vùng biển này do cắt giảm ngân sách.



Siêu laser chống tên lửa
Theo tạp chí Wired, ngoài hệ thống LaWS, Cơ quan Nghiên cứu hải quân Mỹ đang tập trung nghiên cứu ứng dụng công nghệ siêu laser Free Electron Laser (FEL) với mục tiêu phá hủy tên lửa chống tàu. Người đứng đầu bộ phận nghiên cứu của dự án này là tiến sĩ người Mỹ gốc Việt Định Nguyễn (Thanh Niên đã có bài viết Người gốc Việt nghiên cứu siêu vũ khí laser). Hồi năm 2011, nhóm của tiến sĩ Định Nguyễn đã thử nghiệm thành công việc phát chùm tia FEL đạt ngưỡng megawatt, dư sức tiêu diệt tên lửa. Tuy nhiên, phải đến sau năm 2020 mới có thể thử nghiệm trên thực địa. Ngoài ra, Mỹ còn nghiên cứu một loại súng bắn xung điện từ có thể đẩy tốc độ đạn gấp vài lần vận tốc âm thanh và dự tính sẽ tham gia trực chiến sau năm 2025, theo Fox News.

H.G




Thụy Miên

_______

Sức mạnh thực sự của vũ khí laser thì người Mỹ hẳn là giữ bí mật, hé lộ chút để thiên hạ biết mà liệu...đua (vậy mới có động lực phát triển...kinh tế!) ~o)

huuthanh
22-07-2013, 10:07 AM
Trăm năm máy bay không người lái (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130721/tram-nam-may-bay-khong-nguoi-lai.aspx)
...Bước ngoặt tiếp theo diễn ra vào thập niên 1950 khi Lầu Năm Góc chính thức thử nghiệm UAV thứ thiệt để tiến hành các phi vụ do thám từ xa ở trần bay có thể lên đến 18 km. Loại UAV này là Ryan Firebee, được phát triển dựa trên hợp đồng giữa Lầu Năm Góc với Công ty hàng không Ryan. Ryan Firebee có nhiều phiên bản khác nhau, trong đó phiên bản tiêu chuẩn có chiều dài khoảng 7 m, sải cánh 3,9 m, trần bay 18 km, tốc độ tối đa khoảng 1.100 km/giờ, đủ sức hoạt động liên tục trong 75 phút. Nó có thể được phóng đi từ máy bay mẹ, thường là loại phi cơ vận tải C-130. Dòng Ryan Lightning Bug là một biến thể của loại Ryan Firebee.
...Theo tài liệu của không quân Mỹ, từ năm 1964, Ryan Lightning Bug được triển khai tại căn cứ không quân ở Biên Hòa (Việt Nam) và U-Tapao (Thái Lan) để tiến hành do thám miền Bắc Việt Nam, Trung Quốc, Lào và Campuchia. Lúc bấy giờ, loại UAV này mang nhiệm vụ trinh sát dò tìm các địa điểm tập trung chiến đấu cơ, tên lửa đối không, chụp hình, quay phim và cả định vị mục tiêu để máy bay Mỹ tiến hành tấn công.

Dòng máy bay Ryan (http://en.wikipedia.org/wiki/Ryan_Firebee) này được dùng khá nhiều và bị bắn rơi không ít ở VN trong thời gian chiến tranh phá hoại miền Bắc của KQ Mỹ. Trong thời gian 1 năm cho đến trước 4/1975 chúng tôi đã vẽ lại sơ đồ nối dây toàn bộ các thiết bị điện tử, khai thác sơ bộ các thiết bị chính của máy bay này. Trong đống đồ đồng nát ở nhà tôi còn vài bộ phận bên ngoài của nó để làm kỷ niệm, tiếc là cái đẹp nhất lại thất lạc mất rồi. Để về nhà chụp ảnh và bổ sung sau.

huuthanh
22-07-2013, 09:29 PM
Đồ cổ máy bay không người lái (MBKNL) BQM-34 thu được từ các máy bay bị bắn rơi ở miền Bắc trước 1975, xem chơi cho biết:
1. Công tắc "chuyển giao điều khiển": gắn trên lưng máy bay có một lỗ chốt từ trên máy bay mang cắm vào, để hãm đầu công tắc. Khi thả MBKNL ra khỏi máy bay mang thì chốt được rút, đầu công tắc bật ra để đưa tín hiệu đã rời khỏi "mẹ", chuyển trạng thái máy bay sang tự động lái. Ecu gắn công tắc được hãm vào đế bằng dây thép không rỉ xoắn xỏ qua các lỗ nhỏ.
http://farm3.staticflickr.com/2882/9344005488_e49850a77e_n.jpg

2. Động cơ có bộ giảm tốc để đóng mở van xả nhiên liệu: gắn bên trong dưới bụng máy bay. Về khu vục thu hồi MBKNL phải xả nhiên liệu còn lại trong thùng để tiếp đất bằng dù trong trạng thái rỗng đề phòng cháy nổ.
http://farm4.staticflickr.com/3735/9341236157_b3687c88fd_n.jpg

Ảnh lấy trên mạng (http://www.designation-systems.net/dusrm/m-34.html): MBKNL được thả ra khỏi máy bay mang
https://lh3.googleusercontent.com/-NNUIP3ZLoaI/Ue5H_XcPVGI/AAAAAAAAJQw/cAi5goldhgc/khucquanhanh.vn-bqm-34s.jpg

huuthanh
26-07-2013, 09:09 AM
Mỹ tăng sức cho siêu trực thăng tấn công (http://baodatviet.vn/hinh-anh/201307/my-tang-suc-cho-sieu-truc-thang-tan-cong-2351242/?p=1)
Trước hết, việc truy cập vào các UAV sẽ cho phép các phi công quan sát các khu vực rộng lớn trên chiến trường.
Thứ hai, phi công và xạ thủ có thể đoán biết được các mối đe dọa tiềm ẩn và có thể quan sát mục tiêu từ những góc độ khác nhau. Apache Block III được trang bị hệ thống chỉ thị mục tiêu hiện đại (TADS), gắn ở mũi máy bay. Thiết bị này chứa máy ảnh truyền hình, cảm biến hồng ngoại với độ phóng đại cực cao và thiết bị laser chiếu xạ mục tiêu.
Sử dụng TADS, Apache có thể quan sát chiến trường, phát hiện, bám sát mục tiêu và chiếu tia laser để tấn công mục tiêu. Việc sử dụng một UAV dẫn đường, cho phép phi công có thể phát hiện vị trí chính xác của mục tiêu, kịp thời phán đoán và xử lý các tình huống bằng cách truy cập vào các kênh thị tần của camera UAV.
Thứ 3, rất nhiều máy bay không người lái hiện nay cũng sử dụng thiết bị laser chiếu xạ mục tiêu. Hệ thống này hoàn toàn tương thích với hệ thống điều khiển tên lửa của máy bay trực thăng. Khi nhận được tín hiệu từ UAV, Apache sẽ “qua mặt” thống phòng không và hỏa lực pháo binh và tấn công mục tiêu từ xa mà chúng không hề hay biết.

Nâng cấp năng lực phát hiện, chỉ thị mục tiêu, và dẫn vũ khí tấn công từ ngoài tầm nhìn của máy bay lên thẳng bằng việc sử dụng hệ thống gắn trên máy bay không người lái. Có thể tạo ra kỹ thuật tác chiến mới theo kiểu "đường đạn vu hồi".

lixeta
10-04-2014, 03:58 PM
Những mẫu xe tăng chiến đấu mạnh nhất hiện nayXe tăng chiến đấu nào tốt nhất, hiện đại nhất trên thế giới và tại sao? Những câu hỏi này đã được các chuyên gia của trang quân sự ngày nay trả lời.



Việc xếp hạng xe tăng được dựa trên khả năng bảo vệ, hỏa lực, độ chính xác và chuyển động của nó. Tất cả những xe tăng được đề cập dưới đây đều đặc biệt mạnh mẽ và có khả năng tàn phá cao, song chưa một chiếc nào từng chạm trán nhau trong các chiến dịch quân sự. Các phân tích đều dựa trên đặc điểm kỹ thuật và dữ liệu có sẵn.

Những xe tăng trong danh sách này hiện đang được sử dụng, không có loại nào đang trong kế hoạch chế tạo hay mới chỉ là vật mẫu.

Hiện thời, những mẫu xe tăng mạnh nhất trên thế giới bao gồm:

Leopard 2A7, Đức

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2014/04/03/12/20140403120856-3t1.jpg

Đây là phiên bản gần đây của xe tăng đã được thử thách và thành công Leopard 2. Loại mới này có thêm vỏ sắt và được nâng cấp các linh kiện điện tử.

Xe tăng Leopard 2A7 được bảo vệ chắc chắn trước các mối đe dọa trong cuộc chiến thông thường và ở đô thị. Loại xe tăng này có hỏa lực chính xác hơn, bắn xa hơn những loại khác do súng của nó rất mạnh và có hệ thống kiểm soát bắn tiên tiến. Dù trọng lượng tăng, song khả năng chuyển động của xe tăng này cũng được cải thiện nhờ việc nâng cấp các bộ phận.

Hiện không có kế hoạch sản xuất Leopard 2A7. Đức chỉ dự định nâng cấp 50-150 chiếc Leopard 2 thành mẫu 2A7. Ả-rập Xê út đang đặt hàng 200 chiếc xe tăng loại này.

K2 Báo đen, Hàn Quốc

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2014/04/03/12/20140403120856-3t2.jpg

Hiện thời xe tăng Báo đen là một trong những xe tăng chiến đấu hiện đại nhất thế giới, đánh bại những xe tăng mà Triều Tiên hoặc Trung Quốc đang có. Ngoài ra, cho tới giờ, nó là chiếc xe tăng chiến đấu đắt tiền nhất.

Xe tăng này dùng lớp giáp sắt tổng hợp và có hệ thống bảo vệ chủ động, được trang bị động cơ diesel mạnh mẽ.

Xe tăng mới này của Hàn Quốc đang trang bị súng 120mm mới nhất của Đức, tương tự loại dùng trên xe tăng Con báo 2A6 và 2A7. Nó còn có hệ thống kiểm soát hỏa lực tiên tiến có thể phát hiện, lần theo và tự động bắn vào các mục tiêu to cỡ một chiếc xe, hoặc trực thăng bay thấp mà không cần người điều khiển.

M1A2 Abrams, Mỹ

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2014/04/03/12/20140403120856-3t3.jpg

Đây là một trong những loại xe tăng chiến đấu đáng sợ nhất. M1A2 có khả năng bảo vệ đặc biệt, chống lại mọi vũ khí chống tăng nổi tiếng.

Loại xe tăng này sử dụng lớp giáp tiên tiến, được củng cố bằng các lớp uranium rỗng và sở hữu công nghệ, cũng như lớp giáp sắt đặc biệt.

Hiện Mỹ đang sử dụng hơn 1.500 chiếc M1A2, Kuwait dùng 218 chiếc và Ả rập Xê út dùng 373 chiếc.

Challenger 2, Anh

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2014/04/03/12/20140403120904-3t4.jpg

Challenger 2 được xem là một trong những loại xe tăng có hệ thống phòng vệ tốt nhất thế giới, đảm bảo khả năng sống sót cao cho kíp lái. Nó có khả năng bảo vệ cao, chống lại sự tấn công trực tiếp của các loại vũ khí.

Động cơ của chiếc Challenger 2 yếu hơn so với các đối thủ phương Tây và di chuyển không nhanh như các loại xe tăng khác. Tuy nhiên, nó nổi tiếng về độ tin cậy của máy móc.

Hiện thời Anh đang sử dụng 386 chiếc Challenger và Oman dùng 38 chiếc.

Merkava Mk.4, Israel

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2014/04/03/12/20140403120904-3t5.jpg

Merkava Mk.4 là một trong những mẫu tăng được bảo vệ tốt nhất trên thế giới. Loại này có một thiết kế khác thường với phần động cơ gắn ở phía trước, giúp tăng khả năng bảo vệ và khả năng sống sót cho kíp lái nếu nó bị hạ gục. Khi không chở theo vũ khí, xe tăng này có thể chở tới 10 người.

Xe tăng loại này được trang bị hệ thống hỏa lực mới, gồm cả những tính năng hiện đại.

Khả năng di chuyển của loại Merkava Mk.4 chỉ ở mức trung bình do nó quá nặng dù có một động cơ mạnh.

Hiện chỉ có Israel dùng xe tăng này và nó không dành để xuất khẩu.

TK-X, Nhật

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2014/04/03/12/20140403120904-3t6.jpg

Xe tăng TK-X hay Type 10 là mẫu mới nhất được Nhật phát triển. Nó được đưa vào sử dụng năm 2012. Hiện thời, đây là một trong những xe tăng chiến đấu hiện đại nhất thế giới.

Hiện, Nhật đang sử dụng 12 chiếc xe tăng loại này và không có nước nào khác sở hữu TK-X do luật pháp Nhật cấm xuất khẩu các thiết bị quân sự.

Hoài Linh

Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/168652/nhung-mau-xe-tang-chien-dau-manh-nhat-hien-nay.html

lixeta
10-11-2014, 03:00 PM
Nông dân Tây Ninh chế tạo, sửa hàng loạt xe bọc thép Campuchia TTO - Ông Trần Quốc Hải và ông Trần Quốc Thanh (con trai ông Hải) vừa được Vương quốc Campuchia trao huân chương Đại tướng quân nhờ đã chế tạo xe bọc thép cho Campuchia.



Mời bạn đọc xem chùm ảnh về xe bọc thép của người nông dân ở Tây Ninh:


http://static.new.tuoitre.vn/tto/i/s626/2014/11/10/kqjq1AKK.jpg


Hai cha con ông Trần Quốc Hải (nông dân chế tạo máy bay ở Tân Châu, Tây Ninh) bên chiếc xe bọc thép mới chế tạo - Ảnh: Ngọc Hậu




http://static.new.tuoitre.vn/tto/i/s626/2014/11/10/5nwtgvos.jpg


Gia đình ông Hải bên cạnh những chiếc xe của hai cha con ông sửa chữa và chế tạo - Ảnh: Ngọc Hậu




http://static.new.tuoitre.vn/tto/i/s626/2014/11/10/HpiXh31E.jpg


Xe bọc thép mới do cha con ông Hải chế tạo - Ảnh: Ngọc Hậu




http://static.new.tuoitre.vn/tto/i/s626/2014/11/10/zJgOawoG.jpg


Toàn cảnh xe bọc thép mới do ông Hải chế tạo - Ảnh: Ngọc Hậu

Nguồn: http://tuoitre.vn/tin/kinh-te/the-gioi-xe/20141110/hang-loat-boc-thep-campuchia-do-nong-dan-tay-ninh-che-tao/669762.html

He...He...! Tự hào quá ta! Nhưng sao nhà ta không tận dụng họ nhể?
:13::13::13:

trucngon
08-08-2017, 09:24 AM
Các tổ hợp tên lửa phòng không qua bài viết đăng trên báo Đất Việt!

Bài thứ nhất của Aleksandr Khramchikhin , Phó giám đốc Viện phân tích chính trị và quân sự VHL Khoa học Nga đăng trên “Bình luận quân sự” Nga ngày 16/7/2017 với tiêu đề như trên. Hãy tạm coi đây là bản “sơ kết” (chắc chắn là không đầy đủ) “thành tích” của các tổ hợp tên lửa phòng không cho đến thời điểm này (7/2017).

“Đã có nhiều nỗ lực chế tạo tên lửa phòng ngay từ thời kỳ Chiến tranh thế giới thứ hai, nhưng lúc đó đã không một nước nào đạt trình độ công nghệ tương ứng. Thậm chí đến thời kỳ Chiến tranh Triều Tiên cũng chưa có các tổ hợp tên lửa phòng không.Lần đầu tiên các tổ hợp này được sử dụng nhiều là trong Chiến tranh Việt Nam và chúng đã có ảnh hưởng to lớn đến kết cục cuộc chiến, - từ đó đến nay, các tổ hợp tên lửa phòng không là một trong những lớp phương tiện kỹ thuật tác chiến quan trọng nhất.http://st.galaxypub.vn/staticFile/Subject/2017/08/04/462223/clip_image002.jpg

S-75 – "VÔ ĐỊCH THẾ GIỚI" VĨNH VIỄN

Trong vòng hơn nửa thế kỷ qua đã có hơn 20 kiểu tổ hợp tên lửa phòng không và các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai đạt được thành tích thực sự trong tác chiến. Tuy nhiên, trong đại đa số các trường hợp rất khó để xác định kết quả một cách chính xác.Thường là rất khó khẳng định một cách khách quan là chiếc máy bay hoặc máy bay lên thẳng cụ thể nào đó bị bắn hạ bằng loại vũ khí gì. Chưa kể đến việc các bên tham chiến cố tình nói dối nhằm mục đích tuyên truyền, và vì thế mà gần như không thể dựng lại được “một bức tranh thực sự khách quan”.Vì những lý do đó, sau đây chúng tôi chỉ dẫn những số liệu đã qua kiểm chứng tương đối kỹ lưỡng và được tất cả các bên liên quan thừa nhận. Kết quả tác chiến thực sự của tất cả các tổ hợp tên lửa phòng không còn cao hơn nhiều, thêm nữa, trong một số trường hợp, - có thể gấp nhiều lần.
Tổ hợp tên lửa phòng không đầu tiên có thành tích trong tác chiến, không những thế, mà còn là thành tích vang dội, - đó chính là S-75 Xô Viết. Ngày 1/5/1960, tổ hợp này đã bắn hạ chiếc máy bay gián điệp U-2 của Mỹ trên bầu trời Ural và đã gây ra một vụ scandal quốc tế ầm ỹ.Sau đó, S-75 còn bắn rơi thêm 5 chiếc U-2 – 01 chiếc vào tháng 10/1962 trên không phận Cuba (sau đó thì thế giới chỉ còn cách một cuộc chiến hạt nhân chỉ một bước chân như chúng ta đã biết), 04 chiếc còn lại –trên bầu trời Trung Quốc từ 9/1962 đến tháng 01/1965.Nhưng “thời kỳ hoàng kim” của S-75 là thời kỳ tổ hợp này tham chiến tại Việt Nam, - trong các năm từ 1965 đến 1972 Liên Xô đã cung cấp cho Bắc Việt Nam 95 tổ hợp S-75 và 7.658 quả tên lửa có điều khiển đi kèm. Các khẩu đội tên lửa phòng không S-75 trong thời kỳ đầu do các trắc thủ Xô Viết điều khiển, nhưng sau đó đã được các chiến sỹ Việt Nam thay thế toàn bộ.
Theo các số liệu của phía Xô Viết, các tổ hợp này đã bắn hạ hoặc là 1.293, hoặc thậm chí tới 1.770 máy bay Mỹ. Còn chính người Mỹ thừa nhận tổn thất của mình từ các tổ hợp này là 150-200 máy bay.Đến thời điểm hiện tại, số máy bay bị S-75 bắn rơi do chính người Mỹ thừa nhận là (theo từng kiểu máy bay cụ thể) như sau: 15 máy bay ném bom chiến lược B-52, 02-03 máy bay ném bom chiến thuật F-111, 36 máy bay cường kích A-4, 10 máy bay A-6, 18 chiếc A-7, 03 chiếc A-3, 03 chiếc A-1, 01 chiếc AC-130, 32 máy bay tiêm kích F-4, 08 chiếc F-105, 01 chiếc F-104, 11 chiếc F-8, 04 chiếc máy bay trinh sát RB-66, 05 chiếc RF-101 , 01 chiếc O-2 , 01 chiếc máy bay vận tải C-123 , 01 chiếc máy bay lên thẳng CH-53.Như đã nói ở phần trên, kết quả thực sự của S-75 tại Việt Nam chắc chắn còn cao hơn rất nhiều, nhưng cụ thể là bao nhiêu – đến giờ thì không thể xác định chính xác được.Lính tên lửa phòng không (các nước) A rập không bao giờ có thể so sánh được với các trắc thủ Xô Viết, với các chiến sỹ tên lửa phòng không Việt Nam về trình độ huấn luyện tác chiến, chính vì thế và kết quả tác chiến của họ khi sử dụng S-75 thấp hơn rất nhiều.Trong cuộc “Chiến tranh tiêu hao “từ 3/1969 đến tháng 9/1971, các tổ hợp S-75 Ai cập đã bắn hạ không ít hơn 03 máy bay tiêm kích F-4 và 01 chiếc “Mister”, 01 máy bay cường kích A-4, 01 máy bay vận tải “Piper Cub” và 01 sở chỉ huy trên không C-97 trên bầu trời kênh đào Suez.Kết quả thực sự có thể cao hơn, nhưng khác với Việt Nam ở chỗ là dù (hiệu quả tác chiến của S-75) có cao hơn, nhưng cùng không nhiều. Trong Cuộc chiên tranh tháng Mười 1973, S-75 Ai cập hạ ít nhất 02 chiếc F-4 và 02 chiếc A-4. Cuối cùng, vào tháng 6/1982, S-75 Syria hạ 01 chiếc tiêm kích Israel “Kfir–C2”.S-75 Iraq trong Cuộc chiến tranh với Iran năm 1980 -1988 đã bắn rơi ít nhất 04 chiếc F-4 và 01 chiếc F-5E của Iran.Kết quả thực tế có thể cao hơn vài lần. Trong Chiến dịch “Bão táp sa mạc” tháng 1-2 /1991, S-75 Iraq hạ 01 máy bay tiêm kích- ném bom Không quân Mỹ F-15E (số hiệu máy bay 88-1692), 01 máy bay tiêm kích hải quân Mỹ F-14 (số hiệu máy bay 161430), 01 máy bay ném bom của Anh “Tornado” (ZD717).Có thể cộng thêm vào thành tích của S-75 Iraq thêm từ 2 đến 3 chiếc máy bay nữa. Cuối cùng, ngày 19/3/1993, trong cuộc Chiến tranh Abkhazia, S-75 của Gruzia đã bắn hạ 01 chiếc máy bay tiêm kích Su-27 của Nga.Tính tổng cộng, nạn nhân của S-75 không ít hơn 200 máy bay (còn tại Việt Nam, ta tính riêng - con số nạn nhân của S-75 trên thực tế không ít hơn 500, và rất có thể là phải hơn 1.000 máy bay).Theo tiêu chí này (số máy bay bị bắn hạ), tổ hợp S-75 vượt xa tất cả các tổ hợp tên lửa phòng không khác trên thế giới cộng lại. Không loại trừ khả năng tổ hợp tên lửa phòng không Xô Viết này sẽ giữ giải “ quán quân thế giới “ vĩnh viễn.

KẺ KẾ NHIỆM XƯNG ĐÁNG

Tổ hợp tên lửa phòng không S-125 ra đời muộn hơn S-75, vì thế mà không kịp có dịp được có mặt tại Việt Nam và nó lần đầu được “thử lửa” trong “Cuộc chiến tranh tiêu hao” (A rập –Israel), hơn nữa, lại hoàn toàn do các kíp trắc thủ Xô Viết trực tiếp điều khiển. Mùa hè năm 1970, chúng đã bắn hạ đến 10 máy bay Israel.
Trong cuộc Chiến tranh tháng Mười, ít nhất đã có 02 chiếc A-4, 01 chiếc F-4 và 01 chiếc “Mirage” (của Israel) bị S-125 bắn hạ. Kết quả thực tế có thể còn lớn hơn.Các S-125 Ethiopia (nhiều khả năng là do chính các kíp trắc thủ Xô Viết hoặc Cuba điều khiển) trong cuộc chiến tranh Ethiopia – Somalia (Đông Phi) 1977 -1978 đã bắn rơi ít nhất 02 chiếc Mi-21 của Somalia.S-125 Iraq cũng đã hạ 02 chiếc F-4E Iran và 01 chiếc F-16C của Mỹ (số hiệu máy bay 87-0257). Có lẽ các S-125 Iraq đã hạ không ít hơn 20 máy bay Iran, nhưng hiện không thể tìm được căn cứ nào để khẳng định một cách chắc chắn.S-125 Angola nhưng do kíp trắc thủ Cuba điều khiển tháng 3/1979 đã bắn rơi 01 chiếc máy bay ném bom “Canberra” của Nam Phi.Cuối cùng, toàn bộ tổn thất của không quân NATO trong cuộc xâm lược Nam Tư tháng 3- tháng 6 /1999 đều là công của S-125 Serbia. Đó là 01 máy bay ném bom “tàng hình” F-117 (số hiệu 82-0806) và 01 máy bay tiêm kích F-16C (số hiệu 88-0550), cả hai chiếc máy bay này đều là của Không quân Mỹ.Như vậy, số lượng các chiến thắng (máy bay đối phương bị hạ) đã được chính thức thừa nhận của S-125 không vượt quá con số 20, trên thực tế có thể cao hơn 2-3 lần.
Hệ thống tên lửa phòng không có tầm bắn xa nhất trên thế giới S-200 chưa có (trong bảng vàng thành tích) một chiến thắng nào được chính thức được công nhận. Có thể, trong tháng 9/1983, S-200 Syria với kíp trắc thủ Xô Viết đã bắn rơi một máy bay AWACS E-2C của Israel.Ngoài ra, còn có một số ý kiến cho rằng trong cuộc xung đột Mỹ - Lybia mùa xuân năm 1986, S-200 Lybia đã hạ 02 máy bay cường kích hải quânA-6 và 01 máy bay ném bom F-111 của Mỹ.Nhưng ngay đến trong hàng ngũ chuyên gia Nga cũng không có nhiều người đồng ý với giả thuyết trên, mặc dù trong lòngrất muốn. Chính vì vậy mà không loại trừ khả năng là “chiến tích” duy nhất của S-200 cho đến thời điểm này là chiếc máy bay chở khách Tu-154 của Nga bị tổ hợp phòng không này của Ucraine bắn hạ vào mùa thu năm 2001.
Hệ thống tên lửa phòng không hiện đại nhất của Bộ đội phòng không trước kia, nay là (sát nhập) Không quân LB Nga (chính xác hơn – Bộ đội đường không – vũ trụ Nga –ND), S-300P chưa bao giờ được sử dụng trong điều kiện tác chiến thực tế, thành thử các tính năng kỹ - chiến thuật ưu việt như đã công bố của chúng chưa được khẳng định trong thực tiễn trên chiến trường. Cũng có thể nói như vậy về S-400.Một số các chuyên gia “phòng lạnh” bàn tán, “chém gió” nhiều về “thất bại“ của các hệ thống tên lửa phòng không Nga vào tháng 4 năm nay (2017) khi “Tomahawk” Mỹ bắn phá căn cứ không quân Shayrat của Syria chỉ cho thấy sự thiếu hiểu biết tuyệt đối của các “chuyên gia“ này.
Chưa ai chế tạo được và sẽ không bao giờ có thể chế tạo được các đài radar có thể nhìn xuyên qua lòng đất, bởi vì sóng vô tuyến không đi qua được các vật thể rắn. Các tên lửa có cánh phóng từ biển của Mỹ bay ngang qua và cách rất xa những trận địa của các hệ thống phòng không Nga, và điều quan trọng nhất, chúng bay sau các nếp gấp địa hình (dãy núi).Các radar Nga đơn giản là không thể nhìn thấy chúng, thành thử, không thể dẫn đường cho các tên lửa phòng không có điều khiển. Với bất cứ hệ thống phòng không nào cũng xảy ra tình huống “bất lực“ tương tự, bởi vì đến thời điểm hiện tại chưa có ai thay đổi được các định luật vật lý.Đó là chưa nói đến chuyện cả trên phương diện những tuyên bố công khai lẫn trên thực tế, Shaiyrat không được các tổ hợp tên lửa phòng không (Nga) bảo vệ, chính vì vậy mà làm gì có chuyện “bất lực” nào của tên lửa phòng không Nga trong trường hợp Shayrat?
(Còn nữa)

trucngon
08-08-2017, 09:31 AM
"Tiếp theo"

“KUB” , “KVADRAT” VÀ NHỮNG TỔHỢP KHÁC

Các tổ hợp phòng không lục quân Xô Viết đã được sử dụng rộng rãi trong tác chiến. Trước hết, đó là tổ hợp tên lửa phòng không “Kvadrat” (phiên bản xuất khẩu” của tổ hợp tên lửa phòng không Lục quân Xô Viết “Kub”). Về cự ly bắn, nó gần bằng S-75, chính vì thế mà ở nước ngoài, chúng thường được sử dụng (biên chế) cho lực lượng phòng không chiến lược, chứ không phải cho phòng không lục quân.Trong cuộc Chiến tranh tháng Mười năm 1973, “Kvadrat” của Ai cập và Syria tổng cộng đã bắn rơi ít nhất 07 chiếc A-4, 06 chiếc F-4, 01 máy bay tiêm kích “ Super Mister”.
Kết quả thực tế có thể còn cao hơn nữa. Ngoài ra, mùa xuân năm 1974, “Kvadrat” Syria, cũng có thể, bắn hạ thêm 06 chiếc máy bay Israel (nhưng đây là số liệu đơn phương của Liên Xô chưa được kiểm chứng).Nạn nhân của “Kvadrat” Iraq ít nhất là 01 chiếc F-4, 01 chiếc F-5 của Iran và 0-1 chiếc F-16C của Mỹ (số hiệu 87-0288). Nhiều khả năng hơn cả, có thể cộng thêm một đến hai chục chiếc máy bay Iran và từ 01 đến 02 chiếc máy bay nữa Mỹ vào dánh sách này.
Trong Cuộc chiến tranh giành độc lập của Tây Sahara chống Maroc (Cuộc chiến này đến nay vẫn chưa kết thúc), Algeria ủng hộ Mặt trận POLISARIO đấu tranh giành độc lập và cung cấp cho Quân khởi nghĩa một số lượng đáng kể các phương tiện phòng không. Trong số đó, tổ hợp “Kvadart” đã bắn rơi ít nhất 01 chiếc F-5A Maroc (tháng 1/1976). Ngoài ra, tháng 1/1985. “Kavadrat” của chính Algeria đã hạ 01 chiếc tiêm kích “Mirage-F1” của Maroc.Cuối cùng, trong cuộc Chiến Lybia – Tchad những năm 1970 -1980, người Tchad đã thu được một số tổ hợp “Kvadrat” của Lybia, một “Kvadrat” chiến lợi phẩm đã bắn rơi chiếc máy bay ném bom Tu-22 của chính Lybia.Người Serbia sử dụng rộng rãi tổ hợp “Kvadart” những năm 1993-1995 trong cuộc chiến tranh tại Bosnia và Hercegovina.
Tháng 9/1993, “Kvadrat” đã hạ 01 chiếc MiG-21 của Croatia, tháng 4/1994 – 01 chiếc “Sea Harrier” FRS1 cất cánh từ tàu sân bay “Ark Royal” của Anh (nhưng có nguồn khác cho rằng, chiếc máy bay này bị tổ hợp tên lửa phòng không vác vai “Strela-3” bắn hạ).Lần cuối, vào tháng 6/1995, nạn nhân của “Kvadrat” Serbia là chiếc F-16C của Không quân Mỹ (số hiệu 89-2032).Như vậy, xét tổng thể, nếu tính theo kết quả thì trong số các tổ hợp tên lửa phòng không “cỡ lớn“, “Kvadart” có lẽ đã qua mặt S-125 và đứng thứ hai, nhưng xếp sau S-75.Tổ hợp tên lửa phòng không được phát triển từ “Kub” là “Buk” hiện nay vẫn được coi là một tổ hợp tương đối hiện đại. Đã có những máy bay bị nó bắn hạ. mặc dù “thành tích” này của “Buk” không làm cho chúng ta (người Nga) vui sướng.
Tháng 1/1993, trong cuộc chiến Abkhazia, “Buk” của Nga đã bắn nhầm chiếc cường kích L-39 của Abkhazia (đồng minh).Trong cuộc chiến 5 ngày tại Kavkaz tháng 8/2008, tổ hợp “Buk” của Gruzia do Ucriane viện trợ đã bắn rơi các máy bay ném bom Tu-22M va Su-24 của Nga, và có thể, hạ tới 03 chiếc cường kích Su-25. Cuối cùng, đó là một số vấn đề liên quan đến chiếc “Boeing -777” xấu số của Malaixia trên bầu trời Donbass tháng 7/2014, nhưng trong trường hợp này, còn rất nhiều điều chưa rõ ràng và rất lạ lùng.

Tổ hợp tên lửa phòng không lục quân ‘Osa” của Quân đội Syria, cứ theo số liệu phía Xô Viết cung cấp thì từ tháng 4/1981 đến tháng 5/1982 đã bắn rơi 08 máy bay Israel, cụ thể là: – 04 chiếc F-15 , 03 chiếc F-16, 01 chiếc F-4. Tuy nhiên, không hề có một bằng chứng cụ thể nào chứng minh, rất có thể, đó toàn là những chiến thắng tự nghĩ ra.
Duy nhất có một “thành tích” được khẳng định chắc chắn của “Osa” Syria là một chiếc F-4E Israel, bị bắn hạ tháng 7/1982.Mặt trận POLISARIO nhận tổ hợp tên lửa phòng không không chỉ từ Algeria mà còn từ Lybia. Chính “Osa” do Lybia cung cấp vào tháng 10 /1981 đã bắn hạ 01 chiếc “Mirage – F1 “và 01 máy bay vận tải C-130 của Maroc.Tổ hợp tên lửa phòng không ”Osa” của Angola (chính xác hơn – của Cuba) vào tháng 9/1987 đã bắn hạ 01 chiếc AM-3CM của Nam Phi (máy bay trinh sát hạng nhẹ do Ý sản xuất). Có thể còn một số máy bay và máy bay lên thẳng nữa của Nam Phi cũng là nạn nhân của “Osa”.Có khả năng, “Osa” Iraq vào tháng 1/1991 đã bắn rơi 01 chiếc “Tornado” số hiệu ZA403 của Anh.Gần đây nhất, vào tháng 7-8 /2014, quân ly khai Donbass đã sử dụng “Osa” chiến lợi phẩm bắn rơi chiếc một máy bay cường kích Su-25 và 01 máy bay vận tải An -26 của Không quân Ucraine.Nhưng nhìn chung, thành tích của “Osa” là tương đối khiêm tốn. Tổ hợp tên lửa phòng không “Strela-1” và biến thể sâu của nó là “Strela-10” cũng có thành tích hạn chế.Tháng 12/1983, trong các trận đánh giữa Quân Syria và quân các nước NATO, “Strela-1” Syria đã bắn rơi 01 chiếc máy bay cường kích hải quân A-6 của Mỹ (số hiệu 152915).Tháng 11/1985, lính đặc nhiệm Nam Phi sử dụng “Strela-1” chiến lợi phẩm bắn hạ chiếc máy bay vận tải Xô Viết An-12 trên không phận Angola. Về phần mình, tháng 2/1988, 01 chiếc “Mirage –F1” của Nam Phi cũng đã bị hoặc là “Strela-1”, hoặc là “Strela-10” bắn rơi. Có thể, trong danh sách nạn nhân của hai kiểu tên lửa này tại Angola còn có một số chiếc máy bay và máy bay lên thẳng nữa của Nam Phi.
Tháng 12/1988, một chiếc máy bay dân sự Mỹ DC-3 đã bị “Strela-10” của Mặt trận POLISARIO bắn nhầm tại Tây Sahara.Lần gần dây nhất, trong chiến dịch “Bão táp sa mạc” (Iraq), ngày 15/2/1991, “Strela-10” Iraq đã bắn rơi 02 chiếc cường kích A-10 của Không quân Mỹ (số hiệu 78-0722 và 79-0130). Có thể, “Strela-1” và “Strela-10” còn diệt thêm một số máy bay nữa của Mỹ.

Tổ hợp tên lửa phòng không lục quân tầm gần hiện đại nhất của Nga “Tor” và tổ hợp tên lửa – pháo phòng không “Tunguska” và “Pantsir” chưa xung trận lần nào, thành thử chưa bắn hạ được chiếc máy bay hoặc (và) máy bay lên thẳng nào.Mặc dù cũng đã có có những tin đồn chưa được kiểm chứng về việc “Pantsir” đã “lập được thành tích tại Donbass - đã hạ 01 máy bay ném bom Su-24 và 01 máy bay lên thẳng tấn công Mi-24 của Không quân Ucraine.

"Còn nữa"

trucngon
11-08-2017, 03:24 PM
"Tiếp theo"

Thành tích khiêm tốn của các đồng nghiệp phương Tây

Thành tích của các tổ hợp tên lửa phòng không Phương Tây khiêm tốn hơn nhiều so với các tổ hợp Xô Viết/Nga. Vấn đề chưa hẳn là do các tính năng kỹ- chiến thuật của chúng, mà nguyên nhân quan trọng hơn nhiều – đó là đặc điểm xây dựng, bố trí hệ thống phòng không (xuất phát từ quan điểm, học thuyết xây dựng hệ thống phòng không).Liên Xô và các nước thân Liên Xô trong cuộc chiến chống lại không quân đối phương thiên về sử dụng các phương tiện phòng không mặt đất, trong khi đó thì các nước Phương Tây - chủ yếu dựa vào các máy bay tiêm kích.

http://st.galaxypub.vn/staticFile/Subject/2017/08/06/46743/clip_image002.jpg


Tổ hợp “ Hawk”



Kiểu tên lửa phòng không Phương Tây có “thành tích” nổi trội nhất là tổ hợp tên lửa phòng không Mỹ “Hawk” và biến thể cải tiến sâu của nó. Gần như tất cả các “chiến công” đều mang tên tổ hợp tên lửa kiểu này trong trang bị của Quân đội Israel.
Trong cuộc "Chiến tranh tiêu hao", “Hawk” đã hạ 01 chiếc Il -28, 04 chiếc Su-7, 04 chiếc MiG-17, 03 chiếc MiG-21 của Không quân Ai cập.Còn trong cuộc "Chiến tranh tháng Mười” nạn nhân của “Hawk” là 04 chiếc MiG-17, 01 MiG-21, 03 chiếc Su-7, 01 chiếc “Hunter”, 01 chiếc Mirage -5, 02 chiếc Mi-8 của Không quân Ai cập, Syria, Jorrdan và Lybia.Lần cuối, vào năm 1982, 01 chiếc MiG-25 và có thể, thêm 01 chiếc MiG-23 nữa đã bị tổ hợp này bắn hạ trên không phận Libăng.
Trong cuộc Chiến trang Iraq – Iran (1980 -1988), các tổ hợp “Hawk” của Iran “tự ” bắn rơi 02- 03 chiếc tiêm kích F-14 và 01 chiếc F-5 của chính Không quân Iran, và khoảng 40 máy bay Iraq.
Tháng 9/1987, tổ hợp “Hawk”của Pháp đã hạ 01 máy bay ném bom Tu-22 của Lybia trên bầu tròi thủ đô N'Djamena của Tchad.Ngày 2/8/1990, “Hawk” cải tiến của Kuwait đã bắn rơi 01 chiếc Su-22 và 01 chiếc MiG-23BN của Không quân Iraq khi Quân Iraq xâm nhập Kuwait.Nhưng sau đó, tất cả các tổ hợp tên lửa phòng không Kuwait đều rơi vào tay Quân Iraq “và chúng được sử dụng để chống lại Không quân Mỹ và các đồng minh , tuy nhiên – “ Hawk” trong tay Quân Iraq đã không làm nên chuyện gì .
Khác với S-300P , tổ hợp tên lửa tầm xa tương đương của Mỹ là “Patriot” được sử dụng trong cả hai cuộc chiến tranh Iraq.Mục tiêu chủ yếu của “Patriot” là các tên lửa đạn đạo Xô Viết đã lạc hậu của Iraq R-17 (chính là “ Scud”). Hiệu quả của “Patriot” rất thấp, và vì thế, trong năm 1991, chính “Scud” đã gây ra tổn thất sinh mạng lớn nhất cho người Mỹ.Trong cuộc Chiến tranh Iraq lần thứ hai mùa xuân năm 2003, “Patriot” đã lần đầu tiên bắn hạ 02 chiếc máy bay, nhưng “ thành tích này” lại không thể khiến người Mỹ tự hào.Lý do – cả hai chiếc đều là “của quân ta”: 01 chiếc “Tornado” của Anh (số hiệu ZG710) và 01 chiếc F/A-18C của Không quân hải quân Mỹ (số hiệu 164974).Cũng thời gian đó, một chiếc F-16C Không quân Mỹ đã phóng tên lửa chống radar diệt một bệ phóng của tiểu đoàn “Patriot”.Theo một số nguồn tin khẳng định thì viên phi công F-16C của Mỹ đã không bắn lầm mà là phóng tên lửa có chủ ý, bởi vì nếu không thì chính anh ta sẽ trở thành nạn nhân của lính phòng không Mỹ.

http://st.galaxypub.vn/staticFile/Subject/2017/08/06/46743/clip_image004.jpg


Tổ hợp “Patriot”


Thành tích của “Patriot” Israel khi tấn công các mục tiêu là R-17 Iraq trong năm 1991 cũng tương đối đáng ngờ.Tháng 9/2004 , “Patriot” Israel đã bắn hạ chiếc máy bay đầu tiên của đối phương – đó là chiếc Su-24 Syria bay lạc (hay xâm nhập) không phận Israel.Trong các năm 2016-2017, “Patriot” của Israel đã nhiều lần bắn các máy bay không người lái bay đến Israel từ Syria, nhưng trong phần lớn các trường hợp – không bắn hạ được mục tiêu (trong khi đó giá tiền của tất cả các máy bay không người lái bị bắn cộng lại cũng không bằng một quả tên lửa “Patriot”).Mới nhất, “Patriot” của A rập Saudi, có thể, đã tiêu diệt được 01 hoặc 02 quả R-17 do người Houthi Yemen phóng vào lãnh thổ nước này trong các năm 2015-2017, tuy nhiên, đã có nhiều tên lửa kiểu này và các tên lửa hiện đại hơn là “Tochka” đã bắn vào các mục tiêu trên lãnh thổ A rập Saudi và gây rất nhiều tổn thất cho Liên quân do A rập Saudi đứng đầu.Như vậy, có lẽ phải thừa nhận là hiệu quả của hệ thống tên lửa phòng không “Patriot” là rất thấp.
"Còn tiếp"

trucngon
12-08-2017, 07:58 AM
"Tiếp"

Các tổ hợp tên lửa phòng không tầm ngắn của Phương Tây có những thành tích rất khiêm tốn, nhưng, như đã nói, đấy không phải là vì các nhược điểm kỹ thuật, mà chủ yếu là vì đặc điểm sử dụng chúng trong tác chiến.Ví dụ, trong bảng“ thành tích” của tổ hợp tên lửa phòng không Mỹ Chaparralchỉ duy nhất có một máy bay – đó là chiếc MiG-17 của Syria do tổ hợp kiểu này của Israel bắn hạ trong năm 1973.

http://st.galaxypub.vn/staticFile/Subject/2017/08/06/46743/clip_image006.jpg


Tổ hợp tên lửa phòng không “Chaparral”


Tổ hợp tên lửa phòng không Anh “Rapier” cũng mới hạ được 01 chiếc máy bay – đó là chiếc tiêm kích ‘Dagger' do Israel sản xuất của Không quân Argentina trên bầu trời Falkland tháng 5/1982

http://st.galaxypub.vn/staticFile/Subject/2017/08/06/46743/clip_image008.jpg


Tổ hợp tên lửa phòng không Anh “ Rapier”


Tổ hợp tên lửa phòng không Pháp “Roland” có thành tích đáng nể hơn so với các đồng nghiệp vừa được nhắc tới. Các “ Roland” Argentina đã bắn rơi 01 chiếc “Harrier –FRS1” ( số hiệu XZ456) của Anh trên không phận Falkland.
Còn “Roland” của Iraq cũng đã hạ ít nhất 02 máy bay Iran (F-4E và F-5E) , và có thể, 02 chiếc Tornado của Anh (ZA396 , ZA467), cùng 01 chiếc A-10 của Mỹ, tuy nhiên cả “3 chiến thắng” này đều là những tuyên bố bằng lời, chưa có “vật chứng” thuyết phục kèm theo.Chỉ có điều đáng lưu ý là tất cả các máy bay bị “Roland” do Pháp sản xuất bắn hạ dù trên các chiến trường khác nhau – đều là các máy bay Phương Tây sản xuất.Còn một loại phương tiện phòng không rất đặc biệt nữa là các tổ hợp tên lửa phòng không trên tàu. Nhưng duy nhất chỉ có các tổ hợp tên lửa trên tàu của Hải quân Anh là đã lập thành tích “trong chiến đấu” vì Hải quân Anh tham gia cuộc chiến Falkland.Tổ hợp tên lửa phòng không hạm “SeaDart” đã hạ 01 chiếc máy bay ném bom Argentina (nhưng do Anh sản xuất) “Canberra”, 04 chiếc cường kích A-4, 01 chiếc máy bay vận tải Learjet 35 (LJ35), 01 chiếc máy bay lên thẳng do Pháp sản xuất SA330L.Còn tổ hợp tên lửa phòng không “Sea Cat” – 02 chiếc A-4C. Tổ hợp tên lửa phòng không “Sea Wolf” đã bắn rơi 01 chiếc “Dagger” và 03 chiếc A-4B.

trucngon
12-08-2017, 08:02 AM
Mũi tên xuyên (Strela) và mũi tên nhọn (Igla)

Cần phải dành riêng một phần để nói về các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai – chúng đã trở thành một loại phương tiện phòng không chuyên biệt.Lý do – nhờ có các tổ hợp này mà mà không chỉ có lính bộ binh, mà ngay cả du kích và quân khủng bố cũng có thể bắn hạ máy bay và các mục tiêu trên không còn dễ xơi hơn là các máy bay lên thẳng.Và cũng vì thế mà việc xác định chính xác số “nạn nhân” của một tổ hợp tên lửa phòng không vác vai cụ thể nào đó thậm chí còn khó hơn là xác định nạn nhân của các tổ hợp tên lửa phòng không “cỡ lớn”.Không quân Xô Viết và Không quân lục quân Xô Viết đã hứng chịu tổn thất lớn từ các tên lửa phòng không vác vai tại Afganistan trong các năm 1984 – 1989 – ít nhất là 72 máy bay và máy bay lên thẳng.Quân du kích Afganistan đã sử dụng chính tổ hợp tên lửa Xô Viết “Strela-2” và các bản copy Trung Quốc và Ai cập là HN-5 (Trung Quốc), “Ain –al-Sacr” (Ai cập), tổ hợp tên lửa Mỹ “RedEye” và “Stinger”, cũng như “Blowpipe” của Anh.
Rất khó để xác định chính xác tổ hợp tên lửa phòng không vác vai nào đã bắn hạ chiếc máy bay cụ thể nào đó. Các tình huống tương tự như vậy có thể gặp trong chiến dịch “Bão táp sa mạc”, trong các cuộc chiến tranh ở Angola, Chesnia, Abkhazia, Nagornyi Karabak và v.v .Thành thử, những số liệu dẫn ra sau đây về kết quả tất cả các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai, đặc biệt là của Xô Viết và của Nga, phải được coi là thấp hơn nhiều so với thực tế.Nhưng bên cạnh đó, phải thừa nhận một thực tế không thể tranh cãi là trong số các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai thì “Strela-2” Xô Viết cũng có một vị thế tương tự như S-75 trong “hàng ngũ” các tổ hợp tên lửa phòng không “lớn ” – tức “Strela-2” giữ chức “vô địch tuyệt đối”, và không loại trừ khả năng, “vô địch vĩnh viễn” .“Strela-2” được sử dụng lần đầu “bởi” người Ai cập trong cuộc “Chiến tranh tiêu hao”.
Năm 1969, chúng (“Strela-2”) đã hạ trên kênh đào Suez từ 06 chiếc (02 chiếc “Mirage”, 04 chiếc A-4) đến 17 chiếc máy bay Israel.Trong cuộc “Chiến tranh tháng Mười” – “Strela-2” bắn rơi không ít hơn 04 chiếc A-4 và 01 chiếc máy bay lên thẳng CH-53. Trong các tháng 3,4,5/1974, “Strela-2” Syria diệt từ 03 (02 chiếc F-4, 01 chiếc A-4) đến 08 chiếc máy bay Israel.Sau đó, trong giai đoạn từ 1978 đến 1986, các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai kiểu này của Syria và của du kích Palestin đã bắn rơi 04 máy bay (01 chiếc “Kfir”, 01 F-4, 02 chiếc A-4), 03 chiếc máy bay lên thẳng (02 chiếc AH-1, 01 chiếc UH-1) của Không quân Israel và 01 chiếc máy bay cường kích hải quân A-7 (số hiệu 157486) của Không quân hải quân Mỹ.“Strela -2” được sử dụng trong giai đoạn cuối trong cuộc Chiến tranh Việt Nam. Từ đầu năm 1972 đến tháng 1/1973 “Strela-2” Việt Nam đã bắn rơi tới 29 máy bay Mỹ (01 chiếc F-4 , 07 chiếc O-1, 03 chiếc O-2, 04 chiếc OV-10, 09 chiếc A-1, 04 chiếc A-37) và 14 máy bay lên thẳng (01 chiếc CH - 47, 04 chiếc AH-1, 09 chiếc UH-1).Tính từ khi Mỹ rút quân khỏi Việt Nam đến lúc kết thúc chiến tranh 30/4/1975, còn có tới từ 51 đến 204 máy bay và máy bay lên thẳng của Không quân Việt Nam Cộng hòa bị “Strela -2” Bộ đội Việt Nam bắn hạ.
Sau đó, trong các năm 1983-1985, Bộ đội Việt Nam còn dùng “Strela-2” hạ thêm ít nhất là 02 chiếc máy bay cường kích của A-37 của Không quân Thái Lan.Năm 1973, Quân khởi nghĩa Guiné-Bissau (Tây Phi) đã dùng “Strela-2” hạ 03 chiếc máy bay cường kích G-91 và 01 chiếc máy bay vận tải Do-27 của Bồ Đào Nha.Trong các năm 1978 -1979, các chiến binh Mặt trận POLISARIO sử dụng “Strela-2” này bắn rơi 01 chiếc cường kích “Jaguar” của Pháp và 03 chiếc tiêm kích của Maros (01 chiếc F-5A , 02 chiếc “Mirage –F1”, còn trong năm 1985 – chiếc máy bay nghiên cứu khoa học Do-228 của Đức khi đang trên đường bay đến Nam Cực .Còn tại Afganistan – ít nhất có 01 chiếc cường kích Su-25 Xô Viết là nạn nhân của “Strela-2” .

trucngon
14-08-2017, 04:21 PM
Tiếp....

"Strela-2” Lybia vào tháng 7/1977, có thể, cũng đã hạ 01 chiếc MiG-21 Ai cập, còn trong tháng 5/1978 – 01 chiếc “Jaguar “ của Pháp. Cũng trong thời gian đó, Quân Nam Phi với “Strela -2“ chiến lợi phẩm đã hạ 01 chiếc tiêm kích MiG-23ML Angola (có lẽ chính xác hơn là của Cuba).Về phía mình, lính Cuba cũng dùng tổ hợp này bắn rơi ít nhất 02 chiếc cường kích “Impala” (Linh dương) của Không quân Nam Phi. Chắc chắn trên thực tế con số máy bay bị “Strela-2“ hạ còn lớn hơn nhiều.
Tháng 10/1986, “Strela -2” Nicaragoa đã bắn rơi chiếc máy bay vận tải C-123 của Mỹ đang chở hàng cho phe đối lập.Trong các năm 1990 -1991, Không quân Salvador mất 03 máy bay (01 chiếc O-2 , 01 chiếc A-37) và 04 máy bay lên thẳng (02 chiếc “Hughes -500“ 02 chiếc UH-1” từ “Strela-2” của quân du kích.Trong chiến dịch “Bão táp sa mạc”, “Strela-2” Iraq bắn rơi 01 “Tornado” của Anh (số hiệu ZA392 hoặc ZA791), 01 “Gunship“ AC-130 của Không quân Mỹ (số hiệu 69-6567), 01 chiếc AV-8B Không quân hải quân Mỹ (số hiệu 162740).
Trong cuộc Chiến tranh Iraq lần thứ hai, trong tháng 1/2006, các chiến binh Iraq đã dùng các tổ hợp này hạ 01 chiếc máy bay lên thẳng chiến đấu AH-64D “Apache” Không quân lục quân Mỹ (số hiệu 03-95 395) .Tháng 8/1995, trên không phận Bosnia, “Strela-2” của Serbia (theo một số nguồn khác – “Igla” ) đã bắn rơi chiếc máy bay ném bom Pháp “Mirage-2000N” (số hiệu 346).Lần mới nhất, tháng 5-6 /1997, người Kurd đã cũng “Strela-2” bắn rơi các máy bay lên thẳng AH-1W và AS532UL của Thổ Nhĩ Kỳ.
Kiểu tổ hợp tên lửa phòng không vác vai Xô Viết hiện đại hơn (“Strela-2”) là “Strela-3”, “ Igla -1” và “Igla” không gặp may, vì chúng gần như chưa “lập được một chiến tích nào“.Hiện nạn nhân của “ Strela-3” mới là 01 chiếc “Harrier” của Anh tại Bosnia ( Nam Tư cũ) vào tháng 4/1994 (có thông tin đây là chiến tích của “Kvadrat” như đã nói ở phần trên).Tổ hợp tên lửa phòng không vác vai “Igla” “ chia sản phẩm” với “Strela-2” chiếc “Mirage-2000N ” số hiệu 346 như đã đề cập ở trên).Ngoài ra , trong “danh sách” chiến thắng của “Igla” còn có 01 chiếc F-16C (số hiệu 84-1390 ) của Không quân Mỹ tại Iraq tháng 2/1991, 02 chiếc máy bay lên thẳng chiến đấu Mi-24 và 01 chiếc máy bay cường kích Su-25 của Gruzia tại Abkhazia trong các năm 1992-1993 và 01 chiếc Mi-26 của Nga tại Chesnia tháng 8/2002 (làm 127 người thiệt mạng).
Mùa hè năm 2014, các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai không rõ kiểu gì được cho là đã bắn hạ 03 chiếc cường kích Su-25, 01 tiêm kích MiG-29, 01 máy bay trinh sát An-30, 03 máy bay lên thẳng tấn công Mi-24 và 02 máy bay lên thẳng đa năng Mi-8 của Không quân Ucraine trên không phận Donbass.Trên thực tế, tất cả các tổ hợp tên lửa phòng không Xô Viết/Nga, kể cả “Strela-2” trong các cuộc chiến tranh tại Iraq, Afganistan, Chesnia, Abkhazia, Nagornyi Karabak chắc chắn đã có rất nhiều thành tích.

Trong số các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai Phương Tây, kỷ lục về chiến công thuộc về “Stinger” của Mỹ, Tại Afganistan, chúng đã hạ ít nhất 01 cường kich Su-25 của Không quân Liên Xô, 01 MiG-21 của Không quân Afganistan, nhiều máy bay vận tải Xô Viết An-26RT và An-30, 06 máy bay lên thẳng chiến đấu Mi-24 và 03 máy bay lên thẳng vận tải Mi-8.Thành tích thực sự của “Stinger” trong cuộc chiến tại Afganistan chắc chắn là cao hơn nhiều những con số vừa dẫn ( ví dụ, chỉ riêng Mi-24, đã có thể có tới 30 chiếc bị Stinger bắn hạ), mặc dù nếu xét “tổng số chiến thắng” thì “ Stinger” vẫn kém xa so với “Strela-2”.Tại Angola, lính Nam Phi dùng “Stinger” hạ ít nhất 02 MiG-23ML.Người Anh cũng đã sử dụng các tổ hợp này tại Falkland và đã hạ 01 máy bay cường kích “Pukava” và 01 máy bay lên thẳng vận tải SA330L của Argentina.Kiểu tên lửa phòng không vác vai cũ hơn (“Stinger” ) của Mỹ là “Red Eye” cũng đã được Israel sử dụng để chống lại Không quân Syria.Chính “ Red Eye” Israel đã hạ tới 07 chiếc Su-7 và MiG-17 trong cuộc Chiến tranh tháng Mười và 01 chiếc MiG-23BN tại Libăng năm 1982.Lính Contras Nicaragoa cũng đã dùng “Red Eye” hạ 04 máy bay lên thẳng Mi-8 của Quân chính phủ Nicaragoa trong những năm 80. Cũng các tổ hợp tên lửa phòng không vác vai này đã bắn hạ một số máy bay và máy bay lên thẳng Xô Viết tại Afganistan (có thể - đến 03 chiếc Mi-24), nhưng không có một số liệu và bằng chứng cụ thể nào để xác minh.Cũng có thể nói như vậy về việc sử dụng tổ hợp tên lửa phòng không vác vai “Blowpipe” của Anh tại Afganistan. Chính vì vậy , mà chỉ có 02 chiến thắng được xác định chắc chắn và được ghi nhận cho “Blowpipe”. Cả hai chiến thắng đó đều giành được trong cuộc chiến Falkland – và điều thú vị là trong cuộc chiến này cả hai bên đối đầu đều sử dụng “Blowpipe”.Và cả hai bên đều có thành tích – “Blowpipe” của Anh hạ chiếc cường kích MB339A của Argnetina, còn “Blowpipe” Argentina – chiếc tiêm kích “ Harrier GR3” của Anh.

trucngon
26-08-2017, 09:14 AM
Tiếp'''

Chờ dịp thử sức
Để có thể “lôi” S-75 và “Strela-2” ra khỏi bục danh dự, có lẽ chỉ trong trường hợp trên thế giới lại xảy ra một cuộc chiến tranh lớn.Dĩ nhiên , nếu đó là một cuộc chiến tranh hạt nhân, thì chắc chắn không có “bên thắng cuộc” – trong bất kỳ trường hợp nào.
Còn nếu như đó chỉ là một cuộc chiến tranh thông thường, thì có lẽ các ứng cử viên chủ yếu cho chức “vô địch” vẫn sẽ là các tổ hợp tên lửa phòng không Nga.Không phải chỉ vì các tính năng kỹ - chiến thuật, mà còn vì đặc điểm sử dụng trong tác chiến.
Xin nhấn mạnh điều này thêm một lần nữa.Không thể không nhận thấy rằng, vấn đề nghiêm trọng nhất và mới nhất đối với các phương tiện phòng không là các loại phương tiện (loại đạn) tốc độ cao kích thước nhỏ và chính xác cao – chúng cực kỳ khó bị tiêu diệt chính vì kích thước nhỏ và tốc độ cao như vậy (đặc biệt lại càng khó nếu xuất hiện các loại đạn (phương tiện) siêu thanh).
Thêm nữa, cự ly hoạt động (tầm bắn) của các loại đạn dược này thường xuyên được tăng lên làm cho các phương tiện mang, tức các máy bay không cần phải bay vào khu vực phòng không.Thực tế đó làm cho tình thế của lực lượng phòng không trở nên vô vọng , bởi vì trong cuộc chiến chống các loại đạn được (tên lửa, bom ..) mà không tiêu diệt được các phương tiện mang chúng ( tức các máy bay ) thì chắc chắn sẽ thất bại : sớm hay muộn thì các cơ số đạn (tên lửa) của các tổ hợp tên lửa phòng không cũng sẽ bị sử dụng hết , và sau đó thì các tổ hợp trên lẫn các mục tiêu mà chúng bảo vệ cũng sẽ dễ dàng bị tiêu diệt .Còn một vấn đề nữa cũng rất nghiêm trọng – đó là các máy bay không người lái (UAV). Đó thực sự đã trở thành một vấn đề, ít nhất bởi vì chúng đã có quá nhiều, và vì càng làm cho tình trạng thiếu cơ số đạn cho các tổ hợp tên lửa phòng không trở nên trầm trọng.
Một thực tế nữa còn tệ hại hơn nhiều – phần lớn các UAV đều có kích thước nhỏ đến mức mà không có một hệ thống tên lửa phòng không hiện có nào có thể phát hiện, chứ chưa nói tới chuyện tiêu diệt, đơn giản bởi vì các đài radar, các tên lửa phòng không có điều khiển không được thiết kế để “xử lý ” các mục tiêu như vậy.Trong vấn đề này, có một trường hợp, xảy vào tháng 7/2016 và rất đáng để suy ngẫm.Có lẽ tất cả đều biết về trình độ trang bị kỹ thuật cực kỳ cao và trình độ huấn luyện tác chiến hoàn hảo của binh sỹ - sỹ quan Quân đội Israel.
Tuy nhiên, người Israel đã không thể làm gì với một chiếc UAV trinh sát kích thước nhỏ, tốc độ chậm, không có vũ khí của Nga xuất hiện trên các khu vực phía Bắc Israel.Đầu tiên là tên lửa “không đối không” phóng từ tiêm kích F-16, và sau đó là 2 tên lửa phòng không có điều khiển của hệ thống “Patriot” - tất cả đều bay trượt qua mục tiêu, sau đó, chiếc UAV này đã bay vào không phận Syria.Có lẽ, từ bối cảnh này, các tiêu chí để đánh giá tính kết quả và hiệu quả của các phương tiện phòng không sẽ trở nên hoàn toàn khác.Và chính các phương tiện phòng không cũng vậy .

lixeta
29-10-2017, 04:02 PM
THIÊN THẦN HỘ MỆNH CHE CHẮN TỬ HUYỆT XE TĂNG ĐÃ XUẤT HIỆN? (http://nguyenkhacnguyet.blogspot.com/2017/10/thien-than-ho-menh-che-chan-tu-huyet-xe.html)
http://sohanews.sohacdn.com/2017/zkmqnr-1508833460400-0-8-344-562-crop-1508833469310.gif

Xe tăng có ưu thế của mình về hỏa lực, sức cơ động và khả năng phòng vệ nên thường được coi là lực lượng đột kích quan trọng của lực quân nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam.
Đối với Liên Xô trước đây, nước Nga hiện tại và một số nước khác thì vai trò của xe tăng (http://soha.vn/xe-tang.html) còn được đánh giá cao hơn. Ở các quốc gia này, xe tăng được coi là lực lượng đột kích chủ yếu của lục quân.
Tuy nhiên, chiếc huy chương nào cũng có mặt trái của nó. Xe tăng cũng vậy, ngoài những ưu thế mà ai cũng thấy thì ở nó cũng tồn tại những khuyết nhược điểm mà không phải ai cũng biết.

Những "tử huyệt" chết người của xe tăng

Mặc dù liên tục được nghiên cứu, cải tiến, hiện đại hóa, song các xe tăng hiện đại cũng vẫn tồn tại một số khuyết nhược điểm mang tính cố hữu. Đó là:
Khả năng quan sát của các thành viên hết sức hạn chế. Để đảm bảo khả năng phòng hộ, mỗi thành viên kíp xe trên xe tăng chỉ được bố trí một số lượng tối thiểu các khí tài quan sát. Bản thân các khí tài đó (thường là tiềm vọng) lại bị hạn chế về góc nhìn cả về hướng và về cao - thấp.
Vì vậy đã ảnh hưởng không nhỏ đến khả năng quan sát, phát hiện mục tiêu - đặc biệt là các mục tiêu ở hai bên cạnh và ở trên cao.
Chẳng hạn, các thành viên kíp xe đỗ trước cửa nhà nếu chỉ dùng khí tài quan sát sẽ không thể nhìn thấy trên ban công tầng hai của căn nhà đó có gì!
"Khoảng chết" của vũ khí trên xe tăng nhìn chung khá lớn. Do kết cấu, lắp ghép của pháo súng với tháp pháo và thân xe nên góc tầm của pháo xe tăng thường chỉ dao động trong khoảng -5 tới 6 độ đến +18 tới 20 độ. Vì vậy, nó không thể tiêu diệt được những mục tiêu ở quá gần, quá thấp hoặc quá cao.


http://sohanews.sohacdn.com/thumb_w/660/2017/photo-1-1508833525122.jpg (http://sohanews.sohacdn.com/2017/photo-1-1508833525122.jpg)
Xe tăng T-90 do Nga chế tạo chiến đấu ở Syria.


Khoảng cách tính từ tâm xe đến mục tiêu gần nhất mà pháo, súng chính trên xe không thể bắn được gọi là "khoảng chết". Đối với các dòng xe tăng của Liên Xô cũ và của Nga khoảng chết này vào khoảng 70 mét. Còn các loại xe tăng của phương Tây thường ngắn hơn chút ít.
Như vậy, nếu đối phương đã lọt vào "khoảng chết" này thì các vũ khí chính của xe tăng sẽ bất lực. Muốn diệt được nó, thành viên kíp xe phải mở cửa chui ra ngoài và dùng vũ khí cá nhân (súng tiểu liên, súng ngắn, lựu đạn...) để tiêu diệt. Tuy nhiên, việc đó rất nguy hiểm mà hiệu suất không phải lúc nào cũng cao.
Do xác định là lực lượng đột kích với đối phương chủ yếu ở phía trước nên thông thường xe tăng chỉ tăng cường phòng hộ cho phía trước là chính.
Cụ thể: vỏ giáp ở đầu xe cũng như phần trước tháp pháo thường được chế tạo dày hơn, còn hai bên sườn xe và nóc xe thường mỏng hơn. Khi có giáp phản ứng nổ thì thường cũng ưu tiên cho khu vực đầu xe trước tiên. Vì vậy, khi bị tấn công vào sườn và nóc xe khả năng bị tiêu diệt là rất lớn.
Ngoài ra, trọng lượng lớn, khả năng xoay trở chậm, dễ bị sa lầy nơi đất yếu cũng là một nhược điểm cố hữu của xe tăng.
Những khuyết nhược điểm này là cố hữu, gây ra rất nhiều khó khăn cho tác chiến xe tăng nên được gọi là những "tử huyệt" của xe tăng. Chúng càng trở nên đặc biệt càng nặng nề khi xe tăng tác chiến trong đô thị. Với đặc điểm có nhiều khối kiến trúc cao tầng, lại có nhiều ngõ ngách... là vị trí thuận tiện bố trí các tổ diệt tăng cơ động.
Từ các vị trí này, các tổ diệt tăng dễ dàng tiến công vào sườn, vào nóc xe tăng. Kết quả chiến đấu cùng tổn thất trang bị nặng nề tại các trận đánh Bình Long (1972), Grozny trong cuộc chiến Chechnya lần thứ nhất (1996) là những minh chứng cụ thể cho những điểm yếu này.


http://sohanews.sohacdn.com/thumb_w/660/2017/photo-1-1508833620540.jpg (http://sohanews.sohacdn.com/2017/photo-1-1508833620540.jpg)
Xe tăng Nga trong cuộc chiến ở Chechnya năm 1996.


Những giải pháp che chắn "tử huyệt" của xe tăng

Những "tử huyệt" của xe tăng không phải đến gần đây người ta mới nhận thấy và người ta cũng đã có nhiều giải pháp nhằm che chắn chúng.
Giải pháp đầu tiên là duy trì chặt chẽ quan hệ hiệp đồng chiến đấu giữa bộ binh với xe tăng. Xe tăng dẫn dắt bộ binh xung phong, còn bộ binh thì tháp tùng, bảo vệ xe tăng, đặc biệt là tiêu diệt, loại trừ các tổ diệt tăng ẩn nấp ở những vị trí mà thành viên xe tăng không quan sát, phát hiện được.
Tuy nhiên, giải pháp này thực sự không mấy thành công. Trong điều kiện bom pháo dày đặc, mật độ cao... các chiến sĩ bộ binh tháp tùng xe tăng không được che chắn, bảo vệ nên thường bị thương vong rất lớn và không thể hoàn thành nhiệm vụ tùng thiết xe tăng. Trận Bình Long (1972) là một ví dụ cụ thể cho tình huống này.
Khắc phục tình trạng này, nhằm che chắn cho bộ binh người ta đã cho ra đời các loại xe chiến đấu bộ binh (BMP trong tiếng Nga hay IFV trong tiếng Anh).
Với vỏ giáp của xe, bộ binh đã được bảo vệ tốt hơn, tỷ lệ thương vong giảm xuống song giải pháp này cũng có những hạn chế nhất định bởi đôi khi chính các xe chiến đấu bộ binh lại trở thành miếng mồi ngon cho các tổ diệt tăng cơ động trong các ngõ ngách của thành phố.
Và trận chiến Grozny trong cuộc chiến Chechnya lần thứ nhất là một ví dụ.
Thực tế đó đòi hỏi phải có một giải pháp khác mang tính đột phá nhằm hỗ trợ, bảo vệ lực lượng xe tăng. Và đó là cơ sở của sự ra đời của xe chiến đấu hỗ trợ tăng - BMPT "Kẻ hủy diệt - Terminator".


http://sohanews.sohacdn.com/thumb_w/660/2017/photo-1-1508833697515.jpg (http://sohanews.sohacdn.com/2017/photo-1-1508833697515.jpg)
Kẻ hủy diệt - Terminator ở Syria.


"Kẻ hủy diệt- Terminator" phải chăng đã là giải pháp hữu hiệu che chắn tử huyệt xe tăng?
Trên cơ sở phân tích những điểm mạnh yếu của xe tăng và thực tế chiến đấu của xe tăng trên chiến trường người ta đã nghĩ đến một loại phương tiện chiến đấu mới với các yêu cầu:
- Có khả năng phòng hộ tiên tiến tương đương với các xe tăng cùng thời;
- Trang bị vũ khí đa dạng có thể diệt được nhiều loại mục tiêu cùng một lúc - trong đó có cả những mục tiêu ở sau vật che khuất, khả năng quan sát rộng hơn, vũ khí linh hoạt hơn và gần như không còn "khoảng chết".
Loại phương tiện đó sẽ tham gia tác chiến trong đội hình xe tăng, có nhiệm vụ bảo vệ xe tăng trước các mối đe dọa từ gần đến xa, đồng thời hỗ trợ xe tăng hoàn thành nhiệm vụ chủ yếu của trận đánh.
Loại phương tiện này được đặt tên là BMPT (viết tắt từ nguyên bản tiếng Nga: Боевая машина поддержки танков), dịch ra tiếng Việt là "Xe chiến đấu hỗ trợ tăng". Mẫu BMPT đầu tiên do Uralvagonzavod phát triển đã ra đời và được đặt tên là: "Terminato - Kẻ hủy diệt".

"Kẻ hủy diệt" được phát triển trên khung gầm xe tăng T-72 cùng hệ thống phòng hộ tiên tiến thậm chí còn hơn hẳn các loại xe tăng chiến đấu chủ lực. Vũ khí chính trên xe bao gồm: pháo nòng đôi 30mm 2A42, cơ số đạn 850 viên với nhiều loại đạn khác nhau, 4 ống phóng tên lửa 9M120 Ataka-T có thể diệt tăng và máy bay trực thăng ở khoảng cách đến 6.000 mét.
Bên cạnh đó xe còn được trang bị: một súng máy 7,62mm PKTM với 2000 viên đạn, 2 súng phóng lựu 30mm AG-17D với 600 viên đạn cho phép bắn cầu vồng vào những mục tiêu ở sau vật che khuất.

Khi tác chiến trong đô thị, BMPT sẽ được sử dụng theo tỷ lệ 2 trên 1, tức là cứ 2 chiếc BMPT sẽ hỗ trợ và bảo vệ 1 chiếc xe tăng chủ lực. Còn khi tác chiến ở khu vực ngoài đô thị thì cứ 1 chiếc BMPT bảo vệ 2 chiếc xe tăng.
Với sự hỗ trợ như vậy, xe tăng sẽ giảm được các nguy cơ bị tiêu diệt và có thể tập trung cao độ hơn vào các mục tiêu chủ yếu và xe tăng đối phương. Xe được bảo vệ nhờ giáp chủ động và thụ động.
Với kỳ vọng như vậy, những chiếc BMPT đầu tiên đã được sản xuất năm 2002 và đưa vào trang bị cho lục quân Nga từ năm 2005.
Tuy nhiên, từ khi đưa vào trang bị đến nay, "Kẻ hủy diệt" vẫn chưa có cơ hội thật sự để kiểm nghiệm trong thực tế chiến đấu và do vậy chưa đủ cơ sở để kết luận nó có đáp ứng được những kỳ vọng mà người ta đã đặt vào nó hay không.
Trong điều kiện đó, chiến trường Syria là địa điểm lý tưởng để "Terminator - Kẻ hủy diệt" thể hiện chính mình. Và đó chính là lý do mà Nga đưa nó đến Syria.
Video tạm d

Cho đến nay, chưa có nhiều thông tin chi tiết về kết quả tham chiến của "Kẻ hủy diệt" nhưng với những gì nó đã trải nghiệm cũng sẽ giúp người Nga từng bước hoàn thiện loại phương tiện chiến đấu mới này như tuyên bố của ông Andrey Terlikov - Tổng Giám đốc kiêm nhà thiết kế chính của Uralvagonzavod - nơi sinh ra nó:
"BMPT đã được thử thách trong điều kiện chiến sự ở Syria, và chúng tôi đã ghi nhận được những kết quả quan trọng. Điều này rất hữu ích để giúp chúng tôi hoàn thiện khả năng chiến đấu của BMPT Terminator cũng như các phương tiện chiến đấu khác trong tương lai".

Trang bị vũ khí gồm: 1 pháo nòng kép 2A42 cỡ 30 mm với cơ số đạn 850 viên; 2 súng phóng lựu AG-17D 30 mm với cơ số đạn 600 viên; 4 ống phóng tên lửa chống tăng 9M120-1 Ataka-T; 1 súng máy đồng trục 7,62mm PKTM với cơ số đạn 2.000 viên; 2x5 ống phóng lựu khói 81mm. Ngoài ra còn có các vũ khí phụ bổ sung khác.

Nguồn: http://soha.vn/chuyen-gia-vn-nhung-tu-huyet-chet-nguoi-cua-xe-tang-thien-th (http://soha.vn/chuyen-gia-vn-nhung-tu-huyet-chet-nguoi-cua-xe-tang-thien-than-da-xuat-hien-20171024152946457.htm)an-da-xuat-hien-20171024152946457.htm (http://soha.vn/chuyen-gia-vn-nhung-tu-huyet-chet-nguoi-cua-xe-tang-thien-than-da-xuat-hien-20171024152946457.htm)

lixeta
02-11-2017, 09:47 AM
"Hỏa thần" TOS- 1 làm mưa làm gió ở Syria

http://sohanews.sohacdn.com/2017/6r6j07-1508991993665-0-0-298-480-crop-1508992001477.gifUy lực của pháo phản lực nhiệt áp TOS-1. Ảnh minh họa.
Với đặc điểm của vũ khí nhiệt áp, TOS-1A có thể sát thương được sinh lực địch kể cả khi chúng ẩn nấp trong hầm ngầm, trong những công trình kiến trúc kiên cố hoặc trong hang động.


Cuối năm 2015, trong một nỗ lực nhằm đấy nhanh tốc độ đánh bại tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS), Nga đã tung thêm một con bài chủ lực nữa vào chiến trường Syria. Đó là Hệ thống pháo phản lực bắn loạt TOS-1A (http://soha.vn/tos-1a.html) có biệt danh "Buratino".
Việc Nga triển khai các hệ thống hỏa lực bắn loạt TOS-1A "Buratino" tại Syria có thể làm thay đổi cục diện chiến trường Syria và các "quy tắc trò chơi" vốn đã được thiết lập sẵn tại Trung Đông.
Các đặc tính của hệ thống TOS-1A có thể buộc các bên tham chiến tại Syria phải xem xét lại các hướng tiếp cận chiến dịch quân sự tại quốc gia Trung Đông này bởi một loạt bắn của TOS-1 có thể "thổi bay" một vài khu dân cư. Các chuyên gia Mỹ cho rằng trong kho vũ khí tương tự của các nước phương Tây không có loại vũ khí nào có thể so với TOS-1A.Vậy TOS-1A là gì mà lại được phía Mỹ quan tâm và đánh giá cao như vậy?


http://sohanews.sohacdn.com/thumb_w/660/2017/photo-1-1508992238772.jpg (http://sohanews.sohacdn.com/2017/photo-1-1508992238772.jpg)
Tổ hợp pháo phản lực nhiệt áp TOS-1


TOS-1, sự tích hợp của những ưu việt

TOS-1 theo nguyên bản tiếng Nga là: "тяжёлая огнемётная система", có nghĩa là "hệ thống phun lửa hạng nặng" là một pháo phản lực nhiều nòng (tổng cộng 30 nòng) bắn đạn nhiệt áp của Liên Xô trước đây và Nga hiện nay, đặt trên khung gầm của xe tăng T-72.Nó có biệt danh là "Buratino" do có cái "mũi dài" của hệ thống ống phóng. Thậm chí một số tạp chí quân sự phương Tây còn phong cho nó danh hiệu "Hỏa thần".
Thực ra, hệ thống pháo phản lực nhiều nòng không có gì là mới mẻ. Nó đã từng được sử dụng từ trong chiến tranh thế giới thứ 2 mà đại điện tiêu biểu của nó là hệ thống "Kachiusa" nổi tiếng.Tuy nhiên, sở dĩ TOS-1A được quan tâm và đánh giá cao là bởi những thay đổi mang tính đột phá của nó. Có thể nói, tổ hợp này là tích hợp của rất nhiều tính năng ưu việt của vũ khí Liên Xô trước đây và Nga hiện nay.
Trước hết, nó được lắp đặt trên khung gầm của xe tăng T-72. Nhờ vậy, đã tăng đáng kể khả năng cơ động cũng như sức phòng hộ tự thân của nó so với các hệ thống pháo phản lực khác.
Thứ hai, với hệ thống điều khiển hỏa lực tiên tiến bao gồm máy đo xa, máy ngắm và máy tính đạn đạo, cho phép TOS-1 ngắm bắn chính xác vào các mục tiêu ở cự ly từ 400 đến 6.000 mét.
Và quan trọng hơn cả, loại đạn mà TOS-1 sử dụng không phải là đạn thông thường mà là đạn ứng dụng công nghệ vũ khí nhiệt áp.Vũ khí nhiệt áp là loại vũ khí mà khi nổ nó có thể tạo ra hàng loạt sóng xung kích, nhiều, lâu và lớn hơn các loại vũ khí nổ sử dụng các loại thuốc nổ đặc thông thường khác. Đồng thời tạo ra nhiệt độ cao và chân không xung quanh khu vực nổ để sát thương quân địch.Nó rất hữu dụng trong quân sự vì khả năng gây sát thương cao kể cả khi sinh lực đối phương ở trong công sự, hầm ngầm hay hang động.
Nguyên lý làm việc của loại đạn này như sau: trước khi nổ sẽ tung nhiên liệu của mình ra xung quanh tạo thành một đám mây rất dễ bắt cháy, thường có hình dạng một chiếc dù để sóng chấn động khi tạo ra sẽ tập trung hướng vào mục tiêu cần công phá. Đám mây nhiên liệu này khi bị kích nổ sẽ tạo thành một đám cháy với áp suất và nhiệt độ rất cao.


http://sohanews.sohacdn.com/thumb_w/660/2017/photo-1-1508992305109.jpg (http://sohanews.sohacdn.com/2017/photo-1-1508992305109.jpg)
Quân đội Iraq dùng pháo phản lực TOS-1A để tấn công thành trì Mosul của phiến quân IS.


Cụ thể, áp suất trong vụ nổ có thể đạt tới 430 lbf/in² (3 MPa, 30 bar) và nhiệt độ có thể đạt từ 4.500 đến 5.400 °F (2.500 đến 3.000 °C). Sóng xung kích bên ngoài vụ nổ có thể di chuyển với vận tốc 3 km/giây.
Sau giai đoạn nổ ban đầu tạo ra sóng chấn động, nhiệt và áp lực cao gây sát thương sẽ là tình trạng rút không khí vào trong ngọn lửa khiến môi trường xung quanh vụ nổ gần như là chân không khiến cho mọi sinh vật xung quanh nó bị ngộp thở và mất cân bằng áp lực đột ngột.
Chính việc rút không khí này mà ngọn lửa sẽ rút các hạt nhiên liệu chưa bắt cháy của đám mây nhiên liệu trở lại ngọn lửa nơi mà chúng sẽ bắt cháy sau đó khi có thêm dưỡng khí duy trì ngọn lửa của vụ nổ và tỏa nhiệt lâu.Hiện tượng ngạt thở và tổn thương vẫn có thể xảy ra cho mọi sinh vật ở xa vụ nổ chính, đặc biệt là khi nó xảy ra trong các môi trường hẹp như đường hầm hay hang động nơi mà vụ nổ có thể rút gần như toàn bộ không khí trong không gian kín và sức nóng cũng như áp lực của nó truyền đi rất xa trong môi trường này.
Với sức công phá và sát thương lớn như vậy, nó được so sánh giống như vũ khí nguyên tử chiến thuật nhưng không phát ra phóng xạ và đã được ứng dụng để chế tạo các loại bom đạn từ lâu.
Tùy theo yêu cầu nhiệm vụ mà người ta chế tạo ra bom hay đạn nhiệt áp.Một trong những loại bom nhiệt áp đã được Mỹ sử dụng trong chiến tranh Việt Nam là "Daisy Cutter" BLU- 82.Còn trên TOS-1, với 30 ống phóng đạn cỡ 220 mm nó có thể tạo ra một phạm vi sát thương lên đến 2 km2 và "có thể thổi bay cả một khu dân cư".
TOS-1 đã được thử nghiệm lần đầu tiên trong chiến tranh Afghanistan, sau đó nó cũng đã chứng tỏ sức mạnh của mình trong chiến tranh Chechnya lần thứ 2. Và lần này người Nga đưa nó đến Syria với kỳ vọng sẽ tạo ra một sự chuyển biến lớn trên chiến trường, đẩy nhanh tốc độ tiêu diệt phiến quân IS.

Video tạm dừ
TOS- 1 đã thể hiện như thế nào trên chiến trường Syria?

Mặc dù có mặt tại Syria từ cuối năm 2015 nhưng TOS-1A chỉ thực sự tham chiến trong những chiến dịch, trận đánh lớn của Quân đội Syria. Người ta đã ghi nhận được những hình ảnh TOS-1 đang làm mưa làm gió tại các khu vực biên giới hai nước Irắc-Syria, tỉnh Latakia và mới đây là tại trận đánh hủy diệt Mayadin - thủ đô mới của IS ở tỉnh Deir Ezzor.Trong các trận đánh này, phần thắng đều thuộc về phía quân đội chính phủ và chắc chắn sức mạnh, khả năng sát thương của chúng đã góp một phần không nhỏ vào thắng lợi đó

.http://sohanews.sohacdn.com/2017/image-2-1508835008273.png (http://soha.vn/nhung-bai-viet-cua-dai-ta-nguyen-khac-nguyet-e71547.htm)

Sở dĩ nói như vậy bởi TOS-1A đã phát huy được những khả năng đặc biệt của mình và có vẻ như các nhà quân sự Nga đã đúng khi đưa nó sang Syria tham chiến.Qua các tài liệu, hình ảnh từ Syria đưa về, ta có thể thấy một đặc điểm trên chiến trường này là phiến quân IS thường dựa vào các thành phố, các khu dân cư để thiết lập hệ thống phòng thủ của mình. Trường hợp phải rời xa thành phố thì lại lợi dụng hang động và địa hình hiểm trở ở các vùng đồi núi để cố thủ.Vì vậy, nếu dùng vũ khí thông thường để tiêu diệt chúng rất khó khăn. Muốn diệt được chúng phải tốn rất nhiều bom đạn để phá hủy các công trình đó. Và ngay cả khi đó cũng chưa chắc đã diệt được chúng.Trong khi đó, với đặc điểm của vũ khí nhiệt áp, TOS-1A có thể sát thương được sinh lực địch kể cả khi chúng ẩn nấp trong hầm ngầm, trong những công trình kiến trúc kiên cố hoặc trong hang động... bằng sức ép hoặc gây ngạt thở nên đã đạt hiệu quả rất cao.

Video tạm d

Vì vậy, bước đầu có thể kết luận: trên chiến trường Syria, TOS-1A đã thêm một lần nữa chứng tỏ sức mạnh của mình và cơ bản đáp ứng được kỳ vọng mà người ta đặt lên vai nó.Hy vọng, TOS-1A sẽ cùng với các loại vũ khí hiện đại khác sẽ giúp cho Quân đội Syria nhanh chóng giành được chiến thắng, đập tan tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng và sớm đem lại bình yên cho đất nước đã chịu quá nhiều đau khổ này.

Nguồn: http://soha.vn/chuyen-gia-vn-hoa-than-tos-1a-nga-o-syria-danh-nhu-nao-ma-khien-is-kinh-hon-bat-via-20171026113739754.htm